Rất nhiều trong số đó là do người qua đường bình luận, những người hâm mộ vợ chồng Trình Nguyên Hoa sau khi đăng lại bình luận đã quay lại blog chính thức của Tiệm Mỹ Thực Trình Ký, sau đó bình luận…
"Bà xã, thực xin lỗi QAQ, anh bị tiền làm mờ mắt, tên Diệp Cẩu kia quả thực có rất nhiều tiền! Em tạm thời đi theo anh ta đi, chờ anh có tiền sẽ cướp em trở về ha!"
"Nữ thần, em không ngại cùng chị giữ bí mật đâu, nhưng mà ai bảo Diệp Cẩu có tiền chứ?"
"Thực xin lỗi, tôi cũng bị tiền tài làm mờ mắt, tuy rằng trong miệng tôi nói chúc phúc các người, nhưng mà nội tâm của tôi chính là điên cuồng mắng chửi Diệp Cẩu!"
"Diệp Cẩu có sức chiến đấu quá mạnh mẽ, bên tôi đại bộ phận đều đầu hàng, tôi hận a!!"
……
Bắt đầu từ ngày này, trong lòng một bộ phận fan của Trình Nguyên Hoa, Diệp Dư Chiêu đã có một cái tên mới… Diệp Cẩu.
Người khác có là cẩu hay không bọn họ không cần biết và cũng không muốn biết, nhưng anh ôm bà chủ Trình của chúng tôi đi thì anh chính là cẩu a, cẩu thành tinh!
Mà lúc này, Tiệm Mỹ Thực Trình Ký cũng rất náo nhiệt.
"Hơn mười triệu? Anh cũng có nhiều tiền quá đi!!"
"Mẹ nó! Một vạn, tôi cũng muốn được chia sẻ!"
"Thôi đi, anh lại thiếu một vạn kia?"
“…… Không thiếu nhưng ai mà lại chê tiền chứ. Một vạn đó!"
"Diệp Dư Chiêu, những người có tiền như anh đều lãng phí như vậy sao?"
Nghe được câu này, Diệp Dư Chiêu ngẩng đầu nhìn về phía Lưu Toàn Phúc với ánh mắt nghiêm túc, anh nói: "Không hề lãng phí."
Lưu Toàn Phúc: "Đây mà không phải lãng phí thì là cái gì chứ?"
Diệp Dư Chiêu: "Là chia sẻ niềm vui mà."
Đồng thời là kế hoạch công bố cho xã hội, anh muốn để cho tất cả mọi người biết hai người bọn họ sẽ ở cùng một chỗ, để cho tất cả mọi người chúc phúc bọn họ.
Đương nhiên Diệp Dư Chiêu sẽ không dại gì mà nói câu sau.
Lưu Toàn Phúc: "......"
Tại sao cậu lại cảm giác được mình bị cái người trước mặt này đút cho đống cẩu lương nhỉ......
"Có chút lãng phí, Dư Chiêu à, sau này đừng như vậy nữa." Dương Lâm nhịn rồi lại nhịn, nhưng thật sự là không nhịn được.
Người ở độ tuổi của ông cụ đều đã là người lớn tuổi nên có rất nhiều người từng trải qua vô vàn gian khổ, loại hành vi tiện tay liền thả ra hơn mười triệu này thật sự khiến cho bọn họ không thể lý giải nổi.
Dùng câu châm ngôn để hình dung thì đó chính là... Có phải quá nhiều tiền để đốt không?!
Nhưng mà Dương Lâm vẫn rất có chừng mực, nếu không phải Diệp Dư Chiêu cùng Trình Nguyên Hoa ở cùng một chỗ thì ông cụ cũng sẽ không nói điều này với người khác.
Diệp Dư Chiêu nghe vậy đương nhiên biết Dương Lâm đã coi anh là người một nhà, vì thế mặt mày liền mang theo ý cười, thanh âm nhẹ nhàng: "Được, cháu sẽ không."
Nói xong, tầm mắt của anh nhìn về phía Trình Nguyên Hoa ngồi bên cạnh, đối phương đang ngẩn người nhìn điện thoại di động.
Cảm giác được tầm mắt chuyên chú của anh, Trình Nguyên Hoa rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Một lúc lâu sau, cô mới nói: "13,14 triệu?"
Diệp Dư Chiêu suy nghĩ một chút liền gật đầu.
Trình Nguyên Hoa hít sâu một hơi, rồi sau đó bổ nhào qua bóp cổ anh hô lớn - -
"Diệp Dư Chiêu! Sau này ăn cơm đều phải trả tiền cho tôi a!!!"
"Anh là thổ hào hả!!!"
Mọi người: "…"
Diệp Dư Chiêu có tiền … Đây không phải là chuyện mọi người đều biết sao?
Weibo đã đăng, chia sẻ cũng đã ngàn vạn mã bình luận lại lên đến mấy trăm vạn.
Sư Huyền đọc lời chúc phúc trên weibo mà nổi hết cả da gà da vịt lên: "Cái này thật con mẹ nó lại có thể khen, cái này phải tốn mấy trăm chữ ấy?"
"Anh thì tính là cái gì, tôi vừa mới nhìn thấy một người viết hơn một ngàn chữ, hành văn còn rất tốt, đem sư phụ cùng Diệp Dư Chiêu khen lấy khen để, kiểu hai người bọn họ đến đây để yêu, quả thật ví như sư phụ và Diệp Dư Chiêu là đôi tiên tử trên trời ấy!"
"Tôi vừa mới nhìn thấy một cư dân mạng tự hào dùng loại tiếng cổ điển mà khen ấy."