Trần Hưng Nghĩa vai quấn băng gạc, ngồi trong chiếc Mercedes tiến về phía khu Công Chính. Từ Mặc đêm qua đã tha mạng cho lão, vì thế lão cũng không quá lo lắng việc Từ Mặc gọi mình qua lần này là để làm thịt mình. Chẳng qua, Từ Mặc bảo lão thâu tóm Đài Tích Điện, lão cũng đã lỡ hứa rồi... vấn đề là lão thực sự không làm nổi. Trước đó, Trần Hưng Nghĩa còn chẳng biết Đài Tích Điện là cái thứ gì. Nhưng sau khi từ bệnh viện ra đêm qua, lão đã sai người đi điều tra kỹ lưỡng. Sau khi tra xong, Trần Hưng Nghĩa có chút mộng mị. Cái loại quái vật khổng lồ hợp doanh quốc tế thế này mà bảo một kẻ cầm đầu xã đoàn đi thâu tóm sao? Đùa nhau chắc. Nếu lão mà thâu tóm được Đài Tích Điện thì tập đoàn Tứ Hải đã sớm trở thành tập đoàn đa ngành lớn nhất Cảng Đảo rồi. Chính vì thế, Trần Hưng Nghĩa hiện tại đang vô cùng rối rắm.
Rất nhanh, chiếc Mercedes đã tiến vào khu Công Chính.
— Ái chà! — Trần Hưng Nghĩa thở dài một tiếng, lẩm bẩm — Lăn lộn xã đoàn đúng là chẳng có tiền đồ gì cả!
Dù có leo lên đến chức cầm đầu một trong bốn xã đoàn lớn nhất Đài Loan như Tứ Hải Bang thì đã sao? Vẫn cứ bị hạn chế đủ đường! Trần Hưng Nghĩa mở cửa xe bước xuống, nhìn thấy Từ Trung Minh đang tiến lại đón... Cái mặt này, dù là ban ngày nhìn thấy cũng thấy rợn người. Bảo gã này đi đóng phim ma chắc chẳng cần phải hóa trang làm gì cho mệt.
— Trần bang chủ, Hắc ca đang chờ ông ở trong phòng! — Từ Trung Minh cười nói.
Cái nụ cười này làm Trần Hưng Nghĩa nổi hết da gà, sau gáy lạnh toát. Lão gật đầu, chẳng nói chẳng rằng, sải bước đi vào trong. Vào phòng, lão thấy Từ Mặc đang ngồi trên sofa gặm dưa hấu.
— Ngồi đi!
Từ Mặc phun hạt dưa, cười ha hả nhìn Trần Hưng Nghĩa, ra hiệu cho lão ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Trần Hưng Nghĩa ngoan ngoãn ngồi xuống, nhất thời không biết nên mở lời thế nào.
— Trần bang chủ, đêm qua ông đã hứa giúp tôi thâu tóm Đài Tích Điện. Giờ sao rồi? — Từ Mặc quẳng vỏ dưa vào thùng rác, nhận lấy khăn lông từ Từ Trung Minh để lau tay.
— Từ tiên sinh, tôi có thể thâu tóm được, nhưng cần có thời gian! — Trần Hưng Nghĩa nghiến răng nói.
— Thật chứ? — Từ Mặc nhìn lão bằng ánh mắt khác lạ — Vậy ông nói nghe xem, ông định giúp tôi thâu tóm Đài Tích Điện bằng cách nào?
— Rất đơn giản, tôi đã nghe ngóng được chỗ ở của Phó tổng tập đoàn Philips rồi, đến lúc đó tôi sẽ bắt cóc hắn, rồi ép hắn phải chuyển nhượng cổ phần Đài Tích Điện cho ngài!
Từ Mặc nghe mà ngây người. Cái trò thần thánh gì thế này? Trần Hưng Nghĩa vẫn thao thao bất tuyệt:
— Còn nữa, danh sách các kỹ sư của Đài Tích Điện tôi cũng đã có trong tay. Tôi sẽ đi bắt cóc người nhà của họ để ép họ...
— Trần bang chủ, ông muốn chết thì đừng có kéo tôi theo chứ. — Từ Mặc vội vàng ngắt lời lão, đứng dậy đi tới sau lưng lão, đặt hai tay lên vai lão — Trần bang chủ, ông có tin không, hôm nay ông bắt cóc Phó tổng Philips thì ngày mai ông sẽ bị tống giam ngay? Đại ca à, ông muốn chơi tôi thì cũng không cần phải tự mình đâm đầu vào chỗ chết thế chứ.
— Tôi bảo ông đi thâu tóm Đài Tích Điện chứ không phải bảo ông đi đánh hạ nó. Ông không thể dùng cái đầu quý giá của mình để suy nghĩ một chút sao? Chúng ta không thể hẹn người ta ra để nói chuyện đàng hoàng được à? Đài Tích Điện mới khởi nghiệp, chắc chắn đang thiếu vốn, tôi đoán họ sẽ không từ chối việc rót vốn đâu nhỉ?
Trần Hưng Nghĩa chớp mắt, hóa ra cái "thâu tóm Đài Tích Điện" của ngài là nhập cổ phần à? Thế thì dễ rồi!
— Từ tiên sinh, vậy để tôi đi hẹn Phó tổng Philips là ngài Henry ngay bây giờ nhé?
— Hẹn đi!
Trần Hưng Nghĩa vốn đã định bắt cóc Henry nên đương nhiên đã điều tra rõ mồn một về ông ta. Lão rút điện thoại ra, bấm một dãy số ngay trước mặt Từ Mặc. Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.
— Ai đấy?
Trần Hưng Nghĩa ngơ ngác, đầu dây bên kia nói tiếng Hà Lan. Thấy Trần Hưng Nghĩa quay sang nhìn mình cầu cứu, Từ Mặc khóe miệng giật giật:
— Ông nói tiếng Anh với lão đi!
— Tôi... tôi không biết tiếng Anh.
Triệt! Không có văn hóa thật đáng sợ, giao tiếp đơn giản cũng không làm nổi. Từ Mặc giật lấy điện thoại, dùng tiếng Anh nói:
— Chào ông, ngài Henry. Tôi là Từ Mặc, Chủ tịch tập đoàn Vi Mặc ở Cảng Đảo, tôi muốn trò chuyện với ông một chút, không biết ông có thời gian không?
Henry là Phó tổng tập đoàn Philips nên đương nhiên thạo tiếng Anh, ông ta cười đáp:
— Từ tiên sinh, tập đoàn Philips dường như không có quan hệ làm ăn gì với tập đoàn Vi Mặc của ngài thì phải?
— Chính vì chưa có nên tôi mới muốn hẹn gặp ngài Henry để bàn bạc. Tôi nghĩ chúng ta hoàn toàn có thể hợp tác!
— Ha ha ha, Từ tiên sinh, chuyện ở Cảng Đảo tôi không phải không biết. Tập đoàn Vi Mặc của ngài hiện tại đang ở tình cảnh thế nào chắc tôi không cần phải nói nhiều chứ? Vì thế, tôi thấy chúng ta chẳng có gì để bàn cả.
— Vậy bàn về Đài Tích Điện thì sao?
— Xin lỗi, chuyện đó lại càng không có gì để bàn.
"Tút... tút... tút..."
Nghe tiếng bận trong điện thoại, Từ Mặc bật cười:
— Cái lão người Hà Lan này đúng là không có lễ độ chút nào. Trần bang chủ, chẳng phải ông định bắt cóc lão sao? Vậy phiền ông đi "mời" lão tới đây giúp tôi một chuyến nhé.
— Không thành vấn đề!
Bắt người ư? Nghề của tôi rồi! Trần Hưng Nghĩa đáp ứng ngay lập tức, rồi đứng dậy:
— Từ tiên sinh, vậy tôi đi trước đây!
— Đi đi, đi đi, tôi ở phố ăn vặt chờ tin tốt của ông! — Từ Mặc xua tay, ra hiệu cho lão đi nhanh về nhanh.
...
Lúc chạng vạng. Từ Mặc ngồi ở một quán ăn ngoài trời trên phố ăn vặt, cầm đũa ăn ngấu nghiến. Chẳng hiểu sao dạo gần đây hắn rất mau đói. Cơ bắp chẳng thấy to thêm bao nhiêu nhưng cứ hở tí là đói. Hơn mười phút sau, Trần Hưng Nghĩa dẫn theo một người nước ngoài sải bước đi tới. Phía sau là bảy tám chục gã tráng hán vạm vỡ, rõ ràng là tinh anh của Tứ Hải Bang.
— Từ tiên sinh, mang người tới rồi đây! — Trần Hưng Nghĩa nhanh chóng đi tới trước mặt Từ Mặc, chỉ vào người nước ngoài đang mặt xanh mét, giới thiệu — Từ tiên sinh, vị này chính là Phó tổng Philips, ngài Henry!
— Hừ! — Henry hừ lạnh một tiếng, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm Từ Mặc vừa buông đũa đứng dậy.
Từ Mặc cười, đưa tay phải ra:
— Chào ngài Henry, tôi là Từ Mặc, rất vinh hạnh được làm quen với ngài!
Henry chẳng thèm bắt tay, mặt lạnh tanh. Từ Mặc cũng chẳng để tâm, thản nhiên ngồi xuống, giơ tay mời:
— Ngài Henry, chúng ta ngồi xuống nói chuyện nhé?
— Có gì thì nói nhanh đi, tôi không rảnh ở đây xem anh ăn uống! — Henry nghiến răng nói.
— Ngài Henry, ngài đừng có mang cái tâm lý đó ra nói chuyện với tôi chứ, nếu không chúng ta chắc chắn không đạt được thỏa thuận đâu! — Từ Mặc nhún vai đầy vẻ bất đắc dĩ.
— Anh cho người bắt cóc tôi tới đây mà còn muốn tôi phải nói chuyện tử tế với anh sao? — Henry giận quá hóa cười.
— Ái chà!
Từ Mặc khẽ thở dài một tiếng đầy bất đắc dĩ, ánh mắt lạnh lùng nhìn Henry, cầm đôi đũa gõ gõ vào bát sứ, thong thả nói:
— Ngài Henry, tôi đang cho ngài một cơ hội, cũng là cho chính ngài một cơ hội đấy. Chúng ta hãy ngồi xuống nói chuyện một cách bình tĩnh và hòa nhã. Tôi tin chắc rằng những điều kiện tôi đưa ra sẽ khiến ngài không thể nào từ chối được đâu. Có được không?
Ba chữ cuối cùng, Từ Mặc gằn giọng đầy uy lực.