Tòa nhà Vạn Thông Mỹ tại Cảng Đảo vốn là một trong những công trình biểu tượng nổi tiếng, sở hữu tầm nhìn hướng biển tuyệt đẹp ra vịnh Duy Đa Lợi Á, và là một phần của cảnh quan rực rỡ tại đây. Hồi đầu năm, Lưu Loan Hùng đã chi hơn một ức sáu ngàn vạn để thâu tóm một phần tòa nhà này. Có thể nói, khoản đầu tư lớn nhất của tập đoàn Người Hoa Trí Nghiệp trong năm nay chính là tòa nhà Vạn Thông Mỹ.
Lúc này, tại một văn phòng rộng rãi trên tầng 18. William đang ngồi trên ghế với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, nhìn chằm chằm vào tập tài liệu vừa mới "chặn" được.
— Fuck! — Một lát sau, William đập mạnh tập tài liệu xuống bàn, gương mặt bỗng trở nên dữ tợn, ông ta ngước lên nhìn James đặc đang đứng đó, gầm lên: — Các người đúng là một lũ phế vật, thật là phế vật! Phía Ngoại trưởng đã rất bất mãn với chúng ta rồi. Ba lần, tính cả lần này là ba lần nhiệm vụ chặn bắt thất bại trong năm nay.
— William, chuyện này không thể trách chúng tôi được. Thực sự là đối thủ quá xảo quyệt. — James đặc cười khổ giải thích. — Ai mà ngờ được đối phương lại photocopy tập tài liệu ra làm hàng trăm bản chứ. Bọn chúng gan to bằng trời thật, nếu những tài liệu này mà thất lạc ra ngoài thì hậu quả thực sự không dám tưởng tượng nổi. Để tránh xảy ra sự cố ngoài ý muốn, bây giờ chúng ta ngược lại còn phải đi bảo vệ những kẻ đang mang theo tài liệu đó nữa.
— Triệt! — Nghe James đặc giải thích, William lại một lần nữa chửi thề, đôi mắt xanh thẳm vằn vện những tia máu.
Nội dung trong tài liệu là bí mật quốc gia tối cao, ông ta nằm mơ cũng không ngờ phía đại lục lại dám làm càn như vậy, photocopy hàng trăm bản tài liệu mật. Chuyện này khiến bọn họ rơi vào thế vô cùng bị động, chẳng những không dám làm rùm beng để bắt người, mà còn phải âm thầm bảo vệ những kẻ mang tài liệu sang đại lục.
Lúc đầu, William còn phái ra mười mấy đặc vụ, dễ dàng bắt được vài người và thu giữ mấy bản tài liệu. Nhưng khi số người bị bắt và số tài liệu thu được ngày càng nhiều, William bắt đầu thấy sợ. Nếu đặc vụ của các quốc gia khác cũng học theo thì sao? Chẳng lẽ lúc đó tài liệu mật này sẽ trở thành thứ mà "mỗi người một bản" trên khắp thế giới sao?
Vì vậy, William bây giờ chẳng những phải dập tắt dư luận, không để chuyện này ầm ĩ lên, mà còn phải bảo đảm an toàn cho những kẻ đang mang tài liệu sang đại lục, không để bọn họ bị đặc vụ các nước khác bắt mất. William càng nghĩ càng thấy tức. Mình vốn là đi bắt người, sao bây giờ lại thành kẻ đi bảo vệ tài liệu đưa sang đại lục thế này?
— Đám người Trung Quốc đúng là quỷ kế đa đoan!!! — William tức đến nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn James đặc, gầm lên: — Tung hết người ra cho tôi, mang theo vũ khí đầy đủ. Phải bảo đảm tài liệu được đưa sang đại lục một cách an toàn. Nhớ kỹ, hễ gặp đặc vụ nước khác là tiêu diệt ngay lập tức, không được do dự!
— Rõ! — James đặc cũng rất bất đắc dĩ, gật đầu rồi hỏi thêm một câu: — Vậy còn phía Ngoại trưởng thì giải thích thế nào ạ?
— Fuck! Tôi làm sao mà biết giải thích thế nào chứ? Triệt! — Thấy William lại nổi cơn thịnh nộ, James đặc rụt cổ lại, vội vàng nói: — Khụ khụ, vậy tôi xin phép ra ngoài trước!
James đặc nhanh chân chuồn khỏi cái "nơi thị phi" này. Nhìn James đặc hớt hải chạy ra khỏi văn phòng, William tức đến mức bật dậy, tung một cú đá cực mạnh vào chiếc bàn làm việc.
Thực tế thì Từ Mặc cũng chẳng nghĩ sâu xa đến thế, hắn chỉ đơn giản nghĩ rằng photocopy ra 700 bản rồi gửi đi theo cả đường thủy lẫn đường hàng không thì đám người Mỹ dù có giỏi đến mấy cũng chẳng thể chặn hết được... Hắn nằm mơ cũng không ngờ đám người Mỹ lại quay sang bảo vệ những kẻ mang tài liệu cho mình.
...
Nhà tù Xích Trụ.
Trong giờ giải lao...
Các phạm nhân tụ tập thành từng nhóm năm ba người, vừa đi dạo vừa trò chuyện rôm rả, hoặc chơi bóng rổ. Phạm nhân của bảy khu giam giữ hiếm khi được tụ tập cùng nhau như thế này. Có điều, phạm nhân khu giam giữ số 3 trông chẳng khác gì đội bảo vệ, ai nấy đều đứng thẳng lưng, hai tay chắp sau lưng, xếp thành hàng rào ngăn cách các phạm nhân khác lại.
— Kia chính là Từ Mặc Từ tiên sinh phải không? Tôi nghe nói trước đây phạm nhân khu số 3 đều bị chuyển sang các khu khác, hóa ra là để nhường chỗ cho Từ tiên sinh.
— Đúng là uy phong thật đấy. Cả một khu giam giữ đều là "đàn em" của anh ấy.
— Nếu mà nịnh bợ được Từ tiên sinh thì còn lo gì chuyện ngồi tù nữa.
— Chính anh ấy còn đang ngồi tù, lấy gì mà cứu ông ra ngoài chứ?
— Ha hả, ông tưởng anh ấy đang ngồi tù thật chắc? Anh ấy là đang đi nghỉ dưỡng đấy. Nói với ông ông cũng chẳng hiểu đâu. Cứ nhớ kỹ cho tôi, hạng đại nhân vật như Từ tiên sinh thì muốn ra ngoài lúc nào chẳng được.
— Tôi nói cho các ông biết, án của Từ tiên sinh còn chưa được đưa lên đại tòa án đâu, việc anh ấy vào Xích Trụ là không đúng quy định đâu đấy.
Lúc này, Từ Mặc đang nằm trên chiếc ghế bãi biển, đeo kính râm, thong thả tận hưởng ánh nắng ấm áp. Hắn thực sự đang rất buồn ngủ. Sau khi thi triển hô hấp pháp, tinh khí thần của hắn bị tiêu hao cực lớn.
— Từ tiên sinh, có người tìm ngài ạ! — Đúng lúc này, một viên cảnh ngục chạy nhanh đến bên cạnh Từ Mặc.
Từ Mặc mệt đến mức chẳng buồn mở mắt, thuận miệng đáp:
— Dẫn lại đây đi!
Viên cảnh ngục khóe miệng giật giật. Đưa người vào tận sân tập thể của nhà tù để thăm nuôi, chuyện này đúng là quá sai quy định rồi. Nhưng nếu Từ tiên sinh đã nói vậy, gã biết làm sao được?
— Từ tiên sinh, vậy ngài đợi một lát.
Chẳng mấy chốc, trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả phạm nhân, viên cảnh ngục dẫn theo một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang bước vào sân tập thể.
— Triệt! Bây giờ thăm nuôi không cần vào phòng gặp mặt nữa à?
— Đúng là quá ngầu!
— Không hổ danh là đại phú hào Cảng Đảo, ngồi tù mà cũng thong dong thế. Muốn gặp ai là gặp ngay tại chỗ luôn!
Viên cảnh ngục nhanh chân đi đến bên Từ Mặc, nhỏ giọng báo:
— Từ tiên sinh, người đến rồi ạ!
— Ừ! — Từ Mặc mở mắt ra, tháo kính râm xuống, nhìn người đàn ông trung niên đang đứng cách đó ba mét, gã bật cười: — Sao ông lại vào tận nhà tù tìm tôi thế này?
Người đàn ông trung niên với ánh mắt phức tạp đánh giá Từ Mặc, nói:
— Tìm chỗ nào yên tĩnh nói chuyện chút đi?
— Tôi lười đi lắm! — Từ Mặc giơ tay búng tay một cái.
Trước sự ngỡ ngàng của người đàn ông trung niên, các phạm nhân đang đứng xung quanh nhanh chóng di chuyển. Chỉ trong vòng một phút, hơn 300 phạm nhân đã vây quanh Từ Mặc thành ba tầng trong ba tầng ngoài, tạo thành một bức tường người vững chắc. Tất cả đều đứng quay lưng về phía hai người.
Từ Mặc cười hì hì nhìn người đàn ông trung niên:
— Thời tiết nóng thế này, bỏ mũ với khẩu trang ra đi. Yên tâm, camera không quay được tới đây đâu!
Người đàn ông trung niên vẫn không bỏ mũ và khẩu trang ra, ông ta nhìn Từ Mặc với ánh mắt phức tạp:
— Cậu bây giờ đúng là thành "Hoàng đế không ngai" của Cảng Đảo rồi đấy!
— Hoàng đế không ngai? Ông đừng có "phủng sát" tôi thế chứ! — Nghe người đàn ông nói vậy, Từ Mặc cố gượng dậy ngồi thẳng lưng, dặn dò: — Tôi cảnh cáo ông nhé, đừng có lén lút đi báo cáo gì đấy.
Từ Mặc thừa hiểu tính khí của đám lãnh đạo cấp cao bên đại lục hiện giờ, nên để tránh phiền phức, hắn cảm thấy cần phải nói rõ ràng ngay từ đầu.
— Ông tìm tôi lại có nhiệm vụ gì à? — Từ Mặc hỏi.
— Không phải! — Người đàn ông trung niên lắc đầu. — Cấp trên bảo tôi nhắn lại với cậu, sau này đừng có làm như vậy nữa, nguy hiểm quá!