Nhận ra hiệp hội mỹ thực, bắt đầu men theo tiệm mỹ thực của hiệp hội mỹ thực liệt kê ăn từng tiệm một, tuyên dương sức hấp dẫn của ẩm thực Trung Quốc nên tự nhiên không cảm thấy mệt một chút nào, chỉ có tràn đầy sự vui sướng.
Trình Nguyên Hoa đã được trao nhiều giải thưởng cùng một lúc, nhưng cô không có thời gian để đi nhận....
Ngày hôm sau sau khi lễ kỷ niệm....
“Anh thật sự nóng vội như vậy sao?” giọng Trình Nguyên Hoa thăm dò.
Diệp Dư Chiêu trợn to hai mắt: “Chẳng lẽ em muốn nuốt lời sao?!”
Ánh mắt anh vô cùng dọa người, giống như là chỉ cần Trình Nguyên Hoa gật đầu thì anh sẽ muốn nói ra những câu như “Em là tra nữ” “Em chơi xong rồi bỏ” vân vân.
Trình Nguyên Hoa: “...” Mặc dù đã quyết định nhưng thực sự là cũng không cần vội vàng như vậy đâu nhỉ?
Cô ngước lên và nhìn về phía cửa Cục dân chính.
Đúng vậy, bọn họ hiện tại đang ở bên ngoài Cục dân chính.
Diệp Dư Chiêu nắm chặt tay cô: “Anh sợ em nuốt lời nên nhất định phải nắm chặt thời gian em đã quyết định.”
Sau lễ kỷ niệm này, ngày càng có nhiều người ăn được đồ ăn của Tiệm Mỹ Thực Trình Ký, mức độ phổ biến trên mạng rất cao, mấy người bọn họ ai ai cũng đều “không biết xấu hổ”, cho dù đều biết anh và Trình Nguyên Hoa đã ở bên nhau rồi nhưng bọn họ vẫn gọi Trình Nguyên Hoa là vợ.
Thậm chí có một số người vậy mà lại vì đồ ăn của Tiệm Mỹ Thực Trình Ký mà sẵn sàng làm vợ lẽ thứ bảy mươi hai của cô.
Nghĩ đến vợ lẽ thì trái tim của Diệp Dư Chiêu co giật.
Bọn họ đã để chánh cung như anh vào mắt họ sao??
Trình Nguyên Hoa: “...”
Cuối cùng hai người vẫn đi vào.
Người phụ trách thủ tục cho bọn họ còn kinh ngạc: “Ồ? Hôm qua không phải còn bận lễ kỷ niệm của tiệm sao? Sao hôm nay lại tới đây đăng ký kết hôn rồi?”
Má Trình Nguyên Hoa bởi vì có chút ngượng ngùng mà ửng hồng lên.
Diệp Dư Chiêu cũng không ngạc nhiên khi Trình Nguyên Hoa bị nhận ra, anh mỉm cười: “Không phải tôi đã nói rằng sau lễ kỷ niệm chúng tôi sẽ đăng ký kết hôn sao. Lễ kỷ niệm tròn năm lần này cũng là vì chúc mừng ngày hôm nay.”
“Ồ ~” Người đó bỗng nhiên tỉnh ngộ, sau đó khóe miệng mang theo nụ cười lập tức làm thủ tục cho bọn họ.
Lúc hai người đứng ở cửa, Trình Nguyên Hoa hít sâu một hơi.
Nhận chứng nhận gì đó, trước đi vào đây thì rất căng thẳng nhưng hình như là.... nhận xong rồi lại phát hiện cũng không có chuyện gì cả?
Nhưng tóm lại thì tâm trạng vẫn rất tốt.
Khi nhìn thấy bức ảnh trên một lần nữa, nụ cười trên khóe miệng lại càng rạng rỡ hơn.
Cô nhìn bức ảnh và quay đầu lại: “Diệp Dư Chiêu, anh nhìn anh kìa, anh cười trông thật ngốc!”
Không thể không nói, người điềm tĩnh như Diệp Dư Chiêu này khi chụp ảnh cười lên vừa cứng nhắc lại vừa ngu ngốc, một chút cũng không có khí thế của một ông chủ lớn chỉ bảo giang sơn .
Thực ra Trình Nguyên Hoa ở bên cạnh cũng cười vừa cứng ngắc vừa ngốc nghếch.
Nhưng……
Bọn họ nhìn tấm ảnh này lại không nhịn được nở nụ cười, Diệp Dư Chiêu cũng mỉm cười, anh biết tim mình vừa rồi đập rất nhanh, tim người bên cạnh anh cũng đập rất nhanh.
Anh ôm Trình Nguyên Hoa lên, trong giọng nói mang theo ý cười: “Ha ha, đã kết hôn rồi, cho dù anh có ngốc như thế nào thì vẫn là chồng của em!”
Xung quanh có người qua lại, Trình Nguyên Hoa cảm thấy có chút xấu hổ, cô vùi đầu vào trong ngực Diệp Dư Chiêu, dùng sức đấm cho anh một đấm: “Còn không mau rời đi!”
Diệp Dư Chiêu: “Vợ, anh là ai.” Ý nghĩa ám thị vô cùng đầy đủ.
Trình Nguyên Hoa càng thêm xấu hổ, càng vùi đầu chặt hơn nhưng lại có âm thanh vừa bất lực vừa mang theo ý cười vang lên: “Chồng....”
“Đi thôi~ Chồng em đưa em về nhà!!”
“Con dao này thực sự không tầm thường...” Lưu Cẩm Vinh ngưỡng mộ nhìn con dao trong tay Trình Nguyên Hoa.
Trình Nguyên Hoa bất lực.
Không còn cách nào khác, kể từ sau khi Diệp Dư Chiêu xin ba con dao Lỗ Tượng này cho cô thì mỗi lần giao lưu với các đầu bếp khác, đối phương luôn nhìn vào con dao trong tay cô.