Virtus's Reader

Nhìn thấy bộ dạng này của Mạnh Ba, Từ Mặc thực sự đứng hình mất vài giây. "Mẹ kiếp, mình bảo gã đi theo dõi Tạ Tam, sao gã lại chạy vào bệnh viện trong bộ dạng này?".

Từ từ đã! Từ Mặc liếc nhìn sang chiếc giường bệnh vừa được đẩy vào góc phòng cấp cứu. Tuy gương mặt người đó đầy máu nhưng nhìn qua đường nét thì đúng là Tạ Tam rồi!

Triệt!

— Từ tiên sinh, sao anh lại ở đây? — Mạnh Ba cũng nhìn thấy Từ Mặc, gã sững sờ.

— Tạ Tam bị làm sao thế này? — Từ Mặc hất tấm chăn đang đắp ở nửa thân dưới, xỏ đôi giày lười vào rồi bước xuống giường.

— Bị trúng đạn rồi! — Mạnh Ba nghiêm mặt giải thích. — Tôi bám theo hắn từ bệnh viện Thiên Không... suốt hơn một tiếng đồng hồ qua, hắn cứ lượn lờ quanh khu vực này. Tôi đoán chắc hắn đang tìm người, vì hắn cứ dừng lại ở mấy địa điểm cố định khoảng một hai phút.

Từ Mặc nheo mắt suy nghĩ. Tạ Tam bây giờ bị trúng đạn, vậy nhiệm vụ của gã phải làm sao? Phía đại lục có phái thêm người sang thay thế không? Từ Mặc lặng lẽ đứng đợi. Hơn mười phút sau, một vị bác sĩ với đôi bàn tay đầy máu bước ra. Từ Mặc vội vàng tiến lại hỏi:

— Bác sĩ, bạn tôi sao rồi ạ?

— Bệnh nhân bị trúng đạn ở vai trái, tôi vừa mới cầm máu xong, còn việc phẫu thuật thì phải đợi bác sĩ Chu đến đã. Ngoài ra, vùng đầu của bệnh nhân bị va chạm mạnh, chắc chắn là bị chấn thương sọ não rồi. — Bác sĩ tóm tắt sơ qua tình trạng của Tạ Tam.

— Phiền bác sĩ quá!

— Từ tiên sinh khách sáo rồi!

Tuy Từ Mặc không tự giới thiệu nhưng với dàn vệ sĩ hùng hậu đi theo, bác sĩ phòng cấp cứu dĩ nhiên sẽ chủ động tìm hiểu danh tính của hắn.

— Bác sĩ, bây giờ tôi có thể vào nói chuyện với anh ấy vài câu được không?

— Được chứ.

— Cảm ơn bác sĩ!

Cảm ơn bác sĩ xong, Từ Mặc xoay người vén tấm rèm che lên. Tạ Tam có ý chí rất kiên cường, sau cơn hôn mê ban đầu gã đã tỉnh lại. Thấy Từ Mặc bước tới, Tạ Tam nặn ra một nụ cười gượng gạo, gã dùng cánh tay còn lại gỡ mặt nạ oxy xuống:

— Để ông phải chê cười rồi!

— Nói cái quái gì thế hả! Có biết lai lịch của tay súng không? Nể tình anh em mình nói chuyện cũng hợp gu, tôi sẽ giúp ông báo thù!

— Thôi bỏ đi! — Tạ Tam lắc đầu. — Tôi bị trúng đạn thế này, nhiệm vụ coi như tạm dừng... Nhớ kỹ, chuyện này không liên quan đến ông, ông đừng có nhúng tay vào, tổ chức sẽ có sắp xếp khác!

— Ha hả, tôi cũng chẳng rỗi hơi mà đi lo chuyện bao đồng đâu! — Từ Mặc dỗi một câu. — Vừa rồi là ông luôn phái người bám theo tôi phải không?

— Ừ!

— Lần sau đừng có làm thế nữa. Thân phận của tôi ông thừa biết mà, ngộ nhỡ xảy ra hiểu lầm thì chẳng tốt cho ai cả. — Tạ Tam cũng không phải hạng ngu, bị Tưởng Thiên Dưỡng dây dưa lâu như vậy gã đã lờ mờ đoán ra được phần nào.

— Nếu không phải tôi phái người đi theo thì ông có chết bờ chết bụi cũng chẳng ai hay đâu! — Từ Mặc vặn lại một câu. Hắn đưa tay lật tấm ga giường lên, vai trái Tạ Tam đã được băng bó kỹ lưỡng, hắn nhận xét: — Tay súng này tay nghề cũng thường thôi, chỉ bắn trúng vai trái của ông, xem ra không phải tay súng chuyên nghiệp. Hơn nữa, một phát không trúng đích mà cũng không bồi thêm phát nào, rõ ràng là lính mới, tâm lý kém.

— Ông muốn tôi bị bắn chết lắm chắc? — Tạ Tam cười khổ.

— Thôi, nếu ông đã không cho tôi xen vào thì tôi cũng chẳng nói nhiều nữa. Tiền viện phí tôi đã đóng trước cho ông rồi, cứ yên tâm mà dưỡng thương đi. — Từ Mặc theo thói quen định vỗ vai Tạ Tam, nhưng thấy gã đang dở sống dở chết thế này nên thôi. — Tôi đi đây, ông cứ thong thả mà nằm nhé!

Nói xong, Từ Mặc xoay người sải bước ra khỏi phòng cấp cứu. Tưởng Thiên Dưỡng lúc này đã buồn ngủ rũ rượi, thấy Từ Mặc đi ra liền vội vàng bám theo. Mạnh Ba vẫn trong bộ đồ nữ trang, mắt tròn mắt dẹt nhìn Từ Mặc.

— Cậu ở lại đây chăm sóc Tạ Tam cho tôi! — Từ Mặc ra lệnh cho Mạnh Ba.

— Từ tiên sinh, tôi có biết chăm sóc người bệnh đâu ạ.

— Một ngàn một ngày!

— Từ tiên sinh, anh đúng là nhìn người chuẩn thật, chăm sóc người bệnh chính là sở trường của tôi đấy ạ. — Mạnh Ba nhếch mép cười, trong lòng thầm tính toán tìm một hộ lý hết khoảng hơn trăm đồng một ngày, gã nghiễm nhiên bỏ túi hơn tám trăm. Thế nên Mạnh Ba cực kỳ thích phục vụ cho đám nhà giàu. Chỉ cần phục vụ chu đáo là tiền vào như nước ngay.

Từ Mặc nhanh chân bước ra khỏi bệnh viện Thiên Không.

— Từ tiên sinh, xe của tôi đỗ ở đằng kia ạ! — Tưởng Thiên Dưỡng chỉ tay về phía chiếc Mercedes đỗ cách đó không xa.

— Đưa tôi về nhà tù Xích Trụ đi!

— Rõ, Từ tiên sinh!

Tưởng Thiên Dưỡng thầm cảm thán trong lòng, đi ngồi tù kiểu gì mà cứ như đi dạo thế này không biết. Haiz, đúng là hỗn xã đoàn chẳng ra cái gì cả. Chỉ có những kẻ thực sự có tiền mới có thể nắm giữ được quyền thế tuyệt đối.

Đang lúc Từ Mặc sải bước về phía chiếc Mercedes thì một chiếc taxi lao tới. Tưởng Thiên Dưỡng vội vàng chắn trước mặt Từ Mặc, đám đàn em cũng nghiêm mặt cảnh giác nhìn chằm chằm vào chiếc taxi. Chỉ thấy A B tay bưng một chiếc bình giữ nhiệt bước xuống xe. Thấy Từ Mặc và mọi người ở đó, gã hơi ngẩn ra rồi nhanh chóng tiến lại gần, gương mặt đầy vẻ nịnh nọt:

— Từ tiên sinh, đây là trà sâm anh muốn ạ. Em đã cất công tìm được loại sâm già ở tiệm Nguyên Long Đường đấy ạ!

— Cậu có tâm đấy! — Từ Mặc mỉm cười đón lấy chiếc bình giữ nhiệt. Nghe Từ Mặc khen, nụ cười trên mặt A B càng thêm phần hớn hở.

Từ Mặc xách bình trà sâm tiếp tục đi về phía chiếc Mercedes. Vừa mới mở cửa xe, ánh mắt Từ Mặc chợt lóe lên, hắn theo bản năng định ném chiếc bình giữ nhiệt trong tay đi.

— Từ Mặc, người một nhà cả!

Bên trong chiếc Mercedes đang ngồi một người đàn ông trung niên. Từ Mặc khựng lại, hắn đứng quay lưng về phía Tưởng Thiên Dưỡng và đám đàn em, ra lệnh:

— Các người đứng đợi ở ngoài xe đi.

Từ Mặc nheo mắt rồi bước vào trong xe. Người đàn ông trung niên nhìn Từ Mặc đang ngồi cạnh mình, khẽ mỉm cười hỏi:

— Tôi nói là người một nhà mà cậu cũng tin sao?

— Không tin thì sao chứ? — Từ Mặc bĩu môi. — Nếu ông không phải người một nhà thì ở khoảng cách gần thế này, nếu ông có súng tôi cũng chẳng né được. Đã vậy, tại sao tôi không chọn cách tin tưởng ông chứ?

— Quan điểm của cậu đúng là lạ lùng thật! — Người đàn ông trung niên cười cười, rồi hít một hơi thật sâu, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị. — Người chắp đầu với Tạ Tam chính là tôi.

— Tạ Tam đang ở trong bệnh viện đấy, ông đi mà tìm hắn!

— Hắn bị trúng đạn rồi, tôi tìm hắn có ích gì chứ?

— Ai bảo ông cứ phải đợi hắn trúng đạn rồi mới xuất hiện làm gì!

— Tạ Tam luôn bị người ta bám đuôi, tôi làm sao dám tiếp xúc với hắn chứ.

Từ Mặc: ... Chẳng lẽ là do Mạnh Ba bám đuôi sao? Gương mặt Từ Mặc vẫn bình thản, không để lộ chút "sơ hở" nào.

— Vậy ông tìm tôi làm gì?

— Cậu hãy tiếp nhận nhiệm vụ của Tạ Tam đi!

— Ha hả. — Từ Mặc cười lạnh một tiếng. — Vi Vi ở Thâm Quyến gặp nguy hiểm như vậy mà các người còn mặt mũi tìm tôi làm việc sao?

— Đó là tình huống đột xuất thôi mà.

Đón nhận ánh mắt có chút ái ngại của người đàn ông trung niên, Từ Mặc hỏi thẳng:

— Nói đi, muốn tôi làm gì?

— Hãy đưa tập tài liệu này sang Thâm Quyến. Đến bến tàu sẽ có người tiếp ứng cậu. — Người đàn ông trung niên rút từ trong cặp công văn ra một túi hồ sơ đưa cho Từ Mặc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!