Chu Phi Dương vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng trong mắt lại lóe lên tia tinh anh. Đối diện với ánh mắt điềm tĩnh của Từ Mặc, gã cười đáp: — Từ tiên sinh, tôi cũng rất muốn được làm việc cho ngài. Có điều, ngân hàng chúng tôi có quy định ngặt nghèo, nếu bị phát hiện làm thêm bên ngoài, tôi không chỉ mất việc mà còn phải bồi thường một khoản tiền vi phạm hợp đồng khổng lồ đấy ạ.
— Vậy sao?
Từ Mặc cười như không cười nhìn chằm chằm Chu Phi Dương, nói tiếp: — Tôi nhớ không lầm thì bên chỗ Lưu sinh có rất nhiều nhân viên ngân hàng vẫn tranh thủ thời gian rảnh để làm việc cho ông ấy mà.
Chu Phi Dương chỉ cười, không trả lời trực tiếp câu hỏi này.
— Một triệu! — Từ Mặc đột ngột đưa ra con số.
— Từ tiên sinh, tôi rất vinh dự được dùng thời gian rảnh rỗi của mình để giúp ngài giải quyết các vấn đề về tài chính! — Nụ cười trên mặt Chu Phi Dương rạng rỡ hẳn lên, gã chìa tay phải ra.
Triệt!
Từ Mặc sững sờ luôn.
Hắn thực sự không ngờ Chu Phi Dương lại đồng ý nhanh đến thế.
Không phải vì cái giá hắn đưa ra quá cao, mà là vì Từ Mặc đã chuẩn bị sẵn vài mức giá khác, nếu Chu Phi Dương chỉ cần do dự một chút thôi là hắn sẽ tăng lên năm triệu ngay...
Nếu Chu Phi Dương mà đoán được ý nghĩ của Từ Mặc, chắc gã sẽ tự vả vào mặt mình mấy cái mất, chỉ cần chần chừ vài giây là đã có thể kiếm thêm được bốn triệu rồi...
Từ Mặc cũng mỉm cười bắt tay gã: — Giám đốc Chu, hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ!
— Từ tiên sinh, mấy cái máy tính ngài mua đợt trước vẫn còn dùng được chứ ạ?
— Vẫn còn tốt lắm!
— Vậy được, sau này tôi sẽ dùng đống máy tính đó để làm việc cho ngài!
— Đúng rồi, tôi còn có ba nhân viên nữa, họ có thể giúp việc cho ông đấy!
— Thế thì càng tốt.
Cửu Long Thành.
Quán mì.
Gió Lốc đeo kính râm, ngồi bên bàn ăn, hì hục ăn mì.
Đột nhiên, toàn thân lão cứng đờ, sắc mặt bỗng chốc đỏ gay một cách kỳ lạ, mái tóc dài rũ xuống che kín cả bát mì!
— Khụ khụ khụ khụ!
Gió Lốc ho lên dữ dội.
Tín Nhất vội vàng đứng dậy, chạy lại phía sau vỗ nhẹ vào lưng lão, lo lắng: — Đại lão, anh ăn từ từ thôi chứ, có ai tranh phần của anh đâu!
— Loảng xoảng!
Bỗng nhiên, đầu Gió Lốc gục thẳng vào bát mì.
— Đại lão!
— Triệt, mau đi tìm bác sĩ Hồng ngay!
— Đại lão, đại lão, anh tỉnh lại đi!
Bốn Tử lấy khăn lông, cuống cuồng lau nước lèo trên mặt Gió Lốc.
Tín Nhất thì ra sức lay vai lão.
Chưa đầy vài phút sau, một người đàn ông trung niên xách hòm thuốc hớt hải chạy vào quán mì.
— Bác sĩ Hồng, ông mau xem cho đại lão với, anh ấy đang ăn mì tự nhiên lăn ra ngất xỉu!
— Bác sĩ Hồng, đại lão không sao chứ ạ?
— Bác sĩ Hồng, tôi nói cho ông hay, đại lão mà có chuyện gì thì ông cũng đừng hòng yên ổn!
Trong lúc mọi người đang nhốn nháo, bác sĩ Hồng với vẻ mặt nghiêm trọng ngồi xuống cạnh Gió Lốc, đặt ba ngón tay lên cổ tay phải của lão để bắt mạch.
Một lúc lâu sau!
Bác sĩ Hồng khẽ thở dài.
— Triệt!
Thấy bác sĩ Hồng thở dài, Tín Nhất như chết lặng, mắng: — Bác sĩ Hồng, mẹ kiếp ông đừng có mà thở dài như thế chứ!
— Bác sĩ Hồng, đại lão rốt cuộc bị làm sao ạ?
— Bác sĩ Hồng, tôi cảnh cáo ông, đại lão mà có mệnh hệ gì...
Giữa lúc đám đàn em đang mồm năm miệng mười, Gió Lốc từ từ tỉnh lại.
Không còn kính râm che chắn, có thể thấy rõ đôi mắt lão trũng sâu, lòng trắng vằn vện những tia máu đỏ lòm.
— Tôi không sao, các cậu ra ngoài hết đi! — Gió Lốc yếu ớt lên tiếng.
— Đại lão, em tuy khờ nhưng không có ngu đâu ạ. Anh trông thế này mà bảo không sao cái nỗi gì!
— Đại lão, anh có bệnh thì phải chữa chứ.
— Câm miệng, cút hết ra ngoài cho tôi!
Thấy Gió Lốc sa sầm mặt mày, Tín Nhất và đám đàn em dù không cam lòng cũng đành lủi thủi bước ra khỏi quán mì.
Đợi mọi người đi hết, Gió Lốc thở hắt ra một hơi, nhìn bác sĩ Hồng hỏi: — Tôi còn trụ được bao lâu nữa?
— Không biết! — Bác sĩ Hồng nhìn Gió Lốc với ánh mắt phức tạp, trầm giọng nói: — Hiện giờ y học ở Cảng Đảo rất phát triển, nếu ông không cố chấp chịu đựng mà chịu đi điều trị, có lẽ vẫn còn cơ hội.
Gió Lốc lắc đầu, chua chát: — Ông biết mà, đường sống của tôi đã đứt từ lâu rồi. Dù có đi hóa trị thì cũng chỉ là đốt tiền vô ích, chẳng kéo dài thêm được bao lâu đâu.
— Nhưng ít nhất vẫn còn hy vọng!
— Lão Hồng à, tôi đã thấy những người đi hóa trị rồi, trông chẳng ra người mà cũng chẳng ra ma... Trong mắt họ chỉ có nỗi sợ hãi cái chết, chẳng còn chút hy vọng nào cả. Tôi không muốn mình trở thành cái dạng đó!
— Nhưng, nhưng tình trạng hiện giờ của ông không trụ được lâu đâu!
— Đủ rồi! — Gió Lốc bỗng nhiên nở nụ cười.
Bác sĩ Hồng ngẩn người nhìn lão.
Quen biết nhau mười mấy năm, đây là lần đầu tiên ông thấy lão cười.
— Tình hình Cửu Long Thành hiện giờ đã tốt hơn tôi tưởng rất nhiều. Đại Lão Bản giờ cũng coi như đã rửa tay gác kiếm... Có lão ta và Đại Địa Chủ chống lưng, Cửu Long Thành tạm thời chưa sụp đổ ngay được. — Nói đến đây, đôi mắt Gió Lốc thoáng hiện vẻ lo âu, nhỏ giọng: — Tôi chỉ lo cho đám người Anh kia thôi.
— Một khi tôi nằm xuống... đám người Anh chắc chắn sẽ thừa cơ san phẳng Cửu Long Thành.
— Đại Lão Bản không ngăn nổi bọn chúng, Đại Địa Chủ cũng vậy.
— Từ Mặc!
Gió Lốc hít một hơi khó nhọc, nói tiếp: — Hiện giờ, người duy nhất có thể kìm chân đám người Anh và sẵn lòng giúp đỡ Cửu Long Thành chỉ có Từ Mặc.
— Tín Nhất!
— Đại lão, em đây, em đây!
Nghe tiếng gọi, Tín Nhất lật đật chạy vào, nước mắt ngắn nước mắt dài nhìn lão: — Đại lão, anh bị bệnh gì vậy? Tại sao lại phải hóa trị ạ?
— Cậu nghe lén à? — Ánh mắt Gió Lốc nheo lại.
— Đại lão, em đứng ngay cửa mà... Không chỉ mình em, ai cũng nghe thấy hết rồi. Đại lão, mình đi bệnh viện ngay đi, hóa trị thì hóa trị, miễn là chữa khỏi cho anh!
— Đừng nói nhảm nữa, bệnh của tôi tôi tự hiểu. Cậu đi tìm Từ Mặc ngay cho tôi.
— Dạ!
Tín Nhất quẹt nước mắt, rồi quay người chạy biến ra khỏi quán mì.
Mười mấy phút sau, Đại Lão Bản và Đại Địa Chủ cũng có mặt.
Đại Lão Bản nhìn Gió Lốc đang nằm trên ghế mây với vẻ mặt phức tạp, nói: — Đấu với ông cả nửa đời người, không ngờ ông lại đi trước tôi theo cái cách này.
— Tôi đã chết đâu! — Gió Lốc lạnh lùng đáp.
— Thì cũng sắp rồi còn gì?
Mười Hai Thiếu và đám đàn em trừng mắt nhìn Đại Lão Bản.
Đại Địa Chủ sa sầm mặt mày, gặng hỏi: — Phát hiện từ khi nào? Tại sao lại giấu tôi?
— Chuyện đó không quan trọng!
— Triệt, mẹ kiếp ông bảo không quan trọng cái nỗi gì!
Đại Địa Chủ tức giận đá văng cái bàn ăn, trông lão lúc này chẳng khác nào một con sói bị thương, đôi mắt đỏ ngầu căm phẫn nhìn Gió Lốc, mắng chửi: — Gió Lốc, tôi triệt cả nhà ông. Từ ngày quen ông đến giờ, việc gì ông cũng giấu kín trong lòng. Năm xưa đã thế, giờ vẫn vậy. Mẹ kiếp, ông quên mất hồi anh em mình kết nghĩa đã thề thốt những gì rồi à? Triệt!
Mắng chửi một hồi, Đại Địa Chủ bỗng bật khóc nức nở, rồi ngồi bệt xuống đất.
Gió Lốc nhìn Đại Địa Chủ đang suy sụp, khẽ thở dài: — Mấy năm nay việc gì ông cũng chẳng thèm ngó ngàng tới... Đợi tôi đi rồi, sáu vạn dân trong thành trại này...
— Câm miệng!!! — Đại Địa Chủ đột ngột ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Gió Lốc, nghiến răng thốt ra từng chữ: — Gió Lốc ông mà chết rồi thì cái đám người đó sống chết ra sao liên quan quái gì đến tôi? Mẹ kiếp ông đừng có mà quàng cái gánh nặng đó lên vai tôi nữa.