- Thành công rồi! Cuối cùng cũng thành công rồi.
Thạch Phong nhìn cầu đã cấu thành trước mắt, trong lòng hưng phấn và kích động không sao diễn tả được.
Tuy cầu này so sánh với cầu mà hư ảnh cự long xây dựng ra thì thô ráp hơn rất nhiều, nhưng ít nhất cũng có thể khiến người ta đứng ở bên trên, không đến mức rơi xuống bóng tối phía dưới.
Quan trọng nhất là hắn cuối cùng cũng đụng đến môn hạm xây dựng các loại nguyên tố ma pháp, đồng thời cũng đại biểu cho hắn trên vận dụng các loại nguyên tố ma pháp, cuối cùng cũng đủ tư cách.
Có điều này làm tự tin, hắn thậm chí hiện tại có tự tin có thể xây dựng ra thân thể ma lực của mình.
Đương nhiên, Thạch Phong cũng không bị thành tựu trước mắt khiến cho choáng váng đầu óc, mục tiêu số một vẫn là hoàn thành thí luyện, dẫu sao có thể có một con Thánh Long làm đồng bọn, so với mình có thể bắt đầu xây dựng thân thể ma lực mà nói, đó chính là lợi hại hơn nhiều.
Lập tức Thạch Phong cũng bắt đầu tiếp tục không ngừng xây dựng đoạn kiều, khiến đoạn kiều không ngừng kéo dài về phía lục địa.
Vì xây dựng đoạn kiều, ở sơ kỳ tuy mất gần hai ngày, nhưng khi Thạch Phong đã có cơ sở, tiếp theo xây dựng đoạn kiều sẽ nhanh hơn nhiều, hơn nữa mỗi lần xây dựng đều khiến độ chính xác không ngừng đề thăng, khiến đoạn kiều được xây dựng biến thành càng lúc càng tinh xảo.
Sau khi mất gần một ngày, Thạch Phong cuối cùng cũng đi tới hơn năm trăm mét, khiến thời gian thí luyện lại kéo dài một ngày, có thể tiếp tục đi nữa.
- Từ điểm khởi đầu của đoạn kiều tới lục địa, suy tính bước đầu thì cự ly khoảng hai mươi ngàn mét, một phần ba cự ly cũng là hơn bảy ngàn mét, một ngày hơn năm trăm mét, nói cách khác tối đa nửa tháng chắc có thể hoàn thành thí luyện.
Thạch Phong nhìn lục địa mơ hồ ở xa xa, tính toán đại khái một chút, trong lòng đầy chờ mong.
Tuy lần thí luyện này so với thời gian hắn dự tính thì dài hơn rất nhiều, nhưng so với thu hoạch mà nói, đã không tính là gì.
Sau đó Thạch Phong nghỉ ngơi một lúc, lại bắt đầu một vòng vận động tạo cầu mới.
Mà khi bên Thạch Phong đang không ngừng xây cầu, thời gian lại trôi qua tám ngày, trong một bí cảnh đặc thù tràn ngập bí cảnh đặc thù ở đông đại lục Thần Vực, đột nhiên truyền ra một tiếng xé rách to lớn, thanh âm vang vọng toàn bộ bí cảnh.
Chỉ thấy thông đạo không gian vốn bị từng đạo thần văn phong tỏa, cao mấy km, chiều rộng hơn hai mươi km trong nháy mắt liền mở rộng gấp mấy lần, thần văn bên trên cũng triệt để vỡ vụn, hóa thành vô số tinh quang tiêu tán.
- Cuối cùng vẫn bắt đầu rồi à?
Một đạo thân ảnh hư ảo xuất hiện trước thông đạo không gian này, ánh mắt phức tạp, không biết là thở dài hay là bất đắc dĩ, lập tức quay người lại triệt để biến mất.
Mà đồng thời khi thân ảnh hư ảo biến mất, lại thấy trong thông đạo không gian rất lớn, mười mấy thân ảnh chui ra, ai nấy khí tức đều cực kỳ cường đại mà cổ xưa, có một loại cảm giác không hợp với toàn bộ thế giới của bí cảnh.
- Ha ha ha, cuối cùng cũng mở rồi. Còn bị công hội chúng ta phát hiện đầu tiên.
- Nơi này chính là thế giới đó à? Sao có cảm giác độ nồng đậm ma lực nơi này thấp quá.
- Tuy độ nồng đậm ma lực hơi thấp, nhưng tốt xấu gì cũng là một Thần Vực Thế Giới, các ngươi mau trở về thông tri cho bọn hội trưởng, cứ nói phong tỏa đã giải trừ, thông đạo thế giới đã mở, bảo bọn họ chuẩn bị sẵn sàng, ta ở bên này sẽ dẫn người, đi tìm hiểu tình huống của Thần Vực Thế Giới này trước, chúng ta nhất định phải chiếm được nơi này trước công hội khác.
Một vị tráng hán trung niên uy thế giống như quái vật truyền kỳ thượng vị cầm đầu không khỏi nhìn về phía hơn mười người khí tức hoàn toàn không thua kém ở bên cạnh rồi phân phó, đối với điều này hơn mười người ở đây đều không có bất kỳ ý kiến gì, trực tiếp phân công nhau hành động.
Chỉ thấy hơn mười người chia làm hai tiểu đội, một tiểu đội ba người trực tiếp quay trở về trong thông đạo thế giới, mười lăm đội còn lại thì trực tiếp lao về phía cửa ra của bí cảnh.
Mà khi những người này hành động, đồng thời Thạch Phong ở trong không gian đặc thù cũng sắc mặt tái nhợt.
- Thật không ngờ, kiến tạo đoạn kiều lại dẫn tới tiêu hao tinh thần lớn hơn so với tưởng tượng, rõ ràng đã trôi qua tám ngày, ta lại ngay cả cự ly ba ngàn bốn trăm mét cũng không đi đến được, ngược lại tinh thần lại tiêu hao hơn nửa...
Thạch Phong nhìn lục địa mơ hồ ở xa xa, trong lòng cũng cười khổ.
Lúc này hắn mới ít nhiều hiểu được vì sao hư ảnh cự long đó lại không đánh giá cao hắn, thậm chí cho rằng hắn căn bản không thể thông qua thí luyện.
Vốn dự tính một ngày có thể đi được cự ly năm trăm mét, nhưng theo thời gian trôi qua, cự ly mỗi ngày hắn đi được cũng càng lúc càng ít, thậm chí đến bây giờ một ngày đi không đến ba trăm mét.
Hơn nữa càng khiến hắn cảm thấy kinh ngạc là, càng đi tới, áp lực kiến tạo đoạn kiều mang đến cho tinh thần lại càng lớn, mỗi một bước kiến tạo đều khiến Thạch Phong cảm thấy đại não giống như bị kim đâm, càng lúc càng đau, cũng chính bởi vậy, tốc độ kiến tạo của hắn cũng càng lúc càng chậm, càng lúc càng khó.
Có điều cho dù là vậy, Thạch Phong cũng không định từ bỏ, dẫu sao ở trong không gian đặc thù này, hắn không có lúc nào là không đề thăng, trình độ vận dụng đối với các loại nguyên tố ma pháp cũng ngày càng cao.
Nếu có thể hắn thậm chí là muốn ở đây mấy tháng, nhưng điều này rõ ràng là không thể, cũng không được phép, cho nên thời gian hắn ở càng dài, cảm thấy kích thích tinh thần cũng càng lớn, mục đích mục đích có thể chính là vì đuổi người đi, dẫu sao lợi ích của nơi này quá lớn.