Nhìn phương hướng xe cứu hộ biến mất, trong lòng cô giống như trống rỗng.
Cô cứ ngây ngốc đứng tại đó, không bao lâu thì điện thoại rung lên, thông báo Weibo gửi đến...
“Ông chủ tập đoàn Quảng Diệp, Diệp Dư Chiêu viên kim cương độc thân không có bất kỳ vụ tai tiếng tình dục nào cho đến nay vừa nãy đột nhiên phát bệnh và đã được đưa vào bệnh viện, ung thư dạ dày thời kỳ cuối.... Người này không hay cười, đẹp trai tài giỏi giống như là một người máy, hình như là đã biết được tình hình bệnh tật của mình nên một tuần trước tự tay Diệp Dư Chiêu chủ trì cải cách lớn cho tập đoàn Quảng Diệp, hoặc là có liên quan đến thân thể....”
Bên dưới còn kèm theo bức ảnh, mặc dù người đàn ông đã hơi có tuổi nhưng trông vẫn đẹp trai như cũ, chỉ là gương mặt không cảm xúc, ánh mắt cũng là một ao nước đọng, dường như.... là cái xác không hồn, không tức giận.”
Ung thư dạ dày thời kỳ cuối?
Không!
Không nên là như vậy!
Ánh mắt của Diệp Dư Chiêu nên là dịu dàng, trong ánh mắt của anh có ánh sáng, sắc mặt của anh không nên là nhợt nhạt....
Bọn họ cũng không nên bị như vậy!
Nghề nghiệp mỹ thực trong nước cũng không phải là như vậy!
Cô....
Cô cũng không nên là như vậy!
Trình Nguyên Hoa ôm đầu đang đau đớn dữ dội.
Rồi sau đó cô bỗng nhiên ngồi dậy.
Trời bên ngoài đã sáng rồi, những tia sáng thuận theo cửa sổ chiếu vào, tất cả mọi thứ trong phòng đều là dáng vẻ quen thuộc.
Cô nhớ ra rồi.
Khi nãy cô đã nằm mơ, cô vẫn ở Tiệm Mỹ Thực Trình Ký, tất cả mọi thứ trong mơ đều là giả!
Bên ngoài đã có âm thanh, cô nghe thấy âm thanh mang theo sự sợ hãi quen thuộc đang nói: “Bà chủ Trình sao còn chưa thức nữa.... sẽ không thực sự muốn để chúng ta làm bữa sáng chứ?!”
“Đừng mà... ”
Cô vội vàng mặc quần áo vào rồi đứng dậy, trực tiếp mở cửa đi ra.
Tất cả mọi người đều ở sân sau rồi, Dương Lâm và Từ Tú Uyển đang rửa mặt, sắc mặt bọn họ hồng hào, thân thể khỏe mạnh.
Vẻ mặt ba người Tang Ngu và Sư Huyền, Nhiễm Lệ đang thất vọng, sợ phải đi làm bữa sáng.
Diệp Dư Chiêu là người đầu tiên quay đầu nhìn về phía cô, ánh mắt vốn sắc bén có thần mà vừa nhìn thấy cô đã trở nên dịu dàng, bên trong có vô vàng tình cảm dịu dàng.
Vành mắt Trình Nguyên Hoa đột nhiên ẩm ướt.
“Ồ? Nguyên Hoa tỉnh rồi sao, nhanh đến rửa mặt, nước đã đun cho cháu rồi đây!”
“Ngu mỹ nhân mau đi lấy đồ dùng rửa mặt của Nguyên Hoa ra đây!”
“Sư phụ Nguyên Hoa mau rửa mặt đi!”
“Đói rồi sao? Hay là tôi đi nấu sủi cảo?”
Bọn họ ai cũng tươi tắn vui vẻ nhìn cô.
Trình Nguyên Hoa không động đậy.
Sư Huyền lết qua, vẻ mặt tò mò: “Sao vậy? Ngày đầu năm mới nên là vui quá hóa hỏng rồi?”
Cuối cùng Trình Nguyên Hoa cũng hồi thần lại, vươn tay vỗ vỗ vai anh ta, rồi sau đó nhìn mọi người nói...
“Đúng vậy, vui đến hư rồi.”
Cô mỉm cười, chân mày cong cong, lộ ra má lúm đồng tiền.
Mấy người khác thấy vậy cũng cười theo.
Cuộc sống hạnh phúc lại phong phú như vậy vốn không dễ dàng mà có được, bọn họ tập họp lại với nhau là do có duyên.
Mỗi ngày đều trân trọng hạnh phúc, quý trọng tình yêu.
Xin chào năm mới, ngày mới.
“Nguyên Hoa, cô thấy kế hoạch này của tôi như thế nào?” Vẻ mặt Trưởng thôn kích động, cầm cuốn vở trên tay, không ngừng khoa tay múa chân với Trình Nguyên Hoa, nghe thấy trong đầu Trình Nguyên Hoa đã đau.
“Trưởng thôn, lại đây nói chuyện với hai người già chúng tôi trước đi, Nguyên Hoa đang bận, điện thoại gần đây vẫn chưa từng ngừng” Dương Lâm hô lên.
Trưởng thôn hơi chần chừ.
Đương nhiên ông ấy biết Trình Nguyên Hoa rất bận, suy cho cùng thì... Kỷ niệm tròn năm năm nay của Tiệm Mỹ Thực Trình Ký lại sắp đến rồi!
Đây là ngày trọng đại! Không thể qua loa được!
Dương Lâm nhìn ra được sự chần chừ của ông ấy, tức giận nói: “Làm sao? Chê hai người già chúng tôi đây già rồi không làm chủ được đúng không?”
Dương Lâm xém chút nữa nhảy dựng lên: “Hai người còn già sao?!