Virtus's Reader
Trọng Sinh 86: Từ Vào Núi Đi Săn Bắt Đầu Làm Giàu

Chương 223: CHƯƠNG 221: ĐỪNG NÓNG, ĐỪNG NÓNG!

Tôn Miểu nhìn Diêm Quốc Châu đang sải bước tiến vào mà trong lòng không khỏi chột dạ.

— Tôn lão bản, tôi và Diêm cục trưởng có chút chuyện cần bàn, hay là ông về trước đi? — Từ Mặc nhìn sang Tôn Miểu đang mặt cắt không còn giọt máu.

— Được, được, được! — Tôn Miểu vội vàng gật đầu đồng ý. Gã chỉ mong được biến khỏi cái nơi quỷ quái này ngay lập tức, ở cạnh Từ Mặc lúc này gã cứ thấy lạnh sống lưng.

Tôn Miểu không quen biết Diêm Quốc Châu, nên cũng chẳng chào hỏi gì, cứ thế lủi mất dạng khỏi văn phòng.

— Cương Tử, chú cũng ra ngoài đi! — Từ Mặc dặn.

— Rõ, ca!

Chờ Từ Cương ra ngoài và đóng cửa lại, Diêm Quốc Châu đứng trước bàn làm việc, đập mạnh tay xuống bàn một cái "rầm". Tuy nhiên, đón lấy ánh mắt lạnh lẽo của Từ Mặc, Diêm Quốc Châu đành nuốt ngược những lời chửi thề định nói vào trong.

— Từ Mặc, cậu đã hứa với tôi là sẽ giới thiệu Vân thư ký cho tôi làm quen. Nhưng đã hơn một tháng trôi qua rồi mà cậu chẳng có động tĩnh gì cả. Cậu tưởng tôi thật sự không làm gì được cậu sao? — Diêm Quốc Châu nghiến răng, trừng mắt nhìn Từ Mặc.

Từ Mặc cười khổ:

— Diêm cục trưởng, tôi đã nói rồi, tôi không bao giờ lừa ông. Nếu không phải dạo này tôi bận quá nhiều việc thì tôi đã tìm ông để cùng đi Hàng Châu rồi. — Nói đoạn, Từ Mặc chỉ tay về phía tám cái xác ở góc tường — Diêm cục trưởng, ông thấy đấy, tôi đang gặp rắc rối đầy mình đây này!

— Gan cậu cũng to thật đấy! — Khóe mắt Diêm Quốc Châu giật giật, nhìn theo hướng tay Từ Mặc — Mẹ kiếp, lại còn có cả thằng Tây nữa? Cậu không sợ gây ra tranh chấp ngoại giao à?

Từ Mặc nhún vai, thản nhiên:

— Một thằng ngu chạy nạn từ Nga tới thôi mà.

Nhìn vẻ mặt bất cần của Từ Mặc, Diêm Quốc Châu cảm thấy lạnh người. Cái thái độ coi mạng người như cỏ rác này, ngay cả những tên giang hồ đại đạo giết người không ghê tay cũng khó mà có được. Diêm Quốc Châu cũng chẳng buồn quan tâm Từ Mặc gặp rắc rối gì ở Ôn Châu, mà ông cũng chẳng có khả năng quản. Điều ông muốn biết nhất lúc này là khi nào Từ Mặc mới đưa ông đi Hàng Châu gặp Vân thư ký.

Kể từ khi Từ Mặc rời khỏi Gia Hưng, tình hình ở đó có thể dùng từ "nghiêng trời lệch đất" để mô tả. Vị sếp tổng phải đi học ở trường Đảng, Thư thị trưởng bị điều về Cục Giáo dục, còn ông thì bị kỷ luật cảnh cáo nặng và tạm đình chỉ công tác để điều tra. Hơn một tháng nay, Diêm Quốc Châu ăn không ngon ngủ không yên. Trong thời gian đó, ông đã dùng mọi mối quan hệ để điều tra Từ Mặc. Khi biết Từ Mặc chạy tới Ôn Châu mở xưởng giày, ông không thể kìm nén được nữa mà lập tức phi thẳng tới Nhạc Thanh.

Diêm Quốc Châu hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm Từ Mặc:

— Từ Mặc, những chuyện xảy ra ở Gia Hưng đã buộc chặt hai chúng ta vào một con thuyền rồi. Nếu tôi ngã ngựa, cậu cũng chẳng được lợi lộc gì đâu. Nhưng nếu tôi phất lên được, tôi tin rằng giữa tôi và cậu hỗ trợ lẫn nhau chắc chắn sẽ làm nên nghiệp lớn!

— Diêm cục trưởng, đạo lý này tôi hiểu. — Từ Mặc ngồi xuống ghế — Diêm cục trưởng, ngồi xuống nói chuyện đi.

Diêm Quốc Châu mặt lạnh tanh ngồi xuống:

— Nếu cậu đã hiểu đạo lý đó, tại sao không giúp tôi một tay? Hay là những lời trước đây cậu nói đều là lừa bịp? Cậu căn bản không quen biết Vân thư ký?

— Diêm cục trưởng, sao ông lại thiếu kiên nhẫn thế nhỉ? Vân thư ký là người thế nào? Ông là thân phận gì? Tôi muốn hai người làm quen thì chắc chắn phải cần một thời cơ thích hợp chứ.

— Vậy cậu định bắt tôi đợi đến bao giờ? Ít nhất cậu cũng phải cho tôi một cái hẹn chính xác chứ!

— Một tháng nữa! — Đón lấy ánh mắt bất an của Diêm Quốc Châu, Từ Mặc trịnh trọng nói — Một tháng nữa, ông cùng tôi đi Hàng Châu, tôi sẽ giới thiệu Vân thư ký cho ông.

— Được! — Có được cái hẹn chính xác, Diêm Quốc Châu thở phào nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng được đặt xuống. — Từ Mặc, cậu đúng là kẻ tàn nhẫn. Quậy nát Gia Hưng xong rồi phủi mông bỏ chạy. Bây giờ tới Ôn Châu... Ha hả, e là ban bệ Thị ủy Nhạc Thanh cũng sắp xui xẻo rồi! — Diêm Quốc Châu cười nói.

— Diêm cục trưởng, ông đừng nói bậy, tôi luôn là một công dân lương thiện, tuân thủ pháp luật đấy nhé!

— Cậu mà lương thiện, tuân thủ pháp luật á? — Diêm Quốc Châu bĩu môi, liếc nhìn tám cái xác còn nóng hổi nằm kia — Câu này mà cậu cũng có mặt mũi nói ra được à?

— Diêm cục trưởng, khó khăn lắm ông mới tới Nhạc Thanh một chuyến, tối nay tôi giới thiệu vài người bạn cho ông làm quen nhé! — Từ Mặc cười đề nghị.

Ánh mắt Diêm Quốc Châu lóe lên, gật đầu:

— Được!

Diêm Quốc Châu đã nghiên cứu rất kỹ về Từ Mặc, biết gã này giỏi nhất là chiêu "mượn thế". Bây giờ ông đã tự dẫn xác tới Nhạc Thanh, Từ Mặc chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội mượn thế này. Mặc dù ông đang bị đình chỉ công tác, nhưng người ở Nhạc Thanh đâu có biết. Đám thương nhân Nhạc Thanh mà thấy Cục trưởng Công an thành phố Gia Hưng lặn lội tới tìm Từ Mặc... Nhạc Thanh và Gia Hưng vốn có nhiều giao dịch thương mại, biết tỏng ý đồ của Từ Mặc nhưng Diêm Quốc Châu không thể từ chối, vì chính ông là người chủ động tìm tới đây để cho gã mượn thế mà.

Từ Mặc cười nhấc máy gọi cho Hồ đài trưởng, Tiền Quân Dương và những người khác, nhắn tin bảo họ tối nay tới Khách sạn Nhạc Dương tụ tập.

"Kẽo kẹt!"

Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra. Từ Cương ôm một đống bao tải lớn đi tới chỗ tám cái xác ở góc tường. Diệp Mong Phúc và hai người kia cũng ló đầu theo sau. Diêm Quốc Châu khóe miệng giật giật, đám người này thật sự không coi sự hiện diện của ông ra gì sao?

Từng cái xác được nhét vào bao tải, Từ Đa Thụ cầm cây lau nhà và thùng nước bắt đầu lau dọn hiện trường.

— Ca, em đã bảo A Tân liên hệ với chủ nhiệm phân xưởng thổi bóng đèn bên xưởng bóng đèn rồi... 7 giờ tối nay ông ta sẽ điều công nhân đi chỗ khác. — Từ Cương nói.

— Ừ! Việc này chú cứ sắp xếp là được! — Từ Mặc gật đầu.

Diêm Quốc Châu đen mặt. Các người ngang nhiên bàn bạc chuyện phi tang xác ngay trước mặt tôi, có thấy thích hợp không hả?

Một lát sau, A Bảo rón rén bước vào văn phòng. Đầu tiên gã liếc nhìn Diêm Quốc Châu đang ngồi quay lưng lại, sau đó mới nhìn Từ Mặc đang cười híp mắt.

— A Bảo, mấy đứa đi theo Tony là thế nào? — Từ Mặc hỏi.

— Lão bản, hai hôm trước Tony bảo tôi là anh ta làm đại diện cho Jack Phillip mà bên cạnh không có vệ sĩ thì trông không ra gì. Thế nên tôi mới tìm giúp anh ta bảy người. — A Bảo giải thích.

— Ra là vậy! Thế sao cậu không báo với tôi một tiếng?

Từ Mặc để A Bảo làm vệ sĩ cho Tony, đương nhiên là có ý giám sát. A Bảo ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc trong phòng, liên tưởng đến việc Tony dẫn người tới gặp Từ Mặc mà giờ chẳng thấy đâu, bỗng cảm thấy lạnh toát cả người.

— Lão bản, tôi... tôi nghĩ đây chỉ là chuyện nhỏ thôi.

— Cậu nghĩ? — Từ Mặc đột ngột đứng dậy, vớ lấy ống cắm bút trên bàn ném mạnh về phía A Bảo, quát lớn — Tôi cần cậu nghĩ hộ tôi chắc? Tôi bảo cậu đi theo Tony, thật sự chỉ là để cậu hầu hạ anh ta thôi à?

Diêm Quốc Châu bị cú bộc phát của Từ Mặc làm cho giật mình, thầm mắng: Đúng là gã "Chó Đen", hỉ nộ vô thường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!