Virtus's Reader

Đám người Từ Mặc vừa bước xuống xe khách, Từ Trung Minh trong bộ áo khoác da bóng lộn đã cười lớn đón lấy, nhiệt tình trao cho mỗi người một cái ôm thật chặt.

— Trung Minh, nhìn cái bộ dạng này của chú, xem ra lăn lộn cũng khá khẩm đấy nhỉ! — Từ Cương đưa tay xoa xoa cái đầu rẽ ngôi giữa của Từ Trung Minh, cười hì hì trêu chọc — Làm tôi cũng muốn đi theo chú kiếm ăn rồi đây!

Từ Trung Minh cười đáp: — Chỉ là kiếm miếng cơm thôi, đều là tiền mồ hôi nước mắt cả!

— Anh!

Thấy Từ Mặc tiến lại gần, Từ Trung Minh vội vàng chỉnh lại mái tóc hơi rối. Ánh mắt gã nhìn Từ Mặc đầy vẻ kính trọng.

Đánh giá Từ Trung Minh một lượt, Từ Mặc gật đầu, mỉm cười: — Tinh thần thế này là tốt.

— Hắc hắc!

Được Từ Mặc khen ngợi, Từ Trung Minh có chút ngượng ngùng gãi đầu, rồi hỏi: — Anh, mọi người lần này đến Gia Hưng có việc gì thế?

— Thu mua tín phiếu nhà nước chứ gì nữa! — Từ Cương nhanh nhảu cướp lời — Chú ở Gia Hưng cũng hơn một tháng rồi, đến lúc đó nhớ dẫn đường cho bọn tôi đấy nhé.

— Được luôn!

— Đao Ca đâu? — Từ Mặc hỏi.

— Đao Ca đang trực ở trạm gác phía trước, để em dẫn mọi người qua đó! — Từ Trung Minh giơ tay phải, chỉ về phía một căn nhà nhỏ dựng tạm cách đó hơn trăm mét.

Lúc này, bên trong căn nhà nhỏ, khói thuốc mù mịt như sương mù. Đao Ca ngậm điếu thuốc, mắt nheo lại, đang phồng má thổi bài lấy hên.

Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra.

Đao Ca liếc mắt nhìn một cái, rồi vội vàng đứng bật dậy, phun ngay điếu thuốc đang ngậm ở khóe miệng ra. Gương mặt đầy sẹo của gã lộ ra nụ cười nịnh bợ, gã chạy chậm về phía cửa: — Mặc gia, sao anh lại đích thân đến đây?

Từ Mặc giơ tay phẩy phẩy không khí, mùi thuốc lá trong phòng thực sự quá nồng nặc.

— Nhanh lên, mở hết cửa sổ ra cho thoáng khí! — Đao Ca vội vàng quát tháo đám đàn em.

Từ Mặc có chút cạn lời lắc đầu, nói: — Ông bây giờ dù sao cũng là người ăn lương nhà nước một nửa rồi, những chỗ cần chú ý thì nên chú ý một chút.

— Đúng đúng đúng, Mặc gia dạy bảo rất phải. Sau này em bảo đảm không hút thuốc đánh bài trong phòng nữa!

— Lát nữa chúng ta đi ăn một bữa, tôi có chuyện muốn nhờ ông giúp.

— Mặc gia, có gì anh cứ sai bảo, sao lại dùng từ "nhờ" nghe xa cách thế! — Sau khi chứng kiến thủ đoạn của Từ Mặc, Đao Ca từ tận đáy lòng đã nảy sinh nỗi sợ hãi cực độ với hắn.

— Giúp tôi gọi một chiếc xe.

— Được, em đi làm ngay đây!

Đao Ca rảo bước chạy ra ngoài, để lại mấy nhân viên ngoại cần của Cục Quản lý Giao thông ngơ ngác nhìn nhau, kẻ đứng người ngồi không yên, mặt mày đầy vẻ bối rối.

Chẳng mấy chốc, bên ngoài vang lên tiếng động cơ nổ ầm ầm.

Từ Mặc bước ra khỏi phòng, thấy Đao Ca đang lái một chiếc máy kéo kéo theo rơ-moóc dài, mặt mày hớn hở vẫy tay gọi: — Mặc gia, mau lên xe!

Khóe miệng Từ Mặc hơi giật giật, nhưng cũng không nói gì, gọi đám Từ Cương lại rồi bước về phía chiếc máy kéo. Từ Mặc ngồi cạnh Đao Ca ở ghế lái, những người khác thì ngồi xổm ở thùng xe phía sau.

— Mặc gia, chúng ta đi đâu?

— Đến chỗ Trương xưởng trưởng!

— Rõ!

"Ầm ầm ầm!!!"

Tốc độ máy kéo cũng không hề chậm, chạy với vận tốc sáu bảy chục cây số một giờ, lao thẳng về phía khu công nghiệp.

Hơn nửa giờ sau, chiếc máy kéo dừng lại trước cổng xưởng may của Trương Thiên. Đao Ca chạy đến phòng bảo vệ báo danh tính. Không lâu sau, Trương Thiên trong bộ vest màu nâu rộng thùng thình vội vã chạy ra.

Trương Thiên nhiệt tình đón mọi người vào trong xưởng.

— Từ lão đệ, lần này cậu mang theo nhiều người thế này, chắc là có chuyện gì lớn hả?

Trong văn phòng, Trương Thiên rót cho Từ Mặc một ly trà Long Tỉnh, gương mặt thô ráp hiện rõ vẻ thắc mắc.

— Trương ca, lần này em đến là để hỏi vay tiền anh! — Từ Mặc cũng chẳng giấu giếm, đi thẳng vào vấn đề.

Vay tiền?

Trương Thiên nhướng mày, hỏi: — Mượn bao nhiêu?

— Có bao nhiêu mượn bấy nhiêu!

Á đù.

Trương Thiên không ngờ khẩu khí của Từ Mặc lại lớn đến vậy. Gã suy nghĩ một chút, hạ thấp giọng hỏi: — Có thể hỏi thêm một câu không, lão đệ mượn tiền để làm gì?

— Thu mua tín phiếu nhà nước!

Trương Thiên nheo mắt, ngồi xuống chiếc ghế giám đốc phía sau bàn làm việc, trầm tư một lát rồi nói: — Tin đồn quốc gia sẽ thu mua lại tín phiếu trong năm nay tôi cũng có nghe qua. Nhưng tin đồn vẫn chỉ là tin đồn, chừng nào chính sách chưa ra đời thì vẫn còn biến số. Lão đệ, tôi thấy cậu không cần thiết phải đánh cược như vậy, cứ vững vàng làm ăn bên mảng trang phục có khi lại hay...

— Trương ca, em đúng là không dám bảo đảm chắc chắn quốc gia sẽ thu mua lại trong năm nay. Nhưng em có mối khác để đẩy số tín phiếu trong tay đi.

— Có thể đẩy đi bao nhiêu? Tỷ lệ thế nào?

Hiện tại có rất nhiều người đang thu mua tín phiếu, nhưng theo Trương Thiên thấy, tất cả chỉ là tiểu đả tiểu nháo. Thật sự muốn lấy ra mấy chục vạn tín phiếu thì không mấy ai nuốt trôi được. Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là vấn đề tỷ lệ. Hiện giờ một trăm đồng tín phiếu có thể đổi được bảy tám chục đồng tiền mặt. Nếu mối của Từ Mặc chỉ có tỷ lệ khoảng tám chín mươi đồng thì chẳng có gì thú vị. Không phải là không kiếm được tiền, mà là hiện tại việc thu mua tín phiếu đang phải tranh giành rất gắt gao.

— Một đổi một!

— Hả?

Nghe câu trả lời của Từ Mặc, Trương Thiên ngẩn người. Tỷ lệ một đổi một? Đùa à? Đối phương bị hâm sao? Một trăm đồng tiền mặt thu một trăm đồng tín phiếu... Đây là chắc chắn quốc gia sẽ trả thêm lãi suất sao? Nhưng lãi suất thì đáng bao nhiêu tiền?

Theo Trương Thiên, quốc gia có thể thu mua lại theo tỷ lệ một đổi một đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi. Rất có khả năng còn không đạt được tỷ lệ đó, chứ đừng nói đến chuyện trả lãi!

— Lão đệ, cậu không bị người ta lừa đấy chứ? — Trương Thiên thực sự không nghĩ ra kẻ ngu ngốc nào lại đi thu mua tín phiếu với tỷ lệ đó.

— Trương ca, anh xem thế này được không? Bất kể anh cho em mượn bao nhiêu, em đều trả anh 10% lãi suất. Thời hạn là nửa tháng.

Từ Mặc nở nụ cười nhàn nhạt, tiếp tục nói: — Trương ca, em có một cửa hàng quần áo ở huyện Lan, hiện tại mỗi tháng có thể kiếm ổn định hai ba ngàn tệ. Sáu cái tiệm trò chơi điện tử, một tháng lợi nhuận cũng được hai ngàn. Em còn thầu được dự án kéo điện về nông thôn ở huyện Lan, lợi nhuận tầm bảy tám vạn nữa...

Trương Thiên kinh ngạc nhìn Từ Mặc. Dự án kéo điện về nông thôn ở huyện Lan gã cũng có nghe nói qua. Loại dự án này người bình thường không đời nào chạm vào được, không ngờ cậu em này của mình lại có năng lực lớn đến thế ở huyện Lan.

Trương Thiên không trả lời ngay, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Hai ba phút sau, gã bỗng bật cười, giơ một ngón tay lên.

— Mười vạn? — Từ Mặc hỏi.

Kỳ vọng trong lòng Từ Mặc là khoảng ba bốn mươi vạn. Tuy nhiên, mượn được mười vạn cũng đã là không tệ rồi.

— Một triệu! — Trương Thiên nhếch miệng cười, nói — Tôi có thể cho cậu mượn một triệu tệ, thời hạn một tháng, hơn nữa tôi không lấy một đồng tiền lãi nào hết.

Ánh mắt Từ Mặc lóe lên, nhìn thẳng vào Trương Thiên đang mỉm cười.

Đối diện với ánh mắt của Từ Mặc, Trương Thiên đứng dậy, bước đến phía sau hắn, đặt hai tay lên vai hắn nói: — Lão đệ, tôi cho cậu mượn tiền là vì coi trọng con người cậu. Nói thật lòng, tôi thấy lấy lãi của cậu chẳng bằng tặng cậu một cái ân tình. Với năng lực của Từ lão đệ, cái ân tình này chắc chắn sẽ nặng hơn một triệu tệ nhiều.

— Lão ca, đa tạ!

— Ha ha ha!

Một triệu tệ có nhiều không? Rất nhiều, cực kỳ nhiều. Một cân gạo mới có bốn hào, một chiếc tivi mới có hai ba trăm đồng. Nhưng một triệu tệ cũng không phải là quá lớn. Đối với hạng người như Dương Bảo Lâm, một triệu tệ chỉ là giá của một chiếc xe hơi mà thôi.

Từ Mặc và Trương Thiên vốn chỉ là quan hệ hợp tác đơn giản, vậy mà gã dám cho mượn một triệu tệ, đúng là có đại khí phách.

— Đi, chúng ta đến quỹ tín dụng ngay bây giờ. Một triệu tệ thì quỹ tín dụng cũng cần thời gian chuẩn bị đấy!

— Còn nữa, ở Gia Hưng hiện nay có không ít kẻ đang thu mua tín phiếu, một triệu này của cậu đổ xuống chẳng khác nào đập vỡ bát cơm của bọn họ.

Từ Mặc đứng dậy, lộ vẻ cảm kích nói: — Việc thu mua tín phiếu này em sẽ nói chuyện với Thư trưởng phòng và Trương khoa trưởng, nhờ bọn họ giúp một tay chắc là không có vấn đề gì lớn!

Gia Hưng có không ít doanh nghiệp nhà nước, nguồn tín phiếu chắc chắn rất dồi dào.

Hơn nửa giờ sau, Từ Mặc ngồi trên chiếc Santana cùng Trương Thiên đi đến trước cổng quỹ tín dụng. Một triệu tiền mặt thì quỹ tín dụng chắc chắn không có sẵn. Từ Mặc cũng không định rút hết một triệu ra. Trương Thiên làm thủ tục chuyển một triệu tệ vào tài khoản của Từ Mặc...

Sau khi xong việc, Trương Thiên lái xe đến khách sạn Quốc Mậu, mượn điện thoại ở quầy lễ tân liên lạc với Thư Đại Đồng. Vừa nghe Từ Mặc đến Gia Hưng, Thư Đại Đồng liền nói một câu "đến ngay" rồi cúp máy. Từ Mặc cũng liên lạc với Trương Kính Đào.

Trong phòng bao mang phong cách cổ kính ở tầng hai, Từ Mặc và Trương Thiên ngồi cùng nhau, trò chuyện về một số chính sách quốc gia mới ban hành gần đây. Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra, Thư Đại Đồng mặc áo khoác hành chính cười lớn bước vào, nhìn Từ Mặc nói: — Từ lão đệ, cậu đến Gia Hưng mà không báo trước cho tôi một tiếng, lát nữa phải tự phạt ba ly đấy nhé.

— Đúng là nên phạt! — Trương Thiên cũng cười phụ họa.

Thư Đại Đồng vừa ngồi xuống thì Trương Kính Đào cũng vừa vặn chạy tới. Không khí lập tức trở nên náo nhiệt.

Khi rượu và thức ăn đã lên bàn, Từ Mặc tự phạt ba ly trước, sau đó cười nói: — Thư ca, Đào ca, lần này em đến Gia Hưng là để thu mua tín phiếu nhà nước. Vì việc này mà em còn mượn của Trương ca một triệu tệ đấy.

Thư Đại Đồng và Trương Kính Đào đều biến sắc.

Một triệu tệ? Trương Thiên lấy đâu ra gan lớn như vậy?

Thư Đại Đồng chuyển tầm mắt nhìn sang Trương Thiên đang gắp thức ăn, trong lòng không khỏi kinh nghi. Trương Thiên là một thương nhân khôn ngoan, nếu không có lợi ích cực lớn, sao gã có thể cho mượn một triệu tệ dễ dàng như thế?

Trương Kính Đào chớp mắt, cười nói: — Việc thu mua tín phiếu này hợp pháp hợp quy, Từ lão đệ muốn làm thì tôi đương nhiên ủng hộ. Thế này đi, tôi đi liên hệ giúp cậu ngay.

Nói xong, Trương Kính Đào liền đứng dậy bước ra khỏi phòng bao.

Thư Đại Đồng nhún vai đầy vẻ bất đắc dĩ, nói: — Trương khoa trưởng đúng là nhiệt tình thật. Từ lão đệ, những cái khác tôi không dám hứa chắc, nhưng ba mươi vạn tín phiếu thì tôi chắc chắn có thể giúp cậu lo liệu được.

Với thân phận Trưởng phòng Công trình Cục Quản lý Giao thông của Thư Đại Đồng, đương nhiên không đủ sức nặng để thu xếp ba mươi vạn tín phiếu. Nhưng cha của gã lại chính là Thị trưởng thành phố Gia Hưng.

Từ Mặc giơ hai tay ôm quyền hướng về phía Thư Đại Đồng, sau đó cầm chai rượu lên nói: — Thư ca, lời cảm ơn em không nói nữa, tất cả đều nằm trong chén rượu này.

"Ực ực!!!!"

Hơn nửa chai rượu Mao Đài nhanh chóng vơi đi.

— Từ lão đệ, được rồi, được rồi! — Thư Đại Đồng vội vàng giơ tay ngăn cản.

Đang nói chuyện thì Trương Kính Đào quay lại phòng bao, cười nói: — Lát nữa Thẩm lão bản của xưởng thủy tinh Diệu Quang sẽ qua đây, bên chỗ ông ấy chắc còn khoảng bốn năm mươi vạn tín phiếu, đến lúc đó mọi người tự thương lượng giá cả nhé!

Xưởng thủy tinh Diệu Quang là xưởng thủy tinh lớn nhất tỉnh Chiết Giang, chỉ riêng công nhân đã có hơn 3000 người. Xưởng thủy tinh ở huyện Lan so với Diệu Quang chỉ có thể coi là một xưởng con mà thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!