Từ Mặc ngồi trên ghế sofa, khuôn mặt tuấn lãng hiện lên một nụ cười khiến người ta phải rùng mình. Tay phải hắn nâng lên, kẹp điếu thuốc đang cháy dở chỉ thẳng vào một gã áo đen đang nắm chặt tấm khiên chống đạn.
Bị Từ Mặc chỉ vào như vậy, mồ hôi lạnh trên trán gã áo đen túa ra như tắm, gã thở hổn hển đầy sợ hãi.
Gã đồng đội vừa rồi còn đứng cạnh gã giờ đã nằm vật dưới đất, máu tươi trộn lẫn với óc không ngừng tuôn ra, mùi máu tanh nồng nặc kích thích từng sợi dây thần kinh của gã.
— Hà tiên sinh, hay là ngài giúp tôi đếm 1, 2, 3 nhé?
Vừa nói, tay phải Từ Mặc bỗng nhiên di chuyển, điếu thuốc chỉ thẳng về phía Hà tiên sinh đang được che chắn.
Ngay lập tức, tất cả đám áo đen trong đại sảnh đồng loạt chuyển hướng họng súng, nhắm thẳng vào Từ Mặc.
Nhưng!
Từ Mặc vẫn giữ nguyên nụ cười, đôi mắt rực lên tia nhìn điên cuồng, tiếp tục nói:
— Hà tiên sinh, thế nào? Ngài có giúp tôi đếm không?
Kẻ điên!
Đây đúng là một thằng điên chính hiệu.
Hà tiên sinh thở dốc, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ rực.
— Đúng rồi, Hà tiên sinh, mấy tấm khiên này của ngài chắc là chống được đạn súng bắn tỉa đấy. Nhưng nếu trần nhà sập xuống thì sao? Ngài nói xem, nó có đè chết ngài được không?
Từ Mặc nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng nhởn.
Triệt!
Hà tiên sinh bỗng cảm thấy da đầu tê dại, bản năng ngước nhìn lên chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo trên trần nhà.
Không hiểu sao, ông ta có cảm giác chiếc đèn trị giá hàng trăm nghìn đô kia đang lung lay, dường như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
— Từ Mặc, có thể nói chuyện tử tế được không?
Hà tiên sinh đột ngột quát lớn.
— Được chứ!
Nụ cười trên mặt Từ Mặc thu lại, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng phía trước, dõng dạc nói:
— Bảo người của ngài tản ra hết đi! Chúng ta mặt đối mặt mà nói chuyện.
— Được!
Hà tiên sinh cũng là người có quyết đoán lớn, ông ta đưa tay đẩy gã áo đen chắn phía trước ra, sải bước đi tới.
— Tất cả tản ra!
Hà tiên sinh nhìn chằm chằm Từ Mặc, tay phải giơ lên ra hiệu.
Đám người áo đen lập tức thu súng, nhanh chóng rút lui về phía các lối đi.
Đám người Tưởng Thiên Dưỡng lúc này mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, trong lòng không ngừng gào thét: "Từ sinh đúng là quá ngầu!"
Ở ngay Ma Cao!
Ngay tại sòng bạc Lisboa, mà dám uy hiếp cả Hà tiên sinh!
Đôi mắt xanh của Hà tiên sinh nhìn thẳng vào Từ Mặc, trầm giọng nói:
— Cậu còn ác hơn và điên cuồng hơn tôi thời trẻ nhiều. Ván bài này của cậu, chỉ cần một chút sơ sẩy thôi là sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Nhưng cậu rất giỏi nắm bắt tâm lý con người. Mặc dù Quỷ Vương Diệp đoán được chính cậu là kẻ đánh đắm tàu Phương Đông Công Chúa, nhưng vì 8 tỷ HKD, vì để có tiền trục vớt con tàu đó, ông ta không những phải giả vờ ngu ngơ mà còn phải giao cho cậu một tấm đánh cuộc bài. Cậu tính toán giỏi thật đấy!
— Trước đó tôi cứ ngỡ cậu chỉ đơn thuần là một kẻ điên, dám đắc tội với tất cả sòng bạc ở Ma Cao cùng một lúc. Nhưng không ngờ, đó cũng nằm trong tính toán của cậu. Triệu Học Dương và đám kia bị giết, những sòng bạc đó sẽ dễ dàng bị người ta thâu tóm. Còn những sòng bạc khác thì bị cậu đập phá, cướp bóc sạch sẽ... Ha ha ha, lần này đại hội Thần Bài thu hút hàng triệu du khách, nhưng những nơi có đủ khả năng tiếp khách thì chỉ còn lại vài tòa sòng bạc của cậu thôi.
— Lợi hại, chiêu này của cậu thực sự quá lợi hại.
Trong mắt Hà tiên sinh bỗng hiện lên vẻ tán thưởng, ông ta đột ngột đề nghị:
— Làm con rể tôi thế nào? Sau này, toàn bộ Ma Cao sẽ là của cậu. Tôi tin rằng với thủ đoạn và nội lực hiện tại của cậu, Ma Cao trong tay cậu sẽ sớm vượt qua cả Las Vegas.
Triệt!
Lại muốn chiếm tiện nghi của tôi à?
Từ Mặc đảo mắt một vòng, chợt hỏi:
— Con gái ngài là Hà Siêu Quỳnh, có phải đang yêu đương với Trần Bách Cường không?
— Cậu để mắt đến Siêu Quỳnh à? Cậu yên tâm, chỉ là một thằng xướng ca thôi, tối nay tôi sẽ khiến nó biến mất khỏi cõi đời này!
— Không không không, tôi muốn ngài thành toàn cho bọn họ!
— Cái gì?
Hà tiên sinh nghi ngờ mình nghe nhầm.
Đứa con gái bướng bỉnh của ông ta đi yêu một gã ca sĩ, điều này đã khiến ông ta vô cùng bất mãn. Ông ta vốn đã chuẩn bị sẵn kế hoạch để chia rẽ hai người bọn họ.
Từ Mặc nhìn Hà tiên sinh, nói:
— Tôi dùng một sòng bạc phụ thuộc vào tấm đánh cuộc bài vừa rồi để đổi lấy việc ngài thành toàn cho bọn họ, thấy sao?
— Trần Bách Cường là bạn cậu à?
— Không phải!
— Vậy tại sao cậu lại làm thế?
— Tích đức!
Từ Mặc nhe răng cười:
— Các cụ có câu, thà phá mười tòa miếu còn hơn hủy một cuộc hôn nhân! Hôm nay tôi muốn thúc đẩy một đoạn giai thoại đẹp!
Hà tiên sinh cảm thấy đầu óc cái thằng Từ Mặc này chắc chắn có vấn đề.
Lão tử đang giới thiệu con gái cho cậu, cậu không muốn, lại đi làm cái trò Nguyệt Lão dở hơi này.
Cậu có bệnh à?
— Từ Mặc, đây là chuyện riêng của nhà tôi!
Hà tiên sinh lạnh giọng.
— Con gái ngài nhiều như thế, muốn liên hôn thì chọn mấy đứa khác đi. Tôi đã đưa ra điều kiện như vậy rồi, ngài cũng nên nể mặt tôi một chút chứ. Dù sao thì sau này ở Ma Cao, chúng ta mỗi người một nửa mà.
Triệt!
Ma Cao có mười một tấm đánh cuộc bài, trong tay tôi có bốn tấm.
Hóa ra cậu còn định kiếm thêm ba tấm nữa à?
Sắc mặt Hà tiên sinh càng thêm khó coi:
— Từ Mặc, tôi thấy cậu đúng là kẻ thích lo chuyện bao đồng. Chuyện nhà tôi mà cậu cũng muốn quản sao?
— Ngài vừa mới bảo giới thiệu con gái cho tôi, bắt tôi làm con rể ngài cơ mà. Sao giờ lại thành chuyện riêng của nhà ngài rồi? Hóa ra lời hay ý đẹp gì cũng đều do ngài quyết định hết à!
Từ Mặc cười, bước lên phía trước.
Từ Mặc đứng cách Hà tiên sinh chưa đầy hai mươi cm.
Hà tiên sinh có chiều cao nhỉnh hơn Từ Mặc một chút.
Từ Mặc nở nụ cười, hạ thấp giọng:
— Lão Hà, nể mặt chút đi, khó khăn lắm tôi mới làm Nguyệt Lão một lần, đừng có vả mặt tôi chứ, được không?
Hà tiên sinh thở hắt ra một hơi, nhìn vào đôi mắt sáng quắc của Từ Mặc, bỗng nhiên cũng bật cười:
— Được, tôi đáp ứng cậu.
— Lão Hà, ngài làm vậy cũng là đang tích đức đấy!
Từ Mặc cảm thán một câu.
Trong giới giải trí, đa phần là phim giả tình thật, hoặc là thấy sắc nảy lòng tham.
Nhưng cặp đôi Hà Siêu Quỳnh và Trần Bách Cường này...
Từ Mặc chợt nhớ ra, nếu đã có thể giúp một tay thì cứ giúp vậy, dù sao cũng chỉ là chuyện tiện tay.
— Từ Mặc, tối nay cậu cao tay hơn một bậc, tôi thua cũng tâm phục khẩu phục.
— Nhưng, cậu muốn chia đôi Ma Cao với tôi thì e là không dễ dàng thế đâu.
— Ma Cao có mười một tấm đánh cuộc bài, tôi giữ bốn tấm. Còn lại bảy tấm. Cậu vừa lấy một tấm từ tay Quỷ Vương Diệp, tấm còn lại của ông ta thì dù cậu có giết ông ta cũng không đời nào lấy được. Vậy nên, nếu muốn ngồi ngang hàng với tôi, cậu phải lấy được thêm ba tấm nữa từ năm tấm còn lại.
— Nhưng tôi nói cho cậu biết, chủ nhân của năm tấm đánh cuộc bài đó không phải hạng tôm tép đâu!
Từ Mặc cười nhạt:
— Tôi đương nhiên biết họ không phải tôm tép. Nhưng ngài nghĩ tôi là hạng gì? Tôi là loài cá sấu chuyên ăn thịt cá lớn. Lão Hà, hay là ngài cứ tung tin ra ngoài đi, nói là Từ Mặc tôi đã nhắm vào năm tấm đánh cuộc bài đó rồi. Để xem bọn họ phản ứng thế nào!
Nghe những lời kiêu ngạo, bá đạo của Từ Mặc, khóe mắt Hà tiên sinh giật giật. Ông ta thầm nghĩ, cái thằng khốn này không lẽ muốn mượn miệng mình để mưu đồ chuyện gì sao?
Thực sự là ván bài này Từ Mặc chơi quá đẹp, quá hoàn hảo.