“Món này ngon quá!!”
“Mẹ ơi, con hạnh phúc đến sắp khóc vì món Cháo vô danh này rồi!”
“Quả nhiên là tác phẩm của đầu bếp danh tiếng hàng đầu thế giới mà.”
“Ăn xong rồi, đáng tiếc là mỗi người chỉ được một bát, không phải nói đã nấu rất nhiều Cháo vô danh sao, sao mỗi người chỉ được một bát vậy?”
“Không còn cách nào, ai bảo nhiều người như vậy chứ? Cầm thẻ cho kỹ, nếu như đánh mất thì cái gì cũng không được ăn.”
“Nhưng con vẫn còn muốn ăn...”
“Quên đi, đừng nghĩ nữa, dù sao đồ ăn ngon cũng còn nhiều lắm, ăn cháo no rồi sẽ không ăn được những thứ khác.”
“Cũng đúng, Cháo vô danh ăn xong rồi, bây giờ đi xếp hàng ăn cái gì đây?”
“Đi ăn đồ nướng đi!”
“Nhưng có quá nhiều người ở đằng đó.”
“Không sao, khu đồ nướng tự nướng cũng không có nhiều người lắm, đi kiếm người kết nhóm đi.”
...
Hai cha con lại đi đến khu nướng thịt, nhưng bên cạnh mấy cái kệ đã có khá nhiều người.
Đặc biệt là những người biết nướng, sau khi ăn uống no say cũng rất sẵn sàng giúp đỡ người khác nướng, đồng thời cũng có thể tiêu hóa thức ăn.
Chỉ có một kệ ít người nhất, nhưng... có vài người nước ngoài trông rất cao to nhưng bọn họ lại rất vụng về nướng không được.
Mặc dù đã quy định không được lãng phí nguyên liệu, thậm chí mấy người nước ngoài nướng khét rồi cũng phải ăn, nhưng hai cha con vẫn cảm thấy tiếc cho bột nướng.
Hai người bước tới.
Bọn họ vẫn đang ríu rít nói chuyện, ông cụ nghe không hiểu.
Con trai ông cụ hỏi: “Xin lỗi, chúng ta có thể lập nhóm với nhau không?”
Tiếng Anh của con trai ông cụ rất tốt, giao tiếp với bọn họ cũng không có vấn đề gì, những người nước ngoài này nói cũng rất dễ nói chuyện, nhường một chỗ cho hai người, hai cha con vội vàng chạy tới.
Ông cụ bắt đầu nướng một cách thành thạo, quên nói gia đình ông cụ có mở một tiệm đồ nướng.
Khi bột nướng được rắc lên, mũi ông cụ động đậy, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: “Quả nhiên! Bột nướng của Tiệm Mỹ Thực Trình Ký thực sự rất tuyệt vời, nếu có thể mua loại bột nướng này, việc kinh doanh trong cửa hàng sẽ nhất định bùng nổ!”
Con trai ông cụ đảo trắng mắt: “Ai mà không biết chứ? Đừng nói tới việc Tiệm Mỹ Thực Trình Ký không bán, cho dù người ta chịu bán thì có đến lượt cha không?”
Ông cụ: “....”
Mùi thơm thịt nướng càng ngày càng nồng, trình độ nướng thịt của ông cụ khá tốt.
“Ừng ực—” Có tiếng ai đó nuốt nước bọt.
Ông cụ không ngẩng đầu lên, đưa một xâu nướng xong cho con trai mình.
Con trai ông cụ nhận lấy.
Một lúc sau, tiếng “ừng ực—“ lại vang lên.
Ông cụ ngẩng đầu lên: “Không phải đã cho con hết rồi à, còn nuốt....”
Đột nhiên, ông cụ nhận ra rằng tiếng nuốt nước bọt không phát ra từ con trai mình.
Ông cụ nhìn sang bên cạnh thì thấy mấy người nước ngoài đang nhìn mình chằm chằm và miệng thì không ngừng nuốt nước bọt.
Ông cụ: “....”
Sau đó, thông qua giao thiệp, ông cụ đã giúp nướng cho những người nước ngoài này không ít.
Không thể không nói người Trung Quốc bọn họ rất thân thiện.
Mấy người nước ngoài vừa hung hăng ăn, miệng cũng không nhàn rỗi nói ——
“Ôi, ngon quá!”
“Mùi vị tuyệt vời, tôi không muốn rời khỏi nơi này!”
“Tôi muốn ăn nhiều hơn nữa, đây quả thực là mùi vị tuyệt vời khó gặp trên thế gian!”
“Trời ơi, ngon quá. Tôi chưa bao giờ được ăn món nào ngon như vậy, có thượng đế làm chứng.”
“Tôi thề, tôi cũng chưa bao giờ ăn món ngon như vậy. Đây chắc chắn là món ngon và tuyệt vời nhất mà tôi từng ăn trong đời!”
...
Ông cụ không hiểu bọn họ nói gì, nhưng nhìn vẻ mặt kinh ngạc đó thì ông biết đó nhất định là đang khen Tiệm Mỹ Thực Trình Ký.
Ngược lại con trai ông cụ lại nói với bọn họ: “Đây chưa được tính là gì, dù sao đây cũng không phải là bà chủ Trình tự mình làm, mọi người ăn xong thì chúng ta lại đi đến những điểm mỹ thực khác, tất cả mỹ thực đều vô cùng vô cùng ngon.”
Lúc này, cách đó không xa có người kêu lên ——
“Bánh quế hoa... bánh ngọt đặc sản của Tiệm Mỹ Thực Trình Ký đây , đợt đầu tiên đã ra lò, ai đến trước được mua trước, nửa tiếng sau mới có đợt thứ hai, giới hạn mỗi người chỉ được mua một miếng.