— Tước sĩ Chung Dật Kiệt? Ông đừng có đùa nữa được không? Lâm Hỏa Vượng làm sao mà quen biết được Tước sĩ Chung Dật Kiệt chứ. — Từ Mặc cau mày nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tạ Tam. — Hắn mà quen biết Tước sĩ Chung Dật Kiệt thật thì đã chẳng thảm hại như bây giờ.
— Lâm Hỏa Vượng thảm hại thật sao? — Tạ Tam bĩu môi. — Nói đi cũng phải nói lại, quen biết là một chuyện, nhưng Tước sĩ Chung Dật Kiệt đâu phải cha đẻ của Lâm Hỏa Vượng. Thế nên không phải chuyện gì Lâm Hỏa Vượng cũng có thể nhờ vả được. Chuyện Cửu Long Thành bị cảnh sát bao vây dỡ bỏ lần trước chính là do Lâm Hỏa Vượng đứng sau giật dây đấy.
— Nói thật lòng, vụ đó tuy tiếng sấm to nhưng hạt mưa nhỏ, chính là nhờ chúng tôi đứng sau can thiệp đấy. Nếu không, dù Cửu Long Thành không bị cưỡng chế phá dỡ thì chắc chắn cũng đã xảy ra xung đột đổ máu rồi. Thôi được rồi, những gì nên nói và không nên nói tôi đều đã nói với ông rồi. Tôi tin ông là người biết chừng mực. Ông phải nhớ kỹ, với người nhà, chúng tôi sẽ không bao giờ bạc đãi đâu. Tuy bình thường ông không thấy chúng tôi làm gì, nhưng vào những thời khắc mấu chốt, ông tuyệt đối có thể tin tưởng chúng tôi.
Tạ Tam định đưa tay vỗ vai Từ Mặc, nhưng bị hắn lườm cho một cái nên gã hậm hực rụt tay lại.
— Khụ khụ! — Tạ Tam ho khan một tiếng để che giấu sự lúng túng. Uy thế của Từ Mặc bây giờ đúng là không phải dạng vừa. — Tôi đi đây! — Tạ Tam vẫy vẫy tay rồi quay người định rời đi.
— Ông chắc chắn là không cần tôi giúp gì thật chứ? — Từ Mặc cuối cùng vẫn không nhịn được, lên tiếng hỏi.
— Chuyện này ông không giúp được gì đâu. — Tạ Tam mỉm cười. Việc Từ Mặc chủ động mở lời khiến gã thấy rất "mát lòng mát dạ", chứng tỏ gã không nhìn lầm người.
Từ Mặc nhìn bóng lưng Tạ Tam sải bước rời đi, không khỏi cau mày suy nghĩ.
— Thiên Dưỡng! — Từ Mặc gọi một tiếng.
— Từ tiên sinh! — Tưởng Thiên Dưỡng vốn đang đứng chờ ngoài cửa, gã khẽ gật đầu chào Tạ Tam khi gã đi ngang qua, rồi nhanh chân bước vào phòng cấp cứu, nhìn Từ Mặc đang trầm tư. — Từ tiên sinh có gì phân phó ạ?
— Thôi bỏ đi! — Từ Mặc xua tay. Bảo Tưởng Thiên Dưỡng phái người theo dõi Tạ Tam thì đúng là làm khó gã quá.
Tưởng Thiên Dưỡng vẻ mặt cạn lời, ông gọi tôi vào rồi chẳng nói chẳng rằng, lại bảo "thôi bỏ đi", định trêu tôi chắc?
Từ Mặc đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại đặt bên cạnh. Ở Cảng Đảo này, người Từ Mặc quen biết không ít, nhưng để nói là có khả năng theo dõi được Tạ Tam thì chỉ có Mạnh Ba. Gã này tuy danh tiếng trong ngành không quá lớn, nhưng năng lực thực sự rất đáng nể, đặc biệt là mạng lưới quan hệ của gã.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.
— Từ tiên sinh, bây giờ là ba giờ sáng rồi đấy ạ... Đám nhà giàu các ông sinh hoạt ban đêm phong phú thật, không cần ngủ sao? — Giọng Mạnh Ba đầy vẻ oán hận vang lên từ đầu dây bên kia.
— Bớt nói nhảm đi, giúp tôi theo dõi một người. Một vạn một ngày, thấy thế nào?
— Từ tiên sinh, anh biết tôi mà, tôi là người chuyên nghiệp nhất đấy. Đối phương là hạng người thế nào ạ?
— Tên là Tạ Tam, mới từ đại lục sang. Vừa mới rời khỏi bệnh viện Thiên Không xong!
— Rồi sao nữa ạ?
— Không có rồi sao nữa cả!
Giây phút này, Mạnh Ba thực sự muốn chửi thề, gã vội vàng nói:
— Từ tiên sinh, vậy anh có thể giữ chân người đó thêm vài phút được không? Anh không cho thêm thông tin gì hữu ích, ngộ nhỡ người ta đi xa rồi thì tôi biết tìm ở đâu chứ.
— Được!
— Vậy tôi qua ngay đây!
Từ Mặc cúp máy, quay sang nhìn Tưởng Thiên Dưỡng:
— Cậu đi giữ chân Tạ Tam thêm vài phút cho tôi.
— Rõ!
Tưởng Thiên Dưỡng cũng không hỏi nhiều, gã đáp lời rồi chạy nhanh ra phía cổng bệnh viện Thiên Không.
Ngoài cổng bệnh viện, Tạ Tam đang đi về phía chiếc xe Minibus cũ nát đỗ bên lề đường.
— Tạ tiên sinh! — Đột nhiên, tiếng gọi của Tưởng Thiên Dưỡng vang lên từ phía sau.
Tạ Tam nhướng mày, quay lại nhìn Tưởng Thiên Dưỡng đang chậm rãi tiến tới, gã cứ ngỡ Từ Mặc có lời gì muốn nhắn nhủ. "Thằng cha này định làm gì thế nhỉ?" Tạ Tam chớp mắt nhìn Tưởng Thiên Dưỡng đang đi ngày càng chậm lại, gã nhịn không được bước tới hỏi:
— Tưởng tiên sinh, anh bị sao thế?
— Ngại quá, chân tôi bị chuột rút! Tạ tiên sinh, anh... anh đỡ tôi một tay với! — Gương mặt Tưởng Thiên Dưỡng lộ vẻ đau đớn.
Phải công nhận là kỹ năng diễn xuất của Tưởng Thiên Dưỡng cũng khá thật, Tạ Tam không hề nhận ra sơ hở nào, vội vàng tiến lên đỡ lấy cánh tay gã, dìu gã lại bồn hoa gần đó, miệng hỏi:
— Tưởng tiên sinh tìm tôi có việc gì không?
— Đau, đau quá! — Tưởng Thiên Dưỡng nhăn mặt nhăn mũi, gã tháo chiếc giày da ra, không ngừng dậm chân xuống đất.
Tạ Tam chỉ biết cạn lời. Nhưng thấy người ta bị chuột rút, gã cũng không tiện truy hỏi chuyện khác, chỉ biết đứng đợi. Trong lòng Tưởng Thiên Dưỡng cũng đang rất bối rối. Từ Mặc bảo gã giữ chân Tạ Tam vài phút, nhưng rốt cuộc là bao nhiêu phút chứ? Hơn nữa, Tưởng Thiên Dưỡng cũng chẳng quen biết gì Tạ Tam, chẳng tìm được chủ đề gì chung để nói cả. Vì vậy, gã đành phải dùng hạ sách này.
Ba bốn phút trôi qua. Tạ Tam cảm thấy có gì đó không đúng. Chuột rút thì cũng bình thường thôi, dậm chân vài cái là hết chứ gì mà dậm mãi ba bốn phút đồng hồ, dậm đến mức mồ hôi đầm đìa cả đầu thế kia. Chuyện này có vẻ hơi quá đà rồi đấy.
— Tưởng tiên sinh, hay là để tôi cõng anh vào bệnh viện khám xem sao nhé? — Tạ Tam hỏi.
— Vậy thì phiền Tạ tiên sinh quá!
Tạ Tam khóe miệng hơi giật giật, nhìn Tưởng Thiên Dưỡng đã giơ sẵn hai tay ra chờ, gã thầm mắng: "Mày có bị chuột rút thật hay không trong lòng mày không rõ chắc? Với lại, tao chỉ nói khách sáo thôi, mày không hiểu hay sao mà còn định bắt tao cõng thật?".
Tạ Tam tò mò không biết Tưởng Thiên Dưỡng đang giở trò quỷ gì. Gã tiến lên một bước, cõng Tưởng Thiên Dưỡng lên, vừa đi vừa hỏi:
— Tưởng tiên sinh tìm tôi có chuyện gì quan trọng sao?
— Khụ khụ, Tạ tiên sinh, anh đã ăn khuya chưa?
Tạ Tam suýt nữa thì tưởng mình nghe nhầm. Ông gọi tôi lại chỉ để hỏi xem tôi đã ăn khuya chưa thôi á?
— Tưởng tiên sinh, có chuyện gì anh cứ nói thẳng đi.
— Tạ tiên sinh, anh hiểu lầm tôi rồi. Tôi thực sự chỉ muốn hỏi xem anh đã ăn khuya chưa thôi mà. Dù sao anh cũng là bạn của Từ tiên sinh... tôi có nghĩa vụ phải chiêu đãi anh thật chu đáo chứ!
Tạ Tam chẳng buồn đáp lời Tưởng Thiên Dưỡng nữa. Gã cõng gã vào bệnh viện, gọi một cô y tá lại rồi quay người bỏ đi ngay.
— Tạ tiên sinh! Tạ tiên sinh!!!
Tạ Tam vừa mới quay lưng đi được vài bước thì Tưởng Thiên Dưỡng đã đuổi kịp.
— Chân anh hết chuột rút rồi à?
— Hết rồi. — Gương mặt Tưởng Thiên Dưỡng chẳng chút ngượng ngùng, gã tiếp tục hỏi: — Tạ tiên sinh, hay là để tôi mời anh đi ăn khuya nhé?
— Tôi không đói!
— Tạ tiên sinh...
— Tưởng tiên sinh, có chuyện gì anh nói luôn đi. Tôi còn đang bận việc lắm!
...
Tạ Tam bị Tưởng Thiên Dưỡng giữ chân mất hơn hai mươi phút. Tưởng Thiên Dưỡng đúng là mặt dày tâm đen, đủ mọi lý cớ đều được gã lôi ra dùng. Cuối cùng, Tạ Tam chẳng thèm để ý nữa, quay đầu chạy thẳng ra khỏi bệnh viện.
— Đúng là đồ thần kinh! — Chạy ra khỏi bệnh viện, Tạ Tam thầm mắng một tiếng, thực sự không hiểu Tưởng Thiên Dưỡng định làm cái quái gì.
Khi Tạ Tam nổ máy chiếc Minibus chậm rãi rời đi, một chiếc xe máy nhỏ không bật đèn pha cũng lặng lẽ bám theo phía sau. Tạ Tam lái xe đi được khoảng ba bốn dặm, liếc nhìn gương chiếu hậu thấy chiếc xe máy bám đuôi liền nhướng mày, từ từ giảm tốc độ. Chiếc xe máy phía sau lập tức vọt qua bên trái chiếc Minibus rồi phóng đi mất hút.
— Chẳng lẽ mình đa nghi quá sao? — Tạ Tam lộ vẻ nghi hoặc.