"Bíp!" "Bíp!"
Trên đường xe chạy nhộn nhịp, các loại xe cộ đang không ngừng chạy lấy, thỉnh thoảng có tiếng còi truyền tới.
Đầu tháng chín, thời tiết vẫn nóng bức, cho dù chưa tới bảy giờ, mặt trời cũng đã bắt đầu phả ra hơi thở nóng bức.
Trên một chiếc ghế đá, có một thanh niên đang nằm ngửa, ánh mặt trời xuyên thấu qua lá cây dừng lại trên mặt hắn, tạo thành chấm sáng lấm tấm.
Lúc này vị thanh niên này hình như đang ngủ.
Bỗng nhiên, mi mắt hắn chuyển động một chút, sau đó mở ra. Hắn ngẩng đầu một cái, sau đó thấy được mặt trời thật lớn treo trong không trung.
"Mặt trời? Làm sao có thể? Không phải vào tám năm trước mặt trời đã biến mất sao?" Thanh niên lập tức ngây ngẩn.
Trong trí nhớ, khi tám cây trụ đen khổng lồ từ trên trời rơi xuống, mây đen bao phủ toàn bộ Trái Đất, từ đó, bọn họ cũng chưa từng thấy lại mặt trời.
Toàn bộ Trái Đất tiến vào ngày tận thế.
Chẳng qua mấy giây sau, ánh mắt hắn bởi vì bị ánh mặt trời trực tiếp soi vào mà có chút đau nhói, đành bất đắc dĩ phải thu hồi ánh mắt.
"Không phải trước đó mình trúng độc tố của Bạch Nguyên Mãng sao? Sao lại không có chết?" Trong lòng thanh niên hiện lên sóng gió kinh hoàng, nhưng trên mặt lại không có biểu hiện ra chút gì.
Thanh niên này chính là Diệp Tinh.
Hắn suy tư một chút, thấy được xa xa từng là từng tòa cao ốc to lớn đồ sộ, thấy được xe cộ qua lại trên đường.
Trên màn ảnh của một tòa lầu cao lúc này còn đang phát một quảng cáo mỹ phẩm dưỡng da.
"Tình cảnh nơi này hình như đã thấy qua ở nơi nào đó?"
Diệp Tinh nhìn bốn phía, lúc này xung quanh cũng không có mấy người, nơi này thuộc về một góc của công viên, bình thường rất ít có người tới.
"Alo!" Xa xa, có một người đàn ông trung niên cầm điện thoại di động đang gọi điện thoại.
Diệp Tinh khẽ động, hắn sờ vào túi mình, nhưng bên trong trừ có một ít tiền lẻ, cũng không có điện thoại di động.
Suy nghĩ một chút, Diệp Tinh trực tiếp đi tới bên cạnh người đàn ông trung niên kia.
Đợi khi người đàn ông trung niên kia nói chuyện điện thoại xong, Diệp Tinh vội vàng nói: "Chào ngài, điện thoại di động của tôi bị mất, có thể cho tôi gọi nhờ một cuộc điện thoại được không?"
Người đàn ông trung niên nhìn thoáng qua Diệp Tinh, cười một tiếng: "Nhìn tuổi cậu hình như vẫn là học sinh nhỉ? Cầm lấy."
Ông ta đưa điện thoại di động qua.
"Cám ơn." Diệp Tinh nói cám ơn, hắn nhận lấy điện thoại di động, ánh mắt trực tiếp nhìn về phía ngày tháng.
07: 27
Thứ bảy ngày 5 tháng 9 năm 2020
Oanh!
Xem thời gian mà điện thoại di động hiển thị, đầu óc Diệp Tinh nổ ầm.
"10 năm trước, mình trở lại 10 năm trước ư?" Trong mắt Diệp Tinh có vẻ khó tin.
Hắn mượn điện thoại di động chính là tra xem một chút hiện tại rốt cuộc là thời gian nào.
Mà lúc này trí nhớ của hắn cũng đang nhanh chóng lật lại.
"Đúng, cảnh tượng của nơi này đúng là 10 năm trước, ở ngày 5 tháng 9, mình nhớ lúc đó ngủ ở chỗ này một đêm."
Nhìn quanh bốn phía, ký ức bị phủi bụi nhanh chóng hiện ra.
"Cậu sao vậy?" Bên cạnh, người đàn ông trung niên nhìn thấy Diệp Tinh vừa cầm điện thoại di động liền ngẩn người, không nhịn được hỏi, trong mắt ông ta rõ ràng có một chút cảnh giác.
Nghe thấy người đàn ông trung niên nói, Diệp Tinh nhanh chóng lấy lại tinh thần, hắn đưa điện thoại di động ra nói: " Xin lỗi, tôi không nhớ nổi số điện thoại kia."
Người đàn ông trung niên gật đầu một cái, cất điện thoại di động nhiệt tình nói: "Phía trước cách đó không xa có sở công an, nếu cậu có chuyện gì thì có thể đến đó nhờ giúp đỡ."
Diệp Tinh ứng phó đôi câu, nhanh chóng rời đi.
"Bây giờ thật sự là năm 2020?" Lúc này Diệp Tinh nhìn bốn phía, trong mắt hiện lên vẻ không tưởng tượng nổi.
Năm 2020, tất cả bình thường, nhưng mà tháng 9 hai năm sau, sẽ có trụ khổng lồ màu đen hạ xuống, theo đó thì tai nạn cũng giáng lâm.
Bởi vì không có ánh mặt trời, phần lớn thực vật tử vong, loài người, động thực vật bị ảnh hưởng khắp mọi mặt, trong thời gian ngắn ngủi, sinh mạng trên trái đất tử vong hơn nửa.
Nhưng mà mặc dù bước vào thời đại hắc ám, nhưng trụ khổng lồ hắc ám cũng mang đến cơ duyên cực lớn.
Sau khi trụ khổng lồ hạ xuống, từng luồng ánh sáng không ngừng từ phía trên xuất hiện, tán xạ ra bốn phía, bên trong có ẩn chứa công pháp, linh lực tinh thạch vân... vân.
Những công pháp này chính là công pháp tu luyện, Trái Đất lập tức tiến vào thời đại toàn dân tu luyện, không ngừng có cường giả xuất hiện. Mây đen phủ xuống, cường giả không ngừng xuất hiện kéo theo đó là trật tự không ngừng tan vỡ.
Nhưng mà loài người có thể tu luyện, những động vật kia cũng nhận được công pháp cùng với linh lực tinh thạch.
Dưới sự hỗ trợ của linh lực tinh thạch cùng một vài bí thuật, linh trí của chúng tăng lên, thậm chí không kém gì loài người, chúng nghiên cứu công pháp, bắt đầu con đường tu luyện, trở thành dị thú.
Sau đó, loài người cùng dị thú bắt đầu chiến đấu.
Hàng loạt thành phố bị phá, dưới tình cảnh đó, loài người do vừa mới bắt đầu nội đấu đã lập lại trật tự đi về phía đoàn kết, loại chuyện này một mực kéo dài tám năm, cũng chính là thời điểm Diệp Tinh tử vong.
Sau đó có thể sẽ còn tiếp tục kéo dài nữa.
Trong lòng yên lặng suy nghĩ, nhìn tình cảnh quen thuộc mà xa lạ, Diệp Tinh đã xác định mình sống lại.
Trên thực tế, thời đại hắc ám hạ xuống, Trái Đất biến đổi, hoàn toàn vượt ra khỏi sự nhận biết của tất cả mọi người.
Hiện tại coi như việc sống lại rất không tưởng tượng nổi, Diệp Tinh vẫn nhanh chóng thích ứng.
"Kiếp trước ngày hôm nay hẳn là ngày ghi danh đại học Hải Thị, mà mình bởi vì chuyện của cha mẹ mà buông bỏ việc học, và đoạn tuyệt liên lạc với Tiểu Ngư."
Diệp Tinh suy nghĩ trong lòng, tim hắn đang bình tĩnh bỗng nhiên không nhịn được nhảy lên, trong đầu hiện ra một bóng dáng.
Lâm Tiểu Ngư, cô gái mà sâu trong trí nhớ của hắn vĩnh viễn không quên được.
Hình như nghĩ tới điều gì, trong mắt Diệp Tinh tràn đầy vẻ kích động, hắn nhanh chóng chạy tới bên lề đường, cản lại một chiếc xe taxi.
"Bác tài, tới đại học Hải Thị!" Diệp Tinh vội vàng nói.
"Chàng trai, thấy cậu gấp như vậy hẳn tới đại học Hải Thị ghi danh?" Tài xế thấy bộ dạng vội vàng của Diệp Tinh, khẽ cười nói.
Xe khởi động, nhanh chóng lái về phía xa.
"Sống lại ngày hôm nay, chẳng lẽ là ông trời muốn đền bù tiếc nuối trong lòng?"
Diệp Tinh ở bên trong ngày tận thế trải qua từng cuộc chiến sinh tử, tâm trạng chưa từng dao động, lúc này lại giống như thiếu niên mới biết yêu đi gặp cô gái mà mình thích vậy, căn bản không cách nào bình tĩnh.
Một mực qua 40 phút, xe cũng đã tới cổng đại học Hải Thị.
Diệp Tinh hít sâu một hơi, nhanh chóng tiến vào.
...
Cách cửa đại học Hải Thị không xa, lúc này có một cô gái đứng.
Cô gái mặc đồ màu trắng, sau đầu buộc tóc đuôi ngựa, dung mạo không tính là tuyệt đẹp, nhưng mang đến cảm giác rất trong lành, da thịt trắng nõn làm tăng thêm rất nhiều ý vị.
Thỉnh thoảng lại có nam sinh bị thu hút đưa tới ánh nhìn.
"Sao lại không bắt máy chứ? Không phải đã giao hẹn là bảy giờ mười phút tập hợp ở chỗ này sao?" Trong mắt cô gái có vẻ lo lắng vẻ, không ngừng gọi điện thoại di động, nhưng vẫn không nối máy được.
"Bạn học, có cần giúp đỡ gì không?" Xa xa, một nam sinh tự nhận là có chút đẹp trai đi tới, nhìn cô gái mỉm cười nói.
"Không có gì." Cô gái lắc đầu một cái, từ chối khéo nam sinh trợ giúp, sau đó lại bắt đầu bấm một dãy số quen thuộc trong điện thoại di động.
"Tiểu Ngư."
Bỗng nhiên, một giọng nói truyền tới, cô gái nhìn về phía phát ra tiếng gọi, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia, trên mặt bỗng lộ ra vẻ vui thích.
Chương 3: Anh Rất Nhớ Em!
Lâm Tiểu Ngư tung tăng chạy tới, vui vẻ nói: "Diệp Tinh, cuối cùng anh cũng tới rồi, em đã gọi cho anh mười mấy cuộc điện thoại liền."
"Điện thoại di động bị trộm." Diệp Tinh mỉm cười nói.
Nhìn cô gái trước mắt chỉ tồn tại sâu trong trí nhớ, trong lòng Diệp Tinh trăm mối cảm xúc đồng thời xuất hiện.
Lâm Tiểu Ngư, được phân vào cùng lớp với hắn từ năm lớp tám.
Lúc ấy, cô gái với nụ cười híp mắt nhìn hắn, lần đầu gặp mặt đã để lại trong lòng hắn một dấu vết khó có thể xoá nhoà.
Hắn cùng cô, cùng nhau học tập, cùng nhau lên cấp ba, lớp mười không chung lớp, đến lớp mười một lại được chia lớp học chung.
Hắn thích Lâm Tiểu Ngư, mỗi lần nhìn thấy Lâm Tiểu Ngư, trong lòng lại có một loại rung động không thể nói thành lời. Mà hắn biết, Lâm Tiểu Ngư cũng thích hắn.
Cho nên, năm lớp mười hai đó, hắn tỏ tình.
Lâm Tiểu Ngư đón nhận, nhưng lớp mười hai lấy việc học làm trọng, bọn họ giao hẹn cùng nhau thi vào cùng đại học thành phố Thượng Hải, sau đó ở bên nhau.
"Hả, sao điện thoại di động lại bị trộm mất? Những tên kẻ trộm đó thật đáng ghét!" Lâm Tiểu Ngư tức giận nói.
Nhìn cô gái trước mắt mặt đầy vẻ tức giận bất bình, Diệp Tinh bỗng nhiên tiến lên một bước, sau đó trực tiếp kéo cô gái trước mặt này vào trong ngực.
Lâm Tiểu Ngư lập tức ngây người, ngơ ngác không biết nên làm gì.
"Tiểu Ngư."
Diệp Tinh ôm thật chặt cô gái trước mắt, cảm nhận hơi thở quen thuộc kia, trong mắt dâng lên một vị chua xót.
Kiếp trước, khoảng thời gian này mẹ Diệp Tinh kiểm tra ra ung thư gan, hơn nữa còn là giai đoạn cuối, ba liều mạng kiếm tiền nhưng lại vì mệt nhọc quá độ, trên đường về nhà chạy xe không cẩn thận ngã gãy chân, cả một gia đình êm ấm nháy mắt xảy ra biến cố lớn.
Mà Diệp Tinh đang ước mơ trải qua đời sống đại học vui vẻ cùng Lâm Tiểu Ngư lại phải gánh vác trách nhiệm gia đình.
Buổi tối trước ngày ghi danh đại học thành phố Thượng Hải, hắn suy nghĩ cả một đêm, lựa chọn từ bỏ tiến vào đại học thành phố Thượng Hải, hơn nữa, bao gồm cả buông tha Lâm Tiểu Ngư.
Hắn không muốn Lâm Tiểu Ngư phải chịu đựng áp lực cực lớn này cùng hắn.
Trong trí nhớ, sau khi hắn tỉnh lại ở công viên đã đi thẳng tới bệnh viện, sau đó xóa bỏ tất cả số điện thoại mà mình có, mà Lâm Tiểu Ngư đợi cả ngày ở cổng đại học thành phố Thượng Hải, nhưng lại không chờ được hắn đến.
Liên hệ giữa hai người cứ vậy mà ngừng lại.
Đến nước này, trong khoảng thời gian học đại học hai người không còn bất cứ sự liên hệ nào.
Một năm rưỡi sau, Diệp Tinh gánh trên lưng một món nợ to lớn, mà tính mạng của mẹ cũng đã đi tới điểm cuối, không lâu sau thì cha hắn cũng qua đời.
Sau đó nữa, thời kì đen tối bao phủ.
Hắn và những người sống khác đi di tán theo quân đội, vùng vẫy trong những ngày tận thế đen tối, chạy trốn cái chết.
Vào năm thứ năm, hắn và Lâm Tiểu Ngư gặp lại nhau lần nữa.
Lâm Tiểu Ngư ngây thơ lúc đó, nụ cười đã hoàn toàn biến mất, cô lạnh lùng như băng, giống như không có bất kỳ tình cảm nào.
Cô nhanh chóng nổi dậy trong thời kì đen tối, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi trở thành cường giả vương cảnh, là người nổi bật nhất trong nhóm cường giả, biệt hiệu Băng vương.
Hai người ở thành trì đổ nát, quan hệ hờ hững trôi qua 2 năm.
Sau năm thứ bảy, Lâm Tiểu Ngư vì cứu hắn mà chết.
Tiếp theo, Diệp Tinh giống như cái xác không hồn cứ vậy mà sống ba năm.
Cha mẹ chết, cô gái hắn yêu thương nhất cũng vì cứu hắn mà chết ngay trước mắt, còn hắn một mực suy nghĩ tại sao mình vẫn còn sống?
Có lẽ hắn và những người khác giống nhau, chỉ là vì sống mà sống, không có khát vọng, không có theo đuổi, vô tri vô giác, kéo dài hơn tàn trên thế gian.
Sau khi Lâm Tiểu Ngư chết, hắn nghĩ tới không chỉ một lần, nếu trước lúc báo danh vào đại học thành phố Thượng Hải đó chọn một lựa chọn khác, phải chăng kết cục sẽ thay đổi?
Đây không phải là kết cục mà hắn mong muốn.
"Tiểu Ngư, anh thật sự rất nhớ em." Diệp Tinh hơi nhắm mắt lại, không để cho nước mắt mình rơi xuống, tiếng hắn đã hơi khàn.
Kiếp trước, khoảng thời gian mười năm, hắn nằm mơ cũng muốn ôm Lâm Tiểu Ngư một cái, nhưng chuyện đơn giản như vậy lại khiến hắn cả đời này không cách nào đạt được.
Hình như cảm nhận được tâm trạng Diệp Tinh thay đổi, Lâm Tiểu Ngư đưa hai tay mình ra, cứ như vậy ôm lấy hắn, khẽ cười nói: "Diệp Tinh, không phải chúng ta mới mấy ngày không gặp nhau thôi à? Anh lại thích em hơn rồi?"
"Đúng, thích hơn rồi." Diệp Tinh buông cô gái trước mắt ra, vẻ chua xót trong mắt dần dần biến mất, sau đó một loại vui sướng khó nói thành lời xông lên óc.
Hắn đã sống lại, tất cả vẫn chưa xảy ra, mẹ vẫn còn thời gian một năm rưỡi, thời đại đen tối 2 năm nữa mới bùng nổ, tất cả tiếc nuối của hắn đều có thể bù đắp!
"Đáng tiếc, em gái đáng yêu như vậy, tươi đẹp như vậy lại là hoa đã có chủ."
Bên cạnh, một đàn anh đến gần thấy dáng vẻ của Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư, bất đắc dĩ lắc đầu, xoay người rời đi.
"Đi, Diệp Tinh, nếu anh đã tới, vậy chúng ta đi báo danh cùng nhau đi.” Lâm Tiểu Ngư cười hì hì nói, trong ánh mắt cô tràn đầy sự vui vẻ, trên mặt còn xuất hiện một cái lúm đồng tiền nhỏ, kéo tay Diệp Tinh đi về một hướng khác.
Đại học thành phố Thượng Hải là nơi cô và Diệp Tinh giao hẹn cùng nhau thi đỗ.
Diệp Tinh lật tay lại nắm tay cô, một tay khác kéo va-li của cô, nói: "Tiểu Ngư, sau buổi báo danh ngày hôm nay chắc anh sẽ không ở trong trường."
Lâm Tiểu Ngư ngây ra, nghi hoặc nhìn Diệp Tinh, nói: "Có ý gì?"
Diệp Tinh không giấu diếm, nói ra tình hình của ba mẹ mình.
Nghe vậy, mặt Lâm Tiểu Ngư nhất thời lộ ra vẻ lo lắng, cô trực tiếp rút một tấm thẻ ngân hàng từ trong ví ra, nói: "Diệp Tinh, trong này có 1 vạn tệ, anh lấy cho ba mẹ dùng trước."
Cô đã từng gặp ba mẹ Diệp Tinh, ở quê, khoảng cách hai nhà bọn họ không phải quá xa, sau một thời gian quen biết, thỉnh thoảng Lâm Tiểu Ngư còn tới nhà Diệp Tinh chơi.
"Không cần, Tiểu Ngư, chuyện tiền nong anh có thể giải quyết, hơn nữa bệnh của mẹ anh cũng không phải là không thể chữa." Diệp Tinh lắc đầu nói.
Gia cảnh Lâm Tiểu Ngư và gia cảnh nhà hắn không khác nhau lắm, 1 vạn tệ này là tiền sinh hoạt mà ba mẹ Lâm Tiểu Ngư cho.
Không có 1 vạn tệ này, có lẽ đến việc ăn uống của Lâm Tiểu Ngư cũng thành vấn đề.
Thấy Diệp Tinh kiên quyết từ chối, Lâm Tiểu Ngư chỉ có thể cất đi, cô nhìn Diệp Tinh hỏi: "Vậy tiếp theo anh định làm gì?"
"Tạm thời sẽ nghỉ học một khoảng thời gian." Diệp Tinh nói kế hoạch đã tính kĩ trong lòng ra.
"Tạm nghỉ học?" Lâm Tiểu Ngư cả kinh, mặt lộ ra vẻ lo lắng.
"Không cần lo lắng, chậm nhất là nửa năm sau anh có sẽ trở lại trường học." Diệp Tinh nói.
Kiếp trước, nếu mắc phải bệnh ung thư thì không có cách nào chữa được, nhưng sau khi thời kì tu luyện tới, những bệnh này chẳng đáng để quan tâm.
Diệp Tinh nắm chắc việc chữa khỏi cho mẹ mình.
"Được rồi, không cần lo lắng, chúng ta đi báo danh trước, sau đó anh đưa em đến phòng ngủ, rồi anh lại đi giải quyết việc nghỉ học." Diệp Tinh xoa xoa đầu nhỏ của Lâm Tiểu Ngư, cười nói.
" Vâng, nhưng xong việc em đi thăm ba mẹ cùng anh một chút." Lâm Tiểu Ngư vội vàng nói.
Diệp Tinh gật đầu.
Nhìn thiếu nữ trước mắt, trong lòng hắn có một loại cảm giác thỏa mãn.
Kiếp trước hắn lựa chọn không nói cho Lâm Tiểu Ngư vì hắn biết tính cách của cô, hắn không muốn bản thân liên lụy đến Lâm Tiểu Ngư.
Bắt đầu từ ngày này của kiếp trước, hắn và Lâm Tiểu Ngư hoàn toàn trở thành hai đường thẳng song song không còn liên quan gì đến nhau, cho dù có gặp lại, thì cũng giống như người xa lạ, sẽ chẳng còn khả năng trở lại như lúc đầu.
Nhưng bắt đầu từ hôm nay, tất cả đều đã thay đổi!