— Thôi được rồi, để chúng tôi qua đó xem sao!
A Long đã nói đến mức đó, Từ Mặc cũng chẳng biết nói gì thêm.
Cúp điện thoại, Từ Mặc nhìn Đao Ca đang đầy vẻ tò mò, cười khổ: — A Long chuẩn bị cho ông một thuyền hải sản, bảo là quà tiễn chân đấy!
— Thế thì tốt quá còn gì! — Đao Ca khoái chí, nhếch miệng cười: — Hải sản ở vùng Tấn Trung là hàng hiếm lắm đấy nhé.
— Đi thôi, mình ra bến tàu xem thử thế nào!
— Trung (Được)!
Cả nhóm tay xách nách mang đống đồ hiệu vừa mua, rời khỏi trung tâm thương mại.
Hơn nửa tiếng sau, chiếc Rolls-Royce dừng lại ở cảng Victoria.
— Từ gia, bên này!
A Long mặc bộ tăng bào màu đỏ sẫm đã đứng đợi sẵn ở cổng cảng, vừa thấy Từ Mặc liền hớn hở vẫy tay gọi lớn.
Từ Mặc rảo bước tiến lại gần.
— Thuyền đâu? — Từ Mặc hỏi.
— Kia kìa!
A Long chỉ tay về phía một chiếc tàu đánh cá cỡ lớn đỗ đằng xa.
Gương mặt Từ Mặc cứng đờ, nhìn chiếc tàu đồ sộ trước mắt, khóe miệng giật giật: — Ông bảo người ta chở bao nhiêu hải sản đến vậy?
— Cũng không nhiều lắm, có mười ba tấn thôi!
Triệt!
Mười ba tấn mà ông bảo là không nhiều?
Đao Ca ngơ ngác nhìn chiếc tàu khổng lồ, rồi quay sang nhìn A Long đang cười nhăn nhở: — A Long huynh đệ, cái... cái tàu to thế này, ông bảo tôi mang về Tấn Trung kiểu gì bây giờ?
— Có Từ gia ở đây, ông lo cái gì? — A Long cười hì hì: — Đao Ca, tôi còn đặc biệt dặn tụi nó chuẩn bị cho ông nửa tấn nhím biển, cái món đó mà chưng với trứng gà thì bổ cực kỳ luôn.
— Ồ? — Mắt Đao Ca sáng rực lên.
Từ Mặc cảm thấy hơi đau đầu, hắn day day huyệt thái dương. Một chiếc tàu đánh cá lớn thế này mà muốn âm thầm chạy sang bên kia đại lục là chuyện không tưởng.
Thế nên chỉ còn cách đi theo đường chính ngạch.
— A Long, thuyền hải sản này hết bao nhiêu tiền? — Từ Mặc hỏi.
— Từ gia, ông coi thường tôi quá đấy. Tôi dù sao cũng là tăng nhân có số má ở chùa An Phàn, nói không chừng mai mốt còn lên làm trụ trì nữa là, xin một thuyền hải sản mà cũng phải tốn tiền sao? — A Long đầy vẻ đắc ý, hất cằm tự đắc.
Đao Ca đứng bên cạnh, giơ ngón tay cái lên đầy thán phục: — A Long huynh đệ, ông đúng là số một!
— Quá khen, quá khen!
— A Long huynh đệ, khi nào ông có dịp qua Tấn Trung, tôi sẽ mời ông... mời ông ăn một bữa ra trò!
Vùng Tấn Trung ngoài mỏ than ra thì chẳng có gì đặc sắc, điều này khiến Đao Ca cảm thấy hơi ngại.
Bỗng nhiên.
Mắt Từ Mặc chợt lóe lên, hắn nhìn A Long hỏi: — A Long, ông có thể kiếm được bao nhiêu hải sản?
— Từ gia, ông cũng muốn ăn hải sản à? Chuyện đó đơn giản thôi. Để tôi gọi điện, chậm nhất là ngày kia tôi sẽ lo cho ông một thuyền nữa.
— Đợi tôi một lát!
Từ Mặc lấy điện thoại ra gọi cho Mạnh Ba.
— Từ tiên sinh, Lâm Hỏa Vượng dạo này đang...
Điện thoại vừa kết nối, Mạnh Ba đã định báo cáo tình hình.
— Dừng!
Từ Mặc ngắt lời, hỏi thẳng: — Hiện giờ mỗi ngày Cảng Đảo tiêu thụ khoảng bao nhiêu hải sản?
— Từ tiên sinh, ngài muốn hỏi loại hải sản nào cụ thể ạ?
— Tất cả!
— Cái này... ngài cho tôi chút thời gian để tôi đi điều tra đã!
— Được!
Từ Mặc cúp máy, đứng đợi Mạnh Ba phản hồi.
Lượng hải sản tiêu thụ mỗi ngày ở Cảng Đảo chắc chắn là không nhỏ.
Bởi người dân ở đây cực kỳ chuộng hải sản, từ bữa sáng cho đến bữa khuya đều không thể thiếu các món từ biển.
Chưa đầy một phút sau, điện thoại của Từ Mặc đã đổ chuông.
Bắt máy, Từ Mặc hỏi ngay: — Bao nhiêu?
— Từ tiên sinh, con số cụ thể thì rất khó nói chính xác. Tuy nhiên, tôi đã tra cứu dữ liệu bên hải quan, năm ngoái lượng hải sản nhập khẩu từ Nhật Bản, Đài Loan và các nơi khác vào khoảng một trăm ba mươi ngàn tấn. Đó mới chỉ là đường chính ngạch, nếu tính cả buôn lậu thì tôi đoán không dưới ba trăm ngàn tấn đâu ạ.
Triệt!
Từ Mặc nhẩm tính trong đầu, vậy là mỗi ngày Cảng Đảo "ngốn" hết gần tám trăm tấn hải sản sao?
Đùa à!
Con số này có ảo quá không vậy?
— Mạnh Ba, ông có chắc là không nhầm chứ? — Từ Mặc cau mày.
— Từ tiên sinh, con số này chắc chắn có sai số, nhưng sẽ không chênh lệch quá nhiều đâu. Ngài tính xem, Cảng Đảo có gần sáu triệu dân... hầu như ai cũng ăn hải sản mỗi ngày. Nếu ngài không tin, cứ ra đường hỏi bất kỳ ai, tôi dám cá là hôm nay họ đều đã ăn qua món gì đó liên quan đến hải sản.
— Vậy ông đi điều tra kỹ lại lần nữa đi, tôi cần một con số chính xác hơn.
— Dạ rõ, Từ tiên sinh!
Từ Mặc nhét điện thoại vào túi quần... cái điện thoại to như cục gạch làm túi quần hắn phồng tướng lên.
Hắn quay sang nhìn A Long.
Thấy ánh mắt rực cháy của Từ Mặc, A Long nhịn không được rùng mình: — Từ gia, ông đừng nhìn tôi kiểu đó. Tôi nổi hết cả da gà lên rồi đây này.
Nói rồi, A Long còn đưa tay xoa xoa mặt mình.
— A Long, nói thật cho tôi biết, ông rốt cuộc có thể kiếm được bao nhiêu hải sản? — Từ Mặc hỏi.
A Long nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi đáp: — Từ gia, câu này tôi cũng không trả lời chính xác được. Nhưng để tôi gọi điện hỏi thử xem sao!
— Vậy thì hỏi ngay đi!
— Nhưng ở đây tôi không gọi được điện thoại quốc tế!
Thời buổi này, điện thoại cầm tay vẫn chưa phổ biến chức năng gọi quốc tế.
— Đi, đến khách sạn Lệ Tinh, ở đó gọi được! — Từ Mặc nôn nóng chạy về phía chiếc Rolls-Royce đỗ đằng xa.
Khóe miệng A Long giật giật, quay sang bảo Đao Ca: — Từ gia dạo này yếu sinh lý hay sao mà vội thế?
— Ý ông là sao? — Đao Ca thắc mắc.
— Thì lúc nãy tôi vừa bảo nhím biển bổ cái khoản đó... Từ gia đã cuống cuồng lên rồi...
— Triệt! — Đao Ca văng tục: — Đừng có mà nói nhảm, mau đuổi theo Từ gia đi!
Hơn nửa tiếng sau.
Cả nhóm có mặt tại khách sạn Lệ Tinh.
A Long nhấc máy gọi một dãy số dài dằng dặc.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.
Xì xà xì xồ!!!!
Từ Mặc và đám kia chẳng hiểu A Long đang nói cái quái gì.
"Cái thằng này khiếu ngôn ngữ lợi hại vậy sao?" Nên nhớ, hồi đó A Long lưu lạc ở Thái Lan mới có hơn một tháng thôi mà.
Đúng là thiên tài, mới hơn một tháng mà đã nói tiếng Thái trôi chảy như gió vậy.
— Từ gia, sư huynh tôi hỏi ông cần bao nhiêu hải sản? Với lại cần những loại nào? — A Long quay sang hỏi Từ Mặc.
— Có bao nhiêu lấy bấy nhiêu, loại nào cũng được!
Xì xà xì xồ!!!!
Nhận được câu trả lời của Từ Mặc, A Long lại tiếp tục xì xà xì xồ vào điện thoại.
Vài phút sau, A Long cười hớn hở nhìn Từ Mặc: — Sư huynh tôi bảo trong vòng ba ngày có thể gom đủ cho ông ba ngàn tấn hải sản. Nhưng không được chọn loại đâu nhé! Với lại, sư huynh bảo ông phải chuyển tiền trước. Từ gia, nhà sư huynh tôi có mười mấy chiếc tàu đánh cá viễn dương cỡ lớn, ở vùng Lâm Trà Ban cũng thuộc hàng đại gia đấy, chắc chắn không quỵt tiền của ông đâu.
— Được. Hết bao nhiêu tiền, tôi sẽ chuyển ngay cho sư huynh ông!
— Sư huynh bảo trước mắt cứ chuyển cho anh ấy năm triệu!
A Long gãi đầu, nói tiếp: — Sư huynh tôi còn hỏi... Từ gia, có phải ông bị ma ám không đấy?
— Ý gì?
— Để tôi hỏi lại xem!