Sư Huyền nhìn Trình Nguyên Hoa chớp chớp mắt, có ý muốn kìm nước mắt lại: “Nguyên Hoa.... Cô chính là em gái ruột của tôi... cảm ơn cô.”
Nếu như không có Trình Nguyên Hoa thì bây giờ anh ta có lẽ đã không còn nữa rồi.
Bởi vì Trình Nguyên Hoa mới có sự ra đời lần nữa của anh ta.
Nhiễm Lệ: “Sư phụ Nguyên Hoa, tôi, tôi không biết nói chuyện nhưng thực sự rất cảm ơn cô, cảm ơn cô rất nhiều... sau này, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cô!”
Lời vừa nói ra thì Diệp Dư Chiêu không mấy vui vẻ.
Sao anh cảm thấy....
Người này cướp đi lời thoại của anh vậy nhỉ?
Trình Nguyên Hoa nhìn nhìn ba người, lộ ra nụ cười chân thành và ấm áp, cô biết bọn họ đều là thật lòng.
Bọn họ cũng rất để ý cô, nếu cô có chuyện gì phiền phức thì bọn họ nhất định sẽ là người đứng trước mặt cô.’
Đây không phải là tình yêu, là tình thân.
Giữa bọn họ từ lâu đã trở thành một gia đình và là người của Tiệm Mỹ Thực Trình Ký rồi.
Cuối cùng Diệp Dư Chiêu nhìn về phía Trình Nguyên Hoa, ánh mắt dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng...
“Nguyên Hoa, cảm ơn duyên phận, cảm ơn em.”
Nếu như bọn họ chưa từng gặp nhau, anh không thể tưởng tượng được đời này của anh sẽ như thế nào, cũng không dám nghĩ đến.
Anh biết một đời như thế chắc chắn sẽ vô cùng đau khổ.
Vành mắt Trình Nguyên Hoa ẩm ướt.
Ly rượu chạm nhau, cô nghẹn ngào nói...
“Năm mới vui vẻ.”
Mấy người khác đáp lại ngay—
“Năm mới vui vẻ!!”
Buổi tối ồn ào đến rất khuya Trình Nguyên Hoa mới về phòng, cô đứng trước cửa ngẩng đầu.
Vầng trăng sáng treo trên cao.
Lúc Trình Nguyên Hoa đóng cửa nhẹ giọng nói: “Cảm ơn.”
Cảm ơn hệ thống.
Nếu như không có nó thì đời này của Trình Nguyên Hoa cũng không biết như thế nào.
Cô đóng cửa lại, vầng trăng bên ngoài cửa sổ vẫn tỏa sáng như cũ.
Trình Nguyên Hoa nằm trên giường thiếp đi, cô đã nằm mơ ở đêm giao tiếp giữa giao thừa và ngày đầu năm mới.
Một giấc mơ khiến cô rất kinh ngạc.
Trình Nguyên Hoa năm nay đã bốn mươi tuổi rồi, vừa tiễn biệt bà ngoại Từ Tú Uyển của cô đi.
Ông ngoại Dương Lâm thì mấy năm trước đã đi rồi, hai người lúc trẻ đã quá vất vả rồi, mặc dù sau này cô vẫn luôn cẩn thận chăm sóc hai người nhưng đáng tiếc cũng không có tác dụng gì nhiều.
Bà ngoại là mỉm cười ra đi, bà cụ cảm thấy có cháu gái ở bên cạnh bọn họ mười mấy năm, bọn họ đã thấy đủ rồi, hơn nữa cháu gái của họ cũng rất có tiền đồ, bọn họ đã sống rất tốt trong những ngày tháng cuối đời.
Chỉ là điều mà bà cụ lo lắng nhất chính là... Sau khi bọn họ rời đi thì cháu gái cô đơn sẽ hiu quạnh biết bao nhiêu đây?
Tâm trạng Trình Nguyên Hoa phiền muộn, thở dài một hơi.
Ban đầu khi bản thân xảy ra chuyện rời khỏi nhà họ Trình thì vẫn luôn ở với ông bà ngoại, cũng vẫn luôn lấy việc dưỡng lão cho ông bà ngoại làm mục tiêu.
Bây giờ tiễn bọn họ đi rồi, cô vậy mà lại không biết bản thân nên làm cái gì, giống như cuộc đời trong phút chốc mất đi mục tiêu vậy.
Trình Nguyên Hoa đi trên đường nhớ lại bản thân mười mấy năm này.
Người ngoài nhìn vào thì cô cũng được xem như là thành công trong sự nghiệp, chí ít.... là không thiếu tiền tiêu.
Sau khi rời khỏi nhà họ Trình, cô đã dựa vào năng lực của bản thân mà bắt đầu trồng trọt, sau đó mở rộng quy mô thành mở một công ty, có mấy chục người nhân viên.
Sự nghiệp xem như là ổn định, không phải là đại phúc đại quý nhưng cũng xem như là không tệ rồi.
Chỉ là.... vẫn luôn không kết hôn, cũng không muốn kết hôn.
Mà mười mấy năm này cô cũng tận mắt nhìn thấy Nhà hàng Trình Gia vỡ nợ, Trình Trường Đông không giỏi kinh doanh, cho dù tiếp quản Nhà hàng Trình Gia rồi cũng chỉ ung dung tự tại được năm năm.
Rốt cuộc Trình Kiều Vân cũng không có gả cho Hạ Gia Thịnh, nhà họ Trình là một đống hỗn độn.
Tâm trạng Trình Nguyên Hoa có hơi phức tạp nhưng không quan tâm đến chuyện này.