Virtus's Reader
Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

Chương 705: CHƯƠNG 705: VÔ ĐỀ

Đối với canh tăng cường sức khỏe, cô đại khái cũng biết không thể giữ lại, liền quyên góp ra ngoài, lưu chút danh tiếng là đủ rồi.

Nhưng canh kéo dài tuổi thọ này, đợi đến khi bọn họ xác định nó hữu dụng, nhất định sẽ nghĩ hết biện pháp lấy được nó.

Một cái không tốt thì chính là phiền toái.

Lưu Toàn Phúc mới lên xe một lát nghe vậy vẻ mặt lập tức trở nên khẩn trương, cậu có chút thấp thỏm.

Cha mẹ ơi!

Có phải xử lý không tốt, sư phụ cậu sẽ gặp nguy hiểm hay không?!

Trình Nguyên Hoa biết Diệp Dư Chiêu là quan tâm cô nên cũng chỉ khẽ thở dài: "Thứ này rốt cuộc vẫn quá mơ hồ, kỳ thật sẽ có rất nhiều người không tin nó, hôm nay em đưa một chén canh đến trước mặt mọi người, chính là vì để cho bọn họ không thể xác định được rốt cuộc là có tác dụng hay không."

Nói không có, thì tại sao hôm nay cô lại đưa canh, nói có......

Nhưng bây giờ có tin tức xác thực hay không, hơn nữa...... Thật sự có canh có thể kéo dài tuổi thọ sao?

Bọn họ không rõ ràng vấn đề lắm thì chắc chắn sẽ không tùy tiện tìm cô gây phiền toái.

Dù sao …

Nếu quả thật là canh kéo dài tuổi thọ không hữu dụng như tên gọi mà đã đắc tội với những người làm chỗ dựa sau lưng cho Tiệm Mỹ Thực Trình Ký thì thật sự thiệt thòi lớn.

Cô cũng không có khả năng đem công thức làm canh kéo dài tuổi thọ giấu đi vĩnh viễn được, dù sao thì thứ này cũng rất mơ hồ, không có ấn tượng, thật giả lẫn lộn, về sau cho dù cô lấy ra thì người khác cũng sẽ không tin.

Nhưng hiện tại cô cũng không thể để cho người ta xác định, nếu không, chắc chắn sẽ có rất nhiều người có thể vì chén canh này mà liều mạng đánh chút chủ ý không tốt lên tiệm nhà cô.

Cách tốt nhất là bây giờ là để cho bọn họ trong trạng thái bảy phần hoài nghi ba phần không xác định.

Diệp Dư Chiêu nghe vậy, lông mày nhíu lại không vui cũng trở về trạng thái như trước, anh còn nói: "Em cứ làm chuyện em muốn làm đi, anh sẽ che chở cho em."

Anh cũng tin tưởng bản thân, khẳng định chính mình sẽ bảo vệ được cô cùng tiệm.

Những gì khi đó xảy ra ở Minh Phẩm Các chắc chắn không được để nó lặp lại thêm một lần nào nữa.

Trình Nguyên Hoa lộ ra gương mặt ôn nhu: "Em tin tưởng anh, chờ em trở về đã."

"Được, anh chờ em." Anh cũng như cô, lộ ra gương mặt dịu dàng với người mình yêu.

Lưu Toàn Phúc đã quen ăn cẩu lương này nên mặt cậu không chút thay đổi, hai vợ chồng của Tiệm Mỹ Thực Trình Ký có bao nhiêu ân ái, bây giờ cậu đã không muốn nghĩ nữa.

Thấy Lưu Toàn Phúc vẫn đang mang vẻ mặt vi diệu kia, Diệp Dư Chiêu tựa tiếu phi tiếu* nhìn cậu: "Nhóc béo, cố gắng đi theo mà chiếu cố sư phụ nhóc."

Tựa như là đang cười nhưng mà lại không cười.

“Cút!!”

Lưu Toàn Phúc bị hai chữ “con trai” làm cho tức không nhẹ, từ sau khi Trình Nguyên Hoa và Diệp Dư Chiêu nhận giấy kết hôn xong thì Diệp Dư Chiêu luôn nói “Một ngày làm thầy suốt đời làm cha”, Trình Nguyên Hoa là một nửa mẹ của cậu vậy thì anh cũng là một nửa cha của cậu rồi.

Chuyện này khiến cho Lưu Toàn Phúc bị tức không hề nhẹ.

Nhưng mấu chốt là…. M

n* lại có đạo lý, phản bác không được!

Đã ngắt điện thoại rồi nhưng Lưu Toàn Phúc vẫn còn đang tức giận.

Trình Nguyên Hoa vừa khởi động xe vừa nói: “Còn tức giận à?”

“Đúng vậy!” Lưu Toàn Phúc lập tức tố cáo: “Thái độ của Diệp Dư Chiêu đối với sư phụ thì tốt nhưng thái độ đối với chúng tôi thì quá đáng lắm!!”

Trình Nguyên Hoa nghe vậy thì cười híp mắt.

Một lúc sau cô nói: “Cậu nghĩ xem Tang Ngu gọi Diệp Dư Chiêu là gì?”

Ồ?

Lưu Toàn Phúc sững sờ.

Sau đó hai mắt sáng lên.

Tang Ngu cũng không ít lần bị Diệp Dư Chiêu khiêu khích nhưng anh ta cũng không ít lần chọc tức Diệp Dư Chiêu, vẫn luôn gọi anh là “Bà chủ”, mỗi lần gọi xong thì thần sắc của Diệp Dư Chiêu hơi phức tạp, đến bây giờ cậu vẫn còn nhớ.

Lưu Toàn Phúc biết sư phụ cậu đã cho cậu chủ ý gì đó nên lập tức móc điện thoại ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!