Lý Viên Viên nhìn Dương Bảo Lâm đang hằm hằm sát khí, không khỏi che miệng cười khẽ: — Dương tổng, Từ Mặc ở Cảng Đảo giờ cũng có số má lắm rồi... Tôi e là ông không tẩn nổi anh ấy đâu.
— Hừ hừ!
Dương Bảo Lâm cười lạnh: — Cảng Đảo tôi có phải chưa từng đến đâu, cái đất đó chỉ cần có tiền là ngay cả Thống đốc cũng bị đánh như chơi. Từ Mặc giờ dù có xưởng mì, công ty hải sản với bến tàu, nhưng liệu hắn có nhiều tiền bằng tôi không? Vả lại, chính hắn bảo tôi là công ty hải sản đang lỗ vốn để chiếm thị trường, còn bến tàu thì vẫn đang xây, cũng là cái hố đốt tiền thôi.
— Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi cũng khá nể phục hắn. Cái thằng này tay trắng rời khỏi Ôn Châu, tôi cứ ngỡ hắn không gục ngã thì cũng chẳng làm nên trò trống gì, vì thời buổi này làm ăn gì mà chẳng cần vốn.
— Thế mà giờ hắn ở Cảng Đảo cũng coi như có chút cơ ngơi. Đúng là không uổng công tôi coi trọng hắn bấy lâu nay!
Nói đoạn, Dương Bảo Lâm giơ hai ngón tay chỉ vào mắt mình, đắc ý: — Dương Bảo Lâm tôi nhìn người vẫn chuẩn lắm.
— Từ Mặc rời khỏi thôn Thượng Diệp, chưa đầy nửa năm đã gây dựng được chừng đó cơ nghiệp... Nếu không vì Lê Viện Triều, tôi tin chắc trong vòng ba năm, thành tựu của anh ấy chắc chắn sẽ vượt xa ông đấy, Dương tổng.
— Cô coi thường tôi thế sao? Tôi giờ dù gì cũng là tỷ phú rồi. Khắp cái đất Thượng Hải này, số người giàu hơn tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi nhé!
Lý Viên Viên khẽ cười: — Ông với Từ Mặc không giống nhau, ông là dùng tiền đẻ ra tiền. Còn Từ Mặc, anh ấy bắt đầu từ con số không... Chỉ cần cho Từ Mặc một chút cơ hội, anh ấy sẽ như rồng gặp mây, bay vút lên chín tầng trời.
Dương Bảo Lâm khóe miệng giật giật: — Đúng là "tình nhân trong mắt hóa Tây Thi"... Tôi thèm vào mà tranh cãi với cô.
— Dương tổng, vậy tôi xin phép đi trước!
— Ừ!
Nhìn Lý Viên Viên xoay người bước ra khỏi văn phòng, Dương Bảo Lâm im lặng vài giây rồi nói vọng theo: — Tháng bảy này, chúng ta sẽ sang Cảng Đảo.
— Thật sao? — Lý Viên Viên quay ngoắt lại, đầy vẻ kinh ngạc nhìn Dương Bảo Lâm.
— Tôi lừa cô làm gì? Tháng bảy tôi có hẹn sang đó bàn chuyện hợp tác với mấy thương hiệu hàng xa xỉ, cô cứ đi theo là được!
— Tuyệt quá! — Lý Viên Viên gật đầu lia lịa.
Nhìn cánh cửa văn phòng khép lại sau lưng Lý Viên Viên, Dương Bảo Lâm khẽ cười, lẩm bẩm: — Từ Mặc, đợi tháng bảy này anh đây sang Cảng Đảo sẽ giúp chú một tay. Lý Viên Viên nói không sai, chỉ cần cho chú một cơ hội, chú sẽ phất lên như diều gặp gió. Thế nên cứ đợi anh sang trao cơ hội cho chú nhé.
Nghĩ đến cảnh tháng bảy sang Cảng Đảo, mình vung tay chi ra hai mươi triệu bảo Từ Mặc cứ cầm lấy mà đầu tư... Dương Bảo Lâm không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
...
Cảng Đảo.
Từ Mặc lái chiếc Rolls-Royce tiến về phía bến tàu Victoria.
Dự án cảng Victoria của Lý Siêu Nhân vẫn đang trong quá trình quy hoạch.
Thế nên hiện tại, bến tàu Victoria chỉ được coi là bến tàu lớn thứ ba ở Cảng Đảo.
Lúc này.
Chị Lý đang ngồi trên taxi tiến về phía bến tàu, tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ.
— Tẩu tử!
— Chị ơi, chị mua gì mà nhiều thế?
— Tẩu tử, để tụi em xách hộ cho!
Chị Lý vừa xuống xe đi được vài bước đã có bảy tám gã đàn ông chạy lại đón, mặt mày nịnh nọt, tranh nhau xách đồ cho mụ.
— Lão Chu đâu rồi? — Chị Lý hỏi.
— Đại ca đang ngủ trên thuyền ạ!
Chẳng mấy chốc, chị Lý đã bước lên thuyền.
— Lão Chu, sao ông vẫn còn ngủ thế hả? — Đẩy cửa bước vào căn phòng nhỏ, chị Lý bĩu môi, vỗ vỗ vào tấm chăn.
— Vợ ơi, cho tôi ngủ thêm tí nữa đi, buồn ngủ quá!
— Ngủ nghê gì tầm này, mau dậy đi, tôi nói cho ông hay, tôi vừa mới đi gặp người đàn ông của Lý Viên Viên về đấy.
Chị Lý lôi Chu Bỉnh đang ngái ngủ ra khỏi chăn, cười nói: — Lão Chu này, người đàn ông của Viên Viên làm ăn ở Cảng Đảo lớn lắm nhé, báo chí đăng tên cậu ta đầy rẫy luôn.
— Lợi hại thế cơ à!
Chu Bỉnh ngáp một cái, nhìn bà vợ đeo đầy vàng bạc của mình, hỏi: — Vợ này, thế bà có nói với cậu ta là lần này chúng ta mang theo rất nhiều tiền sang đây không?
— Có chứ. Người đàn ông của Viên Viên thì có phải người ngoài đâu mà giấu.
— Thôi được rồi!
Chu Bỉnh cười khổ lắc đầu. Gã quá hiểu tính nết bà vợ mình, nghĩ gì nói nấy, chẳng chút tâm cơ, lại còn hơi hám danh lợi.
— Lão Chu, tôi nói ông nghe, cái đầu của Tiểu Từ hình như có vấn đề! — Chị Lý vẻ mặt nghiêm trọng, đưa tay chỉ chỉ vào huyệt thái dương của mình.
— Vấn đề gì?
— Cậu ta cứ luôn miệng hỏi tôi có muốn rửa tiền không. Tôi bảo cậu ta là tiền của chúng ta sạch sẽ lắm, chẳng dính tí nước nào cả!
Chu Bỉnh suýt chút nữa không nhịn được cười, gã có thể tưởng tượng ra vẻ mặt tuyệt vọng và bất lực của Từ Mặc lúc đó.
— Cậu ta có mối lái rửa tiền à?
— Lão Chu, đầu ông cũng có vấn đề à? Tiền của chúng ta sạch sẽ mà!
— Vợ à, tôi biết tiền của mình sạch sẽ. Ý tôi là chúng ta phải dùng cách gì để gửi được cái thuyền tiền mặt này vào ngân hàng ở Cảng Đảo cơ.
— Thì cứ mang ra ngân hàng mà gửi thôi, có gì đâu!
Chu Bỉnh thở dài trong lòng, bà vợ mình đúng là ngây ngô đến phát tội, nhưng lại cực kỳ đáng yêu.
Đúng lúc này, cửa khoang thuyền bị gõ dồn dập.
— Đại ca, có người tên Từ Mặc bảo muốn tìm tẩu tử ạ!
— Hửm? — Đôi mắt Chu Bỉnh nheo lại, lóe lên tia lạnh lùng, gã nói vọng ra ngoài: — Bảo cậu ta đợi trên bờ!
— Dạ rõ, đại ca!
Chị Lý nhìn Chu Bỉnh, vỗ mạnh vào đùi gã một cái: — Lão Chu, ông làm cái gì vậy? Người ta đến thăm mình, ít nhất cũng phải mời lên thuyền ngồi chứ!
— Vợ ơi, tôi sai rồi, để tôi đích thân xuống mời cậu ta lên thuyền, được chưa nào?
Chu Bỉnh cười khổ chắp tay xin tha, rồi mới vớ lấy bộ quần áo mặc vào.
Trên bờ.
Từ Mặc nhìn chiếc tàu đánh cá khổng lồ trước mắt, đôi mắt sâu thẳm lộ vẻ suy tư.
— Này anh bạn, đại ca tôi bảo anh đợi tí, lão xuống ngay đây! — Trên thuyền, một gã đàn ông có vết sẹo dài trên mặt, một chân gác lên mạn thuyền, hét vọng xuống.
— Phiền anh quá! — Từ Mặc mỉm cười gật đầu.
Chưa đầy hai phút sau, một người đàn ông trung niên mặc áo ngắn tay màu đen, cùng chị Lý đi xuống cầu thang mạn thuyền.
Chu Bỉnh đánh giá Từ Mặc từ đầu đến chân, thấy khí chất cũng khá, diện mạo thì bình thường, có chút không xứng với Lý Viên Viên...
Từ Mặc cười tiến lại gần: — Chị Lý, vị này chắc là anh rể rồi?
— Cứ gọi tôi là Chu Bỉnh là được! — Chu Bỉnh cười, chìa tay phải ra.
Chị Lý vỗ mạnh vào tay Chu Bỉnh, mắng: — Tiểu Từ gọi ông là anh rể thì ông cứ nhận đi.
— Được, được, được! — Chu Bỉnh cười khổ gật đầu.
Chị Lý rất hài lòng với biểu hiện của Chu Bỉnh, rồi quay sang Từ Mặc: — Tiểu Từ à, sớm biết cậu sang đây thì tôi đã đi nhờ xe cậu rồi.
— Tôi cũng tình cờ có chút việc quanh đây thôi...
— Tiểu Từ, cà phê mang theo chưa? — Chị Lý ngắt lời Từ Mặc, hỏi ngay.
Ách!