— Từ Mặc, cậu nói cái gì? Bồi thường? Ai bồi? Cậu định đứng ra bồi thường sao?
Một vị chủ sòng bạc lên tiếng hỏi, giọng điệu đầy vẻ nghi hoặc.
— Tôi đã nói từ trước rồi, tôi với bọn Tưởng Thiên Dưỡng quan hệ rất tốt. Cho nên, tôi bồi thường thì cũng như bọn họ bồi thường thôi. Tôi đâu có nghèo kiết xác như các ông.
Từ Mặc cười ha hả, thong dong đáp lại.
Đám người Tưởng Thiên Dưỡng nghe vậy thì ngẩn tò te.
Từ sinh, ngài đang làm cái trò gì vậy?
Ngài bảo chúng tôi vừa đập vừa cướp cho đã tay, giờ ngài lại bảo ngài đứng ra đền tiền?
Số tiền chúng tôi vừa cướp được, chắc chắn là không đủ để đền bù đâu nha.
— Từ Mặc, đại trượng phu nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy. Vừa rồi chính miệng cậu nói sẽ bồi thường, tất cả chúng tôi ở đây đều nghe rõ mồn một đấy nhé.
— An tâm đi, chẳng phải chỉ có vài trăm triệu thôi sao, tôi còn không đền nổi chắc?
Từ Mặc xua xua tay, rồi quay sang nhìn Hà tiên sinh đang được che chắn kỹ lưỡng sau những tấm khiên chống đạn siêu dày, cười nói:
— Hà tiên sinh, ngài có thể bảo đám người này lui ra được không? Bị bao nhiêu khẩu súng tự động chỉa vào thế này, tôi thấy chột dạ lắm!
Ánh mắt Hà tiên sinh lóe lên tia nhìn khó đoán. Hiện tại ông ta thực sự không hiểu nổi Từ Mặc đang muốn giở trò gì, nhưng vẫn giơ tay vẫy nhẹ một cái.
Tức khắc, đám người áo đen đồng loạt thu súng lại, nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ chứ không rời đi.
Hà tiên sinh ngồi xuống ghế sofa, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang tươi cười rạng rỡ của Từ Mặc, gặng hỏi:
— Cậu xác định là cậu muốn bồi thường tiền?
— Khổ quá, cái vấn đề này các ông cứ hỏi đi hỏi lại mấy lần rồi. Tôi bồi, tôi bồi tất!
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Từ Mặc thản nhiên móc từ trong túi ra một xấp chi phiếu và một cây bút máy.
Cái gã này...
Hóa ra là đã có chuẩn bị từ trước?
Hắn rốt cuộc muốn làm cái gì đây?
Sai khiến đám ngựa con từ Cảng Đảo sang đập phá, cướp bóc bao nhiêu sòng bạc, giờ lại đòi đứng ra đền tiền.
Từ Mặc nhìn về phía một vị chủ sòng bạc, cười hỏi:
— Nói đi, sòng bạc của ông tổn thất bao nhiêu? Nếu ông coi tôi là thằng ngốc lắm tiền thì cứ việc báo khống con số lên, để xem tôi sẽ đánh chết ông hay là bồi thường tiền cho ông!
Ách!
Vị chủ sòng bạc kia cau mày, không dám báo số bừa bãi, trong lòng bắt đầu tính toán nhanh xem lần này thiệt hại bao nhiêu.
— Chênh lệch khoảng chừng hơn ba mươi triệu!
— Vậy tính tròn ba mươi lăm triệu HKD. Được không?
Từ Mặc hỏi lại.
— Được, đương nhiên là được!
Vị chủ sòng bạc này thầm tính toán, nếu lấy được ba mươi lăm triệu thì hình như mình còn lời được một chút.
Nhưng mà không đúng.
Sòng bạc trong thời gian này phải đóng cửa để sửa sang lại, không thể kinh doanh được, tính ra vẫn lỗ nặng.
Đúng là lỗ đến tận xương tủy mà.
Thời gian này, tất cả các sòng bạc đều đang dốc toàn lực chuẩn bị cho đại hội Thần Bài để kiếm một mớ lớn.
Nhưng giờ thì... cho dù sòng bạc có mở cửa trở lại, thì cái cấp bậc này... trước kia có thể bơm nước 10%, giờ cùng lắm chỉ bơm nước được 4-5% là cùng.
Từ Mặc nhanh tay viết một tờ chi phiếu ba mươi lăm triệu, đưa cho đối phương rồi nói:
— Chi phiếu của ngân hàng HSBC, ông có thể gọi điện hỏi ngay bây giờ để kiểm tra thật giả. Nếu không yên tâm thì giờ sang Cảng Đảo luôn đi. Số tiền lớn thế này, HSBC chắc chắn sẽ giúp ông chuyển khoản. Chỉ cần đừng chuyển sang ngân hàng khác, bằng không ông phải đợi đến sáng mai đấy!
Vị chủ sòng bạc nhận lấy tờ chi phiếu từ tay Từ Mặc, trong lòng cứ cảm thấy có gì đó sai sai.
— Còn ông tổn thất bao nhiêu?
— Khụ khụ, tôi thì tầm khoảng hai mươi triệu.
— Vậy tính cho ông hai mươi hai triệu!
Nhìn Từ Mặc cứ thế ký từng tờ chi phiếu một cách nhẹ nhàng, tất cả mọi người đều cảm thấy có gì đó không ổn.
Nhưng không ổn ở chỗ nào thì lại chẳng ai nói ra được.
Hà tiên sinh nhìn chằm chằm vào Từ Mặc đang tươi cười hớn hở ký chi phiếu không ngừng tay, thầm chửi trong lòng: "Cái thằng khốn này rốt cuộc đang mưu tính cái gì đây?"
— Giờ thì mọi người đều hài lòng rồi chứ?
Từ Mặc cười hỏi.
Chín vị chủ sòng bạc vừa bị cướp phá xong, lúc này ai nấy đều mặt mày hớn hở.
— Hài lòng, quá hài lòng! Vẫn là Từ sinh đủ ý khí, nói đền là đền ngay!
— Từ sinh, cậu đúng là số một đấy.
Có vị chủ sòng bạc còn giơ ngón tay cái về phía Từ Mặc.
— Nếu mọi người đã hài lòng rồi, vậy thì tôi...
— Khoan đã!
Quỷ Vương Diệp đột nhiên lên tiếng, ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm Từ Mặc:
— Con tàu Phương Đông Công Chúa của tôi, cậu có bồi thường nổi không?
Đứng bên cạnh, Diệp Ngôn khóe mắt giật giật. Lão già này, cha thật sự cuống cuồng đến thế sao?
Đám chủ sòng bạc kia cũng ngơ ngác nhìn Quỷ Vương Diệp.
Tàu Phương Đông Công Chúa đó là sòng bạc trị giá cả chục tỷ bạc đấy.
Cho dù đầu Từ Mặc có bị lừa đá đi chăng nữa, hắn cũng chẳng đời nào chịu đền.
Vả lại, việc đánh đắm tàu Phương Đông Công Chúa, chưa chắc đã là do Từ Mặc làm.
— Bồi thường!
— Hả?
Chính Quỷ Vương Diệp cũng sững sờ, nghi ngờ có phải mình già quá rồi nên tai nghe nhầm không.
Ông ta quay sang nhìn cậu con trai cả cũng đang đờ người ra, hỏi:
— Nó vừa nói là "Phi" hay là "Bồi"?
— Hình như... Từ sinh nói là bồi thường ạ?
Đến cả cách xưng hô của Diệp Ngôn dành cho Từ Mặc cũng đã thay đổi.
Quỷ Vương Diệp chớp chớp mắt, đầy vẻ khó tin nhìn Từ Mặc đang cười tươi rói, hỏi lại:
— Từ Mặc, cậu thật sự đền cho tôi?
— Đền chứ. Người khác tôi đều đền cả, nếu không đền cho Quỷ Vương Diệp ông, chẳng phải là khinh thường ông sao? Ở Ma Cao này, tôi đâu dám xem thường Quỷ Vương Diệp ngài!
— Ha ha ha ha!
Tâm trạng Quỷ Vương Diệp lập tức chuyển biến tốt hẳn lên, ông ta giơ ngón tay cái với Từ Mặc, nói:
— Từ sinh, cậu không hổ là Chủ tịch Hiệp hội Thương mại Cảng Đảo, làm việc thật đại khí, thật công bằng. Cậu xem thế này được không, cậu đền cho tôi 8 tỷ HKD. Còn con tàu Phương Đông Công Chúa đang chìm kia, tôi sẽ tự mình đi trục vớt.
— Không vấn đề gì!
Anh Liên đứng bên cạnh bắt đầu sốt ruột.
Từ sinh bị trúng tà rồi sao?
8 tỷ, đó là 8 tỷ HKD đấy!
Không phải Úc tệ, mà là 8 tỷ đô la Hồng Kông xịn!
Cộng thêm số tiền bồi thường lúc nãy, lần này Từ sinh phải bỏ ra hơn 10 tỷ HKD.
Nhiều tiền như thế, đâu phải gió thổi là đến đâu!
Từ Mặc cầm bút máy, nhanh nhẹn viết xuống một tờ chi phiếu 8 tỷ.
Tức thì, hơi thở của tất cả những người có mặt đều trở nên dồn dập, mặt đỏ gay nhìn chằm chằm vào tờ chi phiếu trong tay Từ Mặc.
Từ Mặc bĩu môi, nói:
— Các người có thể có chút tiền đồ được không? Cho dù tờ chi phiếu này có đưa cho các người, tôi chỉ cần một cuộc điện thoại là nó thành giấy lộn ngay. Tờ chi phiếu này chỉ có ở trong tay Quỷ Vương Diệp mới có giá trị. Còn ở trong tay các người, nó chỉ là một tờ giấy phế thải mà thôi.
— Đúng đúng đúng!
Quỷ Vương Diệp cười hớn hở, bước nhanh tới định lấy tờ chi phiếu.
Nhưng Từ Mặc lại hất tay lên.
— Từ Mặc, cậu có ý gì đây?
— Quỷ Vương Diệp, đây là 8 tỷ HKD đấy. Ông nghĩ ông cứ thế mà cầm lấy thì trong lòng có thấy áy náy không?
— Vậy cậu muốn gì?
— Hà tiên sinh có nói với tôi, ông đang nắm giữ hai tấm đánh cuộc bài (giấy phép kinh doanh sòng bạc), tôi muốn một tấm!
Triệt!
Hóa ra Từ Mặc vòng vo nãy giờ là để tính kế đoạt lấy đánh cuộc bài của Quỷ Vương Diệp.
8 tỷ cho một tấm đánh cuộc bài, tính ra không hề đắt.
Phải biết rằng, một tấm đánh cuộc bài có thể quản lý tới năm sòng bạc trực thuộc.
Ma Cao hiện tại chỉ có mười một tấm đánh cuộc bài, nhưng lại có tới năm mươi lăm sòng bạc, chính là nhờ hình thức trực thuộc này.
Quỷ Vương Diệp dựa vào hai tấm đánh cuộc bài, mỗi năm có thể thu phế từ mười sòng bạc cấp dưới tới bốn trăm triệu Úc tệ.
— Ha hả!
Quỷ Vương Diệp cười lạnh một tiếng:
— Cậu nghĩ tôi sẽ bán đánh cuộc bài cho cậu sao?
— Diệp tiên sinh, đây không gọi là bán, mà gọi là giao dịch. Vả lại, ông giữ hai tấm đánh cuộc bài lúc này hình như cũng chẳng để làm gì. Cầm 8 tỷ này đi, tàu Phương Đông Công Chúa họa may còn có ngày tái xuất giang hồ. Nhưng nếu không lấy 8 tỷ này... chất lượng cuộc sống sau này của Diệp tiên sinh e là sẽ giảm sút đáng kể đấy.
— Ba!
Diệp Ngôn bước nhanh tới, gã đương nhiên hy vọng cha mình đồng ý với Từ sinh.
Có 8 tỷ HKD này, Diệp gia vẫn sẽ là Diệp gia của ngày xưa.
Nhưng nếu không có 8 tỷ này, đúng như lời Từ Mặc nói, chất lượng cuộc sống của họ không chỉ là giảm sút, mà là sụp đổ luôn ấy chứ.