Virtus's Reader
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Chương 609: CHƯƠNG 609: THIÊN TÀI TỀ TỰU Ở NHẤT TRỌNG THIÊN 2

Hắn đã không liên lạc với mấy người Hoàng Viêm một thời gian rồi. Lần trước rời khỏi thế giới Hắc Diệu hắn liên hệ với mấy người Hoàng Viêm, nhưng không có ai bắt máy, sau đó hắn lại tiến vào trong di tích Thương Nguyên.

Hắn và Lâm Tiểu Ngư, cùng với mười người Hoàng Viêm tiến vào hệ ngân hà, giờ đây lại ở hai nơi khác nhau nâng cao thực lực.

Trái đất quá yếu, tiếp xúc với vũ trụ cũng mới chỉ được năm mươi năm. Giờ vẫn dựa vào mười người bọn họ như cũ.

...

“Diệp Tinh!”

Trở về lục trọng thiên, lại có một ông cụ trên mặt có bí văn màu đỏ đi tới.

Ông ta là người phụ trách trong lục trọng thiên – Đồ Cưu, thực lực Bất Tử Cảnh.

“Đồ Cưu tiên sinh.” Diệp Tinh nhìn ông cụ, cười nói.

“Diệp Tinh, hiện giờ ngươi đã báo danh tiến vào bí cảnh Tinh Nguyên, hai ngày sau tập hợp ở quảng trường Tinh Nguyên, trước đó chúng ta phải tập hợp ở nhất trọng thiên, đây là lệnh bài của ngươi.” Đồ Cưu cười nói, đưa một tấm lệnh bài kì lạ khắc ba bậc thang qua.

Ông ta nhìn Diệp Tinh, sâu thẳm nơi đáy mắt còn lưu lại chút chấn động.

Ông ta biết Diệp Tinh đã vượt qua tầng thứ bảy Tháp Đăng Thiên, thậm chí ngang hàng với Hỗn Vũ.

Dựa vào tiềm lực mà Diệp Tinh thể hiện ra, thực ra đã đủ để tiến vào thất trọng thiên.

“Tôi biết rồi.” Diệp Tinh nhận lấy lệnh bài, gật đầu nói.

...

Trong thời gian hai ngày, Diệp Tinh an tâm lĩnh ngộ đọa tác, chờ đợi thời gian tới, sau đó đi tới nhất trọng thiên cùng Lâm Tiểu Ngư.

Khu vực nhất trọng thiên vô cùng to lớn, bàn về diện tích, nhất trọng thiên diện tích lớn nhất, bàn về số lượng thiên tài, nhất trọng thiên cũng nhiều nhất.

Đây là động tiên của các thiên tài xếp hạng cuối của thành Thời Không, cơ bản thu nhận thiên tài cũng tiến vào đây.

Tất nhiên, cho dù là lớn nhất, với hoàn cảnh đào tạo cũng là khó so được với bên ngoài.

” Nhiều người quá.”

“Lần này thiên tài của bảy trọng thiên tập hợp, phải lên tới cả chục nghìn người.”

“Hỗn Vũ và Diệp Tinh cũng tới tập hợp.”

“Lần này tiến vào bí cảnh Tinh Nguyên là một cơ duyên cực lớn, trước đây trong lịch sử thành Thời Không cũng có rất nhiều thiên tài vượt qua bậc thang Tinh Nguyên, nghịch chuyển xếp hạng.”

“Phải! Hiện giờ Hỗn Vũ và Diệp Tinh bỏ xa chúng ta, nhưng lần này là một cơ hội lớn!”

...

Các thiên tài tóp năm tốp ba tụ tập lại bàn tán, nhìn các thiên tài khác.

“Haha. Diệp Tinh.”

Đi tới nhất trọng thiên, một vài thiên tài cùng nhau tham gia cuộc tuyển chọn của thành Thời Không nhìn thấy hắn, đều cười chào hỏi, Diệp Tinh cũng cười đáp lại.

“Hửm?” Bỗng nhiên hắn nhìn về một hướng.

Phía đó có một chàng trai mặt mũi bình thường, trông giống người trái đất, trên người có rất nhiều bí văn màu xanh nhìn qua.

Bốn phía dường như trở nên yên tĩnh.

“Hỗn Vũ.” Diệp Tinh nhìn Hỗn Vũ, trong mắt lóe lên một tia sáng.

Chàng trai thiên tài tuyệt thế Thiên Huyền Cảnh đã chạm tới đạo chi tâm hủy diệt và đạo chi tâm lôi điện này từng khiến hắn không có chút lòng tin đuổi kịp, nhưng giờ đây tình hình đã hoàn toàn thay đổi.

“Diệp Tinh!” Hỗn Vũ cũng nhìn về phía Diệp Tinh, lúc này trong mắt anh ta lộ ra chiến ý.

“Hai thiên tài tuyệt thế trăm triệu năm mới xuất hiện.”

“Tốc độ tiến bộ của Diệp Tinh hiện giờ còn muốn nhanh hơn Hỗn Vũ, không biết có thể đuổi kịp Hỗn Vũ không?”

“Rất khó, mười hai năm trước Hỗn Vũ đã xông qua được tầng thứ bảy, giờ Diệp Tinh mới xông qua.”

Người xung quanh nhỏ giọng bàn tán.

Những người xung quanh thì thầm nghị luận.

Ở một chỗ trong đám người, một thanh niên giống như người tộc Tinh Linh, tai nhọn, vô cùng tuấn mỹ yên lặng đứng thẳng, nhìn ra xa hấp dẫn ánh mắt mọi người.

"Hiện tại mấy người Hỗn Vũ, Diệp Tinh trở thành tiêu điểm của mọi người sao? Nhưng mà con đường tu luyện mới bắt đầu, hiện tại thiên phú mạnh không có nghĩa là sau này cũng sẽ mạnh.” Vô Ngân nắm chặt nắm tay, trong mắt chớp động kiếm quang.

Trong sân, Hỗn Vũ cùng Diệp Tinh liếc nhau một cái, lập tức đều thu hồi ánh mắt.

- Hỗn Vũ sao? Diệp Tinh trong lòng âm thầm nói.

Hiện tại cho dù giữa hắn và Hỗn Vũ còn có chênh lệch, thế nhưng chênh lệch này đã không ngừng thu hẹp lại.

Xẹt!

Rất nhiều thiên tài tề tụ, lúc này trong hư không bỗng nhiên có một bóng dáng chớp động, sau đó một người đàn ông trung niên trên đầu có một sừng xuất hiện.

Trên người tản ra khí thế dao động vô cùng mãnh liệt, đây là một vị cường giả bất tử cảnh đỉnh phong, chỉ cách chúa tể thế giới một bước.

"Tất cả những ai báo danh tiến vào bí cảnh Tinh Nguyên đã đến đủ, hiện tại mọi người tiến vào máy phi hành đi, chúng ta bây giờ đi tới quảng trường Tinh Nguyên."

Người đàn ông trung niên một sừng nhìn mọi người mỉm cười nói.

Quảng trường Tinh Nguyên cách thành Thời Không có một khoảng cách rất dài, cần sáu giờ ngồi máy phi hành mới có thể đến được.

Từng thiên tài nhanh chóng tiến vào trong máy phi hành.

Vụt!

Máy phi hành nhanh chóng tiến vào trong trận không gian truyền tống, rồi biến mất không thấy.

......

Đây là một quảng trường rất lớn, mênh mông vô tận, núi non ở phía xa vờn quanh, vây quanh quảng trường này lại.

Trên bầu trời, từng bí văn kỳ dị thỉnh thoảng chớp động, tản ra khí tức vô cùng huyền ảo.

Khu vực phía đông, chỉ có một cung điện màu đen sừng sững, các khu vực khác đều là những mảnh đất bằng phẳng.

Lúc này trên quảng trường có rất nhiều bóng dáng, những người này đều là thanh niên, túm năm tụm bảy tụ tập cùng một chỗ nói chuyện với nhau.

Vèo!

Chương 610: Cố nhân

Một chiếc máy bay khổng lồ bay trên bầu trời xa xôi.

- Nhìn kìa, là máy phi hành của thành Thời Không!

"Cuộc tuyển chọn thiên tài của thành Thời Không xuất hiện hai thiên tài tuyệt thế 100 năm mới xuất hiện một lần, Hỗn Vũ ngay từ đầu đã triển lộ ra thiên phú cường đại, Diệp Tinh kia về sau càng ngày càng mạnh, thậm chí tốc độ tiến bộ đều vượt qua Hỗn Vũ."

"Hai đại thiên tài tuyệt thế này đều tề tụ ở thành Thời Không."

......

Từng thanh niên nhìn vào chiếc máy phi hành phía trên.

- Đến rồi!

Lúc này đám người Diệp Tinh cũng đang nhìn phía dưới.

- Đó chính là quảng trường Tinh Nguyên sao? Diệp Tinh nhìn bầu trời trên quảng trường chớp động từng bí văn kỳ dị còn có rất nhiều thiên tài phía dưới.

"Diệp Tinh, đó là thiên tài của tháp Hư Thủy và điện Hồn Thiên." Bên cạnh Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư nói: "Trên người thiên tài hai thế lực đều có dấu hiệu tương ứng."

Diệp Tinh gật đầu, tam đại thánh địa nhân tộc, thành Thời Không, điện Hồn Thiên, tháp Hư Thủy, ba thế lực song song, ai cũng không kém ai.

Máy phi hành mở ra, sau đó rất nhiều thiên tài đều đi tới quảng trường.

- Ai là Hỗn Vũ và Diệp Tinh vậy?

"Danh tiếng của hai người này đều truyền khắp tháp Hư Thủy chúng ta."

Rất nhiều thiên tài tháp Hư Thủy, điện Hồn Thiên nhìn mọi người đến từ thành Thời Không, nhỏ giọng nghị luận.

- Nhìn kìa, đó là Diệp Tinh!

- Thanh niên trên người có từng hoa văn kì bí kia là Hỗn Vũ!

Hầu như tất cả thiên tài đều nhìn hai người Diệp Tinh cùng Hỗn Vũ.

Đều là thiên tài, ai cũng không phục người khác, nhưng Diệp Tinh cùng Hỗn Vũ bày ra thực lực thiên phú làm cho bọn họ ngay cả dũng khí thách thức cũng không có.

Lúc này một chỗ trên quảng trường, hơn 10 người tụ tập cùng một chỗ.

"Sâm Mạc, ngươi xem phong quang của Diệp Tinh cùng Hỗn Vũ kìa, tất cả mọi người đều đang nhìn bọn họ." Một thanh niên nhìn thanh niên đứng ở vị trí trung tâm cười nói.

Đứng ở vị trí trung tâm chính là một thanh niên dáng người gầy yếu, lại có ba con mắt, làm cho người ta kỳ dị chính là, toàn bộ ánh mắt của anh ta hiện ra màu tím, tăng thêm một tia tà dị.

Sâm Mạc, hiện tại là thiên tài đạo tắc cảnh mạnh nhất tháp Hư Thủy, trước đó không lâu vừa vượt qua tầng thứ năm tháp Đăng Thiên.

Tuy rằng vượt qua tầng thứ năm, thế nhưng muốn đánh bại ảo ảnh đạo tắc cơ bản không có khả năng.

Ở tháp Hư Thủy và điện Hồn Thiên cũng đều có tháp Đăng Thiên cùng ảo ảnh đạo tắc cảnh để khảo nghiệm thực lực thiên tài.

"Hỗn Vũ, Diệp Tinh quả thật mạnh, bọn họ hiện tại đều đã thông qua tầng thứ bảy tháp Đăng Thiên, nếu không có gì ngoài ý muốn, cho dù là ta thì 100 năm sau cũng không có khả năng vượt qua tầng thứ sáu tháp Đăng Thiên, chứ đừng nói đến tầng thứ bảy." Sâm Mạc lắc đầu nói.

Anh ta híp mắt nhìn về phía thanh niên chói mắt xa xa.

Tuy rằng thân là đệ nhất thiên tài tháp Hư Thủy, thế nhưng anh ta biết rất ít về thành Thời Không, cũng không có mấy người nhìn thấy qua thành Thời Không.

Dù sao lần này thành Thời Không xuất hiện nhiều thiên tài lắm, coi như là đám người Lâm Tiểu Ngư, Lư Vân Đạt, Vô Ngân đều có tiềm lực, thiên phú gần bằng Sâm Mạc.

- Hiện tại đứng phía sau không có nghĩa là sau này cũng vẫn vậy, bí cảnh Tinh Nguyên mở lần này ra, ta nhất định phải nắm lấy cơ hội! Tầng thứ bảy tháp Đăng Thiên cứ đợi đấy, ta cũng không phải không có khả năng gì!" Trong mắt Sâm Mạc chớp động hào quang khiếp người.

......

- Hỗn Vũ, Diệp Tinh sao? Một chỗ khác, một thanh niên dáng người cường tráng, cánh tay trần trụi, lưng đeo một thanh chiến đao nhìn Diệp Tinh, trong mắt có một tia chiến ý điên cuồng.

......

"Diệp Tinh, đi theo bên cạnh ngươi, ta cũng nhận được rất nhiều sự chú ý." Lúc này Lư Vân Đạt cùng Diệp Tinh đi cùng một chỗ, tự mình cười nói.

Nói vài câu, Lư Vân Đạt bỗng nhiên nhỏ giọng nói: "Diệp Tinh, ngươi xem thiên tài kia kìa, đó là Sâm Mạc đệ nhất thiên tài tháp Hư Thủy."

Diệp Tinh theo ánh mắt của Lư Vân Đạt nhìn về phía thanh niên dáng người gầy gò, lại có ba con mắt.

"Anh ta hiện tại đã vượt qua tầng thứ năm tháp Đăng Thiên rồi." Lư Vân Đạt nói.

Diệp Tinh gật đầu.

Tuy rằng người vượt qua tầng thứ năm tháp Đăng Thiên ít, nhưng vẫn có, về phần đạt tới cảnh giới đánh bại ảo ảnh đạo tắc cảnh là rất khó.

Dù sao nếu muốn đánh bại ảo ảnh đạo tắc, trên cơ bản thực lực cần thông qua tầng thứ sáu tháp Đăng Thiên.

"Đó là Chiến La đệ nhất thiên tài của điện Hồn Thiên, lĩnh ngộ đao chi đại đạo hiếm thấy, được chúa tể thế giới thu làm đệ tử, hiện tại cũng vượt qua tầng thứ năm tháp Đăng Thiên." Lư Vân Đạt lại chỉ vào một người khác.

Diệp Tinh nhìn thanh niên dáng người cường tráng, lưng đeo chiến đao.

Đao chi đại đạo, cùng kiếm chi đại đạo giống nhau, cũng là cực kỳ hiếm thấy.

- Người kia là Lăng Khảm của tháp Hư Thủy, vượt qua tầng thứ tư tháp Đăng Thiên, cũng là một đối thủ cường đại!

Lư Vân Đạt cười nói: "Diệp Tinh, từ trong bí cảnh Tinh Nguyên đi ra, một vài thiên tài thậm chí còn xông qua hai tầng tháp Đăng Thiên, ngươi hiện tại vẫn dẫn đầu, nói không chừng những thiên tài này bỗng nhiên đuổi theo ngươi haha."

Anh ta nhìn Diệp Tinh, trong mắt lộ ra một tia chiến ý, nói: "Đương nhiên, những người này cũng bao gồm cả ta."

- Các người đang tiến bộ, nói không chừng tiến bộ của tôi cũng càng lớn! Diệp Tinh lạnh nhạt cười nói.

Hắn nhìn rất nhiều thiên tài, trong lòng cũng có một cỗ hào khí.

Có những thiên tài này ở phía sau đuổi theo, phía trước còn có Hỗn Vũ, hắn sẽ không bao giờ lười biếng.

Nói một hồi, Lư Vân Đạt rời đi, mà Diệp Tinh cùng Lâm Tiểu Ngư đứng ở một bên, lẳng lặng chờ đợi bí cảnh mở ra.

"Anh Diệp."

Đúng lúc này, bỗng nhiên một âm thanh vang lên, âm thanh này nghe rất quen thuộc.

Chương 611: Bảo vật Hồn Dịch 1

Diệp Tinh quay đầu nhìn lại, cũng thấy được một thanh niên.

"Tần Phong?" Nhìn thấy người tới, Diệp Tinh lập tức ngây ngẩn cả người.

Bên cạnh Tần Phong còn có một cô gái, chính là Dương Thu.

- Tần Phong, Dương Thu, sao các người lại ở chỗ này? Diệp Tinh nhanh chóng phản ứng lại hỏi.

Nơi này là nơi tụ tập thiên tài đạo tắc cảnh của tam đại thánh địa nhân tộc: thành Thời Không, tháp Hư Thủy, điện Hồn Thiên, Tần Phong và Dương Thu lại xuất hiện ở đây!

"Ha ha, tôi đã nói anh Diệp sẽ kinh ngạc mà." Bỗng nhiên lại là một âm thanh quen thuộc vang lên.

Một thanh niên đầu tấc đi ra, là Vương Tam Đại.

Không chỉ có anh ta, còn có mấy người Hoàng Viêm, Lân Pha, Giang Lam Thành, Thư Lạc Y, Đàm Quân bỗng nhiên đi ra từ trong đám người.

"Diệp Tinh, đã lâu không gặp." Hoàng Viêm đi lên trước, nhìn Diệp Tinh mỉm cười nói.

Ông ta cũng gật đầu với Lâm Tiểu Ngư.

"Các người đều ở đây?" Diệp Tinh hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Trên quảng trường có chừng mấy chục nghìn thiên tài, phân bố ở các nơi, hắn đương nhiên không có khả năng nhìn hết tất cả.

Tám người Hoàng Viêm đều đi theo lão giả Hâm Vũ ở sân huấn luyện Ngân Hà Hồn Thiên để huấn luyện, hiện tại đều xuất hiện ở quảng trường khổng lồ này.

- Các người hiện tại gia nhập vào điện Hồn Thiên sao? Sau khi ngây người, Diệp Tinh nhanh chóng phản ứng lại, vội vàng hỏi.

"Diệp Tinh." Hoàng Viêm nhìn Diệp Tinh, cười nói: "Kỳ thật chúng tôi vừa mới gia nhập điện Hồn Thiên 10 ngày trước."

Sau đó Hoàng Viêm đem sự tình nói một lần, Diệp Tinh lúc này mới hiểu được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đám người Hoàng Viêm vẫn luôn huấn luyện, dưới sự an bài của lão giả Hâm Vũ cũng tiến vào một vài nơi để mài giũa.

Mà lúc trước bọn họ tiến vào một bí cảnh, tất cả đều bị nhốt ở một nơi, mà ở nơi đó lại có một loại chất lỏng kỳ dị màu đen.

Những chất lỏng này có thể hấp thụ được, thậm chí ảnh hưởng đến linh hồn của họ, nâng cao họ lên một mức độ.

"Sau khi chúng tôi tra cứu chất lỏng màu đen này một chút, thì biết được nó tên là Hồn Dịch, có thể nâng cao cường độ linh hồn." Hoàng Viêm mỉm cười nói.

"Hồn Dịch?" Nghe Hoàng Viêm nói như vậy, trên mặt Diệp Tinh nhất thời lộ ra vẻ kỳ dị.

Hắn ở thành Thời Không cũng thấy được một vài thông tin giới thiệu về Hồn Dịch.

Phải biết rằng, bản chất nhất của sinh mệnh chính là linh hồn, trên cơ bản muốn trở thành cường giả, linh hồn cũng không được quá yếu.

Linh hồn cũng có liên quan rất lớn đối với thiên phú lĩnh ngộ và ngộ tính lĩnh ngộ đạo tắc của mỗi người, linh hồn càng mạnh, thiên phú cũng càng cao.

Nhưng linh hồn của mỗi người trên cơ bản sinh ra đều đã cố định, muốn thay đổi rất khó, nhưng Hồn Dịch này lại có khả năng.

Nhưng mà Hồn Dịch lại cực kỳ hiếm thấy, gần như là bảo vật trong truyền thuyết, trên cơ bản không thể nhìn thấy được, không nghĩ tới mấy người Hoàng Viêm lại gặp được.

- Khu vực kia ngoại trừ Hồn Dịch ra, còn có một vài đạo tắc truyền thừa, ngắn ngủi vài năm, thực lực của chúng tôi ở nơi đó đã gia tăng rất nhiều. Sau đó trải qua rất nhiều khảo hạch, cuối cùng mới mạo hiểm tiến vào trong điện Hồn Thiên. "Hoàng Viêm cười nói, "Nhưng mà mới chỉ là nhất trọng thiên bình thường nhất thôi."

Tuy rằng nói như vậy, nhưng trong mắt Hoàng Viêm không che giấu được sự vui sướng.

Ở trong điện Hồn Thiên, coi như là nhất trọng thiên thì hoàn cảnh tu luyện cũng tuyệt đối vượt qua cung Hạo Nguyên.

"Thì ra là như vậy." Diệp Tinh cười gật đầu.

Đám người Hoàng Viêm gặp phải kỳ ngộ lớn như vậy, hắn cũng cao hứng thay bọn họ.

"Đúng rồi, Diệp Tinh, nơi này chúng tôi còn có một ít Hồn Dịch, cậu và Tiểu Ngư có thể thử hấp thu một chút." Hoàng Viêm đem hai cái nhẫn không gian lấy ra, đưa cho Diệp Tinh cùng Lâm Tiểu Ngư.

"Hồn Dịch này có thể nâng cao linh hồn, nhưng cũng không thể nâng cao không hạn chế, có thể thay đổi bao nhiêu tùy vào mỗi người."

"Được."

Diệp Tinh cùng Lâm Tiểu Ngư cũng không có khách khí, trực tiếp nhận lấy.

Nhìn 8 người trước mắt, Diệp Tinh trong lòng khẽ động, sau đó trong tay cũng xuất hiện 8 cái nhẫn không gian, cười nói: "Tôi cũng có thứ cho các người."

Đám người Hoàng Viêm nghi hoặc nhận nhẫn không gian, kiểm tra một chút, bên trong mỗi một cái nhẫn không gian không có thứ gì khác, chỉ có một loại quả màu xám đen.

"Đây là... quả Thời Không?" Đám người Hoàng Viêm nhìn một chút, đầu tiên là sửng sốt, sau đó trên mặt lộ ra vẻ vô cùng kích động.

Bọn họ cũng biết về quả Thời Không, dù sao đây cũng là bảo vật nâng cao tốc độ lĩnh ngộ đạo tắc không gian, đạo tắc thời gian đỉnh cấp.

"Đúng." Diệp Tinh cười gật đầu.

"Ha ha, anh Diệp, chúng tôi cũng không khách khí nữa." Đám người Vương Tam Đại mừng rỡ, nhanh chóng nhận lấy.

Giữa bọn họ cũng không cần khách khí làm gì.

Nhìn thấy đám người Hoàng Viêm, Diệp Tinh không thể nghi ngờ rất cao hứng, mấy chục năm trước khi bọn họ rời khỏi Ngân Hà vẫn còn rõ ràng, cách hai mươi mấy năm, bọn họ lại gặp lại.

Mọi người cùng nhau nói chuyện đã xảy ra trong hai mươi mấy năm qua.

- Hiện tại anh Diệp cùng chị Tiểu Ngư tiến vào Thời Không Thành, chúng ta tiến vào điện Hồn Thiên, đợi đến sau này xem ai còn dám khi dễ trái đất chúng ta nữa? Vương Tam Đại cười to nói.

Toàn bộ 10 người trái đất tiến vào trong tam đại thánh địa của nhân tộc!

Xẹt!

Đang nói, bỗng nhiên trên quảng trường có một dao động mãnh liệt chớp động, một khí thế bao phủ lại khu vực lớn.

Trong hư không, một người đàn ông trung niên mặc trường bào màu vàng, sau lưng còn có một cái đuôi.

Toàn bộ quảng trường lập tức an tĩnh lại, tất cả thiên tài đều đang nhìn người đàn ông này.

Đây là một chúa tể thế giới cường đại!

- Bí cảnh Tinh Nguyên sắp mở ra! Tất cả mọi người chuẩn bị tiến vào trong đó! Người đàn ông trung niên mỉm cười nói.

- Rốt cục cũng mở ra rồi!

Chương 612: Sư huynh ta chỉ cần một ngón tay! (1)

- Ha ha, ta nhất định có thể hấp thu rất nhiều truyền thừa trên bậc thang Tinh Nguyên! Nói không chừng sau khi trở về ta có thể xông qua hai tầng tháp Đăng Thiên!

- Mấy triệu năm mới mở ra bậc thang Tinh Nguyên một lần, ta nhất định phải thử vận may mới được.

Từng thiên tài đều vô cùng hưng phấn, tràn ngập chờ mong đối với việc tiến vào bậc thang Tinh Nguyên.

- Mở ra chưa?

Diệp Tinh, Hỗn Vũ, Lư Vân Đạt, Vô Ngân, Đồng Mục Sâm, cùng Sâm Mạc của tháp Hư Thủy, Chiến La của điện Hồn Thiên lĩnh ngộ đao đạo, tất cả bọn họ đều nhìn về phía người đàn ông trung niên.

Lần này hoàn toàn chính là tiến vào nhất định phải đạt được cơ duyên.

Trong hư không, tay phải người đàn ông trung niên huy động, sau đó trên quảng trường có một cánh cửa xuất hiện.

Xoẹt...

Trên cánh cửa có dao động chớp động, sau đó bao phủ tất cả thiên tài lại.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Nhất thời bóng dáng tất cả thiên tài đều biến mất.

......

- Đây là bí cảnh Tinh Nguyên sao? Diệp Tinh nhìn vào khu vực rộng lớn.

Bọn họ xuất hiện trên một thảo nguyên khổng lồ, toàn bộ bầu trời bí cảnh Tinh Nguyên hiện ra màu đỏ xanh, mặt trên còn có ba mặt trời, vô cùng kỳ dị.

"Vào rồi!"

- Bậc thang Tinh Nguyên ở phía đông, đại khái cần đi một ngày là có thể đến!

"Đi thôi! Trước tiên đi tới đó lựa chọn gia nhập một tông phái, như vậy mới có thể tiến vào trong bậc thang Tinh Nguyên!"

......

Từng thiên tài nhanh chóng chạy về phía một nơi.

" Diệp Tinh, bí cảnh Tinh Nguyên có Tinh Nguyên Tông là thế lực đỉnh cấp, ngoài ra còn có rất nhiều thế lực nhỏ khác, dựa theo quy định, chỉ có gia nhập Tinh Nguyên Tông hoặc là những thế lực nhỏ này mới có thể tiến vào bậc thang Tinh Nguyên." Lâm Tiểu Ngư cười nói.

Diệp Tinh gật gật đầu, cười nói: "Chúng ta cũng đi tới đó đi!"

Hàng chục nghìn người đang di chuyển về phía đông.

......

Thời gian trôi qua nhanh chóng.

Đây là một ngọn núi thật lớn, dường như toàn bộ ngọn núi bị tầng mây bao phủ, trong tầng mây này, từng bậc thang kỳ dị như ẩn như hiện.

Ở bên ngoài ngọn núi, hầu như tất cả đều là con người.

- Đó chính là bậc thang Tinh Nguyên sao?

"Ha ha, đã sớm nghe nói danh tiếng Tinh Nguyên, hiện tại rốt cục cũng tới được nơi này."

- Lúc này ta nhất định phải nhất định phải vô cùng kinh người!

Một vài thanh niên nhìn bậc thang kỳ dị trên đỉnh núi, trong mắt tràn đầy vẻ chờ mong.

- Bậc thang Tinh Nguyên!

Xa xa, thiên tài đến từ thành Thời Không, tháp Hư Thủy, Hồn Thiên Điện đi tới, nhìn khu vực ngọn núi phía xa.

Đám người bọn họ tuy rằng nhiều, nhưng nơi này hầu như đều là thanh niên, không đến 30 nghìn người căn bản đều không có gì đặc biệt khiến mọi người chú ý.

Bí cảnh Tinh Nguyên cũng là vô cùng to lớn, những thanh niên đạo tắc cảnh bên trong có thể tưởng tượng được nhiều cỡ nào, hiện tại rất nhiều đều tụ tập ở chỗ này.

Nhưng mà lúc này rất nhiều đạo tắc cảnh không ngừng bị ném ra ngoài.

- Thiên phú quá kém, còn chưa tiến nổi một bậc!

- Lập tức bị bay ra ngoài luôn kìa!

Bốn phía ngọn núi, có một doanh địa* loại nhỏ, lúc này rất nhiều thanh niên đều vây quanh những doanh địa này để tiếp nhận khảo nghiệm.

Một thanh niên vẻ mặt chờ mong tiến lên, nhưng trong nháy mắt một dao động hiện lên, bóng dáng người thanh niên này trực tiếp biến mất.

"Không đủ điều kiện! Người tiếp theo!" Lão giả đang kiểm tra mặt không chút thay đổi, nói: "Muốn gia nhập phái Thương Ưng ta, nhất định phải có tư cách tiến vào bậc thang Tinh Nguyên, ngay cả tư cách này cũng không có thì sớm lượn ngay cho xong."

Tuy rằng bậc thang Tinh Nguyên có thể cho phép rất nhiều đạo tắc cảnh tiến vào, nhưng hiển nhiên không phải hoàn toàn là không có hạn chế.

Lại là một thanh niên khác tiến lên, thanh niên này trên mặt rõ ràng có một tia thấp thỏm.

Xoẹt...

Khi cậu ta đi tới bên cạnh lão giả, bỗng nhiên một dao động kỳ dị hiện lên, sau đó có một điểm sáng xuất hiện, dung nhập vào trong cơ thể thanh niên này.

"Hả? Có được tư cách tiến vào bậc thang Tinh Nguyên à?" Trên mặt lão giả nhất thời lộ ra vẻ mừng rỡ.

"Đến đăng ký tên của ngươi một chút, về sau ngươi chính là đệ tử ngoại môn của phái Thương Ưng ta." Lão giả cười nói.

Đợi đến khi bậc thang Tinh Nguyên thừa nhận là có thể tiến vào trong đó đạt được cơ duyên, hiện tại khoảng thời gian này cũng là thời điểm bọn họ thu nhận đệ tử, mở rộng thực lực tông phái.

- Vâng, đại nhân! Thanh niên vô cùng hưng phấn, lập tức đi đăng ký.

Từng thanh niên tiến lên, nhưng hầu hết đều bị đào thải, chỉ có vài người có được điểm sáng dung nhập vào trong cơ thể.

- Đến mình rồi!

Ước chừng trôi qua nửa giờ, Diệp Tinh rốt cuộc cũng tiến lên.

Xoẹt...

Hắn đi tới bên người lão giả, trong nháy mắt một dao động kỳ dị hiện lên, sau đó có một điểm sáng xuất hiện, nhanh chóng dung nhập vào trong cơ thể hắn.

"Ồ?" Sau khi dung nhập, Diệp Tinh rõ ràng cảm giác mình cùng ngọn núi khổng lồ xa xa có chút liên hệ.

"Không sai, ngươi có thể trở thành đệ tử ngoại môn phái Thương Ưng ta, hiện tại đến đăng ký đi." Lão giả nhìn Diệp Tinh mỉm cười nói.

Sau đó toàn bộ đám người Lâm Tiểu ngư, Hoàng Viêm, Vương Tam Đại kiểm tra, kết quả toàn bộ đều xuất hiện điểm sáng kia!

Chương 613: Sư huynh ta chỉ cần một ngón tay! (2)

Trên thực tế, thiên phú hơi mạnh một chút là có thể tiến vào bậc thang Tinh Nguyên, không nói Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư, cho dù là đám người Hoàng Viêm, Vương Tam Đại đều là thiên tài cường đại của điện Hồn Thiên, đạt được danh ngạch tiến vào bậc thang Tinh Nguyên rất dễ dàng.

- Ha ha, cả 8 người luôn! Lão giả phái Thương Ưng kinh hỉ nhìn 8 người Diệp Tinh.

Phái Thương Ưng bọn họ cũng không tính là cường đại, lần này là thời cơ các đại tông phái tuyển chọn đệ tử, cũng là thời cơ mà rất nhiều thiên tài đạo tắc cảnh nhân cơ hội này gia nhập những thế lực này. Chân chính lựa chọn gia nhập phái Thương Ưng bọn họ cũng không phải rất nhiều, mãi cho đến bây giờ mới chỉ có mười mấy người mà thôi.

"Các ngươi đều là đệ tử ngoại môn phái Thương Ưng ta, đây là lệnh bài, đợi đến khi truyền thừa của bậc thang Tinh Nguyên chấm dứt, các ngươi thông qua khảo hạch phái ta, là có thể có cơ hội trở thành đệ tử nội bộ." Lão giả đưa tới mấy tấm lệnh bài.

Nắm lệnh bài trong tay, trên mặt đám người Diệp Tinh cũng lộ ra một tia vui sướng.

Mục đích bọn họ gia nhập phái Thương Ưng chính là vì cái này, đạt được điểm sáng, đạt được lệnh bài, hiện tại việc cần làm là chờ bậc thang Tinh Nguyên mở ra.

Nói một chút, mấy người Diệp Tinh liền rời khỏi nơi này.

Lão giả cũng không có hạn chế gì đối với hành động của đám người Diệp Tinh.

- Diệp Tinh! Không đi được mấy bước, một âm thanh vang lên.

Xa xa, một thanh niên mặc áo giáp màu bạc, trên đầu có một sừng đi tới.

"Lư Vân Đạt." Diệp Tinh nhìn người tới cười nói: "Thế nào? Có lệnh bài không?"

“Đương nhiên!" Lư Vân Đạt lắc lắc lệnh bài trong tay nói: "Ta hiện tại là đệ tử phái Mãnh Hổ."

- Phái Mãnh Hổ? Nghe vậy, khóe miệng Diệp Tinh giật giật một chút, nói: "Ta là phái Thương Ưng."

Tên môn phái trên bí cảnh Tinh Nguyên này thật kỳ quái.

Bỗng nhiên, cách đó không xa một khu vực hoàn toàn yên tĩnh lại.

"Làm sao vậy?" Mấy người Diệp Tinh nhìn lại.

Sau khi yên tĩnh được mấy giây ngắn ngủi, đột nhiên tiếng nghị luận của mọi người không ngừng vang lên.

- Là Phong Diệp Tây thiên tài đỉnh cấp của Tần Mộc Tông!

"Nghe đồn Phong Diệp Tây một năm trước lấy thực lực đạo tắc cảnh đỉnh phong địch lại cường giả hư không cảnh trung kỳ, một tiểu cảnh giới mà trực tiếp vượt qua một đại cảnh giới,, thực lực cường đại đến một trình độ không thể tưởng tượng nổi."

"Trận chiến đó ta đã tận mắt chứng kiến đấy."

Một vị thanh niên nhịn không được nghị luận.

Đám người tự động tách ra một con đường, sau đó một thanh niên mặc áo giáp màu trắng, dung mạo vô cùng tuấn mỹ đi ra.

Trên lưng thanh niên đeo một thanh trường kiếm, khóe miệng mang theo một nụ cười ôn hòa, thoạt nhìn giống như là một vị thư sinh nho nhã vậy.

Bỗng nhiên, một chỗ khác lại có một tiếng kinh hô vang lên.

"Là Mộc Thanh Vũ thiên tài đỉnh cấp của Linh Nhai Tông."

"Mộc Thanh Vũ thiên phú cường đại, vừa mới gia nhập Linh Nhai Tông đã được tông chủ thu làm đệ tử, thực lực không hề thua kém Phong Diệp Tây."

Trong tầm mắt mọi người, một cô gái mặc váy màu tím đi tới. Trên người còn đeo một tấm màn che mặt trên mặt, làn da trắng nõn, tóc xõa tung bên hông.

Chỉ có một nửa khuôn mặt lộ ra, không thể nghi ngờ tuyệt đối là một mỹ nhân.

"Nhìn kìa, đó là Thanh Hồn con trai của tông chủ Vân Diệp Tông."

- Thanh Hồn cũng có năng lực khiêu chiến vượt cấp khủng bố, nghe đồn anh ta thậm chí có thể đánh chết cường giả hư không cảnh trung kỳ!

Khu vực thứ ba, một thanh niên mang theo chiến đao, vẻ mặt kiệt ngạo bất tuân đi tới.

"Rất nhiều thiên tài a."

"Lúc này không biết ai có thể trổ hết tài năng ở trong bậc thang Tinh Nguyên đây."

Mọi người nhìn ba thiên tài này, trong mắt tràn đầy vẻ kính sợ.

Vượt cấp chiến đấu, đối với bọn họ mà nói căn bản là khó có thể tưởng tượng được.

"Lấy thực lực đạo tắc cảnh đỉnh phong địch lại hư không cảnh trung kỳ sao?" Đám người Diệp Tinh liếc nhau một cái.

Thiên phú như vậy miễn cưỡng có thể đạt được cánh cửa tiến vào tam đại thánh địa nhân tộc.

“Hừ! Ba người này cũng dám xưng là thiên tài? Lấy cảnh giới đạo tắc cảnh đỉnh phong đối địch cường giả hư không cảnh trung kỳ liền rất giỏi sao? Sư huynh ta chỉ cần một ngón tay là có thể nghiền ép ba người này!"

......

Đang lúc mọi người kính sợ nhìn mấy người Phong Diệp Tây, bỗng nhiên có một âm thanh bất hòa vang lên.

"Ai thở lớn vậy?"

Mọi người nghe vậy cả kinh, vội vàng nhìn lại, lại nhìn thấy một chỗ có ba người mặc trường bào màu đen kỳ dị, trên trường bào này còn có hình ảnh kỳ dị.

- Là Tinh Nguyên Tông!

Nhìn thấy hình ảnh này, có người nhịn không được kinh hô.

“Tinh Nguyên Tông?" Mấy người Diệp Tinh trong lòng khẽ động.

Tinh Nguyên Tông, thế lực cực kỳ bá đạo hoàn toàn xứng đáng là số 1 trong bí cảnh Tinh Nguyên, bất kỳ thế lực nào khác đều kém hơn.

"Là Tinh Nguyên Tông."

"Coi như là Tinh Nguyên Tông, khẩu khí này cũng quá lớn đi?"

“Không phải, người bọn họ nói chẳng lẽ là Hỗn Hoàng có tư thế của đạo chủ kia?

"Nói như vậy, Hỗn Hoàng quả thật có thể dùng một ngón tay nghiền ép ba người Phong Diệp Tây."

......

Mọi người bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, trong mắt nhất thời lộ ra vẻ khiếp sợ.

"Hỗn Hoàng?" Mấy người Diệp Tinh trong lòng khẽ động, Vương Tam Đại lôi kéo một người, tò mò hỏi: "Hỗn Hoàng này là ai?"

Bị kéo chính là một thanh niên cường tráng như người gấu, thanh niên này nhìn Vương Tam Đại, nói: "Hỗn Hoàng ngươi cũng không biết, ngươi là từ trong rừng sâu đi ra sao?"

Vẻ mặt thanh niên này không thể tưởng tượng nổi, hiện tại còn có người không biết Hỗn Hoàng.

"Lúc trước chúng tôi vẫn luôn lang bạt ở nơi hẻo lánh, cho nên không rõ lắm tin tức của các đại tông phái." Vương Tam Đại cười nói.

Chương 614: Sư huynh ta có tư thế của đạo chủ!

"Thì ra là như vậy." Thanh niên cường tráng gật gật đầu, sắc mặt cậu ta trịnh trọng nói: "Hỗn Hoàng này chính là thiên tài cường đại nhất thế giới chúng tôi, có được tư thế đạo chủ, chỉ cần phát triển chắc chắn sẽ trở thành một vị cường giả đạo chủ cảnh!"

Nghe vậy, đám người Diệp Tinh, Lư Vân Đạt liếc nhau một cái, trong mắt có chút cổ quái.

Coi như là Diệp Tinh cùng với Hỗn Vũ hiện tại là hai đại thiên tài mạnh nhất thành Thời Không, đều chỉ có thể nói tương lai nhất định là một vị cường giả bất tử cảnh, không dám nói nhất định trở thành chúa tể thế giới.

Dù sao muốn trở thành chúa tể thế giới quá khó khăn.

"Các ngươi cũng không nên không tin."

Thanh niên cường tráng của tộc Hùng Nhân* nhìn đám người Diệp Tinh trịnh trọng nói.

Theo kể lại, đám người Diệp Tinh đối với Hỗn Hoàng cũng có hiểu biết.

Hỗn Hoàng, không đến 10 tuổi đã đạt tới thiên huyền cảnh đã có thể đánh bại người đạo tắc cảnh; đột phá đến đạo tắc cảnh đỉnh phong có thể đánh bại cường giả hư không cảnh trung kỳ, vài năm sau dễ dàng đánh bại cường giả hư không cảnh hậu kỳ!

Tốc độ phát triển quá nhanh, thậm chí có người nghe đồn nhìn thấy Hỗn Hoàng chỉ dùng một chiêu liền đánh chết cường giả hư không cảnh hậu kỳ.

Đi ra ngoài lang bạt ba năm, trực tiếp gặp phải một tòa đạo chủ cảnh cường giả lưu lại di tích.

Đại thiên phú, đại vận khí, Hỗn Hoàng biểu hiện ra tiềm lực hoàn toàn có thể sánh ngang với đại đạo chi chủ thời trẻ, hơn nữa lĩnh ngộ đạo tắc quang minh cùng đạo tắc hắc ám, hoàn toàn phù hợp với đại đạo quang ám ban đầu.

"10 năm trước, Hỗn Hoàng cũng đã có thể dễ dàng đánh chết cường giả hư không cảnh hậu kỳ, hiện tại thực lực rốt cuộc đạt tới trình độ gì, ai cũng không biết." Thanh niên tộc Hùng Nhân vẻ mặt kính sợ nói: "Nhưng mà rất có thể ngay cả cường giả hư không cảnh đỉnh phong cũng không phải là đối thủ của anh ta!"

Đám người Diệp Tinh lẳng lặng nghe.

"Hỗn Hoàng này đúng là một thiên tài." Lư Vân Đạt gật đầu.

Dựa theo thiên phú được biểu hiện ra của Hỗn Hoàng, cũng đủ để tương đương với thiên tài thành Thời Không vượt qua tầng thứ tư tháp Đăng Thiên.

Giống như chính bản thân Lư Vân Đạt cũng có thể dễ dàng địch lại cường giả hư không cảnh đỉnh phong.

Trong sân, nghe được mấy thanh niên Tinh Nguyên Tông này nói, sắc mặt Phong Diệp Tây cùng Mộc Thanh Vũ còn tốt, về phần Thanh Hồn trên mặt đều lộ ra vẻ mặt lạnh như băng.

"Người các ngươi nói là Hỗn Hoàng? Sức mạnh là dựa vào sự thật để chúng minh, không phải thông qua miệng. "Thanh Hồn nắm chiến đao, lạnh lùng nói:

"Ta đi khắp nơi hoang vu, đạo tắc cảnh vô địch, nếu Hỗn Hoàng có thực lực, có thể ra chiến một trận!"

Anh ta lang bạt ở các nơi, thế nhưng cùng cảnh giới lại không có một ai là đối thủ, lúc này bậc thang Tinh Nguyên mở ra, anh ta mới chạy trở về.

"Hỗn Hoàng sư huynh ta có tư thế đạo chủ, là người ngươi muốn chiến thì chiến sao?"

"Đúng, sư huynh ta là vô địch trong những người cùng cảnh giới, có bao nhiêu người vì muốn một bước lên mây mà khiêu chiến sư huynh ta chứ. Ngươi muốn khiêu chiến sao, từ từ mà chờ đến lượt đi.” - Mấy người Tinh Nguyên Tông cười nhạo nói, bọn họ hoàn toàn có một cỗ sùng bái mù quáng đối với Hỗn Hoàng.

Bởi vì, càng ở Tinh Nguyên Tông, càng có thể biết được tiềm lực khủng bố của Hỗn Hoàng!

- Không dám ứng chiến, còn không phải nhát gan sao! Thanh Hồn nắm chiến đao, trong mắt chớp động một tia lãnh quang: "Nếu anh ta không ra, vậy thì lấy mấy người các ngươi luyện tập vậy."

Ầm ầm!

Thân hình không thay đổi, huy động chiến đao, trực tiếp tập kích mấy người Tinh Nguyên Tông.

Đao mang ngang trời, dài chừng mấy trăm mét, tản ra dao động vô cùng sắc bén.

Hư không dường như đều không chịu nổi, phát sinh thanh âm "rắc rắc".

"Thanh Hồn ra tay rồi! Anh ta cũng dám ra tay với Tinh Nguyên Tông!"

Bình thường, Thanh Hồn chính là con trai của Tông chủ Vân Diệp Tông, ngoại trừ Tinh Nguyên Tông, Vân Diệp Tông và một số thế lực khác hoàn toàn ở cấp bậc thứ hai, chỉ là công kích mấy tên đệ tử bình thường của Tinh Nguyên Tông mà thôi, căn bản không có gì to tát.

- Sau lần công kích này, Hỗn Hoàng sẽ xuất đầu lộ diện sao?

- Thanh Hồn thực lực cường đại, có thể dễ dàng vượt cấp mà chiến.

- Hỗn Hoàng là thiên tài trong truyền thuyết, thực lực sâu không lường được. Ta ngược lại muốn xem Hỗn Hoàng cùng Thanh Hồn chiến đấu một chút.

Mọi người nhìn đao mang thật lớn, vội vàng lui ra phía sau một đoạn.

Bọn họ ở cảm nhận được dao động cực kỳ khủng bố trên đao mang.

- Không hay rồi! Sắc mặt mấy người Tinh Nguyên Tông khẽ biến, bọn họ không nghĩ tới Thanh Hồn lại trực tiếp ra tay.

Phải biết rằng, hiện tại các thế lực lớn tề tụ ở chỗ này, mà Tinh Nguyên Tông bọn họ cũng ở đây.

"Oanh" dưới ánh mắt mọi người, thời điểm đao mang đánh tới, bỗng nhiên một đạo bạch sắc quang mang xuất hiện trước người mấy người Tinh Nguyên Tông.

Bạch sắc quang mang này nhìn qua rất nhu hòa, nhưng lại làm cho tất cả mọi người cảm thấy chấn động.

Ầm ầm!

Hào quang ngưng tụ, trong nháy mắt hình thành một bàn tay khổng lồ.

"Rầm rầm!"

Bàn tay khổng lồ nắm chặt, đao mang đánh tới liền trực tiếp vỡ tan, căn bản là không có lực ngăn cản nào.

Mà sau khi đánh nát đao mang, bàn tay màu trắng khổng lồ căn bản không có chút thương tổn nào.

Bàn tay huy động, trực tiếp đánh về phía Thanh Hồn.

"Cái gì?" Thanh Hồn biến sắc, vội vàng ngăn cản.

Bàn tay khổng lồ áp bách mà đến, ở trong tầm mắt mọi người, cứ như vậy nhẹ nhàng đè xuống. Giống như một ngọn núi lớn đè về phía Thanh Hồn.

- Ngăn cản cho ta! Thanh Hồn vẻ mặt dữ tợn, điên cuồng thúc dục đạo tắc hệ kim trên người, gân xanh trên người nổi lên.

----

Chương 615: Linh hồn thăng thiên! (1)

Nhưng mà, dưới bàn tay khổng lồ này, anh ta căn bản cũng không có lực ngăn cản gì, trên người anh ta thậm chí bắt đầu xuất hiện từng vết máu.

- Công kích thật cường đại!

Sắc mặt rất nhiều thanh niên vây xem đại biến.

"Hỗn Hoàng sư huynh!"

Nhìn thấy tình cảnh này, trên mặt mấy người Tinh Nguyên Tông lộ ra vẻ vô cùng kích động, vội vàng hô to.

Lời vừa dứt, một khu vực bỗng nhiên hoàn toàn yên tĩnh lại, trong hư không một thanh niên đạp bước đi tới.

Thanh niên mặc một thân trường bào kỳ dị, trên trường bào thêu từng ngôi sao kỳ dị.

Dao động phát ra, những ngôi sao này tựa như vô cùng sống động, tỏa sáng rực rỡ, tôn lên vẻ thánh thiện của người thanh niên này.

Thanh niên dáng người thon dài, khuôn mặt tuấn dật, trên mặt mang theo một nụ cười ôn hòa, mi tâm có hình tia chớp đen trắng đan xen.

Chỉnh thể thoạt nhìn hoàn toàn giống như một thần linh hành tẩu, làm cho người ta không tự chủ được liền sinh ra kính sợ.

- Là Hỗn Hoàng!

"Hỗn Hoàng ngoại trừ ở bên trong Tinh Nguyên Tông, phần lớn thời gian khác đều tu luyện, hiện tại là lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn."

"Quả nhiên giống như trong truyền thuyết."

"Trường bào trên người anh ta là do lấy được trong di tích của vị cường giả đạo chủ cảnh kia, có năng lực phòng ngự cực kỳ cường đại, cho dù là cường giả bất tử cảnh cũng không có khả năng trong thời gian ngắn đánh chết được anh ta."

......

Tất cả mọi người đều nhìn về phía thanh niên đang sải bước trong hư không.

Phảng phất khi người thanh niên này vừa xuất hiện, liền hấp dẫn ánh mắt tất cả mọi người.

Lúc này ngôi sao trên người Hỗn Hoàng chớp động, bất giác liền cho người khác một cảm giác áp bách thật lớn.

Anh ta nhìn về phía Thanh Hồn đang điên cuồng ngăn cản, tay phải vung lên, bàn tay khổng lồ chậm rãi tiêu tán.

- Đây là thực lực của Hỗn Hoàng sao?

- Một bàn tay khiến cho thiên tài cường đại Thanh Hồn này không ngóc đầu lên nổi!

Mọi người nhìn thấy tình cảnh này, trong mắt càng có vẻ kính sợ.

Cùng là đạo tắc cảnh, phất một tay liền có thể trấn áp một người khác, hơn nữa người này còn là thiên tài đỉnh cấp, có thể tưởng tượng được thực lực của anh ta khủng bố cỡ nào!

- Thật mạnh! Khuôn mặt tuấn dật của Phong Diệp Tây nhìn Hỗn Hoàng, trên mặt hơi lộ ra một tia kinh ngạc.

Tuy rằng anh ta giống như công tử thư sinh, lúc trước vừa xuất hiện đã hấp dẫn tiêu điểm của mọi người, nhưng so với Hỗn Hoàng, rõ ràng kém hơn rất nhiều.

Hỗn Hoàng vừa đi ra, hào quang trên người anh ta lập tức ảm đạm rất nhiều, trực tiếp bị áp chế.

Bên kia, Mộc Thanh Vũ mặc quần áo màu tím nhìn Hỗn Hoàng, trong mắt rõ ràng hiện lên một tia dị sắc. Nhưng mà bởi vì đeo mạng che mặt nên không nhìn ra sắc mặt như thế nào.

- Hỗn Hoàng! Thanh Hồn lau máu tươi ở khóe miệng, nhìn chằm chằm thanh niên đang đi trong hư không.

Hào quang long lanh, rực rỡ xung quanh Hỗn Hoàng, dáng người Hỗn Hoàng thon dài, giống như thần tiên chậm rãi đi xuống, anh ta mỉm cười nói: "Thanh Hồn, ngươi muốn đánh một trận với ta, ta thỏa mãn nguyện vọng của ngươi."

Nghe vậy, sắc mặt Thanh Hồn đỏ bừng không thôi, anh ta trầm mặc một chút lắc đầu nói: "Không hổ là Hỗn Hoàng, ta không phải đối thủ của ngươi!"

Vừa rồi Hỗn Hoàng rõ ràng còn chưa xuất toàn lực, thậm chí người cũng chưa có đến, chỉ dựa vào một tay liền có thể trấn áp anh ta.

"Hỗn Hoàng huynh, trăm nghe không bằng một thấy, ta tự thẹn không bằng ngươi." Phong Diệp Tây đi lên trước, nhìn Hỗn Hoàng cảm thán nói.

Hỗn Hoàng lạnh nhạt cười, nói: "Phong Diệp huynh, ta cũng sớm nghe danh của ngươi."

Anh ta giơ tay nhấc chân, giống như tiên, trong mắt một vài nữ tử chung quanh đều không khỏi hiện ra dị sắc.

"Hỗn Hoàng sư huynh." Cách đó không xa, Mộc Thanh Vũ chậm rãi đi tới.

"Thanh Vũ sư muội." Hỗn Hoàng nhìn về phía Mộc Thanh Vũ, mỉm cười nói: "Sư phụ ngươi đang ở Tinh Nguyên Tông, sư phụ bảo ta tới nơi này dẫn ngươi qua đó."

"Vậy phiền Hỗn Hoàng sư huynh rồi." Mộc Thanh Vũ hơi gật đầu, âm thanh thanh thúy dễ nghe.

Tất cả mọi người đều đang nhìn, vừa rồi Phong Diệp Tây, Mộc Thanh Vũ, Thanh Hồn xuất hiện, trên người tản ra hào quang vô tận, nhưng hiện tại những hào quang này hoàn toàn bị Hỗn Hoàng hút hết.

Như thể anh ta là một nhân vật chính bẩm sinh, bất cứ nơi nào anh ta cũng rực rỡ nhất.

Đợi một hồi khi Hỗn Hoàng rời khỏi nơi này, mà ba người Phong Diệp Tây cũng rời đi.

"Tất cả đều đi rồi."

"Ha ha, ta rốt cục cũng nhìn thấy Hỗn Hoàng! Chuyến đi này cũng không tệ haha. "

“Thanh Hồn lúc trước là thần tượng trong lòng ta, thế nhưng sau khi gặp được Hỗn Hoàng lại không chịu nổi một chiêu."

“Trong đám người, từng âm thanh nghị luận không ngừng vang lên.

Đám người Diệp Tinh cũng đang nhìn.

- Diễn giỏi ghê! Vương Tam Đại thì thầm.

Bên cạnh, Lân Pha cũng gật đầu: "Tôi lớn như vậy rồi mà chưa từng thấy người nào giả vờ mà bức bách như vậy."

"Ha ha, Hỗn Hoàng này quả thật có thực lực." Lư Vân Đạt cười nói:

"Nhưng mà lấy thực lực mà Hỗn Hoàng triển lộ ra, ta có phần nắm chắc có thể đánh bại anh ta, trừ phi anh ta vẫn còn che dấu thực lực."

Trong mắt Lư Vân Đạt lộ ra một tia tự tin.

Kỳ thật cũng bình thường, thế giới bí cảnh Tinh Nguyên tuy lớn, nhưng so với ngoại giới, căn bản không phải là cùng một đẳng cấp.

Nhân tộc lãnh thổ rất lớn, hơn 10 nghìn thế giới, vô số vị diện mới tuyển chọn ra một số thiên tài tiến vào thánh địa Thời Không, Hư Thủy và Hồn Thiên.

Luận chất lượng thiên tài, thành Thời Không tuyệt đối là hoàn toàn có thể nghiền ép bí cảnh Tinh Nguyên này.

Thiên tài đứng đầu ở chỗ này đặt vào trong thành Thời Không căn bản không tính là cái gì.

Chương 616: Linh hồn thăng thiên! (2)

Đương nhiên, ở phiến thế giới này xuất hiện thiên tài như Hỗn Hoàng quả thật cực kỳ hiếm thấy.

"Thiên tài nơi này không liên quan gì đến chúng ta." Diệp Tinh cười nói: "Đi thôi, chúng ta đi chờ bậc thang Tinh Nguyên mở ra!"

Ánh mắt của hắn nhìn về phía ngọn núi khổng lồ ở phía xa xa kia, trong mắt tràn đầy vẻ chờ mong.

......

Trong một khu vực, đám người Diệp Tinh an tâm chờ đợi, lúc này tay phải Diệp Tinh nắm chặt, trong tay xuất hiện một chất lỏng kỳ dị màu đen.

Hồn Dịch, bảo vật vô cùng quý hiếm, có thể nâng cao linh hồn.

- Trên giai thang Tinh Nguyên nếu là khảo nghiệm tiềm lực, như vậy nếu linh hồn được nâng cao, tiềm lực khẳng định cũng càng mạnh, cho nên nên sớm hấp thu chỗ Hồn Dịch này! Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng.

Linh hồn càng mạnh cũng đại biểu cho tiềm lực thật lớn.

Trong lòng vừa động, Diệp Tinh lập tức vận chuyển đạo tắc tiếp xúc với Hồn Dịch này.

Xoẹt..

Trên Hồn Dịch lại có một điểm sáng kỳ dị tràn ra, những điểm sáng này sau khi xuất hiện, lại chậm rãi tiến vào trong cơ thể Diệp Tinh, hoàn toàn dung hợp vào thân thể hắn.

"Linh hồn mình dường như đã thay đổi?"

Diệp Tinh yên lặng cảm ứng.

Hắn tiếp tục hấp thu, từng điểm sáng không ngừng tràn ra, dung nhập vào trong cơ thể hắn.

Nhưng mà chờ 10 phút trôi qua, Hồn Dịch này cũng không có biến hóa gì nữa.

"Nâng cao đến giới hạn rồi?" Diệp Tinh thầm nghĩ.

Lượng Hồn Dịch mỗi người hấp thu là khác nhau.

Nhìn Hồn Dịch một chút, lúc này còn lại hai phần ba.

"Có vẻ có cảm giác lĩnh ngộ đạo tắc dễ dàng hơn một chút." Diệp Tinh cảm thụ một chút.

Lúc này trong đầu hắn càng thêm thanh minh.

Xoẹt...

Đang suy nghĩ, bỗng nhiên khí lưu màu xám trong đầu hắn dao động một chút.

Ầm ầm!

Chất lỏng màu đen trong tay lại lần thứ hai có điểm sáng màu đen tràn ra, bắt đầu dung nhập vào trong cơ thể Diệp Tinh.

"Khí lưu màu xám lại thay đổi?" Diệp Tinh trong lòng khẽ động.

Hắn cũng không khiếp sợ lắm, tiếp tục hấp thu điểm sáng màu đen.

Rất nhanh lại trôi qua 10 phút, mà chất lỏng màu đen trên người Diệp Tinh lại giảm đi một nửa.

"Dừng lại?" Lúc này khí lưu màu xám không hề dao động nữa, Diệp Tinh cũng ngừng lại.

"Có khí lưu màu xám này, linh hồn của mình có thể hấp thu gấp đôi lưu lượng của Hồn Dịch." Diệp Tinh vui sướng trong lòng.

Luồng khí màu xám trước đó đã phát sinh vài lần biến hóa, Diệp Tinh đều có chút quen thuộc.

Hắn đem Hồn Dịch còn lại cất đi, nói không chừng sau này còn có thể hấp thu nữa.

......

"Nhìn xem, đó là thiên tài đỉnh cấp Mặc Lam của điện Hoàng Thiên."

"Còn có thiên tài Vũ Huyên của Hành Sơn tông."

Thời gian trôi qua, một giờ sau, phía xa đột nhiên truyền đến một tiếng kêu kinh hãi.

Đám người Diệp Tinh nhìn lại, lại là hai vị thiên tài đỉnh cấp xuất hiện.

"Thiên tài nhiều vãi."

"Hỗn Hoàng Tinh Nguyên Tông đã xuất hiện, thiên tài của thập đại tông phái mạnh nhất dưới Tinh Nguyên Tông cũng đều xuất hiện."

"Hỗn Hoàng tuyệt đối có thể dễ dàng giành được vị trí thứ nhất, không biết vị trí thứ hai, thứ ba sẽ là ai?

Mọi người không ngừng nghị luận.

Bình thường những thiên tài này cũng không gặp được, xuất hiện một người cũng rất khó, hiện tại bởi vì bậc thang Tinh Nguyên mà tất cả đều tụ tập ở chỗ này

“Hả? Hỗn Vũ? Vô Ngân?" Diệp Tinh đứng ở một chỗ nhìn về phía đám người.

Trong đám người vây xem, Hỗn Vũ, Vô Ngân cũng rõ ràng nằm trong danh sách.

Ngoài ra, các khuôn mặt quen thuộc khác thỉnh thoảng xuất hiện ở các khu vực xung quanh.

Các thiên tài đỉnh cấp đến từ thành Thời Không cứ như vậy đứng trong đám người, vây xem thiên tài thế giới này, không hề bắt mắt chút nào.

"Diệp Tinh?" Đám người Hỗn Vũ, Vô Ngân hiển nhiên cũng thấy được Diệp Tinh, khẽ gật đầu với Diệp Tinh.

- Nhìn kìa, đám người Hỗn Hoàng tới rồi!

Bỗng nhiên, đám người lại có một trận xôn xao, sau đó Hỗn Hoàng cùng mấy người nữa đi tới nơi này, mấy người này mỗi một người đều tản ra hào quang chói mắt, là đại thế lực thiên tài đỉnh cấp.

- Đó chính là Hỗn Hoàng!

"Thoạt nhìn quả nhiên bất phàm, tuy rằng chỉ là ở đạo tắc cảnh, thế nhưng áp lực so với cường giả hư không cảnh đỉnh phong còn mạnh hơn."

"Cái mặc trên người anh ta là trường bào Tinh Thần* lấy được ở trong di tích của cường giả đạo chủ cảnh."

* Tinh thần: ngôi sao

"Còn có Thanh Hồn, Mộc Thanh Vũ và các thiên tài đỉnh cấp khác.”

......

Mọi người vây xem vẻ mặt hưng phấn.

Hỗn Hoàng, còn có 10 người thập đại tông phái khác tụ tập cùng một chỗ, đây là 11 thiên tài đạo tắc cảnh cường đại nhất bí cảnh Tinh Nguyên.

"Hỗn Hoàng sư huynh, lúc này tiến vào bậc thang Tinh Nguyên, mục tiêu của ngươi nhất định là vị trí thứ nhất chứ?" Một thanh niên cười nói.

- Ha ha, Hỗn Hoàng huynh đứng thứ nhất là dễ dàng rồi, hẳn là nên hỏi Hỗn Hoàng huynh định vượt qua bao nhiêu bậc thang mới đúng chứ?"

Một người khác cũng cười nói.

"Với thực lực của Hỗn Hoàng sư huynh, bước qua 300 bậc thang cũng không thành vấn đề." Mộc Thanh Vũ mặc quần áo màu tím nhẹ giọng nói.

Hỗn Hoàng tươi cười, trường bào Tinh Thần trên người chớp động, anh ta nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm cả khu vực.

Chương 617: Bước lên bậc thang

"300 bậc thang là một cửa ải, ta chỉ có thể tận lực mà vượt thôi." Hỗn Hoàng mỉm cười nói.

"300 bậc thang? Xem ra bậc thang này rất khó!" Diệp Tinh, Hỗn Vũ, Lư Vân Đạt, Vô Ngân đều nhìn về phía Hỗn Hoàng, trong lòng thầm nghĩ.

Xoẹt!

Bỗng nhiên, trong hư không có một trận dao động hiện lên, sau đó một bóng dáng xuất hiện.

Đây là một vị lão giả uy nghiêm mặc trường bào màu vàng, tóc cũng màu vàng, trên mặt còn có hoa văn kỳ bí màu vàng, cả người tản ra một dao động mơ hồ vô cùng lợi hại.

Sau khi lão giả xuất hiện, ánh mắt nhìn về phía Hỗn Hoàng, trên mặt lộ ra một nụ cười, nói: "Hỗn Hoàng, cố gắng thật tốt, chúng ta ở bên ngoài chờ tin tức tốt của ngươi."

- Vâng, trưởng lão! Hỗn Hoàng mỉm cười đáp.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Sau đó trong hư không lại có từng bóng dáng xuất hiện, những người này đều là cường giả bất tử cảnh.

"Cha!" Lúc này Thanh Hồn đứng ở bên cạnh một người đàn ông trung niên cường tráng hô lên.

"Thanh Hồn." Người đàn ông cường tráng nhìn Thanh Hồn, trầm giọng nói: “Bảng xếp hạng lần này của bậc thang Tinh Nguyên khẳng định Hỗn Hoàng là người đứng thứ nhất, nhưng mà con nhất định phải chiếm được vị trí thứ hai!"

“Vâng, cha!” Thanh Hồn trịnh trọng gật đầu.

Ông ta nhìn vào các bậc thang, nắm chặt nắm tay..

.....

Ba giờ nhanh chóng trôi qua.

Xoẹt...

Bỗng nhiên, ngọn núi phía xa truyền tới một dao động kỳ dị.

- Bậc thang Tinh Nguyên mở ra rồi! Mấy người Diệp Tinh đang yên lặng chờ đợi nhìn về phía xa xa.

- Ha ha, bậc thang Tinh Nguyên rốt cục cũng mở ra!

Trên mặt rất nhiều thanh niên nhất thời lộ ra vẻ chờ mong.

- Bậc thang Tinh Nguyên sao? Hỗn Hoàng nhìn bậc thang xa xa, khóe miệng có một nụ cười.

Xoẹt!

Dao động hiện lên, bóng dáng của anh ta trực tiếp biến mất.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Lúc này bóng dáng của những người khác cũng không ngừng biến mất.

- Mọi người, cố lên! Diệp Tinh nhìn mọi người bên cạnh, mỉm cười nói.

"Cố lên!" Hoàng Viêm, Lư Vân Đạt tất cả đều cười nói.

"Anh Diệp, anh đè Hỗn Hoàng kia xuống hộ em cái, đánh chết kiêu ngạo của anh ta đi, trông ngứa mắt vãi." Đám người Vương Tam Đại, Lân Pha, Tần Phong, Dương Thu nắm tay.

Xoẹt!

Bóng dáng của bọn họ cũng biến mất không thấy.

......

- Bắt đầu rồi!

Dưới ngọn núi lúc này có rất nhiều người đang nhìn lên đỉnh núi không thấy rõ.

Toàn bộ ngọn núi bị mây bao phủ, khó có thể nhìn rõ bóng dáng bên trong.

Xoẹt...

10s sau, bỗng nhiên một dao động hiện lên, sau đó trong hư không nhanh chóng có từng tin tức hiện ra ngoài.

1. Hỗn Hoàng, Tinh Nguyên Tông, bậc thang thứ 21

2. Thanh Hồn, Vân Diệp Tông, bậc thang thứ 11

3. Mặc Lam, điện Hoàng Thiên, bậc thang thứ 10

4. Mộc Thanh Vũ, Linh Nhai Tông, bậc thang thứ 10

5. Phong Diệp Tây, Tần Mộc Tông, bậc thang thứ 9

6. Vũ Huyên, Hoành Sơn Tông, bậc thang thứ 9

...

Từng tin tức xuất hiện trước mặt mọi người.

"Hỗn Hoàng quả nhiên là đứng thứ nhất, mới 10s đã vọt tới bậc thang thứ 21."

"Thanh Hồn và các thiên tài khác theo sát phía sau."

Tất cả mọi người đang nhìn vào bảng xếp hạng.

- Ha ha, thiên phú Hỗn Hoàng sư huynh ta là vô địch!

"Vô luận là thiên tài gì, đều bị Hỗn Hoàng sư huynh ta nghiền ép."

Ở một chỗ, các thiên tài Tinh Nguyên Tông vô cùng mừng rỡ nói.

......

Xoẹt!

Bóng dáng Diệp Tinh xẹt qua, hắn cảm giác mình trực tiếp xuất hiện trên một bậc thang, ở bậc thang này, một lực bài xích mơ hồ truyền đến.

Xoẹt...

Đồng thời một dao động khác đánh úp lại, truyền vào trong đầu Diệp Tinh. Đây là một tin tức, trong đầu Diệp Tinh trong nháy mắt xuất hiện một hình vẽ kỳ dị.

"Hình vẽ này là gì vậy?"

Diệp Tinh cẩn thận nhìn, toàn bộ hình vẽ thoạt nhìn rất đơn giản, giống như là một con rắn nhỏ uốn lượn quanh co.

"Có vẻ như là một loại phương pháp công kích?" Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng.

Hắn cẩn thận cảm ngộ, tay phải vung lên, sau đó thi triển một công kích ra, công kích này cũng giống như một con rắn nhỏ, uốn lượn khúc khuỷu.

Xoẹt!

Lại là một dao động khác hiện lên, trong không khí thậm chí truyền đến từng tiếng rắc rắc.

"Công kích này vừa có thể thi triển một mình, cũng có thể dung nhập vào trong công kích." Diệp Tinh yên lặng nghĩ.

Hắn không vội vã đi tới bậc thang thứ hai.

"Sư phụ nói mấy bậc thang phía trước không cần gấp gáp, có thể chậm rãi tìm chút quy luật." Diệp Tinh thầm nghĩ.

Lúc này lực bài xích trên bậc thang thứ nhất hoàn toàn không cảm ứng được, nhưng mà hắn vẫn đợi hơn 10s, xác định hắn hoàn toàn nắm giữ được hình vẽ kỳ dị của bậc thang này sau đó mới lại đi tới bậc thang thứ hai.

Xoẹt...

Lại là một dao động khác truyền vào trong đầu Diệp Tinh.

Lần này xuất hiện là hai hình vẽ, hai con rắn nhỏ dây dưa cùng một chỗ.

"Độ khó hơi sâu một chút?" Diệp Tinh cảm thụ một chút, rất nhanh nắm giữ nó.

- Chẳng lẽ chính là những hình vẽ này không ngừng gia tăng? Trong lòng hắn âm thầm suy đoán.

Ngẩng đầu nhìn về phía trước, lúc này khu vực phía trước đã có rất nhiều bóng dáng đi tới, những bóng dáng này không nhìn ra rốt cuộc là ai, nhưng đại khái lại có thể phán đoán ra ở một vị trí nào đó.

- Người đứng thứ nhất đã bước lên bậc thang thứ 63 sao?

Trên bậc thang thứ 63, một bóng dáng mơ hồ yên lặng đứng, chưa tới 2s lại tiến lên một bước.

Diệp Tinh ngẩng đầu nhìn về phía trên.

Lúc này trong hư không có một hàng tin tức hiện ra trước mắt.

1. Hỗn Hoàng, Tinh Nguyên Tông, bậc thang thứ 64

2. Thanh Hồn, Vân Diệp Tông, bậc thang thứ 36

3. Mặc Lam, điện Hoàng Thiên, bậc thang thứ 35

4. Mộc Thanh Vũ, Linh Nhai Tông, bậc thang thứ 35

...

Chương 618: Hình như tên Hỗn Vũ

- Mấy người Hỗn Vũ đều không lộ diện sao? Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng.

Hiện tại mấy thiên tài xuất hiện đều là thiên tài của bí cảnh Tinh Nguyên.

Những hình vẽ này đối với hắn mà nói căn bản không khó lý giải, nếu là hắn nguyện ý, thậm chí có thể song song với Hỗn Hoàng, thậm chí có thể vượt qua.

Bọn Hỗn Vũ tự nhiên cũng có thể.

"Hiện tại bọn Hỗn Vũ hẳn là cũng đều đang tìm kiếm độ đó."

Hắn có đạo chủ Lăng Hằng chỉ điểm về bậc thang Tinh Nguyên này, Hỗn Vũ, Vô Ngân cũng có, về phần đám người Lư Vân Đạt cũng có cường giả bất tử cảnh cường đại chỉ điểm cho.

Tiến vào bậc thang Tinh Nguyên này, thành Thời Không, tháp Hư Thủy, điện Hồn Thiên chắc chắn không có khả năng không cho thiên tài của mình một ít nhắc nhở.

Hiện tại, mấy nghìn thiên tài từ bên ngoài đều biết cần phải đạt được chỗ tốt lớn nhất của hình vẽ ở trên bậc thang này.

- Tiếp tục đi lên bậc thang thứ ba! Diệp Tinh bước lên bậc thang.

Ầm ầm!

Một lực bài xích rõ ràng cường đại hơn một chút truyền đến.

Xoẹt...

Lại là một tin tức khác truyền vào trong đầu hắn.

Giống như Diệp Tinh nghĩ, hình vẽ nhận được trong đầu hắn lại biến thành ba con rắn nhỏ.

"Những thứ này rốt cuộc đại biểu cho cái gì nhỉ?" Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng, hắn tiếp tục đi lên, không ngừng tìm kiếm quy luật.

......

Thời gian nhanh chóng trôi qua, xung quanh ngọn núi chỗ bậc thang Tinh Nguyên, rất nhiều thế lực đều đang chú ý biến hóa của bảng xếp hạng, toàn bộ bảng xếp hạng có tên của 100 người hiện lên, một khi người của thế lực mình xuất hiện, trên mặt những thế lực này tự nhiên đều xuất hiện vui sướng.

"Kim Nguyệt trưởng lão, Hỗn Hoàng không hổ là đệ nhất thiên tài bí cảnh Tinh Nguyên, hiện tại vượt qua Thanh Hồn rồi." Một người đàn ông cường tráng nhìn một lão giả khác mặc trường bào màu vàng, tóc cũng màu vàng, trên mặt còn có hoa văn màu vàng uy nghiêm cười nói.

Lúc này Hỗn Hoàng đứng đầu bảng xếp hạng đã leo lên bậc thang thứ 99.

Kim Nguyệt trưởng lão lạnh nhạt cười, nói: "Thanh Hồn thể hiện thiên phú cũng không tệ, hiện tại vững vàng ở vị trí thứ hai."

Tuy rằng thứ hai, nhưng mà Thanh Hồn cùng Hỗn Hoàng chênh lệch 40 bậc thang.

“Không thể so được a, tất cả thiên tài khác đều kém Hỗn Hoàng, lần này làm cho Thanh Vũ nhận ra bản thân mình còn yếu kém, tất cả là nhờ Hỗn Hoàng a."

Một mỹ phụ nhìn qua ước chừng ba mươi mấy tuổi cười nói: "Đúng rồi, Kim Nguyệt, Hỗn Hoàng thực lực mạnh như vậy, hoàn toàn có thể đột phá đến hư không cảnh, không cần áp chế cảnh giới nữa đâu."

Nghe vậy, Kim Nguyệt cười nói: "Hỗn Hoàng không đột phá chính là vì bậc thang Tinh Nguyên này, chờ truyền thừa lần này qua đi, nó sẽ lập tức đột phá."

"Hử?"

Vừa nói xong, bỗng nhiên ánh mắt mấy người bọn họ đều nhìn về phía bảng xếp hạng, lúc này vị trí thứ 100 trên bảng bỗng nhiên xuất hiện một cái tên.

Sự thay đổi thứ hạng này là bình thường, nhưng điều làm họ ngạc nhiên là cái tên này.

100. Hắc Dực, phái Dị Ngư, bậc thang thứ 31,

"Hắc Dực này là ai? Ta chưa bao giờ nghe nói về người này.”

“Ta cũng chưa từng nghe qua, phái Dị Ngư này chỉ là một tiểu phái, cường giả mạnh nhất trong tông phái thậm chí chỉ ở chân linh cảnh, tông phái bọn họ còn có thể bồi dưỡng ra thiên tài như vậy à? Chờ đến khi truyền thừa kết thúc, xem có thể thu nạp vào hay không, đến lúc đó ban thưởng cho phái Dị Ngư một ít là được rồi.”

......

Mấy vị cường giả bất tử cảnh nhìn tên cuối bảng, tùy ý đàm luận.

Nếu như là lúc mới bắt đầu, các môn phái đều có khả năng tiến vào top 100, dù sao lực bài xích của mọi người cũng không lớn.

Nhưng bây giờ đã trôi qua một đoạn thời gian, thành tích của mọi người rõ ràng bắt đầu mở rộng chênh lệch, thời gian càng dài, chênh lệch càng lớn, hiện tại có thể sau này tiến vào top 100, thiên phú tuyệt đối không thấp.

Thiên tài như vậy bọn họ tự nhiên sẽ không bỏ qua.

......

Lúc này trong một khu vực khác, mấy vị cường giả chân linh cảnh đỉnh phong cũng đang đứng đàm luận.

"Lão Dư, chúc mừng a, phái Dị Ngư các ngươi lại xuất hiện một thiên tài tiến vào top 100 rồi."

"Lần này phái Dị Ngư các ngươi nổi danh thế giới Tinh Nguyên rồi."

Bên cạnh một người đàn ông trung niên giống như người sói, có mấy người cười nói, trong lời nói rõ ràng có một tia hâm mộ.

Người đàn ông trung niên người sói vẻ mặt mừng rỡ.

- Hắc Dực này lại biểu hiện ra tiềm lực cường đại như vậy sao?

Hắc Dực chỉ là thiên tài ông ta thu nhận mấy giờ trước mà thôi, chính ông ta cũng không nghĩ tới.

Hiện tại thế lực của cả thế giới Tinh Nguyên đang chú ý, phái Dị Ngư bọn họ khẳng định đã được rất nhiều thế lực khác biết đến, đây là vinh quang to lớn cỡ nào?

Nghĩ tới đây, người đàn ông người sói liền cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.

Cho dù sau khi truyền thừa kết thúc, những thế lực lớn kia đến thu nhận Hắc Dực, ông ta cũng có thể được ban thưởng rất nhiều.

Luận tài nguyên, tài nguyên của những thế lực lớn kia đối với bọn họ mà nói tuyệt đối đều là tài phú khổng lồ.

"Ai, phái Mãnh Hổ chúng ta một thiên tài cũng không có, nếu như có thể xuất hiện một người thì thật tốt biết bao." Một người khổng lồ dáng người mập mạp thở dài nói.

Nghe vậy, một lão giả đầu đầy tóc bạc, râu ria lộn xộn lắc đầu nói:

"Phái Mãnh Hổ các ngươi so với phái Kim Xà chúng ta tốt hơn rất nhiều, ít nhất còn chiêu nhận được vài đệ tử, phái Kim Xà chúng ta lần này thậm chí một người có tư cách tiến vào bậc thang Tinh Nguyên cũng không có, mãi mới chỉ chiêu nhận được có một đệ tử ngoại môn thôi."

"Thảm như vậy?"

- Lão Xà, đệ tử chiêu nhận của các ngươi tên là gì?

Mấy người chung quanh tò mò hỏi, có chút đồng tình nhìn vị lão giả này.

Lão Xà đầu đầy tóc bạc, râu ria rối bời suy nghĩ một chút, nói: "Hình như gọi là Hỗn Vũ."

Ông ta có một chút ấn tượng với chàng thanh niên trông lạnh lùng kia.

Chương 619: Bậc thang truyền thừa 1

"Ha ha, hiện tại mới bắt đầu truyền thừa không bao lâu, tạm thời còn chưa nhìn ra cái gì, phái Mãnh Hổ các ngươi cùng phái Kim Xà đều sẽ có cơ hội, nói không chừng có thể tiến vào top 100." Người đàn ông trung niên người sói tâm tình rất tốt, cười an ủi nói.

Ánh mắt ông ta bỗng nhiên nhìn về phía người đàn ông trung niên mặc áo giáp màu đen vẫn không nói lời nào, trên mặt tràn đầy tươi cười, nói: "Châu Tháp, phái Thương Ưng các ngươi nghe nói chiêu nhận hơn hai mươi mấy đệ tử ngoại môn, chiêu được nhiều nhất trong số các môn phái chúng ta, hẳn là có người có thể tiến vào top 100 chứ?"

- Hừ! Châu Tháp hừ lạnh một tiếng, nói: "Đắc ý cái gì? Bây giờ còn sớm để có kết quả.” – Ông ta cùng người đàn ông trung niên người sói vẫn không ngừng đối phó lẫn nhau, phái Thương Ưng bọn họ cùng phái Dị Ngư cũng có rất nhiều mâu thuẫn.

"Ha ha, vậy ta ở chỗ này chờ kết quả." Người đàn ông trung niên người sói lạnh nhạt cười nói.

Nhìn khuôn mặt khó coi của Châu Tháp, trong lòng ông ta lại rất thoải mái.

Lúc trước cùng Châu Tháp tranh đấu, cơ hồ đều là ông ta ở thế hạ phong, hiện tại rốt cục cũng được lên mặt.

Bên cạnh, phái Mãnh Hổ, phái Kim Xà hai mặt nhìn nhau, nhưng cũng không nói gì.

Mâu thuẫn giữa phái Dị Ngư và phái Thương Ưng, bọn họ vẫn không nên tham gia thì tốt hơn.

Bọn họ nhìn bảng xếp hạng, hy vọng bên mình cũng có thiên tài tiến vào bảng xếp hạng.

Tất nhiên, xác suất này là quá thấp đối với họ.

......

Tất cả mọi người đều chú ý bảng xếp hạng, khắp nơi đều có người nghị luận.

"Hỗn Hoàng quá mạnh, đã bước lên bậc thang thứ 99 rồi, nhìn kìa, bậc thang thứ 100."

"Không hổ là thiên tài đỉnh cấp. Đám người Thanh Hồn cũng rất mạnh, theo sát phía sau.” - Tất cả mọi người đều đang nhìn bảng xếp hạng, lúc này trên bảng xếp hạng thiên tài thông qua bậc thang càng ngày càng nhiều.

Tất cả mọi người đều nghị luận, nhất là mấy thanh niên Tinh Nguyên Tông.

"Hỗn Hoàng sư huynh ta quá mạnh, một mình chấp hết đám người kia!

“Ai cũng không phải đối thủ của Hỗn Hoàng sư huynh ta!”

Bọn họ không chút che dấu vẻ đắc ý trên mặt, giống như là fan não tàn của Hỗn Hoàng.

Có vài người chung quanh rõ ràng nhìn không ưa đám người Tinh Nguyên Tông, nhưng cũng hết cách, Hỗn Hoàng quả thật nghiền ép tất cả mọi người.

100 bậc Tinh Nguyên, nếu không có gì ngoài ý muốn, hơn 99% người đều không qua được.

......

"Bậc thang thứ 20." Diệp Tinh đứng trên một bậc thang.

Xoẹt...

Dao động hiện lên, trong đầu hắn trực tiếp xuất hiện một hình vẽ.

- Ngôi sao? Diệp Tinh yên lặng suy tư.

Hai mươi con rắn nhỏ kéo dài uốn lượn, tạo thành một hình vẽ phức tạp, nhìn qua giống như là ngôi sao.

Mất mấy giây Diệp Tinh mới nhanh chóng nắm giữ, sau khi nắm được, lực bài xích trên bậc thang này cũng nhanh chóng biến mất.

Tay phải vung lên, một dao động kỳ dị hiện lên, sau đó trong hư không một ngôi sao khác lại xuất hiện, tản ra dao động vô cùng cổ quái.

"Đây là?" Theo dao động, trong mắt Diệp Tinh lộ ra một tia kỳ dị.

Dao động phát ra, từng luồng kích thích kỳ diệu được hắn cảm ứng được.

"Đạo tắc không gian, còn có đạo tắc sinh mệnh, đạo tắc hắc ám." Diệp Tinh cảm ứng một chút, hắn cảm ứng được dao động đạo tắc trong loại kích thích này.

- Bí thuật này không chỉ có lợi cho việc gia tăng công kích, hơn nữa còn có thể kích động đạo tắc! Trong mắt Diệp Tinh lộ ra một tia vui mừng.

Lĩnh ngộ đạo tắc sợ nhất chính là lâm vào bình cảnh, bất luận cái gì kích thích đều không cảm ứng được.

"Cũng đúng, thực lực mỗi người sau khi đi ra từ bậc thang Tinh Nguyên đều sẽ tiến bộ rất nhiều, điều này chứng tỏ đạo tắc của bản thân mình khẳng định tiến bộ rất nhiều, nếu đạo tắc có thể tiến bộ, truyền thừa này tất nhiên có quan hệ rất lớn cùng với lĩnh ngộ đạo tắc."

Diệp Tinh cảm thấy suy nghĩ của mình dần dần trở nên rõ ràng.

- Chỉ là không biết bí thuật trên bậc thang truyền thừa này rốt cuộc có thể kích thích mấy hệ đạo đây? Diệp Tinh thầm nghĩ.

"Hiện tại tình huống của bí thuật này mình đại khái đã rõ ràng, cũng không cần dừng lại trên mỗi bậc thang lâu như vậy làm gì nữa."

Trong lòng vừa động, đạo tắc phân thân ý thức chìm vào đạo mạch không gian trên cánh tay trái của hắn.

"Mình chủ yếu lĩnh ngộ đạo tắc không gian, đạo tắc sinh mệnh, hiện tại lĩnh ngộ đạo tắc không gian chính, mà đạo tắc sinh mệnh là phụ."

Diệp Tinh cảm thụ được lực bài xích lại bắt đầu gia tăng trên bậc thang.

"Thời gian dừng lại bậc thang càng dài, lực bài xích cũng sẽ càng tăng, mà thời gian gia tăng này chậm rãi gia tăng, cho nên, tốc độ thông qua bậc thang phải tăng nhanh."

20 bậc thang phía trước, Diệp Tinh đã có một cảm giác mơ hồ đối với lời của sư phụ đạo chủ Lăng Hằng của mình.

Nhưng mà lực bài xích này biến hóa cũng không có quy luật, muốn hoàn toàn nắm giữ được nó, Diệp Tinh còn kém một chút, thế nhưng hắn đã biết mình nên lĩnh ngộ chỗ tốt từ trên bậc thang nhanh hơn.

- Đi!

Không chút do dự, Diệp Tinh nhanh chóng bước lên bậc thang thứ hai mươi mốt.

......

"Thì ra là như vậy! Ta đã biết truyền thừa của bậc thang Tinh Nguyên này là như thế nào rồi!" Lư Vân Đạt mặc áo giáp màu bạc, trên đầu có một sừng lộ ra một nụ cười.

......

"Quy tắc thật đơn giản! Ta còn tưởng rằng phức tạp cỡ nào cơ!" Một thanh niên dáng người gầy gò, lại có ba con mắt ngửa đầu nhìn về phía top 100 bảng xếp hạng trong hư không.

Sâm Mạc, đệ nhất thiên tài tháp Hư Thủy, vượt qua tầng thứ năm tháp Đăng Thiên.

- Tinh Nguyên Tông cường đại nhất bí cảnh Tinh Nguyên cùng với thiên tài đỉnh cấp của thập đại tông phái sao? Hỗn Hoàng có tư thế đạo chủ sao?"

Trong mắt hắn lộ ra hào quang khiếp người.

"Những người này không biết có thể sinh ra áp lực cho mình hay không?"

......

Chương 620: Bậc thang truyền thừa 2

Cơ hồ không chênh lệch bao nhiêu thời gian, tốc độ của đám người Hỗn Vũ, Chiến La, Vô Ngân, Đồng Mục Sâm rõ ràng tăng nhanh.

Trên thực tế, thế lực cường giả thành Thời Không, điện Hồn Thiên, tháp Hư Thủy cũng biết một ít tình huống, chỉ là bọn họ nhiều nhất chỉ chỉ điểm một chút, bọn họ cho rằng có đôi khi dựa vào chính mình tìm ra quy luật, nắm chắc độ khó sẽ đạt được chỗ tốt nhất ở truyền thừa.

......

Khi đám người Diệp Tinh bắt đầu phát lực, trên một bậc thang, thanh niên tuấn dật mặc trường bào Tinh Thần yên lặng đứng thẳng, hấp thu rất nhiều tin tức xuất hiện trong đầu.

10s sau, trên mặt thanh niên lộ ra một nụ cười, bước lên bậc thang phía trước một lần nữa.

Khu vực chung quanh bị tầng mây bao phủ, không có một bóng dáng, ở phía sau rất xa, mới xuất hiện rải rác mấy bóng dáng.

Người thanh niên không thèm để ý chút nào, dựa theo tiết tấu của mình chuyên tâm lĩnh ngộ.

Anh ta là Hỗn Hoàng, thiên tài tuyệt đỉnh bí cảnh Tinh Nguyên, ở trong mắt anh ta, đối thủ của anh ta chỉ có mình, bởi vì không ai có thể đuổi kịp bước chân của anh ta.

......

- Hỗn Hoàng vẫn đang dẫn đầu, anh ta đều bước lên bậc thang thứ 150 rồi!

- Này đã vượt qua một nửa của 300 bậc thang Tinh Nguyên rồi còn gì!

- Với thiên phú của Hỗn Hoàng, hẳn là có thể dễ dàng bước qua 300 bậc thang.

Mấy vị cường giả bất tử cảnh nghị luận, trên mặt mấy trưởng lão Tinh Nguyên Tông rõ ràng rất vui vẻ.

"Chúng ta đã mấy triệu năm không có ai thể thông qua 300 bậc thang Tinh Nguyên rồi."

"Đúng vậy, 300 bậc là một cửa ải, muốn thông qua quá khó khăn, ta và ông lúc còn trẻ đều chưa có làm được đâu."

Những cường giả bất tử cảnh này cảm thán.

Trên thực tế, thiên tài đạo tắc cảnh thành Thời Không, điện Hồn Thiên, tháp Hư Thủy mấy triệu năm mới tiến vào bí cảnh Tinh Nguyên một lần, nhưng ở bên trong bí cảnh Tinh Nguyên, bậc thang Tinh Nguyên này cũng không phải mấy triệu năm mới mở ra một lần.

Bí cảnh này đối với thiên tài ngoại giới có hạn chế rất lớn, hầu như lúc nào cũng đều ở trạng thái phong bế, muốn đi vào cũng không được.

Hơn nữa bí cảnh này cũng có áp chế đối với thực lực, ngoại giới chỉ có dưới bất tử cảnh mới có thể tiến vào trong đó.

Mấy triệu năm, bậc thang Tinh Nguyên bên trong bí cảnh Tinh nguyên đã mở ra rất nhiều lần.

"Tốc độ gia tăng của Hắc Dực rất nhanh a, đều tiến vào top 70 rồi."

"Rất khó có được thực lực như vậy, thiên phú nhất định rất cao. "

"Thiên tài bình thường hay bị bỏ sót, thông qua bậc thang Tinh Nguyên có thể nhanh chóng tìm được, đây cơ hồ là phương pháp tốt nhất tìm kiếm thiên tài."

Bọn họ nhìn một người duy nhất trong bảng xếp hạng, cười nghị luận.

Bậc thang Tinh Nguyên có chỗ tốt lớn, hầu như tất cả thanh niên có chút thiên phú đều sẽ tới nơi này.

Căn cứ vào tình huống trên bảng xếp hạng của mình, hoàn toàn có thể biết thiên phú của mình đại khái nằm trong phạm vi nào.

......

Ở một chỗ khác, người đàn ông trung niên người sói hưng phấn nhìn bảng xếp hạng.

"Chúc mừng, Lão Dư. Thứ tự của Hắc Dực càng ngày càng cao, được những thế lực lớn kia thu nhận là chuyện tất nhiên, đến lúc đó khi ăn thịt đừng quên cho các huynh đệ uống một ngụm canh a.”

“Đúng vậy, sau này tông phái bọn ta phải dựa vào phái Dị Ngư của ông chiếu cố rồi.”

Mấy người đàn ông cười nói với người đàn ông trung niên người sói, trong lời nói rõ ràng có ý khen ngợi.

Bảng xếp hạng bậc thang Tinh Nguyên này đại biểu cho tiềm lực, tiềm lực càng cao càng nhận được nhiều chú ý.

Lúc này tên của phái Dị Ngư cũng bày ra trước mặt mọi người.

Danh tiếng lớn, sau này phái Dị Ngư muốn phát triển cũng rất đơn giản, khẳng định có rất nhiều người nguyện ý gia nhập.

"Ha ha, những tiểu tông phái chúng ta đồng khí liên chi, chiếu cố nhau là nhất định rồi." Lão Dư cười to nói.

Tâm trạng của ông ta chưa bao giờ được thoải mái như vậy.

Bình thường tông phái của ông ta trong những tiểu tông phái này cũng không tính là mạnh, đại khái cấp bậc trung cấp, chưa từng hưởng thụ lời khen của những người khác.

"Sao cơ?" Đúng lúc này, bỗng nhiên một tiếng kinh hô vang lên, một vị lão giả diện mạo nhỏ bé kinh hỉ nói: "Phái Cự Thử ta có thiên tài tiến vào top 100."

Nghe vậy mọi người vội vàng nhìn lại, quả nhiên, tên thứ 100 trên bảng xếp hạng trực tiếp biến hóa, lúc trước là một đệ tử Tinh Nguyên Tông, hiện tại lại bị chèn xuống dưới.

"Chúc mừng a, Chương Mộc."

- Phái Cự Thử các ngươi cũng muốn quật khởi rồi!

Nhất thời những người khác đều chúc mừng, trong mắt tràn đầy vẻ hâm mộ.

“Hử?"

Lão Dư cũng nhìn 100 cái tên, lông mày nhíu lại một chút, theo ông ta, chỉ có Dị Ngư bọn họ có tên trên bảng xếp hạng hiện tại mới tốt, những phái khác cũng xuất hiện căn bản không phải là một chuyện tốt đối với môn phái bọn họ.

Nhưng mà ông ta cũng nhanh chóng cười, nói: "Chương Mộc, chúc mừng a."

"Ai, hiện tại phái Dị Ngư của Lão Dư và phái Cự Thử của Chương Mộc đều có thiên tài tiến vào top 100 bảng xếp hạng, phái Mãnh Hổ bọn ta không biết có cơ hội hay không." Người đàn ông dáng người mập mạp vẻ mặt hâm mộ nói.

"Nếu có thiên tài tiến vào, ta cho dù sống ít hơn mấy nghìn năm cũng nguyện ý."

Tâm nguyện lớn nhất của ông ta chính là làm cho phái Mãnh Hổ lớn mạnh, mà hiện tại chỉ cần có thiên tài tiến vào top 100 bảng xếp hạng là có thể làm cho phái ông ta trong nháy mắt dương danh toàn bộ thế giới Tinh Nguyên.

...

Chương 621: Bảng xếp hạng chấn động

"Không có hy vọng đâu." Lão Xà đầu đầy tóc bạc, râu ria lộn xộn lắc đầu thở dài nói, môn phái ông ta chỉ chiêu nhận một đệ tử, hy vọng muốn xông vào bảng xếp hạng quá nhỏ bé.

Về phần người đàn ông mặc áo giáp màu đen của phái Thương Ưng thì không nói một lời.

"Ha ha, còn chưa tới thời khắc cuối cùng, đều có hy vọng mà." Lão Dư nhìn thoáng qua người đàn ông mặc áo giáp màu đen, cười to nói.

......

"Phái Cự Thử này là môn phái gì? Vũ Hành này là ai? Lại có đệ tử tiểu môn phái tiến vào top 100!"

“Bây giờ đã trôi qua một thời gian dài như vậy, theo lý thuyết sau này rất khó khăn. "

“Có thể là cố ý che dấu, sau đó nhất minh kinh người."

Không chỉ có nơi này, cái tên mới xuất hiện thứ 100 trên bảng xếp hạng trong nháy mắt khiến cho các nơi khác cũng chấn động theo.

Nói như vậy vì hầu hết các thiên tài đều sẽ lựa chọn gia nhập những tông phái lớn kia, như vậy mới có thể được bồi dưỡng tốt hơn.

Tiểu môn phái xuất hiện thiên tài đỉnh cấp, thanh danh truyền ra ngoài, cũng sẽ có đại môn phái đến thu nhận.

Nhưng mà điều này cũng không có gây ra ảnh hưởng quá lớn, cho dù xuất hiện tên mới thì cũng chỉ là đứng cuối mà thôi.

Nhưng theo thời gian trôi qua, kế tiếp trong mắt mọi người dần dần lộ ra kinh ngạc.

Bởi vì, từng cái tên mới không ngừng xuất hiện, hơn nữa còn đều là thiên tài của tiểu môn phái.

Lúc này tên trong danh sách đã biến thành như này:

1. Hỗn Hoàng, Tinh Nguyên Tông, bậc thang thứ 189

2. Thanh Hồn, Vân Diệp Tông, bậc thang thứ 100

...

61. Hắc Dực, phái Dị Ngư, bậc thang thứ 60

...

78. Vũ Hành, phái Cự Thử, bậc thang thứ 56

...

83. Vô Ngân, phái Đường Tân, bậc thang thứ 54

...

89. Chiến La, phái m Cưu, bậc thang thứ 52

...

Từng cái tên xuất hiện, Hắc Dực, Vũ Hành, Vô Ngân, Chiến La tổng cộng có bảy người, tất cả đều là người trong tiểu môn phái.

"Tình huống gì đây?"

“Sao lập tức xuất hiện nhiều thiên tài tiểu môn phái như vậy?"

“Những môn phái này ta đã từng nghe nói qua, người sáng tạo tông phái đều là cường giả chân linh cảnh đỉnh phong.

“Cũng chưa tới bất tử cảnh, những môn phái này có thể xuất hiện nhiều thiên tài như vậy à?”

......

Mọi người khiếp sợ nhìn môn phái trước mắt, những cường giả bất tử cảnh kia cũng là như thế.

Phải biết rằng, số lượng mỗi một đại tông phái của bọn họ tiến vào bậc thang Tinh Nguyên đều vượt qua một nghìn, mỗi một người đều tuyệt đối xem như thiên tài, nhưng hiện tại lại bị một đám thiên tài xa lạ vượt qua.

......

"Ha ha, thứ tự Vô Ngân của phái Đường Tân ta lại tăng lên rồi! Tốc độ tăng này rất nhanh.”

“Chiến La phái m Cưu ta tăng lên nhanh hơn, thứ 87, nhìn kìa, lại vượt qua 1 người, không, 86 người!

Lúc này chung quanh Lão Dư, từng âm thanh kinh hỉ không ngừng vang lên, lại khiến cho ông ta càng ngày càng phiền não.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao thoáng cái có nhiều thiên tài như vậy xuất hiện?"

Lúc trước phái Dị Ngư ông ta độc chi độc tú, thế nhưng ông ta còn chưa cao hứng bao lâu, bỗng nhiên lại có sáu môn phái có thiên tài xuất hiện, hơn nữa tốc độ tăng của Chiến La cùng Vô Ngân này cực kỳ kinh người.

Dựa theo tốc độ như vậy, rất có thể sẽ đuổi kịp Hắc Dực.

"Ha ha, các người xem, Hỗn Vũ phái Kim Xà chúng ta cũng tiến vào top 100 rồi." Lão giả Lão Xà đầu đầy tóc bạc, râu lộn xộn kinh hỉ nói, trên khuôn mặt khô héo cười như chưa từng được cười.

Nụ cười này làm cho Lão Dư hận không thể giẫm lên hai cước.

- Lão Xà, vận khí của ông thật tốt, chỉ chiêu thu một người lại có thể tiến vào top 100! Cự hán mập mạp hâm mộ nói.

Chiêu nhận một người, kết quả người này là thiên tài đỉnh cấp, đây là xác suất nhỏ như thế nào?

Đang hâm mộ nói, bỗng nhiên cự hán mập mạp thoáng cái giật mình, trên mặt lộ ra vẻ vô cùng kinh hỉ.

- Lư Vân Đạt của phái Mãnh Hổ chúng ta cũng tiến vào top 100 rồi!

Tên phái Mãnh Hổ bọn họ lúc này cũng bày ra trước mặt vô số người ở thế giới Tinh Nguyên.

"Lại có hai người tiến vào?" Tâm tình Lão Dư càng thêm phiền não, ánh mắt ông ta nhìn về phía Châu Tháp bên cạnh vẫn không nói một lời, bỗng nhiên cảm thấy tâm tình của mình tốt hơn rất nhiều.

"Châu Tháp, nơi này chúng ta có rất nhiều môn phái đều có thiên tài tiến vào top 100? Thương Ưng các người đâu?" Lão Dư mỉm cười hỏi.

Rõ ràng là ông ta cố tình hỏi như vậy.

Các môn phái khác xuất hiện thiên tài thì sao, ông ta hiện tại vẫn đè bẹp Châu Tháp.

Nhưng lời nói của ông ta vừa nói ra, chung quanh lại lập tức an tĩnh lại, mà trên mặt Châu Tháp lại lộ ra một nụ cười.

"Chuyện gì xảy ra vậy?” Lão Dư sửng sốt.

Ông ta nhìn về phía bảng xếp hạng, cũng chấn động.

98. Diệp Tinh, phái thương Ưng, bậc thang thứ 50

100. Lâm Tiểu Ngư, phái Thương Ưng, bậc thang thứ 49

Trong thời gian ngắn ngủi, phái Thương Ưng cũng có hai người tiến vào bảng xếp hạng top 100.

......

"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"

“Sao lập tức xuất hiện nhiều thiên tài như vậy?"

“Loại tình huống này tựa hồ đã xảy ra một lần ở mấy triệu năm trước!"

Mấy vị cường giả bất tử cảnh nhìn bảng xếp hạng, sắc mặt đều khó có thể duy trì trấn tĩnh.

Tiểu môn phái xuất hiện một thiên tài còn tốt, nhưng thoáng cái có nhiều thiên tài của tiểu môn phái xa lạ xuất hiện như vậy, đây tuyệt đối không phải là chuyện trùng hợp.

- Chẳng lẽ lại là thế lực thần bí kia? Mấy vị cường giả bất tử cảnh liếc nhau một cái.

Căn cứ theo tin tức bọn họ bí mật nhận được, ở thế giới Tinh Nguyên tồn tại một cỗ thế lực thần bí, mấy triệu năm thời gian mới xuất hiện một lần.

Chương 622: Đồ sát bảng xếp hạng!

Mà mấy triệu năm trước, rất nhiều thiên tài xa lạ quét ngang hết thảy bảng xếp hạng, khiến cho toàn bộ Tinh Nguyên khiếp sợ.

Mặc dù đoán được, nhưng mà mấy vị cường giả bất tử cảnh này cũng không có hành động gì.

Bởi vì, thái độ đối với thế lực thần bí kia là cứ mặc kệ nó, chờ truyền thừa của bậc thang Tinh Nguyên qua đi, cỗ thế lực kia sẽ tự nhiên biến mất.

......

Bảng xếp hạng biến hóa khiến cho vô số người kinh ngạc, mà lúc này Diệp Tinh đã bước lên 52 bậc thang.

- Truyền thừa bí thuật này thật sự là kỳ dị! Mặc dù là bí thuật, nhưng lại có thể làm cho người ta không ngừng lĩnh ngộ đạo tắc sâu sắc hơn.

Trên mặt Diệp Tinh tràn đầy vẻ vui sướng, thi triển bí thuật mình nắm giữ.

Theo thi triển, trong đầu hắn xuất hiện rất nhiều kích thích kích động đạo tắc.

Ngẩng đầu nhìn về phía trên, trên mặt Diệp Tinh lộ ra một nụ cười.

- Hiện tại đám người Hỗn Vũ, Lư Vân Đạt đều bắt đầu tăng nhanh tốc độ sao?

Hắn và Lâm Tiểu Ngư hiện tại cũng tiến vào trong top 100.

Trên thực tế, thiên tài trong thành Thời Không, điện Hồn Thiên, tháp Hư Thủy, cho dù là người đứng cuối cùng trong bảng xếp hạng mỗi thánh địa này, nếu đặt ở bí cảnh Tinh Nguyên tuyệt đối là một thiên tài tuyệt thế, dễ dàng vượt cấp chiến đấu.

Bởi vì coi như là thiên tài cường đại như Thanh Hồn, Phong Diệp Tây, cũng không nhất định có thể tiến vào thành Thời Không, so ra còn kém thiên tài đứng cuối cùng rất nhiều.

Dù sao trong bầy sư tử, cho dù là yếu nhất, đó cũng là một con sư tử.

Lúc đầu mọi người đều khiêm tốn, tìm kiếm điểm quy luật kia, hiện tại đã tìm ra thì đều tăng nhanh tốc độ.

- Những bậc thang này càng lên càng có lợi, đối với lĩnh ngộ đạo tắc của mình càng mạnh, mình cũng phải nhanh chóng hướng lên trên một chút, tận lực hết khả năng bước lên càng nhiều bậc thang càng tốt!

Trong mắt Diệp Tinh lộ ra một tia chờ mong, lại tiến về một bậc thang phía trước.

......

"Làm sao có thể? Nhiều thiên tài như vậy đều đang đuổi theo?"

Lúc này trên một bậc thang, một thanh niên mặc áo giáp màu đen vẻ mặt khó có thể tin nổi.

Cậu ta là một thiên tài Tinh Nguyên Tông đứng thứ 50.

Tinh Nguyên Tông ngoại trừ Hỗn Hoàng ra cũng là thu nhận những thiên tài đỉnh cấp khác.

Người thanh niên này vốn một mực leo lên bậc thang, nhưng phía sau lại không ngừng có người đuổi theo, hơn nữa còn vượt qua cậu ta, thứ hạng của cậu ta đang giảm dần.

- Đáng chết! Thiên tài này sắc mặt khó coi, không có dừng lại trên bậc thang nữa, nhanh chóng tiến về phía trước.

Thứ tự của cậu ta lúc này không ngừng giảm xuống, đều sắp dưới 70 người rồi, cứ tiếp tục như vậy cậu ta tuyệt đối sẽ trở thành một chuyện cười, cho nên trong lòng vô cùng nóng nảy.

Không chỉ có cậu ta, còn có một số người phía trước rõ ràng cũng bị ảnh hưởng, bắt đầu bước nhanh hơn.

Có thể nói, tên đám người Diệp Tinh xuất hiện làm rối loạn tiết tấu của bọn họ, dù sao ai cũng không muốn nhìn thấy thứ hạng của mình không ngừng giảm xuống.

......

- Những thiên tài tiểu môn phái kia xuất hiện càng ngày càng nhiều!

- Không thể tưởng tượng nổi, tốc độ tiến lên của bọn họ thật nhanh!

"Hỗn Vũ, Diệp Tinh, Sâm Mạc, Chiến La, Lư Vân Đạt, Lâm Tiểu Ngư, Vô Ngân, Đồng Mục Sâm... Xếp hạng của những người này tăng vô cùng nhanh!”

“Nhìn xem, Hỗn Vũ cùng Diệp Tinh đều sắp vọt vào top 20 rồi!”

"Một nửa top 100 nhanh chóng bị những thiên tài này chiếm hết rồi."

"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Sao thoáng cái lại xuất hiện nhiều thiên tài xa lạ như vậy?"

......

Bên ngoài ngọn núi, mọi người nhìn bảng xếp hạng, trong mắt khó nén vẻ khiếp sợ.

Trong thời gian ngắn ngủi, bảng xếp hạng sắp bị thiên tài các tiểu môn phái tàn sát.

......

“Ha ha, lại tăng lên!”

"Nhanh lên, nhanh lên! Đã tiến vào top 15 rồi!"

Lúc này bên cạnh Lão Dư truyền đến từng tiếng hoan hô.

Rất nhiều người đều tràn đầy vẻ mừng rỡ trên mặt, nhất là một vị lão giả tóc bạc trắng, râu ria lộn xộn, toàn bộ khuôn mặt cười giống như một đóa hoa cúc.

"Hỗn Vũ này thật không tồi, nhanh như vậy đã vọt tới top 20 rồi, lúc cậu ta gia nhập môn phái ta, ta liếc mắt một cái liền nhìn ra cậu ta là một thiên tài, hiện tại quả nhiên không ngoài dự liệu của ta mà." Lão giả Lão Xà cười ha ha nói.

Những người xung quanh lắng nghe, phỉ báng trong tim.

Ai mà không nhìn thấy lão đầu ngươi lúc trước một chút tin tưởng cũng không có chứ, lại còn không ngoài dự liệu của ngươi? Ta phi!

Nhưng mà bọn họ hiển nhiên không có khả năng nói ra, đều chúc mừng.

"Lão Xà, ông may mắn rồi, Hỗn Vũ này trong thời gian ngắn bỏ xa những thiên tài khác, hiện tại chỉ có thứ hạng của Hỗn Hoàng, Thanh Hồn cùng thiên tài các đại tông phái khác cao hơn hắn." Vẻ mặt lạnh lùng của Châu Tháp hoàn toàn biến mất, tràn đầy tươi cười nói.

"Ha ha, Châu Tháp, Diệp Tinh này cũng không tệ, theo sát Hỗn Vũ. Còn có Lâm Tiểu Ngư nữa, thứ hạng tăng lên cũng nhanh. " Lão Xà cười to nói.

Hiện tại trên mặt bọn họ tràn đầy niềm vui, nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm của mọi người.

Bởi vì, rất nhiều thiên tài mới xuất hiện, hiện tại Hỗn Vũ xung nhanh nhất, thứ hai là Diệp Tinh.

Lúc này sắc Lão Dư rất khó coi, ông ta nhìn bảng xếp hạng, vẻ mặt không cam lòng.

"Làm sao có thể? Rõ ràng Hắc Dực dẫn đầu mà!"

Hiện tại tên của Hắc Dực lại bị xông ra bên ngoài, bị tất cả đám người Hỗn Vũ, Diệp Tinh, Lư Vân Đạt đuổi kịp.

Trong lòng ông ta, phái Dị Ngư bọn họ vốn nên một bước lên mây, nhưng hiện tại đều bị tất cả phái Kim Xà, phái Thương Ưng, phái Mãnh Hổ đè ở phía sau.

Bây giờ không có nhiều người đến để chúc mừng anh ta.

"Nhanh lên! Hắc Dực này sao lại chịu thua kém như vậy chứ!" Trong lòng Lão Dư gầm thét, nhưng bất lực, tiếp tục nhìn Hắc Dực không ngừng bị thiên tài phía sau đuổi kịp.

Chương 623: Không ngừng vượt lên! (1)

Không chỉ có Hỗn Vũ của phái Kim Xà, Diệp Tinh của, Lâm Tiểu Ngư phái Thương Ưng, Lư Vân Đạt của phái Mãnh Hổ, còn có các đại tông phái khác có thiên tài vượt qua Hắc Dực.

Châu Tháp vẻ mặt tươi cười, ông ta nhìn Lão Dư, cười nói: "Lão Dư nói thật không sai a, không đợi tiếp đến phía sau, thật đúng là không biết kết cục sẽ như thế nào."

Sự nghẹn khuất trong lòng ông ta hiện tại bị quét sạch.

- Hừ! Lão Dư giận dữ hừ một tiếng, căn bản không để ý tới Tháp Châu, ánh mắt của ông ta tiếp tục nhìn bảng xếp hạng, hy vọng có thể xuất hiện kỳ tích.

......

- Vị trí thứ 15! Lúc này Diệp Tinh đứng ở trên bậc thang thứ 120.

Tay phải huy động, sáu ngôi sao kỳ dị xuất hiện trước mắt.

“Lực của mấy ngôi sao này có quan hệ mật thiết với đạo tắc, người lưu lại bậc thang truyền thừa này không biết là thực lực bao nhiêu đây?” Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng.

Càng tiếp nhận truyền thừa, hắn càng có thể cảm nhận được thực lực khủng bố của vị cường giả này. Hắn thậm chí cảm giác bí thuật trên bậc thang này hoàn toàn không thua kém mười đại bí thuật.

- Nhưng mà càng lên cao lực bài xích cũng càng lớn! Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng. Muốn tiếp nhận càng nhiều truyền thừa, còn phải thừa nhận lực bài xích tương ứng, hiện tại đã có rất nhiều thiên tài bởi vì không chịu nổi mà bị loại, cho dù không bị loại cũng chỉ có thể ở trên bậc thang, không cách nào tiến lên.

Diệp Tinh yên lặng lĩnh ngộ, càng lĩnh ngộ, lực bài xích trên người hắn cũng không ngừng giảm bớt.

Lực bài xích này rất kỳ quái, nếu lĩnh ngộ toàn bộ truyền thừa trên bậc thang, lực bài xích sẽ trực tiếp biến mất.

Lĩnh ngộ chấm dứt, Diệp Tinh lần thứ hai tiến lên.

......

"Xem kìa, thứ hạng của Diệp Tinh và Hỗn Vũ tăng lên nhanh hơn rồi."

- Đã sắp tiến vào top 11 rồi, không thể tưởng tượng nổi!

- Hiện tại xếp thứ 11 chính là Vũ Huyên Hoành Sơn Tông, có thể vượt qua không?

Mọi người nhìn bảng xếp hạng đang biến hóa.

"Mười một vị trí đầu?"

Tinh Nguyên Tông cường giả Bất tử cảnh của các tông phái khác cũng đang nhìn bảng danh sách, nhất là lão giả Bất tử cảnh Hoành Sơn Tông.

Hiện tại người mười một vị trí đầu tiên đều là đỉnh cấp thiên tài của mỗi tông phái bọn họ, Tinh Nguyên Tông cộng thêm mười đại tông phái, tổng cộng mười một người.

Lúc này bảng danh sách biểu hiện ở trước mặt mọi người.

1. Hỗn Hoàng, Tinh Nguyên Tông, bậc thang thứ 240

2. Thanh Hồn, Vân Diệp tông, bậc thang thứ 150

3. Mặc Lam, Hồng Thiên Điện, bậc thang thứ 147

4. Mộc Thanh Vũ, Linh Nhai Tông, bậc thang thứ 145

...

11. Vũ Huyên, Hoành Sơn Tông, bậc thang thứ 131

12. Hỗn Vũ, Phái Kim Xà, bậc thang thứ 130

13. Diệp Tinh, Phái Thương Ưng, bậc thang thứ 129

14. Lâm hàng, Tinh Nguyên Tông, bậc thang thứ 120

...

Trên bậc thang thứ một trăm ba mốt, một cô gái trên người mặc áo giáp màu đỏ lặng lẽ nhận lấy bí thuật truyền thừa.

"Hừm?" Bỗng nhiên cô gái kia khẽ cau mày, cô ta cảm thấy phía sau mình lại có bóng người xuất hiện.

"Có chuyện gì vậy?"

Tinh Nguyên Tông, mười đại tông phái, tổng cộng mười một thiên tài dẫn trước cách rất xa mọi người, tuy rằng cô đứng ở hạng thứ mười một, nhưng so với mấy người phía trước cách biệt cũng không phải là rất lớn.

Ngược lại, cô đã vượt xa hạng thứ mười hai, mục tiêu của cô cũng chỉ là cùng mười người phía trước cạnh tranh, cũng không hề nhìn bảng danh sách, ánh mắt một mực tập trung vào chín người có thể nhìn thấy ở phía trước. Còn Hỗn Hoàng, cô ta thua kém quá nhiều, căn bản nhìn không thấy.

Nhưng đằng sau lại có người đuổi theo tới! Chuyện này cô ta chưa từng nghĩ đến.

Ngẩng đầu nhìn một chút bảng danh sách trong hư không, Vũ Huyên sững sờ.

"Hỗn Vũ? Diệp Tinh? Phái Kim Xà cùng phái Thương Ưng? Đây là ai?" Vũ Huyên nhìn hai cái tên xa lạ cùng với tên tông phái nghe đến cũng thấy lạ lẫm.

Cả hai thiên tài đều chưa từng nghe qua bỗng nhiên đuổi kịp cô ta, phải biết rằng bây giờ trên bậc thang cô ta đã cảm nhận được lực bài xích rất lớn rồi, mỗi một bước tiến lên trước đều cần hao phí một đoạn thời gian.

Bởi vì không hiểu rõ truyền thừa trên mỗi bậc thang, nếu như cô ta tiếp tục tiến lên vài bậc thang, đoán chừng có khả năng trực tiếp bị loại bỏ.

Xoạt!

Vào thời điểm cô ta đang khiếp sợ, bỗng nhiên có một bóng người tiến lên, lại bước lên một bậc thang.

"Cái gì? Tốc độ nhanh như vậy sao?" Vũ Huyên biến sắc.

Cô vừa mới cảm giác được thân ảnh đến gần, cô ta đã tiếp thụ một số truyền thừa của bậc thang này, bây giờ trong lúc còn đang lĩnh ngộ, chưa nắm vững để bước lên bậc thang phía trước, nhưng bóng dáng kia vậy mà đã tiến lên rồi, tốc độ lĩnh ngộ phải nhanh tới mức nào?

Chờ qua một đoạn thời gian, bóng dáng kia vậy mà lại tiếp tục tiến lên một bước rồi!

"Làm sao có thể?" Vũ Huyên sắc mặt lại càng đại biến.

Cô ta cũng đã đi một trăm ba mươi mấy bậc thang, ở chỗ này ngoại trừ Hỗn Hoàng ra, ai có thể trong thời gian ngắn như vậy đã tiến lên một bậc thang?

Cho dù tốc độ lĩnh ngộ nhanh, cũng không có khả năng nhanh đến mức này!

Sắc mặt cô ta đại biến, ngay lúc này sau lưng một bóng người cũng nhanh chóng bước lên bậc thang, sau đó vượt qua cô ta!

"Lại có một người nữa?"

Trong khoảng thời gian ngắn, cô từ hạng thứ mười một đi đến hạng thứ mười ba.

...

"Vượt qua thiên tài đỉnh cấp của Hoành Sơn Tông Vũ Huyên rồi."

"Không thể tưởng tượng nổi, Hỗn Vũ và Diệp Tinh tiến vào trăm người đứng đầu, vượt qua cả Vũ Huyên, cho tới lúc này mới qua bao nhiêu thời gian?"

Trong mắt mọi người vây xem tràn đầy vẻ chấn kinh.

Hỗn Vũ và Diệp Tinh tốc độ quá mức kinh người rồi, đơn giản khó có thể tưởng tượng, sau khi xuất hiện ở trên bảng danh sách cơ hồ đang dùng tốc độ hỏa tiễn để thăng hạng.

...

Chương 624: Không ngừng vượt lên! (2)

"Ha ha, tiến vào mười hai người đứng đầu rồi !"

"Hiện tại thiên phú mà Hỗn Vũ và Diệp Tinh biểu hiện ra tuyệt đối chỉ xếp sau Hỗn Hoàng!"

Lúc này không có ai vui mừng bằng vị tóc hoa râm kia, ngoài lão giả cười tươi như hoa cúc nở còn có nam tử mặc áo giáp màu đen Châu Tháp.

Hỗn Vũ và Diệp Tinh biểu hiện ra tiềm lực càng mạnh, sau này hai người được thu nạp, tông phái củng bọn họ cũng có được càng nhiều lợi ích.

Bọn họ nhìn bảng danh sách, hi vọng Diệp Tinh và Hỗn Vũ càng tiến thêm một bước.

...

Dưới ánh mắt của mọi người, thứ tự của Diệp Tinh và Hỗn Vũ không hề có chiều hướng ngừng lại, vẫn đang tiếp tục lên cao.

Hạng mười... hạng thứ tám... hạng thứ sáu... hạng thứ tư...

Bọn họ không ngừng vượt lên phía trước từng vị thiên tài.

"Cái gì?" Thiếu nữ Mộc Thanh Vũ người mặc quần áo màu tím, trên mặt còn mang theo một cái mạng che mặt, làn da trắng nõn, nhìn thấy hai bóng người đã đuổi tới, sắc mặt đại biến.

Cô ta che giấu khuôn mặt mình dưới mạng che mặt đến nỗi không nhìn ra dung mạo, chỉ có một đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm hai bóng người phía trước, giống như muốn nhìn được bộ dạng thật sự của hai người bọn họ.

"Hỗ Vũ và Diệp Tinh này là ai? Trước mặt thì không lộ diện, tốc độ đuổi đến từ đằng sau làm sao lại nhanh như vậy?"

Người thanh niên Phong Diệp Tây trên người mặc áo giáp màu trắng, dung mạo vô cùng tuấn mỹ ngẩng đầu nhìn về phía bảng danh sách trong hư không, trên mặt cũng đầy vẻ thận trọng.

Anh ta nghĩ đến việc có thể sẽ bị thiên tài của các đỉnh cấp tông phái khác đuổi kịp, nhưng là không nghĩ tới lại có hai vị thiên tài không nổi danh bỗng nhiên xuất hiện, trong khoảng thời gian ngắn đã đi tới được vị trí này, đây quả thực là không thể tưởng tượng nổi.

Lúc này thông tin trên bảng danh sách đã thay đổi như thế này.

1. Hỗn Hoàng, Tinh Nguyên Tông, bậc thang thứ 247.

2. Thanh Hồn, Vân Diệp Tông, bậc thang thứ 151.

3. Hỗ Vũ, Phái Kim Xà, bậc thang thứ 150.

4. Diệp Tinh, phái Thương Ưng, bậc thang thứ 150.

5. Mặc Lam, Hồng Thiên Điện, bậc thang thứ 149.

...

"Vượt qua Mặc Lam rồi, hiện tại Hỗn Vũ đứng thứ ba trong bảng danh sách, Diệp Tinh đứng thứ thứ tư, có điều bọn họ đều đang ở trên bậc thang thứ một trăm năm mươi!"

"Không thể tưởng tượng nổi! Liên tục vượt qua thiên tài của chín đại đỉnh cấp tông phái!"

"Không biết bọn họ có thể vượt qua Thanh Hồn hay không?"

Mọi người thấy bảng danh sách, trong mắt tràn đầy vẻ chấn kinh.

Rất nhiều người vô cùng hiếu kỳ Hỗn Vũ và Diệp Tinh này đến cùng là người như thế nào, thậm chí bắt đầu nghe ngóng.

"Chết tiệt! Hỗn Vũ và Diệp Tinh này từ chỗ nào xuất hiện? Tốc độ thông qua bậc thang nhanh như vậy? Bậc thang Tinh Nguyên đối bọn họ không có bất kỳ lực bài xích gì sao a?"

Lúc này Thanh Hồn quay đầu lại nhìn thấy hai thân ảnh mơ hồ ở phía sau, sắc mặt có chút thay đổi.

Anh ta tự tin có thể dẫn trước mấy người Mặc Lăm, bởi vì anh ta hiểu rất rõ nội tình trong đám người Mặc Lam, nhưng đối với Diệp Tinh bọn họ, lại căn bản chưa nắm rõ, không biết thiên phú thực lực cụ thể đến cùng là như thế nào.

Sắc mặt anh ta biến hóa, cắn răng: "Hỗn Hoàng chiếm vị trí thứ nhất thì ta không còn cách nào khác, nhưng vị trí thứ hai nhất định là Thanh Hồn ta! Không có bất kỳ người nào có thể ngăn cản!"

Anh ta nhìn bậc thang phía trước, trên mặt có một tia lo lắng.

"Ta nhất định phải lĩnh ngộ nhanh hơn!"

...

"Bậc thang thứ một trăm năm mươi này giống như là một cửa ải?" Lúc này Diệp Tinh đứng trên bậc thang thứ một trăm năm mươi, cảm nhận được uy lực.

Oong...

Trước mắt từng con rắn nhỏ kì dị không ngừng vây quanh, ở trước mắt Diệp Tinh vậy mà tạo thành một mặt trăng, bên trên mặt trăng này phát tán dao động vô cùng mãnh liệt.

"Phía trước cứ hai mươi bậc thang lại hình thành một ngôi sao, tất cả các ngôi sao của một trăm năm mươi bậc thang hiện tại lại tạo thành một mặt trăng."

Diệp Tinh yên lặng nhìn xem, hắn cẩn thận lĩnh ngộ dao động đang phát tán ra trên mặt trăng này.

Oong...

Qua một đoạn thời gian, Diệp Tinh đã nắm vững toàn bộ.

"Thi triển!"

Diệp Tinh tâm niệm khẽ động, thi triển bí thuật truyền thừa.

Ầm!

Trong nháy mắt, một luồng chấn động mãnh liệt nổ ra.

"Đây là?" Diệp Tinh cảm nhận được sự chấn động này, trong mắt nhất thời lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.

"Thì ra đây mới là bí thuật thật sự!" Khắp khuôn mặt Diệp Tinh là sự sợ hãi xen lẫn vui mừng.

Thi triển mặt trăng hắn đã nắm vững này, thực lực của hắn ngay lập tức sẽ tăng gấp bội!

"Ngôi sao chỉ là bộ phận tạo thành của bí thuật, chỉ khi đi tới trên bậc thang thứ 150 này, mới có thể chân chính đạt được bí thuật!"

Diệp Tinh trong lòng kích động, trước đó hắn chỉ cho rằng bí thuật này đối với lĩnh ngộ đạo tắc thì có ích lợi rất lớn, nhưng là bản thân bí thuật cũng là một loại phương tiện công kích cực mạnh.

Giống như là vôi, nước, hạt cát, từng thứ đơn giản, lại có thể tổ hợp thành xi măng vô cùng cứng rắn.

Lúc này Diệp Tinh lĩnh ngộ đạo tắc giống như là vôi, rất nhiều ngôi sao liên hợp giống như tăng thêm nước, các loại cát trong đạo tắc, cho nên đạo tắc uy lực lập tức chợt tăng gấp bội!

"Có chút tương tự tăng phúc của lĩnh vực Hắc Diệu!" Diệp Tinh cảm nhận một chút.

Chỉ là cả hai hoàn toàn là hai phương hướng khác nhau.

Chương 625: Bí thuật không hoàn chỉnh

"Không biết phía trước còn có mặt trăng như thế này hay không?" Ánh mắt Diệp Tinh lộ ra vẻ mong đợi chi sắc.

Bí thuật này hắn đã nắm vững, nhưng là đây chỉ là một số nhỏ mà thôi, bí thuật hoàn chỉnh khẳng định vẫn chưa đạt được, chỉ cần nhìn số lượng bậc thang thôi cũng có thể nhận ra.

"Ừm?" Diệp Tinh nhìn về vị trí phía bên cạnh, thân ảnh cùng ở trên cầu thang kia lần nữa tiến lên một bước.

"Hỗn Vũ cũng nắm vững rồi sao?" Khóe miệng Diệp Tinh nở một nụ cười.

"Mình cũng phải đi lên rồi!"

Hắn hơi hơi dừng lại một chút, cảm thấy lực bài xích trên người giảm bớt nhiều hơn, cơ hồ không cảm giác thấy nữa, liền bước lên bên trên một bậc thang.

"Lại tiến lên rồi!"

"Hỗn Vũ và Diệp Tinh một trước một sau bước lên bậc thang thứ 151, hiện tại đã cùng hạng với Thanh Hồn rồi

"Có thể vượt qua không?"

...

Tất cả mọi người đang hồi hộp nhìn theo.

"Cái gì? Nhanh như vậy liền thông qua được bậc thang thứ 150?" Lúc này Thanh Hồn nhìn thấy hai thân ảnh mơ hồ đang song song với mình, khắp khuôn mặt là vẻ kinh ngạc.

"Bọn họ làm sao nhanh như vậy liền nắm vững được bí thuật ngôi sao?"

Anh ta biết tình huống ở bậc thang thứ 150, lúc trước anh ta đã dừng ở đó một khoảng thời gian khá dài.

"Ta tuyệt đối không cho phép chính mình rơi ra khỏi vị trí thứ hai!" Thanh Hồn trong mắt lóe lên một tia quang mang khiếp người.

"Bậc thang thứ 151 ta đã nắm vững không ít rồi, hiện tại liền bước lên một thang phía trước!" Thanh Hồn nhìn về phía trước.

Anh ta vốn còn muốn dừng lại thêm một chút thời gian, nắm giữ thuần thục hơn bậc thang truyền thừa, nhưng hiện tại Hỗn Vũ và Diệp Tinh gây cho anh ta áp lực quá lớn.

Anh ta có thể cho phép mình bị Hỗn Hoàng dẫn trước, nhưng niềm kiêu hãnh trong lòng tuyệt đối không cho phép anh ta bị những thiên tài khác vượt qua.

Cha của anh ta là cường giả Bất tử cảnh, ngoài Hỗn Hoàng ra anh ta từ trước đến nay chưa từng thua ai, ở nơi này, ngoại trừ Hỗn Hoàng, hắn mới là người tỏa sáng nhất!

"Lạch cạch!"

Thanh Hồn cắn răng, trực tiếp bước lên trước một bậc thang.

"Thanh Hồn di chuyển rồi!"

"Hắn hiện tại bước lên bậc thang thứ một trăm năm hai! Cao hơn một bậc thang so với Hỗn Vũ và Diệp Tinh."

"Không biết có thể vượt qua hay không?"

...

Mọi người nhìn bảng danh sách xếp hạng, bọn họ hiện tại cũng không khỏi cảm nhận được sự quyết liệt của bảng danh sách này.

...

Trên bậc thang thứ một trăm năm mốt, một người thanh niên có dung mạo bình thường, tướng mạo gần giống người Trái đất, trên thân có từng đường bí văn màu xanh yên lặng đứng đó, hấp thu truyền thừa mới xuất hiện trong đầu.

Hỗn Vũ, tuyệt thế thiên tài mấy trăm triệu năm mới có một người của Nhân Tộc, hủy diệt thiên phú đạo tắc, thiên phú đạo tắc lôi điện đều ở đỉnh cấp, luận về thiên phú, anh ta tuyệt đối là người đứng đầu, cho dù Diệp Tinh dựa vào khí lưu màu xám không ngừng nâng cao thiên phú không gian cùng thiên phú sinh mệnh của mình, trên thực tế so với thiên phú của anh ta còn kém một chút.

Hấp thu xong tất cả, Hỗn Vũ ngẩng đầu nhìn một chút bảng danh sách xếp hạng, nói đúng ra chỉ nhìn thoáng qua phía sau tên của mình.

"Diệp Tinh!"

Anh ta nhìn cũng không thèm nhìn Hỗn Hoàng, Thanh Hồn đang xếp hạng trước mình, trong mắt anh ta, đối thủ của anh chỉ có một, đó chính là Diệp Tinh!

"Lạch cạch!"

Ngừng lại vài giây đồng hồ, anh trực tiếp bước lên bậc thang thứ một trăm năm hai!

...

"Hỗn Vũ lại di chuyển rồi."

"Anh ấy hiện tại đã bước lên bậc thang thứ một trăm năm hai! Lại cùng hạng với Thanh Hồn."

"Làm sao có thể? Tốc độ này làm sao lại nhanh như vậy?"

Mọi người nhìn bảng danh sách xếp hạng thay đổi.

Ở trong tầm mắt mọi người, mấy giây sau tên Diệp Tinh cũng trực tiếp thay đổi một chút, đồng dạng tiến vào bậc thang thứ một trăm năm hai.

1. Hỗn Hoàng, Tinh Nguyên Tông, bậc thang thứ 240

2. Thanh Hồn, Vân Diệp Tông, bậc thang thứ 152

3. Hỗn Vũ, Phái Kim Xà, bậc thang thứ 152

4. Diệp Tinh, Phái Thương Ưng, bậc thang thứ 152

Trên bảng danh sách, ngoại trừ Hỗn Hoàng ra, thành tựu của vị trí thứ hai và thứ tư hoàn toàn giống nhau.

" Tiềm lực bao gồm thực lực, thiên phú các loại các phương diện của bậc thang khảo nghiệm này." Diệp Tinh đứng tại trên cầu thang, trong lòng yên lặng nói.

Vượt cấp thử thách thực lực càng mạnh, càng có thể tiếp nhận bài xích càng lớn.

"Thực lực của mình không bằng Hỗn Vũ, thiên phú cũng kém một chút, không biết có thể vượt qua hay không?"

Diệp Tinh nhìn bảng danh sách.

Hắn đã đang dùng tốc độ lĩnh ngộ nhanh nhất của mình, nhưng mỗi lần vẫn là kém Hỗn Vũ một chút.

...

"Chết tiệt! Tại sao lại đuổi tới rồi?" Lúc này sắc mặt Thanh Hồn cực kỳ khó coi, cảm nhận được lực bài xích trên người mình.

Càng lên cao, truyền thừa càng khó, tốc độ tiến lên càng chậm.

Chỉ có hiểu rõ được, lực bài xích trên người mới có thể yếu bớt đi, nếu không càng lên cao lực bài xích tích lũy càng nhiều.

"Ta là Thanh Hồn, thiên tài mạnh nhất Vân Diệp tông, ngoại trừ Hỗn Hoàng ra, không ai có khả năng vượt qua ta!" Trên mặt của hắn thậm chí bắt đầu hiện lên vẻ điên cuồng.

"Không được gấp gáp, càng nhanh tâm càng loạn."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!