Virtus's Reader
Trọng Sinh 86: Từ Vào Núi Đi Săn Bắt Đầu Làm Giàu

Chương 722: CHƯƠNG 721: KHÔNG PHẢI NGƯƠI

Quỷ Vương Diệp cảm thấy cái thằng nhãi này đầu óc có vấn đề, gây ra bao nhiêu chuyện thiên nộ nhân oán ở Ma Cao, giờ lại quay sang hỏi lão? Lão cầm súng ép nó làm chắc?

— Sao lại không thể hỏi ông chứ?

Nhìn bộ dạng tức muốn hộc máu của Quỷ Vương Diệp, Từ Mặc thầm khoái chí, nói:

— Tôi vốn dĩ đang yên đang lành nhận lời mời đến Ma Cao làm giám khảo đặc biệt. Nhưng thằng con út của ông, không biết có phải uống nhầm thuốc hay không, lại đi xúi giục một đám người đến khách sạn Bồ Kinh tìm tôi gây phiền phức.

Nói đến đây, Từ Mặc đột nhiên dừng lại, liếc nhìn Hà tiên sinh.

"Cậu nhìn tôi làm gì?" Hà tiên sinh hơi ngẩn ra.

— Hà tiên sinh, tôi nói thẳng một câu nhé, cái khách sạn Bồ Kinh của ông dẹp tiệm sớm cho rảnh. Khách sạn 5 sao cái kiểu gì mà để bao nhiêu người đánh nhau sống chết bên trong mà chẳng thấy bóng dáng một thằng bảo vệ nào xuất hiện. Sao hả? Khách sạn của ông chỉ lo thu tiền phòng chứ không lo an toàn tính mạng cho khách à?

Triệt! Cậu còn không biết tại sao bảo vệ không xuất hiện chắc? Hà tiên sinh lúc này chỉ muốn chửi thề.

Từ Mặc nhận ra mình ngày càng thích nhìn mấy lão già này tức đến phát điên mà lại chẳng làm gì được mình. Thấy Hà tiên sinh sa sầm mặt mày không nói lời nào, Từ Mặc bĩu môi, lẩm bẩm:

— Dù sao thì tiền phòng đêm nay tôi chắc chắn là không trả đâu!

Cam mẹ nó chứ. Lão tử thèm mấy đồng tiền phòng của cậu chắc?

Từ Mặc cười hì hì quay lại nhìn Quỷ Vương Diệp. Không hiểu sao, cứ chạm phải ánh mắt của Từ Mặc là Quỷ Vương Diệp lại thấy lộn ruột, thầm nghĩ nếu mình trẻ lại 30 tuổi, nhất định sẽ solo một trận sống mái với nó.

— Quỷ Vương Diệp, nãy tôi nói đến đâu rồi nhỉ?

Quỷ Vương Diệp im lặng không đáp. Anh Liên đứng cạnh khép nép nhắc:

— Từ tiên sinh, ngài vừa nói đến đoạn con trai lão ta uống nhầm thuốc ạ!

— Đúng đúng đúng, thằng con út của ông có vấn đề thần kinh à? Tôi đang yên ổn trong phòng, nó lại xúi người đến kiếm chuyện. Sao hả? Tưởng Từ Mặc tôi dễ bắt nạt chắc? Tôi cũng thấy lạ, nó lấy đâu ra cái gan đó nhỉ. Quỷ Vương Diệp, nếu ông không biết dạy con thì để tôi dạy hộ cho. Một thằng nhị đại chỉ biết đi cửa sau, đầu óc bị lừa đá rồi hay sao? Tôi nghĩ mãi không ra, nó lấy tư cách gì mà đòi tìm tôi gây phiền phức?

— À đúng rồi, trước đó nó còn phái người sang Cảng Đảo quậy phá nữa chứ. Hê hê, tôi thật sự khâm phục nó đấy. — Từ Mặc giơ ngón tay cái về phía Quỷ Vương Diệp, cười nói — Tôi không cần biết ông có ý đồ gì, tôi cũng chẳng quan tâm. Bây giờ tôi nói thẳng cho ông biết, chuyện này là do con trai ông gây ra, và mạng của nó tôi lấy chắc rồi.

— Lời tôi đã nói ra ở đây, dù là Thích Ca Mâu Ni có hiện thân cũng không giữ nổi nó đâu!

— Triệt! — Quỷ Vương Diệp hùng hổ tiến lên.

Diệp Kế Ngôn vội vàng giữ chặt tay cha mình, khổ sở khuyên:

— Ba, ba bình tĩnh, bình tĩnh lại đã!

— Lão tử không bình tĩnh nổi! Một thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch mà dám ăn nói ngông cuồng trước mặt ta. Thật sự coi Quỷ Vương Diệp ta là đồ trang trí chắc? — Quỷ Vương Diệp gầm lên giận dữ.

— Ông ngay cả đồ trang trí cũng không xứng, vì ông xấu quá!

— Thằng ranh, lão tử liều mạng với ngươi!

— Tôi chấp ông một tay đấy, tới đây, xem tôi có đánh ông răng rơi đầy đất không. À mà, ông còn răng không đấy?

— Diệp Kế Ngôn, mày buông ra, lão tử phải đánh chết nó!

Mọi người nhìn Quỷ Vương Diệp đang bị con trai ra sức ngăn cản, không khỏi nhìn nhau ái ngại. Đêm nay Quỷ Vương Diệp... thực sự là mất hết phong độ rồi.

— Đủ rồi! — Hà tiên sinh quát lớn một tiếng.

— Đủ cái con khỉ! — Quỷ Vương Diệp chẳng thèm nể mặt Hà tiên sinh.

Triệt! Hà tiên sinh cũng nổi cáu, nói với Diệp Kế Ngôn:

— Cậu buông ông ta ra đi, tôi cũng muốn xem ông ta có bản lĩnh gì. Nếu ông đánh ngã được Từ Mặc, tôi tặng không cái sòng bạc này cho ông luôn!

Diệp Kế Ngôn tất nhiên không dám buông tay, anh hiểu rõ tính khí của cha mình, chỉ cần buông ra là vì sĩ diện, ông cụ dám xông lên thật lắm.

— Quỷ Vương Diệp, ông cũng già rồi, bớt cái tính nóng nảy đó đi! — Hà tiên sinh nói.

Chưa đợi Quỷ Vương Diệp lên tiếng, Từ Mặc đã thong thả bồi thêm:

— Đã một chân xuống lỗ rồi thì còn sửa tính làm gì nữa? Quỷ Vương Diệp, tôi ủng hộ ông, làm người là phải sống thật với chính mình.

— Ta cam mẹ ngươi!

— Tính tình ông đúng là cần phải sửa thật, sao lại mở miệng ra là chửi thề thế kia! Ông định làm gương cho con cháu kiểu gì đây? À mà, ông có cháu không đấy? — Từ Mặc đổi giọng hỏi.

— Từ Mặc, cậu bớt trò đùa cợt đi! — Diệp Kế Ngôn không nhịn được nữa, anh cảm giác nếu để Từ Mặc nói tiếp, cha mình chắc sẽ tức chết mất.

— Tôi đùa cợt khi nào? Tôi toàn nói lời thật lòng mà. — Từ Mặc quay sang Hà tiên sinh — Hút thuốc được không?

— Hút đi! — Hà tiên sinh nghiến răng đáp.

Từ Mặc cười hì hì rút một điếu thuốc ngậm lên môi. Triệu Chính Nghĩa nhanh chóng tiến lên châm lửa. Tưởng Thiên Dưỡng, Huyết Đao Lão, Chu Tiền Lãi, Lôi Báo, Tẩy Mễ Hoa cùng đám thủ lĩnh xã đoàn Cảng Đảo đứng nhìn Từ Mặc đang vắt chéo chân hút thuốc trên sô pha.

— Từ tiên sinh đúng là mãnh thật!

— Hê hê, mấy lão già sắp xuống lỗ này sao mà chơi lại Từ tiên sinh được!

— Chờ xem, tôi cảm giác đêm nay vẫn còn phải đánh nhau tiếp.

Hà tiên sinh hít sâu một hơi, nhìn Từ Mặc đang thong dong nhả khói, trầm giọng nói:

— Từ tiên sinh, tuy chuyện này bắt nguồn từ Diệp Bỉnh Sâm, nhưng cậu phản kích như vậy có phải hơi quá tay không? Sao cậu có thể cho người đi cướp phá sạch các sòng bạc lớn nhỏ ở Ma Cao như thế?

— Dừng, dừng, dừng lại!

Từ Mặc lên tiếng ngắt lời:

— Cái gì mà tôi cho người đi cướp phá sòng bạc? Chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi cả nhé.

Hà tiên sinh suýt chút nữa thì phì cười vì tức, chỉ tay về phía Tưởng Thiên Dưỡng và đám người đang đứng ở cửa:

— Vậy cậu nói cho tôi biết, bọn họ là ai!

— Hà tiên sinh, ông coi tôi là thằng ngốc hay kẻ thiểu năng vậy? Tôi tất nhiên là nhận ra bọn họ rồi. Tưởng Thiên Dưỡng của Hồng Hưng, Tẩy Mễ Hoa của Hòa Thắng Liên, Lôi Báo của Đông Tinh...

— Nếu cậu nhận ra bọn họ, vậy cậu nói xem, chuyện bọn họ cướp phá sòng bạc Ma Cao có phải do cậu sai khiến không?

— Không phải!

Từ Mặc trả lời một cách chém đinh chặt sắt! Tất cả mọi người có mặt đều sững sờ, bao gồm cả đám Tưởng Thiên Dưỡng. Người đâu mà có thể mặt dày vô sỉ đến mức này cơ chứ?

Quỷ Vương Diệp ôm ngực, cố gắng điều hòa nhịp thở, cái thằng khốn kiếp này cư nhiên dám trơ trẽn như vậy. Hà tiên sinh cũng cạn lời, thầm nghĩ: "Đại ca à, cả Ma Cao này ai chẳng biết cậu là kẻ cầm đầu, sao cậu lại không thừa nhận chứ? Thừa nhận hay không thì chúng tôi cũng mặc định là cậu làm rồi!"

— Các ông không tin à?

Từ Mặc cười nhìn quanh một lượt, rồi chỉ tay ra phía cửa:

— Nếu không tin, các ông cứ hỏi bọn họ xem, có phải tôi sai khiến bọn họ làm không.

Đám Tưởng Thiên Dưỡng da mặt hơi mỏng, bị Từ Mặc chỉ thẳng mặt như vậy cũng thấy hơi ngượng ngùng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!