Virtus's Reader
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Chương 297: CHƯƠNG 297: CƯỜNG GIẢ SỐ 1 THẾ GIỚI! 1

Từ chuyện lần trước qua đi, Đổng Nguyệt luôn yên lặng ngẩn người.

Ông ta là ba của của Đổng Nguyệt nên cũng có thể cảm giác được cái gì.

Chỉ là, đối với việc này trong lòng ông ta cũng chỉ có thể thầm than đáng tiếc.

"Chúng ta lúc trước tuy rằng không có nghe Diệp Tinh, may mắn sau đó gặp Diệp Tinh, lại sinh ra một ít liên hệ." Lúc này Đổng Minh Viễn lại cảm thấy may mắn.

Trong lòng ông ta nghĩ sau này nhất định phải cẩn thận xử lý tốt quan hệ với Diệp Tinh.

......

"Đâ... Đây là ông chủ?" Lý Thiến, Triệu Nhã và các nhân viên cửa hàng thú cưng của Diệp Tinh, còn có những người còn sống sót của công ty đầu tư Tinh Nguyên cũng nhìn thấy Diệp Tinh, trong mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ.

Khiếp sợ, trong lòng lại tràn đầy hối hận.

"Ông chủ lại lợi hại như vậy?"

Bọn họ lựa chọn rời khỏi công ty Diệp Tinh khi Diệp Tinh bị chèn ép, sau đó liền không có bất kỳ liên hệ nào với Diệp Tinh nữa.

Vốn cho rằng đây là một quyết định chính xác, nhưng hiện tại thế giới biến thành như vậy, chỉ có thực lực mạnh mới có thể sống sót tốt hơn.

Hiện tại Diệp Tinh thực lực mạnh như vậy, nếu như tiếp tục đi theo Diệp Tinh, vậy khẳng định sẽ không giống như bây giờ lo lắng đề phòng cuộc sống.

Bọn họ biết công ty có người không rời đi, hơn nữa tiếp tục giúp Diệp Tinh làm việc, hiện tại cuộc sống rất an nhàn, thậm chí còn bước lên con đường tu luyện.

Lúc trước bọn họ liên lạc trên điện thoại di động vô tình biết được, liền hỏi họ làm sao có thể bước lên con đường tu luyện, có phải chiếm được quang đoàn tu luyện hay không.

Thế nhưng mấy người kia không nói gì, nhưng hiện tại nhìn thấy Diệp Tinh triển lộ ra thực lực như vậy, bọn họ cũng hoàn toàn biết.

Diệp Tinh có được thực lực khủng bố như vậy, quang đoàn tu luyện phỏng chừng rất dễ dàng có được.

Thế nhưng, cơ hội chỉ có một lần, bọn họ lựa chọn rời bỏ Diệp Tinh, hiện tại cũng không có cơ hội bù đắp nữa.

Dưới chân trời đen tối, đoàn người chậm rãi đi lại, đoàn người này chừng hơn trăm người, phía trước có bảy người, trong tay bọn họ còn cầm binh khí, trên người có linh lực dao động, rõ ràng đã bước lên con đường tu luyện.

Ở phía sau cũng có năm người, cũng là người tu luyện.

Mà ở vị trí trung gian, nam nữ già trẻ đi lại gian nan, quần áo bọn họ rất bẩn, mặt cũng bẩn, chỉnh thể thoạt nhìn vô cùng tiều tụy.

"Được rồi, hiện tại mọi người nghỉ ngơi một chút, nửa tiếng đồng hồ tiếp tục lên đường." Người dẫn đầu nói.

Nghe vậy, mọi người cũng không chú ý, trực tiếp ngồi trên mặt đất.

Nơi này có mấy căn nhà, có người đi vào sau đó bật TV lên, nhất thời một đạo video xuất hiện.

Trong hình ảnh, một thanh niên hai tay huy động, từng ngọn lửa phát ra, không ngừng đem đông đảo dị thú đánh chết.

- Người thanh niên kia thực lực thật mạnh!

- Hắn so với đại nhân Lâm Mộc của chúng ta còn cường đại hơn rất nhiều lần!

"Khuôn mặt thanh niên kia tựa hồ có chút quen thuộc, hình như tôi quen biết."

- Đủ rồi đó, nếu ông quen biết đại nhân vật như vậy còn cần cùng chúng tôi chạy nạn à?

"Nếu như tôi có thực lực như vậy thì tốt biết bao, như vậy thì không cần sợ hãi những động vật biến dị kia nữa."

......

Xem video, một số người không thể không bàn tán.

"Diệp Tinh."

Ở một khu vực, có hai thân ảnh gầy guộc ngồi trên mặt đất, trên mặt các cô rất bẩn, trên đầu còn dùng khăn mặt quấn lấy, nhìn qua tựa hồ rất tang thương, trong đó một thân ảnh nhịn không được nói.

"Chị Lâm, thật sự là Diệp Tinh a." Cảm xúc của một người khác bên cạnh dường như cũng thay đổi một chút.

Nhìn kỹ khuôn mặt các cô, mơ hồ có thể thấy được chính là Hạ Lâm cùng Chu San San.

Điện thoại di động đều bị mất lúc hai người bọn họ chạy nạn, hiện tại đi theo đoàn bộ đội chỉ có thể chậm rãi đi trên đường, trong lòng cầu nguyện không cần lo lắng nguy hiểm.

Vì phòng ngừa người có kẻ chú ý, các cô đem chính mình làm cho bẩn thỉu, trên người đều tản ra một cỗ mùi hôi thối.

"Chúng ta thật đúng là tự làm tự chịu." Hạ Lâm nhìn Diệp Tinh, cười khổ một tiếng.

Cô ta nhớ tới nam sinh trước kia bị mình trào phúng, nhìn bộ dáng nhiều người thảo luận, kính sợ như vậy, thân phận, địa vị hiện tại của Diệp Tinh có thể tưởng tượng được lớn cỡ nào.

"Nếu chúng ta tin tưởng Tiểu Ngư nói, cũng không đến mức rơi vào tình trạng hiện tại!" Hạ Lâm nhìn bầu trời đen tối chung quanh, trong mắt có một tia tuyệt vọng dâng lên.

Cô ta không biết liệu mình có thể sống sót đến Tây An hay không.

......

Tất cả dị thú đều bị đánh chết, nhưng mà mấy thi thể trong sân lại không bị phá hủy, chắc những thứ này đều là động vật bình thường, cũng không có biến thành dị thú, có thể ăn được.

- Những dị thú này đều bị giết!

- Quá lợi hại!

......

Người sống sót nhìn Diệp Tinh, trên mặt tràn đầy kích động, kính sợ. Họ thật sự còn sống.

"Đại ca, anh thật lợi hại a." Trong một khu vực, một cậu bé gầy nhanh chóng chạy tới, ngẩng đầu nhìn Diệp Tinh, vẻ mặt sùng bái nói.

- Anh lợi hại như vậy thì em có đi theo anh hay không? Diệp Tinh nhìn Lý Dương xuất hiện, cười cười nói.

Chương 298: Cường giả số 1 thế giới! 2

Cậu bé Lý Dương do dự một chút, sau đó vẫn lắc đầu, nói: "Không được, đại ca, em phải ở chỗ này chờ ba mẹ em, hơn nữa đại ca cho em công pháp tu luyện. Chờ em trở nên mạnh mẽ, tìm được ba mẹ em rồi em liền đi tìm đại ca, em muốn cùng anh đối phó dị thú.” Khuôn mặt nhỏ bé của cậu bé đầy kiên định.

"Được." Diệp Tinh gật gật đầu, sờ sờ đầu cậu bé, cười nói: "Vậy ước định thế đi."

Hắn chỉ chỉ vào thịt động vật kia, nói: "Những thứ kia có thể ăn, đều cho em."

Sau khi nói xong Diệp Tinh cũng không nói thêm gì nữa, xoay người sải bước rời khỏi nơi này.

Những động vật bình thường này hắn trên đường đến Thượng Hải cũng bắt được một ít, thức ăn trong nhẫn không gian đều đã nhồi đầy một nửa rồi, hắn cũng không quan tâm những thứ trước mắt này làm gì.

"Đại ca, em nhất định sẽ đi tìm anh." Cậu bé Lý Dương hướng về phía bóng lưng Diệp Tinh lớn tiếng hô.

Diệp Tinh hướng phía sau khoát tay, rất nhanh biến mất ở nơi này.

......

Bên ngoài vùng ngoại ô phía đông của Thượng Hải, lúc này nơi này nghiễm nhiên trở thành một chỗ đông đúc, rất nhiều người đang canh giữ ở đây.

Lúc trước Thượng Hải bị dị thú công kích, vốn những người này cũng muốn đi công kích, chỉ là dị thú đã dễ dàng bị Diệp Tinh giải quyết rồi.

Lúc này ở chỗ rất cao trên cây cột khổng lồ màu đen, Diệp Tinh đang đứng ở trong không trung.

Toàn bộ đường kính cây cột khổng lồ này chỉ có năm mươi mét, nhưng nhìn qua lại cực kỳ chấn động. Phía trên tất cả đều là rậm rạp hoa văn kỳ bí cổ quái.

Những hoa văn kỳ bí này nhìn qua vô cùng huyền ảo, căn bản nhìn không hiểu, mặt trên mơ hồ tản ra một cỗ khí tức cổ xưa.

- Cây cột khổng lồ này rốt cuộc là cái gì? Diệp Tinh trong lòng yên lặng nói.

Kiếp trước cho dù hắn chết đi cũng không biết rõ ràng cây cột này rốt cuộc là cái gì, toàn bộ các nhà khoa học trên trái đất cùng tinh anh nhân sĩ cũng tận lực nghiên cứu, nhưng tất cả hoàn toàn không có bất kỳ đầu mối nào.

Nó đến từ đâu? Tại sao đột nhiên đến? Vì sao bên trong sẽ xuất hiện các loại công pháp tu luyện, cùng các loại bảo vật như linh thạch, dược thảo, linh quả, không tinh thạch?

Nếu đã có bảo vật, như vậy khả năng do người bỏ vào lớn hơn một chút, nhưng nếu như có người đem bảo vật đặt vào trong cột lớn màu đen này thì mục đích là vì cái gì?

Còn có dị thú nữa, vì sao động vật lại phát sinh biến dị? Chấp niệm duy nhất lại là tấn công nhân loại?

Dường như có người hy vọng toàn bộ trái đất lâm vào chiến đấu, đây càng giống như một trận đào thải tàn khốc hơn.

Ngoài ra, tại sao hắn được tái sinh trong sự kết thúc của bóng tối?

Diệp Tinh trong lòng thầm than một hơi.

Hắn luôn cảm giác đằng sau dường như có một đôi tay vô hình đang dần thúc đẩy sự phát triển của sự tình.

Và con người bọn họ hoàn toàn bị che giấu.

- Đi thôi!

Thu liễm cảm xúc trong lòng, Diệp Tinh cũng không nghĩ nhiều nữa, hiện tại hắn muốn nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng gì.

Thân ảnh lướt qua, hắn nhanh chóng chạy về phía Tây An.

......

Thời gian trôi qua nhanh chóng, thời gian tiếp theo Diệp Tinh ở khắp mọi nơi thám hiểm.

Trong khoảng thời gian này, mọi người mong đợi bóng tối biến mất, mong đợi ánh sáng đến một lần nữa, nhưng không chờ đợi được gì ngoài thất vọng cùng sợ hãi.

Tám cây cột khổng lồ màu đen vẫn tồn tại, vô luận như thế nào cũng không thể tiêu trừ, thậm chí một cây cột sừng sững trong sa mạc bị dùng vũ khí hạt nhân nhưng vẫn không tạo thành một chút thương tổn nào đối với nó.

Dị thú càng ngày càng nhiều, công kích đối với nhân loại cũng càng ngày càng mãnh liệt, mà bên nhân loại cũng có từng vị cường giả không ngừng xuất hiện!

Ba tháng sau, dị thú ở Hồ Nam phát động công kích, một cường giả khống chế ánh sáng xuất hiện, đem dị thú vương cảnh cường thế chém giết sạch!

Bốn tháng sau, lại có hai thành trì bị công kích, mà đồng thời có ba vị cường giả vương cảnh xuất hiện! Theo thời gian trôi qua, sự hiểu biết của mọi người đối với tu luyện cũng càng ngày càng sâu, biết tu luyện chia làm luyện thể, thức tỉnh, vương cảnh, hoàng cảnh.

Mỗi một vị cường giả vương cảnh mới xuất hiện đều có danh hiệu riêng của mình, chỉ là, cường đại nhất vẫn là Diệp Tinh.

Đứng trên không trung, đó là thân thủ mà cường giả hoàng cảnh mới có, Diệp Tinh cũng được xưng là Diệp Hoàng, cũng có người gọi là Tinh Hoàng.

Hắn cũng là cường giả hoàng cảnh duy nhất xuất hiện trên địa cầu hiện tại, thậm chí có người tôn xưng là Tinh Đế!

Bởi vì, hiện tại Diệp Tinh là đệ nhất cường giả được công nhận trên thế giới!

Trong phòng, Diệp Tinh yên lặng ngồi xếp bằng, trong tay hắn nắm một gốc thảo dược, đang điên cuồng hấp thu linh lực bên trong nó.

Linh lực nồng đậm tiến vào trong cơ thể, dao động trên người Diệp Tinh rõ ràng đang tăng cường, đây cũng không phải dao động của hỏa diễm, mà là dao động của hắc ám.

Cơ thể của hắn dường như ẩn trong bóng tối.

Chờ đại bộ phận linh lực của gốc thảo dược này bị hút vào trong cơ thể, Diệp Tinh lại cảm giác mình không thể hấp thu nữa. Hắn rõ ràng cảm thấy một nút thắt xuất hiện.

"Đến bình cảnh* rồi sao?" Diệp Tinh dừng lại.

* Bình cảnh: nút thắt, khó khăn, trở ngại.

* Bình cảnh: nút thắt, khó khăn, trở ngại.

Tay phải hắn nắm chặt, từng ánh sáng màu đen xuất hiện, tản ra dao động mãnh liệt.

Lúc này trên mặt Diệp Tinh tràn đầy vẻ vui sướng.

- Công phát hắc ám rốt cục đạt tới đỉnh phong hoàng cảnh!

Chương 299: Nửa năm

Hoàng cảnh chia làm sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh phong, hiện tại Diệp Tinh đã đạt tới đỉnh phong!

Đây là điều mà kiếp trước hắn chưa đạt được.

Tu luyện hoàng cảnh cần rất nhiều linh lực, muốn tập hợp đủ những linh thạch, linh quả, dược thảo các loại bảo vật cực kỳ gian nan, thế nhưng những thứ này đối với Diệp Tinh mà nói căn bản không phải là vấn đề gì!

- Thiên phú hắc ám này thật sự là kỳ dị, vẻn vẹn hơn nửa năm, mà mình cũng đã đạt tới trình độ như vậy!

Trên mặt Diệp Tinh còn có một tia kỳ dị.

Nửa năm trước hắn mới sao chép thiên phú dị năng hắc ám của Tôn Giai Di, hiện tại đã đạt tới tình trạng như này, tốc độ tu luyện này làm cho Diệp Tinh cảm thấy có chút khó tin.

Tay phải Diệp Tinh nắm chặt, sau đó một đạo hỏa diễm lại xuất hiện.

– Dị năng hệ hỏa sắp tới hậu kỳ hoàng cảnh rồi!

Diệp Tinh cảm thụ một chút uy lực hỏa diễm.

Dị năng hệ hỏa của hắn cũng tiến bộ rất lớn, từ sơ kỳ hoàng cảnh sắp đến hậu kỳ hoàng cảnh, nhưng so sánh với dị năng hắc ám, lại chênh lệch rất nhiều.

"Không biết hiện tại những khí lưu màu xám này còn có thể sao chép nữa hay không?"

Ý thức Diệp Tinh chìm vào trong đầu, khí lưu màu xám nơi đó trải qua hơn nửa năm lại gia tăng rất nhiều, bộ dáng so với trước khi sao chép thiên phú vẻn vẹn chỉ thiếu một phần mười.

Chỉ là những luồng khí màu xám này hình như phải đạt tới điều kiện nhất định mới có thể sinh ra dị động, hiện tại cũng chỉ có Tôn Giai Di mới có thể làm cho khí lưu màu xám trong đầu Diệp Tinh sinh ra phản ứng.

Đem dược thảo thu hồi, Diệp Tinh trực tiếp đi ra khỏi phòng.

Hắn hiện tại không có thử đột phá bình cảnh, lúc đột phá khẳng định phải điều chỉnh trạng thái tinh thần của mình đến trạng thái tốt nhất.

“Hiện tại phát sóng dị thú công thành chiến đấu."

- Một tuần trước, đệ nhất cường giả nước ta, đệ nhất cường giả thế giới Diệp Tinh, dễ dàng chém giết dị thú vương cảnh tiến công Vu Hồ. Hiện tại trong thành phố Vu Hồ đang xây dựng hệ thống phòng ngự tương ứng..."

Có một số người cũng đang xem tin tức trên TV trong hội trường. Bọn họ lại là Diệp Phong, Diệp Thiến Thiến và Lưu Tiểu An.

Thấy Diệp Tinh đi ra, Diệp Phong vô cùng hưng phấn nói: "Anh, danh tiếng của anh bây giờ quá lớn, thường xuyên có thể nhìn thấy bóng dáng của anh trên TV."

Diệp Tinh nhìn về phía video.

Trong video, hắn vẫy tay một cái tất cả các dị thú liền nhanh chóng chết.

Thành phố Vu Hồ bị công kích, hắn vừa vặn ở cách đó không xa tìm kiếm bảo vật cho nên thuận tiện đem nguy cơ giải trừ.

Phải biết rằng, Diệp Tinh hiện tại chính là đệ nhất cường giả thế giới, đệ nhất cường giả thế giới là người Hoa Hạ, cho nên trên TV đương nhiên phải trắng trợn đưa tin, gia tăng lực chấn động trong lòng mọi người.

Diệp Phong vẻ mặt hưng phấn nói, trong mắt tràn đầy vẻ tự hào.

Diệp Thiến Thiến còn đỡ, vẻ mặt Lưu Tiểu An cũng sùng bái nhìn anh họ của mình.

Diệp Tinh cười cười, nói: "Mọi người tu luyện thế nào rồi?"

- Anh, em đã sắp đến đỉnh phong thức tỉnh rồi, hẳn là không bao lâu nữa có thể trùng kích vương cảnh! Diệp Phong vội vàng nói.

Diệp Tinh gật gật đầu, đối với người nhà mình, hắn đương nhiên không chút nào ngại cung cấp tài nguyên.

Hiện tại không chỉ Diệp Phong, ba mẹ hắn Diệp Kiến An, Lưu Mai, còn có những người khác trên cơ bản đều đang ở trong cảnh giới thức tỉnh.

Chỉ là so với những thiên phú đỉnh cấp kia kém một chút.

"Cố gắng thật tốt." Diệp Tinh khích lệ một tiếng, sau đó rời khỏi nhà.

- Diệp Tinh!

Bên ngoài, trước mặt có hai người đi tới, bọn họ nhìn thấy Diệp Tinh nhất thời cung kính đứng ở một bên.

Chờ Diệp Tinh rời đi, trên mặt hai người này nhất thời lộ ra vẻ hưng phấn.

- Là Diệp Tinh, đệ nhất cường giả Hoa Hạ chúng ta, cũng là đệ nhất cường giả thế giới!

- Tôi thật vất vả mới chuyển được đến gần chỗ này ở, lúc này mới ba ngày đã nhìn thấy Diệp Tinh!

- Thần tượng của tôi!

......

Hai người hưng phấn nói.

Hiện tại Diệp Tinh rõ ràng trở thành đại nhân vật được vô số người biết đến.

Những người biết Diệp Tinh đều cảm thán mình và Diệp Tinh đã không còn là người của cùng một thế giới.

......

- Tiểu Ngư!

Diệp Tinh đi tới một chỗ, chỗ đó có Lâm Tiểu Ngư.

- Diệp Tinh!

Nghe được âm thanh, trên mặt Lâm Tiểu Ngư nhất thời lộ ra tươi cười, sau đó vội vàng chạy tới.

Hiện tại Lâm Tiểu Ngư thoạt nhìn càng thêm thanh lãnh, người thường thậm chí khó có thể tiếp cận, nhưng nụ cười trên mặt lại chưa từng thay đổi.

- Em đột phá đến hoàng cảnh? Diệp Tinh cười hỏi.

Lâm Tiểu Ngư cười hì hì nói: "Đương nhiên! Anh có nhiều tài nguyên cung cấp như vậy, em đột phá tự nhiên rất đơn giản!"

“Vậy thì tốt rồi. "Diệp Tinh cười gật đầu.

Kiếp trước Lâm Tiểu Ngư tài nguyên cũng không nhiều, nhưng tốc độ quật khởi lại rất kinh người, thiên phú rất mạnh.

"Diệp Tinh, anh tìm được phương pháp nhằm vào cây cột khổng lồ kia rồi sao?" Lâm Tiểu Ngư hỏi.

Cô biết Diệp Tinh vẫn muốn tìm ra đáp án của cây cột kia.

"Không có." Diệp Tinh lắc đầu.

Trong nửa năm, hắn vẫn không có kết quả gì.

- Anh Diệp!

Xa xa, bỗng nhiên có một đạo âm thanh hưng phấn truyền đến, sau đó có mấy người đều đi tới.

Chương 300: Di tích cổ xưa 1

Tần Phong, Dương Thu, Vương Tam Đại, Lân Pha, Thư Lạc Y, Giang Lam Thành, lúc này linh lực trên người bọn họ đều dao động rất mạnh.

Hiện tại sáu người bọn họ đều đột phá đến vương cảnh!

Ngoại trừ bọn họ ra, nơi này còn có năm người khác, khí thế dao động trên người cũng đều rất mãnh liệt, bọn họ là sau này hấp thu được thế lực Diệp Tinh bên này, đều thuộc về cường giả tương đối nổi danh kiếp trước.

Mà năm người này cũng đều đạt tới vương cảnh!

Xa xa, một cô gái cười đi tới, dao động trên người thậm chí không thua kém Lâm Tiểu Ngư, cô ấy là Tôn Giai Di, cũng là một cường giả hoàng cảnh!

Ba người hoàng cảnh, mười một người vương cảnh, còn có đông đảo người thức tỉnh, đây chính là thực lực của Diệp Tinh ở Tây An này!

Cả Tây An hiện tại tuyệt đối là cố thủ như kim cương, không có bất kỳ dị thú nào có thể công phá.

"Anh Diệp, vừa rồi Hoàng Viêm gửi tin nhắn tới, ở Thượng Hải phát hiện một chỗ kỳ quái, nơi đó có một tấm màng mỏng, cần thực lực nhất định mới có thể phá vỡ." Lân Pha đi lên phía trước nhanh chóng nói.

"Tin nhắn?" Diệp Tinh lấy điện thoại di động ra, quả nhiên Hoàng Viêm gửi tới tin nhắn.

Lúc trước lúc tu luyện hắn đem điện thoại di động cài đặt sang chế độ im lặng nên không biết tin này.

"Kiếp trước Thượng Hải cũng không có phát hiện di tích gì, chỗ đó hoàn toàn chính là một mảnh phế tích. Bây giờ lại xuất hiện? Chẳng lẽ lại là hiệu ứng cánh bướm?" Diệp Tinh trong lòng thầm nghĩ.

Biến cố xuất hiện trong tiểu khu Thư Hương lúc trước cũng là bởi vì ảnh hưởng của hiệu ứng cánh bướm.

"Tôi liên lạc với ông ta một chút." Diệp Tinh gật gật đầu, gọi điện thoại cho Hoàng Viêm, không đến hai giây điện thoại được kết nối.

- Diệp Tinh! m thanh hùng hậu của Hoàng Viêm vang lên.

Nói vài câu, sau đó điện thoại cúp máy.

- Di tích từ thời xa xưa? Diệp Tinh trong lòng thầm nghĩ.

Vừa rồi Hoàng Viêm trong điện thoại nói di tích kia vô cùng cổ xưa, dụng cụ kiểm tra cũng không kiểm tra được vách đá, đất đai chung quanh rốt cuộc tồn tại bao lâu.

Trong lòng nghĩ, Diệp Tinh trực tiếp nói: "Lúc này đây mọi người định đi Thượng Hải sao?"

"Anh Diệp, tu luyện lâu như vậy tôi còn chưa có cơ hội ra tay, lúc này di tích Thượng Hải kia tôi nhất định phải đi thử một chút." Lân Pha cười nói.

"Còn có tôi nữa, Hoàng tá cố ý thông báo, phỏng chừng sẽ có rất nhiều cường giả đi tới, đúng lúc tôi muốn cùng bọn họ giao thủ một chút." Vương Tam Đại cũng cười nói.

Bọn họ cũng biết Hoàng Viêm hiện tại đại biểu cho ai.

Cuối cùng, cơ bản tất cả mọi người đều muốn đi điều tra di tích một chút, chỉ là hai người cường giả vương cảnh còn có Tôn Giai Di không định đi.

"Giai Di, bọn anh rời khỏi thành phố Tây An, nơi này liền giao cho các em bảo vệ." Diệp Tinh phân phó nói.

Hiện tại trong đám dị thú tuyệt đối không có hoàng cảnh xuất hiện, có Tôn Giai Di bảo hộ liền vô cùng yên tâm.

"Em biết rồi." Tôn Giai Di trịnh trọng gật đầu.

- Anh Diệp Tinh! Xa xa, bỗng nhiên hai đạo thân ảnh nhỏ chạy tới, là Đàm Nguyên Nguyên cùng Đàm Quân.

Đàm Nguyên Nguyên chạy đến trước mặt Diệp Tinh, nhìn Diệp Tinh nhỏ giọng nói: "Anh Diệp Tinh, các anh muốn đi Thượng Hải sao?"

Hiện tại Đàm Nguyên Nguyên nhìn qua so với trước kia rõ ràng có tinh thần rất nhiều, chỉ là đối mặt với Diệp Tinh cô vẫn không khỏi cảm thấy câu nệ.

"Đúng." Diệp Tinh cười gật gật đầu, "Vậy em và Tiểu Quân cũng muốn trở về Thượng Hải một chuyến." Đàm Nguyên Nguyên khẩn trương nhìn Diệp Tinh.

Nhà của cô ở Thượng Hải, cô và Diệp Tinh cũng quen biết ở đó, hiện tại vận mệnh của cô cũng hoàn toàn bởi vì Diệp Tinh mà thay đổi.

- Được, vậy em đi cùng bọn anh! Diệp Tinh cười gật đầu.

Hiện tại thực lực Đàm Nguyên Nguyên cùng Đàm Quân cũng đã đạt tới cảnh giới thức tỉnh.

Nghe vậy, trong mắt Đàm Nguyên Nguyên, Đàm Quân nhất thời lộ ra vẻ mừng rỡ.

Đoàn người nhanh chóng xuất phát, rất nhanh đi tới Thượng Hải.

Bọn họ thực lực cường đại, dị thú đối với bọn họ căn bản không có uy hiếp, tự nhiên không thèm để ý nguy hiểm trên đường chút nào.

......

Trong một khu vực của Thượng Hải, lúc này đã có rất nhiều người ở đây.

Những người ở một số khu vực này chắc chắn là đáng chú ý nhất!

"Đó là Hoàng Viêm, cường giả vương cảnh! Hiện tại phụ trách an toàn của các thành thị, thực lực cực kỳ cường đại.”

- Tiếu Lâm, danh hiệu Tiếu Vương! Mấy ngày trước vừa mới đột phá tới vương cảnh, đi tới núi Hàng Nhất đánh chết toàn bộ dị thú trong đó! Người bên trái là Trương Nhất Minh, chiếm được một viên tinh thạch kỳ dị, nhanh chóng đột phá đến vương cảnh!"

......

Từng đạo âm thanh nghị luận, mấy thanh niên rõ ràng thực lực thấp hơn một chút hưng phấn nhìn mấy người cường giả vương cảnh xuất hiện.

Hiện tại trên tin tức cơ hồ đều có báo cáo về cường giả vương cảnh, bọn họ nghiễm nhiên trở thành thần tượng chân chính của nhân loại.

Xã hội không ngừng thay đổi, hiện tại tất cả mọi người đều coi trọng thực lực.

Ầm ầm!

Xa xa, bỗng nhiên có một đống người nhanh chóng đến, nhìn thấy người cầm đầu, toàn bộ sân vận động thoáng cái trở nên an tĩnh rất nhiều, sau khi yên tĩnh ngắn ngủi, trong mắt mọi người lại lộ ra vẻ hưng phấn.

"Là Tinh Đế! Tinh Đế cũng tới nơi này!"

- Bắt đầu từ nửa năm trước, vô luận đối mặt với dị thú gì, Tinh Đế đều tuyệt đối miểu sát hết, thực lực cường đại đến một trình độ không thể tưởng tượng nổi, tuyệt đối hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất cường giả thế giới!"

"Tôi hiện tại mới lần đầu tiên nhìn thấy Tinh Đế! So với thoạt nhìn trên TV còn trẻ hơn!"

......

Chương 301: Di tích cổ xưa 2

Mọi người hưng phấn nghị luận.

Ngoại trừ Diệp Tinh, còn có người nhìn về phía người bên cạnh Diệp Tinh.

- Bên cạnh Tinh Đế là Giang Vương Giang Lam Thành!

- Còn có Lạc Vương Thư Lạc Y nữa!

- Mấy người này toàn cường giả vương cảnh a!

- Toàn bộ Tây An ngoại trừ Tinh Đế ra, cường giả vương cảnh có mấy người lận, hiện tại tuyệt đối là thành phố có được nhiều người tu luyện cường đại trên thế giới nhất!

......

Mọi người hưng phấn nhìn từng đạo thân ảnh quen thuộc.

"Linh lực dao động thật mạnh! Giang Lam Thành, Thư Lạc Y, Tần Phong, Dương Thu, Vương Tam Đại, Lân Pha, còn có Trương Nghị, Trần Mẫn, Nhiếp Đạo Thản, bọn họ đều đạt tới Vương cảnh?"

Cả Tây An đã có nhiều cường giả vương cảnh như vậy!"

......

Ngoại trừ những người thực lực nhỏ yếu một chút này, những cường giả vương cảnh khác cũng nhìn về phía Diệp Tinh, bọn họ cũng là cường giả vương cảnh, dưới tình huống thực lực chênh lệch không lớn, có thể nhạy cảm phát hiện linh lực dao động ẩn giấu trên người đám người Giang Lam Thành.

Xa xa, Hoàng Viêm cũng như thế, ánh mắt ông ta nhìn về phía Lâm Tiểu Ngư, đồng tử lại hơi co rụt lại.

"Hoàng cảnh! Tây An ngoại trừ Diệp Tinh ra, còn có người cường giả hoàng cảnh thứ hai!" Hoàng Viêm trong lòng chấn động.

Trên người Lâm Tiểu Ngư mơ hồ truyền đến khí tức rất nguy hiểm, tuyệt đối là không thể nghi ngờ đã đột phá đến hoàng cảnh!

Tây An là khu vực do Diệp Tinh phụ trách, ông ta đương nhiên không có khả năng đi khống chế, cho nên tình huống toàn thể Tây An ông ta cũng không phải rất hiểu rõ.

Nhưng hiện tại một phương Diệp Tinh cai quản thoáng cái xuất hiện nhiều cường giả như vậy!

Tất cả cường giả vương cảnh bọn họ nơi này cộng lại cũng không nhiều bằng Tây An, càng không cần nói đến Tây An còn có hai người là hoàng cảnh.

"May mắn Diệp tinh phẩm tính rất tốt." Hoàng Viêm trong lòng hơi thở phào nhẹ nhõm.

Thực lực khủng bố như vậy nếu như trong lòng có ý nghĩ xấu, đó tuyệt đối là một tai nạn thật lớn.

- Diệp Tinh! Trong lòng nghĩ vậy, ông ta lại nhanh chóng nghênh đón.

"Hoàng Viêm." Diệp Tinh nhìn Hoàng Viêm, trên mặt lộ ra một tia tươi cười.

Hoàng Viêm dáng người cường tráng, cánh tay trần trụi, mặc một thân áo giáp kỳ dị, mặt chữ quốc, vô cùng cương nghị.

Vị chiến hoàng kiếp trước này quật khởi nhanh hơn ở kiếp này, ngắn ngủi nửa năm đã đạt tới tình trạng như bây giờ.

- Diệp Tinh, cậu đến xem di tích này một chút! Hoàng Viêm mang theo đám người Diệp Tinh đi tới một chỗ.

Lúc này nơi này đã có một ít người tu luyện trông coi, phòng ngừa người khác tiếp cận.

Đập vào trước mắt là một tòa kiến trúc giống như cung điện cổ đại, chẳng qua phía trên có rất nhiều vết trầy xước, rỉ sét loang lổ, không biết đã tồn tại bao lâu

"Tòa cung điện này nhìn qua rất mục nát, tựa hồ vừa chạm vào liền có thể sụp đổ, nhưng những vết rỉ sét này căn bản khó có thể lấy xuống, toàn bộ cung điện không biết dùng vật liệu gì làm ra, tuyệt đối so với bất kỳ loại vật chất nào trên địa cầu đều mạnh hơn, cho dù kim cương cũng không cứng bằng. Vật liệu tương ứng dán vào tường thành cũng khó có thể dò xét năm tồn tại cụ thể là bao nhiêu.” Hoàng Viêm giải thích.

Diệp Tinh tiến lên chạm vào một chút, cung điện nhìn qua mục nát lại có một cỗ xúc lạnh thấu xương như băng.

Tay phải của hắn hơi dùng sức, nhưng giống như là người bình thường đi nắm một cái sắt lớn, cũng không tạo thành chút ảnh hưởng gì đối với nó.

"Chất liệu kinh người như vậy?" Diệp Tinh hơi kinh hãi.

Trong tay hắn xuất hiện một ngọn lửa, muốn thử thiêu đốt cung điện này, nhưng cũng vậy, không tạo thành bất kỳ hư tổn gì đối với cung điện.

Với năng lực khác mà hắn nắm giữ bây giờ cũng đều không thể mảy may phá hư cung điện này, cung điện như vậy lại còn có thể mục nát? Phỏng chừng thời gian nó trải qua vô cùng dài!

Ở trước cung điện có một tấm màn sáng màu xám, phía trên còn có gợn sóng lưu động.

"Diệp Tinh, chính là cái màn sáng này, hiện tại không ai phá được nó." Hoàng Viêm trầm giọng nói.

Bức màn sáng này cản đường không cho họ vào cung điện.

Diệp Tinh gật gật đầu, hắn vung tay lên, nhất thời một ngọn lửa tràn ngập ra, đánh về phía tấm màn sáng kia.

"Rầm rầm!"

Dưới hỏa diễm của hắn, tấm màn sáng kia không có lực cản trở nào, trực tiếp bị nghiền nát.

- Lớp màng phòng ngự này vỡ vụn rồi!

Lúc này mọi người xung quanh đều đang nhìn nơi này, nhìn thấy màng mỏng vỡ vụn, nhất thời trong mắt lộ ra một tia vui sướng.

Nhưng mà bọn họ cũng không có tiến lên, mà là nhìn Diệp Tinh.

Bọn họ lúc trước liên thủ cũng không có đánh nát nổi lớp màng này, thế nhưng Diệp Tinh tiện tay liền giải quyết được, có thể thấy được thực lực của bọn họ chênh lệch rất lớn.

Thực lực Diệp Tinh vượt xa bọn họ, đánh chết tất cả bọn họ cũng là chuyện hoàn toàn có thể, ai dám ở trước mặt hắn làm càn đây?

"Diệp Tinh..." Hoàng Viêm nhìn Diệp Tinh, cũng là thái độ dò hỏi.

"Chúng ta đi vào xem một chút đi." Diệp Tinh gật đầu.

Hắn trước tiên dùng mấy linh khởi thuật đã sử dụng đi vào điều tra một chút, sau khi xác định không có nguy hiểm, liền đi vào trong đó.

Khi Diệp Tinh đi vào, những cường giả vương cảnh khác nhất thời toàn bộ tràn vào.

Ầm ầm!

Vừa nhìn thấy tình cảnh bên trong, những cường giả vương cảnh này mắt đỏ lên.

Chương 302: Thiên Hạo... năm? ?! !

Toàn bộ cung điện nhìn qua từ bên ngoài không lớn, nhưng bên trong lại rất rộng rãi, ngoại trừ đại sảnh ra, còn có tám con đường lần lượt đi đến tám nơi khác nhau.

Mà trên mặt đất đại sảnh, có mấy chục quả linh quả khô, tuy rằng khô quặn hết rồi, thế nhưng phía trên còn lưu lại một ít linh lực.

Tu luyện, quan trọng nhất chính là tài nguyên, có tài nguyên tiến bộ liền nhanh, đối với những cường giả vương cảnh này lực hấp dẫn của linh quả khô kia có thể tưởng tượng được!

Chỉ là những người này tuy rằng kích động nhưng vẫn không dám có động tác gì.

Có Diệp Tinh ở chỗ này, ai dám đi lên cướp đoạt?

"Linh quả còn sót lại linh lực?" Diệp Tinh cũng điều tra một chút.

Ngoại trừ linh quả ra, mặt đất còn có rất nhiều tro tàn, không biết là của linh quả hay dược thảo mục nát mà hình thành, ngoài ra, ở trên mặt đất một chỗ còn có hai tấm thẻ tre, mặt trên còn điêu khắc một phần văn tự.

"Những văn tự này?" Diệp Tinh nhìn một chút, sâu trong đáy mắt chợt lộ ra một tia khiếp sợ.

Trước hắn đi Phong Diệp Cốc tìm được một phần sách cổ cổ xưa, mặt trên có một phần văn tự kỳ lạ, không biết là truyền lại từ khi nào, văn tự trên hai cái này rất tương tự, nếu không ngoài ý muốn chắc hẳn là cùng một loại văn tự.

"Các vị, những linh quả này tôi không cần, nhưng mà tôi muốn những thứ như thẻ tre ghi lại văn tự này, hy vọng các người không tranh giành với tôi." Diệp Tinh nhìn lướt qua mọi người.

"Tinh Đế, cậu yên tâm. Chúng tôi tuyệt đối không tranh giành của cậu đâu.”

- Ai tranh đoạt của cậu, tôi liền cùng người đó đánh một trận!

......

Nghe vậy, mọi người vội vàng nói, trong mắt tràn đầy vẻ vui sướng.

Đối với những thẻ tre có văn tự kỳ dị này bọn họ không có hứng thú, cái họ muốn chính là đạt được linh quả mau chóng gia tăng thực lực của mình.

Nếu là Diệp Tinh mở miệng muốn linh quả, bọn họ tuyệt đối không dám đi tranh giành làm gì.

Nhưng đối với Diệp Tinh mà nói, thứ không thiếu nhất trong nhẫn không gian của hắn chính là các loại tài nguyên tu luyện như linh quả, dược thảo, trước mắt những thứ này tuy rằng có chút tác dụng, thế nhưng hắn cũng lười đi tranh đoạt với người này.

Trên trái đất không phải chỉ dựa vào một mình hắn để đối phó dị thú.

Ầm ầm! Ầm ầm! Ầm ầm!

Sau đó, từng thân ảnh bạo động, nhanh chóng hướng những linh quả này mà tranh đoạt.

Diệp Tinh cũng không chút hoang mang, đi tới bên cạnh thẻ tre, đem tất cả thu lại.

Văn tự phía trên thẻ tre rải rác vụn vặt, kỳ thật cũng không có mấy chữ, hầu hết cũng bởi vì năm tháng phai mờ hết.

Diệp Tinh đem thẻ tre thu hồi sau đó nhanh chóng đi tới con đường khác.

Dần dần hắn cũng phát hiện ra một ít đồ vật ghi chép văn tự tương tự, thế nhưng cũng chỉ là mấy chữ vụn vặt.

"Rốt cuộc đây là cái gì?" Diệp Tinh cau mày.

Những văn tự này khẳng định ghi lại một ít tin tức, khẳng định có nói rõ lai lịch của tòa cung điện này cùng với những chuyện xảy ra trên trái đất trước kia, nhưng Diệp Tinh lại không biết chính xác là như thế nào.

Trong lòng nghĩ, hắn một mực tìm kiếm, sau khi tìm kiếm nửa giờ bỗng nhiên dừng lại một chỗ.

"Đó là cái gì?" Ánh mắt Diệp Tinh nhìn về phía một chỗ, nơi đó có một vách tường, lúc này trên vách tường cũng có một ít văn tự, giống như trực tiếp khắc ở phía trên nó.

Diệp Tinh suy nghĩ một chút, sau đó tiến lên, cẩn thận nhìn.

Nhưng những văn tự này ngược lại không có phản ứng gì.

Diệp Tinh suy nghĩ một chút, lại tản ra một tia linh lực tiếp xúc với những văn tự này.

Chói...

Ở thời điểm vừa mới tiếp xúc, bỗng nhiên những văn tự này trên mặt tường không ngờ lại chớp động một tia sáng, sau đó một phần dao động vô hình đem Diệp Tinh bao phủ, ở trong đầu Diệp Tinh không hiểu sao xuất hiện một phần tin tức.

"Đây là... Một câu kinh thánh?" Diệp Tinh cảm thụ một chút, trong mắt hắn nhất thời lộ ra một tia ngạc nhiên.

Những chữ này tiếp xúc với thân thể của hắn, sau đó trong đầu hắn liền không hiểu sao lại xuất hiện một ít thông tin này.

"Hẳn là không phải loại tu luyện, hình như là một bài về quy củ?" Diệp Tinh điều tra một chút, trong mắt có một tia thất vọng.

Đây hẳn là một loại đồ vật mà chủ nhân cung điện lưu lại cho của người trong cung điện.

Hắn nhìn một ít văn tự trước mắt, lại cảm thụ kinh văn trong đầu một chút, bỗng nhiên ngây ngẩn cả người.

Trong mắt hắn bỗng nhiên lộ ra một tia sáng.

"Những dấu vết kinh văn trong đầu mình tương tự như quang đoàn tu luyện truyền thừa trong cây cột khổng lồ màu đen kia, mình có thể đại khái hiểu rõ ý tứ của nó, nếu so sánh với những văn tự này, mình hẳn là có thể miễn cưỡng nhận ra một ít chữ!

Diệp Tinh trong lòng bỗng nhiên xuất hiện một ý nghĩ.

Những ghi chép trên quang đoàn tu luyện trong cây cột khổng lồ kia không phải là văn tự, chỉ là một cỗ dao động kỳ dị, nhưng lại có thể làm cho người ta rõ ràng hiểu được ý tứ của nó.

Hiện tại truyền thừa này làm cho Diệp Tinh biết ý nghĩa của nó, hơn nữa trước mắt còn có văn tự tương ứng.

Tình huống này tương tự như chỉ biết chữ Hán, không biết tiếng Anh, nhưng hiện tại có một bản dịch tiếng Anh về chữ Hán, cho dù bạn hoàn toàn không biết tiếng Anh, nhưng cẩn thận nghiên cứu, nói không chừng có thể miễn cưỡng làm rõ một phần nhỏ tiếng Anh tương ứng với ý nghĩa của chữ Hán.

Chương 303: Đột phá! Cảnh giới trên cả hoàng cảnh! 1

Hắn một bên tự hỏi, một bên tiếp tục tìm kiếm thẻ tre ghi lại văn tự các thứ.

"Đây là thiên, cái này là... hạo, đây là năm..." Diệp Tinh miễn cưỡng nhận ra một chút thông tin trên thẻ tre trước mắt, bốn chữ kia hẳn là liên kết với nhau, chỉ là hiện tại chữ thứ ba lại mơ hồ.

"Thiên Hạo năm nào vậy? Đây là niên hiệu hay gì? Thời cổ đại cũng không có niên hiệu này mà?" Trong mắt Diệp Tinh tràn đầy vẻ nghi hoặc.

Hắn tiếp tục nhìn.

"Cuộc khủng hoảng... loạn lạc..." Một loạt văn tự miễn cưỡng được Diệp Tinh nhận ra.

Nhưng mà trên thông tin trên thẻ tre quá ít, Diệp Tinh suy nghĩ một chút, đem những cuốn sách cổ xưa trong Phong Diệp Cốc lấy ra.

Phong Diệp Cốc là môn phái tu luyện duy nhất ở Hoa Hạ, không biết truyền từ đời này sang đời khác từ khi nào.

- Chữ trên này còn hoàn chỉnh một chút! Diệp Tinh cẩn thận nhìn, bởi vì lúc trước đã miễn cưỡng quen biết một phần, hiện tại xem cuốn sách cổ này rốt cục cũng không còn mơ hồ nữa.

Thế nhưng, theo quan sát, trong mắt Diệp Tinh dần dần lộ ra một tia khiếp sợ.

"Cột ma thuật màu đen... đến... thảm họa... sự trỗi dậy... tiến vào cột ma thuật..."

Một số văn tự rải rác được hiển thị trước mặt Diệp Tinh.

Diệp Tinh trong mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ, tuy rằng chỉ là mấy thông tin vụn vặt, nhưng lại khiến cho trong lòng hắn nhấc lên sóng to gió lớn.

"Cột ma thuật màu đen? Chẳng lẽ chính cuốn sách cổ trước mắt này cũng không biết tồn tại bao lâu, hiện tại cây cột khổng lồ màu đen kia mới hàng lâm hơn nửa năm mà thôi. Cho nên cây cột ma thuật mà cuốn sách cổ này ghi lại khẳng định không phải là cây cột khổng lồ hiện tại.

- Chẳng lẽ trước kia cũng có tình huống có cột khổng lồ xuất hiện sao?

Diệp Tinh trong lòng bỗng nhiên xuất hiện một cái ý nghĩ kinh người.

Trái đất rốt cuộc tồn tại bao nhiêu năm không ai biết, nhưng dấu vết con người xuất hiện trên toàn bộ trái đất nhiều nhất lên tới mấy triệu năm, mà văn học lịch sử ghi chép lịch sử cũng chỉ có mấy ngàn năm mà thôi.

Trước kia trên trái đất rốt cuộc có cái gì, phỏng chừng không ai có thể nói rõ ràng, dù sao thời gian chôn vùi hết thảy.

"Nếu như trước kia thật sự có cây cột khổng lồ hàng lâm qua, vậy khẳng định sẽ lại biến mất, nhưng rốt cuộc là biến mất như thế nào? Nếu như bên trong cây cột ma thuật hàng lâm cũng có cơ duyên, như vậy tất nhiên xuất hiện rất nhiều cường giả, nhưng dấu vết tồn tại của những cường giả này một chút cũng không có lưu lại?"

Trong lòng Diệp Tinh trong nháy mắt chuyển động rất nhiều ý nghĩ.

Hắn nhìn cuốn sách cổ trong tay, tiếp tục nhận ra một ít tin tức nữa.

"Hàng lâm... chỉ dẫn... rời đi..."

Dần dần, lại có một ít thông tin mấu chốt bị hắn nắm bắt được!

"Hàng lâm hẳn là chỉ cây cột ma thuật? Hướng dẫn đó có nghĩa là gì? Làm thế nào để rời đi?" Diệp Tinh trong lòng thầm nghĩ.

Đối với cây cột khổng lồ kia, sự hiểu biết của hắn rất ít, coi như là đạn hạt nhân cũng đều không tạo thành ảnh hưởng gì đối với nó, vô luận như thế nào cũng không thể khiến cho nó biến hóa, điều này làm cho Diệp Tinh có loại cảm giác không thể xuống tay.

Nhìn thấy những thông tin này, Diệp Tinh lại một trận đau đầu, dường như từ rất lâu trên trái đất đã tồn tại nền văn minh tương ứng, hơn nữa còn có nhân loại tồn tại.

Nhìn văn tự kỳ dị trên tường cung điện bỗng nhiên tiến vào trong đầu hắn, văn minh này rất có thể so với sự phát triển của nền văn minh hiện tại của hắn còn cao hơn.

Diệp Tinh lại nhớ tới thi thể cự thú tựa như thần linh trong khe nứt hư không. Dị thú vương cảnh ở trước mặt cự thú đó, Diệp Tinh cảm giác mình như con kiến hôi.

Suy nghĩ một chút, Diệp Tinh chỉ có thể thu liễm tâm tình trong lòng.

- Tiếp tục tìm kiếm!

Hắn ở tòa cung điện cổ xưa này tiếp tục tìm kiếm những thẻ tre kia, ý đồ muốn phát hiện thêm thông tin, chỉ là đến cuối cùng vẫn không có phát hiện gì.

Những thứ như thẻ tre này cũng không biết đã qua bao nhiêu năm, coi như là một phần chữ còn sót lại cũng đều trở nên rất mơ hồ.

Cuối cùng toàn bộ cung điện cũng thăm dò xong, tất cả mọi người lại trở về đại sảnh.

- Ha ha, tôi tìm được vài quả linh quả bị nát!

- Tôi cũng tìm được mấy quả!

"Có những linh quả này, thực lực của tôi có thể nhanh chóng tăng lên một đoạn."

......

Từng vị cường giả hưng phấn nói, bọn họ đều có thu hoạch.

......

"Anh Diệp, lần giao thủ với cường giả vương cảnh khác này thật thú vị." Lân Pha vẻ mặt tươi cười nói.

"Lân Pha, thực lực của cậu không được a, không đánh được bất kỳ một vị cường giả vương cảnh nào cả." Vương Tam Đại bên cạnh cười nói.

"Hừ hừ! Vậy sau khi chúng ta trở về chiến đấu một hồi đi, tôi nhất định hơn anh. " Lân Pha không phục nói.

Mặc dù nói như vậy, nhưng nhìn tâm tình của bọn họ tựa hồ đều không tệ.

"Diệp Tinh."

Xa xa, Hoàng Viêm đi tới bên cạnh Diệp Tinh, cười nói: "Tòa cung điện này thăm dò xong, chúng tôi liền đi trước. Nếu có thời gian tôi đi tìm cậu, cậu nếu có bất cứ điều gì cũng có thể trực tiếp gọi cho tôi.

"Được." Diệp Tinh gật đầu.

Mọi người không ngừng rời đi, Diệp Tinh nhìn mấy người bên cạnh nói: "Chúng ta cũng trở về đi."

Chương 304: Đột phá! Cảnh giới trên cả hoàng cảnh! 2

Đám người Lâm Tiểu Ngư gật đầu.

Chỉ là vừa mới đi được vài bước, ánh mắt Diệp Tinh lại sáng ngời, trong mắt lộ ra một tia vui sướng.

"Làm sao vậy, Diệp Tinh?" Lâm Tiểu Ngư thấy sắc mặt Diệp Tinh biến hóa, nhịn không được hỏi.

"Xem ra chúng ta phải chờ một chút mới có thể rời đi." Diệp Tinh cười nói, "Anh chuẩn bị ở chỗ này đột phá."

Hắn ở Tây An đã đạt tới bình cảnh đỉnh phong hoàng cảnh, một mực điều tiết trạng thái của mình, vừa rồi hắn trong lúc vô ý vận chuyển linh lực một chút, lại cảm giác được bình cảnh xảy ra một chút buông lỏng, dựa theo cảm giác của hắn, nói không chừng hiện tại có thể tác động lên bình cảnh này.

"Đột phá?" Lâm Tiểu Ngư nghe vậy, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ vui sướng.

"Wow! Anh Diệp, anh bây giờ đã là cường giả đỉnh phong hoàng cảnh, nếu như lại đột phá, đó không phải là hoàn toàn vượt qua hoàng cảnh sao?" Lân Pha mở to hai mắt nói.

Hiện tại trên thế giới cũng không có mấy vị cường giả hoàng cảnh, Diệp Tinh hiện tại lại muốn vượt qua hoàng cảnh!

"Ông chủ, sau hoàng cảnh là cảnh giới gì vậy?" Bên cạnh, Vương Tam Đại tò mò hỏi.

Trên mặt đám người Giang Lam Thành, Thư Lạc Y cũng có chút tò mò.

"Không rõ ràng lắm, bên trong cây cột lớn màu đen không có thông tin nào như vậy." Diệp Tinh lắc đầu nói.

Kiếp trước cường giả hoàng cảnh đã đứng ở đỉnh phong trái đất, nghe đồn chỉ có một mình Kiếm Hoàng tựa hồ vượt qua hoàng cảnh, về cảnh giới sau hoàng cảnh không có ai biết.

"Được rồi, tôi muốn thử tác động lên bình cảnh một chút, có Tiểu Ngư hộ pháp cho tôi là được rồi, mọi người nên làm gì thì làm đi." Diệp Tinh cười nói.

Lời nói của hắn dứt lời, Đàm Nguyên Nguyên lại đi tới trước mặt hắn, nhỏ giọng nói: "Diệp Tinh đại ca, em muốn đi chỗ bờ ruộng nhà em xem một chút, lúc trở về anh gọi điện thoại cho em nhé."

Đó là nơi cô ấy từng sống.

"Đương nhiên là được rồi." Diệp Tinh nhìn Đàm Nguyên Nguyên, cười gật đầu.

Hắn cũng có chút bất đắc dĩ, hắn đối đãi Đàm Nguyên Nguyên như em gái, cũng nói Đàm Nguyên Nguyên ở trước mặt hắn tùy ý một chút, nhưng Đàm Nguyên Nguyên vẫn rất câu nệ.

Mọi người rời đi, sau đó Diệp Tinh tìm một chỗ yên tĩnh, trực tiếp ngồi xuống.

- Hiện tại bắt đầu thử tác động lên bình cảnh!

Diệp Tinh hít sâu một hơi, trong tay nắm một quả linh quả, bắt đầu hấp thu linh lực trong đó.

10 phút... 20 phút...

Thời gian nhanh chóng trôi qua một giờ.

Một giờ này Diệp Tinh cứ như vậy yên lặng ngồi xếp bằng, không ngừng vận chuyển Ám Nguyên Quyết.

Bình cảnh này là ở dị năng hắc ám.

Trong một khoảng thời gian, Diệp Tinh bỗng nhiên mở mắt, ánh sáng màu đen trên người chớp động.

"Rầm rầm!"

Trong cơ thể hắn tựa hồ có thứ gì đó vỡ tan, trong nháy mắt một cỗ khí thế khổng lồ trên người hắn bộc phát ra.

"Vỡ tan?" Diệp Tinh cảm ứng.

Lần phá vỡ bình cảnh này so với hắn tưởng tượng thuận lợi hơn rất nhiều.

Ầm ầm!

Bỗng nhiên, đại lượng linh lực trong tay bắt đầu điên cuồng tiến vào trong cơ thể Diệp Tinh, linh lực ở không trung xung quanh cũng là như thế, bắt đầu điên cuồng tràn vào.

Ầm ầm!

Theo linh lực tràn vào trong cơ thể, thân thể Diệp Tinh bắt đầu nhanh chóng xảy ra lột xác.

Máu trong cơ thể hắn sôi trào, lưu chuyển toàn thân, mang theo lục phủ ngũ tạng, xương cốt, kinh mạch, da thịt đều phát sinh ra biến đổi kịch liệt!

Loại biến đổi này so với lúc trước từ vương cảnh đột phá đến hoàng cảnh còn nhanh hơn ít nhất mười lần!

Theo thời gian trôi qua, khí thế dao động trên người Diệp Tinh cũng không ngừng tăng cường!

- Linh lực không đủ!

Diệp Tinh cảm nhận được sự lột xác của chính mình.

Như vậy nếu chậm rãi hấp thu linh lực trong không khí còn không biết cần bao lâu mới có thể chấm dứt lột xác.

Hắn vung tay lên, trước mắt nhất thời xuất hiện từng viên linh thạch, linh quả.

Ầm ầm!

Năng lượng bên trong Linh thạch linh quả điên cuồng tiến vào trong cơ thể hắn.

Khí lưu màu đen lan tràn, thậm chí đều đem thân thể Diệp Tinh bao phủ dưới bóng tối.

Rất nhanh thời gian năm phút lại trôi qua, Diệp Tinh rốt cục cảm giác quá trình lột xác này chậm lại trên phạm vi lớn, thân thể đối với linh lực đã không còn nhu cầu lớn như vậy.

Lại qua chưa đầy một phút, hắn cảm thấy thân thể mình rốt cục đạt tới trạng thái bão hòa.

- Đột phá thành công? Diệp Tinh đứng lên.

Hắn nắm chặt nắm tay, trong nháy mắt hắn cảm giác được một cỗ lực lượng khủng bố.

- Oanh!

Một quyền hướng vào không trung, trong không trung nhất thời có từng đạo tiếng nổ truyền đến, bao phủ đại lượng khu vực.

- Hiện tại mình tùy ý đánh ra một quyền đều có thể dễ dàng miểu sát toàn bộ cường giả đỉnh phong hoàng cảnh, đúng chứ?" Diệp Tinh cảm thụ được uy thế nắm tay này, trong lòng chấn động.

p/s: dịch đến đây mới quên mất trước đấy không chú thích miểu sát là gì. Miểu sát (秒杀) là một từ lóng trên kênh bán hàng TQ, ý chỉ sản phẩm giá rẻ mới vừa đem lên kệ đã cháy hàng. Miểu sát trong truyện nghĩa là giết nhiều người chỉ trong giây lát.

p/s: dịch đến đây mới quên mất trước đấy không chú thích miểu sát là gì. Miểu sát (là một từ lóng trên kênh bán hàng TQ, ý chỉ sản phẩm giá rẻ mới vừa đem lên kệ đã cháy hàng. Miểu sát trong truyện nghĩa là giết nhiều người chỉ trong giây lát.

Đối với lực lượng hoàng cảnh hắn hiểu rõ một chút, nhưng đối với cảnh giới trên cả hoàng cảnh hắn lại không hiểu nhiều lắm, hiện tại hắn đã đạt tới cảnh giới này!

Chương 305: Sự hấp dẫn của cây cột khổng lồ!

Tay phải vung lên, một ít khí lưu màu đen bao bọc một tảng đá.

"Rầm rầm!"

Tảng đá này nhanh chóng bị nghiền nát dưới luồng khí màu đen, không đến một giây lại hóa thành tro tàn rơi xuống từ trên không trung.

Từ vương cảnh đến hoàng cảnh, thực lực một trời một đất, hoàn toàn bất đồng, nhưng từ hoàng cảnh đột phá đến cảnh giới trên hoàng cảnh, chênh lệch giữa hai cảnh giới này lại càng lớn.

Brừ...

Đang lúc Diệp Tinh mừng rỡ thử thực lực của mình, bỗng nhiên một đạo cảm giác triệu hoán khó hiểu truyền đến trên người hắn.

"Đây là?" Diệp Tinh nhìn về phía một phương hướng, trong mắt chợt lộ ra một tia khiếp sợ.

Nơi truyền đến cảm giác triệu hoán là cây cột khổng lồ màu đen!

"Cây cột kia sinh ra hấp dẫn đối với mình? Chẳng lẽ là bởi vì mình đột phá qua cả hoàng cảnh?" Diệp Tinh trong lòng thầm nghĩ.

Lúc trước hắn nghiên cứu cây cột kia như thế nào cũng không có phản ứng, nhưng hiện tại lại đột nhiên xảy ra biến hóa như vậy.

Mà hiện tại tình huống đặc thù chính là hắn đột phá đạt tới một cảnh giới hoàn toàn mới!

- Đi xem một chút! Hắn rời khỏi phòng.

- Diệp Tinh, anh đột phá thành công? Lâm Tiểu Ngư nhìn thấy Diệp Tinh đi ra khỏi phòng, lập tức đi tới hỏi.

"Ừm, thành công rồi." Diệp Tinh cười gật đầu.

Hắn kéo lâm Tiểu Ngư tay nói: "Tiểu Ngư, chúng ta đi chỗ cây cột khổng lồ xem một chút! Nơi đó tựa hồ xuất hiện biến cố gì đó!"

“Biến cố?" Nghe vậy, sắc mặt Lâm Tiểu Ngư khẽ biến.

Tốc độ hai người rất nhanh, nhanh chóng đi tới ngoại ô phía đông Thượng Hải, Diệp Tinh dọc theo cảm giác triệu hoán kia không ngừng bay trên không trung, sau đó đi tới một chỗ.

"Nơi này là?" Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, trong mắt Diệp Tinh lộ ra vẻ khó tin.

Sau khi hắn xuất hiện, một chỗ kỳ bí của cây cột chớp động, sau đó tạo thành một cánh của màu đen.

Cánh cửa vừa xuất hiện, một cỗ cảm giác triệu hoán mãnh liệt liền xuất hiện từ trong đó, hấp dẫn Diệp Tinh tiến vào trong đó.

"Diệp Tinh, đây là cái gì vậy?" Bên cạnh, Lâm Tiểu Ngư khiếp sợ nói.

Cây cột khổng lồ này làm sao tự nhiên xảy ra biến cố như vậy.

Diệp Tinh đè nén chấn động trong lòng, đem tình huống mình đột phá vừa rồi nói cho Lâm Tiểu Ngư.

Nghe vậy, trong mắt Lâm Tiểu Ngư nhất thời lộ ra vẻ lo lắng, nói: "Cánh cửa này chính là đột phá qua hoàng cảnh mới xuất hiện? Vậy tiến vào trong cánh cửa đó sẽ đến nơi nào?"

“Anh không biết. "Diệp Tinh lắc đầu, nhìn cánh cửa, trong mắt có một tia thận trọng.

Hoàn toàn không rõ ràng bên trong cánh cửa màu đen thông tới địa phương nào, cho dù có cảm giác triệu hoán truyền đến, Diệp Tinh cũng sẽ không lựa chọn tiến vào trong đó.

"Đúng rồi, mấy thông tin vụn vặt lúc trước ghi lại mấy từ chỉ dẫn, rời đi, chẳng lẽ là chỉ khi đạt tới trên hoàng cảnh, sau đó thông qua cánh cửa đi tới nơi khác không biết?"

"Cây cột này chỉ khi vượt qua hoàng cảnh mới có thể phát sinh một ít phản ứng?"

Diệp Tinh trong lòng nhất thời xuất hiện rất nhiều ý nghĩ.

Kiếp trước khi hắn chết mới đạt tới sơ kỳ hoàng cảnh, hiểu biết đối với nó quá ít.

- Diệp Tinh, anh sẽ tiến vào trong đó sao? Bên cạnh, Lâm Tiểu Ngư nhịn không được hỏi.

Diệp Tinh lắc đầu: "Yên tâm, trừ phi biết rõ đây rốt cuộc là cái gì, nếu không anh sẽ không đi vào.”

Thông qua cánh cửa đó rốt cuộc đi tới đâu?

Nghe vậy Lâm Tiểu Ngư hơi yên lòng.

"Đúng rồi, Tiểu Ngư, cánh cửa này xuất hiện, em thử xem có thể tiếp cận nó hay không?" Bỗng nhiên Diệp Tinh trong lòng xuất hiện một cái ý nghĩ, trực tiếp nói.

Cánh cửa này là bởi vì hắn đột phá qua hoàng cảnh mới xuất hiện, nếu Lâm Tiểu Ngư có thể tiến vào, những người khác cho dù thực lực yếu hơn cũng có thể đi vào.

Nói như vậy, cho dù trái đất thật sự đến thời khắc cuối cùng, mọi người cũng có thể thông qua cánh cửa màu đen này rời đi.

- Được ! Lâm Tiểu Ngư gật gật đầu, cô chậm rãi đi về phía trước.

Nhưng khi cách cánh cửa năm mét liền không cách nào tiếp cận nữa, cô bị một tầng lực cản khó hiểu ngăn cản.

"Xem ra chỉ có bản thân đạt tới cảnh giới trên hoàng cảnh mới có thể đi vào." Diệp Tinh lắc đầu nói.

- Đi thôi! Hắn kéo Lâm Tiểu Ngư rời khỏi đây.

Vừa mới rời đi, cánh cửa màu đen liền nhanh chóng biến mất.

......

Đây là một mảnh khu vực hoang vắng thật lớn, chân trời bao phủ bởi bóng tối, khiến cho nơi này có thêm một cỗ cảm giác âm u.

Xoẹt!

Một ánh sáng hiện lên, giống như sao băng, tốc độ nhanh đến cực hạn, sau đó ánh sáng này liền xuất hiện ở khu vực này.

Nhìn kỹ mà nói, ánh sáng này lại là một thân ảnh.

Thân ảnh này dáng người cường tráng, thân cao chừng ba mét, làn da cả người thoạt nhìn màu xanh, khuôn mặt mảnh khảnh, trên mặt trái còn có mấy hoa văn kỳ bí màu đỏ, trên đầu có một sừng.

Trên người thân ảnh mặc một thân áo giáp màu đen cổ xưa, trên áo giáp có một ít vết trầy xước, chân đi một đôi giày màu vàng.

Ánh mắt của anh ta vô cùng lạnh lùng, giống như không chứa bất kỳ tình cảm nào, nhưng nhìn kỹ, bên trong lại giống như tinh thần không ngừng phát sinh hủy diệt.

Cả người thoạt nhìn bình thường, nhưng đứng ở nơi đó, lại làm cho người ta cảm giác người này chính là trời, chính là đất, chính là hết thảy nơi này.

Chương 306: Gặp lại Lý Dương 1

Tay phải vung lên, người đàn ông cổ quái thoạt nhìn gần 30 tuổi này xuất hiện một cái la bàn cổ quái.

"Dựa theo manh mối, không gian thuật, một trong mười bí thuật của vị diện * vô tận này hẳn là ở trên tinh cầu thất lạc này." Người đàn ông yên lặng cảm ứng thông tin trên la bàn.

* Vị diện: mặt phẳng, là một thuật ngữ trong game chiến đấu lấy quang cảnh về vũ trụ, mấy chương tiếp theo sẽ rõ hơn về vị diện này nha.

* Vị diện: mặt phẳng, là một thuật ngữ trong game chiến đấu lấy quang cảnh về vũ trụ, mấy chương tiếp theo sẽ rõ hơn về vị diện này nha.

- Rống! Xa xa, một dị thú vẫn luôn ẩn núp cảm nhận được người đàn ông, tức giận gầm lên vọt tới.

Người đàn ông liếc nhìn mấy con dị thú này.

- Phanh!

Dị thú này không có bất kỳ lực phản kháng nào, thân thể lập tức ngã xuống đất, trong nháy mắt mất đi sự sống.

"Hẳn là ở vị trí phía trước." Cảm thụ được sự chỉ dẫn như ẩn như hiện trong la bàn, người đàn ông thần bí bước ra.

Roẹt...

Hư không bóp méo, thoạt nhìn dường như cảnh sắc chung quanh cũng đều bóp méo theo, bụi bặm phiêu bạt đều ngưng đọng lại.

Bóp méo qua đi, thân ảnh người đàn ông này liền trực tiếp biến mất.

Rời khỏi chỗ cây cột, Diệp Tinh mang theo Lâm Tiểu Ngư đi về một chỗ.

- Diệp Tinh, chúng ta hiện tại đi đến chỗ Nguyên Nguyên sao? Lâm Tiểu Ngư tò mò hỏi.

"Ừm." Diệp Tinh cười gật gật đầu, nói: "Nếu không ngoài ý muốn chỗ bờ ruộng nhà Nguyên Nguyên hẳn là có một không gian giới tử, bên trong khẳng định có bảo vật. Lúc trước thực lực của anh đạt tới hoàng cảnh chỉ có thể cảm ứng yếu ớt được không gian giới tử có tồn tại mà thôi, nhưng lại không mở được nó. Hiện tại thực lực tiến thêm một bước, chúng ta đi xem có thể mở ra hay không?"

Diệp Tinh vẫn có hứng thú đối với không gian giới tử kia.

"Trước tiên gọi điện thoại cho Nguyên Nguyên đã." Lâm Tiểu Ngư cười nói.

Diệp Tinh gật gật đầu, gọi điện thoại.

"Alo, anh Diệp Tinh, các anh muốn về Tây An rồi sao? Em Lập tức tới đây!" Trong điện thoại truyền đến âm thanh của Đàm Nguyên Nguyên.

"Không phải, Nguyên Nguyên, bọn anh lập tức đến chỗ em." Diệp Tinh cười nói.

"Ồ... Được rồi, được rồi anh Diệp Tinh. "Lúc này Đàm Nguyên Nguyên sửng sốt trên ruộng, sau đó vội vàng gật đầu nói.

Cúp điện thoại, cô đứng một mình trên bờ ruộng, gió thổi qua, trên mặt cô lộ ra một nụ cười ngọt ngào.

Lúc này trong tay Đàm Nguyên Nguyên nắm một viên cầu, đây là Diệp Tinh cho cô để tu luyện công pháp, cũng là thứ duy nhất có thể giữ lại, sẽ không hư hỏng.

Cô chỉ là một cô bé bình thường, thậm chí bỏ học ở nhà. Nhưng gặp Diệp Tinh, vận mệnh của cô lại xảy ra biến hóa long trời lở đất.

Hiện tại thực lực của Đàm Nguyên Nguyên cũng coi như mạnh, được rất nhiều người kính sợ, nhưng ở trước mặt Diệp Tinh, cô vĩnh viễn chỉ muốn làm tiểu nha đầu bình thường kia.

......

Diệp Tinh cùng Lâm Tiểu Ngư đang không ngừng tiến lên trên đống đổ nát của thành phố biển.

- Đại caaaaa! Đột nhiên, một âm thanh kinh hỉ vang lên.

"Lý Dương?" Nghe được thanh âm này, Diệp Tinh dừng bước mình lại, mỉm cười nhìn về phía một chỗ.

Ở đó, một cậu bé gầy khoảng mười hai mười ba tuổi chạy đến, khuôn mặt của cậu đầy hưng phấn.

"Đại ca, thật sự là anh a." Cậu bé Lý Dương hưng phấn nói.

Mặc dù cậu gầy, nhưng trông rất tốt.

- Lý Dương, em tìm được ba mẹ mình chưa? Diệp Tinh nhìn cậu bé hỏi.

Nửa năm trước Diệp Tinh muốn mang Lý Dương về Tây An nhưng Lý Dương lại cự tuyệt, sau đó Diệp Tinh lưu lại một công pháp còn có một phần tài nguyên tu luyện cho cậu.

"Chưa ạ." Nghe Diệp Tinh hỏi thăm, tâm tình Lý Dương có chút sa sút.

Chỉ là sự sa sút này lại nhanh chóng biến mất, cậu hưng phấn nói: "Đại ca, em nhất định có thể đợi được ba mẹ em, hiện tại em lợi hại hơn rất nhiều, hiện tại em có thể bảo vệ rất nhiều người."

Dứt lời, sau đó phía sau cậu cũng xuất hiện từng thân ảnh, một đám trẻ con không ngừng xuất hiện, đứng ở xa xa tò mò nhìn Diệp Tinh cùng Lâm Tiểu Ngư, muốn tới gần lại không dám.

"Đây là... Những đứa nhỏ trước kia bị bắt?" Diệp Tinh nhìn những đứa trẻ này.

Trong đó có mấy đứa nhỏ hắn còn quen biết, chính là mấy người trong mười mấy đứa trẻ trước kia bị bắt cùng Lý Dương.

Xem ra hiện tại bọn họ đi theo phía sau Lý Dương, Lý Dương này lập tức trở thành vương của chúng nó.

Đột nhiên, một người phụ nữ ba mươi tuổi khác đi qua.

"Mẹ Nam Nam." Nhìn thấy người phụ nữ, nhất thời đông đảo bọn trẻ vui vẻ hô.

Người phụ nữ nhìn thấy Diệp Tinh, đi tới trước mặt hắn, cảm ơn nói: "Cậu Diệp, cảm ơn cậu vì ân cứu mạng của con gái tôi lần trước."

Nửa năm trước nếu không phải có Diệp Tinh, con gái của mình còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nửa năm trước cô rất sợ hãi đối với Diệp Tinh, nhưng những giờ này cô thường xuyên nhìn thấy Diệp Tinh đánh chết dị thú trên TV, trong lòng chỉ có tôn kính.

"Không có việc gì." Diệp Tinh cười nói.

- Đại ca, các anh bây giờ đến Thượng Hải làm cái gì chứ? Bên cạnh, Lý Dương ngửa đầu nhìn Diệp Tinh tò mò hỏi.

Diệp Tinh cười cười, nói: "Bọn anh muốn đi một nơi."

"Vậy em có thể đi theo không? Em hiện tại thực lực rất mạnh." Lý Dương chờ mong nói, chỉ là sau đấy cậu lại ngượng ngùng gãi gãi đầu, nói: "Thực lực của em không có khả năng so sánh được với đại ca."

"Đương nhiên là được rồi." Diệp Tinh cười nói.

Chương 307: Gặp lại Lý Dương 2

Hắn ngược lại rất có hảo cảm đối với cậu bé Lý Dương này.

Nhất thời, mấy người đi về phía một chỗ.

Không chỉ có Lý Dương, người phụ nữ tên trương Hân phía sau cũng đi theo.

Những đứa trẻ còn lại cũng có người chăm sóc, trong khoảng thời gian này bọn họ đã có nhóm tương ứng, còn có ba mẹ của đứa nhỏ khác.

"Đại ca, anh quá lợi hại, em thường xuyên nhìn thấy anh trên TV."

"Dị thú khủng bố như vậy đều bị anh dễ dàng đánh chết."

"Người em sùng bái nhất chính là anh, các em trai em gái của em cũng đều sùng bái anh."

......

Dọc theo đường đi, Lý Dương líu ríu nói.

Diệp Tinh mỉm cười, thỉnh thoảng nói hai câu.

- Chi chi!

Xa xa, bỗng nhiên một tiếng gầm nhẹ truyền đến, sau đó một con dị thú giống chuột mặt lộ ra hung quang xuất hiện.

Bên cạnh dị thú chuột còn có một thi thể.

Diệp Tinh thấy thế, tay phải nắm chặt, nhất thời dị thú chuột liền hóa thành lửa, trong nháy mắt hóa thành tro tàn.

Nhìn thi thể kia, Lý Dương đang líu ríu bỗng nhiên trầm mặc, vài giây sau cậu ngẩng đầu nhìn Diệp Tinh, bỗng nhiên hỏi: "Đại ca, bây giờ anh lợi hại như vậy, anh có thể nói cho em biết, nếu người chết đi sẽ biến thành cái gì?"

Cậu nhìn chằm chằm Diệp Tinh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu, chỉ có một đôi mắt dưới ánh đèn yếu ớt là có vẻ rất trong trẻo.

"Vì sao lại hỏi như vậy?" Diệp Tinh nghi hoặc hỏi.

"Ba mẹ em đã hơn nửa năm không trở về, bọn họ nói không có việc gì sẽ trở về tìm em." Tâm trạng của cậu bé Lý Dương có chút mất mát.

Tay phải cậu từ trong túi lấy ra một tấm ảnh, trong ảnh là một nhà ba người, một đôi nam nữ ba mươi mấy tuổi, ở giữa chính là Lý Dương, lúc này trên khuôn mặt nhỏ bé của cậu tràn đầy vẻ vui vẻ.

Diệp Tinh im lặng, tận thế đen tối khiến người chết đi rất nhiều, về phần bọn họ sau khi chết sẽ biến thành cái gì, ai cũng không biết.

"Dương Dương, ba mẹ cháu khẳng định có việc nên mới trì hoãn tìm cháu, cháu cũng biết tình huống hiện tại mà, bọn họ không có việc gì nhất định sẽ tới tìm cháu, bây giờ việc cháu cần làm là vui vẻ mà sống sót." Trương Hân sờ sờ đầu Lý Dương, cười nói.

- Ừm, cháu biết! Lý Dương sững sờ nhìn ảnh chụp, sau đó dùng sức gật gật đầu, lại cẩn thận bỏ vào trong túi mình.

......

Rất nhanh, mấy người đi tới chỗ bờ ruộng nhà Đàm Nguyên Nguyên.

"Anh Diệp Tinh chị Tiểu Ngư." Đàm Nguyên Nguyên nhìn thấy hai người Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư, nhất thời chạy tới, vui vẻ hô.

- Nguyên Nguyên, em trai em đâu? Diệp Tinh nhìn một chút, không phát hiện bóng dáng Đàm Quân. Đàm Nguyên Nguyên nhỏ giọng nói: "Tiểu Quân nó cùng anh Lân Pha, anh Tam Đại đi đánh chết dị thú rồi.”

Diệp Tinh gật gật đầu, đứng ở trên bờ ruộng.

Ầm ầm!

Bỗng nhiên, khí tức trên người Diệp Tinh hoàn toàn bộc phát ra, nồng nặc linh lực hỏa diễm hoàn toàn đem bốn phía bao vây lại.

- Quả nhiên tồn tại không gian giới tử! Diệp Tinh cảm thụ một chút, nhìn về phía một bên.

Dưới linh lực cường đại của hắn, nơi đó có một cánh cửa tựa hồ muốn hình thành.

Thế nhưng, sau khi kiên trì một chút, cánh cửa này lại trực tiếp sụp đổ.

"Thất bại?" Sắc mặt Diệp Tinh hơi trầm.

Thực lực của hắn muốn mở cánh cửa kia còn kém một chút.

Đàm Nguyên Nguyên lúc này cũng ngạc nhiên nhìn cánh cửa kia, khó trách trên bờ ruộng nhà cô vẫn có bảo vật xuất hiện, không nghĩ tới còn có chỗ kỳ dị như vậy.

"Xem ra thực lực còn chưa đủ a." Diệp Tinh thầm than trong lòng.

Nhưng mà hắn hiện tại ngược lại có một tia chờ mong, hiện tại cánh cửa đã hiện ra sơ bộ, chờ thực lực của hắn tiến bộ một chút, liền có thể biết bên trong rốt cuộc có cái gì.

Trong lòng nghĩ, Diệp Tinh nhìn Đàm Nguyên Nguyên nói: "Nguyên Nguyên, anh cùng chị Tiểu Ngư của em lập tức đi núi Hỗn Nguyên, em có đi hay không?"

Thi thể cự thú trong khe nứt không gian ở núi Hỗn Nguyên, Diệp Tinh khẳng định muốn đi kiểm tra một chút.

- Núi Hỗn Nguyên sao? Đàm Nguyên Nguyên nghe vậy, lắc đầu nói: "Diệp Tinh đại ca, em không đi, em còn muốn ở chỗ này một lúc."

"Vậy thì được, tùy em." Diệp Tinh cười gật đầu, nói: "Vậy em trông nom nơi này cho tốt."

- Ừm! Đàm Nguyên Nguyên dùng sức gật đầu một chút, nói: "Em nhất định sẽ trông chừng nơi này, vô luận ai cũng không thể phá hư."

"Đại ca, cánh cửa này thật thần kỳ a, em cũng muốn ở chỗ này, sau này thay anh bảo vệ tốt nơi này có được không?" Cậu bé Lý Dương ngửa đầu nhìn Diệp Tinh nói.

Công pháp tu luyện cùng tài nguyên đều là Diệp Tinh cho, trong lòng cậu rất cảm kích đối với Diệp Tinh, vẫn luôn muốn báo đáp Diệp Tinh.

Cánh cửa này rõ ràng hữu ích cho Diệp Tinh.

"Được." Diệp Tinh cười gật đầu.

"Thật tốt quá, em hiện tại đem bọn Đại Mập, Tiểu Hầu Tử đều gọi tới chỗ này thành lập một cái căn cứ nhỏ, đến lúc đó sẽ không ai dám tới." Lý Dương nắm tay nói.

Diệp Tinh cười cười, sờ sờ đầu Lý Dương.

"Tiểu Ngư, đi thôi." Diệp Tinh nhìn Lâm Tiểu Ngư, hai người nhanh chóng đi về phía xa xa.

"Lý Dương kia thật đúng là hoạt bát." Lâm Tiểu Ngư cười nói.

"Đúng vậy." Diệp Tinh cười gật đầu.

Nghĩ đến nhiều trẻ con như vậy, Diệp Tinh trong lòng không hiểu sao cảm khái.

Tận thế mang đến một gia đình tan vỡ, vô số người trong lòng bi thương, đây là thiên tai, không có bất kỳ người nào có thể ngăn cản, chỉ có thể bị động thừa nhận.

Hai người nhanh chóng đi tới núi Hỗn Nguyên điều tra một chút, thế nhưng Diệp Tinh vẫn không cách nào khiến cho khe nứt không gian xuất hiện một lần nữa, đành phải trở về lần thứ hai.

"Ừm?"

Chương 308: Cái chết của Diệp Tinh

Chờ đến khi tiếp cận bờ ruộng nhà Đàm Nguyên Nguyên, khí lưu màu xám trong đầu Diệp Tinh dao động một chút, sau đó một cỗ khí tức nguy hiểm khó hiểu bị hắn cảm nhận được.

"Đây là?"

Trên mặt Diệp Tinh nhất thời lộ ra một tia khiếp sợ.

Ánh mắt hắn nhìn về phía một chỗ, nơi truyền đến nguy hiểm chính là bờ ruộng nhà Đàm Nguyên Nguyên bên kia.

- Xảy ra chuyện gì sao? Diệp Tinh trong lòng nhất thời hiện lên rất nhiều ý nghĩ.

Hắn nhìn Lâm Tiểu Ngư, trực tiếp nói: "Tiểu Ngư, em ở lại chỗ này, bọn Nguyên Nguyên, Lý Dương tựa hồ có tình huống phát sinh, anh đi xem một chút."

Hắn hiện tại đã đột phá qua hoàng cảnh, mà thực lực của Lâm Tiểu Ngư chỉ có sơ kỳ hoàng cảnh, thực lực của hai người chênh lệch rất nhiều lần, ngay cả hắn cũng cảm nhận được một tia nguy hiểm, Lâm Tiểu Ngư tuyệt đối ngăn không được.

Nói xong, thân ảnh hắn xẹt qua, nhanh chóng bay về phía đó.

"Diệp Tinh." Lâm Tiểu Ngư thấy Diệp Tinh nhanh như vậy biến mất không thấy, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ lo lắng, nhưng chỉ có thể nghe Diệp Tinh nói chờ đợi tại chỗ.

......

- Chị Nguyên Nguyên, về sau chúng em có thể ở lại chỗ này sao? Lý Dương nhìn ít căn nhà chung quanh một còn chưa bị phá hủy, cười nói.

"Đương nhiên có thể." Đàm Nguyên Nguyên gật gật đầu, cười nói.

"Được rồi, Đại Mập, Tiểu Hầu Tử... Hành động thôi!" Lý Dương dặn dò mấy đứa trẻ.

- Anh Dương Dương, chúng ta biết!

- Những chuyện này chúng em rất thuần thục!

......

Những đứa trẻ khác vội vàng nói.

Một nhóm trẻ em đang bận rộn.

Đàm Nguyên Nguyên lẳng lặng nhìn, nắm viên cầu trong bàn tay, nhìn chung quanh còn mang theo một chút tình cảm quen thuộc, trong mắt có một tia hoài niệm.

"Ừm?"

Bỗng nhiên ánh mắt của cô nhìn về phía xa xa, ở nơi đó, thân ảnh của một người đàn ông bỗng nhiên xuất hiện, nhìn như rất xa, nhưng một bước chân đã đi tới nơi này.

Người đàn ông thân cao chừng ba mét, rất cường tráng, làn da hiện ra màu xanh, trên đầu có một sừng, trên người mặc một thân áo giáp màu đen cổ xưa, chân đeo lên một đôi giày chiến tranh màu vàng, ánh mắt giống như không chứa bất kỳ tình cảm nào nhìn về phía nơi này.

Có một la bàn kỳ lạ trong tay anh ta.

Nhìn thấy người này, trong mắt Đàm Nguyên Nguyên còn có đám người Lý Dương bận rộn xa xa nhất thời lộ ra vẻ khiếp sợ.

Người trên trái đất tuy rằng màu da bất đồng, nhưng chỉnh thể vẫn không sai biệt lắm, thế nhưng người đàn ông trước mắt là da màu xanh, chiều cao còn đạt tới ba mét, thậm chí có sừng cũng có một cái duy nhất, điều này cùng đặc điểm ngoại hình con người trên trái đất rất không giống nhau.

"Căn cứ theo thông tin chỉ dẫn, không gian thuật hẳn là ở chỗ này." Người đàn ông cổ quái đứng ở chỗ này, sau đó nhìn về phía một chỗ, tay phải chỉ ra.

Brừ...

Nhất thời, một cánh cửa kì dị nhanh chóng xuất hiện ở một chỗ.

"Rầm rầm!"

Sau khi xuất hiện, màn hình trên cổng thông tin này cũng biến mất.

"Quả nhiên ở chỗ này." Người đàn ông cổ quái vung tay phải lên, sau đó một viên cầu tản ra dao động kỳ dị xuất hiện, ở dưới viên cầu này, hư không đều trở nên vặn vẹo, bóp méo.

Viên cầu này trong nháy mắt bị người đàn ông cổ quái này nắm trong tay.

Ý thức chìm vào trong đó, trong mắt người đàn ông cũng lộ ra một tia mừng rỡ.

- Hao phí tinh lực lớn như vậy, không gian thuật này sẽ thuộc về mình! Tay phải anh ta lật một cái, trực tiếp đem bảo vật này thu hồi.

- Bảo vật trong cánh cửa? Trong mắt Đàm Nguyên Nguyên đầu tiên là vô cùng khiếp sợ, nhưng nhìn thấy thứ này, trong lòng Đàm Nguyên Nguyên nhất thời lo lắng.

Lúc trước thấy Diệp Tinh rất coi trọng đối với cánh cửa này, đối với bảo vật trong đó khẳng định cũng rất cần. Nói không chừng viên cầu này chính là bảo vật Diệp Tinh cần.

Mặc dù trong lòng có chút sợ hãi, nhưng cô vẫn tiến lên một bước, nói: "Đây là đồ của chúng tôi, anh không thể lấy đi."

Thế nhưng, người đàn ông kia chỉ liếc mắt nhìn một cái.

- Oanh!

Đàm Nguyên Nguyên chỉ cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình trong nháy mắt toàn bộ bị nghiền nát, cô ngơ ngác đứng ở trên bờ ruộng, tựa hồ nhìn thấy Diệp Tinh xa xa cấp tốc chạy tới.

"Nguyên Nguyên."

Diệp Tinh đang nhanh chóng chạy tới, cảm thụ được sinh mệnh trên người Đàm Nguyên Nguyên nhanh chóng trôi qua, sắc mặt đột nhiên biến đổi.

Hắn cũng nhìn thấy người đàn ông cổ quái có khuôn mặt lạnh lùng kia.

Sau đó, có một âm thanh vô cùng lạnh như băng từ trong miệng người đàn ông nói ra, nhưng mà Diệp Tinh lại nghe không hiểu.

Thế nhưng, trong nháy mắt Diệp Tinh cảm thấy một trận uy áp khủng bố truyền đến trong đầu mình, điên cuồng áp bách hắn.

Dưới cỗ uy áp này, hắn hoàn toàn cảm giác được bản thân nhỏ bé biết chừng nào.

Hắn là đệ nhất cường giả thế giới, lại đột phá qua cả hoàng cảnh, nhưng hiện tại cảm giác mình giống như là một con kiến hôi, đang đối mặt với bầu trời, không có bất kỳ lực ngăn cản nào.

Đây tuyệt đối là áp bức cấp độ sinh mệnh!

Ánh mắt Diệp Tinh nhìn về phía Lý Dương đang nhìn hắn, muốn nói cái gì đó, lại trơ mắt nhìn thân thể Lý Dương ngã xuống.

Ngoài ra còn có những đứa trẻ bên cạnh Lý Dương, tất cả đều ngã xuống.

Diệp Tinh há miệng, muốn nói cái gì, nhưng cái gì cũng nói không nên lời.

Chương 309: Phục sinh! 1

Ý thức của hắn hoàn toàn lâm vào trong bóng tối, sau đó thân thể nặng nề ngã xuống, tất cả khí tức trên người đều tiêu tán.

Người đàn ông cổ quái khuôn mặt lạnh lùng kia cõng hai tay, căn bản không có nhìn về phía nơi này.

Theo anh ta thấy, cho dù là là toàn bộ người trái đất phỏng chừng đều giống như con kiến hôi.

Roẹt...

Cảnh sắc chung quanh trong nháy mắt trở nên vặn vẹo méo mó, sau đó thân ảnh người đàn ông này cứ như vậy biến mất.

Dưới ánh đèn u ám, thân thể Diệp Tinh vẫn không nhúc nhích, khí tức trên người hoàn toàn biến mất.

Chung quanh một mảnh yên tĩnh, chỉ có âm thanh tiếng gió thổi qua, sau đó trên người Diệp Tinh bỗng nhiên xuất hiện một tầng ánh sáng màu trắng, hoàn toàn bao phủ thân thể của hắn.

Chỉ là vẻn vẹn vài giây sau, đông đảo ánh sáng màu trắng biến mất, sau đó trên người Diệp Tinh lại một lần nữa xuất hiện một tia khí tức sinh mệnh, đầu ngón tay hắn giật giật một chút, chậm rãi mở mắt.

"Mình vừa... chết sao?" Diệp Tinh đứng lên, trong mắt lộ ra một tia khiếp sợ, nghi hoặc.

Hắn vừa rồi rõ ràng cảm ứng được sinh mệnh của mình hoàn toàn mất đi.

Ánh mắt nhìn về phía bốn phía, sắc mặt Diệp Tinh chợt biến đổi.

Hắn nhanh chóng chạy tới, nhưng Đàm Nguyên Nguyên cứ như vậy nằm trên mặt đất, khí tức dao động trên người đã hoàn toàn biến mất.

- Nguyên Nguyên! Diệp Tinh nhìn Đàm Nguyên Nguyên còn đang mở to hai mắt trên mặt đất.

Lúc này trong mắt cô ấy có một tia sợ hãi, một tia khó có thể tin được, tựa hồ thật không ngờ mình cứ như vậy rời khỏi nhân thế.

Hắn lại nhìn về phía Lý Dương, lúc này sinh mệnh khí tức của Lý Dương và mấy đứa trẻ cũng hoàn toàn ảm đạm, bọn họ đều đã chết!

- Đáng chết!

Diệp Tinh khẽ ngửa đầu, nắm chặt nắm tay, một cỗ cảm giác vô cùng áp lực truyền vào trong lòng.

Hắn nghĩ về người đàn ông có một sừng đó.

Coi như là thực lực vượt qua hoàng cảnh của hắn thì cũng không có bất kỳ lực phản kháng nào ở trong tay người đàn ông kia.

Thậm chí người đó cũng không có liếc hắn một cái, căn bản không cần biết hắn là ai, chỉ là một cái liếc qua liền làm cho hắn mất đi sinh mệnh.

Đối với người đàn ông kia mà nói, hắn chỉ là một con kiến hôi có cũng được không có cũng thế mà thôi.

"Rầm rầm!" Bỗng nhiên một đạo âm thanh thanh thúy vang lên, âm thanh này cũng là ở trong nhẫn không gian của Diệp Tinh truyền ra.

Diệp Tinh vung tay phải lên, sau đó một thanh kiếm trắng xuất hiện trong tay hắn, chẳng qua lúc này thanh kiếm này đã hoàn toàn bị đứt đoạn.

"Đây là... kiếm Sinh mệnh? Vừa rồi mình đích xác đã chết, nhưng bởi vì có kiếm Sinh mệnh mới khiến cho mình lại sống lại.

- Nhìn kiếm Sinh mệnh bị nghiền nát, trong nháy mắt Diệp Tinh hiểu được cái gì.

Kiếm Sinh mệnh rất kỳ dị, thậm chí có thể nhận chủ, sau khi nhận chủ thành công, vô luận thân thể có đau đớn, bệnh tật gì, đều sẽ không tồn tại, bốn mươi chín năm sau mới có thể mất đi tác dụng, cần phải một lần nữa nhận chủ, có thể sử dụng không hạn chế.

Diệp Tinh lúc trước vô luận sử dụng cái gì cũng không thể hư hại mảy may kiếm Sinh mệnh, thậm chí binh khí cấp ba cũng không thể, hiện tại nhìn kiếm Sinh mệnh này đã hoàn toàn mất đi dao động, Diệp Tinh cảm giác liên hệ của mình cùng kiếm Sinh mệnh cũng hoàn toàn biến mất.

Hiển nhiên, lúc này kiếm Sinh mệnh đã biến thành một thanh kiếm phế.

"Rốt cuộc là loại tồn tại gì?"

Diệp Tinh nghĩ đến người đàn ông giống như thiên địa này, nắm tay.

Hắn cảm giác được, coi như là những thi thể cự thú ở núi Hỗn Nguyên Sơn cũng không có cho hắn áp lực lớn như anh ta.

Thực lực trên hoàng cảnh của hắn khi đối mặt với người kia hoàn toàn giống như con kiến hôi đối mặt với bầu trời, không có bất kỳ lực phản kháng nào.

Trên hoàng cảnh đã là đệ nhất cường giả không hề tranh cãi của thế giới, nhưng trình độ cường đại của cường giả kia càng khó có thể tưởng tượng nổi.

Yên lặng đứng vài giây, sau đó Diệp Tinh gọi điện thoại, gửi mấy tin nhắn.

- Diệp Tinh!

Xa xa Lâm Tiểu Ngư nhanh chóng bay tới.

Cô nhìn đám người Đàm Nguyên Nguyên, Lý Dương trên mặt đất, sắc mặt đột nhiên biến đổi, vội vàng nói: "Diệp Tinh, Nguyên Nguyên làm sao vậy?"

Cô trong nháy mắt phát hiện sinh mệnh dao động trên người Đàm Nguyên Nguyên đã hoàn toàn biến mất, toàn bộ lục phủ ngũ tạng bởi vì lực lượng không biết nghiền nát.

Diệp Tinh lắc đầu, nói: "Vừa rồi xuất hiện một cường giả không biết thân phận, bọn Nguyên Nguyên, Lý Dương đều bị giết."

Hắn cũng không nói vừa rồi mình cũng chết một lần.

Nếu không phải có kiếm Sinh mệnh, hắn khó có thể tưởng tượng sẽ có hậu quả gì.

Nhớ tới sự vô lực vừa rồi, cảm giác tựa hồ đối mặt với toàn bộ thiên địa, trọng sinh trở về, đây là lần đầu tiên Diệp Tinh cảm giác được mình nhỏ yếu cỡ nào.

"Chết rồi?" Sắc mặt Lâm Tiểu Ngư khẽ biến.

Cô và Đàm Nguyên Nguyên quen biết lâu như vậy, cả hai coi nhau như chị em, cô cũng rất thích đứa em gái này.

Ầm ầm!

Xa xa, không ngừng có người đến, chính là đám người Giang Lam Thành.

"Nguyên Nguyên."

Bọn họ vừa tới liền nhìn thấy thi thể Đàm Nguyên Nguyên, sắc mặt tất cả đều biến đổi.

- Chị!

Đàm Quân đến, ôm thi thể Đàm Nguyên Nguyên, nhất thời khóc rống lên.

Chương 310: Phục sinh! 2

"Anh Diệp, là ai ra tay? Huynh đệ chúng ta cùng đi tiêu diệt!" Vương Tam Đại đi ra trầm giọng nói.

"Còn có tôi nữa, vô luận đối thủ là ai, chúng ta đều phải ra tay trả thù cho Nguyên Nguyên." Lân Pha cũng tiến lên nói.

Mấy người khác trên mặt cũng tràn đầy sắc lạnh.

Diệp Tinh lắc đầu, nói: "Anh ta là một người mà tôi cũng không thể phản kháng."

Nghe vậy, sắc mặt mấy người Vương Tam Đại đột nhiên biến đổi.

Bọn họ cũng biết Diệp Tinh đã vượt qua hoàng cảnh, hiện tại trên thế giới đạt tới hoàng cảnh cũng không quá ba người!

Càng về cảnh giới sau chênh lệch cũng càng lớn, có thể tưởng tượng được trên hoàng cảnh khủng bố cỡ nào, thế nhưng Diệp Tinh lại nói mình không có một chút lực phản kháng nào? Thực lực kia nên có bao nhiêu khủng bố đây.

Xa xa, Trương Hân đi tới, bên cạnh còn mang theo mấy đứa nhỏ, cô ta nhìn thấy thi thể mấy người Lý Dương, sắc mặt đột nhiên biến đổi.

"Dương Dương, Đại Mập, Tiểu Hầu Tử..." Cô ngồi xổm xuống, không ngừng gọi tên những đứa nhỏ này, nhưng đều là vô ích.

"Anh Dương Dương, anh Đại Mập, các anh làm sao vậy? Các anh tỉnh lại a!"

Đứa trẻ xung quanh cô cũng liên tục khóc.

"Chúng ta hỗ trợ chôn bọn họ đi." Diệp Tinh trầm mặc một chút nói.

Hắn không muốn thi thể của những đứa trẻ này bị tiếp xúc với đống đổ nát như vậy.

......

Đây là một khu vực rất lớn, mà ở trong khu vực này, có từng tấm bia mộ, có bia mộ có tên, có bia mộ cũng không có tên.

Dưới ánh đèn u ám, nơi này thoạt nhìn cảm giác rất hoang vắng, yên tĩnh.

Đám người Trương Hân, Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư đứng ở chỗ này, nhìn một mảng lớn bia mộ. Lúc này bọn họ đứng trước bia mộ Lý Dương, đều im lặng không nói gì.

"Cậu Diệp, Lý Dương là một đứa trẻ rất vui vẻ, hoạt bát, hơn nữa rất hiểu chuyện, hơn nửa năm qua vẫn luôn lấy thân phận anh cả mà chiếu cố những đứa nhỏ này." Trầm mặc một chút, Trương Hân bỗng nhiên nói.

"Cậu ấy cũng vẫn ở chỗ này chờ ba mẹ mình có thể trở về, kỳ thật trước đó đã có người nhìn thấy ba mẹ cậu ấy chết, hơn nữa còn chôn ở chỗ này."

Bên cạnh bia mộ của Lý Dương có một bia mộ không có tên.

"Vậy tại sao không nói cho cậu ấy biết?" Diệp Tinh nhìn Trương Hân hỏi.

Trương Hân lắc đầu, nói: "Tình cảm của Lý Dương đối với ba mẹ rất sâu đậm, trong lòng cậu nhóc kỳ thật cũng đoán được cái gì, nhưng vẫn không muốn tin tưởng, tình nguyện chờ hy vọng mờ yếu kia. Có hy vọng, cậu ấy cũng có thể mỗi ngày vui vẻ tràn đầy kỳ vọng. Nhưng nếu nói sự thật, cậu ấy có lẽ sẽ ngay lập tức trở thành một người khác. Dưới tận thế đen tối này, chúng ta cũng không biết còn có thể sống bao lâu, có thể làm cho Lý Dương vui vẻ một ngày là thêm một ngày, cho dù vĩnh viễn ôm một tia hy vọng sống sót, vậy cậu ấy cũng là vui vẻ sống hết cuộc đời mình.”

Diệp Tinh im lặng.

"Đại ca, anh nói cho em biết, nếu người chết sẽ biến thành cái gì?"

Nhìn bia mộ, trong đầu Diệp Tinh bỗng nhiên nhớ tới những lời nói này của Lý Dương lúc trước.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn bụi bẩn kia, chỉ có một đôi mắt có vẻ rất trong trẻo dưới ánh đèn yếu ớt.

Có lẽ lúc Lý Dương tự hỏi mình những lời này liền biết ba mẹ mình đã chết rồi đúng không? Nhưng cậu không muốn tin.

Nhưng bây giờ, cậu bé vui vẻ, năng động kia đã cùng ba mẹ của mình đã được chôn cất ở đây.

Xa xa, chân trời tối tăm bao phủ toàn bộ lục địa, áp lực của ngày tận thế chất đống trong lòng mỗi người.

Nghĩ đến bỗng nhiên xuất hiện một cường giả khủng bố, trong lòng Diệp Tinh càng là thâm trầm.

- Diệp Tinh, chúng ta trở về sao? Rời khỏi mộ địa kia, Lâm Tiểu Ngư nhìn Diệp Tinh trầm mặc, bỗng nhiên hỏi.

"Ừm." Diệp Tinh gật đầu.

Brừ...

Lời nói của hắn vừa nói ra, bỗng nhiên xa xa có một cỗ dao động kỳ dị đang biến động.

- Là cánh đồng của nhà Nguyên Nguyên kia? Sắc mặt Diệp Tinh khẽ biến.

Đoàn người nhanh chóng tiến về phía trước.

- Diệp Tinh! Trên đường bỗng nhiên đụng phải một người, là Hoàng Viêm.

Có dụng cụ theo dõi được biến động khủng bố gần đó, ông ta liền nhanh chóng trở về nơi này.

Bọn họ cùng nhau đi đến chỗ dao động, lại phát hiện trên bờ ruộng này xuất hiện một cánh cửa, lúc này trên cánh cửa còn có một vài khe nứt.

"Cánh cửa này xuất thế? Nguyên nhân là do người đàn ông lúc trước?" Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng.

Hắn lúc trước vừa vặn nhìn thấy người đó ở trong cánh cửa này lấy ra một viên trân châu kỳ dị.

Nhưng khi hắn sống lại, cánh cửa đã biến mất một lần nữa.

Brừ...

Chờ bọn họ vừa đến, bỗng nhiên một đạo dao động kỳ dị hiện lên, sau đó ở trong hư không mơ hồ xuất hiện một thân ảnh mơ hồ của cự thú vô cùng dữ tợn.

Đạo thân ảnh này giống như thần long trong thần thoại Hoa Hạ, mọc hai sừng, móng vuốt sắc bén, lớp da bên ngoài còn có lớp vảy rậm rạp.

"Đây là cái gì?" Trong mắt mọi người lộ ra một tia ngạc nhiên.

Sau khi hư ảnh xuất hiện, tựa hồ cảm ứng được sự tồn tại đám người Diệp Tinh, lại cấp tốc hóa thành từng ký hiệu kỳ dị, cứ như vậy xuất hiện trong hư không.

Trong nháy mắt khi những ký hiệu này xuất hiện, nhất thời trong đầu Diệp Tinh cũng xuất hiện, những ký hiệu này tựa như bỗng nhiên khắc sâu trong đầu hắn.

Một đạo tin tức huyền ảo xuất hiện, nhất thời cho Diệp Tinh một phần xúc động.

Chương 311: Không gian thuật!

"Không gian thuật?" Ngay sau đó Diệp Tinh biết cái tên này.

"Không gian thuật? Cái gì vậy?"

“Trong đầu tôi bỗng nhiên có thêm một ít hình ảnh kỳ quái, tên là không gian thuật. "

“Tôi cũng vậy."

......

Đám người Lân Pha, Vương Tam Đại nhịn không được nói.

"Xem ra không chỉ có mình có được." Trong lòng Diệp Tinh khẽ động.

- Tựa hồ có chút giống với sinh nguyên thuật!

Không gian thuật chia làm ba bộ phận, thiết cát, băng kết và đảo tháp, mỗi một bộ phận Diệp Tinh cảm giác đều rất huyền ảo, trong khoảng thời gian ngắn căn bản khó có thể lý giải đó là cái gì.

* Thiết cát, băng kết, đảo tháp: Cắt sắt, đóng băng, sạt lở. Tui cũng không biết đây là bí thuật gì ^^!

* Thiết cát, băng kết, đảo tháp: Cắt sắt, đóng băng, sạt lở. Tui cũng không biết đây là bí thuật gì ^^!

Brừ...

Hình ảnh trên không dao động một chút sau đó liền hoàn toàn biến mất.

"Rầm rầm!"

Cánh cửa hiện ra kia càng là bị vỡ nát.

Diệp Tinh tản ra một tia linh lực tiến vào trong đó, toàn bộ không gian đều là bảo vật bị nát sạch, có không tinh thạch, có đại lượng dược thảo cùng linh quả các loại, nhưng tất cả hóa thành vụn, hơn nữa linh lực đều đã biến mất.

"Diệp Tinh." Lâm Tiểu Ngư đi lên trước, nghi hoặc nói: "Nơi này đã xảy ra chuyện gì?"

"Không biết, nhưng mà hư ảnh thần long, còn có không gian thuật quá mức kỳ dị, nói không chừng đây chính là mục tiêu của vị cường giả lúc trước kia." Diệp Tinh nhìn về phía mọi người, trầm giọng nói: "Về chuyện xảy ra ở đây ai cũng không được phép tiết lộ ra ngoài!"

- Biết rồi Diệp Tinh!

- Biết rồi, anh Diệp!

- Chúng tôi cam đoan không tiết lộ.

......

Mọi người ở đây nhanh chóng nói.

Ngoại trừ Diệp Tinh ra, Lâm Tiểu Ngư, Hoàng Viêm, Tần Phong, Dương Thu, Giang Lam Thành, Vương Tam Đại, Lân Pha, Thư Lạc Y, Đàm Quân cũng chiếm được không gian thuật, cộng lại tổng cộng mười người.

Sau đó đoàn người trở về Tây An, việc đầu tiên bọn họ làm là chôn cất Đàm Nguyên Nguyên.

Lửa thiêu đốt thân thể Đàm Nguyên Nguyên, chung quanh đều là người, bọn họ nghiêm trang đứng thẳng, trong mắt ba mẹ và em trai Đàm Nguyên Nguyên đều có nước mắt chảy xuống.

"Diệp Tinh đại ca."

Diệp Tinh yên lặng nhìn, hắn phảng phất nghe được tiểu cô nương lá gan bé cúi đầu nhỏ giọng gọi hắn.

Hắn nhớ tới lần đầu tiên mình nhìn thấy Đàm Nguyên Nguyên, khi đó Đàm Nguyên Nguyên chỉ khoảng mười lăm tuổi, mặc áo sơ mi kẻ sọc đỏ, ngồi xổm ở đó sợ hãi bán rau.

Cho đến bây giờ, thời gian đã trôi qua hai năm rưỡi, cô gái đó đã mất đi dấu vết tồn tại trên thế giới.

- Ha! Diệp Tinh thở ra một hơi, trong lòng tràn ngập cảm giác áp lực.

......

Trong phòng, Diệp Tinh yên lặng ngồi xếp bằng.

Hắn đang nghĩ về điều gì đó.

"Mình hiện tại đột phá vượt qua hoàng cảnh, thực lực trên trái đất rất mạnh, nhưng rõ ràng không có lực kháng cự nào đối mặt với người kia, thực lực của anh ta tuyệt đối vượt xa mình, nhìn đặc điểm ngoại hình của anh ta, khả năng rất lớn không phải là người trái đất."

Diệp Tinh yên lặng nói: "Nếu không phải người trái đất, vậy đó chính là ngoại lai! Nói cách khác, trong vũ trụ ngoại trừ trái đất ra, còn có tinh cầu có sự sống khác, hơn nữa thực lực của những sinh mệnh trên tinh cầu đó càng mạnh hơn trái đất rất nhiều!

Trong lòng hắn chợt dâng lên ý thức nguy cơ mãnh liệt.

Hắn đã chết một lần. Nếu không phải có kiếm Sinh mệnh, hắn cũng không có khả năng sống lại.

Mà hiện tại kiếm Sinh mệnh đã bị nghiền nát, hoàn toàn mất đi tác dụng.

Nếu như vị cường giả kia lại xuất hiện, đó tuyệt đối là tai nạn thật lớn.

Lúc trước Diệp Tinh có ký ức của kiếp trước, mãi cho đến năm thứ tám tận thế trái đất vẫn là tình huống nhân loại ngang bằng với dị thú, cho nên trong lòng hắn trên thực tế cũng không có cảm giác cấp bách gì, hắn chỉ cần tu luyện từng bước một, thực lực vượt xa dị thú là có thể bảo hộ người bên cạnh.

Nhưng sự xuất hiện của người đàn ông đã cho hắn một nguy cơ.

Diệp Tinh tự mình chết một lần, Đàm Nguyên Nguyên tử vong, Lý Dương và những người chết khác, hắn đương nhiên muốn báo thù. Nhưng mà, dùng thực lực kiến hôi này của hắn đi khiêu chiến với trời xanh?

Phỏng chừng người đàn ông kia đứng bất động không làm gì hắn cũng không thương tổn được anh ta mảy may.

Cường giả như vậy nếu có ác ý đối với trái đất, vậy trên trên trái đất có ai có thể ngăn cản?

Kiếp trước hắn hiển nhiên có rất nhiều thứ không tiếp xúc, mà kiếp này bởi vì con bướm là hắn, toàn bộ trái đất đã xảy ra thay đổi một vài chỗ, hắn cũng không biết sau này rốt cuộc biến hóa như thế nào.

"Mình hiện tại đạt tới cảnh giới trên hoàng cảnh, tuy rằng không biết cảnh giới cụ thể này là gì, nhưng hiển nhiên thân thể còn có thể hấp thu linh lực, có thể không ngừng trở nên mạnh mẽ." Diệp Tinh trong lòng yên lặng nói.

"Mặt khác, chuyện quan trọng hiện tại cần phải làm đối với mình mà nói chính là cánh cửa chỗ cây cột khổng lồ màu đen kia."

Diệp Tinh hít sâu một hơi, cánh cửa kia khi hắn đột phá cảnh giới trên hoàng cảnh liền xuất hiện, hơn nữa còn sinh ra hấp dẫn đối với hắn, nhưng không biết nó thông tới chỗ nào.

"Trên cuốn sách cổ ghi lại một vài tin tức tương ứng, chẳng qua mấy cái đó mình lấy được đều là không trọn vẹn, nếu là có hoàn chỉnh một chút, nói không chừng mình có thể biết cánh cửa màu đen này rốt cuộc là cái gì để có thể đưa ra một số quyết định.” Diệp Tinh thầm nghĩ.

Chương 312: Cô gái ngoài hành tinh 1

- Cho nên, hiện tại mình cần sử dụng toàn bộ lực lượng trên trái đất!

Hiện tại, Diệp Tinh đối với việc trở nên mạnh mẽ có một loại dục vọng rất mãnh liệt, trái đất cũng không phải giống như kiếp trước vẻn vẹn chỉ có dị thú uy hiếp, bây giờ còn có uy hiếp đến từ các phương diện khác.

Uất ức, vô lực, đây là cảm thụ của Diệp Tinh khi đối mặt với người thần bí kia.

......

Một giờ sau, Tây An có tin tức truyền ra, sau đó nhanh chóng truyền khắp Hoa Hạ, rồi truyền khắp thế giới.

Diệp Tinh cảm thấy hứng thú đối với cuốn sách cổ đại, trong tay ai có cuốn sách cổ nào có thể liên hệ Diệp Tinh, căn cứ vào giá trị của cuốn sách trong tay có thể đạt được công pháp, dược thảo, linh quả tương ứng, vân vân.

Ngoài ra, một số văn bản tương tự với sách cổ cũng được công bố trên mạng.

Trước Diệp Tinh còn định chậm rãi điều tra, nhưng hiện tại hắn chờ không kịp.

Tin tức đến, thế giới rung chuyển!

Hiện tại thứ mọi người khát vọng nhất chính là công pháp tu luyện, tài nguyên tu luyện các loại, mà hết thảy này không thể nghi ngờ Diệp Tinh có được nhiều nhất.

......

Sau sự tình ở Thượng Hải, Diệp Tinh tiếp tục thăm dò trái đất, một vài sách cổ cũng bị hắn lấy được.

Hắn không ngừng nuốt linh quả, dược thảo, thực lực không ngừng tăng lên, thế nhưng vẫn không có cảm giác bình cảnh tồn tại.

Theo thực lực tăng lên, lực hấp dẫn của cây cột khổng lồ đối với hắn cũng càng lúc càng lớn, nhưng mà Diệp Tinh cũng không có ý định đi vào.

Sau khi Đàm Nguyên Nguyên chết đi, Lân Pha, Vương Tam Đại cùng đoàn người cũng giống như thay đổi một bộ dáng khác, điên cuồng tu luyện, đi ra ngoài mài giũa chính mình, gia tăng thực lực của mình.

Cái chết của Đàm Nguyên Nguyên cũng giống như một lời cảnh cáo, đặt ở trong lòng bọn họ, ngay cả Diệp Tinh cũng không phải là đối thủ, vậy còn có ai có thể là đối thủ của cường giả thần bí kia?

Làm cho Diệp Tinh may mắn chính là, ở vị cường giả thần bí kia đi, trái đất lại khôi phục bình tĩnh, không có gì đặc thù xuất hiện.

Một tháng... Hai tháng... Ba tháng...

Trong nháy mắt lại là nửa năm trôi qua, mà lúc này tận thế đã qua một năm!

......

Sâu trong bầu trời xa xôi, tám cây cột lớn màu đen bao phủ, chiếm cứ đại bộ phận khu vực hệ mặt trời, thậm chí đem mặt trời che khuất đi.

Trong bầu trời lạnh như băng, yên tĩnh, lúc này lại có một đồ vật kỳ dị đang phi hành.

Thứ này hiện ra hình đĩa tròn, đường kính ước chừng mười mét, toàn thân hiện ra màu xám trắng, mặt trên còn có một tia dao động.

Lúc này bên trong đĩa bay còn có một cô gái có diện mạo kỳ quái.

Cô gái này cao chỉ cao một mét năm, diện mạo giống người trái đất, nhưng làn da lại hiện ra màu xanh lá cây, mắt hiện ra màu tím, tóc giống như sợi, từng sợi xõa tung ở phía sau.

"La la la... la la la la..." Lúc này cô gái đang vui vẻ ngâm nga cái gì đó.

"Tin tức Gia tộc ghi lại không sai, nơi này quả nhiên có một tinh cầu thất lạc, nhất định rất thú vị." Cô gái nhìn những cột khổng lồ màu đen này, trong mắt có vẻ vui mừng, chờ mong con đường thám hiểm của mình ở đây.

Roẹt!

Bỗng nhiên, bên trong cột màu đen xuất hiện một ánh sáng, vừa lúc đánh vào trong đĩa bay cô gái đã chờ đợi.

"Không hay rồi! Những cột thời không này làm sao lại công kích mình a?" Thấy vậy, trên mặt cô gái nhất thời lộ ra vẻ kinh hãi.

- Phanh! Chiếc đĩa mà cô ta lái bốc khói, sau đó nhanh chóng rơi xuống phía dưới.

......

"Cột ma thuật giáng xuống... tiếp tục... năm... bóng tối tan biến... ánh sáng..." Diệp Tinh nhìn cuốn sách cổ trong tay, miễn cưỡng nhận ra thông tin phía trên.

"Bóng tối tiêu tán? Kéo dài bao nhiêu năm, ánh sáng sẽ lại đến?" Diệp Tinh nhìn những thông tin này, trong lòng khẽ động.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy tin tức ghi lại cây cột khổng lồ biến mất.

"Tinh Đế đại nhân, xin hỏi cuốn sách cổ này..." Ở trước mặt Diệp Tinh, có một người thanh niên mặc áo giáp cổ quái màu đen, trên mặt còn có một vết sẹo, thật cẩn thận hỏi.

"Sách cổ này có dụng dụng đối với tôi, anh muốn cái gì?" Diệp Tinh nhìn về phía thanh niên này nói.

Thanh niên lập tức lộ ra vẻ kích động trên mặt, nói: "Tinh Đế đại nhân, tôi muốn một ít bảo vật có linh lực."

Trong lòng anh ta kích động, những sách cổ này là anh ta phát hiện dưới giếng cổ ở quê nhà mình.

Diệp Tinh gật gật đầu, tay phải vung lên liền có ba quả màu vàng đi tới trước mặt thanh niên.

Để thanh niên rời đi, Diệp Tinh lại nhìn cuốn sách cổ trong tay.

- Cây cột khổng lồ thật sự sẽ biến mất sao? Diệp Tinh nhìn tin tức ghi lại trên cuốn sách này tự hỏi.

Hắn nhìn về phía xa.

Tám cây cột lớn màu đen sừng sững, bóng tối bao phủ chân trời, bóng tối kéo dài hơn một năm, đã không còn ai mong đợi mặt trời xuất hiện lần nữa, bọn họ đã quen với bóng tối, quen với thế giới tràn ngập nguy cơ, quen với thực lực là tiên này.

Reng!

Đang suy nghĩ, đột nhiên điện thoại di động của hắn vang lên.

"Hoàng Viêm." Nhìn về phía id người gọi, Diệp Tinh nhanh chóng kết nối.

- Diệp Tinh! Thanh âm của Hoàng Viêm rõ ràng có chút cấp bách: "Vừa rồi vệ tinh giám sát được khu vực ngoài không gian có thứ gì đó bay vào trái đất, hơn nữa phương hướng chính là Tây An của cậu..."

"Ngoài không gian?" Sắc mặt Diệp Tinh khẽ biến.

Hắn nhanh chóng đi ra ngoài, đồng thời gửi tin nhắn cho tất cả cường giả trong Tây An!

- Diệp Tinh! Cách đó không xa, Lâm Tiểu Ngư nhìn thấy Diệp Tinh nhanh chóng chạy tới.

Chương 313: Cô gái ngoài hành tinh 2

"Đã xảy ra chuyện gì sao?" Thấy Sắc mặt Diệp Tinh khó coi, Lâm Tiểu Ngư vội vàng hỏi.

Diệp Tinh đem sự tình nhanh chóng nói một lần.

"Cái gì? Ngoài không gian?" Lâm Tiểu Ngư nghe Diệp Tinh nói, trong mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ.

"Hiện tại không biết đó là cái gì, trong chốc lát chúng ta gặp thời mà làm, nếu có nguy hiểm nhanh chóng rời đi." Diệp Tinh trầm giọng nói.

- Anh Diệp!

"Ông chủ!"

Chẳng bao lâu, những người khác nhanh chóng đến.

Hơn nửa năm, thực lực của đám người Giang Lam Thành, Lân Pha rõ ràng đã tăng lên rất lớn.

Diệp Tinh nhanh chóng đem sự tình nói một lần, nhất thời trên mặt mọi người tràn đầy vẻ cẩn thận.

Vèo!

Đợi qua vài phút, trên bầu trời bỗng nhiên xuất hiện một ánh sáng nhỏ, bắt đầu không ngừng hạ xuống mặt đất.

- Xuất hiện rồi! Diệp Tinh đang nhìn.

Một cái đĩa bay màu xám trắng xuất hiện trước mặt mấy người.

"Đĩa bay?" Lân Pha mở to hai mắt nhìn cái đĩa này, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

"Chẳng lẽ bên trong là một người ngoài hành tinh?" Vương Tam Đại cũng nhịn không được nói.

Khuôn mặt Diệp Tinh nghiêm khắc nói: "Trước tiên không cần có bất kỳ động tác gì, nếu thật sự là sinh vật ngoài hành tinh, nghe tôi ra lệnh hành sự."

"Biết rồi." Mấy người Lâm Tiểu Ngư đều gật đầu.

- Phanh! Đĩa màu xám trắng rơi xuống, trực tiếp nện xuống mặt đất, phát ra tiếng vang kịch liệt. "Rầm rầm!"

Toàn bộ mặt đất nhất thời lõm xuống một mảng lớn, từng khe nứt lan tràn hướng bốn phía.

Mấy người Diệp Tinh không có động tĩnh, đứng ở xa xa nhìn cái đĩa này.

- Ai ya!

Bỗng nhiên, trên đĩa bay có một đạo thanh âm vang lên, sau đó một chỗ mở ra, sau đó một người con gái thân cao chỉ có một mét năm, làn da xanh mực, mặc quần áo kỳ dị bò ra.

"A, khụ khụ! A, ôi!" Sau khi cô ta đi ra vẫn còn không ngừng ho khan.

- Anh Diệp, thật sự là người ngoài hành tinh! Lân Pha nhìn cô gái và người trái đất trông hoàn toàn khác nhau, nuốt một ngụm nước bọt.

Người ngoài hành tinh đang chạy từ không gian đến đây.

"Xem ra tuổi cũng không lớn. " Diệp Tinh nhìn cô gái, trong mắt có vẻ cẩn thận.

Lúc này cô gái rõ ràng cũng nhìn thấy mấy người Diệp Tinh, nhất thời cô cắm thắt lưng, ánh mắt nghiêng người nhìn bọn họ, nói: "QZQ&#AA..."

Một số lời cực kỳ kỳ lạ được nói từ cô gái.

"Xin chào." Diệp Tinh tiến lên một bước, muốn nói cái gì đó.

- Hừ! Thế nhưng cô gái này nhất thời quát lớn một tiếng, tay phải vung lên, trong hư không có một thanh trường kiếm ngưng tụ, nhanh chóng đâm tới hướng Diệp Tinh.

- Vừa mới qua hoàng cảnh không bao lâu! Cảm thụ được uy lực của trường kiếm này, ánh mắt Diệp Tinh nhất thời lạnh xuống.

– Tiểu Ngư, Thôn Phệ Đỉnh!

Thân ảnh hắn bạo động, trên nắm tay bao bọc khí lưu màu đen cùng hỏa diễm, sau đó một quyền đánh ra, trực tiếp đem trường kiếm này đánh nát.

"%ADE&ampGT AD..." Lại là một trận thanh âm cổ quái truyền đến, cô gái nhìn Diệp Tinh một quyền phá vỡ trường kiếm của cô, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.

Nhưng mà phản ứng của cô gái cũng rất nhanh, bàn tay nhỏ bé huy động, lại là một đạo trường kiếm khác hình thành, nhanh chóng đánh về phía Diệp Tinh.

"Rầm rầm!"

Khí thế dao động trên người Diệp Tinh hoàn toàn bộc phát, ánh sáng màu đen cùng hỏa diễm chớp động, tản ra khí thế dao động ngập trời, chung quanh hư không truyền đến từng đợt tiếng nổ, phảng phất không khí đều bị đánh tung.

Nắm đấm của hắn chưa từng tiến về phía trước, nhưng sau khi tiếp cận cô gái, thanh trường kiếm kia bị cường thế đánh nát, nắm tay Diệp Tinh rơi vào trên người cô gái kia.

Xoẹt...

Bỗng nhiên, trên áo giáp trên người cô gái tản ra một cỗ dao động, nắm đấm của Diệp Tinh không có rơi xuống.

"Cái gì?" Sắc mặt Diệp Tinh hơi kinh hãi.

Hắn cảm thấy một tấm màng vô hình ngăn cản hắn ra tay.

Cô gái nhìn Diệp Tinh giận dữ, nói: "A! D%#F!”

Lúc này Thôn Phệ Đỉnh trong tay Lâm Tiểu Ngư đã xuất ra, hơn nữa lơ lửng lên không trung.

Linh lực của cô, còn có linh lực của đám người Giang Lam Thành, Vương Tam Đại, Lân Pha cũng đều tiến vào bên trong.

! !!...

Nhất thời, Thôn Phệ Đỉnh truyền tới một trận dao động.

Diệp Tinh không lãng phí bất kỳ thời gian nào, tay phải nắm chặt, sau đó đem linh lực điên cuồng đưa vào trong Thôn Phể Đỉnh.

Ầm ầm!

Có linh lực của hắn đưa vào, toàn bộ Thôn Phệ Đỉnh xảy ra biến hóa, phía trên thậm chí xuất hiện một cái vòng xoáy màu đen, cứ như vậy bao phủ trên người cô gái kỳ quái.

Trên mặt cô gái nhất thời lộ ra vẻ kỳ dị: "G%FD&!"

Roẹt...

Áo giáp trên người cô ta tản ra ánh sáng mãnh liệt, không ngờ lại ngăn cản được lực hút này!

"Cái gì?" Diệp Tinh nhìn bộ áo giáp kỳ dị kia, trong lòng trầm xuống.

Lá bài tẩy lớn nhất để bắt được cô gái thần bí này của hắn chính là Thôn Phệ Đỉnh, hắn đạt được Thôn Phệ Đỉnh cũng đã hơn một năm, cũng thường xuyên nghiên cứu về nó.

Toàn bộ đỉnh không biết là dùng cái gì chế tạo, không cách nào hủy diệt, phương pháp liên hợp ghi lại phía trên cũng rất mạnh, càng nhiều người, uy lực liên hợp thi triển cũng càng lớn, đương nhiên, cái này cùng thực lực có quan hệ rất lớn.

Nếu có bảy người cường giả vương cảnh thi triển, đều có thể vượt cấp vây khốn cường giả hoàng cảnh, có thể tưởng tượng được uy lực của nó mạnh cỡ nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!