Virtus's Reader

Trần Hưng Nghĩa vốn định ngồi xem kịch vui, nhưng giờ thì không thể bình tĩnh được nữa, vội vàng đứng dậy nói:

— Từ tiên sinh, ngài nhìn tôi như vậy làm gì? Chuyện này đâu có liên quan gì đến tôi chứ?

— Tôi chỉ muốn hỏi ông một câu, vừa rồi lão ta có phải đã tự thừa nhận mình là một con gà không?

Dựa bắc! Khóe miệng Trần Hưng Nghĩa hơi giật giật, thầm mắng Từ Mặc đúng là có sở thích quái đản. Nhưng nghĩ lại thì Trần Kỳ Lễ vừa rồi hình như đúng là đã thừa nhận mình là con gà thật. Trần Kỳ Lễ cũng đầy vẻ cạn lời, cái thằng này đến chút lợi lộc mọn trên miệng cũng phải chiếm cho bằng được mới chịu sao?

Từ Mặc cười quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Trần Kỳ Lễ đang híp mắt nhìn mình, hỏi:

— Trần bang chủ, ông chắc chắn muốn làm con gà đó chứ?

Trần Kỳ Lễ: ... "Nương hi thất", cái câu này bảo tôi phải trả lời thế quái nào đây?

— Từ Mặc, ngài cũng là chủ tịch của một công ty niêm yết, có cần thiết phải chiếm chút lợi thế rẻ rúng trên miệng thế không? — Trần Kỳ Lễ tức đến nghiến răng nghiến lợi.

— Trần đại lão, thực ra tôi cũng chẳng muốn đối đầu với ông làm gì. Tôi nghe danh ông đã lâu, là người rất trọng nghĩa khí. Nhưng đôi khi trọng nghĩa khí quá lại dễ chịu thiệt thòi đấy. Hay là thế này, tôi cho ông vài phút, ông cứ bàn bạc với Trần Hưng Nghĩa đại lão đi? Đợi hai người bàn xong, nếu ông vẫn thấy mình đủ sức để so găng với tôi, thì tôi chỉ có thể nói ông thực sự rất dũng cảm!

Nói xong, Từ Mặc sải bước rời khỏi phòng bao. Đám Triệu Chính Nghĩa cũng lẳng lặng theo sát phía sau. Căn phòng rộng rãi giờ chỉ còn lại Trần Hưng Nghĩa – người nắm quyền bang Tứ Hải và Trần Kỳ Lễ – người nắm quyền bang Trúc Liên!

Trần Hưng Nghĩa lắc đầu, dựng lại chiếc bàn trà bị Từ Mặc đá văng, sau đó đi tới tủ trà gần đó lấy một ấm trà mới, chậm rãi quay lại ngồi xuống đệm bồ đoàn. Ông ta nhặt hai chiếc chén trà rơi dưới đất lên, rót đầy trà rồi nói:

— Uống chút đi, trà này đắt lắm đấy!

Triệt! Trần Kỳ Lễ thực sự muốn chửi thề. Một gã cầm đầu bang Tứ Hải mà lại mặt dày nói ra những lời như vậy sao? Trần Kỳ Lễ ngồi xuống đệm bồ đoàn, cầm chén trà lên hỏi:

— Đắt bao nhiêu?

— Một ấm trà này hơn bốn vạn đài tệ đấy!

— Dựa bắc, đắt thế cơ à?

Trần Kỳ Lễ "mlem mlem" uống cạn chén trà, tặc lưỡi nói:

— Cũng chẳng thấy có gì khác biệt cả!

— Ha ha!

Trần Hưng Nghĩa cười nhạt, đột nhiên đưa tay vén vạt áo ngắn tay lên, lộ ra lớp băng gạc trên vai, nói:

— Tối qua tôi dẫn người đi chặn đường Từ Mặc ở khu Công Chính. Kết quả là Lôi Phục Oanh bị giết, còn vai tôi thì trúng một đao... Chúng ta quen biết nhau cũng hơn hai mươi năm rồi, ông thừa hiểu tính nết của tôi. Vậy ông thử nghĩ xem, tại sao tôi vẫn còn đi theo Từ Mặc?

— Ông bị hắn đánh cho sợ rồi!

— Đúng! — Trần Hưng Nghĩa không hề tỏ ra ngượng ngùng, thản nhiên thừa nhận: — Tôi không chỉ bị hắn đánh cho sợ, mà là bị đánh đến mức ám ảnh tâm lý luôn rồi. Ngay cách đây không lâu, tôi đã quyết định sáp nhập tập đoàn Tứ Hải vào tập đoàn Vi Mặc, Từ Mặc chia cho tôi 5% cổ phần gốc.

— Ông điên rồi à? Tập đoàn Tứ Hải là công sức mười mấy năm của ông, ông cứ thế dâng không cho người ta sao? — Trần Kỳ Lễ đầy vẻ không thể tin nổi nhìn Trần Hưng Nghĩa.

Trần Hưng Nghĩa buông vạt áo xuống, đón nhận ánh mắt kinh ngạc của Trần Kỳ Lễ, cười nhạt nói:

— Đã bảo với ông rồi, tôi bị Từ Mặc đánh cho ám ảnh luôn rồi. Đã vậy thì chi bằng đầu hàng hắn hoàn toàn cho xong. Hắn có tiền, lại có quyết đoán, đi theo hắn tôi chắc chắn sẽ không chịu thiệt.

— Hắn thực sự lợi hại đến thế sao?

— Lợi hại hơn ông tưởng nhiều. Hồi ở Cảng Đảo tôi đã từng thua dưới tay hắn rồi, lúc đó trong lòng vẫn còn chưa phục lắm. Nhưng sau khi chứng kiến cảnh tượng tối qua... tôi thấy mình chẳng đủ trình để hắn phải bận tâm. Nói thêm cho ông một câu nữa, trong tay Từ Mặc có một tiểu đội trang bị cực kỳ hiện đại. Tôi thậm chí còn nghi ngờ đầu của ông đã bị tay súng bắn tỉa nhắm trúng rồi đấy!

— Dựa bắc, ông đừng có dọa tôi nhé!

Trần Hưng Nghĩa cười, giơ bàn tay phải lên, chỗ hổ khẩu vẫn còn vết bầm tím rõ rệt:

— Tối qua tôi cầm súng nhắm vào Từ Mặc. Kết quả là khẩu súng trong tay bị tay súng bắn tỉa bắn nát bét. Nếu đối phương nhắm vào đầu tôi, ông nghĩ đầu tôi cứng hơn sắt thép chắc? Cho nên đừng có dại mà đối đầu với Từ Mặc, ông không đấu lại hắn đâu. Hắn có thể cuỗm đi bao nhiêu tiền từ thị trường chứng khoán Cảng Đảo mà vẫn bình an vô sự rời đi... thì ông nghĩ nếu hắn thịt ông ở Đài Loan này, hắn có thể rút lui an toàn không?

— Còn nữa, ngay vừa rồi hắn đã bỏ ra hai trăm triệu đô la Mỹ để rót vốn vào cái Đài Cơ Điện ở Tân Trúc đó. Ngay cả tập đoàn Philips và Viện Nghiên cứu Công nghiệp cũng phải chịu thua... Trần Kỳ Lễ à, những gì nên nói và không nên nói tôi đều đã nói hết rồi, nếu ông vẫn thấy mình đủ sức so găng với Từ Mặc... thì giờ tôi có thể đi đặt vòng hoa cho ông được rồi đấy.

Trần Hưng Nghĩa không thèm nhìn vẻ mặt đang giằng xé của Trần Kỳ Lễ nữa, tự mình cầm ấm trà rót thêm một chén. Trà đắt thế này đương nhiên không thể lãng phí. Nếu không phải vì sợ mất mặt, ông ta đã tính đến chuyện lát nữa gói luôn cả bã trà mang về rồi.

— Trần Hưng Nghĩa, chúng ta dù sao cũng là người đứng đầu hai trong bốn đại xã đoàn ở Đài Loan mà! — Trần Kỳ Lễ vẫn rất không cam tâm, nghiến răng nói.

Trần Hưng Nghĩa bĩu môi khinh bỉ:

— Cái thằng cha này, già đầu rồi mà vẫn chưa nhìn thấu mấy cái hư danh đó sao? Bốn đại xã đoàn? Ha ha! Người nắm quyền à, tôi càng buồn cười hơn. Thời đại thay đổi rồi, lòng người cũng đổi thay, xã đoàn bây giờ khó quản lắm! Mấy năm qua nhờ tập đoàn Tứ Hải mà tôi kiếm được không ít tiền, không có một tỷ thì cũng phải bốn năm trăm triệu đô la Hồng Kông. Già trẻ lớn bé trong xã đoàn ai mà chẳng được ăn đến mỡ màng cả mặt?

— Nhưng kết quả thì sao? Khi tập đoàn Tứ Hải gặp khủng hoảng tài chính, chẳng thấy đứa nào thò tiền ra giúp tôi một tay cả! Cái danh người nắm quyền ấy mà, theo tôi thấy thì chỉ là kẻ ngu đứng ra nói chuyện với bên ngoài và làm việc cho bên trong thôi. Hơn nữa đối với đám đại gia thực thụ, cái thân phận người nắm quyền của chúng ta... chẳng đáng một xu!

— Ông thấy Từ Mặc có nể mặt ông không? Hay là nể mặt tôi? Mặt mũi của mấy thằng trùm xã đoàn chẳng đáng tiền đâu! Có lẽ nếu ông kiếm được cái ghế nghị viên thì Từ Mặc còn nể mặt đôi chút, nhưng ông làm nổi không? Thôi thì cúi đầu nhận lỗi đi, chuyện này vẫn còn đường cứu vãn. Dù sao Từ Mặc để tôi nói chuyện riêng với ông cũng là vì không muốn tuyệt đường sống của ông. Nhưng nếu ông cứ khăng khăng giữ cái lý lẽ chết tiệt đó, nhất quyết đòi so găng với Từ Mặc... thì ông đúng là con gà bị đem ra giết để dọa khỉ thật đấy!

— Nói thế thôi, ông tự mà suy nghĩ đi!

Nói xong, Trần Hưng Nghĩa đứng dậy bước ra khỏi phòng bao. "Dựa bắc!" Trần Kỳ Lễ đấm mạnh vào đầu gối, thầm mắng một tiếng. Lão tử dù sao cũng là người đứng đầu bang Trúc Liên, cứ thế nhận túng thì mất mặt quá. Ngay khi Trần Hưng Nghĩa vừa mở cửa phòng, Triệu Chính Nghĩa đã sải bước lướt qua người ông ta.

— Trần đại lão, lão bản của tôi bảo tôi vào hỏi ông một câu, quyết định của ông là gì? — Triệu Chính Nghĩa cười híp mắt nhìn Trần Kỳ Lễ đang ngồi trên đệm bồ đoàn với vẻ mặt khó coi.

Trần Hưng Nghĩa quay đầu nhìn Trần Kỳ Lễ, lòng cũng có chút căng thẳng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!