Virtus's Reader
Trọng Sinh 86: Từ Vào Núi Đi Săn Bắt Đầu Làm Giàu

Chương 288: CHƯƠNG 287: VƯƠNG BẢO KIÊU NGẠO!

O-Ký (Đội trọng án).

Phòng thẩm vấn.

Vương Bảo mặc chiếc áo may ô trắng dính đầy dầu mỡ, hai tay bị còng chặt, thản nhiên ngồi cười hì hì trên ghế. Phải công nhận phòng thẩm vấn ở Hồng Kông cũng khá khẩm thật, ghế có tựa lưng, đệm da êm ái, trước mặt là bàn thẩm vấn chắc chắn, phạm nhân có thể thoải mái đặt tay lên bàn. Thậm chí, còn có cả cà phê để uống.

— Chung Sir, đều là chỗ quen biết cả, anh không cần phải làm căng với tôi thế chứ? — Vương Bảo cười hì hì, giơ đôi tay đang bị còng lên.

— Vương Bảo, mày bớt cái thói cợt nhả đó đi. Nói đi, tại sao mày lại rời khỏi Cửu Long Thành? — Chung Sir đứng trước bàn thẩm vấn, nhìn chằm chằm Vương Bảo bằng ánh mắt sắc lẹm.

— Chung Sir, anh không nhầm đấy chứ? Chỉ vì tôi bước chân ra khỏi Cửu Long Thành mà anh bắt tôi về O-Ký uống cà phê sao? Tôi là công dân hợp pháp, có chứng minh thư Hồng Kông hẳn hoi nhé. Tôi sẽ khiếu nại anh, chắc chắn tôi sẽ khiếu nại! — Vương Bảo cười nhạo báng nhìn Chung Sir đang sa sầm mặt mày.

— Vương Bảo, tao đã nói rồi, đừng có giở giọng lưỡi đó ra với tao. Mày tưởng tao không biết tại sao mày rời khỏi thành trại sao? Hừ, mày chính là đầu nậu cung cấp "hàng trắng" lớn nhất Cửu Long Thành. Trước giờ mày chẳng bao giờ bước chân ra ngoài, sao giờ lại đột ngột xuất hiện? Nói cho tao biết, có phải vì Yamaguchi-gumi không? — Chung Sir lạnh lùng hỏi.

— Chung Sir, anh đừng có ngậm máu phun người nhé. Tôi là công dân thượng tôn pháp luật, anh có bằng chứng thì cứ việc đem tôi đi bắn bỏ. Ơ mà tôi quên mất, Hồng Kông làm gì có án tử hình. — Vương Bảo toét miệng cười, lộ ra hàm răng vàng khè, nói tiếp: — Còn nữa, Chung Sir vừa nhắc tới Yamaguchi-gumi, đó chẳng phải là băng đảng lừng lẫy bên Nhật Bản sao? Chung Sir đề cao tôi quá rồi, tôi chỉ là một thằng tép riu ở Cửu Long Thành, sao mà quen biết được những nhân vật tầm cỡ đó!

Đón nhận ánh mắt giễu cợt của Vương Bảo, Chung Sir tức đến thở hồng hộc, chống nạnh đi tới đi lui trong phòng.

— Vương Bảo, tao cảnh cáo mày, đừng có làm loạn. Bọn thực dân Anh không quản các người, nhưng tao thì có đấy! — Chung Sir chống hai tay xuống bàn, gườm gườm nhìn Vương Bảo.

Nụ cười trên mặt Vương Bảo đột ngột biến mất, ánh mắt gã trở nên hung tàn, giọng nói lạnh lẽo: — Chung Chính Minh, anh cũng nói rồi đấy, bọn thực dân Anh còn chẳng thèm quản, sao anh lại cứ thích xen vào việc người khác thế hả? Chúng ta đều là người Hoa cả mà.

— Đều là người Hoa? Lúc mày bán cái thứ bột trắng đó cho đồng bào, mày có nghĩ họ là người Hoa không?

— Ha hả! — Vương Bảo cười lạnh, nhìn Chung Chính Minh đầy vẻ thách thức: — Chung Sir, luật sư của tôi sắp tới rồi. Có gì anh cứ việc nói chuyện với ông ấy nhé!

Đúng lúc này, cửa phòng thẩm vấn bị đẩy ra, một viên cảnh sát bước tới ghé tai Chung Chính Minh thì thầm vài câu. Chung Chính Minh hít sâu một hơi, trừng mắt nhìn Vương Bảo đang nhún vai đắc ý: — Chỉ cần mày phạm pháp, tao nhất định sẽ tóm được mày!

Sau khi Chung Chính Minh rời đi, một người đàn ông trung niên mặc sơ mi trắng bước vào. Một viên cảnh sát đứng cạnh giám sát cuộc gặp. Người đàn ông lấy từ cặp công tác ra một chiếc điện thoại, đưa cho Vương Bảo. Vương Bảo lắc lắc đôi tay đang bị còng, nheo mắt rồi bắt đầu bấm số.

— Anh làm gì đấy? Muốn gọi điện thì để luật sư gọi, anh không được phép! — Viên cảnh sát trẻ tuổi vội vàng can ngăn.

"Rầm!" Vương Bảo nắm chặt hai tay, nện mạnh xuống bàn thẩm vấn, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm viên cảnh sát: — Mẹ kiếp, tới đây, mày giỏi thì lấy điện thoại đi. Mày mà nói thêm câu nữa, tao đưa cả nhà mày ra hỏa táng trường bây giờ. Tới đây, lấy đi, lấy đi xem nào!!!

Đối mặt với gã trùm hung hãn đang chìa điện thoại ra thách thức, viên cảnh sát trẻ tuổi sợ hãi cúi đầu, không dám nhìn thẳng. Vương Bảo thở hồng hộc như một con sư tử bị chọc giận, nhanh chóng bấm số. Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.

— Ném cả nhà thằng Chung Chính Minh xuống biển cho cá ăn đi!

Nói xong, Vương Bảo dập máy, nhìn viên cảnh sát đang run rẩy, lạnh lùng nói: — Bây giờ mày có thể đi báo cho Chung Chính Minh rồi đấy. Bảo nó là nếu cả nhà nó không chết, thì cả nhà mày chắc chắn sẽ chết. Lương tháng có mấy trăm đồng bạc, tự mình mà suy nghĩ cho kỹ đi.

Vị luật sư thu lại điện thoại, chẳng nói chẳng rằng, mỉm cười đứng dậy bước ra ngoài. Vương Bảo là lão làng rồi, chẳng cần dặn dò gì thêm. Nói nhiều gã lại thấy phiền, có khi còn ăn tát, tốt nhất là im lặng.

Sau khi luật sư và viên cảnh sát rời đi, Vương Bảo nhắm mắt lại, sát khí lạnh lẽo hiện rõ. Chuyện gã giao dịch với Yamaguchi-gumi cực kỳ bí mật, sao O-Ký lại biết được? Hơn nữa, loại chuyện này đáng lẽ phải do Đội điều tra ma túy phụ trách chứ không phải O-Ký.

— Mẹ kiếp, đừng để lão tử biết đứa nào đâm sau lưng! — Vương Bảo thầm chửi, rồi bất ngờ ấn mạnh ngón tay cái xuống bàn thẩm vấn.

"Răng rắc!" Ngón tay cái gãy gập.

— Á!!! — Tiếng thét đau đớn vang lên. — Tôi bị thương rồi, tôi muốn đi bệnh viện, đưa tôi đi bệnh viện ngay!!! — Vương Bảo gào thét.

Viên cảnh sát vội vàng chạy vào, thấy ngón tay gãy lìa của Vương Bảo liền vội vã áp giải gã đi cấp cứu.

Cùng lúc đó, tại băng Đông Tinh.

Tiếu Diện Hổ ngáp ngắn ngáp dài ngồi bên bàn, lột đậu phộng nhưng không ăn mà cứ xếp đầy trên bàn. Bên cạnh gã là một thanh niên vạm vỡ, mình trần, mái tóc dài màu vàng kim xõa xuống vai.

— Quạ Đen, mày nói xem, có phải lâu rồi anh em mình không đi thắp nhang không? — Tiếu Diện Hổ nhíu mày nói tiếp: — Khó khăn lắm mới đợi được lúc Lạc Đà bị thương để mày tạm quyền. Ai ngờ Vương Bảo lại gặp chuyện. Yamaguchi-gumi bên kia lượng hàng lớn lắm, với cái mạng lưới nhỏ của anh em mình thì không tiêu thụ hết được. Hơn nữa, Vương Bảo không có mặt, đám giặc Oa đó chắc chắn sẽ không chịu giao dịch với chúng ta đâu.

— Triệt! — Quạ Đen đột ngột đứng dậy, hai tay bám chặt mép bàn rồi lật tung nó lên.

Tiếu Diện Hổ cạn lời, gã vừa mất nửa tiếng để lột đống đậu phộng đó, giờ thì văng tung tóe dưới đất hết rồi.

— Quạ Đen, cái thói xốc bàn này của mày bao giờ mới sửa được hả? Lần trước ở Tiêm Sa Chủy, đồ ăn vừa bưng lên tao còn chưa kịp cầm đũa mày đã lật bàn rồi... Lần sau làm ơn để tao ăn được miếng cơm nóng đã chứ. Lần nào tao cũng trả tiền mà chẳng được miếng nào vào bụng cả...

— Ăn ăn cái khỉ gì! Mày muốn ăn thì tao cho mày ăn đấm đây này. Giờ là lúc nào rồi mà còn nghĩ đến chuyện ăn uống? Mẹ kiếp! — Quạ Đen hùng hổ mắng mỏ, còn tiện chân đá văng cái bàn đi mấy mét.

Tiếu Diện Hổ nhún vai đầy bất đắc dĩ: — Mày trút giận lên tao thì có ích gì? Sáng mai phải gặp người của Yamaguchi-gumi rồi, mày lo mà nghĩ cách cứu Vương Bảo ra đi!

— Mày còn bao nhiêu tiền? — Quạ Đen quay sang hỏi.

Tiếu Diện Hổ giật khóe miệng: — Hết rồi, một xu cũng không còn!

— Cho tao mượn hai mươi vạn, vài ngày nữa tao trả cả vốn lẫn lời!

— Đại ca, lần trước anh cũng nói thế, mà có thấy trả xu nào đâu!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!