Virtus's Reader
Trọng Sinh 86: Từ Vào Núi Đi Săn Bắt Đầu Làm Giàu

Chương 548: CHƯƠNG 547: MẶC CHÂM MỎ THAN ĐẾN CẢNG!

Việc tập đoàn Vi Mặc đưa tám công ty con lên sàn chứng khoán cùng một lúc đã tạo nên một cơn chấn động thực sự tại Cảng Đảo. Kiểu niêm yết này rõ ràng là có vấn đề, và rất nhiều người có thể nhận ra điều đó. Nhưng thì sao chứ? Chẳng ai thèm quan tâm cả. Hiện tại thị trường chứng khoán Cảng Đảo đang là một "biển đỏ" rực rỡ, báo cáo tài chính của tám công ty con nhà Vi Mặc lại quá đỗi hào nhoáng, nên các cổ dân chỉ mong có thêm nhiều mã cổ phiếu chất lượng như vậy để nhảy vào kiếm lời.

Cùng với việc tám công ty con lên sàn, các phương tiện truyền thông từ báo chí đến truyền hình đều đưa tin rầm rộ. Gần như mỗi giờ trôi qua đều có những thông tin mới về việc hợp tác giữa các công ty con của Vi Mặc với các doanh nghiệp khác. Trong lúc toàn dân đang đổ xô đi săn lùng cổ phiếu của Vi Mặc, một mã cổ phiếu mới mang tên Mỏ than Mặc Châm cũng lặng lẽ lên sàn. Tài nguyên khoáng sản ở Cảng Đảo vốn cực kỳ khan hiếm, hầu hết đều phải nhập khẩu từ bên ngoài. Vì vậy, dù Mỏ than Mặc Châm không được báo chí lăng xê rầm rộ, nhưng ngay khi lên sàn, nó vẫn được rất nhiều cổ dân săn đón.

Cùng lúc đó, một chiếc du thuyền khởi hành từ Canada đã cập bến cảng Duy Đa Lợi Á. Các phú hào đến từ Canada lần lượt xuống tàu, háo hức cảm nhận bầu không khí phồn hoa náo nhiệt của trung tâm tài chính châu Á này. Không ít người trong số họ rủ nhau đến tham quan Cửu Long Thành Trại. Cái tên Cửu Long Thành vốn đã nổi danh quốc tế, nhưng là với danh nghĩa là khu ổ chuột "bẩn thỉu, hỗn loạn và hôi hám" nhất Cảng Đảo. Vì vậy, những vị phú hào này muốn tận mắt chứng kiến xem Cửu Long Thành hiện giờ đã thay đổi ra sao.

— Ba, Long tiên sinh đã đặt phòng sẵn cho chúng ta ở khách sạn Lệ Tinh rồi ạ! — Tạ Bân vừa nói vừa ôm eo một cô nàng "tây ba lô" tóc vàng mắt xanh bốc lửa, đi ngay sau Tạ Cua.

— Các con cứ về khách sạn trước đi, ta muốn đi dạo quanh đây một chút. — Tạ Cua nhìn đường phố náo nhiệt ngoài bến cảng với ánh mắt đầy hoài niệm.

— Thôi được rồi, vậy ba tự cẩn thận nhé!

— Biết rồi! — Tạ Cua mỉm cười, giơ tay vẫy một chiếc taxi.

Tạ Bân nheo mắt nhìn theo chiếc taxi đang xa dần, rồi hạ thấp giọng hỏi cô nàng bên cạnh:

— Đồ đã đặt đúng chỗ chưa?

— Đặt xong rồi! — Cô nàng nhếch mép cười, siết chặt lấy eo Tạ Bân. — Em đã giấu nó dưới miếng lót giày của ông ấy. Hơn nữa, đây là loại thiết bị nghe lén đời mới nhất, dù có dùng máy phá sóng cũng không thể ngăn cản được tín hiệu truyền đi đâu.

— Đi thôi, chúng ta về khách sạn Lệ Tinh trước!

— Ừ!

Tạ Cua ngồi taxi đi thẳng lên đỉnh núi Thái Bình. Tại trạm gác bảo vệ, một người đàn ông trung niên đeo kính râm đang đứng chờ sẵn. Thấy chiếc taxi dừng lại, mắt ông ta sáng lên, chờ Tạ Cua bước xuống xe liền cười lớn tiến lại gần, dang rộng hai tay:

— Lão bằng hữu, lâu rồi không gặp!

Tạ Cua cũng dang tay ôm chầm lấy người đàn ông:

— Lâu rồi không gặp!

— Đi thôi. Tôi đã bảo Lệ Bình chuẩn bị món quy linh cao mà ông thích nhất rồi đấy. — Người đàn ông trung niên khoác vai Tạ Cua, sải bước đi vào khu biệt thự.

Chẳng mấy chốc, hai người đã dừng chân trước một căn biệt thự mang phong cách cổ điển sang trọng. Trong phòng khách, một người phụ nữ khoảng 50 tuổi, ăn mặc quý phái, cử chỉ ưu nhã bước tới chào đón:

— Tạ đại ca, lâu rồi không gặp!

— Lệ Bình, cô dạo này béo lên nhiều đấy nhé! — Tạ Cua cười nói.

Hồng Lệ Bình mỉm cười, đưa cho Tạ Cua một chiếc túi. Tạ Cua đón lấy, rút từ bên trong ra một thiết bị cảm ứng rồi rà soát khắp người mình. Thấy thiết bị không có phản ứng, Tạ Cua vẫn chưa yên tâm, gã cởi sạch quần áo giày dép, chỉ còn lại mỗi chiếc quần đùi. Hồng Lệ Bình mỉm cười quay đi, bước tới sofa lấy bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn đưa cho gã.

Người đàn ông trung niên thu dọn đống quần áo giày dép cũ của Tạ Cua mang ra sân trước, ném vào một cái thùng sắt rồi đổ xăng lên châm lửa đốt. Nhìn ngọn lửa bùng lên dữ dội, khóe môi người đàn ông hiện lên một nụ cười đầy phấn khích, rồi ông ta quay người bước nhanh vào trong nhà.

Vào đến phòng khách, thấy Tạ Cua đã thay bộ đồ mới và đang chăm chú lật xem tài liệu về Từ Mặc, người đàn ông trung niên nói:

— Lúc 3 giờ 40 chiều nay, tám công ty con của tập đoàn Vi Mặc đã đồng loạt lên sàn. Chuyện này đang gây chấn động lớn trong giới kinh doanh Cảng Đảo đấy. Đám người ở Sở Giao dịch đúng là hạng trông mặt mà bắt hình dong, chuyện này rõ ràng là sai quy định mà vẫn cho qua.

— Bây giờ đám người Anh chỉ nhăm nhe vớt tiền thôi, quy định gì tầm này nữa? — Người đàn ông ngồi xuống sofa cạnh Tạ Cua, cười nói tiếp. — Với lại, ván này là do Phùng Tinh Hỉ thao túng. Tuy nghe qua thì có vẻ sai quy tắc, nhưng thực tế thì mọi hồ sơ, báo cáo tài chính hay thay đổi pháp nhân... tất cả đều được làm rất đúng quy trình.

— Phùng Tinh Hỉ vẫn lợi hại như xưa nhỉ. — Tạ Cua vẫn không ngẩng đầu lên, vừa xem tài liệu vừa cười nói. — Cái thằng Từ Mặc này đúng là thú vị, cực kỳ thú vị đấy.

— Thú vị ở chỗ nào? — Người đàn ông hỏi.

— Đợi lát nữa rồi nói, để tôi xem hết đống tài liệu này đã.

Hồng Lệ Bình từ trong bếp bưng ra một bát quy linh cao, đặt lên bàn trà cạnh Tạ Cua rồi lặng lẽ đi lên lầu. Tạ Cua vẫn dán mắt vào tập hồ sơ, gã cúi xuống cầm thìa xúc một miếng quy linh cao đưa lên miệng. Nhìn Tạ Cua vừa ăn vừa xem tài liệu một cách say sưa, người đàn ông trung niên bật cười:

— Ông vẫn cái tính nết cũ nhỉ? Thích vừa ăn vừa xem. Tôi nể nhất là ông đấy, hai mắt thì dán chặt vào văn kiện mà tay vẫn xúc quy linh cao chuẩn xác không trượt phát nào!

— Quen tay hay việc thôi mà! — Tạ Cua vừa nhai vừa đáp, giọng hơi ngọng nghịu.

Gã nhanh chóng xử lý xong bát quy linh cao, có vẻ vẫn chưa đã thèm:

— Ông vào lấy cho tôi bát nữa đi!

Người đàn ông trung niên bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy cầm bát thìa vào bếp. Khi ông ta quay lại với bát quy linh cao đầy ắp, Tạ Cua đã buông tập hồ sơ xuống, gác hai chân lên bàn trà, cười hì hì nói:

— Các người đều bảo Từ Mặc là người của tổ chức bên đại lục, nhưng tôi thì không nghĩ vậy.

Người đàn ông trung niên nhướng mày:

— Nhưng thực tế đã chứng minh Từ Mặc đúng là người của bọn họ mà!

Tạ Cua lắc đầu:

— Nếu nó thực sự là người của tổ chức, thì nó không đời nào có được cơ ngơi như ngày hôm nay. Tôi hiểu đại lục hơn ông, và tôi hiểu rõ cái tính nết của đám lãnh đạo bên đó. Từ Mặc là hạng người không chịu khuất phục, làm việc bất chấp hậu quả... không đời nào bọn họ lại chọn một kẻ như vậy. Tôi thiên về giả thuyết Từ Mặc và bọn họ chỉ là quan hệ hợp tác thôi.

— Thế thì có gì khác nhau sao?

— Khác nhiều chứ. Nếu nó là người của tổ chức, thì tôi chỉ dạo chơi ở Cảng Đảo một vòng rồi té sang Hàn Quốc ngay. Nhưng hiện tại, tôi muốn đấu với nó một ván! — Đôi mắt hẹp dài của Tạ Cua lóe lên những tia nhìn đầy phấn khích.

— Ông định làm thế nào?

— Vẫn là chiêu cũ thôi: lừa người vào tròng, mượn lực đánh lực, rồi ngồi ngoài xem kịch! — Tạ Cua cười đứng dậy. — Tập đoàn Tứ Hải ở Cảng Đảo mười năm nay vẫn chưa lên sàn được là vì tranh chấp lợi ích nội bộ quá phức tạp. Giờ đây, tôi sẽ biến những mối quan hệ phức tạp đó trở nên đơn giản hơn bao giờ hết.

— Ông muốn giúp tập đoàn Tứ Hải lên sàn sao? Chuyện này e là khó đấy!

— Tại sao lại không làm được chứ? Trần Hưng Nghĩa cũng đâu phải hạng vừa. Gã vừa chịu thiệt thòi lớn dưới tay Từ Mặc, lẽ nào lại cam tâm chịu nhục sao? Bây giờ gã nhẫn nhịn chẳng qua là vì chưa tìm ra cách thôi. Và tôi, chính là người sẽ mang đến cho gã giải pháp đó! Ông có thể giúp tôi hẹn gặp Trần Hưng Nghĩa được không?

— Để tôi thử xem, không chắc là sẽ thành công đâu!

— Nếu không hẹn được... thì tôi đành phải đích thân sang Đài Loan một chuyến vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!