Diệp Tinh đem hành lí chuyển tới phòng ngủ giúp Lâm Tiểu Ngư
Một phòng ngủ sáu người, lúc này cái năm người khác vẫn chưa tới.
Sau đó, Diệp Tinh tới nơi làm thủ tục tạm nghỉ học của trường, hỏi thăm một chút thủ tục tạm nghỉ cần có những giấy tờ gì.
Căn cứ theo quy định, thời gian tạm nghỉ học của đại học tối đa là 2 năm.
Làm xong những việc này, Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư liền đến bệnh viện.
...
Một nơi nào đó trong bệnh viện, một người đàn ông trung niên đang chống gậy bước từng bước khó khăn, trong tay ông còn cầm một ít tờ đơn.
Người đàn ông thân thể cường tráng, nhưng trên mặt tràn đầy vẻ tang thương, bên tóc mai còn lộ ra một chút tóc trắng.
"Ba." Nhìn thấy người đàn ông, Diệp Tinh vội vàng chạy tới.
"Tiểu Tinh." Diệp Kiến An nhìn thấy con trai mình, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, quơ quơ tờ đơn trong tay nói: "Lấy cho mẹ con chút thuốc."
"Bác Diệp." Bên cạnh Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư vội vàng nói.
"Là Tiểu Ngư à." Diệp Kiến An mỉm cười gật đầu.
Ông đã sớm nhận ra quan hệ của con trai mình và Lâm Tiểu Ngư, nhưng lúc này ông thở dài một hơi trong lòng.
Nhà bọn họ bây giờ đã biến thành như vậy, kết quả của Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư cuối cùng như thế nào, ai cũng không đoán trước được.
"Ba, ba ngồi xuống đây, con đi lấy thuốc." Diệp Tinh nhìn ba mình, cố nén chua xót trong lòng.
Ba hắn mới chỉ bốn mươi mấy tuổi, nhưng là kiếp trước lúc mẹ bị chuẩn đoán ung thư gan giai đoạn cuối, tinh thần cha thoáng chốc trở nên vô cùng ủ rũ, sau ngã gãy chân phải, không ai đồng ý tuyển ông vào làm việc, cả người chịu một cú đả kích cực lớn.
Trong thời gian một năm rưỡi, Diệp Kiến An mới bốn mươi mấy tuổi nhưng tóc hầu như đã bạc hết, nhìn giống như cụ già bảy mươi tuổi vậy, sau khi Lưu Mai qua đời, ông cũng bệnh không dậy nổi, cuối cùng chỉ vẻn vẹn mười ngày trôi qua, ông cũng ra đi.
Ba mẹ lần lượt rời đi, đối là một đả kích cực lớn đối với Diệp Tinh, hắn không dễ dàng gì mới thoát ra được, sau khi thời kì đen tối ập xuống, hắn vùng vẫy sinh tồn trong những ngày tận thế.
Cầm đơn đi lấy một số thuốc, Lâm Tiểu Ngư, Diệp Kiến An theo sau đó Diệp Tinh đi vào bên trong một phòng bệnh.
Lúc này một người phụ nữ trung niên sắc mặt có chút yếu ớt đang nằm trên giường bệnh.
"Tiểu Tinh." Lưu Mai thấy con trai mình đến, trên mặt lộ vẻ tươi cười, sau đó lại thấy Lâm Tiểu Ngư, vội vàng nói: "Tiểu Ngư, cháu cũng tới?"
"Bác gái." Lâm Tiểu Ngư để một ít đồ đã mua xuống.
Diệp Tinh yên lặng đứng nhìn mẹ mình, thậm chí ánh mắt đã hơi đỏ.
Kiếp trước, trong khoảng thời gian mẹ điều trị, con ma ốm tra tấn khiến mẹ từ một người mẹ dịu dàng biến thành dáng vẻ người chẳng ra người.
Vì không muốn trở thành gánh nặng cho con trai mình, thậm chí đã có mấy lần muốn tự sát, khóc lóc nói xin lỗi Diệp Tinh, tới tận lúc lâm chung vẫn còn mang theo nỗi hổ thẹn.
Nghiêm mẫu từ phụ, từ nhỏ mẹ Lưu Mai đã rất cưng chiều Diệp Tinh, sự ỷ lại của Diệp Tinh với bà rất lớn.
Cái chết của mẹ là một cứ sốc cực lớn với hắn, hắn còn chưa tới hai mươi, mẹ còn chưa được hưởng chút phúc nào.
Mấy tháng sau khi Lưu Mai chết, hắn thường xuyên tỉnh lại từ trong mơ, lần nào cũng lấy nước mắt rửa mặt.
Con muốn nuôi mà mẹ cha không đợi, hắn lúc đó đã trải qua cú sốc lớn đầu tiên trong cuộc đời.
Hiện tại, mẹ lại sống sờ sờ trước mặt hắn.
"Mẹ." Diệp Tinh tiến lên, nắm chặt tay mẹ, tiếng nói đxa có chút nghẹn ngào.
"Sao vậy, Tiểu Tinh?" Lưu Mai nhận ra con trai mình có chút khác thường, không nhịn được hỏi.
Hít sâu một hơi, Diệp Tinh nhìn mẹ mình cười nói: "Mẹ, mẹ nhất định sẽ khỏa lại, con bảo đảm."
" Ừ, mẹ còn phải nhìn con lấy vợ chứ." Lưu Mai cười nói, bà nhìn Lâm Tiểu Ngư bên cạnh một cái.
Nhất thời, mặt Lâm Tiểu Ngư nổi lên một mảng hồng nhuận.
"Tiểu Tinh, hôm nay không phải ngày con và tiểu Ngư báo danh à?" Bên cạnh, Diệp Kiến An hỏi.
Ông biết thời gian báo danh của đại học thành phố Thượng Hải.
Diệp Tinh suy nghĩ một chút, nói: "Ba, con định tạm nghỉ học một thời gian."
"Tạm nghỉ học?" Sắc mặt Diệp Kiến An, Lưu Mai hơi thay đổi.
Thấy biểu tình của ba mẹ, Diệp Tinh vội vàng nói: "Nhưng mà con bảo đảm tạm nghỉ tối đa nửa học kỳ, con đã nói với phía trường học rồi.”
Diệp Kiến An thấy Diệp Tinh đã tiền trảm hậu tấu, ông thở dài một hơi, nói: "Nếu con đã quyết định, vậy chúng ta cũng chẳng nói gì được. Nhưng nửa học kỳ sau, không cần biết tình hình của chúng ta như thế nào, con nhất định phải trở về đại học thành phố Thượng Hải học tập."
"Phải đó, Tiểu Tinh, con thi đậu đại học thành phố Thượng Hải là vinh quang của thôn chúng ta, tuyệt đối không thể bỏ học." Lưu Mai vậy vội vàng nói.
Diệp Kiến An học hết cấp ba thì bỏ học, Lưu Mai học vài năm tiểu học liền nghỉ không học nữa, giờ đây Diệp Kiến An cũng chỉ tìm được một vài công việc chân tay trong xã hội, Lưu Mai cũng chỉ có thể tìm một ít công việc rửa chén làm kế sinh nhai sống qua ngày.
Không có kiến thức, ở trong xã hội sẽ thấp hơn người khác một tầng.
Cho dù bệnh nặng hơn nữa, bà cũng không muốn trễ nãi đứa nhỏ của mình.
"Con biết." Diệp Tinh gật đầu, hắn suy nghĩ một chút hỏi: "Ba, tiền điều trị của mẹ thế nào?"
"Chú con, bác con cũng đã cho vay tiền, có khoảng mười vạn, cộng thêm ít tích góp của nhà chúng ta, tạm thời không cần vì phỉa lo lắng chuyện tiền nong." Diệp Kiến An nói.
Gật đầu một cái, Diệp Tinh biết tình huống này, tiền chữa trị của mẹ kiếp trước phần lớn đều từ chú, bác hắn.
Ở lại bệnh viện một lát, đưa thủ tục nghỉ học và một ít giấy tờ cho ba mẹ ký tên, Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư lại quay về trường học, nộp thủ tục nghỉ học cho phía nhà trường.
"Tiểu Ngư, anh còn có việc, em ở lại trường học đi, lát nữa anh đi mua một chiếc điện thoại, sau đó gọi cho em." Diệp Tinh nhìn Lâm Tiểu Ngư nói.
" Vâng." Lâm Tiểu Ngư gật đầu một cái, mặt nghiêm túc nói: "Diệp Tinh, có chuyện gì anh nhất định phải nói với em, còn về chuyện tiền, em cũng sẽ nghĩ một chút biện pháp."
"Rõ, thưa bà quản gia nhỏ." Diệp Tinh mỉm cười xoa đầu Lâm Tiểu Ngư.
Nhìn Lâm Tiểu Ngư rời đi, Diệp Tinh hít sâu một hơi, sải bước ra khỏi đại học Thành phố Thượng Hải.
Mua điện thoại di động, lắp sim xong, Diệp Tinh liền gọi cho ba mẹ và Lâm Tiểu Ngư, sau đó hắn quay về trong căn phòng phòng đã thuê.
Để tiện cho việc chữa trị của Lưu Mai, Diệp Kiến An thuê một căn phòng ở thành phố Thượng Hải, diện tích rất nhỏ, chỉ có một phòng ngủ một phòng khách thêm một phòng vệ sinh.
"Sự việc tạm thời kết thúc, tiếp theo bắt đầu tu luyện!"
Hít sâu một hơi, Diệp Tinh khoanh chân ngồi xuống.
Sống lại quay về, ưu thế lớn nhất của hắn chính là kinh nghiệm tu luyện.
Hắn ngồi khoanh chân, trên cơ thể hình như có một dòng khí tức nóng bỏng phát ra, chẳng qua hơi thở này rất yếu ớt, cho dù người khác ở đây, cũng không chắc chắn sẽ phát hiện điều gì.
Lúc này ý thức của hắn lại tản ra, chạm vào hư không xung quanh
1 phút... 2 phút... 5 phút...
Liên tục mười phút trôi qua, bỗng nhiên Diệp Tinh mở mắt, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.
"Cuối cùng cũng cảm nhận được linh lực mỏng manh trong không khí, chỉ tốn thời gian 10 phút, nhanh hơn đời trước mười lần!" trong mắt Diệp Tinh tràn đầy sự vui mừng.
Tiếp tục ngồi khoanh chân, hắn cảm ứng được những linh lực này bắt đầu chậm rãi tiến vào trong cơ thể.
"Dựa theo tốc độ này, đại khái cần thời gian một ngày mình liền có thể ngưng tụ hạt giống linh lực, nhập môn thành công!"
Diệp Tinh đánh giá tốc độ tu luyện của mình một chút.
Kiếp trước tám trụ đen to lớn giáng xuống, nhân loại bắt đầu tiến vào thời kì tu luyện, mà một đường tu luyện, phân thành năm cảnh giới lớn: Nhập Môn, Luyện Thể, Thức Tỉnh, Vương Cảnh, Hoàng Cảnh.
Nhập môn tức là vận chuyển công pháp, ngưng tụ một hạt giống linh lực trong trái tim.
Chương 5: Nhập Môn Thành Công
Nhập môn là ngưng tụ một hạt giống linh lực trong trái.
Sau khi ngưng tụ thành công bắt đầu tiến vào giai đoạn Luyện Thể, dưới sự gột rửa của hạt giống linh lực, trong ngoài cơ thể từ ngũ tạng lục phủ, xương, kinh mạch, huyết dịch, cho đến da thịt cũng sẽ được hạt giống linh lực rèn luyện một lần!
Sau khi kết thúc rèn luyện thì liền tiến vào cảnh giới Thức Tỉnh, có thể khống chế linh lực trong không khí, tiến hành công kích ở khoảng cách xa, khống chế người khác chỉ trong một ý nghĩ.
Khi độ thành thục đạt tới một trình độ nhất định, linh lực trong tay không ngừng tăng lên, thậm chí có thể tiếp xúc với một loại linh lực mạnh mẽ nào đó trong tự nhiên, vậy thì có nghĩa là bước vào vương cảnh.
Kiếp trước Diệp Tinh có thể dễ dàng khống chế lửa, mà Lâm Tiểu Ngư thì có thể khống chế băng.
Tất nhiên, Nhập Môn, Luyện Thể, Thức Tỉnh, Vương Cảnh cùng với tất cả cảnh giới đều cần công pháp tương ứng mới có thể tu luyện thành công.
Giống như Diệp Tinh hiện tại đang vận chuyển chính là Tinh Hỏa Quyết mà kiếp trước hắn đã tu luyện, chỉ có thuộc tính thích hợp với mình thì tu luyện mới nhanh được, nếu như thuộc tính không phù hợp, tuy rằng cũng có khả năng tu luyện thành công, nhưng thời gian tiêu tốn có thể nhiều hơn không chỉ gấp trăm lần, ngàn lần.
Vậy nên, hiện tại luyện được Tinh Hỏa Quyết cũng chỉ có một mình Diệp Tinh, cho dù để cho ba mẹ, Lâm Tiểu Ngư tu luyện, bọn họ cũng không cách nào thành công.
Tự ý tu luyện nguy hiểm lại càng lớn.
Đương nhiên, cha mẹ Diệp đã qua đời trước khi những trụ đen to lớn giáng xuống, nói không chừng là dị năng hệ lửa, nhưng muốn xác nhận một cách an toàn, vậy thì chí ít thực lực của Diệp Tinh phải đạt tới Vương cảnh mới có thể đánh giá.
Thu lại ý nghĩ trong lòng, Diệp Tinh tiếp tục ngồi khoanh chân, vận chuyển Tinh Hỏa Quyết hết lần này tới lần khác.
Linh lực yếu ớt trong không khí dưới tác dụng của Tinh Hoả Quyết, bắt đầu không ngừng tràn vào bên trong cơ thể hắn, hơn nữa bắt đầu tụ lại trong trái tim.
Một tiếng... Hai tiếng...
Theo thời gian dần trôi, linh lực tụ lại càng lúc càng nhiều, cuối cùng thậm chí đến mắt thường cũng có thể thấy được.
Đó là từng khối ánh sáng màu vàng kì dị!
Linh lực tập hợp, bắt đầu không ngừng xoay tròn, tự mình chậm rãi ngưng tụ lại một chỗ.
Nháy mắt, thời gian đã trôi qua một ngày.
"Thành công rồi!"
Trong một thời khác nào đó, Diệp Tinh bỗng nhiên mở mắt, trong mắt hắn lộ ra vẻ vui sướng.
Lúc này nơi trái tim trong ngực hắn, một viên đan màu vàng chỉ lớn bằng nhón tay cái đang chậm rãi xoay tròn.
Theo nhịp xoay tròn, một ít ánh sáng màu vàng tràn ra, chạm đến vách tim của Diệp Tinh.
Lập tức tim hắn "thình thịch" "thình thịch " nhảy lên, dường như so với trước kia càng có thêm sức sống.
"So với mình tưởng tượng dễ hơn một chút!"
Diệp Tinh tràn đầy mừng rỡ, ngưng tụ hạt giống linh lực cũng không dễ dàng, kiếp trước Diệp Tinh thất bại 3 lần mới thành công.
Hơn nữa lúc mới bắt đầu cảm nhận linh lực cũng là rất khó.
Nhưng mà tất cả những việc này đối với Diệp Tinh kiếp sau khi đã đạt tới Hoàng Cảnh mà nói, căn bản không tính là cái gì.
Đứng dậy, trên người Diệp Tinh nhất thời truyền tới một mùi tanh hôi, trên quần áo còn có một chút tạp chất màu đen, đây là tạp chất mà cơ thể bài xích sau khi ngưng tụ được hạt giống linh lực.
Hắn nhanh chóng bước vào phòng tắm cọ rửa một lần.
Trước gương, một thanh niên đẹp trai đang đứng, có điều bắp thịt trên người hơi rười rạc.
Làn da hắn hiện lên màu đồng cổ, tràn ngập hơi thở nam tính.
"Vóc dáng hình như cao hơn một chút, một ít mỡ thừa đã biến mất." Trên mặt Diệp Tinh lộ ra vẻ vui mừng.
Hắn cao 1m8, nhưng mà thân thể hơi hơi mập, hiện tai đã nhập thể thành công, những thứ điều cũng nhanh chóng được cải thiện
Trên mặt không có một nốt mụn hay vết sẹo nào, mặc dù Diệp Tinh không phải soái ca đỉnh cấp, nhưng cũng coi là đẹp trai, bây giờ nhìn lại lại càng sạch sẽ, nhẹ nhàng khoan khoái.
Ban đầu ở trường cấp ba, Diệp Tinh đã nhận được mười mấy lá thư tình.
Dĩ nhiên, đối mặt với những bức thư tình này, Diệp Tinh xem cũng chẳng xem, trực tiếp vứt đi.
Tay nắm thành nắm đấm, hoạt động cơ thể một chút, cả người Diệp kêu lên răng rắc.
"Ngưng tụ ra hạt giống linh lực, sức mạnh tăng lên một chút."
Diệp Tinh tự cảm nhận một chút sức mạnh của bản thân.
Ngưng tụ thành công hạt giống linh lực, chủ yếu nhất vẫn là trạng thái tinh thần của hắn đạt tới mức vô cùng kinh người, cảm nhận của ngũ quan rất bén nhạy.
Tiếng vỗ cánh của một con muỗi cách đó không xa hắn cũng nghe thấy.
Hiện tại chỉ là bước đầu tiên, trên thực tế biến hoá của Diệp Tinh không lớn, tiếp theo bắt đầu Luyện Thể, mới là thời điểm Diệp Tinh nhanh chóng lột xác!
"Đói quá." Lấy điện thoại ra, Diệp Tinh gọi cho ba mẹ mình và Lâm Tiểu Ngư, sau đó rời khỏi phòng.
Hắn nhanh chóng đi tới một cái quán ăn, gọi một lần hai mươi cái bánh bao.
"Anh bạn, cậu gọi nhiều bánh bao như thế ăn hết được không?" Lúc này bên trong quán ăn cũng không có khách, ông chủ tự mình đem bánh bao ra, tò mò hỏi.
"Tôi ăn rất tốt." Diệp Tinh cười một tiếng, lập tức ngồi xuống.
Hiện tại hắn đói đến mức có thể nuốt vào một con trâu.
Hai miếng một cái bánh bao, chỉ trong một thời gian ngắn hai mươi cái bánh bao đã chui vào trong dạ dày hắn làm ông chủ trợn mắt há hốc mồm.
"Ông chủ, thêm 10 cái bánh bao nữa."
Sau khi ăn xong, Diệp Tinh vẫn thấy bản thân còn hơi đói.
"Anh bạn, tôi phục!" Ông chủ ngạc nhiên nói, sau đó nhanh chóng đem bánh bao lên.
"Tôi cảm thấy cậu có thể đi tham gia thi đấu dạ dày vương, nói không chừng có thể lấy được thứ hạng cao đó."
Hiện tại rất nhiều người ăn miếng lớn xuất hiện ở trên mạng, thậm chí đặc biệt quay video lại, cho nên ăn miếng lớn cũng không phải khiến người ta quá giật mình.
Cười một tiếng, Diệp Tinh không nói gì, hắn nhanh chóng tiêu diệt xong mười cái bánh bao trước mắt, lúc này hắn thấy cảm giác đói bụng đã bớt đi rất nhiều.
"Phù! Đây mới chỉ là bắt đầu, tiếp theo Luyện Thể ăn còn nhiều hơn nữa."
Đi ra khỏi cửa tiệm, Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng, hắn nhìn bốn phía, suy nghĩ chuyện kế tiếp.
"Hiện tại nhập môn đã thành công, nên đi đâu tìm nhân sâm trên năm trăm năm chữa ung thư gan?"
Bệnh ung thư bây giờ là rất khó trị liệu, nhưng ở thời kì tận thế đen tối lại không phải là vấn đề gì to tát, dưới sự trợ giúp của linh lực, những tế bào ung thư sẽ nhanh chóng bị tiêu diệt.
Nhưng trong lúc giết chết tế bào ung thư, đối với bản thân người bệnh cũng sẽ tạo thành tổn thương, lúc này cần một ít dược liệu phụ trợ.
Nhân sâm, ẩn chứa sức sống to lớ,, nhân sâm năm trăm năm trở lên, kết hợp với linh lực mà Diệp Tinh nắm giữ, hoàn toàn có thể từng bước từng bước đem chữa trị thành công cho Lưu Mai.
Tất nhiên, còn có một ít bảo vật trân quý khác có thể kết hợp chữa trị, nhưng dùng nhân sâm hiệu quả rõ rệt nhất.
"Một năm sau trong một buổi đấu giá của Thành phố Thượng Hải, một cây nhân sâm hoang dã nặng 90 gram có tuổi thọ 500 năm được bán đấu giá với cái giá trên trời một tỉ một nghìn vạn, đến lúc đó chỉ cần tiền trên người mình vượt qua một tỉ một nghìn vạn, gốc nhân sâm hoang dã kia rất có thể sẽ được mình mua về."
Diệp Tinh nhớ lại một ít tin tức mà kiếp trước mình biết được.
Lúc ấy tin tức này rầm rộ khắp nơi, cho dù hắn không chú ý cũng biết.
"Nếu trong một năm thời gian này những cách khác không có tác dụng, buổi đấu giá này chính là cơ hội lớn nhất của mình. Vậy nên, tiếp theo mình phải nghĩ biện pháp kiếm tiền."
Một năm sau nhân sâm hoang dã 500 năm xuất hiện là phương pháp duy nhất mà Diệp Tinh biết.
"Giờ mẹ nằm viện, chân phải của ba té bị gãy, những việc này đều cần tiền."
Diệp Tinh hít sâu một hơi.
Kiếp trước hắn liều mạng kiếm tiền, một ngày phải làm cùng lúc mấy việc, giao hàng, khiêng gạch, làm việc vặt, vân vân.....
Chỉ cần có thể kiếm được tiền, chuyện gì hắn cũng nguyện ý làm.
Chương 6: Linh Khởi thuật
Bởi vì không học đại học, trình độ học vấn chỉ tới cấp ba, vậy nên rất nhiều công ty lớn căn bản không tuyển hắn.
Mãi tới một năm rưỡi sau, ba mẹ qua đời, trên người hắn còn gánh một món nợ cực lớn, mỗi một ngày đều điên cuồng làm việc trả nợ.
"Linh lực có thể vận dụng ở rất nhiều phương diện, kiếp trước những nhà khoa học kia đã không ngừng nghiên cứu, phát hiện ra rất nhiều tác dụng."
Diệp Tinh chậm rãi đi trên đường không mục đích, suy nghĩ giai đoạn linh lực hiện tại có thể dùng làm gì để kiếm tiền.
Trôi qua ba tiếng, nhưng hắn vẫn không thu hoạch được gì.
"Rốt cuộc phải làm gì đây?" Diệp Tinh ngồi ở trên ghế đá, yên lặng suy nghĩ.
"Xin chào. Xin chào."
Xa xa, bỗng nhiên một đôi nam nữ trung nên đi tới, trên tay người phụ nữ còn xách theo một chiếc lồng, trong lồng, một con vẹt màu xám tro đang không ngừng nhảy nhót.
Ở dưới sự trêu chọc của người phụ nữ, con vẹt này còn không ngừng nói "xin chào”, rất hoạt bát.
"Vẹt?" Diệp Tinh nhìn, bỗng nhiên trong mắt hắn lóe lên một tia ánh sáng.
Vẹt, là một loài chim đặc thù, bởi vì có cấu tạo miệng đặc biệt nên hoàn toàn có thể bắt chước loài người nói chuyện.
Mà dựa vào năng lực nói chuyện, giá của từng con vẹt lại khác nhau.
Tất nhiên, phần lớn vẹt không thể nói chuyện, cho dù có, cũng rất khó huấn luyện thành công, thường thấy nhất là loài vẹt yến phụng, xác suất có thể nói chuyện thậm chí không tới 1%.
Lúc còn học cấp ba Diệp Tinh có một nguyện vọng, đó là muốn đưa một con vẹt biết nói chuyện cho Lâm Tiểu Ngư, nhưng giá của vẹt biết nói đều rất cao, hắn cũng không mua nổi.
Nhưng mà, đối với Diệp Tinh sống lại một đời này mà nói, cuối cùng hắn cũng tìm được cơ hội làm ăn!
"Chắc hẳn bây giờ vẫn chưa có ai nắm giữ Linh Khởi Thuật!"
Lúc này trong mắt Diệp Tinh lộ ra vẻ kích động.
Linh Khởi Thuật, trong trụ đen to lớn truyền ra một loại bí thuật rất đơn giản, loại bí thuật này không có tác dụng lớn với con người, nhưng là đối với động vật lại có chỗ tốt, bởi vì nó có thể mở ra linh trí của động vật.
Trong thời kì tận thế đen tối, một số động vật biến hóa thành dị thú, là địch của nhân loại, nhưng còn có một số động vật được con người huấn luyện, mà bước đầu huấn luyện chính là mở linh trí.
Động vật khác mở linh trí không tính là gì, bởi vì biểu hiện không rõ ràng, nhưng vẹt một khi sử dụng Linh Khởi Thuật mở linh trí, trên cơ bản đều có thể nói chuyện.
Sau khi mở linh trí, bọn chúng thậm chí có thể coi như một đứa trẻ, học tập bất kỳ câu nói nào.
Kiếp trước có rất nhiều người cảm thán, nếu như ở trước khi thời kì tận thế đen tối bắt đầu có thể nắm giữ Linh Khởi Thuật này, tuyệt đối có thể phát tài.
Trong lòng suy nghĩ, Diệp xem xét bản đồ Baidu trong điện thoại, nhanh chóng đi tới một nơi.
"Đến rồi!"
Tốn mười mấy phút, Diệp Tinh đi tới một nơi, nơi này là một chợ chim thú bên trong Thành phố Thượng Hải.
Bên trong chợ chim thú, các loại tiếng kêu của động vật truyền tới, từng gian hàng bày bán ở hai bên. Trừ những gian hàng này ra, còn có một vài cửa tiệm.
Mỗi một con thú đều bị nhốt trong lồng, người người lui tới nhộn nhịp, gặp phải con vật mà mình thích, giá cả thích hợp liền trực tiếp mua về.
Thành phố Thượng Hải là thành phố cao cấp của Hoa Hạ, người có tiền rất nhiều.
"Hửm? Bán vẹt?" Bỗng nhiên, Diệp Tinh nhìn về một phía, nơi đó có một gian hàng, trong gian hàng có mấy chục lồng chim, trong đó còn có một con vẹt.
"Ông chủ, con vẹt này bán thế nào?" Một thanh niên mang mắt kính tiến lên trước tò mò hỏi.
"Vẹt yến phụng bốn mươi tệ một con, vẹt má vàng năm trăm tệ một con..." Chủ sạp nhiệt tình giới thiệu.
"Chúng đều có thể nói chuyện sao?" Thanh niên mắt kính không nhịn được nói.
Hắn không hiểu rõ chuyện này.
"Cái này còn muốn xem chính mình huấn luyện." Chủ sạp cười nói: "Chỉ cần huấn luyện tốt, đều có thể nói chuyện được."
"Nói rất đúng! Nói rất đúng!" Chủ sạp nói xong, một con vẹt trong lồng chân hơi ngắn nghiêng đầu phụ họa.
Cái con vẹt này lông vũ chủ yếu là màu xanh lá cây, lông vũ ở bụng có màu xám tro.
"Nói chuyện? Ông chủ, đây là loại vẹt gì?" Thanh niên đeo kính không nhịn được hỏi.
Hôm nay hắn chỉ là tâm huyết dâng trào mà tới nơi này dạo vài vòng.
"Ha ha, chàng trai, đây là vẹt ngực đỏ, loài vẹt vốn có của Hoa Hạ chúng ta.” Một ông lão bên cạnh đứng xem nhiệt tình giới thiệu.
"Hơn nữa loại này loại vẹt này giá cả rất cao, thức ăn đa dạng, dễ dàng chăm sóc, năng lực nói chuyện rất mạnh."
Thanh niên đeo kính rõ ràng đã động lòng, không nhịn được hỏi: "Cái con vẹt này bao nhiêu tiền?"
"5000 tệ." Chủ sạp cười nói.
Thanh niên đeo kính mặt hơi biến sắc, đây là hơn nửa tháng tiền lương của cậu ta đó. Chỉ vì mua một con vẹt có thể nói mấy chữ, rõ ràng đã vượt ra khỏi phạm vi có thể chấp nhận trong lòng cậu ta.
Nói chuyện với nhau một lát, cuối cùng thanh niên đeo kính mua một con vẹt má vàng có giá trị mấy trăm tệ, mặc dù cái con vẹt này không biết nói chuyện, nhưng quá trình dạy dỗ vẹt nói chuyện vẫn làm người ta rất mong đợi.
"Xem ra mối làm ăn này không tệ." Diệp Tinh đứng ở bên cạnh, nhìn mọi người giao dịch vẹt.
Hắn lấy điện thoại di động ra, tra xem một ít tin tức về vẹt.
Các loại vẹt không giống nhau, giá cả khác biệt rất lớn.
Rẻ nhất thì mấy chục đồng tiền là có thể mua được, nhưng loại này căn bản là không thể nói chuyện.
Trong tình huống thông thường, có thể nói chuyện ít nhất cũng phải mấy trăm tệ trở lên, mấy nghìn có một ít, thậm chí còn có mấy loại hơn mười nghìn, vẹt Nam Mỹ thậm chí mấy chục nghìn một con!
Trong lòng suy nghĩ, Diệp Tinh đi khắp chợ xem một lần, sau đó ra tay mấy lần, cuối cùng trở về nhà.
Lúc này trong tay hắn có bốn cái lồng, chim bên trong lồng xòe cánh, dường như muốn bay ra ngoài.
Bốn con chim nhỏ phân thành hai loại, trong đó hai con là vẹt yến phụng bình thường nhất, ngoài ra hai con còn lại là vẹt má vàng.
Trong chợ chim thú thì hai loại vẹt này có giá rẻ hơn một chút.
"Tiếp theo thử nghiệm tác dụng của Linh Khởi Thuật một chút."
Hít sâu một hơi, Diệp Tinh trực tiếp bắt một con vẹt yến phụng ra.
Nhất thời, con chim non này điên cuồng vỗ cánh.
Không quan tâm tới chuyện khác, Diệp Tinh khai thông ý thức của hạt giống nơi trái tim, sau đó từng điểm từng điểm sáng linh lực trong cơ thể hắn lưu chuyển, đi tới tay phải, hơn nữa dọc theo tay hắn tiến vào trong cơ thể của vẹt yến phụng đang nằm gọn trong lòng bàn tay.
Nháy mát, con vẹt yến phụng này lập tức xảy ra thay đổi, động tác giãy giụa hoàn toàn dừng lại.
Con ngươi nó liên tục chuyển động, tò mò nhìn Diệp Tinh, không biết chuyện gì xảy ra, nhưng nó cảm thấy thanh niên trước mắt hình như rất thân thiết.
Từng sợi linh lực tiến vào trong cơ thể vẹt yến phụng, mà Diệp Tinh giữ động tác này một lúc lâu, dần dần, trên gò má của hắn thậm chí xuất hiện mồ hôi hột.
Mười mấy phút trôi qua, Diệp Tinh mới ngừng lại.
"Thành công rồi ư?"
Hắn mở tay phải ra.
Nhất thời, cái con vẹt yến phụng nho nhỏ liền vui sướng chớp động cánh, không ngừng bay qua bay lại trong phòng.
"Lại đây!" Diệp Tinh vẫy tay, lời hắn vừa dứt, con vẹt lại không chút do dự bay trở lại, sau đó đáp xuống tay phải Diệp Tinh.
Linh Khởi Thuật do Diệp Tinh thi triển, cho nên hiện tại con vẹt này sẽ hoàn toàn coi Diệp Tinh người thân cận nhất, thậm chí nghe theo mệnh lệnh của hắn.
"Xin chào." Diệp Tinh nhìn vẹt trong tay, cười nói.
Vẹt nghiêng đầu cái đầu nhỏ, tò mò, không hiểu nhìn Diệp Tinh.
"Xin chào." Diệp Tinh lại nói nhiều lần.
Đến lần thứ bảy, cái con vẹt yến phụng này bỗng nhiên phát ra tiếng non nớt: "Xin chào."
Chương 7: Vẹt biết kể chuyện
"Thành công rồi?" Nhất thời, trên mặt Diệp Tinh lộ ra vẻ vui mừng.
"Không hổ là Linh Khởi Thuật, lúc này chỉ số thông minh của con vẹt yến phụng này hẳn là tương đương với một đứa trẻ nhỉ?"
Năng lực nói chuyện cảu vẹt yến phụng thấp, nhưng dưới sự trợ giúp của Linh Khởi Thuật, lại có thể dễ dàng học được cách nói chuyện!
Tất nhiên, đây cũng là vì có hắn dẫn dắt, nếu để những người khác dạy dỗ, độ khó tuyệt lớn hơn hắn rất nhiều.
"Thử một con khác xem."
Diệp Tinh lại lấy ra một con vẹt yến phụng khác, tiếp tục thi triển Linh Khởi Thuật. Nhưng hắn thi triển chừng bảy phút thì dừng lại.
Lúc này con vẹt yến phụng cũng khôn khéo đậu trên bả vai Diệp Tinh.
Lần này Diệp Tinh tốn gần 10 phút mới có thể khiến cho con vẹt yến phụng này nói ra hai chữ "Xin chào".
"Không thi triển hoàn toàn Linh Khởi Thuật, năng lực nói chuyện của vẹt yến phụng yếu khá nhiều, như vậy mình có thể tùy tiện khống chế tình hình khai mở linh trí của mỗi một con vẹt." Diệp Tinh khẽ mỉm cười.
Linh Khởi Thuật cũng không phải là không thể thi triển hoàn toàn, những loại bí thuật kiểu này rất nhiều nhưng không hoàn chỉnh, nhưng vẫn có thể phát huy tác dụng, dĩ nhiên, so sánh với tác dụng của bí thuật hoàn chỉnh yếu hơn rất nhiều.
Thu hồi tâm trạng, Diệp Tinh chuẩn bị tiếp tục thi triển Linh Khởi Thuật với con vẹt thứ 3, nhưng bỗng dưng cả người chợt cảm thấy một trận choáng váng.
"Thực lực còn yếu quá."
Diệp Tinh bất đắc dĩ, chỉ có thể ngừng lại.
Kiếp trước hắn ở đạt được Linh Khởi Thuật giai đoạn Thức Tỉnh, thi triển dễ như trở bàn tay, dường như không có gánh nặng gì.
Nhưng hiện tại, hắn trước mới Nhập Môn thành công mấy tiếng, Luyện Thể còn chưa bắt đầu, thi triển Linh Khởi Thuật cũng là gánh nặng rất lớn đối với cơ thể mình.
Khôi phục một chút, Diệp Tinh tiếp tục thi triển, lại tốn một tiếng cuối cùng cũng cải tạo xong hai con vẹt còn lại.
Hai con vẹt má vàng, một con thi triển Linh Khởi Thuật hoàn chỉnh, một con thi triển một phần.
Cải tạo xong, Diệp Tinh mệt mỏi quá độ.
"Phù! Phải tăng thực lực nhanh một chút mới được!" Diệp Tinh hít sâu một hơi thầm nghĩ.
Nhưng Luyện Thể không gấp được, hiện tại thân thể hắn rất yếu, chỉ có thể thông qua hạt giống linh lực chậm rãi cọ rửa thân xác.
...
Thời gian nhanh chóng trôi qua, nháy mắt đã qua ba ngày, mà thời gian ba ngày này, Diệp Tinh bắt đầu sử dụng hạt giống linh lực rèn luyện tim.
Tim là một trong những bộ phận trọng yếu nhất của cơ thể, mỗi ngày vận hành đưa máu đi khắp các nơi liên tục không ngừng.
Rất nhiều bệnh đều vì tim xảy ra vấn đề mà ra.
"Thịch!" "Thịch!"
Diệp Tinh yên lặng ngồi khoanh chân, ngực hắn một nhịp lại một nhịp, bên trong căn phòng yên tĩnh, mơ hồ có tiếng trống truyền tới.
Một lúc lâu sau, Diệp Tinh mở mắt, đứng dậy.
"Sức mạnh lại tăng lên một chút!" Cảm nhận một chút biến hóa của bản thân, Diệp Tinh vui mừng trong lòng.
Hắn cọ rửa cơ thể, sau đó xách bốn cái lồng chim rời khỏi nhà, nhanh chóng đi tới một khu chợ chim thú trong Thành phố Thượng Hải.
Nộp một khoản phí nhất định, Diệp Tinh đi thẳng tới một gian hàng còn trống, sau đó đem bốn chiếc lồng đựng bốn con vẹt đặt ở phía trên quầy hàng.
"Ồ? Bán vẹt?"
"Chỉ có bốn con sao?"
Người đi đường thấy được Diệp Tinh mới khai trương, mở gian hàng bán vẹt liền tò mò vây quanh, sau đó Diệp Tinh đem giá cả trực tiếp để ở trước từng lồng.
Một con vẹt yến phụng một vạn, một con khác hai vạn.
Một con vẹt má vàng hai vạn, một con khác lại ba vạn.
Thấy giá cả bày ra, người xung quanh trong mắt nhất thời lộ ra vẻ kinh ngạc.
"Anh bạn, giá vẹt này cậu không có viết sai chứ ?"
"Vẹt yến phụng mấy chục tệ là có thể mua được một con, cậu lại ra giá một vạn, hai vạn?"
"Tôi đề nghị thay đổi giá cả một chút, nếu không sẽ không người mua đâu”.
...
Một vài người không nhịn được khuyên nhủ, còn có hai người nhìn về phía Diệp Tinh, lắc đầu.
Theo bọn họ thấy, Diệp Tinh là muốn tiền đến điên rồi.
Đối với thái độ của mọi người, Diệp Tinh lại không thèm để ý cười một tiếng.
“Nắng chiều đã tắt bên sườn núi”
“Sóng cuộn sông Hoàng xuôi biển khơi”
“Ngàn dặm muốn thâu vào đáy mắt”
“Lầu cao, tầng nữa, bước lên thôi!"
* Bài thơ Đăng Quán Tước lâuVương Chi Hoán. Dịch thơ: Lên lầu Quán TướcNguyễn Lãm Thắng.
* Bài thơ Đăng Quán Tước lâuVương Chi Hoán. Dịch thơ: Lên lầu Quán TướcNguyễn Lãm Thắng.
Bỗng nhiên, một đạo tiếng non nớt vang lên.
Mọi người nghe tiếng, tìm chỗ phát ra âm thanh, sau đó trong ánh mắt lộ ra sự ngạc nhiên.
Lúc này một con vẹt yến phụng trong cái lồng đang nghiêng cái đầu nhỏ, mà tiếng chính là từ trong miệng nó phát ra.
"Con vẹt yến phụng này đang đọc thuộc thơ.”
"Trời ạ, ở trên mạng từng có tin tức nói vẹt dưới sựhuấn luyện tốt, hoàn toàn có thể thuộc thơ, vậy mà lại gặp được một con ở chỗ này."
...
Mọi người kinh ngạc nhìn.
Trước ở trên mạng có video ghi lại một con vẹt có thể đọc thuộc thơ, mỗi một con đều có người đưa ra giá trên trời, nhưng chủ nhân vẹt căn bản không đồng ý bán, bây giờ chỗ này lại lại xuất hiện một con.
“Đầu giường ánh trăng rọi”
“Ngỡ mặt đất phủ sương”
“Ngẩng đầu nhìn trăng sáng”
“Cúi đầu nhớ cố hương.”
* Tĩnh dạ tứLý Bạch_
* Tĩnh dạ tứLý Bạch_
Bỗng nhiên, lại một tiếng non nớt vang lên, nơi phát ra âm thanh là từ một con vẹt má vàng.
"Lại một con chin vẹt có thể thuộc thơ."
Ánh mắt của mọi người tỏa ra ánh sáng, hai người trước kia lắc đầu chê bai, cho rằng Diệp Tinh muốn tiền đến điên rồi, đều dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn con vẹt này.
Xách một con vẹt biết thuộc thơ, đến trước mặt bằng hữu khoe khoang, tưởng tượng sự kinh ngạc của bọn họ một chút, loại cảm giác này nghĩ chút thôi cũng thấy rất thoải mái.
"Anh bạn, cả bốn con vẹt này của cậu đều biết đọc thơ sao?" Một người đàn ông trung niên tò mò hỏi.
"Ông xem tiếp một lúc nữa thì sẽ biết." Diệp Tinh mỉm cười nói, không có nói gì nhiều.
Hắn vừa dứt lời, con vẹt thứ ba trong lồng liền lên tiếng.
"Mặt trời ấm áp dễ chịu. Vịt mẹ nằm ở trên đống cỏ, chờ đợi những đứa con của nó ra đời. Từng con dần dần từ bên trong vỏ trứng chui ra, chỉ còn lại một quả trứng vô cùng lớn. Vài ngày trôi qua, quả trứng này mới chậm rãi nứt vỏ, một con vịt vừa to vừa xấu chui ra. Lông nó màu đen, miệng thật to, thân thể gầy teo, mọi người ai cũng gọi nó là vịt con xấu xí..."
Trong lồng, một con vẹt yến phụng nhìn mọi người, con ngươi tròn vo chuyển động không ngừng, tiếng non nớt đang không ngừng vang lên.
"Đây là... Câu chuyện Vịt con xấu xí?"
"Vẹt yến phụng còn biết kể chuyện?"
"Trời ạ, rốt cuộc là dạy bảo kiểu gì? Thông minh quá rồi ?"
...
Mọi người rất kinh ngạc.
Thơ dẫu sao cũng chỉ có hai mươi mấy chữ, không ngừng dạy dỗ thì vẹt vẫn có tỷ lệ bắt chước thành công, nhưng độ khó của một câu chuyện thì quá lớn, muốn để cho vẹt yến phụng đọc vanh vách như vậy, độ khó huấn khi huấn luyện cực lớn, có thể mấy ngày cũng thuộc được một câu.
Trên mạng có rất nhiều video vẹt biết thuộc thơ, nhưng là biết kể chuyện hầu như không có.
Nhưng mà, lúc con vẹt yến phụng kể chuyện kể được một nửa liền không kể nữa.
Ngoài ra một con vẹt má vàng cũng đang kể câu chuyện công chúa Bạch Tuyết, nhưng cũng là kể một ít sau đó dừng lại không kể tiếp nữa.
Mặc dù sử dụng Linh Khởi Thuật khai mở linh trí, 2 con vẹt này đã khai mở một chút linh trí, nhưng là thuộc lòng 1 câu chuyện hoàn chỉnh đối với chúng mà nói vẫn có độ khó rất lớn.
Giống như là để cho một đứa nhỏ thuộc lòng một bài văn, cũng là rất khó khăn.
Mặc dù như vậy, cũng đủ để cho mọi người giật mình.
"Các vị." Diệp Tinh nhìn mọi người cười nói: "Những con vẹt này là tôi vất vả lắm mới huấn luyện được, thuộc thơ, kể chuyện, đối với chúng mà nói đều không phải là việc khó gì. Chỉ cần mọi người dốc lòng dạy dỗ, thơ, chuyện mà chúng thuộc càng ngày sẽ càng nhiều."