Sau khi bạn nhỏ ăn hai miếng, liếm liếm môi nhìn Trình Nguyên Hoa với ánh mắt sáng lấp lánh: "Chị xinh đẹp, chị nướng so với cha em nướng ăn ngon hơn nhiều! Ăn ngon hơn rất nhiều rất nhiều! Cha em không bằng chị đâu!"
Cha cậu bé: "..."
Mặc dù ông cũng là một đầu bếp nhưng lại có thể so sánh với đầu bếp nổi tiếng nhất thế giới sao?!
Con trai, con thật sự dát vàng lên mặt cha mình rồi đấy.
Trình Nguyên Hoa thật không ngờ xiên thịt này giống như là phần mở đầu, cô để ý có rất nhiều người đều ở xa xa trông mong nhìn cô.
Trình Nguyên Hoa: "......"
Nghĩ đến những người này cũng là từ xa tới đây, ngồi máy bay hoặc là lái xe đi đường cao tốc, trong ngày tuyết rơi như vậy chạy tới nơi này chỉ vì ăn một bữa cơm......
Lúc này rốt cuộc cô cũng không có việc gì nên quyết định tiếp tục nướng.
Mười giờ tối, bữa tiệc nướng này mới chính thức kết thúc, thịt nướng cũng chỉ còn lại vài xiên lẻ tẻ nên Trình Nguyên Hoa mang chúng đi nướng toàn bộ rồi chia cho những người cảm thấy mình có thể chống đỡ được.
"Mọi người ăn xong chưa?" Lưu Toàn Phúc cười hỏi.
"Ăn xong rồi, ăn xong rồi, ăn ngon quá!"
"Không, phải nói đây là món xiên nướng ngon nhất mà tôi từng ăn!"
"Quả thực là mỹ vị nhân gian, chúng tôi nướng vẫn không ngon bằng bà chủ Trình nướng."
"Đây không phải là nói nhảm sao? Ông cũng có thể so với tay nghề của Trình sao?"
"Hơn ba trăm đồng, bữa ăn này của Tiệm Mỹ Thực Trình Ký có thể lỗ vốn a"
……
Ngay cả lúc trước, chàng trai trẻ và hai ông bà của hắn ta chần chờ ở cửa cũng mặt mày hớn hở.
Lưu Toàn Phúc nghe thấy hai ông bà già nói với cháu trai mình: "Đúng là rất ngon, thì ra đồ nướng ngon như vậy......"
Chàng trai vội nói: "Đây là món cháu cảm thấy ngon nhất rồi, những món nướng khác không ngon như vậy!"
"Chuyến này mặc dù đi rất xa nhưng tôi thấy rất đáng giá."
"Cái này thì tính là gì, hai người luôn không có ăn được các loại đồ ăn ngon của nhà bọn họ, lần sau cháu tiếp tục cố gắng đặt trước, nếu như may mắn cướp được thì chúng ta liền có thể đến đây ăn một bữa!"
"Được rồi!"
Lưu Toàn Phúc thấy bọn họ cười nói dịu dàng, dìu nhau đi theo đoàn người đến nhà trọ với khóe miệng gợi lên nụ cười.
Cậu nghĩ cậu rốt cuộc biết vì sao sư phụ đã trở thành đầu bếp nổi tiếng nhưng vẫn rất nguyện ý mở một cửa hàng như vậy và vì mỗi thực khách, cô đều tự tay nấu ăn......
Không phải là sự cống hiến vô tư, mà là niềm hạnh phúc và sự tôn kính của một "đầu bếp".
Món ăn do chính tay mình làm ra khiến mỗi thực khách ăn vui vẻ thì chính mình cũng cảm thấy vui vẻ.
Đây mới là chân lý của cái từ "đầu bếp" này.
Lưu Toàn Phúc đang cảm ngộ nhân sinh, hơn nữa từ đáy lòng bội phục sư phụ thì lúc này, sư phụ Trình Nguyên Hoa của cậu đã đứng ở sau lưng đã đưa tay lên đánh một cái lên lưng: "Đều đang thu dọn đồ đạc, ngươi đứng ngẩn người làm gì?"
Lưu Toàn Phúc: "……”
Cậu suy nghĩ một chút rồi nhìn về phía Trình Nguyên Hoa với vẻ mặt nghiêm túc mà đặt câu hỏi: "Sư phụ, chị hôm nay tự nguyện nướng thịt cho các thực khách có cảm thụ gì không?"
Là hạnh phúc phải không?
"Mệt."
Lưu Toàn Phúc: "......"
"Lần sau không làm nữa."
Lưu Toàn Phúc: "......"
"Lần sau để anh nướng cho bọn họ."
Lưu Toàn Phúc: "......" ???
Các thực khách đến nhà trọ là lúc ai nấy đều ăn no, tất cả đều chỉ đứng trong phòng mà không dám ngồi.
Cảm xúc của bọn họ vô cùng dâng cao, ai cũng đăng ảnh lên weibo, post bài trong nhóm, thậm chí còn có cả những lời miêu tả kích động - -
[ A đồ nướng của Trình Ký ăn ngon quá!! Cho dù là tự mình nướng nhưng bởi vì bột nướng thịt cùng nguyên liệu nấu ăn đặc biệt ngon, cho nên tự mình nướng ra thì ăn cũng rất ngon! Hơn nữa sau đó bà chủ Trình còn tự mình nướng xiên cho chúng tôi, mùi vị kia, chậc chậc, tôi chỉ muốn nói - - không hổ là đầu bếp nổi tiếng nhất thế giới! ]