10 giờ rưỡi tối, Từ Mặc trở về căn biệt thự trên đỉnh núi Thái Bình. Ngồi trên bộ sofa êm ái, Từ Mặc nhìn Từ Nhiều Thụ dặn dò: — Nhiều Thụ, em đi ngủ trước đi, sáng mai còn phải lái xe sớm.
— Vâng, anh!
— Còn tôi thì sao? — A Long lấy bàn tay đầy dầu mỡ quẹt quẹt vào bộ tăng bào vàng sậm, nhìn mà Từ Mặc phát ngấy, hắn nhíu mày: — Anh đi tắm rửa đi, rồi bảo Nhiều Thụ lấy cho bộ chăn đệm, sang phòng khách mà ngủ!
— Cảm ơn Từ gia! — A Long nhếch miệng cười, lẩm bẩm: — Từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ được ở trong căn nhà to thế này. Nhiều Thụ huynh đệ, để tôi tắm trước nhé, người ngợm đầy dầu mỡ khó chịu quá.
Nghe A Long lảm nhảm, Từ Mặc bất lực đưa tay day trán, anh cũng biết dầu mỡ khó chịu cơ à?
— Kính coong!!
Đúng lúc này, chuông cửa bỗng vang lên. Từ Mặc nhướng mày, muộn thế này rồi còn ai tìm mình nữa? Hắn chậm rãi đứng dậy, sải bước ra cửa, tiện tay cầm lấy chiếc bình hoa trên kệ tủ thủ sẵn trong tay.
— Cạch!
Mở cửa ra, Từ Mặc nhìn thấy bóng người đứng ngoài sân. Lưu Loan? Từ Mặc hơi ngẩn người, không ngờ Lưu Loan lại tìm đến mình. Hắn đặt chiếc bình hoa xuống cạnh cửa, rồi nhanh chóng chạy ra mở cổng.
— Lưu sinh, sao ông lại tới đây? — Từ Mặc đỡ lấy cánh tay Lưu Loan, thấy lão nồng nặc mùi rượu.
— Từ sinh, ông và tập đoàn Tứ Hải xảy ra chuyện gì à? — Lưu Loan ợ một hơi rượu, loạng choạng hỏi.
— Vào nhà rồi nói!
Từ Mặc dìu Lưu Loan vào biệt thự, để lão ngồi xuống sofa rồi đi rót một ly nước lọc, sau đó ngồi xuống bên cạnh hỏi: — Lưu sinh, chuyện này ông nghe ở đâu thế?
Lưu Loan tuy say khướt nhưng đôi mắt vẫn lộ vẻ khôn ngoan, lão nhếch miệng cười: — Lúc nãy tôi đang uống rượu ở Vân Long, người bên Sở Công thương tới kính rượu, bảo tập đoàn Tứ Hải của Liễu Thiên vừa đăng ký gấp một thương hiệu mì ăn liền Tân Đảo trong đêm. Hắc hắc, ban ngày không làm mà lại làm giữa đêm thế này chắc chắn là có chuyện lớn. Ông phải biết là đám người Anh ở đó lười lắm, muốn bọn chúng làm thêm giờ ban đêm thì cái giá không hề rẻ đâu! Vì thế tôi mới sai người đi nghe ngóng.
— Đám cao tầng của tập đoàn Tứ Hải và công ty Thực phẩm Thiên Vân Tùng của Nhật Bản đột nhiên tổ chức liên hoan ở hộp đêm Ngợp Trong Vàng Son... Chỉ cần dùng não suy nghĩ một chút là biết bọn chúng định nhảy vào thị trường mì ăn liền rồi. Mì Hồng Tinh đã chiếm 90% thị trường Cảng Đảo, thế mà bọn chúng vẫn muốn nhảy vào, ngay cả mặt mũi Lưu Loan tôi cũng không nể, chắc chắn là có thù hằn với ông rồi.
Nói đến đây, Lưu Loan cười càng tươi hơn: — Từ sinh, có lẽ đến giờ ông vẫn chưa hiểu rõ cái tên Lưu Loan này ở Cảng Đảo đại diện cho cái gì đâu. Chỉ cần tôi gọi một cú điện thoại hỏi thăm, có quá nhiều người muốn lấy lòng tôi, liều mạng đi điều tra giúp. Chưa đầy nửa tiếng, mâu thuẫn giữa ông và Liễu Thiên tôi đã nắm rõ mười mươi rồi!
— Lợi hại! — Từ Mặc giơ ngón tay cái tán thưởng.
— Quá khen, quá khen! — Lưu Loan cười hì hì chắp tay. — Được rồi, không đùa nữa! — Lưu Loan thu lại nụ cười, ánh mắt lộ vẻ lạnh lẽo: — Hiện giờ ở Cảng Đảo ai mà chẳng biết Lưu Loan tôi nắm giữ một nửa cổ phần mì Hồng Tinh. Thế mà tập đoàn Tứ Hải với cái công ty Thiên Vân Tùng kia dám thò tay vào thị trường mì ăn liền, rõ ràng là đang tát vào mặt Lưu Loan tôi. Vì vậy, tôi định tặng cho bọn chúng một món đại lễ.
— Lưu sinh, ý ông là?
— Sáp nhập xưởng mì Hồng Tinh vào tập đoàn Hoa Nhân Trí Nghiệp của tôi, đồng thời chuẩn bị gõ chuông niêm yết lên sàn chứng khoán! — Lưu Loan gằn từng chữ.
Từ Mặc nhướng mày. Một khi công ty niêm yết, cổ phần sẽ bị pha loãng... Tuy biết niêm yết là cách huy động vốn nhanh nhất, nhưng nội tâm Từ Mặc vẫn rất bài trừ. Như hắn đã nói, hắn cực kỳ kháng cự thị trường chứng khoán...
— Sao thế? Có vấn đề gì à? — Lưu Loan nhướng mày: — Từ sinh, chỉ cần ông làm theo sắp xếp của tôi, tôi bảo đảm một tháng sau giá trị con người của ông sẽ vượt mốc trăm triệu.
— Lưu sinh... Thôi bỏ đi, nếu ông thấy niêm yết có thể giải quyết vấn đề thì cứ làm vậy đi! — Từ Mặc thầm thở dài.
— Ha ha ha! Đừng có mặt ủ mày ê thế chứ. Niêm yết là chuyện tốt mà. Từ Mặc ông từ nay về sau sẽ chính thức bước chân vào tầng lớp thượng lưu. — Lưu Loan cười lớn, vỗ mạnh vào vai Từ Mặc.
Từ Mặc không muốn làm Lưu Loan mất hứng, nhưng vẫn không nén nổi lo lắng: — Lưu sinh, ông vừa nói cả Cảng Đảo đều biết ông có cổ phần mì Hồng Tinh. Vậy tại sao Liễu Thiên và cái công ty Thiên Vân Tùng kia vẫn dám rầm rộ gây chuyện như thế?
— Hơ hơ, nếu là ở Đài Loan hay Nhật Bản thì tôi còn kiêng dè bối cảnh của bọn chúng, nhưng đây là Cảng Đảo, là sân nhà của Lưu Loan tôi, bọn chúng còn định giở trò gì được nữa? Từ sinh, ông đừng có lo hão. Cứ chờ tin tốt của tôi đi, đến lúc đó ông vẫn tiếp tục làm CEO của mì Hồng Tinh. Hơn nữa, tôi sẽ chuyển nhượng một phần cổ phần của Hoa Nhân Trí Nghiệp cho ông.
— Được thôi!
Lưu Loan đã nói đến nước này, Từ Mặc mà nói thêm nữa thì đúng là không nể mặt lão.
Cùng lúc đó, tại hộp đêm Ngợp Trong Vàng Son, trong một phòng bao đặc biệt kín đáo. Liễu Thiên đang ôm hai em gái nóng bỏng, cười ha hả.
— Liễu tổng, tin tức về mì Tân Đảo chắc Lưu Loan đã biết rồi. Theo tính cách của lão, bước tiếp theo chắc chắn là sáp nhập mì Hồng Tinh vào Hoa Nhân Trí Nghiệp rồi chuẩn bị niêm yết. — Quy Đảo ngồi đối diện, hai chân dang rộng, có một em gái đang quỳ dưới háng phục vụ.
— Tôi chính là muốn lão niêm yết, lão không niêm yết thì tôi lấy gì mà chơi! — Liễu Thiên vân vê ngực em gái bên cạnh, cười nói: — Lưu Loan là kẻ quá tự phụ, quá kiêu ngạo, dù biết rõ có bẫy lão cũng sẽ không ngần ngại nhảy xuống. Bởi vì lão nghĩ ở Cảng Đảo này không có cái bẫy nào nhốt nổi lão cả. Tất nhiên, sự thật cũng đúng là thế! Nhưng... — Liễu Thiên nheo mắt nhìn Quy Đảo, nhếch miệng cười để lộ hàm răng vàng khè: — Nhưng tôi chỉ muốn cắn một miếng thịt trên người lão thôi. Ha ha ha ha!
Quy Đảo cười lớn giơ ngón tay cái với Liễu Thiên: — Liễu tổng, vẫn là ông lợi hại! Bây giờ ai cũng nghĩ ông đang đối phó Từ Mặc, nhưng thực tế mục tiêu của ông lại là Lưu Loan đứng sau hắn. Chờ đến khi bọn chúng nhận ra điểm bất thường thì chúng ta đã kiếm được đầy bồn đầy bát rồi!
— Tới, uống rượu! — Liễu Thiên cười nói.
Ngay lập tức, một em gái xinh đẹp cầm chai rượu, ngửa cổ uống một ngụm Vodka rồi kề môi truyền sang miệng Liễu Thiên.
— Uống rượu, uống rượu! — Quy Đảo cũng cười hớn hở há miệng đón lấy nụ hôn nồng nặc mùi rượu của em gái phục vụ.