Virtus's Reader
Trọng Sinh 86: Từ Vào Núi Đi Săn Bắt Đầu Làm Giàu

Chương 326: CHƯƠNG 325: THẦN NHÂN BÁN ÁO MƯA SANG NAM PHI!

Sau khi bàn bạc sơ qua với Lưu Loan về việc sang nhượng công ty điện ảnh, Từ Mặc quay về biệt thự của mình. Thực tế cũng chẳng có chi tiết gì to tát, vì Lưu Loan vốn chẳng mặn mà gì với cái công ty đó nên cũng chẳng nắm rõ tình hình cụ thể.

Sáng sớm hôm sau, Từ Mặc ngồi trên chiếc Mazda, hướng về công ty điện ảnh Vĩnh Cao. Tại Tiêm Sa Chủy, Cửu Long. Lặc ca (Trần Bách Tường) đang ngồi xổm bên lề đường, tay chống cằm suy nghĩ xem sắp tới nên làm cái nghề gì.

— Lặc ca, anh ngồi đây làm gì thế?

— Đang suy ngẫm về triết học nhân sinh!

— Lặc ca đừng có đùa em. — Tinh Tử (Châu Tinh Trì) cười hì hì ngồi xuống cạnh Lặc ca, huých vai gã: — Lặc ca, nghe bảo mấy năm nay anh kiếm được chút đỉnh, định giải nghệ à?

— Giải nghệ cái gì? Tao chưa bao giờ giải nghệ cả, tao chỉ đang khởi nghiệp thôi. — Lặc ca giơ tay cốc đầu Tinh Tử một cái: — Mày biết khởi nghiệp là gì không? Khởi nghiệp dựa vào khứu giác kinh doanh nhạy bén đấy. Năm đó tao kéo hai container áo mưa sang Nam Phi, ai cũng cười tao. Kết quả thì sao? Tao bán sạch bách, kiếm ngay hơn hai triệu. Phải biết lúc đó thù lao đóng phim của A Tứ (Tạ Hiền) mới có mười mấy vạn thôi đấy.

— Lặc ca, Nam Phi có mấy khi mưa đâu, sao anh bán được áo mưa hay thế? — Tinh Tử đầy vẻ tò mò hỏi.

Lặc ca cười hắc hắc: — Tao biết đó là áo mưa, nhưng đám dân Nam Phi đó đâu có biết. Tao bảo bọn chúng đó là mốt thời trang mới nhất... Triệt, mày không tưởng tượng nổi đâu, giữa trời nắng nóng mà đứa nào đứa nấy mặc áo mưa ra đường, hầm đến mức phát bệnh ngoài da luôn... Sợ quá nên tao bán xong là chuồn thẳng về Cảng Đảo ngay trong đêm.

Tinh Tử nhìn Lặc ca với ánh mắt đầy sùng bái. Bán được áo mưa sang Nam Phi thì đúng là thần nhân rồi.

— Làm ăn là phải có nhãn lực! — Lặc ca hất hàm về phía chiếc Mazda đỗ gần đó: — Mày nhìn chiếc Mazda kia đi.

— Sao ạ?

— Đi Mazda mà còn thuê tài xế, đúng là kiểu làm màu. Loại người này mà chủ động bắt chuyện thì mày phải chạy cho xa, bằng không nó bán mày đi mày còn đứng đếm tiền hộ nó đấy... Á đù, nó hướng về phía mình kìa, chẳng lẽ nghe thấy tao vừa nói gì à? — Lặc ca vội vàng đứng dậy phủi mông.

— Lặc ca, đó là Từ tiên sinh đấy!

— Mày quen à?

— Thấy trên báo suốt mà. Từ tiên sinh quan hệ rất tốt với ông chủ mình. Đúng rồi, mì Hồng Tinh đang hot nhất Cảng Đảo là do anh ấy làm ra đấy.

Từ Mặc bước xuống xe, sải bước về phía công ty Vĩnh Cao, dư quang thấy hai thanh niên đang chỉ trỏ về phía mình. Nhìn kỹ lại, chẳng phải là Trần Bách Tường và Tinh Gia (Châu Tinh Trì) lừng lẫy sau này sao? À không, lúc này Trần Bách Tường đã khá có tiếng tăm rồi, còn Tinh Gia vẫn đang là Tinh Tử, chuyên đóng vai quần chúng ăn cơm hộp ở các phim trường. Trần Bách Tường có quan hệ hợp tác rất sâu với Vĩnh Cao. Vì Lưu Loan ít khi quản lý nên gã thường xuyên sang đây đóng vai khách mời để tranh thủ tiếp thị sản phẩm. Bộ phim "Truy nữ tử" đang khá hot gần đây chính là sự hợp tác giữa Vĩnh Cao và Trần Bách Tường. Bộ phim này hiện doanh thu phòng vé đã hơn 16 triệu, dự kiến sẽ phá mốc 20 triệu, lọt top 10 phim ăn khách nhất năm nay. Nhưng dù có 20 triệu doanh thu, Lưu Loan cũng chẳng bỏ túi nổi 2 triệu. Rạp phim đã lấy đi một nửa, 10 triệu còn lại trừ chi phí đầu tư thì chỉ còn lãi tầm ba bốn triệu. Sau khi trừ các loại chi phí khác, Lưu Loan kiếm được hơn một triệu đã là may lắm rồi. Với siêu cấp phú hào như Lưu Loan, đầu tư lớn mà chỉ thu về hơn một triệu thì đúng là tốn công vô ích. Tối qua Từ Mặc nghe Lưu Loan nói, ông ta làm bộ phim này chẳng phải để kiếm tiền, mà thuần túy vì nữ chính là Trương Mạn Ngọc.

— Lặc ca, Tinh Gia, chào hai anh! — Từ Mặc cười tiến lại gần hai người.

Lặc ca sững sờ, kinh ngạc nhìn sang Tinh Tử: — Cậu ta vừa gọi cậu là gì?

Tinh Tử cũng giật mình, vội xua tay: — Từ tiên sinh đừng làm em sợ, anh cứ gọi em là Tiểu Tinh hay Tinh Tử là được rồi!

Từ Mặc lúc này mới sực nhớ ra, Tinh Gia lúc này vẫn chỉ là Tinh Tử thôi. — Hai vị, chúng ta vào trong nói chuyện nhé?

— Sẵn lòng ạ! — Được một phú hào mới nổi như Từ Mặc mời, Lặc ca cũng thấy khá phấn khích.

— Từ tiên sinh sang đây tìm Lưu tiên sinh à? Ông ấy hiếm khi tới đây lắm. — Lặc ca nói.

— Tôi sắp trở thành ông chủ của Vĩnh Cao rồi, nên sang đây xem qua một chút!

Mắt Lặc ca sáng rực lên: — Từ tiên sinh coi trọng ngành điện ảnh đến thế sao?

— Cũng tạm ổn!

— Từ tiên sinh, A Tinh kể với tôi anh chỉ mất một hai tháng đã làm mì Hồng Tinh hot nhất Cảng Đảo, có bí quyết gì không ạ? — Lặc ca ghé sát Từ Mặc, vận dụng triệt để phương châm "không biết thì phải hỏi". Từ Mặc cũng vui vẻ trò chuyện với gã. Tinh Tử ngoan ngoãn đi theo sau hai người.

— Lặc ca, giới thiệu cho tôi về Vĩnh Cao một chút đi?

— Từ tiên sinh cứ gọi tôi là A Lặc được rồi, trước mặt anh tôi đâu dám nhận là "ca". — Nói đoạn, Lặc ca bắt đầu giới thiệu về tình hình Vĩnh Cao. Trang thiết bị ở đây rất tốt, nhưng lại thiếu đạo diễn tên tuổi. Mỗi lần đóng phim, Lưu Loan đều phải gọi điện mời đạo diễn từ bên ngoài. Với danh tiếng của Lưu Loan, các công ty khác cũng nể mặt cho mượn đạo diễn. Dù sao chu kỳ quay phim thời này cũng rất ngắn.

Từ Mặc đi dạo một vòng quanh công ty cùng Lặc ca, rồi vào văn phòng giám đốc. Giám đốc Nhậm Cao đã nhận được điện thoại của Lưu Loan từ trước, nên đón tiếp Từ Mặc cực kỳ nhiệt tình, đây là ông chủ tương lai mà. Từ Mặc không rành về đội ngũ hậu trường điện ảnh Cảng Đảo nên cũng không biết Nhậm Cao sau này có tài cán gì không. Hắn chỉ nói vài câu trấn an Nhậm Cao cứ yên tâm làm việc, dù đổi chủ cũng sẽ không sa thải gã.

Hơn mười phút sau, Từ Mặc chuẩn bị rời Vĩnh Cao sang tập đoàn Người Hoa Trí Nghiệp ký hợp đồng chuyển nhượng với Lưu Loan. Vừa bước ra khỏi cửa, Lặc ca đã đuổi theo.

— Từ tiên sinh, Từ tiên sinh!

Từ Mặc quay lại cười hỏi: — A Lặc, gọi tôi có việc gì không?

— Từ tiên sinh, anh giỏi giang như vậy, có thể dìu dắt tôi một chút không? Tôi cũng để dành được ít tiền, muốn làm chút đầu tư! — Lặc ca hơi ngượng ngùng nói. Đám siêu cấp phú hào gã không tiếp cận được, mà có tiếp cận họ cũng chẳng thèm để ý đến gã. Khó khăn lắm mới gặp được Từ Mặc, lại còn quan hệ tốt với Lưu Loan, gã đương nhiên muốn được chỉ bảo.

— Lặc ca, anh cứ thành thành thật thật mà đóng phim đi. Chỉ cần anh có tên tuổi, thù lao một bộ phim cũng đủ cho người thường phấn đấu cả đời rồi!

Lặc ca mếu máo: — Từ tiên sinh, đóng phim thì bao giờ mới thành nhà giàu số nhất Cảng Đảo được.

Ách! Từ Mặc không ngờ dã tâm của Lặc ca lại lớn đến thế, đòi làm cả nhà giàu số nhất Cảng Đảo cơ đấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!