Trần Hưng Nghĩa bị dao găm cắm vào vai, mặt lộ vẻ đau đớn lùi lại lảo đảo, rồi ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía tiếng súng vừa nổ. Cái nhìn này làm lão chết lặng cả người. Cách đó hơn hai trăm mét, trên sân thượng của một tòa nhà nhỏ, có một bóng đen đang nằm phục ở đó. Dưới ánh trăng, lão có thể thấy ánh sáng phản chiếu lấp loáng. Kính ngắm của súng bắn tỉa? Trần Hưng Nghĩa trợn tròn mắt, không tin nổi vào mắt mình.
Cùng lúc đó, từng chiếc xe tải từ phía xa gầm rú lao tới. Trước ánh mắt kinh hãi của mọi người, từng tốp thanh niên mặc đồ tác chiến, tay lăm lăm súng tự động, nhảy xuống từ thùng xe. Đùa à? Quân đội tới rồi sao? Triệu Chính Nghĩa nhổ một búng đờm lẫn máu xuống đất, đi tới cạnh Từ Mặc, nhếch miệng cười:
— Lão bản, anh em tới đủ rồi!
Việc vận chuyển súng ống đạn dược đương nhiên cần nhân thủ. Trên con tàu hàng đó có 30 tay súng thiện chiến của Chính Nghĩa Bang, đứa nào đứa nấy đều đã kinh qua trận mạc, còn về bắn súng thì... thôi bỏ qua đi. Nhưng cầm súng tự động ở cự ly gần thế này thì dù có nhắm mắt bắn cũng trúng người. Ngoài ra, Khương Mẫn Vũ còn sắp xếp thêm 30 tinh anh của Tổng cục Cảnh sát, đây mới thực sự là những tay súng bách phát bách trúng.
Cầm đầu là một gã thanh niên mặc đồ rằn ri, tay cầm súng tự động, chạy nhanh tới trước mặt Từ Mặc, gập người 45 độ, dùng tiếng Hàn nói:
— Thực xin lỗi Từ tiên sinh, chúng tôi tới muộn!
— Không muộn, không muộn, tới rất đúng lúc! — Từ Mặc mỉm cười thản nhiên.
— Ngồi xuống, tất cả ngồi xuống hết cho tao!
— Hai tay ôm đầu, ngồi xuống hết!
Tuy là nói tiếng Hàn, hầu như chẳng ai ở đây hiểu gì, nhưng cái trò đầu hàng này thì chẳng cần dạy, đàn em Tứ Hải Bang thuần thục đến mức làm người ta thấy xót xa. Đứa nào đứa nấy ngoan ngoãn ngồi thụp xuống, hai tay ôm sau gáy. Từ Mặc quay đầu nhìn về phía Đinh Dao và Lôi Phục Oanh. Tức khắc, cả hai cảm thấy nổi da gà khắp người. Đại ca à, chúng tôi chỉ là dân xã đoàn thôi mà! Có cần phải làm quá lên thế không? Điều cả quân đội tới đây cơ à!
— Ngồi xuống, mau ngồi xuống đi! — Tịnh Khôn đã ngồi bệt xuống đất từ lâu, hai tay ôm đầu, vội vàng kéo vạt váy của Đinh Dao. Đinh Dao cũng vội vàng ngồi thụp xuống. Lôi Phục Oanh vẫn còn cố cứng cổ, định tỏ vẻ kiên cường một chút.
Kết quả!
— Triệt! — Từ Mặc thản nhiên thốt ra một chữ.
"Đoàng!" Một viên đạn găm thẳng vào giữa trán Lôi Phục Oanh. Đinh Dao đang ngồi dưới đất cảm thấy một luồng chất lỏng bắn tung tóe lên người, thân hình mềm mại không tự chủ được mà run rẩy kịch liệt. Nhìn Lôi Phục Oanh ngã gục ngay bên cạnh qua dư quang, Đinh Dao vội lấy hai tay bịt chặt miệng, không dám để mình hét lên thành tiếng.
Tịnh Khôn hận không thể tự vả cho mình mấy cái. Sao lúc nãy mình lại "phiêu" thế không biết? Tại sao lại dám chống đối Từ tiên sinh cơ chứ? Từ Mặc chẳng thèm liếc nhìn Trần Hưng Nghĩa, sải bước đi về phía Tịnh Khôn. Tịnh Khôn cố gắng cúi gầm mặt xuống. Nhưng khi nhìn thấy đôi dép lê dừng ngay trước mắt, toàn thân hắn nổi da gà, một luồng cảm giác nguy hiểm mãnh liệt liên tục kích thích từng sợi dây thần kinh.
"Bộp bộp bộp!" Tịnh Khôn liều mạng dập đầu xuống đất, giọng run rẩy xin tha:
— Từ tiên sinh, tôi sai rồi, tôi thực sự biết sai rồi, ngài cứ coi tôi như một cái rắm mà thả đi cho khuất mắt ạ!
Từ Mặc cúi đầu, nhìn xuống Tịnh Khôn đang dập đầu lia lịa, thản nhiên nói:
— Chiếu Quyền Vương cả vốn lẫn lãi còn nợ mày 19 triệu Đài tệ đấy. Giờ mày chắc đang nóng trong người lắm nhỉ? Có cần bảo Đinh Dao giúp mày "hạ hỏa" không?
— Từ tiên sinh, Chiếu Quyền Vương dám đắc tội với ngài là hắn đáng chết. Dù ngài không giết hắn thì Tịnh Khôn tôi cũng sẽ thay ngài giết chết hắn!
Ha hả! Từ Mặc khẽ cười, nâng chân phải lên giẫm thẳng lên đầu Tịnh Khôn, từ từ tăng lực:
— Mày không thấy nóng à? Nhưng tao hiện tại đang hỏa khí bốc ngùn ngụt đây!
— Từ tiên sinh, Từ tiên sinh, để tôi... để tôi giúp ngài hạ hỏa! — Đinh Dao đang ngồi cạnh vội vàng lên tiếng.
"Bốp!" Từ Mặc vung chân đá thẳng vào miệng Đinh Dao. Ả như bị một chiếc ô tô đâm trúng, văng ra sau mấy vòng, đôi môi rách nát, răng lẫn máu tươi phun ra tung tóe. Từ Mặc lại nhấc chân giẫm lên đầu Tịnh Khôn, cúi người xuống, tay chống lên đầu gối, nhìn Tịnh Khôn đang run rẩy dưới chân:
— Tao nhớ trước đây mày thông minh lắm mà. Sao giờ lại ngu xuẩn thế này? Cho mày một cơ hội, giết chết Đinh Dao, tao cho mày sống!
— Không, đừng mà!!! — Đinh Dao nằm dưới đất nghe vậy liền gượng dậy, liều mạng dập đầu xin tha.
Từ Mặc nhấc chân khỏi đầu Tịnh Khôn, nhìn hắn đang run rẩy đứng dậy. Đôi mắt Tịnh Khôn lộ rõ vẻ hung ác tàn nhẫn, lồng ngực phập phồng kịch liệt như cái ống bễ, hắn nhìn chằm chằm Từ Mặc, nghiến răng nói:
— Từ Mặc, mày chắc chắn sẽ không tha cho tao đâu. Mày bảo cho tao sống? Thế những kẻ khác có để tao sống không?
— Hét, giờ lại thông minh ra rồi đấy!
— Tao liều mạng với mày!!! — Tịnh Khôn thò tay vào túi quần.
"Bốp!" Từ Mặc vung chân đá thẳng vào cằm hắn, rồi xoay người nhìn sang Trần Hưng Nghĩa đang bị dao găm cắm ở vai. Triệu Chính Nghĩa sải bước tiến lên, gương mặt dữ tợn, vung chân giẫm mạnh xuống đầu Tịnh Khôn đang nằm dưới đất.
Trần Hưng Nghĩa lấy tay trái bịt vết thương ở vai. Bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Từ Mặc, lão chỉ muốn chửi thề, nhưng nghĩ đến kết cục của Lôi Phục Oanh và Tịnh Khôn, lão chùn bước. Lão muốn sống! Không muốn chết chút nào! Lão thực sự không hiểu nổi Từ Mặc đào đâu ra quân đội thế này. Nghe giọng ban nãy thì hình như là tiếng Hàn? Đàn em xã đoàn Hàn Quốc tràn sang Đài Loan sao? Đây là sự kiện quốc tế chấn động, không cẩn thận là gây ra xung đột lớn ngay.
— Từ... Từ tiên sinh, tôi thấy chúng ta có thể thương lượng được! — Trần Hưng Nghĩa hít sâu một hơi, dù nói ra câu này lão thấy nhục nhã vô cùng. Nhưng so với việc mất mạng thì mất mặt có là gì?
— Thương lượng? Trần bang chủ, lúc nãy tôi bảo ông thương lượng thì ông có chịu đâu! — Từ Mặc mỉm cười thản nhiên.
— Từ Mặc, mày giết Lôi Phục Oanh, Trúc Liên Bang sẽ không để yên đâu. Tao biết mày không sợ, nhưng mày ở Đài Loan mà lại điều đàn em Hàn Quốc tới, chuyện này mà vỡ lở ra thì chẳng ai bảo vệ nổi mày đâu! — Trần Hưng Nghĩa trầm giọng đe dọa.
Từ Mặc cười lắc đầu:
— Trần bang chủ à Trần bang chủ, ông thực sự ngu hay giả vờ ngu vậy? Tôi giết sạch các người ở đây thì còn ai biết chuyện này nữa?
— Giết sạch? — Trần Hưng Nghĩa sững sờ. Ở đây đàn em Tứ Hải Bang và Trúc Liên Bang ít nhất cũng phải bốn năm trăm đứa... Dù Từ Mặc có là sát nhân ma vương đi chăng nữa, giết hết bốn năm trăm đứa này thì còn anh em Minh Bang và đám dân cư xung quanh nữa chứ. Chẳng lẽ cũng giết sạch sao? Nếu không thì ai đảm bảo họ sẽ không hé răng?
— Được rồi, không dọa ông nữa! — Từ Mặc cười, tiến tới khoác vai Trần Hưng Nghĩa. Trần Hưng Nghĩa đau đến nhăn mặt vì động vào vết thương ở vai.
— Thực ra bọn họ chẳng phải quân nhân gì đâu, chỉ là đàn em tôi huấn luyện ra thôi.
Ha hả! Trần Hưng Nghĩa thầm cười lạnh, đàn em mà huấn luyện được thế này sao, lại còn trang bị tận răng thế kia nữa? Ông cứ giải thích đi, xem tôi có tin nổi không.