- Lợi hại! Quá lợi hại! Đây là chiến lực đỉnh phong chân chính của hai công hội siêu cấp sao?
Viên Thiết Tâm nhìn hai người, trong lòng cũng rung động vạn phần.
Trước mắt cao thủ nghề nghiệp bậc bốn, chỉ là muốn ngang ngửa với quái vật truyền kỳ cùng cấp bậc rất không dễ dàng, càng đừng nói có chiến lực ngang ngửa quái vật truyền kỳ thượng vị cùng cấp bậc, phải biết rằng cao thủ bậc bốn bình thường ở trước mặt quái vật truyền kỳ thượng vị, ngay cả muốn bỏ chạy cũng khó, càng đừng nói là đánh một trận.
Hiện tại hai người chỉ là từ trên uy thế đã không thua gì quái vật truyền kỳ thượng vị cùng cấp bậc, chiến lực tuyệt đối là đỉnh cao của Thần Vực trước mắt.
Đối mặt với chiến lực khủng bố này, cho dù là hơn mười vị nghề nghiệp bậc bốn cùng tiến lên, sợ rằng cũng rất khó làm gì được, nhất là trình độ chiến đấu của hai người cũng cao, đã vượt qua bước thứ hai của Vực cảnh, tiếp cận tồn tại trên Vực cảnh.
- Lần này xem Hắc Viêm ngươi xử lý thế nào?
Hàn Quang Thi Ảnh ở bên cạnh nhìn rõ ràng Tư Đồ Kình Thiên và Xích Dương Thiên Hà định động thủ, trên khắp nơi trắng nõn cũng không nhịn được lộ ra một tia hưng phấn.
Xích Dương Thiên Hà mạnh thế nào, nàng có thể không biết, nhưng Tư Đồ Kình Thiên mạnh thế nào, nàng lại biết rất rõ, hơn nữa nàng đã rất lâu rồi không nhìn thấy Tư Đồ Kình Thiên động thủ.
Lúc này hai người cùng nhau, cho dù là quái vật như Thạch Phong, sợ rằng trong nhất thời cũng rất khó đối phó.
Thạch Phong được coi là đệ nhất cao thủ của Thần Vực đối chiến với hai nhân vật truyền kỳ, đây tuyệt đối là đỉnh phong chi chiến của Thần Vực, nếu hai bên chiến đấu đủ lâu, nói không chừng nàng có thể mượn đó để khiến trình độ chiến đấu của mình tiến thêm một bước.
Đối với điều này không chỉ là Hàn Quang Thi Ảnh, Tử Quỳnh, thanh niên che mặt hay là thanh niên tóc dài đeo đại kiếm cũng thế, đều rất hiếu kỳ trận chiến này rốt cuộc sẽ thế nào.
- Hai vị đã muốn ta mời các ngươi trở về thành! Vậy ta thành toàn cho các ngươi.
Thạch Phong liếc hai người một cái, cũng không ẩn tàng uy thế và khí tức của bản thân nữa, trực tiếp bạo phát ra toàn bộ.
Ngay tức khắc không gian của toàn bộ đại sảnh giống như bị ngưng kết, một cỗ đặt ở khiến người ta không thở được đè lên trên người tất cả mọi người, ngay cả Tư Đồ Kình Thiên và Xích Dương Thiên Hà cũng không nhịn được lui về phía sau hai bước, ánh mắt nhìn Thạch Phong đầy hoảng sợ và khó hiểu.
- Bậc năm?
Một nghi vấn xuất hiện ở sâu trong đại não, nhưng không chờ hai người có phản ứng, Thạch Phong trong nháy mắt đã xuất hiện ở phía trước bọn họ, giống như trong nháy mắt biến thành hai người, một thanh lợi kiếm trực tiếp xuyên qua ngực hai người.
Sau đó lại thấy Thạch Phong lại biến thành một người, lẳng lặng đứng trước cửa sổ sát đất sau lưng hai người, không biết từ lúc nào đã thu hồi lợi kiếm trong tay, giống như trước giờ chưa hề xuất kiếm.
Mà hơn ngàn vạn điểm sinh mệnh của Tư Đồ Kình Thiên và Xích Dương Thiên Hà, cũng không biết từ lúc nào đã trực tiếp về không, chậm rãi ngã xuống đất, không nhúc nhích, từ đầu tới cuối đều không làm ra được phản ứng gì.
- Chết rồi?
Trong đại sảnh bởi vì Tư Đồ Kình Thiên và Xích Dương Thiên Hà tử vong, trong nhất thời tất cả người ở đây đều đờ đẫn, ai nấy hoàn toàn không thể tin được đây là sự thật.
Nhất là Hàn Quang Thi Ảnh và thanh niên tóc dài đeo đại kiếm, giống như bị thân, không nhúc nhích, chỉ nhìn hai người ngã xuống đất.
- Sao có thể như vậy được.
- Giáo luyện ngay cả một kích cũng không cản được?
So sánh với người khác, Hàn Quang Thi Ảnh và thanh niên tóc dài đeo đại kiếm biết rất rõ thực lực của hai người Xích Dương Thiên Hà và Tư Đồ Kình Thiên.
Trước tiên không nói trình độ chiến đấu tiếp cận trên Vực cảnh đó, đơn thuần là thuộc tính cơ bản và độ hoàn thành thân thể ma lực, tuyệt đối là có thể ngang ngửa với quái vật truyền kỳ thượng vị cùng cấp bậc.
Nhưng hai người mạnh như quái vật, ở trong tay Thạch Phong lại ngay cả một chút sức hoàn thủ cũng không có, loại chuyện này nếu nói ra liệu có ai tin?
Mà hai người Viên Thiết Tâm và Tử Quỳnh ở cách đó không xa cũng nhìn mà trố mắt cứng họng, mãi lâu sau vẫn không thể từ trong rung động mà một màn này mang đến hồi thần lại.
Vốn tưởng rằng sẽ là một hồi đại chiến kinh thiên động địa, thậm chí cảm thấy Thạch Phong làm như vậy cũng có chút không khôn ngoan.
Dẫu sao hai nhân vật tương đương với quái vật truyền kỳ thượng vị đại náo lên, hủy diệt toàn bộ Linh Dực Trú Địa cũng không phải chuyện không thể, cho dù cuối cùng thật sự có thể tiêu diệt hai người, cũng phải trả một cái giá không nhỏ.
Nhưng hiện tại...
Mà không giống mọi người ở đây đều nhìn Tư Đồ Kình Thiên và Dương Thiên Hà, Minh Vương Relos lại nhìn chằm chằm về phía Thạch Phong vẫn phong khinh vân đạm đứng trước cửa sổ sát đất, trong ánh mắt đầy kiêng kị và hoảng sợ.
- Kiếm Thánh bậc năm à?
Tuy chỉ là trong nháy mắt, nhưng Minh Vương Relos có thể từ trên người Thạch Phong cảm nhận được sợ hãi chưa từng có, loại cảm giác run rẩy sởn gai ốc này, không phải chỉ đến từ uy thế đáng sợ của Thạch Phong, phần lớn là đến từ bản năng sinh mệnh.
Là nghề nghiệp bậc bốn độ hoàn thành thân thể ma lực đã tương đối cao mà nói, đối mặt với người chơi cùng cấp, đó rõ ràng là chuyện không thể.
Khả năng duy nhất chính là Thạch Phong trước mắt, đã không còn là một vị nghề nghiệp bậc bốn.
Mà là một vị Kiếm Thánh đã tấn thăng đến nghề nghiệp bậc năm.
Tuy Minh Vương Relos là lẩm bẩm theo bản năng, nhưng dưới tình huống không tiến hành nói chuyện riêng, cho dù thanh âm có nhỏ tới mấy, đối với nghề nghiệp bậc bốn mà nói, cũng nghe thấy rõ ràng.