Virtus's Reader
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Chương 157: CHƯƠNG 157: NÚI HỖN NGUYÊN

Hạ Lâm trợn mắt nhìn anh ta, nói: “Chín người chúng ta không phải ăn hả? Buổi tối ngủ ở đâu? Rất nhiều thứ tới lúc dùng lại phải tìm phiền lắm.”

Bọn họ vì lần dã ngoại này mà tìm kiếm rất nhiều tư liệu, chuẩn bị đầy đủ!

“Nam sinh các anh phụ trách lái xe là được rồi, những thứ khác cứ giáo cho chúng tôi.” Chu San cũng đi tới cười hì hì nói.

Rất nhanh tất cả đồ đã được chuyển lên xe.

“Ba chiếc xe, chín người, mọi người xem bố trí một chút đi.” Trương Mộng cười nói.

Sau đó, Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư, Tiền Giai Giai một tổ; Thạch Lỗi, Hạ Lâm, Chu Lãnh Huyên một tổ; Lý Minh Hằng, Chu San, Trương Mộng một tổ.

Sau khi sắp xếp xong, xe nhanh chóng đi về phía núi Hỗn Nguyên.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng xe cũng đã tới đích.

Núi Hỗn Nguyên to lớn đồ sộ đứng sừng sững ở đó, phía trên có mấy bậc thang đá, thậm chí trên vách núi cao dốc cũng có bậc thang đá, còn có cả dây xích, trông cao chót vót.

Khắp cả ngọn núi Hỗn Nguyên trừ những con đường du lịch ngắm cảnh ra, phần lớn đều bị những cây cổ thụ che phủ, giữa những bậc thềm đá và rừng rậm cong dùng một vài thứ gì đó để ngăn cách, đề phòng mọi người tiến sâu vào trong núi Hỗn Nguyên.

Điểm du lịch này có chứa hương vị nguyên thủy nhưng cũng sẽ có nguy hiểm.

“Được rồi, vị trí này không tệ, chúng ta nghỉ một lát.” Rất nhanh mọi người đã chọn được một chỗ, sau đó chuyển hết đồ đạc xuống.

Mặc dù nơi này là vùng núi, nhưng lại có một dòng suối nhỏ đang chảy.

Sau đó, mọi người bắt đầu bận rộn, trải một tấm thảm lớn ra, sau đó đặt đồ ăn xuống.

Ăn đồ ăn, ngắm cảnh núi đồi, một trận gió lạnh thổi qua, mọi người cảm thấy vô cùng thoải mái.

“Chẳng trách nhiều người thích dã ngoại như vậy, thoải mái quá.” Trương Mộng nằm trên tấm thảm lớn màu trắng, lăn một vòng, ánh nắng ấm áp chiếu lên người, vô cùng ấm áp, thoải mái đến mức cô không muốn động đậy.

“Thời tiết hiện giờ vô cùng thích hợp để dã ngoại, mùa đông hoặc mùa Mộng Mộng thử tới đây xem xem.” Hạ Lâm cười nói.

Rất nhanh đã bày xong đồ ăn, mọi người đang muốn bắt đầu, bỗng nhiên Chu San ngăn lại, nói: “Đừng động đậy, tôi chụp một tấm ảnh.”

“Đúng, tôi cũng chụp một tấm.”

Mấy người đều lấy điện thoại ra chụp, chụp lại tình huống hiện tại.

Diệp Tinh đứng ở nơi này, nhìn đỉnh núi cao to.

Lúc này, đoán chừng bọn họ đang ở một nơi cách chân núi một trăm mét, không cao lắm.

“Chít chít!”

Đang nhìn, bỗng nhiên một âm thanh vang lên.

“Tiểu Hắc?” Diệp Tinh ngây ra.

Trùng tầm bảo hắn mang theo bỗng nhiên xuất hiện dị động.

“Lẽ nào trong núi này có bảo vật?”

Diệp Tinh suy nghĩ, trong lòng động một cái, một con bọ cánh cứng rất nhỏ nhanh chóng bò trên mặt đất, lấy tốc độ cực nhanh lao về một nơi xa.

Có điều Diệp Tinh không đi theo, nơi tiểu Hắc đi là sâu trong rừng rậm, hiện giờ hắn không thể rời đi.

Trùng tầm bảo có thể phát hiện bảo vật, cũng có thể nhận thấy được nguy hiểm một cách nhạy bén, gặp phải nguy hiểm sẽ nhanh chóng rút lui, vậy nên Diệp Tinh không lo lắng lắm.

Đợi sau khi ở đây kết thúc hắn lại tới tra xét thật kĩ một lần.

“Diệp Tinh, anh đang nhìn gì thế? Mau tới đây ăn đi.” Lâm Tiểu Ngư cười gọi.

“Tới liền.” Diệp Tinh đi qua.

Sau khi ăn xong, bọn họ tới con suối nhỏ đó.

“Woa, trong suối còn có tôm nhỏ nè.” Bỗng nhiên, Trương Mộng kinh ngạc nói.

Lập tức những người khác cũng nhìn thật kĩ.

“Ở đây cũng có.”

“Những con tôm này nhỏ quá.”

“Chúng ta bắt vài con về nuôi đi.”

...

Rõ ràng mấy cô gái rất có hứng thú với tôm.

Có điều những con tôm trong suối đều vô cùng nhỏ, tất nhiên, bọn họ cũng không phải là vì ăn chúng nó, chỉ là cảm thấy chơi rất vui mà thôi.

Cuộc sống thoải mái luôn trôi qua rất nhanh, rất nhanh đã tới bốn giờ chiều, lúc này mặt trời đã xuống núi rồi.

“Trước giờ chưa từng cảm thấy thời gian trôi nhanh như vậy, chắc nơi đây là cuộc sống mà tôi hướng tới.” Trương Mộng nhìn mặt trời lặn, không nhịn được cảm thán nói.

“Phải rồi, Tiểu Ngư, Lãnh Huyên,... cuộc sống lí tưởng của các cậu là gì?” Trương Mộng bỗng nhiên hỏi mọi người.

“Của tôi rất đơn giản, mỗi ngày trôi qua một cách vui vẻ là được rồi.” Lâm Tiểu Ngư cười hì hì nói.

Hiện giờ mỗi ngày cô đều tràn ngập sự mong đợi, trôi qua rất vui vẻ.

Bên cạnh, Diệp Tinh nhìn nụ cười trên mặt cô gái, trên mặt mình cũng hiện lên một nụ cười.

Vô cùng may mắn, hiện tại hắn có cơ hội để bù đắp lại.

“Lãnh Huyên, cậu thì sao.” Trương Mộng tò mò hỏi.

Cả kí túc chỉ có Lãnh Huyên vẫn luôn giữ thái độ lạnh lùng, không vui không buồn, dường như không gì có thể khiến cho tâm tình nổi lên gợn sóng.

Cô ta thật sự không biết Chu Lãnh Huyên muốn trải qua một cuộc sống như thế nào.

“Tôi không biết.” Chu Lãnh Huyên nhìn ánh nắng chiều phía xa, suy nghĩ mấy giây rồi lắc đầu nói: “Cuộc sống hiện giờ rất tốt, có thể sẽ luôn trôi qua như vậy.”

Tính cách cô ta hướng nội, muốn khá nhiều thứ, nhưng muốn lại không phải thứ bản thân mình muốn, cô cũng không biết bản thân rốt cuộc đang chạy theo thứ gì.

“Tôi nghĩ sau khi tốt nghiệp xong sẽ sinh một đứa bé đáng yêu, làm một người nội trợ.” Chu Lãnh Huyên nói xong, Chu San cười nói.

“San San, lí tưởng này không tồi, đáng để tham khảo đó.”

“Đợi đứa bé sinh ra, tôi muốn làm mẹ nuôi.”

...

Chương 158: Lợn rừng tới 1

Mỗi người đều đang nói về lí tưởng của mình, trong mắt là khao khát về tương lai tốt đẹp.

Ai cũng không biết tương lai sẽ trở nên thế nào? Mười năm sau sẽ xảy ra chuyện gì, trăm năm sau liệu đã biến thành một nắm đất chưa, nếu có thể sống tiếp, tới một nghìn năm sau bọn họ lại quay lại nơi này, không biết tới lúc đó cảnh tượng sẽ thay đổi ra sao.

Tương lai, là điều không thể biết trước.

“Được rồi, không còn sớm nữa, chúng ta dựng lều lên đi.” Trương Mộng đứng dậy nói.

“Tôi đã tra tài liệu rồi, không được dựng lều gần sông hoặc khu vực có nước chảy, chúng ta cách xa ra chút.”

...

Mọi người mang theo bao lớn bao nhỏ tới một khu đất trống cực lớn, lại bắt đầu trở nên bận bịu.

Đợi sau khi tất cả hoàn thành, trời đã bắt đầu tối rồi.

Bãi cỏ khô héo, một đống lửa được đốt lên, cháy sáng khiến cho mặt mọi người đều đỏ cả lên.

“Chít chít!”

Đang nướng đồ ăn, bỗng nhiên có một âm thanh yếu ớt truyền tới.

“Tiếng gì vậy?” Sắc mặt mấy người lập tức thay đổi.

Trong vùng núi rộng lớn, thực ra có một số nguy cơ không thể biết, đây là điều khó tránh khỏi.

Thường xuyên có nơi dã ngoại có lúc sẽ gặp phải nguy hiểm, tất nhiên, tỉ lệ này rất thấp, nếu không sẽ không có nhiều người thích đi dã ngoại như vậy.

Ba nam sinh Diệp Tinh, Thạch Lỗi, Lý Minh Hằng đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía xa, lúc này trong tay Lý Minh Hằng nắm một cây gậy đen dài.

“Chít chít!”

Lại có một tiếng kêu truyền tới, sau đó một cái bóng trắng nhảy ra trước mặt mọi người.

“Hóa ra là một con thỏ.” Nhìn thấy dáng vẻ hoàn chỉnh của con vật này, mọi người đều thở phào một hơi.

Đây là một con thỏ trắng, đang mở to đôi mắt màu hồng, nghiêng đầu nhìn bọn họ.

“Đáng yêu quá.” Mấy nữ sinh Trương Mộng đều không nhịn được lòng yêu thích tràn ra, ánh mắt phát sáng, nữ sinh bọn họ thích nhất mấy động vật nhỏ đáng yêu như vậy.

“Phù, tôi còn tưởng xuất hiện mãnh thú chứ.” Thạch Lỗi thở nhẹ một hơi.

“Ha ha, người anh em, lần này tôi không mang theo nhiều đồ, nhưng đồ để ứng phó nguy hiểm lại rất nhiều.”

Anh ta ném một cái túi tới.

“Nhiều vũ khí vậy.” Thạch Lỗi nhìn chiếc túi, lấy ra hai món vũ khí.

Trong túi, trường côn, đao ngắn các loại đều có, tổng cộng có mười món.

“Chít chít!” Thỏ trắng xuất hiện, nhìn mấy người một cái, sau đó quay người nhảy đi mất.

“Thỏ chạy mất rồi.” Chu San kinh hô.

Tốc độ của con thỏ này rất nhanh, mau chóng chạy mất, không để bị bắt.

Diệp Tinh không tra tay, bát con thỏ này lại cũng chẳng có tác dụng gì.

Thỏ con chạy mất khiến cho mấy người Chu San có chút tiếc nuối, nhưng bọn họ rất nhanh đã vứt ra sau đầu, tiếp tục dựng lều.

“Đùng đùng đoàng!”

Đợi sau khi dựng lều xong, bỗng nhiên từ trên trời truyền tới một trận tiếng sấm sét.

“Sẽ không mưa chứ?”

Nhìn trời bỗng nhiên xuất hiện vài đám mây đen, Lâm Tiểu Ngư không nhịn được hỏi.

“Dự báo thời tiết lừa người quá, trước khi đi tôi đã xem rồi, không mưa.”

“Tôi cũng xem rồi, ban ngày khí hậu tốt như vậy, sao bỗng nhiên lại thay đổi thời tiết.”

Hạ Lâm, Thạch Lỗi ngẩng đầu nhìn trời, than thở nói.

“Hay là chúng ta về đi? Hiện giờ còn một lúc nữa trời mới tối, khoảng thời gian này đủ cho chúng ta xuống núi.” Chu San có chút lo lắng, nhìn mọi người đề nghị.

Trong tiềm thức của mọi người, trời mưa đều không an toàn, nói không chừng sẽ xuất hiện nguy hiểm gì đó. Theo cô ta thấy, cẩn thận một chút khẳng định không sai.

“San San, không cần lo lắng, chất lượng những chiếc lều trại mà chúng ta chọn đều rất tốt, đừng nói là mưa, cho dù mưa đá cũng không tạo thành bất cứ tổn hại gì, chúng ta ngồi bên trong nghe tiếng mưa bên ngoài, không phải cũng là một loại hưởng thụ tuyệt vời sao?” Hạ Lâm cười nói.

Chẳng dễ dàng gì cô ta mới tới được đây, nên không nỡ rời đi.

“Việc này....” Chu San có chút do dự, thực ra cô ta cũng không nỡ đi.

Dù sao bận rộn dựng trại cả một ngày, cũng không thể lại tháo bỏ được.

“Đùng đoàng đoàng!”

Bỗng nhiên, lại một trận sấm sét nữa nổi lên, sau đó nước mưa rào rào kéo tới.

Trong cơn mưa này còn đem theo cả đá.

“Đã bắt đầu mưa rồi, còn có cả mưa đá, chúng ta mau chóng vào trong lều đi, hiện giờ dường xuống núi rất trơn, trời lại tối, rất dễ xảy ra nguy hiểm, chúng ta muốn về cũng không về được.” Chu Lãnh Huyên nhanh chóng nói.

Dựng tổng cộng ba chiếc lều, ba nam sinh một cái, sau nữ sinh ở hai cái còn lại.

“Trận mưa này kéo tới cũng nhanh quá?” Diệp Tinh ngồi trong lều, cảm nhận tiếng nước mưa rơi trên lều bạt, trong lòng thầm nói.

Hiện giờ trùng tầm bảo tiểu Hác còn chưa biết đang ở nơi nào, vẫn chưa về, hắn hoàn toàn mất liên lạc với tiểu Hắc.

“Diệp Tinh, vẫn còn sớm, hay chúng ta đánh bài đi?” Thấy có vẻ như Diệp Tinh đang nghĩ gì đó, Thạch Lỗi cẩn thận nhìn Diệp Tinh nói.

Lý Minh Hằng không biết tình huống của Diệp Tinh, nhưng anh ta biết rằng.

Lúc này Diệp Tinh trong mắt anh ta là đối tượng cần phải thiết phải lấy lòng, kết giao.

“Được.” Diệp Tinh gật đầu.

“Rầm!” “Rầm!” “Rầm!”

Đang đánh bài, bỗng nhiên một âm thanh kỳ lạ vang lên, âm thanh này rất nhỏ, lẫn trong tiếng mưa, nhưng bị Diệp Tinh nhạy bén nghe được.

Chương 159: Lợn rừng tới 2

Thực lực của hắn hiện tại khủng bố tới mức nào, cơ thể bên trong đã được rèn luyện một lượt, cảnh giới Thức Tỉnh đã tiến bộ hơn một ít, cảm nhận của ngũ quan nhạy bén tới mức nào!

“Đây là tiếng truyền tới từ mặt đất? Có thể truyền tới âm thanh như vậy thể hình sẽ không nhỏ.” Sắc mặt Diệp Tinh khẽ biến, nhanh chóng mở lều ra.

“Thạch Lỗi, Lý Minh Hằng, cầm chặt vũ khí, có thú dữ tới.” Diệp Tinh trầm giọng nói.

Nói xong hắn sải bước ra ngoài, không để ý chút nào tới ngoài trời đang mưa kèm theo mưa đá.

“Cái gì? Thú dữ?” Sắc mặt Thạch Lỗi, Lý Minh Hằng lập tức thay đổi, nhanh chóng cầm vũ khí đi ra khỏi lều trại.

Sau đó, Diệp Tinh nhanh chóng tới lều của các nữ sinh.

“Diệp Tinh, sao vậy?” Lâm Tiểu Ngư mở lều ra hỏi.

“Tiểu Ngư, các em đều ra ngoài đi, nơi này không an toàn, đem theo đồ, chúng ta rời khỏi đây.” Diệp Tinh nhanh chóng nói.

Tiếng rung động trên mặt đất lớn dần, biểu thị mãnh thú cách nơi này càng ngày càng gần.

“Không an toàn?” Sắc mặt mấy nữ sinh đều thay đổi, nhanh chóng mặc áo mưa lên, mang theo một ít đồ.

“Diệp Tinh, rốt cuộc làm sao vậy? Ở đâu không an toàn?” Trương Mộng không nhịn được hỏi.

Bọn họ đều đã ra ngoài, nước mưa, mưa đá đập lên người, thậm chí có chút đau.

“Phì phì phì!”

Dường như đang đáp lại lời của Diệp Tinh, phía xa có một âm thanh truyền tới, hơn nữa mấy người đều nghe thấy.

“Đây là.... tiếng lợn rừng?”

Lập tức, sắc mặt mấy người Trương Mộng đều thay đổi trong nháy mắt.

Thảm thực vật của núi Hỗn Nguyên phong phú, hơn nữa cấm bắt giữ động vật bên trong, có lợn rừng sinh sống, nhưng những con lợn rừng này đều ở sâu trong rừng rậm, cơ bản không có khả năng sẽ ra ngoài.

“Mọi người đi theo hướng này, chú ý đừng tách nhau ra.” Diệp Tinh trầm giọng nói.

Lúc này đêm tối đã đổ xuống, cộng thêm trên trời có nhiều mây đen, xung quanh dường như đều tối đen, chỉ có một vài ánh sáng yếu ớt.

Một khi đi tách nhau ra ở nơi này, một mình sẽ rất nguy hiểm.

“Phì phì phì!”

Lại có mấy tiếng phì phì truyền tới, mấy người Diệp Tinh chưa đi được mấy bước, một con lợn rừng to lớn xuất hiện trước mặt bọn họ.

Đây là một con lợn rừng trưởng thành, cơ thể thận chí hơn một mét rưỡi, cao khoảng hơn một mét, toàn thân đều là lông đen, nhất là lông ở sống lưng, trông có vẻ rất cứng.

Cả thân hình vô cùng to lớn, đôi mắt màu đỏ mang theo hung quang nhìn mấy người Diệp Tinh, thân hình to lớn, răng nanh sắc nhọn trông vô cùng khủng bố.

“A! !!” Thấy dáng vẻ Diệp Tinh khủng bố như vậy, Hạ Lâm, Chu San đều bị dọa tới mức hét lên.

“Tiểu Ngư, nữa sinh các cậu lui về phía sau, chú ý nguy hiểm, lùi về phía vách đá nham thạch.” Diệp Tinh nhanh chóng hô lên.

“Được!” Lâm Tiểu Ngư gật đầu, biết rõ hiện giờ đang là thời khắc nguy hiểm, không phải là lúc do dự cậy mạnh, cô cố gắng giữ cho nội tâm bình tĩnh.

“Diệp Tinh, chúng... chúng ta... phải làm sao?” Thạch Lỗi thấy con lợn rừng lớn như vậy, cảm thấy răng của mình đang run rẩy va vào nhau.

Bình thường nghe tin tức lợn rừng tấn công chẳng có cảm giác gì, nhưng tới khi bản thân tự mình trải qua mới biết sợ hãi bao nhiêu.

Đây là có nguy hiểm chết chóc đó!

Vừa nãy là Diệp Tinh phát hiện ra lợn rừng, rõ ràng anh ta đã coi Diệp Tinh thành người đáng tin cậy.

Không chỉ anh ta, lúc này Lý Minh Hằng cũng rất kinh sợ.

Nếu không phải có mấy cô gái ở đây, đoán chừng bọn họ đã chuẩn bị quay người chạy rồi.

“Hai người chú ý an toàn của bản thân một chút, đừng để bị lợn rừng tấn công.” Diệp Tinh trầm giọng nói.

Hắn nhìn con lợn rừng cực lớn, trong mắt tràn ngập sự cẩn trọng.

Nếu ở đây chỉ có mình hắn, Diệp Tinh tất nhiên không có gì lo ngại, nhưng ở đây nhiều người như vậy, nếu lợn rừng nổi điên tấn công người khác, vậy chưa chắc hán đã ngăn lại được.

“Đùng đùng đoàng!”

Trong không truyền tới tiếng sấm sét cực lớn, sau đó hình như con lợn rừng này bị dọa sợ, phì mấy tiếng, nhanh chóng xông tới mấy người Diệp Tinh, nhưng đối tượng tấn công lại là Lý Minh Hằng.

“Bốp!”

Lý Minh Hằng khua trường côn trong tay, hung hăng quất lên người con lợn rừng cực lớn này, nhưng tốc độ của con lợn rừng này không hề có dấu hiệu giảm bớt, ngược lại tay phải Lý Minh Hằng bị tê, trường côn trong tay cũng rơi mất.

“Không! !!” trong mắt Lý Minh Hằng lập tức lộ ra tia sợ hãi.

Anh ta xuất thân phú quý, hiện giờ đang ở độ tuổi đẹp nhất của đời người, anh ta không muốn chết ở đây.

“Bốp!”

Nhưng sau đó thân thể con lợn rừng này lại dừng lại.

Bên cạnh, tay phải Diệp Tinh nhanh như chớp đánh ra, vậy mà trực tiếp xuyên qua ngực con lợn rừng này.

“Bốp!”

Thân thể to lớn của con lợn rừng trong thế tấn công cứ thế mà dừng lại, cơ thể cực lớn nặng nề đập xuống đất, sau đó không hề động đậy.

Rầm!

Lúc này mấy người đang nhìn Diệp Tinh hoàn toàn kinh sợ.

Con lợn rừng to như vậy mà lại không chịu được một đòn tấn công của Diệp Tinh, mấy người Hạ Lâm biết sức lực Diệp Tinh rất lớn, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

Võ Tòng đả hổ nhiều nhất cũng chỉ vậy mà thôi.

“Có sói tấn công!”

Chương 160: Dãy núi sụp đổ

Đúng lúc mấy người đang ngây ra, bỗng nhiên có một tiến nói kinh sợ truyền tới, tiếng nói này là từ Chu Lãnh Huyên phát ra.

Lúc này nơi Chu Lãnh Huyên đang đứng bỗng xuất hiện hai đôi mắt xanh lè.

Hai con sói này nhân lúc lợn rừng xuất hiện nhanh chóng tiến lại gần nơi này.

Mà sau khi Chu Lãnh Huyên phát ra tiếng kêu khiếp sợ, hai con sói đó đã bắt đầu tấn công.

Mục tiêu của bọn chúng là Chu Lãnh Huyên.

“Lãnh Huyên.” Sắc mặt Lâm Tiểu Ngư, Trương Mộng thay đổi.

Con sói này là động vật ăn thịt hung tàn, cắn một phát có thể cán vỡ yết hầu của một người.

“Phải chết rồi ư?” Mặt Chu Lãnh Huyên lộ vẻ kinh sợ, cô ta dường như cảm nhận được hơi thở mà hai con sói này thở ra.

Mới mấy tiếng trước thôi cô còn đang nói bản thân không có lí tưởng, nhưng hiện giờ cô mới phát hiện, cô muốn sống thật tốt, không muốn chết như vậy, thực ra sống cũng là một loại lí tưởng.

Trong đầu nháy mắt hiện lên rất nhiều suy nghĩ, Chu Lãnh Huyên có thể cảm thấy nanh của một trong hai con sói đã kề sát vào da cô.

Trong lòng cô nháy mắt trở nên vô cùng lạnh lẽo, mắt tràn ngập sự tuyệt vọng, vô thức nhắm mắt lại.

“Bốp!”

Bỗng nhiên, chiếc nanh đó nháy mắt rời đi, tiếng kêu thảm của hai con sói truyền tới.

Chu Lãnh Huyên mở mắt ra nhìn, lại phát hiện có một chiếc bóng xuất hiện trước mặt cô.

“Đi!” Diệp Tinh quay người, nhìn Chu Lãnh Huyên đang ngây ra, trầm giọng nói.

Cơ thể hắn căng lên, chú ý các loại tình huống xung quanh.

Dường như hôm nay vùng núi này xuất hiện biến hóa gì đó không thể biết.

Đầu tiên là thỏ trắng, sau đó là lợn rừng, bình thường những động vật này chỉ xuất hiện một con đã là rất hiếm thấy, hiện giờ toàn bộ đều xông ra ngoài.

Quá không bình thường.

“Ừm, được.” Chu Lãnh Huyên ngây người gật đầu, nháy mắt phản ứng lại.

Trên mắt đất, cơ thể hai con sói không hề động đậy, xem ra đã bị Diệp Tinh đánh chết.

Trong một thời gian ngắn ngủi đã đánh chết một con lợn rừng cực lớn và hai con sói, nỗi khiếp sợ trong lòng mọi người cũng giảm xuống rất nhiều, dường như có Diệp Tinh ở đây, bọn họ căn bản không cần lo lắng gì hết.

“Răng rắc!” Bỗng nhiên, mấy tia chớp cực lớn liên tiếp xẹt qua, sau đó phía dãy núi truyền tới tiếng nham thạch bị vỡ.

“Sao vậy?”

“Sao tôi lại cảm thấy mặt đất rung động nhỉ?”

...

Mấy người kinh hãi.

“Dường như có một phần dãy núi đang sụp xuống!” Diệp Tinh nhanh chóng quan sát xung quanh, nói: “Đi về phía bên phải!”

Đối với mệnh lệnh của hắn không có bất cứ người nào không nghe, bọn họ bây giờ hoàn toàn hoang mang lo sợ.

Nghĩ một chút, con lợn rừng lúc trước Diệp Tinh giết giờ dùng tay phải trực tiếp nhấc lên.

Mấy người nhanh chóng chạy về một hướng khác, lần này không xuất hiện nguy hiểm gì nữa, thuận lợi chạy tới ngọn núi phía bên phải thạch núi đá.

“Ầm ầm rầm!”

Phía xa, một âm thanh dữ dội truyền tới, sau đó một số đá ầm ầm lăn xuống, vừa đúng chặn mất lối đi bộ, còn rất nhiều địa phương khác nữa.

Khu vực đó hoàn toàn bị đá chặn lại.

“Sạt lở?” Sắc mặt Lý Minh Hằng đột nhiên thay đổi, đường đi xuống của bọn họ hòa toàn bị chặn mất.

“May mà.... may mà lúc nãy không lựa chọn quay về, nếu không chắc bây giờ chúng ta đang ở trên thềm đá đúng không?” Trong mắt Trương Mộng mang theo một tia vui mừng.

Nếu như lúc trước lựa chọn xuống núi, bọn họ còn đang đi trên thềm đá, như vậy đất đá sụp xuống, sẽ bị đất đá đè hết phía dưới, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

“Toi rồi, khu vực lúc trước chúng ta chọn đã bị đất đá vùi lấp hết rồi, mấy cái lều đó, thức ăn vân vân đều mất rồi.” bỗng nhiên, Hạ Lâm sợ hãi kêu lên.

Lời vừa nói xong, sắc mặt mấy người Chu Lãnh Huyên cũng thay đổi.

“Chỗ tôi còn một cái lều.”

“Chỗ tôi còn hai chai nước.”

...

Mấy người kiểm kê một chút, đồ hiện giờ còn lại rất ít, một cái lều, một ít quần áo, đồ ăn thì chỉ có bốn chai nước, một gói đồ ăn vặt, còn một số đồ vật linh tinh.

Đường xuống núi đã bị đất đá chắn mất, bọn họ không còn cách nào đi xuống, bị nhốt lại đây, trên người lại không có đồ ăn, tình cảnh như vậy rất nguy hiểm.

“Diệp Tinh, con lợn rừng anh cầm trong tay là để ăn hả?” Lúc này Lâm Tiểu Ngư nhìn lợn rừng trong tay Diệp Tinh.

Lời của cô vừa dứt, mấy người khác cũng nhìn qua.

Diệp Tinh, cho dù là thịt lợn rừng, nhưng cũng phải rửa sạch, hơn nữa phải nướng lên, bây giờ đang mưa, căn bản không chỗ nào có thể nướng được.” Thạch Lỗi không nhịn được nói.

“Phải đó, chúng ta chỉ có một chiếc lều, cũng không thể nướng trong lều đúng không?” Lý Minh Hằng cũng nhìn Diệp Tinh, thực sự không biết rốt cuộc Diệp Tinh đang nghĩ gì trong lòng.

“Mưa càng lúc càng to, hơn nữa xung quanh còn dã thú chưa xuất hiện, hiện giờ chúng ta cần phải tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi.” Ánh mắt Diệp Tinh quét xung quanh dãy núi.

Hắn nhìn một lúc, đi tới một chỗ lõm vào của dãy núi sau đó bước vào.

“Diệp Tinh đang làm gì vậy?” Lúc này ánh mắt mọi người toàn bộ đều lộ ra vẻ nghi ngờ.

Nhưng trong nháy mắt, trong mắt bọn họ đều lộ ra vẻ kinh sợ.

Tay Diệp Tinh đâm ra như một thanh thương dài, đâm thật sâu vào trong một khối đá.

“Răng rắc!”

Chương 161: Mọi người kinh hãi

Từng tiếng kêu trong trẻo vang lên sau đó khối đá này xuất hiện rất nhiều vết nứt.

“Răng rắc!” “Răng rắc!”

Theo sự tấn công không ngừng của Diệp Tinh, vết nứt trên khối đá này ngày càng nhiều, sau đó rất nhiều đá không ngừng được đưa ra ngoài, một cái động từ nhỏ tới lớn không ngừng được hình thành.

Trong mắt mọi người, tay của Diệp Tinh chính là bảo kiếm chém sắt như chém bùn, dễ dàng chặt đứt đất đá.

“Đây... đây là người ư?”

Mấy người Thạch Lỗi, Lý Minh Hằng lúc này đang nhìn, mắt dại ra, kinh hãi nhìn cái hang càng ngày càng to.

Núi đá này vừa nhìn là biết vô cùng cứng, nhưng Diệp Tinh lại dễ dàng đánh vỡ, hơn nữa dùng tay để đào!

Bọn họ cảm thấy thế giới mà mình đang sống thay đổi rồi, từ một thế giới bình thường bỗng nhiên biến thành thế giới võ hiệp, thế giới huyền huyễn.

Mà Diệp Tinh chính là cao thủ trong thế giới võ hiệp, thế giới huyền huyễn.

“Tiểu... tiểu Ngư, cậu nhéo tôi một phát, trước mắt là ảo giác gì vậy?” Trương Mộng ngây ngốc nhìn Diệp Tinh, nói chuyện có chút lắp bắp.

Cho dù cô ta biết Diệp Tinh sức lực rất lớn, nhưng dù có mạnh thể nào cũng không thể xảy ra cảnh tượng trước mặt.

Lúc này Lâm Tiểu Ngư cũng có chút kinh ngạc, nhưng cô cũng không cảm thấy gì.

Từ khi bắt đầu lên đại học, trên người Diệp Tinh xảy ra rất nhiều kỳ tích, cô có thể nhạy cảm phát hiện ra trên người Diệp Tinh có gì thay đổi, có điều, cô cũng có thể biết Diệp Tinh vẫn là Diệp Tinh mà cô thích đó, điều này một chút cũng không thay đổi.

“Chẳng trách chị nói Diệp Tinh một quyền đánh vỡ đá.” Chu Lãnh Huyên nhìn Diệp Tinh, trong mắt hiện lên một tia phức tạp.

Trong lòng cô vẫn luôn bình tĩnh dường như lại nổi lên một gợn sóng.

Mãi tới mười mấy phút sau, một cái hang động nhỏ thành hình, ánh đèn chiếu vào, bên trong liền sáng như ban ngày.

“Vào đi, đêm nay ở lại đây nghỉ ngơi.” Diệp Tinh nhìn mọi người, hắn kéo tay Lâm Tiểu Ngư đi vào trước.

Tình hình hiện tại chỉ có thể đi vào trong động, như vậy mới đủ an toàn.

“Anh.... anh Diệp, đây là công phu hả? Thiết Trảo Công?” Lý Minh Hằng nhìn Diệp Tinh, có chút lắp bắp nói, ngay cả xưng hô cũng thay đổi.

“Là công phu.” Diệp Tinh gật đầu, không hề phủ nhận.

Hiện tại quả thực có luyện võ, luyện tới một cảnh giới nhất định giống như Bát Cực Quyền của Trần Hải, bình thường một người đối phó với mấy người dễ như trở bàn tay.

Nghe vậy, trên mặt Lý Minh Hằng lập tức lộ ra vẻ khao khát, nói: “Vậy tôi có thể theo anh học không?”

Anh ta vốn cho rằng võ công trên phim truyền hình chỉ là hư cấu mà thôi, không ngờ vậy mà lại có thật, hơn nữa anh ta lại còn tận mắt nhìn thấy.

Không chỉ anh ta, trong mắt Thạch Lỗi bên cạnh cũng lộ ra vẻ mong chờ.

Thật ra trong lòng mỗi người con trai đều ôm một giấc mộng võ hiệp.

Nếu có thể học được, dù phải trả giá thế nào bọn họ cũng đồng ý.

“Tôi không nhận đồ đệ.” Diệp Tinh lắc đầu nói.

Hắn không có thời gian đi dạy dỗ người khác.

Nghe Diệp Tinh nói vậy, trên mặt Lý Minh Hằng và Thạch Lỗi đều lộ ra một tia thất vọng.

Nhưng Lý Minh Hằng nghĩ một lát lại nhìn Diệp Tinh hỏi: “Anh Diệp, còn có người luyện võ lợi hại khác không?”

Diệp Tinh biết võ công, nói không chừng những người khác cũng biết một chút.

Thấy Diệp Tinh còn trẻ như vậy mà đã lợi hại như vậy, người khác cóc thể sẽ còn mạnh hơn.

“Có.” Diệp Tinh gật đầu.

“Vậy bọn họ ở đâu?” Lý Minh Hằng truy hỏi.

Diệp Tinh bình tĩnh nói: “Giống võ thuật truyền thống Trung Hoa, ví dụ như Bát Cực Quyền vân vân đều có người luyện tới một cảnh giới nhất định, muốn tìm bọn họ, phải xem bản thân anh.”

“Tốt quá.” Nghe thấy Diệp Tinh trả lời khẳng định, trong mắt Lý Minh Hằng và Thạch Lỗi lộ ra vẻ vui mừng.

Diệp Tinh không nhận đồ đệ, nhưng nói không chừng người khác sẽ nhận.

Lý Minh Hằng đã quyết tâm, cho dù những người đó rất hiếm thấy, anh ta cũng phải tìm thấy bọn họ.

“Alo, ba.” Mấy nam sinh đang thảo luận, về phần nữ sinh thì việc đầu tiên là liên hệ với người nhà.

Đường xuống núi đã bị lấp, bọn họ phải đợi người khác tới cứu viện.

...

Lúc này Chu Kinh Thiên nhận được điện thoại của Chu Lãnh Huyên, hoàn toàn luống cuống.

“Ba, ba nói Chu Lãnh Huyên bị nhốt trong núi Hỗn Nguyên?” Chu Vũ Huyên nhìn ba mình.

“Ừm, phía núi Hỗn Nguyên đang mưa to, không biết vì nguyên nhân gì mà xảy ra sạt lỏ, thậm chí có các loại dã thú như lợn rừng và sói xuất hiện, bây giờ Lãnh Huyên và những người khác đang bị nhốt trên núi.” Chu Kinh Thiên vừa gọi điện thoại vừa đi ra ngoài, trên mặt ông lộ ra vẻ lo lắng.

Nghe vậy, sắc mặt Chu Vũ Huyên cũng lập tức thay đổi, Chu Lãnh Huyên chỉ là một nữ sinh bình thường, sao có thể ứng phó với nguy hiểm như vậy?

“Ba, vậy tình huống của Lãnh Huyên hiện giờ thế nào?” Chu Vũ Huyên lại nhanh chóng hỏi.

“Alo, tôi là Chu Kinh Thiên, núi Hỗn Nguyên...” Chu Kinh Thiên không trả lời câu hỏi của con gái, không biết gọi điện thoại cho ai, nhanh chóng kể lại tình huống một lần.

Cúp điện thoại xong, Chu Kinh Thiên lại nhìn con gái mình, nói: “Bây giờ Lãnh Huyên đang ở trong hang động, Diệp tiên sinh cũng ở đó, mà lợn rừng và sói cũng bị Diệp tiên sinh giải quyết rồi, tạm thời không cần lo lắng.”

Chương 162: Không gì không biết làm

“Diệp Tinh?” Chu Vũ Huyên nghĩ tới chàng trai một quyền đập nát đá đó, trong lòng cũng yên tâm hơn rất nhiều.

Thực lực của Diệp Tinh rất mạnh, có hắn ở đó, có thể tránh được rất nhiều nguy hiểm.

“Con gọi điện nói cho mẹ con một tiếng, ba phải lập tức tới núi Hỗn Nguyên!” Chu Kinh Thiên trầm giọng nói.

“Vâng.” Chu Vũ Huyên lập tức gật đầu.

...

Trong động, mọi người liên hệ với người nhà, trong lòng tạm thời ổn định lại.

“Tôi ra ngoài kiếm ít đồ đốt lửa về.” Diệp Tinh nhìn mọi người nói.

“Anh Diệp, anh đi đâu?” Lý Minh Hằng vội vàng đứng dậy.

Thấy những người khác đều đang nhìn anh ta, Lý Minh Hằng có chút ngượng nói: “Tôi chuẩn bị giúp anh Diệp.”

“Không cần, tôi tới ngay bên cạnh thôi.” Diệp Tinh lắc đầu.

Cách đó không xa có mấy cái cây, Diệp Tinh đi tới đó, đấm một phát, vậy mà cái cây trực tiếp bị đánh gãy, sau đó đánh thêm mấy quyền nữa, cả một cái câu trở nên tan nát.

Trước đó mọi người đã được thấy thủ đoạn của Diệp Tinh, hiện giờ thấy tình huống như vậy, trong lòng cũng không còn gì kinh ngạc nữa.

“Mọi người lau khô nước trên khúc gỗ này, sau đó dựng thành một đống đốt lửa, tôi xử lý lợn rừng một chút.” Hắn phân phó mọi người.

“Được, Diệp Tinh, trước đây tôi từng làm việc này rồi.” Thạch Lỗi lập tức nói.

“Chỗ tôi có bật lửa.”

...

Tám người không giúp được gì, liền tập trung tinh thần lau khô nước trên khúc gỗ, thử đốt lửa.

“Lý Minh Hằng, đưa con dao ngắn đó cho tôi.”

Lý Minh Hằng nghe vậy, lập tức mở túi của mình ra, rút ra một con dao ngắn.

Diệp Tinh mặc áo mưa vào, đem theo con dao nhanh chóng đi ra ngoài.

Hắn suy nghĩ một lát, rồi đào một cái hố trên mặt đất, mưa rào rất nhanh đã trút đầy nước xuống cái hố này.

Diệp Tinh nhanh chóng dùng dao cắt thịt lợn rừng xuống, bỏ vào trong hố nước rửa sạch sẽ.

Những phần thịt ngon nhất trên con lợn rừng đều được cắt xuống, những phần còn lại Diệp Tinh không lấy, hắn trực tiếp đi tới một nơi, đây là đoạn vách núi cao bên sườn núi, hắn đem thịt heo còn thừa vứt hết xuống dưới.

Xác lợn để đó cũng chẳng có tác dụng gì, ngược lại còn thu hút những động vật khác tới, vứt đi là tốt nhất.

Đợi sau khi xử lí xong, đống lửa trong động đã được nhóm lên.

Dựng hay cành cây ở hai bên, biến thành một chiếc giá, sau đó Diệp Tinh dùng một đoạn cây xiên mấy miếng thịt lại, bắt đầu quay tròn nướng.

Có điều chỉ có Diệp Tinh biết nướng, những người khác chỉ có thể ngồi xem.

“Thạch Lỗi, anh biết nướng thịt không?” dường như Hạ Lâm có hơi ngại, cô ta nhỏ giọng hỏi bạn trai mình.

Thạch Lỗi xấu hổ cười hai tiếng: “Trước đây từng dùng bếp chuyên nướng thịt để nướng, đống lửa to như vậy anh không nướng nổi.”

Bếp nướng nhiệt độ đều được cố định, có thể tự mình điều chỉnh, lúc nướng chỉ cần chú ý quay thịt đều tay là được, đơn giản hơn nhiều.

Trước đây Thạch Lỗi cũng từng thử nướng trên đống lửa, nhưng căn bản không thể ăn được, hiện giờ tất nhiên anh ta không dám tự bêu xấu.

Mọi người nhìn Diệp Tinh, nhìn hắn thuần thục quay thịt lợn rừng.

“Diệp Tinh, anh học được những thứ này từ bao giờ vậy?” Lâm Tiểu Ngư tò mò hỏi, cô không hề biết Diệp Tinh biết những thứ này.

“Anh thức những loại kiểu dã ngoại sinh tồn, thử vài lần là biết.” Diệp Tinh cười nói.

Thực tế, ngày tận thế đen tối giáng xuống, không có ánh mặt trời, một lượng lớn thực vật đã chết, cây lương thực cũng vậy, rất nhiều người không có đồ ăn, bởi vì đói khát thậm chí bùng phát những trận chiến sinh tử.

Rất nhiều người đi săn bắt động vật.

Những động vật biến dị không thể ăn, nhưng cũng có một số loại có thẻ dùng làm thức ăn bình thường.

Ở những ngày tận thế đấu tranh sinh tồn lâu như vậy, cơ bản là cái gì Diệp Tinh cũng biết.

“Lợi hại quá, Diệp Tinh, tôi cảm thấy bản lĩnh của anh, nếu như đi vào những nơi rừng rậm thần bí đó, thảo nguyên Châu Phi vân vân,... thám hiểm, tay nghề tuyệt đối điêu luyện.” Lý Minh Hằng cảm thán nói.

Trong lòng anh ta lại rất ngưỡng mộ Diệp Tinh, nếu anh có có những năng lực như vậy, vậy thì tốt bao nhiêu.

Diệp Tinh cười, không nói gì, chuyên tâm nướng thịt lợn rừng.

Dần dần, thịt lợn trở nên vàng óng, dầu mỡ bên trên bắt đầu chảy xuống, một mùi thơm kỳ lạ bắt đầu lan ra.

“Đói quá.” Ngửi thấy mùi thơm, Trương Mộng xoa bụng, không nhịn được nói.

Trước đó bữa tối còn chưa kịp ăn đã xuất hiện nguy hiểm, bọn họ trải qua những nguy hiểm to lớn đó bây giờ mới được yên ổn, bụng đã sớm kêu vang vì đói.

Rất nhanh đã nướng xong thịt, Diệp Tinh đưa miếng đầu tiên cho Lâm Tiểu Ngư.

“Không có gia vị, có lẽ không ngon lắm.” Diệp Tinh cười nói.

Lâm Tiểu Ngư nếm một miếng, mặt ngập tràn vui vẻ nói: “Ngon lắm, thơm ngon hơn tất cả những loại thịt lợn em từng ăn.”

Mặc dù không có vị gì, nhưng cả con lợn rừng lại có một mùi thơm kỳ lạ.

Nói xong, cô đưa miếng thịt lợn trong tay qua, để Diệp Tinh cắn một miếng.

“Ừm, khá ngon đó.” Diệp Tinh cười.

Động vật hoang dã vốn ngon hơn động vật nuôi trong nhà rất nhiều.

“Ăn từ từ, cẩn thận nóng.” Diệp Tinh nhìn Lâm Tiểu Ngư dặn dò, sau đó đem mấy miếng thịt đã nướng xong cho mấy người Trương Mộng, Chu Lãnh Huyên.

“Cảm ơn.” Trương Mộng, Chu Lãnh Huyên vội vàng nói cảm ơn.

Nhận lấy thịt lợn, bọn họ đều bắt đầu ăn.

“Tiểu Ngư nói không sai, thịt lợn rừng này thơm quá.”

Chương 163: Không gì không biết làm 2

“Hiện giờ thịt lợn bên ngoài đều nuôi bằng thức ăn cho gia súc, hương vị kém hơn thịt lợn rừng này rất nhiều.”

“Ngon.”

...

Mấy cô gái nếm một chút, đều không nhịn được nói.

Trên mặt bọn họ vô cùng hài lòng.

Trong ngày mưa rào xối xả này, lúc vô cùng đói khát lại được ăn thịt lợn thơm phức, còn gì có thể khiến cho người ta thỏa mãn hơn điều này?”

Sau mấy cô gái, Thạch Lỗi, Lý Minh Hằng cũng bắt đầu ăn.

Mọi người đều cắn miếng lớn ăn, hiện giờ ăn no là quan trọng nhất.

Ăn một chút, mấy người lại uống chút nước, nhưng chỉ có tổng cộng bốn chai nước, uống một chút mọi người đều không nỡ.

Nghĩ một chút, Diệp Tinh lại dùng dao ngắn khoét một hòn đá ra, sau đó tạo thành một cái bát, rửa sạch sẽ.

Hắn hứng chút nước mưa, sau đó từ từ đun.

“Diệp Tinh, nước như vậy có thể đun sôi hả?” Trương Mộng tò mò hỏi.

“Có thể, một vài nơi người dân dùng đá làm nồi để sử dụng, chiên thịt, đun nước, những điều này rất bình thường.” Diệp Tinh giải thích một chút.

Dần dần, nước trong bát đá dần dần nổi lên bọt khí, sau đó sôi ùng ục.

“Được rồi, nước đun sôi rồi, để nguội một chút rồi uống, các cậu cũng không cần tiết kiệm nước nữa.” Diệp Tinh cười khẽ nói.

Uống nước xong, lại đổ đầy nước vào bình, sau đó Diệp Tinh lại cắt thịt lợn còn thừa ra bỏ vào nấu, đợi nấu tới khi thịt khô lại sau đó cất đi, thịt khô này có thể ăn trực tiếp.

Làm xong tất cả, thời gian đã gần mười hai giờ đêm.

“Tiểu ngư, mọi người dựng lều lên nghỉ ngơi đi, mấy nam sinh chúng tôi ở bên ngoài canh gác.” Diệp Tinh nhìn Lâm Tiểu Ngư, khẽ cười nói.

“Ừm.” Lâm Tiểu Ngư gật đầu, thật thà nói: “Nếu như buồn ngủ thì gọi bọn em dậy.”

Diện tích của hang động được Diệp Tinh mở rộng rất nhiều, một cái lều được dựng lên, mặc dù sáu người ngủ hơn chật chội, nhưng trong hoàn cảnh này đã là tốt lắm rồi.

Mà Diệp Tinh, Thạch Lỗi, Lý Minh Hằng ở bên ngoài gác đêm.

...

Trong lều, sáu nữ sinh cùng nhau ngủ, nhẹ nhàng nói chuyện.

“Tiểu Ngư, Diệp Tinh nhà cậu lợi hải quá.”

“Phải đó, năng lực kiếm tiền mạnh, sức lực lại lớn như vậy, dễ dàng đánh chết lợn rừng với sói, còn biết nướng thịt, quả thực là không gì không biết làm.

...

Mấy người Trương Mộng, Hạ Lâm nhỏ giọng nói chuyện.

Bọn họ thật sự hâm mộ, hầu như ở phương diện nào Diệp Tinh cũng có thể làm tớ mức tốt nhất.

Nhất là hai người Hạ Lâm, Chu San.

So sánh một chút, bạn trai bọn họ vốn chẳng có chỗ nào hơn người.

Trong bóng đêm, trong mát Chu Lãnh Huyên cũng lộ ra một tia hâm mộ hiếm thấy.

...

Bên cạnh lều, Diệp Tinh im lặng ngồi khoanh chân, hấp thụ linh khí trong không khí xung quanh.

Vào kỳ nghỉ đông hắn đã đạt tới cảnh giới Thức Tỉnh, nhưng hiện giờ đã qua mấy tháng, lại chẳng tiến bộ bao nhiêu.

Luyện Thể, Thức Tỉnh, Vương Cảnh, Hoàng Cảnh, thực ra đều là quá trình hấp thụ linh lực, nhưng linh lực cần thiết ngày càng nhiều.

Tu luyện một lúc, Diệp Tinh nhìn hai người Thạch Lỗi, Lý Minh Hằng ở bên cạnh đang không ngừng ngáp ngắn ngáp dài.

“Nếu hai người buồn ngủ thì ngủ trước đi.” Diệp Tinh trực tiếp nói.

“Vậy được, Diệp Tinh, ngủ một lát cậu gọi chúng tôi dậy nhé.” Thạch Lỗi, Lý Minh Hằng nhìn nhau, vốn muốn từ chối, nhưng vẫn ra.

Thực ra bọn họ đã buồn ngủ không chịu nổi rồi.

Cuối cùng, nơi này chỉ còn lại Diệp Tinh đang im lặng nhìn hang động.

Hiện giờ hắn đạt tới cảnh giới Thức Tỉnh, cho dù vài ngày không ngủ cũng không ảnh hưởng gì.

“Rốt cuộc tiểu Hắc đi đâu rồi? Lâu như vậy mà không có động tĩnh.” Lúc này trong lòng Diệp Tinh xuất hiện một tia lo lắng.

Trùng tầm bảo tiểu Hắc đi từ ban ngày tới giờ vẫn chưa có phản ứng, Diệp Tinh cũng không biết rốt cuộc là nó đã đi đâu.

Đối với Diệp Tinh mà nói, trùng tầm bảo có tác dụng rất lớn, đương nhiên hắn không muốn tiểu hắc xảy ra điều bất trắc.

“Hửm? Tạnh mưa rồi?” Vào lúc đang suy nghĩ, tiếng mưa bên ngoài nhỏ đi rất nhiều.

...

Rất nhanh đã trôi qua một đêm, một đêm này cũng không xuất hiện thêm nguy hiểm gì, dường như lợn rừng và sói đều rời khỏi nơi rừng rậm sâu thẳm vào cùng một khoảng thời gian.

Trên mặt đất có dấu vết của cơn mưa, có điều mặt trời đã lộ ra rồi, ánh mặt trời lại xuất hiện lần nữa.

“Trời sáng rồi!” Thạch Lỗi, Lý Minh Hằng tỉnh lại, nhìn mặt trời mọc lên, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.

Mấy cô gái cũng bước ra từ trong lều bạt.

“Woa! Cầu vồng!”

Bỗng nhiên, Trương Mộng chỉ về một phía.

Mọi người cùng nhìn qua, phía Đông của núi Hỗn Nguyên, một dải càu vồng xuất hiện trong không trung, phát ra ánh sáng bảy màu.

Bóng tối biến mất, ánh sáng lại chiếu xuống nhân gian lần nữa.

“Tiểu Ngư, đói không?” Diệp Tinh cách đó không xa đi tới, trong tay cầm một ít hoa quả.

Đây là một ít quả dại có thể ăn.

Lâm Tiểu Ngư thử một quả, trên mặt ngập tràn sự vui vẻ, nói: “Ngon lắm.”

Cách đó không xa, Chu Lãnh Huyên đi tới, nhìn mọi người nói: “Tôi vừa liên hệ với bên ngoài, hiện tại bên ngoài núi Hỗn Nguyên đã có máy móc tới đào đất đá, theo tiếp độ, tới chiều là chúng ra có thể rời khỏi đây.”

“Tốt quá!”

Nghe vậy, trên mặt mấy người Trương Mộng lộ ra vẻ vui mừng.

Rời khỏi nơi này, trở về kí túc, là tâm nguyện lớn nhất của bọn họ lúc này.

Bọn họ tìm chỗ ngồi xuống, sau đó lấy nước đã đun và thịt khô hôm qua ra ăn.

“Phía đó có người.” Đang ăn, bỗng Thạch Lỗi chỉ về phía xa.

Ở phía đó, có một cái bóng đang không ngừng đi về phía họ.

Chương 164: Lạc Hoàng

Diệp Tinh cũng nhìn, vào lúc chiếc bóng đó xuất hiện hắn liền phát hiện ra.

“Thư Lạc Y?” đợi tới khi cái bóng đó hoàn toàn đi tới, mắt Diệp Tinh bỗng nhiên sáng lên.

Đó là một chàng trai trông mơi hai mươi tuổi, tóc ngắn, vóc dáng rất cao.

Khiến người ta khó hiểu là, trên lưng còn cõng một bé gái.

Cô bé trông có vẻ mới khoảng bảy tám tuổi, chỉ có điều ánh mắt hơi dại ra, bò trên vai chàng trai, khóe miệng còn không ngừng chảy nước miếng.

“Chào mọi người, tôi và em gái đã một đêm không ăn gì rồi, có thể cho chúng tôi xin chút gì ăn không?” chàng trai Thư Lạc Y nhìn mấy người Diệp Tinh, khẩn cầu nói.

Bản thân anh ta không ăn cũng được, nhưng em gái mình thì không chịu được.

Hôm qua anh ta chuẩn bị đưa em gái xuống núi, lại bỗng nhiên gặp phải đất đá đang rơi xuống, nếu không phải phản ứng kịp thời, có thể hiện tại bọn họ đã bị đè bẹp dưới đống đất đá rồi.

“Được, những thứ này cho anh.” Diệp Tinh không hề do dự, đưa mấy miếng thịt lợn qua.

Lúc này trong lòng Diệp Tinh vô cùng phấn khởi.

Thư Lạc Y, là cường giả Hoàng Cảnh xếp trong mười vị trí đầu của Hoa Hạ, danh hiệu Lạc Hoàng!

Anh ta là bộ đội xuất ngũ, có một cô em gái, có điều đầu của em gái từng bị thương, IQ rất thấp, đến tận thời kỳ tận thế đem tới mới có người trị khỏi, sau đó Thư Lạc Y đi theo người đó, coi như báo đáp.

Diệp Tinh biết tương lai có rất nhiều cường giả, nhưng cụ thể ở đâu thì hắn không rõ, không ngờ hiện tại có thể gặp được Lạc Hoàng.

“Cảm ơn.” Thư Lạc Y nhìn Diệp Tinh, nhận lấy thịt, vô cùng cảm kích.

Anh ta đặt em gái mình xuống, vô cùng cẩn thận nói: “Tiểu Linh, ăn đồ ăn đi.”

Cô bé rõ ràng rất sợ hãi xung quanh, không ngừng rụt vào trong lòng anh trai mình, sau khi nhận lấy đồ ăn, miệng nhỏ bắt đầu ăn.

“Em gái anh hình như có chút” Diệp Tinh nhìn bé gái này, nghĩ một lát, cẩn thật hỏi.

“Cậu cũng nhìn ra hả?” Ánh mắt Thư Lạc Y cso chút ảm đạm, lắc đầu nói: “Đầu của em gái tôi bị thương, sự phát triển của não bộ rõ ràng kém hơn những người cùng tuổi.”

“Vậy anh có đưa em gái đến bệnh viện khám chưa?” mấy người Lâm Tiểu Ngư cũng đi tới, kiến nghị.

Thư Lạc Y lắc đầu, nói: “Tôi đã đến rất nhiều bệnh viện rồi, vô dụng.”

Anh ta có thể kiếm được chút tiền, nhưng bệnh của em gái anh ta không phải có tiền là có thể trị được.

“Tôi quen biết mấy người có sở trường về điều trị não, tôi có thể đưa phương thức liện lạc của họ cho anh, anh có thể đi tìm bọn họ, thử điều trị xem.” Bên cạnh, Chu Lãnh Huyên bỗng nhiên nói.

Cô ta nhanh chóng soạn tin nhắn, gửi cho Thư Lạc Y.

“Cảm ơn, tôi nhất định sẽ đi thử xem sao.” Thư Lạc Y nhìn tin nhắn trong điện thoại, nghiêm túc cảm ơn.

Diệp Tinh nhìn bé gái, nghĩ một chút nói: “Hay là để tôi thử một chút?”

Thư Lạc Y ngây ra, không hiểu nhìn Diệp Tinh.

“Tôi là một bác sĩ.” Diệp Tinh cười nói.

Bây giờ là cơ hội tốt để kết giao với Thư Lạc Y, cơ hội như vậy tất nhiên không thể bỏ lỡ.

Ngày tận thế đen tối không phải chỉ là trò chơi của một người, đoàn đội quan trọng hơn một người nhiều.

“Được.” Thư Lạc Y gật đầu, hỏi: “Tôi phải làm thế nào?”

“Không cần làm gì cả, tôi chỉ bắt mạch một chút thôi.” Diệp Tinh cười nói.

Thư Lạc Y nghe vậy, kéo tay của em gái mình ra.

Cô bé rõ ràng có chút kháng cự, dáng vẻ trông rất sợ hãi.

Tay phải đặt trên mạch đập của cô bé, Diệp Tinh khống chế một chút linh lực nhanh chóng dẫn nhập vào cơ thể Tiểu Linh.

Bên cạnh, mấy người Hạ Lâm, Chu San tò mò nhìn.

Bọn họ không ngờ rằng Diệp Tinh còn biết y thuật, lẽ nào Diệp Tinh không gì là không biết thật ư?

Trong thời gian ngắn ngủi, Diệp Tinh đã đem tới cho bọn họ quá nhiều kỳ tích.

“Phần não có chỗ sưng lên, đè lên một số dây thần kinh.” Diệp Tinh xem xét một chút, nhanh chóng đưa ra phán đoán.

Muốn tiêu trừ những nốt sưng này, với hắn mà nói có chút khó, phỏng chừng phải đạt tới Vương Cảnh mới có thể dễ dàng điều trị.

Dù sao đây cũng là não, không cẩn thận một chút thôi, thậm chí có thể khiến cho cô bé tử vong.

“Sao vậy?” Thư Lạc Y không nhịn được hỏi.

“Việc này hơi khó, nói thật, hiện giờ tôi không trị được.” Diệp Tinh lắc đầu nói.

Trong mắt Thư Lạc Y không có bất kỳ gợn sóng nào, lắc đầu nói: “Không sao.”

Anh ta đã chạy tới rất nhiều nơi, cầu xin rất nhiều người, nhưng chẳng có hiệu qả gì.

Trong lòng anh ta cũng không cho rằng Diệp Tinh có thể trị được.

“Vậy đi, chúng ta lưu số điện thoại, có thể trình độ y thuật của tôi cáo hơn một chút là có thể trị được, đến lúc đó tôi sẽ liên hệ với anh.” Diệp Tinh cười nói.

“Vậy được.” Thư Lạc Y gật đầu.

Cho dù hiện giờ lời Diệp Tinh nói có chút không đáng tin, nhưng anh ta có thể cảm nhận được lòng tốt của Diệp Tinh.

“Bên dưới đang xử lý đất đá rồi, chúng ta ở đây chờ một lát.” Diệp Tinh đề nghị.

“Răng rắc!”

Lời hắn vừa nói xong, bỗng nhiên lại có một tiếng nứt truyền tới, sau đó nham thạch phía trên lại xuất hiện vết vứt.

“Sao vậy? Những khối đá này lại xuống sạt xuống hả?”

“Thềm đá phía dưới không phải sẽ lại bị chặn mất chứ?”

Sắc mặt mọi người thay đổi, vô thức tụ lại chỗ Diệp Tinh.

Chương 165: Khe nứt không gian 1

“Không cần lo lắng, núi sẽ không sập đâu.” Diệp Tinh nhanh chóng kiểm tra.

Trên đỉnh ngọn núi chỉ xuất hiện vài vết nứt mà thôi, không xuất hiện thứ gì khác.

“Răng rắc!”

Lúc này ở nơi khác, đỉnh núi cũng xuất hiện từng vết nứt.

“Núi Hỗn Nguyên này rốt cuộc làm sao vậy? Trước đây chưa từng xảy ra việc như vậy.” Lý Minh Hằng nhìn những vết nứt đó, trên mặt lộ ra một tia lo sợ.

Nếu như đỉnh núi này đều sụp xuống, bọn họ chắc chắn sẽ bị chôn sống ở đây.

“Đi, chúng ta rời khỏi nơi này.”

Diệp Tinh trầm giọng nói, hắn đưa mọi người đi về một hướng khác.

“Hú hú!”

Lúc đi tới một nơi khác, bỗng nhiên một tiếng sói hú vang lên, lập tức, những tiếng sói hú khác cũng liên tục truyền tới.

“Bầy sói!” Sắc mặt Thạch Lỗi lập tức lộ ra vẻ căng thẳng.

Mấy nữ sinh thậm chí bị dọa tới mức hét lên.

Phần lớn sói đều sống theo bầy đàn, cho dù Diệp Tinh lợi hại, đều rất khó bảo vệ bọn họ.

“Diệp Tinh, làm sao bây giờ?” mọi người đều nhìn Diệp Tinh, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ.

“Tùy cơ ứng biến, bây giờ chúng ta đứng im bất động, cho dù bầy sói tới, tuyệt đối đừng tách ra.” nghe thấy tiếng bầy sói, Diệp Tinh nhanh chóng nói.

Mọi người ngoan ngoãn nghe theo, có điều đợi một lát, bầy sói không hề tiến tới, không biết chạy đi đâu mất rồi.

“Có rắn! !”

Không đợi được sói tới, nhưng lại có một con rắn dài hai mét đang bò tới, chiếc lưỡi khè khè phun ra nuốt vào.

Diệp Tinh mặt không đổi sắc, tay phải trực tiếp nhặt một hòn đá lên, sau đó ném ra nhanh như chớp.

“Khè khè!”

Hòn đá trung ngay vào mắt con rắn, lập tức có máu bắn ra, con rắn này kêu lên thê thảm, dần dần không còn nhúc nhích nữa.

“Chết rồi?” Mấy người Lâm Tiểu Ngư, Chu Lãnh Huyên yên tâm hơn một chút.

“Thủ pháp chuẩn quá.” Thư Lạc Y nhìn con rắn dễ dàng bị đánh chết như vậy, trong lòng kinh ngạc.

Không nghĩ tới Diệp Tinh lợi hại như vậy.

Tiếp sau đó lại có mấy con dã thú xuất hiện, nhưng đều bị Diệp Tinh dễ dàng đánh chết.

Tổng cộng mười một người, đang không ngừng chú ý tới nguy hiểm xung quanh.

Có điều mười mấy phút trôi qua, không có thêm nguy hiểm gì xảy ra nữa. Thẳng tới hai tiếng sau, bốn bề vẫn an toàn.

“Tiểu Ngư, mệt rồi hả?” Diệp Tinh đi tới bên cạnh Lâm Tiểu Ngư, nhìn mồ hôi trên trán cô, giơ tay ra lau.

Không chỉ Lâm Tiểu Ngư, trên người những người khác cũng ướt mồ hôi.

“Không mệt.” Lâm Tiểu Ngư hưởng thụ sự cưng chiều của Diệp Tinh, trên mặt lộ ra nụ cười ấm áp.

“Khụ khụ, hai người chú ý tới ảnh hưởng một chút.” Bên cạnh, Trương Mộng ho khan nói: “Mong hãy nghĩ tới cảm nhận của một người độc thân như tôi.”

Rõ ràng lúc nói chuyện cô ta có một loại cảm giác uể oải.

Thần kinh luôn trong trạng thái căng thẳng, cảnh tưởng hôm qua vẫn chưa biến mất, hiện giờ cô ta cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

“Lúc trước có lẽ là do đỉnh núi bị nứt khiến cho dã thú bị kinh sợ, chạy từ trong rừng sâu ra ngoài, giờ chắc an toàn rồi.” Diệp Tinh cười.

Hắn nhìn cây đại thụ bên cạnh, nhanh chóng trèo lên.

Sau đó hắn hái chút trái cây không ngừng ném xuống.

“Diệp Tinh, đây là quả gì, có thể ăn không?” mấy người Lâm Tiểu Ngư thấy vậy, không ngừng nhặt lên, tò hỏi.

“Đương nhiên có thể ăn.” Rất nhanh, Diệp Tinh lại trèo từ trên cây xuống, hắn cầm lấy một quả nói: “Em xem bên trên có một vài vết sâu ăn, nếu sâu đã ăn, vậy thì có nghĩa là quả này không có độc.”

Gật đầu, Lâm Tiểu Ngư nếm thử một chút trước: “Hơi chua, hơi chát, nhưng lại rất giòn.”

“Tôi khát lâu lắm rồi, vừa hay ăn quả này giải khát.”

“Mùi vị tốt hơn tôi nghĩ một chút.”

Mấy người đều bắt đầu ăn.

...

Thời gian trôi chảy nhanh chóng, rất nhanh đã tớ ba giờ chiều.

Bỗng nhiên Chu Lãnh Huyên đứng dậy, trên mặt hiếm thấy lộ ra tia vui mừng, nói: “Đường xuống núi Hỗn Nguyên được dọn sạch rồi, chúng ta có thể xuống núi rồi.”

Nghe Chu Lãnh Huyên nói vậy, mấy người Trương Mộng lập tức hoan hô.

“Tốt quá!”

“Cuối cùng cũng có thể về trường rồi!”

...

Nhớ lại khoảng thời gian một ngày ngắn ngủi, trong lòng bọn họ bỗng nhiên có cảm giác vui mừng khi sống sót sau tai nạn.

‘tôi thề, sau này sẽ không tới vùng núi dã ngoại nữa.” Chu San vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Hôm qua thật sự bị dọa quá mức.

Lúc này Diệp Tinh cũng thở phào một hơi.

Thực tế trong lòng hắn vẫn luôn trong trạng thái cảnh giác, đề phòng xuất hiện nguy hiểm mình không thể ngăn chặn được.

Vù!

Đúng lúc này, bỗng nhiên có một tiếng động từ phía xa truyền tới.

“Tiểu Hắc? ’

Diệp Tinh nhìn về một phía, trong ý niệm của tiểu Hắc dường như có chút cảm giác vội vàng.

“Tiểu Hắc phát hiện cái gì rồi?” Trong lòng Diệp Tinh thầm suy nghĩ, nhưng lại không lập tức rời đi.

Mọi người bắt đầu đi về phía thềm đá, vừa đi tới thềm đá liền nhìn thấy mấy người Chu Kinh Thiên đang lo lắng đứng đợi.

Không chỉ có ba mẹ Chu Lãnh Huyên tới, ba mẹ mấy người Hạ Lâm cũng đi suốt đêm tới đây.

“Lãnh Huyên, em không sao chứ?” Chu Vũ Huyên nhìn thấy em gái mình, vội vàng tiến lên hỏi thăm.

Trong lòng cô ta thở phào một hơi, trông trạng thái tinh thần của Chu Lãnh Huyên vẫn tốt.

“Không sao.” Chu Lãnh Huyên lắc đầu.

Cô ta quay người nhìn Diệp Tinh, nghiêm túc nói: “Diệp Tinh, lần này cảm ơn anh đã cứu tôi.”

Hôm qua cô cách cái chết chỉ có một bước. Nếu không phải Diệp Tinh, hiện giờ cô ta đã là một cỗ thi thể rồi.

“Đúng, nếu không có Diệp Tinh, không biết tối qua chúng tôi phải làm sao.”

“Diệp Tinh, cảm ơn cậu.”

...

Chương 166: Khe nứt không gian 2

Lời của cô ta vừa dứt, mấy người Hạ Lâm, Thạch Lỗi đều nhìn Diệp Tinh trịnh trọng nói cảm ơn.

“Mọi người không sao là tốt rồi.” Diệp Tinh cười.

Cuối cùng, tất cả mọi người xuống núi.

“Thư Lạc Y, hay là chúng tôi tiễn anh một đoạn?” Diệp Tinh nhìn Thư Lạc Y nói.

“Không cần, Diệp Tinh, tôi còn phải tập hợp lại với bạn tôi.” Thư Lạc Y cõng em gái mình, lắc đầu nói.

Anh ta nhìn Diệp Tinh, trên mặt có một tia mong đợi, nói: “Vậy việc chữa trị...”

Vừa nãy nhìn thấy bản lĩnh của Diệp Tinh, trong lòng anh ta đã tin tưởng Diệp Tinh hơn rất nhiều.

“Nếu tôi có thể chữa, tôi sẽ lập tức thông báo cho anh.” Diệp Tinh cười nói.

“Cảm ơn! Cảm ơn!” Vị Lạc Hoàng nhanh chóng vùng lên trong thời kì tận thế đen tối này không ngừng nói cảm ơn.

...

Hai tiếng sau, xe đi tới đại học Thượng Hải.

“Phù! Cuối cũng về rồi! Bây giờ tôi muốn trở về chiếc giường an toàn của tôi ngủ một giấc thật ngon.” Trương Mộng nắm chặt tay kiên định nói.

Lập tức, những người khác đều bật cười.

Có điều trở về sân trường quen thuộc, tinh thần bọn họ cũng hoàn toàn được thả lỏng, cảm thấy rất mệt.

“Tiểu Ngư, em cũng phải nghỉ ngơi tử tế nhé!” Diệp Tinh dặn dò.

“Em biết rồi. ’ Lâm Tiểu Ngư gật đầu.

...

Sau khi lái xe rời khỏi đại học Thượng Hải, hắn lại quay lại núi Hỗn Nguyên, một mình đi tới một khu vực.

“Chít chít!”

Vừa tới đây, lập tức một con bọ cánh cứng bò lên người hắn, chính là tiểu Hắc.

“Đây là cái gì?”

Lúc này mấy cái chân tiểu Hắc đang ôm một viên tinh thạch kì dị hình thoi màu tím.

“Tiểu Hắc, mày ra ngoài lâu như vậy chỉ vì thứ này?” Diệp Tinh cẩn thận xem xét viên tinh thạch hình thoi màu tím, nghi ngờ hỏi.

“Chít chít!” trùng tầm bảo gật đầu, sau đó lại quay người lao tới một phía.

“Ở phía đó có đồ?” Nháy mắt Diệp Tinh hiểu ý của trùng tầm bảo, hắn đi theo sau, nhanh chóng tiến lên.

Rất nhanh, Diệp Tinh đã tới một nơi, nơi này xung quanh toàn bộ đều là cây, trừ cây ra thì chẳng có thứ gì khác.

“Tiểu Hắc, mày đưa tao tới nơi này làm gì?” Diệp Tinh có chút không hiểu.

“Chít chít!”

Trùng tầm bảo tiểu Hắc không ngừng kêu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào viên đá trong tay Diệp Tinh.

“Lẽ nào nơi này có liên quan tới viên tinh thạch tím này?” trong lòng Diệp Tinh thầm nghĩ.

Hắn mở tay phải ra, xem xét kỹ tinh thạch.

Vù!

Chính vào lúc hắn mở lòng bàn tay ra, bỗng nhiên viên tinh thạch màu tím này trực tiếp bay tới một nơi, sau đó bay lơ lửng trong không trung.

“Răng rắc!”

Sau đó, không trung trước mắt hắn xuất hiện một vết nứt dài một mét, viên tinh thạch tím này giống như chìa khóa, trực tiếp mở cánh cửa này ra.

Vết nứt nháy mắt mở rộng, hư không xung quanh dường như nháy mắt yên tĩnh lại, một cỗ tà khí bỗng nhiên tuôn ra.

“Đây... đây là?” Trong mắt Diệp Tinh đột nhiên lộ ra một tia kinh hãi.

Hắn nhìn thấy trong vết nứt trước mắt xuất hiện một thi thể động vật cực lớn.

Tổng thể con vật này trông rất giống bọ cạp, nhưng lại được phóng to gấp nhiều lần, toàn thân đen như mực, phần lưng như mọc ra một chiếc chuôi đao, tản ra hàn quang, phía trên còn có những đường vân kì quái, dường như một hoa văn huyền ảo nào đó khắc lên.

Một đôi mắt màu tím, trên trán còn có một mắt nữa, ba con mắt, từng cỗ tà khí đang không ngừng tản ra.

“Sinh vật trong khe nứt không gian?” Trong lòng Diệp Tinh kinh hãi.

Diệp Tinh cảm nhận rất rõ ràng cự thú trước mắt đã chết, nhưng toàn thân lại cứng như sắt, không hề có dấu hiệu thối rữa, tĩnh toán đơn giản một chút, cự thú này phải dài tới ít nhất cả trăm mét!

“Sinh vật thần thoại ư?” Diệp Tinh hoàn toàn bị chấn động.

Cỗ tà khí đó tản ra, cho dù cách khe nứt không gian, dưới cỗ tà khí này, hắn cũng cảm thân thân thể khó mà cử động, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Ngoài tà khí ra, dường như còn có một cỗ uy áp khổng lồ.

Cho dù bọ cạp khổng lồ chết không biết đã bao lâu, nhưng uy áp này lại vẫn tồn tại như cũ, đây là một loại áp chế tới từ sinh mạng, đứng trước mặt, Diệp Tinh cảm thấy bản thân mình chỉ như con sâu cái kiến, không có bất cứ lực chống cự nào.

Hắn cũng không sinh ra nổi bất cứ lòng chống cự nào.

Bọ cạp khổng lồ khủng bố cứ vậy mà ở trong khe nứt không gian, không biết đã tồn tại bao nhiêu lâu rồi.

“Đây rốt cuộc là chuyện gì?” Trong lòng Diệp Tinh chấn động.

Còn cả tám cây cột đen không lồ của một năm sau, cộng thêm thứ bỗng nhiên xuất hiện trước mắt này, giống như sinh vật thần thoại của thần ma vậy, thế giới này không ngừng lật đổ nhân thức của Diệp Tinh, rốt cuộc là hình thức tồn tại như thế nào, không một ai biết.

Vù...

Bỗng nhiên, một tiếng chấn động kỳ lạ phát ra, vết nứt trong không trung lại khép lại.

Sinh vật thần thoại biến mất, lập tức Diệp Tinh cũng cảm nhận được áp lực trên thân mình biến mất không thấy, âm thanh bốn phía lại vang lên.

“Phù!” thở dài một hơi, lúc này tim Diệp Tinh vẫn không ngừng đập mạnh.

Vừa nãy dưới cỗ tà khí đó hắn như một con thuyền lá giữa đại dương, bất cứ lúc nào cũng có thể lật.

“Hình thức của không gian này như thế nào vậy? Sao lại có thi thể mãnh thú to như thế?” Diệp Tinh thầm nói.

Không gian vốn là vô hình, chỉ là một khái niệm đơn lập, bây giờ lại giống như bản chất vậy.

“Chít chít!”

Chương 167: Sinh vật thần thoại.

Đúng lúc Diệp Tinh đang suy nghĩ, bỗng nhiên bọ cánh cứng trên mặt đất không ngừng kêu lên, Diệp Tinh cúi đầu nhìn, trong mắt hắn lập tức lộ ra một tia kinh ngạc.

Lúc này trên mặt đất có một vật thể trạng thái rắn màu vàng, rơi rụng đầy trên mặt đất.

“Linh thạch? Vậy mà ở đây lại xuất hiện linh thạch?” sau khi khiếp sợ, trên mặt Diệp Tinh lại lộ ra vẻ vui mừng.

Khắp nơi đều là linh thạch rơi đầy đất, từng cỗ linh lực nồng đậm không ngừng phát ra.

Không hề có bất cứ điều gì do dự, Diệp Tinh nhanh chóng nhặt một viên lên.

“Nồng độ của viên tinh thạch này so với tinh thạc mình tìm được ở núi Trường Bạch còn nồng đậm hơn nhiều.” Trong lòng Diệp Tinh vui mừng.

“Vừa nãy không có linh thạch xuất hiện, bởi vì vết nứt không gian bỗng nhiên xuất hiện mới hình thành, lẽ nào linh thạch này do linh khí nồng đậm trong khe nứt không gian thần bí tản ra mới nhưng tụ thành?”

Nghĩ một lát, Diệp Tinh nhanh chóng nghĩ ra nguyên nhân.

Linh thạch chỉ trong tình huống linh lực nồng đậm mới từ từ hình thành, thậm chí có thể hình thành trong nháy mắt khi nơi đó linh lực cực kỳ nồng đậm.

Động tác trong tay hắn không ngừng, liên tục nhặt linh thạch, những viên linh thạch cuối cùng đều bị hắn nhặt hết.

Những linh thạch màu vàng này chỉ có ba mươi viên, thể tích mỗi viên chỉ bằng với quả cầu tròng đường kính ba milimet, linh lực nồng đậm không ngừng tản ra từ trong đó.

“Những linh thạch này cộng lại hiệu quả tuyệt đối mạnh hơn gấp mười lần viên ở núi Trường Bạch!” Diệp Tinh hơi cảm nhận một chút.

Ở núi Trường Bạch là linh lực và đá dung hợp vào nhau mà thành, mà nơi này dường như hoàn toàn là do linh lực ngưng tụ lại.

Diệp Tinh cất những viên linh thạch này đi, trong mắt có một tia khát vọng nhìn hư không trước mắt.

Nếu khe nứt không gian lại xuất hiện một lần nữa, chắc chắn linh lực sẽ lại tản ra.

“Tiểu Hắc, mày có thể tìm được tinh thạch màu tím tiếp không?” ánh mắt Diệp Tinh nhìn về phía bọ cánh cứng màu đen.

Trùng tầm bảo tiểu Hắc lắc đầu.

Cũng phải, những nơi thần bí như vậy cũng không dễ dàng gặp được.” trong lòng Diệp Tinh thầm tiếc nuối.

Nếu như có đủ linh thạch, hắn thậm chí có thể đột phá tới Vương Cảnh trong thời gian ngắn.

Chấn động, vui mừng, đáng tiếc, lúc này rất nhiều loại cảm xúc tụ lại trong lòng hắn.

Lại thăm dò thêm một chút, trừ nơi này, cả ngọn núi Hỗn Nguyên không còn gì kỳ lạ.

“Những động vật lúc trước có dị động chắc có lẽ là vì nguyên nhân ở nơi này.” Diệp Tinh nhìn một vài con thú đang hoảng sợ phía xa.

Có thể là do nơi này xuất hiện chấn động của khe nứt không gian, dẫn tới đám dã thú sợ hãi chạy ra ngoài.

“Nhưng không gian này rốt cuộc xuất hiện như thế nào? Mình tới đây khe nứt liền xuất hiện, là trùng hợp hay là...” Diệp Tinh im lặng.

Suy nghĩ một chút, nhưng Diệp Tinh không có bất cứ manh mối nào hắn cũng không cảm nhận được phía trước có vết nứt nào xuất hiện.

“Trước đây vẫn luôn bận kiếm tiền, giờ đây mọi việc đã xong, khoảng thời gian tiếp theo đi tới mấy vùng núi đó thám hiểm nhiều hơn chút, xem xem có phát hiện gì không!”

Lắc đầu, Diệp Tinh thầm hạ quyết tâm.

Giờ đây hắn phát hiện Trái Đất càng ngày càng trở nên thần bí, trong lòng hắn có rất nhiều đáp án chưa biết.

...

Trong phòng, Diệp Tinh im lặng ngồi khoanh chân, tay hắn nắm một viên đá màu vàng.

Đây là linh thạch..

Vận chuyển Tinh Hỏa Quyết, từng dòng linh lực không ngừng xâm nhập vào cơ thể Diệp Tinh, tụ lại ở phía hạt giống linh lực.

Dưới lượng lớn linh lực, hạt giống linh lực đang chậm rãi to lên.

Việc đầu tiên khi tu luyện là ngưng tụ hạt giống linh lực, liên quan tới mỗi một cảnh giới trước Hoàng Cảnh, hạt giống linh lực càng lớn, năng lực mà bản thân có thể khai triển cũng sẽ càng mạnh.

Một tiếng sau, viên linh thạch đầu tiên hoàn toàn trở nên trong suốt, sau đó hóa thành bột phấn trực tiếp rơi trên mặt đất.

Sau đó, Diệp Tinh tiếp tục hấp thụ linh lực trong viên linh thạch thứ hai.

Rất nhanh thời gian đã trôi qua một ngày.

Lúc này Diệp Tinh đã hấp thụ xong linh lực của viên linh thạch thứ mười ba.

Cuối cùng, viên linh thạch này cũng hóa thành bột phấn.

“Hấp thụ hoàn thành!” Diệp Tinh đứng dậy.

Nhìn cái tủ cách đó không xa, hắn khống chế linh lực, sau đó từ từ nhấc cái tủ này lên.

“Cảnh giới Thức Tỉnh tiến bộ hơn rất nhiều, thậm chí vượt qua một nửa, hiện giờ mình khống chế vật thể đơn giản chắc không còn áp lực nữa?”

Trên mặt Diệp Tinh xuất hiện một tia vui mừng, hắn nhìn tờ giấy trên tủ.

Vù!

Tâm niệm động một cái, tờ giấy trực tiếp bay tới trước mặt hắn.

Sau đó tờ giấy này lại giống như phi đao bay ra ngoài, trực tiếp cắm vào tủ.

Cảnh giới Thức Tỉnh, khống chế một cành cây cũng có thể dễ dàng giết người! Hiện giờ Diệp Tinh đã có thể dễ dàng làm được.

Thực tế, cho dù có linh thạch, người khác cũng không thể không kiêng nể gì mà tu luyện như vậy, bởi vì rất dễ dàng gặp họa, có điều Diệp Tinh đã sớm có kinh nghiệm, không có gì phải lo lắng.

“Hiện giờ vẫn còn thời gian hơn một năm, không biết còn có thể gặp được cơ duyên không, tăng thực lực của bản thân lên Hoàng Cảnh?” Trong lòng Diệp Tinh thầm nói.

...

Chương 168: Giấc mơ 1

Thời gian trôi qua cực nhanh, APP hỗ trợ học tập của công ty TNHH khoa học công nghệ Thiên Lan Thượng Hải nghiên cứu cùng với APP trị liệu sức khỏe công ty TNHH hệ thống máy tính Mạc Vân Hàng Châu nghiên cứu đã bắt đầu hợp tác với các cửa hàng điện thoại lớn, tiến vào các cửa hàng ứng dụng của các hãng điện thoại, tạo điều kiện cho một vài người tải, xem hiệu quara sao.

Căn cứ vào kiến nghị của khách hàng, bọn họ cũng sẽ không ngừng thay đổi.

Có điều, có các kiến nghị mà Diệp Tinh đưa ra, nhân viên kỹ thuật của hai APP này cũng bớt phải đi đường vòng hơn rất nhiều, phát triển có vẻ thuận lợi hơn kiếp trước một chút.

Diệp Tinh đặt hết hi vọng của mình lên hai APP này, thời gian tới hội đấu giá đó cũng càng ngày càng ngắn.

Trước cổng trường đại học Thượng Hải, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa đang đứng chờ ai đó, dung mạo không tính là tuyệt mỹ, nhưng nhìn qua lại rất tươi mát, làm cho người ta không tự chủ được liền sinh ra hảo cảm.

"Tiểu Ngư." Xa xa, một thanh âm vang lên.

Cô gái nhìn thấy thanh niên cách đó không xa, lập tức chạy tới, trên mặt tràn đầy tươi cười, nói: "Diệp Tinh."

"Đi thôi, anh đưa em đi nhà ga." Diệp Tinh cười nói.

Chị họ của Lâm Tiểu Ngư muốn tới nơi này, mẹ của Lâm Tiểu Ngư bảo Lâm Tiểu Ngư đi đón cô ấy một chút, cho nên Diệp Tinh tự nhiên đem chuyện này thành trách nhiệm của hắn.

Chiếc xe khởi động, nhanh chóng đi về phía nhà ga.

"Diệp Tinh, app hỗ trợ học tập và app trị liệu sức khỏe do công ty anh phát triển rất tốt, em đều tải về dùng rồi." Lâm Tiểu Ngư cười hì hì nói.

Cô biết chuyện ba công ty của Diệp Tinh, những chuyện này của Diệp Tinh cũng không giấu diếm cô.

"Vậy em cảm thấy tương lai hai app lớn này vẫn sẽ được hoan nghênh sao?" Diệp Tinh cười nói:

"Hẳn là như vậy a." Lâm Tiểu Ngư chớp chớp mắt: "Mấy người trong ký túc xá chúng em đều tải về, thậm chí Giai Giai còn bắt đầu tìm kiếm cơ hội kiếm tiền trên app hỗ trợ học tập.

Cô nhìn Diệp Tinh, bỗng nhiên nói: "Diệp Tinh, em phát hiện bây giờ anh lập tức trở nên rất lợi hại, lợi hại đến mức em cũng có chút cảm giác không chân thật lắm."

Kiếm được nhiều tiền như vậy, hơn nữa thân thủ cũng lợi hại như vậy, điều này hoàn toàn vượt qua sức tưởng tượng của Lâm Tiểu Ngư.

"Em có biết vì sao anh lại trở nên lợi hại không?" Diệp Tinh cười nói.

"Vì sao?" Lâm Tiểu Ngư tò mò hỏi. "

“Thật ra anh đã có một giấc mơ." Diệp Tinh cười nói.

Nghe vậy, Lâm Tiểu Ngư sửng sốt: "Mơ?"

- Tiểu Ngư, em còn nhớ lúc đại học Thượng Hải vừa mới báo danh lúc khai giảng không? Diệp Tinh nhẹ giọng nói: "Trong mơ, anh thấy mẹ anh bị ung thư, anh cũng không trở lại trường học, lựa chọn không đi học, sau đó cắt đứt toàn bộ liên hệ với em."

"A." Sắc mặt Lâm Tiểu Ngư nhất thời có chút trắng bệch: "Vậy tại sao phải làm như vậy? Bất cứ điều gì chúng ta cũng có thể làm cùng nhau mà. "

Diệp Tinh sắc mặt bình tĩnh, trong lòng lại có chút run rẩy nói: "Diệp Tinh trong giấc mơ có thể là do lòng tự trọng què quặt đi, hoặc cũng có thể là cho rằng bản thân mình không thể cho Lâm Tiểu Ngư hạnh phúc đúng nghĩa.”

Trong hai năm đại học, Diệp Tinh trong mơ không bao giờ đi tìm Lâm Tiểu Ngư nữa, không nói qua một câu hỏi thăm, không có gửi qua một tin nhắn, liên hệ giữa hai người cứ như vậy đình chỉ, giống như hai sợi dây giao nhau bỗng nhiên biến thành hai đường song song.

- Kiếp trước Diệp Tinh vẫn ở trong Thượng Hải, nhưng lại không có dũng khí đi gặp Lâm Tiểu Ngư một lần nữa, thỉnh thoảng hắn sẽ vụng trộm vào đại học Thượng Hải, trốn ở một bên lẳng lặng nhìn cô gái yên tĩnh đọc sách kia.

Biết Lâm Tiểu Ngư cũng sẽ không để ý cuộc sống của hắn, cũng sẽ không để ý hắn gánh bao nhiêu nợ, nhưng mà, hắn lại không muốn đem gánh nặng trên người mình chia cho Lâm Tiểu Ngư.

"Vậy bọn họ cuối cùng có gặp nhau không?" Nghe Diệp Tinh nói như vậy, Lâm Tiểu Ngư nhịn không được hỏi.

"Có gặp nhau." Diệp Tinh gật đầu.

"Hai năm sau khi học đại học, cả thế giới bỗng nhiên trở nên rất nguy hiểm, cũng không có người đi học nữa, Diệp Tinh cùng Lâm Tiểu Ngư cũng đều rời khỏi Thượng Hải, lại qua hơn ba năm, rốt cục bọn họ mới có thể gặp được nhau."

"Thế nhưng, hơn năm năm qua, tất cả mọi người đã xảy ra biến hóa quá lớn. Hai người đã từng yêu nhau lại trở nên giống như người xa lạ, cho dù gặp nhau, cũng không biết nên nói cái gì.” - Diệp Tinh trong lòng có chút chua xót.

Cô gái đứng trên đống đổ nát với khuôn mặt lạnh lẽo, không ai biết chính xác những gì cô đã trải qua.

Mà đây đều là Lâm Tiểu Ngư đang yên lặng thừa nhận.

Băng Vương lạnh lùng đến cực điểm, đem tình cảm của mình cũng đồng dạng phong ấn.

Hắn muốn ôm cô gái vào lòng, nhưng lúc này đã không còn tư cách nữa.

Sau khi gặp nhau trên đống đổ nát của Tô Châu, họ sống với nhau trong hai năm, giống như bạn bè cũng giống người lạ.

Từ trung học cơ sở bắt đầu lớn lên cùng nhau, ước hẹn nhau mãi mãi ở bên nhau, nhưng chàng thiếu niên và cô thiếu nữ lúc đó đã trở thành người lạ mà lại quen thuộc nhất.

Chương 169: Giấc mơ 2

Cuộc sống như vậy có thể xem như bình thường, nhưng đối với Diệp Tinh khi đó mà nói, trong lòng đã có thỏa mãn rất lớn, cứ như vậy bình thản vượt qua cả đời, nghĩ lại cũng là không đến mức tồi cho lắm.

Lâm Tiểu Ngư lẳng lặng nghe Diệp Tinh kể lại chuyện xưa trong giấc mơ, nghĩ đến hai người trong mơ cách năm năm mới gặp lại nhau, thậm chí Lâm Tiểu Ngư trong mơ đã trở nên lạnh lùng, giống như Diệp Tinh, biến thành người xa lạ, trong mắt cô liền không tự chủ được tràn ra một tầng nước mắt.

Giấc mơ này ở chỗ Diệp Tinh nói đến rất chân thật, tựa như là thật sự đã từng xảy ra.

"Trong giấc mơ, Diệp Tinh không cách nào thay đổi cái gì, nhưng trong hiện thực anh, anh lại không thể để cho chuyện như vậy phát sinh. Cho nên, anh phải trở nên rất lợi hại mới có thể hảo hảo bảo vệ cho em, mới có thể không để cho tình cảnh trong giấc mơ phát sinh một lầm nữa.” Diệp Tinh nhẹ giọng nói.

Câu chuyện của hắn chỉ nói đến hai năm đó, nhưng hai năm sau, bóng dáng xinh đẹp lạnh như băng sương kia lại giống như hoa đàm lóe lên rồi biến mất, hoàn toàn điêu linh, không cách nào nhìn thấy nữa.

"Diệp Tinh, em cũng phải cố gắng, em cũng không thể để cho những tình cảnh này phát sinh một lần nữa." Lâm Tiểu Ngư cảm thụ được tâm tình của Diệp Tinh, lau nước mắt một chút, trên mặt tràn đầy vẻ kiên định nói.

"Cho dù có khó khăn gì, chúng ta đều phải cùng nhau vượt qua, tuyệt đối không thể bỏ lại một người nào."

"Được." Diệp Tinh gật gật đầu, nói, "Vô luận có bao nhiêu khó khăn, chúng ta đều phải cùng nhau đối mặt."

Cho dù tận thế đen tối lại đến, hắn cũng phải ở bên cạnh Lâm Tiểu Ngư, không để cho cô bị thương tổn gì nữa.

......

Xe chạy trên đường, khi đến một chỗ lại bị chặn lại.

"Phía trước xảy ra chuyện gì vậy?" Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư xuống xe, lúc này đã có rất nhiều người xuống xe. Ở phía trước có một cô gái mặc quần áo đơn giản, cô gái này thoạt nhìn chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, cả người thoạt nhìn khô khốc, rất gầy, lúc này trên vẻ mặt lo lắng của cô, nước mắt trên mặt không ngừng rơi xuống.

Rất nhiều tiền rơi trên mặt đất, tại thời điểm này nhiều người đang nhặt nó lên.

"Đây là tiền cứu mạng mẹ em, đây là tiền cứu mạng mẹ em, mọi người đừng cướp của em mà." Cô gái không ngừng nói, hai tay đều có chút run rẩy, khập khiễng đi tới.

Diệp Tinh cùng Lâm Tiểu Ngư liếc nhau một cái, Lâm Tiểu Ngư trực tiếp đi tới, cũng nhặt được tiền.

Nhặt được mấy tờ tiền, Lâm Tiểu Ngư trực tiếp đưa tiền cho cô gái nói.

"Cám ơn chị, cám ơn chị nhiều lắm." Cô gái vội vàng cảm ơn, không ngừng nói, giọng nói nghe có chút khàn khàn.

"Không cần gấp gáp, mọi người đang giúp em nhặt tiền thôi." Lâm Tiểu Ngư cười nói.

"Đúng, em gái, chúng ta có thích tiền như thế nào, cũng sẽ tự mình đi kiếm, không đến mức đi cướp đâu." Một người đàn ông hai mươi mấy tuổi, mặc quần áo giao hàng cười nói.

"Đúng vậy, tiểu cô nương, của em đây."

Một số người khác nhặt được tiền cũng liên tục đưa tiền.

"Cám ơn, em cám ơn." Cô gái nhận tiền và liên tục cảm ơn.

"Mẹ em bị bệnh nặng, phải dựa vào số tiền này để cứu mạng." Trong miệng cô lặp đi lặp lại nhiều nhất là những lời này.

Chẳng bao lâu, tất cả tiền trên mặt đất đã được nhặt hết, tất cả mọi người đều đã đưa tiền cho cô gái.

"Cô bé, cháu đếm một chút xem có thiếu tiền không?" Có người đề nghị.

Cô gái vội vàng kiểm kê một lần, sắc mặt hơi thay đổi một chút, sau đó cô lại đếm một lần nữa, nhìn mọi người có chút xấu hổ: "Vẫn thiếu một trăm đồng ạ."

Nghe vậy, Lâm Tiểu Ngư lập tức đi ra, ngồi xổm trên mặt đất, nhưng rất nhanh lại đứng lên, trong tay cô xuất hiện một trăm đồng.

"Đây, một trăm đồng này ở chỗ này này."

Nhìn thấy một trăm nhân dân tệ này, nước mắt trong mắt cô gái ngay lập tức chảy xuống, cô nhận lấy tiền, không ngừng cảm ơn: "Cảm ơn chị."

"Cháu bé mẹ con ở bệnh viện nào vậy? Mọi người xem xem có thuận đường hay không vậy?" Một ông già lớn tuổi hơn trong đám đông nói.

“Mẹ cháu đang nằm trong bệnh viện phụ thuộc Thượng Hải ạ." Cô gái nhỏ giọng nói.

"Diệp Tinh, chúng ta vừa vặn thuận đường." Lâm Tiểu Ngư nhìn Diệp Tinh.

Diệp Tinh gật gật đầu, đi tới trước mặt cô gái, nói: "Để anh chở em đi một đoạn."

Lên xe, Lâm Tiểu Ngư ngồi với cô gái.

Sau đó, Lâm Tiểu Ngư cũng biết một số điều về cô gái.

Cô gái tên là Tôn Giai Di, vừa vặn mười lăm tuổi, từ nhỏ chân đã bị dị tật, bị cha mẹ bỏ rơi, sống trong cô nhi viện đến mười tuổi, sau đó được mẹ nuôi Dương Quế Bình nhận nuôi nuôi dưỡng đến nay.

Dương Quế Bình chưa kết hôn, dựa vào một ít tay nghề của mình kiếm chút tiền lẻ, cách đây không lâu lại đột nhiên bệnh nặng, cần phải phẫu thuật ngay lập tức.

"Chị Tiểu Ngư, anh Diệp Tinh, cám ơn các anh chị đã giúp em, nếu số tiền này xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì em thật sự không biết làm sao bây giờ mới tốt." Trong mắt Tôn Giai Di mang theo một tia nước mắt nói.

Cô bởi vì thân thể mình khiếm khuyết từ nhỏ, đối với cuộc sống liền tràn ngập bi quan, ở cô nhi viện cũng gian nan mà trưởng thành, trước mắt một mảnh u ám, cô đối với cuộc sống của mình không có gì phải chờ mong.

Chương 170: Chị họ Lâm Tiểu Ngư

Nhưng sau khi được Dương Quế Bình nhận nuôi, tuy rằng gia đình Dương Quế Bình cũng rất nghèo, nhưng bà ấy đối với cô đặc biệt tốt, khiến cô dần dần thoát khỏi bi quan, cuộc sống lại có thêm một chút hy vọng.

Cô cũng dần dần có một số kỳ vọng cho tương lai của mình.

"Không có việc gì đâu, mẹ em là người tốt nhất định sẽ gặp được điều tốt lành." Lâm Tiểu Ngư an ủi.

Chiếc xe nhanh chóng đến bệnh viện phụ thuộc Thượng Hải.

"Chị Tiểu Ngư, anh Diệp Tinh, hai người đi cẩn thận, cám ơn hai người đã đưa em đến bệnh viện." Tôn Giai Di khoát tay áo cảm tạ nói.

Nói xong cô liền khập khiễng đi vào trong bệnh viện.

"Đi thôi." Diệp Tinh nhìn Tôn Giai Di rời đi, nói với Lâm Tiểu Ngư.

"Diệp Tinh, Giai Di thật đáng thương." Lâm Tiểu Ngư thở dài một hơi nói.

"Cho nên em mới nhiệt tình giúp đỡ cô ấy như vậy?" Diệp Tinh tò mò hỏi.

Thực tế Lâm Tiểu Ngư cũng không phải là người thích xen vào việc của người khác, nhưng đối với Tôn Giai Di lại để ý như vậy.

"Lúc trước em nghe câu chuyện anh nói, trong lòng luôn có chút lo lắng, em cảm thấy trong cuộc sống chúng ta cần làm việc thiện nhiều hơn, như vậy nguy cơ có thể gặp phải cũng sẽ ít đi rất nhiều." Lâm Tiểu Ngư lắc đầu nói, cô lo lắng rằng giấc mơ của Diệp Tinh sẽ trở thành sự thật trong tương lai.

Trên thế giới có những chuyện có nhân có quả, làm nhiều việc tốt, cả đời cũng có thể bình an hơn rất nhiều.

"Yên tâm đi, cho dù như thế nào thì anh cũng sẽ không để chúng at rời xa nhau." Diệp Tinh cười nói.

- Ừm! Lâm Tiểu Ngư trịnh trọng gật gật đầu, nói: "Em cũng sẽ không để hai chúng ta rời xa nhau."

......

Tại nhà ga xe lửa, một cô gái mặc áo khoác màu đỏ, kéo một chiếc vali lớn màu đen đang đi bộ khó khăn.

Cô gái trông 27,28 tuổi, trông hơi đen, làn da trên khuôn mặt trông không tốt lắm, không sử dụng mỹ phẩm.

Cuối cùng, cô kéo một cái vali lớn ra khỏi nhà ga xe lửa.

"Chị." Sau khi đi ra, nhất thời có một đạo thanh âm thanh thúy vang lên.

Một cô gái tươi mới và đáng yêu nhanh chóng chạy đến.

"Em là Tiểu Ngư?" Cô gái Trịnh Đình Đình nhìn Lâm Tiểu Ngư, có chút không xác định nói.

Thực tế, cô và Lâm Tiểu Ngư đã không gặp nhau trong hai năm.

Sau khi tốt nghiệp đại học cô liền đi làm thuê ở thành phố khác, tết cũng không nhất định sẽ trở về, cho dù trở về cũng không đợi được mấy ngày là đi.

Trong ấn tượng, Lâm Tiểu Ngư cao hoặc thấp hơn một chút, diện mạo bình thường một chút, nhưng hiện tại Lâm Tiểu Ngư rõ ràng càng thêm động lòng người.

Nha đầu này lúc trước thích đi theo sau lưng cô giờ lông vàng hoàn toàn lớn lên thành thiếu nữ rồi.

"Đúng vậy, chị, mẹ em không có ảnh cho chị sao?" Lâm Tiểu Ngư tò mò hỏi.

"Có cho chị, nhưng mà điện thoại di động dù sao cũng có khác với ngoài đời." Trịnh Đình Đình có chút ngượng ngùng nói.

"À." Lâm Tiểu Ngư gật gật đầu, sau đó chỉ chỉ Diệp Tinh, nói: "Người này là Diệp Tinh, chị hẳn là quen biết."

"Xin chào."

Diệp Tinh nhìn Trịnh Đình Đình cười nói.

Hắn quen biết Trịnh Đình Đình, nhưng mà giữa hai người cũng không phải mối quan hệ thân thiết cho lắm.

"Diệp Tinh? Chính là cậu bé lúc học cấp hai thường xuyên chạy đến nhà chơi?" Trịnh Đình Đình nhìn nam sinh to lớn, diện mạo đẹp trai như ánh mặt trời trước mắt, lập tức nhớ tới.

Diệp Tinh khi còn bé không có việc gì liền chạy đến nhà Lâm Tiểu Ngư chơi, lúc ấy nhà cô cách nhà Lâm Tiểu Ngư không xa, cho nên cũng thường xuyên đến nhà Lâm Tiểu Ngư, nhưng mà khi đó cô đã học trung học.

Cô đã sớm trưởng thành, liếc mắt một cái đã nhìn ra ý đồ của Diệp Tinh đối với Lâm Tiểu Ngư, vì sợ em gái họ của mình bị tiểu nam sinh như Diệp Tinh lừa gạt, còn đuổi đánh Diệp Tinh hai lần, hiện tại nhớ tới rất xấu hổ.

Không nghĩ tới nhiều năm như vậy không gặp, cậu bé lúc trước lớn lên như vậy.

"Hiện tại các em là?" Trịnh Đình Đình xấu hổ cười hai tiếng, sau đó hỏi.

"Bây giờ Diệp Tinh là bạn trai em." Lâm Tiểu Ngư hào phóng giới thiệu.

"Trước kia đã nhìn ra động cơ của Diệp Tinh không thuần khiết, hiện tại vẫn là bị hắn đắc thủ ạ." Trịnh Đình Đình thầm nghĩ trong lòng.

Nhưng mà nam nữ mỹ mạo trước mắt, hơn nữa còn cùng nhau lớn lên từ cấp hai, trong lòng cô đều có một chút hâm mộ.

Nghĩ đến mình, trong mắt Trịnh Đình Đình không khỏi có chút ảm đạm.

"Đúng rồi, chị họ, anh rể đâu? Không có cùng chị đến Thượng Hải sao?" Lâm Tiểu Ngư nhìn Trịnh Đình Đình hỏi.

Cô biết lúc chị họ mình học đại học đã có một người bạn trai, vẫn quen nhau đến bây giờ, lần trước còn nghe mẹ mình nói sắp nói chuyện kết hôn.

"Chia tay rồi." Trịnh Đình Đình lắc đầu, sắc mặt có chút ảm đạm.

Nghe vậy, Lâm Tiểu Ngư có chút sửng sốt, nhưng mà cô lập tức dừng lại đề tài này.

"Chị, chỗ ở em đã tìm xong rồi, em sẽ đưa chị đi ngay lập tức." Lâm Tiểu Ngư lập tức nói.

"Được." Trịnh Đình Đình gật gật đầu, kéo cái vali lớn đi.

Nhưng mà nhìn cô cầm cái vali rõ ràng có chút vất vả.

"Cái vali này để tôi cầm cho." Diệp Tinh thấy thế, trực tiếp đi tới nói.

"Cái vali này của tôi rất nặng." Trịnh Đình Đình vội vàng khoát tay áo, muốn cự tuyệt.

Nhưng mà Diệp Tinh tay phải vừa nhấc lên, liền đem cái vali này dễ dàng xách lên.

Hắn đem đến một nơi, sau đó mở xe đặt vali vào trong cốp xe.

"Chiếc xe này là BMW 7 Series?" Trịnh Đình Đình nhìn thấy chiếc xe trước mắt, trong mắt lộ ra vẻ khiếp sợ.

Chương 171: Nhảy lầu 1

"Tiểu Ngư, đây là... ?" Cô nhịn không được nhìn Lâm Tiểu Ngư hỏi.

Giá của chiếc xe này cô ta biết một ít, giá ít nhất là hơn năm mươi vạn! Cho dù giá trị mấy trăm vạn cô ta cũng chưa nhìn thấy bao giờ.

"Chị, đây là xe Diệp Tinh mua." Lâm Tiểu Ngư cười giải thích.

Trịnh Đình Đình nghe vậy, nhịn không được hỏi: "Diệp Tinh sao có thể mua được một chiếc xe đắt tiền như vậy? Là mượn tiền mua sao? Hay là... ?"

Cô ta biết nhà Diệp Tinh cũng là nông dân, trong nhà cũng không giàu có gì.

Chỉ riêng việc nuôi chiếc xe này cũng không nhất định có thể nuôi* được.

* Nuôi: đổ xăng

* Nuôi: đổ xăng

"Diệp Tinh mở công ty, kiếm được chút tiền nên mua được cái xe này." Lâm Tiểu Ngư suy nghĩ một chút rồi trả lời.

Diệp Tinh đến bây giờ đều kiếm được mấy tỷ, nếu nói cho Trịnh Đình Đình nghe, không biết Trịnh Đình Đình sẽ có biểu tình gì, cho nên cô chỉ nói một chút.

"Mở công ty? Mua được xe BMW 7 Series?" Cho dù không biết tình huống cụ thể của Diệp Tinh, trong lòng Trịnh Đình Đình cũng bị chấn động.

Đứa trẻ lúc trước ở nhà Lâm Tiểu Ngư bị cô ta đuổi qua hai lần hiện tại lại đạt được thành tựu như vậy.

Nghĩ tới đây, trong lòng Trịnh Đình Đình càng thêm hâm mộ.

Trên đường phố Thượng Hải xe cộ liên tục qua lại, cuối cùng, chiếc xe đã đến một nơi.

"Chị, nơi này chính là nơi em tìm cho chị." Lâm Tiểu Ngư dẫn Trịnh Đình Đình vào một căn phòng.

Đây là một phòng đơn giản, hai mươi hai mét vuông, vị trí địa lý tốt, giá thuê cũng rất rẻ.

"Phiền em rồi Tiểu Ngư." Trịnh Đình Đình cười nói.

Nhìn phòng một chút, hỏi thăm tình hình tiền thuê nhà một chút, Trịnh Đình Đình trong lòng rất hài lòng.

Bây giờ cô ta sẽ làm việc chăm chỉ ở Thượng Hải.

"Chị em chúng ta nói mấy câu khách khí làm gì, chị, chúng ta đi mua chút đồ dùng sinh hoạt cần thiết đi, sau đó em mời chị đi ăn cơm." Lâm Tiểu Ngư cười hì hì nói. Mẹ cô chỉ có một chị ruột, quan hệ giữa hai nhà đặc biệt tốt, từ nhỏ cô cũng rất thích đi theo chị họ mình, bài tập về nhà cũng do Trịnh Đình Đình dạy kèm.

Hai người đi vào trong cửa hàng bắt đầu mua sắm, toàn bộ hành trình Diệp Tinh giống như một vệ sĩ đi cùng.

Chờ mua sắm xong, ba người đi tới một quán rau quê*.

* Rau quê: Rau sạch được trồng ở các trang trại nông thôn, không sử dụng các chất hóa học.

* Rau quê: Rau sạch được trồng ở các trang trại nông thôn, không sử dụng các chất hóa học.

"Tiểu Ngư, Diệp Tinh?" Lúc này ở trong quán rau quê bên kia cũng có ba người, ba người kia Diệp Tinh còn rất quen thuộc.

Chị em Chu Vũ Huyên, Chu Lãnh Huyên, một người khác vậy là lại là Đổng Nguyệt.

"Lãnh Huyên, chị Vũ Huyên." Lâm Tiểu Ngư nhìn thấy Chu Lãnh Huyên, Chu Vũ Huyên, cười chào hỏi.

Ba người Chu Lãnh Huyên đi tới, Chu Lãnh Huyên nhìn Diệp Tinh, lại nhìn Lâm Tiểu Ngư, trên mặt hiếm thấy lộ ra một tia tươi cười, nói: "Tiểu Ngư, các cậu cũng ở chỗ này a?"

"Ừm, bọn tôi chuẩn bị ở chỗ này ăn cơm." Lâm Tiểu Ngư cười gật đầu.

"Tiểu Ngư, ba người này là ai vậy?" Trịnh Đình Đình nhìn ba người, không hiểu sao cảm thấy một tia lo lắng thay Lâm Tiểu Ngư.

Ba người trước mắt đều rất xinh đẹp, giống như là đại minh tinh trong phim vậy.

Nam sinh có thể kiếm tiền như Diệp Tinh, lớn lên lại không tồi khẳng định rất được hoan nghênh, Trịnh Đình Đình quyết định tự mình dặn dò Lâm Tiểu Ngư vài câu.

"Chị, đây là bạn học của em, còn đây là chị gái của bạn học của em." Lâm Tiểu Ngư cười giới thiệu.

Nhưng mà khi nhìn thấy Đổng Nguyệt, cô liền không biết giới thiệu như thế nào.

"Tôi là bạn tốt của Vũ Huyên, Đổng Nguyệt." Đổng Nguyệt tự mình giới thiệu mình.

Cô ta nhìn Diệp Tinh, trên mặt lộ ra một tia cảm thấy hứng thú, nói: "Diệp Tinh, nghe nói cậu ở núi Hỗn Nguyên cứu được Lãnh Huyên, thân thủ rất lợi hại nha?"

Cô ta nghe Chu Lãnh Huyên nói Diệp Tinh thế nhưng có thể dùng tay không đào một cái sơn động đi ra.

"Chị Đổng Nguyệt." Chu Lãnh Huyên nhất thời kéo Đổng Nguyệt một chút.

"Cùng nhau vượt qua nguy hiểm mà thôi, không thể nói là ai cứu ai." Diệp Tinh bình tĩnh nói.

"Vậy cậu..." Ánh mắt Đổng Nguyệt chuyển động một chút, còn muốn nói cái gì đó.

"Tiểu Nguyệt, cậu im lặng một chút." Chu Vũ Huyên lôi kéo Đổng Nguyệt, ngăn cản lời nói của cô ta.

Lần trước Chu Lãnh Huyên nói chuyện nguy hiểm ở núi Hỗn Nguyên, Đổng Nguyệt tựa hồ đối với Diệp Tinh có chút hứng thú.

Nhưng mà lấy tính tình của Diệp Tinh, tuyệt đối sẽ không để ý Đổng Nguyệt.

Ngay khi cô ngăn đổng Nguyệt lại, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một trận âm thanh ồn ào náo loạn.

- Không hay rồi, có người nhảy lầu!

"Nhảy lầu?" Lâm Tiểu Ngư, Trịnh Đình Đình, Chu Vũ Huyên sắc mặt khẽ biến, nhanh chóng đi tới.

Đi theo đám đông, bọn họ nhanh chóng đi xuống một tòa nhà tồi tàn.

Tòa nhà này cao mười ba tầng, lúc này một cô gái đang đứng ở mái hiên tầng thứ mười ba, chỉ cần tiến thêm một bước nữa, sẽ trực tiếp rơi xuống.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

“Tại sao cô gái này lại nhảy lầu?"

Mau báo cảnh sát!"

“Đây không phải là cô bé nhà Quế Bình nhận nuôi sao? Sao bỗng nhiên nghĩ không thông vậy?"

"Mẹ Trương, bà và nhà Quế Bình rất thân thiết sao? Có biết nguyên nhân hay không?"

......

Chương 172: Nhảy lầu 2

Dưới lầu mọi người bàn tán sôi nổi, một số người nhìn một người phụ nữ bốn mươi mấy tuổi, người phụ nữ này lắc đầu, nói: "Tôi cũng không biết, nhưng mà nghe nói Quế Bình sinh bệnh nặng, cần rất nhiều tiền, lúc này đang nằm trong bệnh viện. Lúc trước Giai Di đem tất cả những thứ đáng giá trong nhà đều bán đi, tích góp tiền chữa bệnh cho Quế Bình, không biết tình huống hiện tại thế nào.”

- Giai Di?

Nhìn thấy cô gái đứng trên mái hiên, lúc này sắc mặt Lâm Tiểu Ngư, Diệp Tinh đều khẽ biến.

Lúc trước Tôn Giai Di còn đi bệnh viện, nhưng hiện tại sao lại ở đây?

- Diệp Tinh, chúng ta lên xem một chút đi! Lâm Tiểu Ngư vô cùng lo lắng nói.

"Được." Diệp Tinh cũng lập tức gật đầu, hai người nhanh chóng tiến vào trong lầu.

Thấy Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư tiến vào, Trịnh Đình Đình, Chu Vũ Huyên, Chu Lãnh Huyên dừng một chút, sau đó cũng nhanh chóng đi theo vào.

"Đi vào làm gì?" Đổng Nguyệt lẩm bẩm, nhưng mà cô ta cũng rất nhanh đi theo phía sau.

Rất nhanh bọn họ đi lên tầng mười ba, lúc này nơi này đã có vài người đang khuyên nhủ Tôn Giai Di.

"Giai Di, em đang làm gì vậy? Quay lại ngay.” Lâm Tiểu Ngư nhìn Tôn Giai Di, vội vàng hô to.

Tôn Giai Di xoay người, nhìn thấy Lâm Tiểu Ngư, sắc mặt cô rất bình tĩnh, đứng ở rìa tầng lầu này, bình tĩnh lại làm cho người ta sợ hãi.

"Em mau vào đây a, lúc trước không phải em còn đi nộp phí trị liệu cho mẹ mình sao? Mẹ em sẽ rất buồn khi em làm vậy, mau vào đây ngay.” Lâm Tiểu Ngư khuyên nhủ.

"Không, phí trị liệu bị trộm rồi, mẹ em chưa kịp trị liệu đã chết rồi." Tôn Giai Di nhìn Lâm Tiểu Ngư, sắc mặt bình tĩnh nói.

Nghe vậy, sắc mặt Lâm Tiểu Ngư nhất thời đột nhiên biến đổi.

"Chị Tiểu Ngư, lúc trước cảm ơn tiền của chị, Lúc đó em thiếu hai tờ năm mươi, nhưng chị trực tiếp đưa cho một tờ một trăm, em biết đây là tiền của chị, đáng lẽ em không thể lấy, nhưng mẹ em thực sự rất cần, nợ chị một trăm kia, em không trả được rồi.” - Tôn Giai Di từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh, nhưng trong mắt cô ấy lại lộ ra một tia tuyệt vọng, đó là một loại tuyệt vọng sâu sắc đối với thế giới.

"Thế giới này đầy ác ý với em. Kể từ khi em được sinh ra, thế giới của em lúc nào cũng là ảm đạm, chỉ có mẹ em đã cho em vài hy vọng, nhưng bây giờ hy vọng của em đã biến mất rồi.” - Nước mắt trong mắt Tôn Giai Di bỗng nhiên lăn xuống, vốn có thể cứu mẹ cô, nhưng tiền đã bị đánh cắp, mẹ cô chết rồi, cô không biết sau này một mình mình làm sao có dũng khí đối mặt với cuộc sống đây.

"Sống mới có hy vọng, mẹ em khẳng định muốn em sống thật tốt." Lâm Tiểu Ngư vội vàng nói.

Cô nhìn Diệp Tinh bên cạnh một cái.

Diệp Tinh biết trong lòng cô nghĩ, bất động thanh sắc đi vài bước.

Thế nhưng, lúc hắn vừa mới động gì, đột nhiên một thanh niên trong đám người cách Tôn Giai Di gần nhất động, lấy tốc độ kinh người, trực tiếp hướng Tôn Giai Di bắt tới. Xem ra là muốn nhanh chóng cứu Tôn Giai Di xuống.

"Không ổn." Diệp Tinh lúc này sắc mặt khẽ biến, dựa theo động tác của người đàn ông kia, khả năng thành công cực nhỏ, hắn không kịp do dự, cũng nhanh chóng tiến lên, hướng Tôn Giai Di mà bắt.

"Diệp Tinh." Lâm Tiểu Ngư thấy Diệp Tinh như thế, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng, cũng tiến lên một đoạn.

"Không cần cứu em." Tôn Giai Di nhìn vị thanh niên kia một cái, thân thể không chút do dự đi về phía trước một bước.

- Không ổn! Vị thanh niên kia sắc mặt đột nhiên biến đổi, vội vàng thay đổi động tác, nhưng sau khi xoay người lại vừa vặn tiếp xúc với Lâm Tiểu Ngư.

"Diệp Tinh." Một đạo thanh âm kinh hoảng vang lên, sau đó thân thể Lâm Tiểu Ngư bị đụng một cái, trực tiếp bay ra khỏi nóc nhà.

Gần như tụt lại phía sau chưa đầy một giây, Tôn Giai Di cũng từ trên lầu rơi xuống.

Ầm ầm!

Diệp Tinh nhìn thấy Lâm Tiểu Ngư, nhìn bóng dáng cô rơi xuống, ánh mắt trong nháy mắt đỏ lên.

Trước mắt trong nháy mắt trở nên mơ hồ, những cảnh sắc sáng ngời kia tựa như đang biến hóa, thời gian tựa như đang tiến lên, nhưng lại tựa như đang lui về phía sau.

Người chung quanh biến mất không thấy, ánh sáng không ngừng yên lặng, ánh sáng đang biến mất, những màn hình khổng lồ đang không ngừng phát sóng quảng cáo giống như mất đi năng lượng chống đỡ, rốt cục không còn chiếu cái gì nữa, mà những tòa nhà cao tầng kia bắt đầu trở nên mục nát, không ngừng sụp đổ.

Trên đường phố, từng vết nứt lan rộng, nhiều nơi chất đầy đá vụn.

Hết thảy đều đang nhanh chóng biến hóa, dần dần, Diệp Tinh cảm giác được một đạo khí tức rét lạnh đánh úp lại, cảnh tượng mơ hồ trước mắt hắn lại dần dần trở nên rõ ràng.

Diệp Tinh phát hiện quần áo của mình đã biến mất không thấy, biến thành một kiện giáp kỳ dị, hắn phát hiện mình đứng ở trên một mảnh phế tích thật lớn.

Đây là một thành phố, hơn một nửa khu vực trong thành phố hóa thành đống tường đổ nát, chỉ có một số ít nơi vẫn có ánh sáng nhấp nháy.

Mà ở bên ngoài thành thị, hoàn toàn là một mảnh hắc ám.

Ánh mắt của hắn nhìn về phía xa xa, nơi đó, tám cây cột lớn màu đen cắm thẳng vào chân trời.

Đây là thời kỳ tận thế đen tối!

- Gào! Xa xa, một đạo tiếng gầm giận dữ vang trời truyền đến, một con dị thú thân dài tới hơn mười thước, giống như gấu đứng trên bầu trời, trên người quấn quanh từng đạo lôi điện, không ngừng phóng điện về bốn phía.

Mà ở vị trí phía dưới, từng con dị thú nhỏ yếu đang điên cuồng công kích con người.

Chương 173: Cơn ác mộng 1

"Diệp Tinh, bốn phía hoàn toàn bị vây quanh, có một con dị thú cấp hoàng cảnh, vương cảnh cũng có mười con, chúng ta trốn không thoát."

Trên đống đổ nát, lúc này còn có ba người đứng thẳng.

Một người đàn ông trung niên trên người mặc lớp giáp kỳ dị, trong tay cầm một thanh chiến đao thật lớn.

Một người thanh niên khác vô cùng cường tráng, cánh tay để trần, trong tay cầm một thanh cự chùy.

Người thứ ba là một thanh niên cắt đầu tấc, trong tay cầm một thanh nhuyễn kiếm uốn lượn giống như độc xà.

"Lân Pha, Băng Hoàng ở đâu?" Diệp Tinh tựa hồ trong nháy mắt thích ứng thân phận của mình, hắn nhìn thanh niên cường tráng kia hỏi.

"Băng Hoàng trước khi dị thú chưa tới đã rời đi, đi tới các thành phố khác cứu viện rồi, không biết tình huống nơi này." Lân Pha nhanh chóng nói.

Nghe vậy, Diệp Tinh trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nắm trường kiếm trong tay, trầm giọng nói: "Lân Pha, Lam Thành, Tam Đại, kế tiếp do chúng ta chiến đấu phá vòng vây, về phần sống hay chết thì tùy vận khí của mình đi!"

- Được! Trên mặt ba người tất cả đều không có vẻ sợ hãi, nhanh chóng xông về phía dị thú.

Trong ngày tận thế này, họ đã sẵn sàng cho cái chết.

......

Bên kia, một người con gái mặc áo giáp màu lam, lưng đeo một thanh trường thương, khuôn mặt lạnh như băng đang tiến về phía một thành phố.

"Ừm?" Đột nhiên, người con gái dừng lại, nhìn về phía xa, cô dường như nghe thấy tiếng gầm.

"Tô Châu xuất hiện tình huống gì vậy?" Người con gái trầm giọng hỏi.

Nhất thời có một người con gái khác tiến lên, cung kính nói: "Băng Hoàng, Tô Châu có dị thú cấp hoàng cảnh bỗng nhiên phát động công kích, hiện tại đã hoàn toàn bao vây Tô Châu."

"Tại sao không nói sớm?" Băng Hoàng nhất thời vẻ mặt âm trầm nhìn cô ta.

Ầm ầm!

Thân ảnh của cô bạo động, nhanh chóng bay về phía tô thị.

"Băng Hoàng, Tô Châu đã không ngăn cản được nữa rồi, trở về cũng vô dụng." người con gái kia hô to, nhưng lúc này thân ảnh Băng Hoàng đã biến mất.

......

- Phanh! Phanh!

Trên phế tích, đông đảo tu luyện cường giả cùng những yêu thú kia điên cuồng chiến đấu cùng một chỗ.

- Roẹt! Một dị thú giống như con mãng xà đánh úp lại, xẹt qua cổ họng Diệp Tinh, nhưng bị Diệp Tinh mạo hiểm tránh thoát.

Trường kiếm của hắn trong nháy mắt đâm ra, đem thân thể một con mãng xà này trực tiếp chém thành hai nửa.

- Gào!

Một chỗ khác, một con dị thú giống như báo hoa mai, trên người tản ra huyết khí cường đại nhìn chằm chằm Diệp Tinh, tiếng gầm gừ nhanh chóng đánh tới.

"Không tốt, bị chú ý rồi." Sắc mặt Diệp Tinh khẽ biến.

Hắn một mực cẩn thận chiến đấu, không gây ra nhiều động tĩnh, chuẩn bị tìm kiếm cơ hội đột phá vòng vây.

Loại yêu thú khủng bố như báo hoa mai đánh tới, tốc độ nhanh đến cực hạn, móng vuốt xẹt lên cánh tay Diệp Tinh, thậm chí vẽ ra một đạo vết thương, mà công kích của Diệp Tinh rõ ràng bị nó ngăn cản.

Thực lực của con dị thú giống báo này vượt qua Diệp Tinh!

- Diệp Tinh! Mấy người khác thấy thế, muốn tới trợ giúp, nhưng bị dị thú khác dây dưa, căn bản không cách nào đến.

Sau vài lần công kích, trên người Diệp Tinh đã có rất nhiều vết thương.

- Muốn chết ở chỗ này sao? Diệp Tinh trong lòng yên lặng nói.

"Kết quả như vậy cũng không tệ đi." Hắn lắc đầu, trong lòng cũng không có gì sợ hãi.

Lần lượt công kích, vết thương trên người hắn càng ngày càng nhiều, thậm chí hầu họng cũng xuất hiện một ít vết thương.

- Gầm gừ! Dị thú giống báo gầm nhẹ, lại bay về phía Diệp Tinh, huyết khí trên người vờn quanh, mục tiêu công kích của hai móng vuốt chính là điểm yếu của Diệp Tinh.

Diệp Tinh vội vàng ngăn cản, thế nhưng ngăn cản được móng vuốt thứ nhất, thì móng vuốt thứ hai lập tức đánh tới, Diệp Tinh thậm chí cảm giác được sự đau đớn ở cổ họng mà móng vuốt đánh tới.

"Roẹt!"

Thế nhưng, bỗng nhiên một đạo khí tức rét lạnh bao phủ mà đến, toàn bộ thân thể dị thú báo hoa mai kia trong nháy mắt kết thành một tầng băng sương, sau đó toàn bộ thân thể vậy mà chia làm hai nửa.

Vốn tưởng rằng mình sắp chết, nhưng bỗng nhiên con báo này bị đánh chết trước.

Đây hẳn là chuyện rất cao hứng, nhưng sắc mặt Diệp Tinh lại đột nhiên biến hóa, hắn nhìn cô gái lạnh như băng xuất hiện mang áo giáp màu lam xa xa, vội vàng nói: "Tiểu Ngư, cô tới làm cái gì vậy? Ra khỏi đây ngay.”

Thân ảnh Lâm Tiểu Ngư xẹt qua, trong nháy mắt liền đi tới bên cạnh Diệp Tinh, cô nắm lấy bả vai Diệp Tinh, trầm giọng nói: "Tôi mang cậu rời đi."

Cô nắm lấy Diệp Tinh, nhanh chóng bay về phía xa.

- Gào!

Trên không trung, con gấu khổng lồ lớn hơn mười thước, cả người chớp động lôi điện rõ ràng cảm ứng được sự tồn tại của Lâm Tiểu Ngư, rống giận một tiếng, nhanh chóng bay tới.

Nhất thời, vô số đạo lôi điện lan tràn hướng nơi này.

Ở đây, chỉ có một mình Lâm Tiểu Ngư có thể đe dọa nó.

Mang theo Diệp Tinh, tốc độ của Lâm Tiểu Ngư giảm đi rất nhiều.

- Lâm Tiểu Ngư, mặc kệ tôi, cô mau đi a!

Diệp Tinh nhìn Lâm Tiểu Ngư, giận dữ nói.

- Cậu cho rằng thực lực hoàng cảnh mình có thể sống sót ở chỗ này sao? Lâm Tiểu Ngư nhìn lôi điện của con gấu khổng lồ xa xa, trầm giọng nói.

Cô huy động trường thương trong tay, từng đạo băng tinh trên không trung nhanh chóng ngưng tụ mà thành, công kích lôi điện của con gấu khổng lồ kia.

- Cho dù tôi không sống được, cô cũng rời khỏi nơi này cho tôi! Diệp Tinh rống giận, sắc mặt đều trở nên có chút vặn vẹo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!