Virtus's Reader
Trọng Sinh 86: Từ Vào Núi Đi Săn Bắt Đầu Làm Giàu

Chương 661: CHƯƠNG 660: BẢO TRẦN HƯNG NGHĨA NGHE ĐIỆN THOẠI!

Nhìn Từ Trung Minh cúi đầu hối lỗi, Từ Mặc bật cười, nụ cười rạng rỡ vô cùng. Hắn vỗ vỗ vai cậu em, cười nói:

— Anh nhớ trước đây đã từng nói với mày, mày là người anh dắt từ trong thôn ra. Vì thế, bất kể gặp chuyện gì, anh cũng sẽ che chở cho mày. Câu này mày còn nhớ không?

— Hắc ca, em vẫn nhớ ạ!

Tất cả mọi người có mặt đều nhìn nhau ngơ ngác. Không ai ngờ gã thanh niên đột ngột xuất hiện này lại là anh trai của Minh Vương. Chiếu Quyền Vương nhíu mày, nhổ điếu thuốc đang ngậm trong miệng xuống đất, rồi vươn chân di nát tàn thuốc, lạnh lùng nói:

— Minh Vương, chuyện anh em tâm sự thì để sau đi. Bây giờ, mày có thể cho tao biết quyết định của mày được chưa?

Từ Trung Minh hít sâu một hơi, đang định mở miệng trả lời.

"Bốp!" Từ Mặc lại vung tay tát thêm một cái vào gáy Từ Trung Minh.

— Hắc ca, sao anh lại đánh em nữa! — Từ Trung Minh lộ vẻ mặt đáng thương nhìn anh mình.

— Đầu mày bị lừa đá rồi à? Hay là nhai trầu nhiều quá nên hỏng não rồi? Chuyện này mà mày còn phải trả lời nó à? Đánh nó cho anh!

— Dạ?

Vì sự xuất hiện đột ngột của Từ Mặc, Từ Trung Minh vốn đã định đồng ý với Chiếu Quyền Vương vì không muốn Từ Mặc bị thương. Chiếu Quyền Vương nheo mắt, gằn giọng:

— Anh bạn trẻ, tôi khuyên anh đừng có đổ thêm dầu vào lửa, nếu không hậu quả tự gánh lấy đấy!

— Uy hϊếϊ tôi à? — Từ Mặc đút hai tay vào túi quần, cười ha hả nhìn Chiếu Quyền Vương — Ông có tin không, chỉ cần một cuộc điện thoại, tôi sẽ khiến ông phải quỳ xuống trước mặt tôi?

— Ha ha! — Chiếu Quyền Vương bị lời của Từ Mặc làm cho buồn cười, hắn giơ tay ra hiệu — Tới đây, anh gọi điện ngay đi. Tôi cũng tò mò muốn xem anh làm thế nào để tôi phải quỳ xuống trước mặt anh đấy!

— Có "đại ca đại" (điện thoại di động thời đó) không? — Từ Mặc quay sang hỏi Từ Trung Minh.

Từ Trung Minh gãi đầu ngượng nghịu:

— Hắc ca, hay là anh theo em ra tiệm tạp hóa gần đây dùng điện thoại công cộng nhé?

— Mày lăn lộn ở Đài Loan lâu như vậy, lại còn làm đại ca một xã đoàn mà đến cái điện thoại cũng không mua nổi à? — Khóe miệng Từ Mặc giật giật, hắn thực sự không ngờ Từ Trung Minh lại nghèo đến mức này.

— Ha ha ha!

— Mày tới đây để tấu hài chắc?

— Minh Vương, mày tốt nhất nên về đầu quân cho bọn tao đi. Đường đường là đại ca Minh Bang mà đến cái điện thoại cũng không có!

Đám đàn em phía sau Chiếu Quyền Vương cười rộ lên chế nhạo. Từ Mặc thở dài một tiếng, thật là mất mặt quá đi mà. Hắn đảo mắt nhìn sang Cuồng Báo đang bị Triệu Chính Nghĩa giẫm đầu, gã này đã thoi thóp lắm rồi, sắp đi chầu Diêm Vương đến nơi.

— Này gã to con, tôi dùng cái gã này đổi lấy cái điện thoại của ông để gọi một cuộc, thấy sao? — Từ Mặc nhìn Chiếu Quyền Vương.

— Nếu tôi nói không thì sao?

— Chính Nghĩa, giẫm nát đầu nó cho tôi!

— Rõ, lão bản!

— Khoan đã! — Chiếu Quyền Vương vội vàng lên tiếng. Nếu là người khác thì hắn không tin, nhưng Triệu Chính Nghĩa là võ sư biết "pháp hít thở", hạng người này tính tình nóng nảy, nói là làm, chắc chắn sẽ giẫm nát đầu Cuồng Báo thật.

— Cho anh đấy, thả người ra! — Chiếu Quyền Vương đưa tay ra, tên đàn em bên cạnh vội vàng đặt chiếc điện thoại vào lòng bàn tay hắn. Ném chiếc điện thoại cho Từ Mặc, Chiếu Quyền Vương hừ lạnh một tiếng. Từ Mặc bắt lấy chiếc điện thoại, ra lệnh cho Chính Nghĩa:

— Thả người!

Triệu Chính Nghĩa nhếch miệng cười, nhấc chân khỏi đầu Cuồng Báo. Chiếu Quyền Vương ra hiệu cho đàn em, chúng vội vàng chạy tới khiêng gã Cuồng Báo đang thoi thóp đi.

Từ Mặc cũng không biết số của Trần Hưng Nghĩa, hắn ngẫm nghĩ một lát rồi nhìn Chiếu Quyền Vương hỏi:

— Điện thoại này của ông có đăng ký gọi quốc tế không?

— Triệt, không có!

Chiếu Quyền Vương nheo mắt nhìn Từ Mặc, lạnh lùng hỏi:

— Anh bạn, anh đang cố tình câu giờ đấy à?

— Thế thì khó xử thật nhỉ! — Từ Mặc cau mày gãi đầu. Hắn vốn định gọi cho A Thấm để hỏi số của Trần Hưng Nghĩa... Từ Mặc đột nhiên ném trả chiếc điện thoại cho Chiếu Quyền Vương.

Chiếu Quyền Vương vội vàng bắt lấy:

— Anh lại định làm cái gì nữa?

— Gọi cho Trần Hưng Nghĩa đi!

Chiếu Quyền Vương tức đến phát cười:

— Dựa bắc, anh thực sự coi tôi là thằng ngốc à? Kiên nhẫn của tôi có hạn, tôi nói cho anh biết, tôi không rảnh để đùa với các anh...

— Này gã to con, chỉ cần ông gọi cho Trần Hưng Nghĩa, tôi đảm bảo sẽ có bất ngờ. Nếu không có, tôi sẽ bảo Trung Minh về làm đàn em cho ông! — Từ Mặc ngắt lời.

— Thật chứ?

— Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy!

— Được, tôi tin anh thêm một lần nữa!

Chiếu Quyền Vương nghiến răng bấm số của Trần Hưng Nghĩa. Chủ yếu là vì hắn cũng không đoán được lai lịch của Từ Mặc. Lúc nãy hắn nghe rõ mồn một gã võ sư vừa đánh trọng thương Cuồng Báo gọi thanh niên này là "lão bản". Hơn nữa, sau lưng Từ Mặc còn có hai gã thanh niên khác trông cũng chẳng phải hạng vừa... Chiếu Quyền Vương tuy được gọi là Quyền Vương, nhưng hắn tự nhận mình dùng não giỏi hơn dùng nắm đấm. Chính vì thế, hắn liên tục cho Từ Mặc cơ hội.

Rất nhanh, cuộc gọi đã được kết nối.

— Chuyện xong chưa?

— Đại ca, có biến cố ạ! — Chiếu Quyền Vương thận trọng nói — Đại ca, ở đây có người muốn gặp anh, hay là anh nói chuyện với hắn vài câu nhé?

— Thằng nào?

— Em cũng không biết ạ!

— A Chiếu, đầu mày chứa toàn bã đậu à? Tao bảo mày đi dẹp cái Minh Bang, giờ mày lại bảo có thằng muốn gặp tao...

Nghe tiếng Trần Hưng Nghĩa chửi bới ầm ĩ trong điện thoại, Chiếu Quyền Vương mặt vẫn bình thản, hắn không thể để đàn em thấy mình đang bị mắng được!

— Đưa điện thoại cho nó đi! — Trần Hưng Nghĩa chửi một hồi cũng mệt, liền ra lệnh.

Chiếu Quyền Vương vẻ mặt nghiêm nghị, đưa điện thoại cho Từ Mặc:

— Nghe đi!

Từ Mặc cười nhận lấy điện thoại, thong thả nói:

— Trần Hưng Nghĩa, nghe ra giọng tôi chứ?

— Dựa bắc, Từ chó đen! Là mày, Từ chó đen! Nương hi thất, mày cư nhiên dám mò sang Đài Loan à? Tốt, tốt lắm, nếu tao không giết chết mày thì tao sẽ đổi sang họ của mày.

Ngay khi nhận ra giọng Từ Mặc, Trần Hưng Nghĩa lập tức kích động gào lên. Từ Mặc đầy vẻ bất đắc dĩ nhún vai, thản nhiên hỏi:

— Tập đoàn Tứ Hải ở Cảng Đảo mày thực sự không muốn giữ nữa à?

— Lão tử bỏ luôn! Bây giờ lão tử chỉ muốn lấy mạng mày thôi!

— Mày chắc chắn chứ?

— Lão tử chắc chắn, khẳng định và nhất định! Ha ha ha, Từ chó đen, đúng là thiên đường có lối mày không đi, địa ngục không cửa mày lại đâm đầu vào. Tao nói cho mày biết, nếu mày có thể rời khỏi Đài Bắc này, lão tử sẽ quỳ xuống lạy mày chín lạy!

— Trần Hưng Nghĩa, mày biết tính tôi mà, nếu không có chút nắm chắc nào thì mày nghĩ tôi dám sang Đài Loan, lại còn chủ động gọi điện cho mày sao? Thế nên, tôi hỏi lại mày một câu cuối, mày chắc chắn muốn tìm rắc rối với tôi chứ?

Trần Hưng Nghĩa im lặng. Bởi vì lão hiểu, những gì Từ chó đen nói rất có lý.

— Từ Mặc, mày muốn thế nào?

— Không giết tôi nữa à?

— Lão tử để sau này mới giết mày!

— Bảo cái gã Chiếu Quyền Vương gì đó của mày quỳ xuống trước mặt tôi đi!

— Mày nằm mơ đi! — Trần Hưng Nghĩa bị lời của Từ Mặc làm cho tức cười — Từ Mặc, tao không cần biết mày có quân bài tẩy gì. Nhưng tao nói cho mày biết, chỉ cần mày ở Đài Loan, ở Đài Bắc này, lão tử có thể đè bẹp mày. Đừng tưởng mày thực sự uy hϊếϊ được lão tử. Tập đoàn Tứ Hải ở Cảng Đảo, lão tử cùng lắm là bỏ đi là xong.

— Ái chà! Trần Hưng Nghĩa à, hà tất phải thế! Oan oan tương báo bao giờ mới dứt!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!