Virtus's Reader
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Chương 851: CHƯƠNG 851: MỘT TRĂM TRIỆU NĂM NỮA RỒI GẶP

Đạo chủ Lăng Hằng lắc đầu, giải thích: “Diệp Tinh, sau khi đạt tới Thánh Hoàng cảnh thì có thể tự tạo ra thế giới thuộc về riêng mình. Ở bên trong thế giới đó, người tạo ra thế giới là quy tắc thế giới! Vũ Mặc giới chính là thế giới do Thánh hoàng Vũ Mặc chế tạo ra.”

“Chế tạo ra thế giới?” Diệp Tinh run lên.

Vũ trụ là do thiên nhiên tạo thành, có rất nhiều vị diện tồn tại, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nghe có người có thể chế tạo ra thế giới thuộc về riêng mình! Đây hoàn toàn là một hành động nghịch thiên!

Nhưng đại đạo chi chủ cũng nắm giữ rất nhiều khả năng kỳ dị, trấn giữ rất nhiều vị diện.

Đại đạo chi chủ đã thế, người cao hơn đại đạo chi chủ có những khả năng kỳ dị hơn cũng là chuyện bình thường.

Đạo chủ Lăng Hằng nhìn đồ đệ của mình, trong lòng khẽ thở dài một hơi: “Vũ Mặc giới là nơi ở của Thánh hoàng Vũ Mặc. Không được bà ấy cho phép thì không người nào có thể vào được đâu, thậm chí còn không tìm được phương hướng cụ thể.”

“Không thể tiến vào Vũ Mặc giới sao?” Diệp Tinh hơi trầm xuống.

“Còn nữa, thánh hoàng Vũ Mặc khi thu nhận đồ đệ có một quy tắc, đó là sẽ đào tạo một trăm triệu năm. Trong một trăm triệu năm này sẽ không liên lạc với thế giới bên ngoài.” Đạo chủ Lăng Hằng tiếp tục nói.

“Cái gì?” Diệp Tinh nghe thế thì biến sắc.

Trên thực tế, Lâm Tiểu Ngư được thánh hoàng Vũ Mặc thu nhận làm đệ tử, trong lòng Diệp Tinh cũng mừng thay cho cô.

Cho dù cô tạm thời không về được thì cũng có thể liên lạc với nhau qua đồng hồ đeo tay.

Nhưng bây giờ lại biết vị thánh hoàng đó muốn Lâm Tiểu Ngư cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài, hơn nữa lại còn kéo dài tận một trăm triệu năm!

Hai kiếp của hắn cộng lại còn chưa được hai trăm năm, bây giờ lại phải chia cách một trăm triệu năm? Đây là một quãng thời gian dài như thế nào chứ?

Hơn nữa Diệp Lân vừa mới sinh ra, trước vẫn còn khóc lóc muốn tìm cha mẹ. Diệp Tinh còn hứa sẽ đưa Lâm Tiểu Ngư về.

Một trăm triệu năm, Diệp Tinh căn bản không có cách nào tiếp nhận!

“Thầy, người có cách nào không?” Diệp Tinh không nhịn được hỏi: “Con không cầu xin Tiểu Ngư trở về, con chỉ muốn con có thể liên lạc với Tiểu Ngư.”

Cứ nghĩ đến chuyện một trăm triệu năm không được gặp Lâm Tiểu Ngư là Diệp Tinh lại không khống chế được tâm trạng của mình.

“Chuyện này...” Đạo chủ Lăng Hằng thở dài: “Đây là quy tắc của Thánh hoàng Vũ Mặc, trừ khi bà ấy đồng ý, nếu không thì không ai có thể thay đổi được. Dựa vào thực lực hiện tại của ta thì có gặp Thánh hoàng Vũ Mặc cũng chỉ có thể cúi đầu.”

Ông ta có thể tùy ý liên lạc với đạo chủ Quang Huyên, bởi vì đạo chủ Quang huyên nể mặt ông ta.

Nhưng thánh hoàng Vũ Mặc là sự tồn tại đỉnh cấp nhất của nhân tộc, thậm chí còn có thể vung tay là giết được đại đạo chi chủ, thực lực cường đại cỡ nào chứ?

Cường giả như vậy cả nhân tộc chẳng có mấy người, không phải ai muốn gặp cũng có thể gặp được.

“Diệp Tinh, một trăm triệu năm đối với ngươi mà nói cũng không thấm vào đâu.” Đạo chủ Lăng Hằng nhìn đồ đệ mình, thở dài.

Sự việc này đã không thể thay đổi, ông ta cũng chẳng thể làm được gì, chỉ có thể khuyên Diệp Tinh một câu.

“Thầy, con biết rồi.” Diệp Tinh gật đầu.

Hai người nói thêm vài câu rồi ngắt điện thoại.

Diệp Tinh nhìn về phía cung điện khổng lồ.

“Nếu muốn Thánh hoàng Vũ Mặc thay đổi chủ ý thì cũng chỉ có người thân cận với Thánh hoàng Vũ Mặc mới làm được, đạo chủ Quang huyên chính là một trong số đó.” Diệp Tinh trầm ngâm.

Bây giờ hắn còn chưa biết được tình trạng của Lâm Tiểu Ngư, hai người thậm chí còn chưa nói được với nhau câu nào.

Nếu như nhất định phải xa nhau một trăm triệu năm thì Diệp Tinh vẫn muốn được gặp Lâm Tiểu Ngư một lần để tận mắt thấy cô bình phục, còn sắp xếp kế hoạch cho một trăm triệu năm.

Hắn không phản kháng, dù sao thì đến cả thầy hắn cũng chẳng có cách nào. Nhưng hắn chỉ có một yêu cầu như vậy, một yêu cầu đơn giản, cũng là chút cơ hội mà hắn có thể làm được.

“Diệp Tinh.” Bên cạnh, Húc Hồn cùng với mấy người Viên Viên cũng đang nhìn, lúc này trên khuôn mặt Viên Viên tràn ngập vẻ lo lắng.

“Anh, bây giờ phải làm sao?”

Chuyện vừa giờ bọn họ cũng biết rồi.

Thánh hoàng Vũ Mặc, đó là loại tồn tại còn cổ xưa hơn cả thánh hoàng Hư Mạc đã xây dựng lên gia tộc bọn họ.

Mặc dù hiện giờ thiên phú của Húc Hồn mạnh mẽ, nhận được sự xem trọng, nhưng anh ta mới chạm tới chỉ là đại đạo chi chủ trong tộc mà thôi, về phần thánh hoàng Hư Mạc, anh ta chưa từng gặp qua lần nào.

Dù sao thực lực của Kuiba cũng mới chỉ là Bất Tử Cảnh, đối với sự tồn tại vĩ đại đó mà nói, không trở thành đại đạo chi chủ, căn bản sẽ không để tâm tới.

Húc Hồn nghe lời em gái mình nói, lắc đầu, anh ta cũng chẳng có cách nào.

Đứng trước cung điện khổng lồ, Diệp Tinh nhìn ra xung quanh, nhưng xung quanh không có bất cứ ai.

Hắn hít thở một hơi thật sâu, lập tức hô lên: “Đạo chủ Quang Huyên, tôi có việc cầu kiến.”

“Đạo chủ Quang Huyên, tôi có việc cầu kiến.” “Đạo chủ Quang Huyên, tôi có việc cầu kiến.”

...

Chương 852: Bắt Diệp Tinh 1

Từng tiếng nói vang lên, không ngừng quanh quẩn xung quanh cung điện.

“Vậy mà Diệp Tinh này dám làm càn ở địa bàn của đạo chủ Quang Huyên?”

“Lá gan cũng lớn quá đi?”

“Đạo chủ Quang Huyên chẳng phải là người tốt tính gì.”

Người xung quanh cung điện nghe thấy giọng nói này, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Lúc này Diệp Tinh lặng lẽ đứng trước cung điện, trong cung điện không có bất cứ bóng dáng nào tồn tại, hắn chỉ có thể dùng phương pháp nào.

“Thầy đã giúp mình quá nhiều rồi, muốn gặp được Diệp Tinh, phải dựa vào bản thân.”

Hắn không thể cầu xin đạo chủ Lăng Hằng tự mình đi nhờ đạo chủ Lăng Hằng được, như vậy hắn cũng sẽ xem thường bản thân.

Vút! Vút! Vút!

Lời vừa nói xong không tới mấy giây, từng bóng người nhanh chóng bay ra, dẫn đầu là một thị vệ, nhìn Diệp Tinh trầm giọng nói: “Diệp Tinh, cung điện của đạo chủ, cấm ồn ào.”

Thực tế, âm thanh ở nơi này không truyền được tới bên trong cung điện, nhưng những thị vệ này lại có thể nghe thấy.

Đây cũng là mục đích của Diệp Tinh.

Rõ ràng là nhưng thị vệ này nhận ra Diệp Tinh, biết thân phận của Diệp Tinh, nếu không đoán chừng sẽ trực tiếp ra tay.

Nhìn thấy những người này, Diệp Tinh vội vàng nói: “Các vị, làm phiền thông báo một tiếng, tôi có việc cầu kiến đạo chủ Quang Huyên.”

“Đạo chủ Quang Huyên có thân phận thế nào? Há có thể để ngươi nói gặp là gặp?” thị vệ dẫn đầu trầm giọng nói: “Nhanh chóng rời khỏi đi.”

“Tôi đồng ý trả thù lao.” Diệp Tinh vội vàng nói.

Tay phải hắn vung lên, sau đó trước mắt rất nhiều linh quả và dược thảo xuất hiện.

“Đây là quả Kim Diệt, Huân Nhất thảo, Linh Lan hoa...” nhìn thấy những thứ trước mắt này, trên mặt những thị về này lộ ra vẻ khiếp sợ.

Những linh quả, dược thảo trước mắt này đều cực kì quý báu, một một loại ít nhất cũng có giá một triệu điểm Thời Không.

“Tôi nguyện ý hiến những bảo vật này lên, chỉ cầu xin đạo chủ Quang Huyên một việc, để tôi được gặp mặt vợ mình một lần.” Diệp Tinh vội vàng nói.

Lúc này hắn hạ thấp giọng nói, trên mặt mang theo vẻ cung kính, nhưng trong lòng lại kìm nén sự căm phẫn.

Hắn đưa Lâm Tiểu Ngư tới đây trị thương, bước lên thang Cửu giới mà trong lịch sử chỉ có một người vượt qua được, từ thoát ra từ trong thế giới Cửu Tọa Trầm Luân, nếu không phải linh hồn hắn đã lột xác, cửa này rất dễ thất bại.

Mà thất bại, việc tu luyện của hắn có thể lập tức đình trệ, từ thiên tài tuyệt thế rớt xuống người thường.

Cuối cùng hắn thành công, hoàn thành cuộc khảo nghiệm do đạo chủ Quang Huyên sắp xếp, hắn kích động đợi Lâm Tiểu Ngư bước ra, kết quả Lâm Tiểu Ngư trực tiếp bị đưa đi mất, bọn họ tới mặt cũng không được nhìn, một câu cũng không được nói.

Mà trong thời gian một trăm triệu năm tiếp theo, hắn và Lâm Tiểu Ngư cũng không thể gặp nhau, một câu cũng không thể nói?

Hắn và Lâm Tiểu Ngư là vợ chồng, kết vả lại trực tiếp bị xem nhẹ.

Gặp phải chuyện này, ai mà không giận?

Diệp Tinh biết, trong mắt sự tồn tại cổ xưa – thánh hoàng Vũ Mặc cường giả đứng trên đỉnh của nhân tộc đó, bản thân mình chẳng tính là gì cả.

Thiên tài tuyệt thế trăm triệu năm mới xuất hiện thì đã sao? Năm tháng dài đằng đẵng, không biết thánh hoàng Hỗn Mặc đã gặp bao nhiêu người.

Với tiềm lực của Diệp Tinh, muốn trở thành đại đạo chi chủ đã chẳng dễ dàng, thật sự trở thành rồi thì sao?

Cho dù đại đạo chi chủ đứng trước mặt sự tồn tại như thánh hoàng Vũ Mặc, cũng chỉ có thể quỳ gối.

Vậy nên, cho dù tức giận Diệp Tinh cũng chỉ có thể nhận, hắn đã không cầu xin được gặp Lâm Tiểu Ngư thường xuyên, chỉ muốn gặp mặt vợ mình một lần, còn phải lấy bảo vật quý báu trên người mình ra để cầu xin đạo chủ Quang Huyên.

Suy cho cùng, ngay cả sư phụ hắn cũng không gặp được thánh hoàng Vũ Mặc.

Soạt!

Bỗng nhiên trong không trung lóe lên một luồng dao động, sau đó có một cô gái sắc mặt lạnh lùng xuất hiện.

Trên người cô gái này mặc áo giáp màu tím, trên mặt còn có bí văn màu tím, sau lưng mọc một đôi cánh màu trắng.

“Nguyệt Hành đại nhân.” Thấy cô gái này, những thị vệ đó vô cùng cung kính nói.

“Có chuyện gì vậy?” Nguyệt Hành lạnh lùng nhin Diệp Tinh một cái, sau đó trầm giọng hỏi.

Thị vệ nhanh chóng kể lại sự việc.

“Xin chào, tôi muốn được gặp đạo chủ Quang Huyên, muốn bà ấy giúp tôi gặp mặt vợ mình một lần, chỉ cần một lần thôi là được.” Diệp Tinh nhìn thấy Nguyệt Hành xuất hiện, vội vàng nói.

Hắn biết Nguyệt Hành là đệ tử của đạo chủ Quang Huyên.

“Gặp sư phụ?” Nguyệt Hành nhìn Diệp Tinh, lạnh lùng nói: “Sư phụ có thên phận thế nào? Người muốn gặp sư phụ nhiều như vậy, ngươi muốn gặp là gặp ư?”

“Ta cho ngươi mười giây để cút khỏi đây.”

Nghe vậy sắc mặt Diệp Tinh thay đổi, Nguyệt Hành này căn bản là đến đi thông báo cũng lười không làm.

“Anh Diệp Tinh.” Viên Viên nhìn Diệp Tinh, mấy người Húc Hồn cũng hơi thay đổi, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại ngừng lại.

“Làm phiền thông báo một tiếng, nếu có yêu cầu gì mong đạo chủ Quang Huyên cứ việc giao phó.” Diệp Tinh không có hành động gì, tiếp tục khẩn cầu.

Đạo chủ Quang Huyên của nơi này là hy vọng lớn nhất, nếu như rời đi, vậy một tia hy vọng cũng không còn.

Nhưng, trên mặt Nguyệt Hành căn bản không có bất cứ biểu tình gì.

Đợi mười giây sau, sắc mặt cô ta nháy mắt trầm xuống, giọng nói vô cùng lạnh lùng vang vọng trong không trung: “Diệp Tinh vô cớ tới phủ đệ của đạo chủ Quang Huyên ồn ào, người đâu, bắt Diệp Tinh lại, giam vào trong điện Hồn Nguyên!”

Vút! Vút! Vút!

Lập tức có rất nhiều bóng dáng bay về phía Diệp Tinh.

Thực lực của những người này đều đã đạt tới cực hạn Chân Linh Cảnh, trên người tản ra dao động cực kỳ mạnh mẽ.

Chương 853: Bắt Diệp Tinh 2

“Các ngươi thật quá đáng, anh Diệp Tinh chỉ muốn gặp chị Tiểu Ngư một lần thôi, hơn nữa còn dâng lên nhiều bảo vật như vậy, vậy mà các ngươi lại ra tay.” Vẻ mặt Viên Viên tức giận nói.

“Viên Viên.” Húc Hồn vội vàng kéo em gái mình lại, anh ta đứng bên cạnh Diệp Tinh, tay phải rút trường kiếm ra, rõ ràng chuẩn bị ra tay.

Trong lòng anh ra, rõ ràng đã coi Diệp Tinh là bạn.

“Cực hạn Chân Linh Cảnh ư?” Diệp Tinh nắm chặt nắm đấm.

Đạo tắc trên người hắn vận chuyển, dường như muốn bạo phát.

Oành!

Nhưng, trong nháy mắt có một luồng sát khí khổng lồ bỗng dưng bạo phát, những người đang đánh về phía Diệp Tinh bỗng nhiên đụng phải luồng sát khí này, tất cả bay ngược ra ngoài.

“Ai dám động vào sư đệ ta!”

Cùng vớ sự xuất hiện của sát khí, có một giọng nói tức giận trong không trung truyền tới.

Oành!

Hư không dao động, sau đó một người đàn ông vạm vỡ, mặc áo giáp đỏ, cơ thể cao tới năm mét xuất hiện.

Trên người người đàn ông vạm vỡ này tản ra một luồng khí tức vô cùng âm u, sát khí ngút trời không ngừng tràn ra, quét qua bốn phía!

“Thất sư huynh?” nhìn thấy người đàn ông này, Diệp Tinh ngây ra.

Người tới chính là thất sư huynh Kuiba của hắn, vậy mà thấy sư huynh của hắn lại tới đây,

“Haha, sư đệ, có ngạc nhiên không? Thực ra ta tới lâu rồi, có điều vẫn không xuất hiện, Mặc Uyên ở địa cầu, thầy lo lắng ngươi gặp chuyện nên phái ta tới đây.” Giọng nói của Kuiba nhanh chóng vang lên trong đầu Diệp Tinh.

“Hóa ra là như vậy.” Lòng Diệp Tinh cảm kích không thôi.

“Kuiba!” thấy Kuiba xuất hiện, sắc mặt Nguyệt Hành thay đổi, sau đó trên mặt cô ta mang theo vẻ giận dữ nói: “Ngươi dám ra tay với người của bọn ta ở nơi này?”

Oành! Oành! Oành! Oành!

Bỗng nhiên, rất nhiều khí thế dao động mạnh mẽ giáng xuống, sau đó rất nhiều cường giả Bất Tử Cảnh xuất hiện.

Khoảng chừng mười bảy cường giả Bất Tử Cảnh xuất hiện, đứng trên không trung.

Khí thế dao động khủng bố bạo phát, điên cuồng tràn ra xung quanh. Toàn bộ hư không đều đang rung lên, dường như không chịu nổi những dao động này.

Diệp Tinh cảm nhận những dao động này, sắc mặt thay đổi.

Mười bảy cường giả Bất Tử Cảnh này, dao động của bất cứ người nào cũng không kém hơn Mặc Uyên.

Phải biết, Mặc Uyên nắm giữ Đạo Tắc Không Gian hoàn chỉnh, thực lực vượt xa những cường giả Đạo Tắc Cảnh bình thường.

Tổng cộng có mười tám người đứng trên không trung, giằng co với Kuiba.

“Nguyệt Hành, sư đệ ta là thiên tài của thất trọng thiên thành Thời Không, vậy mà các ngươi dám giam nó vào điện Hồn Nguyên? Quá đáng quá rồi đó?” trên mặt Kuiba không có chút sợ hãi nào, lạnh lùng nói.

“Hừ! Dám làm càn tại nơi ở của đạo chủ, ai cũng sẽ phải nhận trường phạt!” Nguyệt Hành lạnh lùng nói: “Kuiba dám ra tay, bây giờ chúng ta hợp tác bắt lại!”

Mục tiêu của cô ta chuyển hướng sang Kuiba.

“Haha, Nguyệt Hành, ngươi cho rằng mười tám người các ngươi có thể bắt được ta ư?”

Nghe vậy, Kuiba không chút sợ hãi nào, cười to rồi nói.

Tay phải nắm chặt, trong tay xuất hiện một thanh chiến đao khổng lồ màu đỏ máu.

Sau khi chiến đao xuất hiện, sát khí trên người anh ta lại càng nồng đậm hơn gấp mấy lần.

“Thất sư huynh.” Diệp Tinh có chút lo lắng.

“Sư đệ không cần lo lắng, những người này chẳng làm gì nổi ta.” Kuiba truyền âm nói.

“Tấn công!”

Phía xa, Nguyệt Hành gầm nhẹ.

Oành! Oành! Oành!

Rất nhiều dao động khủng bố nhanh chóng bạo phát, trong hư không lóe lên các dao động đạo tắc mãnh liệt.

Kiếm quang, đao mang,... rất nhiều công kích hợp lại, toàn bộ đánh về phía Kuiba.

Dường như các công kích hợp thành một chùm ánh sáng, tản ra uy lực ngút trời, tiến về phía trước, khắp hư không xuất hiện một vết nứt khổng lồ, khí lưu màu xám như thác nước mà trút xuống, giống như hủy diệt trời đất,

“Hay lắm!” kuiba nắm chặt chiến đao màu đỏ, cứ như vậy mà chém!

Vút!

Đao mang khổng lồ xuất hiện, cắt qua đường chân trời, dài tới hàng nghìn kilomet, bầu trời dường như bị chia làm hai nửa.

“Đùng đùng đoàng!”

Trời đất vỡ nát, âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, chùm ánh sáng khổng lồ đó là sự quy tụ của mười tám cường giả Bất Tử Cảnh, va chạm với chiến đao màu đỏ của Kuib.

Sau đó chùm sáng khổng lồ đó rung mạnh, lập tức tan vỡ.

Mà trên chiến đao màu đỏ cũng xuất hiện một vết nứt lớn, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

“Cái gì?” Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt Nguyệt hành thay đổi: “Kuiba, thực lực của ngươi lại tiến bộ rồi?”

Kuiba lại cười to một tiếng, vung chiến đao trong tay lên, mỗi một đòn tấn công những cường giả đó đều phải liên hợp với nhau để chặn lại, cho dù như vậy, nhưng cơ thể bọn họ vẫn lùi về sau.

Hư không xung quanh tràn ngập sát khí, Kuiba như ma thần bất tử, như bước vào chốn không người, uy thế hung ác ngút trời!

“Đây là thực lực của thất sư huynh ư?”

Diệp Tinh nhìn mười tám cường giả Bất Tử Cảnh trước mặt đều bị rơi vào thế bất lợi, thậm chí trong mắt của Kuiba đang chiếm ưu thế còn hiện lên một tia khát vọng.

Kuiba chắc chắn là người đứng trong hàng ngũ cường giả Bất Tử Cảnh cao nhất.

“Nếu mình có thực lực như vậy, đoán chừng giờ đây tình huống sẽ không như thế này?” Diệp Tinh nắm chặt nắm đấm.

Nghẹn uất, căm giận, các loại tâm trạng đè nén trong lòng.

Nhưng căn bản là Diệp Tinh bất lực.

Oành! Oành! Oành!

Bỗng nhiên, lại có một khí thế dao động khủng bố bạo phát, vậy mà sau đó trong không trung lại xuất hiện thêm bảy mươi mấy người, trên người những người này tản ra khí thể dao động cực kỳ khủng bố, vậy mà bọn họ cũng là cường giả Bất Tử Cảnh

Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, vậy mà số cường giả ở đây đã đạt tới một trăm người.

“Haha, Nguyệt Hành, thực lực của ngươi những năm này tiến bộ không lớn, nhưng lại học được việc ỷ đông hiếp ít.” Kuiba cười to nói.

Anh ta nhìn những người mới xuất hiện, trong mắt rõ ràng đã nhiều hơn một tia kiêng dè.

Chương 854: Hy vọng bị dập tắt 1

Thân là một thế lực vô cùng cổ xưa, nội tình của đạo chủ Quang Huyên chỉ cần nghĩ thôi đã biết, không phải là không có thực lực tiếp cận, thậm chí ngang hàng với cường giả của bà ta.

“Sư đêh, số lượng người của đối phương không ngừng tăng lên, chúng ta chuẩn bị rút lui, có việc gì về rồi lại nghĩ cách.” Vừa nói, Kuiba vừa truyền âm cho Diệp Tinh.

“Hừ! Kuiba, ở trong phạm vi thế lực của sư phụ ta, còn không tới lượt ngươi làm càn!” Nguyệt Hành nhìn Kuiba, lạnh giọng nói.

Cô ta lại nhìn Diệp Tinh, sắc mặt vô cùng lạnh lùng: “Diệp Tinh, nói thật cho ngươi biết, sư phụ ta đã bế quan, không gặp bất cứ ai cả, ngoài ra, về phần việc của Lâm Tiểu Ngư, chuyện này đã được kết luận, không thể thay đổi được. Sư phụ nói, không chỉ bà ấy, còn có cả những người khác nữa, không ai có thể thay đổi, sư phụ đã thông báo cho những người khác, sẽ không có ai giúp ngươi cầu xin.”

Giọng nói lạnh lùng vang lên trong hư không, cũng hoàn toàn dập tắt chút hy vọng cuối cùng trong lòng Diệp Tinh.

Diệp Tinh nắm chặt nắm đấm, hắn ngẩng đầu nhìn Nguyệt hành, lúc này dường như mắt hắn đã biến thành màu đỏ, hắn chỉ về phía thang Cửu Giới đó, giọng nói cũng trở nên khàn đặc: “Trước đó đạo chủ Quang Huyên đã nói hoàn thành khảo nghiệm, sẽ chữa trị cho vợ ta. Ta đã hoàn thành khảo nghiệm, giờ đây, vợ ta lại bị đưa đi, ngay tới việc gặp mặt một lần, xác nhận xem cô ấy đã khôi phục thật hay chưa ta cũng không làm được, đạo chủ Quang Huyên cường đại cũng chỉ là người nói không giữ lời thôi ư?”

Mắt hắn nổi lên tơ máu, nhìn chằm chằm Nguyệt Hành, còn có cả gần một trăm cường giả Bất Tử Cảnh vừa mới xuất hiện.

“Làm càn, sư phụ vĩ đại thế nào, há có thể để cho một kẻ Hư Không Cảnh yếu đuối như người bàn luận?” Nghe vậy, Nguyệt Hành lập tức nổi giận, nói.

“Tất cả mọi người nghe lệnh, Diệp Tinh, Kuiba khiêu khích, thậm chí bất kính với sư phụ, bắt lại toàn bộ, giam vào ngục Thâm Uyên!”

Vút! Vút! Vút!

Các thân ảnh bạo động, toàn bộ đánh tới.

“Sư đệ, chúng ta đi!” Sắc mặt Kuiba thay đổi, muốn đưa Diệp Tinh rời đi.

Ong...

Bỗng nhiên, không gian rung lên, tất cả mọi người đều đứng im!

“Thời gian tĩnh chỉ!!!”

Kuiba cả nhận dao động này, sắc mặt thay đổi, anh ta khẽ quát một tiếng, thời gian tĩnh chỉ này sẽ bị giải trừ trong nháy mắt.

Có điều ba cường giả nắm giữ Đạo Tắc Thời Gian hoàn chỉnh cùng nhau thi triển, anh ta vẫn chịu một chút ảnh hưởng.

Trong nháy mắt bị ảnh hưởng này, vài cường giả Bất Tử Cảnh đã tới trước mặt Diệp Tinh.

“Diệp Tinh, chúng ta không muốn làm ngươi bị thương, không cần phản kháng.” Những người này trầm giọng nói.

Bọn họ biết tiềm lực của Diệp Tinh, tất nhiên không dám ra tay mà không nể gì.

Khuôn mặt Diệp Tinh lúc này vô cùng lạnh lùng, hắn nhìn về phía các cường giả Bất Tử Cảnh tiến lên bắt hắn, sự tức giận trong lòng không cách nào kiềm chế được, dưới sự tức giận này, trong đầu hắn bỗng xuất hiện một suy nghĩ điên cuồng.

Tay phải nắm chặt, trong tay Diệp Tinh lập tức có một quả cầu làm bằng sắt.

Chương 608: Làm nổ thang Cửu Giới

“Đây là?” Thất quả cầu bằng sắt, sắc mặt những cường giả Bất Tử Cảnh này bỗng nhiên thay đổi.

Bọn họ cảm nhận được năng lượng điên cuồng trong quả cầu sắt này.

Vút!

Sau khi lấy ra, Diệp Tinh cứ vậy mà ném quả cầu sắt này ra.

“Thiết cầu bạo phá! Là thiết cầu bạo phá!”

“Năng lượng bên trong mạnh quá, mau ngăn lại!”

“Không thể để thiết cầu bạo phá này nổ được!”

Sắc mặt những cường giả Bất Tử Cảnh này thay đổi, bởi vì hướng mà thiết cầu bạo phá bay tới chính là thang Cửu Giới.

Thang Cửu Giới vô cùng kỳ lạ, nhưng lực phòng ngự lại chẳng mạnh bao nhiêu.

Nhưng, những cường giả Bất Tử Cảnh này căn bản là không có cách nào để ngăn quả cầu sắt nhỏ bé này lại được.

“Bùm!”

Nhìn những cường giả này, trong mắt Diệp Tinh lóe lên sự điên cuồng.

“Oành!”

Nháy mắt, mộ tiếng nỏ đinh tai nhức óc vang lên, công kích cực kỳ mãnh liệt bạo phát, điên cuồng khuếch đại ra xung quanh.

Khu vực trước mắt bị một màn sương mù màu đen bao phủ.

“Phụt!” “Phụt!”

Tiếp xúc với những dao động này, những cường giả Bất Tử Cảnh đó chỉ cảm thấy nháy mắt có vô số ngôi sao cực lớn đánh trúng, lục phủ ngũ tạng dường như đều vỡ nát, máu tươi phun ra từ trong miệng.

“Uy lực mạnh quá!”

“Ta, vậy mà ta không ngăn lại được!”

“Công kích này đã gần đạt tới đẳng cấp Đạo Chủ Cảnh rồi phải không?”

Trên mặt các cường giả Bất Tử Cảnh tràn ngập sự kinh hãi.

“Vậy mà trên người Diệp Tinh lại có bảo vật mạnh như vậy?”

“Sao có thể? Hiện giờ Diệp Tinh mới chỉ là Hư Không Cảnh mà thôi? Lẽ nào là đạo chủ Lăng Hằng cho hắn?”

Thậm chí sự sống trong cơ thể bọn họ đã biến mất một nửa, nếu không phải là dựa vào cơ thể bất tử, có lẽ lúc nãy bọn họ đã chết rồi.

“Không ổn” Nguyệt Hành đó chú ý tới tình hình bên này, sắc mặt thay đổi.

Không chỉ cô ta, ngay cả Kuiba cũng khiếp sợ nhìn về phía Diệp Tinh, dướ năng lượng điên cuồng đó, ngay cả anh ta cũng cảm thấy tim đập nhanh.

Có điều nhìn động tác của Diệp Tinh, anh ta nghĩ tới điều gì đó, trên mặt lập tức lộ ra vẻ khó tin.

“lẽ nào sư đệ muốn....”

Dao động khủng bố điên cuồng tản ra bốn phía, sau khi những cường giả Bất Tử Cảnh đó bị thương vì ngăn cản, dường như nháy mắt đã tới trên thang Cửu Giới.

“Răng rắc!

Chương 855: Hy vọng bị dập tắt 2

Vậy mà bỗng nhiên thang Cửu Giới vang lên tiếng vỡ nát.

m thanh này không lớn, nhưng lại như một chiếc chuông lớn đánh vào trong lòng tất cả mọi người.

“Thang Cửu Giới sập rồi?”

Trong mắt tất cả mọi người lộ ra vẻ sợ hãi, bọn họ nhìn Diệp Tinh, trên mặt lộ ra vẻ kiêng dè.

Thang Cửu Giới đã ở đây rất nhiều năm rồi, vẫn luôn tồn tại một cách ổn định, nhưng vậy mà giờ đây lại sụp đổ, hơn nữa còn bị một tên nhóc Hư Không Cảnh làm sập.

Hư Không Cảnh, chỉ là một sự tồn tại như con kiến con dế trước mặt bọn họ.

“Sư đệ, đệ...cũng to gan quá đi? Vậy mà lại phá hủy thang Cửu Giới!”

Kuiba nhìn Diệp Tinh, nghẹn họng nhìn trân trối, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin.

Ai mà không biết thang Cửu Giới là do đạo chủ Quang Huyên tự mình chế tạo ra, anh ta cho rằng mình đã đủ cuồng vọng rồi, hơn nữa không sợ trời không sợ đất, nhưng chắc chắn không dám làm như vậy.

Nhưng Diệp Tinh một người bình thường trông ôn hoàn như Diệp Tinh, khi nổi giận lại trở nên đáng sợ như vậy?

Tất cả suy nghĩ đều đang xoay chuyển, có điều nháy mắt Kuiba đã phản ứng lại, bóng anh ta lay động, lập tức xuất hiện trước người Diệp Tinh.

“Đi!”

Anh ta đưa Diệp Tinh rời đi, rõ ràng hiện giờ nơi đây không an toàn, chậm chạp sẽ có biến.

“Làm càn!”

Đúng vào lúc này, bỗng nhiên có một giọng nói vô cùng tức giận vang lên.

Ong....

Hư không rung lên, vậy mà sau đó giống như đông cứng lại, tất cả các đạo tắc đều ngừng vận chuyển, thậm chí tất cả mọi người ở đó đều cảm thấy không thể động đậy, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Mà dao động của khí lưu màu đen đang tiếp tục đánh về phía thang Cửu Giới cũng hoàn toàn biến mất.

“Đùng đùng đoàng!”

Trời đất sụp đổ, vô số khí lưu màu xám tràn ra, dường như bao trùm lên cả khu vực.

Ong....

Trong hư kông có rất nhiều ánh sáng màu trắng ngưng tụ lại, trong nháy mắt đã ngưng tụ thành một bàn tay màu trắng.

Bàn tay màu trắng này che phủ bầu trời, túm về phía hai người Diệp Tinh, Kuiba.

Diệp Tinh ngẩng đầu nhìn bàn tay khổng lồ dường như che phủ không thấy chân trời này, bàn tay này rơi xuống, giống như trời đất này đang ép xuống hắn.

“Phải chết ở đây ư?” Diệp Tinh cảm nhận dao động khủng bố này.

Dưới bàn tay khổng lồ này, hắn chỉ như một con kiến con dế, giống như một con kiến nhìn lên bầu trời xanh.

Diệp Tinh cảm thấy bản thân vô cùng nhỏ bé, nhưng trong ánh mắt hắn không có chút sợ hãi nào, cứ lặng lẽ như vậy mà đợi bàn tay hạ xuống.

“Quang Huyên, dựa vào thực lực, thân phận của ngươi mà lại ra tay với đệ tử của ta, có phải là quá đáng quá không?”

Bỗng nhiên, trong hư không có một giọng nói vô cùng lạnh lùng vang lên.

Lúc giọng nói này vang lên, trong hư không có một bàn tay giống như vậy nhưng tụ, nháy mắt đánh tới.

“Lăng Hằng!” đạo chủ Quang Huyên tức giận nói: “Ngươi dám ra tay vớ ta?”

Hai bàn tay quấn lấy nhau, dao động điên cuồng bên trên biến mất.

“Đùng đùng đoàng!”

Trời đất vỡ nát, vô số dao động kinh người tản ra, giống như hủy diệt trời đất.

Tất cả mọi người khiếp sợ nhìn khung cảnh trên không trung, đây là hai vị đại đạo chi chủ đang chiến đấu, cho dù bọn họ thân là cường giả Bất Tử Cảnh, dưới luồng dao động này cũng không sinh ra được chút phản kháng nào.

Sau khi âm thanh vang dội không ngừng vang lên, kéo dài mãi cho tới ba giây sau. Mà ba giây sau, dường như hai bàn tay đồng thời biến mất. Có điều nếu nhìn kỹ, bàn tay màu trắng đó biến mất trước.

“Hừ!” trong hư khong vang lên một tiếng hừ lạnh, sau đó một người phụ nữ tóc dài màu xanh, mặt âm u xuất hiện trong không trung.

Bà ta vung tay, lập tức có một luồng sáng bao phủ lên thang Cửu Giới.

Mà ở hư không phía đối diện, một người đàn ông trung niên tộc Long Nhân xuất hiện trong hư không.

“Sư phụ!”

Nhìn thấy người tới, Kuiba lập tức hô lên.

“Thầy cũng tới nơi này ư?”

Nhìn thấy đạo chủ Lăng Hằng xuất hiện, Diệp Tinh cảm động.

Lần này không chỉ có Kuiba theo tới đây, ngay cả sư phụ hắn cũng tự mình tới nơi này.

Đạo chủ Lăng Hằng phất tay phải, Diệp Tinh và Kuiba lập tức xuất hiện bên cạnh ông.

Mà ở phía bên kia, Nguyệt Hành và hàng trăm cường giả Bất Tử Cảnh cũng xuất hiện sau lưng đạo chủ Quang Huyên.

Hai thế lực cứ giằng co trên không trung như vậy.

Cả vùng nháy mắt trở nên yên tĩnh, mà ý thức của những cường giả Bất Tử Cảnh trong cung điện phía xa đó cũng chú ý tới cảnh tượng bên này, trên mặt họ tràn ngập vẻ hoảng sợ.

Từ lúc Nguyệt Hành đại nhân tới bắt Diệp Tinh, sau đó Kuiba xuất hiện, lại có thêm rất nhiều cường giả Bất Tử Cảnh không ngừng bay xuống, thậm chí tổng số có tới hơn trăm người!

Vậy mà sau đó Diệp Tinh lại lấy thiết cầu bạo phá ra, uy lực gần như đạt tới đẳng cấp Đạo Chủ Cảnh, không chỉ có các cường giả Bất Tử Cảnh bị thương, ngay cả thang Cửu Giới cũng xuất hiện vết nứt.

Chương 856: Làm nổ thang Cửu Giới

Chiến cục không ngừng xảy ra thay đổi trong thời gian ngắn.

“Hơn một trăm cường giả Bất Tử Cảnh cường đại, ai cũng mạnh hơn ta.”

“Thiết cầu bạo phá gần đạt tới Đạo Chủ Cảnh, vậy mà trên người một Hư Không Cảnh như Diệp Tinh lại có bảo vật mạnh mẽ tới vậy! Cho dù là cường giả Bất Tử Cảnh bị thiết cầu bạo phá đánh trúng, đều có thể chết trong nháy mắt.”

“Không thể tin được, có điều lá gan của Diệp Tinh cũng lớn quá, vậy mà muốn nổ sập thang Cửu Giới!”

“Không chỉ có đạo chủ Quang Huyên xuất hiện, đạo chủ Lăng Hằng cũng tới đây.”

“Thực lực của hai đại đạo chi chủ này vượt qua đại đạo chi chủ bình thường....”

Mọi người kính sợ, chấn động nhìn cường giả hai phe giằng co trên không trung.

Mọi người kính sợ nhìn cường giả hai phe giằng co trên không trung, nhất là hai vị đại đạo chi chủ đang đứng phía trước.

“Quang Huyên, dựa vào thân phận và thực lực của ngươi, vậy mà lại tự mình ra tay với đệ tử của ta, quá đáng.” đạo chủ Lăng Hằng đứng trên không trung, thản nhiên nói.

“Hừ! Lăng Hằng, vậy mà đệ tử của ngươi lại dám phá hủy thang Cửu Giới, tội không thể tha thứ.” đạo chủ Quang Huyên lạnh giọng nói.

Rõ ràng trong giọng nói của bà ta kìm nén sự tức giận.

Bà ta tốn rất nhiều thời gian mới tạo ra được thang Cửu Giới, cho dù hư hỏng một chút, vậy cũng có khả năng làm cho cả một thế giới sụp đổ, bà ta muốn khôi phục, phải sửa lại cả một thế giới, còn không biết phái tốn bao nhiêu thời gian.

“Tên nhóc gan to bằng trời.” đạo chủ Quang Huyên nhìn Diệp Tinh chằm chằm, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.

Trước đó bà ta bế quan, thậm chí đã cắt đứt dao động của bên ngoài, bởi vì bà ta tự tin không có bất kỳ ai dám tới đây làm càn.

Vậy nên chuyện xảy ra trước đó bà ta không hề hay biết.

Nhưng lúc thang Cửu Giới bị phá hủy, nháy mắt bà ta đã cảm nhận được, vậy nên lập tức xuất quan.

Thực tế lực phòng ngự của thang Cửu Giới cũng rất mạnh, cho dù là cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp cũng không thể phá hủy, nhưng công kích của thiết cầu bạo phá của Diệp Tinh đã gần như chạm tới Đạo Chủ Cảnh, vượt xa dự đoán của tất cả mọi người, những cường giả Bất Tử Cảnh này muốn ngăn cũng không ngăn được.

“Quang Huyên, đệ tử này của ta cũng chỉ là vô tình vô ý mà thôi.” đạo chủ Lăng Hằng lắc đầu nói: “Nhiều Bất Tử Cảnh bắt đệ tử của ta như vậy, tất nhiên nó phải phản kháng, cũng không thể khoang tay chịu trói được đúng không?”

Ông ta không thể nói là do Diệp Tinh cố ý làm nổ thang Cửu Giới được.

Diệp Tinh lặng lẽ đứng sau lưng sư phụ mình, tất nhiên hắn sẽ không phủ định lời của sư phụ.

“Lăng Hằng, ngươi như vậy là đang bao che cho Diệp Tinh?” đạo chủ Quang Huyên lạnh giọng nói.

Vừa nãy khi bàn tay khổng lồ va chạm, mặc dù không tới ba giây nhưng hai người đã hiểu rõ được thực lực của đối phương.

Trông thì giống như không phân thắng bại, nhưng thực lực của đạo chủ Lăng Hằng lại mạnh hơn bà ta!

Nếu thật sự chiến đấu, chắc chắn bà ta không phải đối thủ của Lăng Hằng.

Bà ta đã tồn tại rất lâu về trước, là một đại đạo chi chủ vô cùng cổ xưa, nhưng không phải ai sống lâu thì thực lực của người đó sẽ mạnh.

Cho dù là địa bàn của bà ta, thậm chí sau lưng bà ta còn có hàng trăm cường giả Bất Tử Cảnh, nhưng đạt tới đẳng cấp của bọn họ, quyết định thắng thua chỉ có hai người là bà ta và Lăng Hằng, nhiều cường giả Bất Tử Cảnh hơn nữa cũng không ảnh hưởng tới chiến cục.

Nếu thực lực mạnh như Lăng Hằng, bà ta nào có nhiều lời thừa thãi như vậy. Nhưng trông có vẻ như đạo chủ Lăng Hằng quyết tâm bảo vệ Diệp Tinh.

“Quang Huyên, không được tính là bao che, có điều đệ tử của ta là thiên tài thất trọng thiên thành Thời Không, đệ tử của ngươi cũng dám tùy ý bắt giữ? Có phải là không để Lăng Hằng ta, không để thành Thời Không vào trong mắt?” đạo chủ Lăng Hằng nhìn về phía Nguyệt hành, giọng nói vô cùng lạnh lùng.

Nguyệt Hành lập tức cảm thấy bị một tồn tại vô cùng khủng bố nhìn chằm chằm, linh hồn cũng cảm thấy áp bức cực lớn, lòng kinh hãi.

Cô ta trở nên lo lắng, đạo chủ Lăng Hằng chụp cho cô ta cái mũ này, nói không chừng cô ta sẽ bị phạt!

“Hừ!”

Đạo chủ Quang Huyên hừ lạnh một tiếng, nháy mắt cắt đứt áp bức ý thức của đạo chủ Lăng Hằng.

“Lăng Hằng, ta biết ngươi muốn bảo vệ đệ tử của ngươi.” bà ta nhìn Lăng Hằng, sau đó lại nhìn Diệp Tinh, mặt xanh mét nói: “Diệp Tinh, có Lăng Hằng ở đây, quả thật ta không thể làm gì ngươi. Nhưng, có bản lĩnh ngươi cứ trốn bên cạnh đạo chủ Lăng Hằng đi.”

Tay phải vung lên, sau đó trước người đạo chủ Quang Huyên xuất hiện một bảng xếp hạng màu vàng: “Quang Huyên ta ban bố Huyền Thưởng Lệnh, bắt Diệp Tinh nhốt vào ngục Thâm Uyên mười năm, có thể nhận được một viên Linh Nguyên Đan. Nhốt Diệp Tinh một trăm năm, có thể nhận được mười hai viên Linh Nguyên Đan. Nhốt Diệp Tinh một nghìn năm, có thể nhận được một Thánh Nguyên Đan, nhốt Diệp Tinh mười nghìn năm, có thể nhận được ba viên Thánh Nguyên Đan!”

Bảng xếp hạng ngưng tụ, sau đó hóa thành một điểm sáng, lập tức biến mất.

“Huyền Thưởng Lệnh?”

“Xem ra đạo chủ Quang Huyên thật sự tức giận rồi, vậy mà lại phát Huyền Thưởng Lệnh!”

Chương 857: chương trống (chương không có nội dung)

Chương VIP

Chương 858: Huyền thưởng lệnh đạo chủ

“Còn có cả Linh Nguyên Đan, thậm chí là Thánh Nguyên Đan! Một viên Linh Nguyên Đan có thể khiến cho một cường giả Bất Tử Cảnh trọng thương nhanh chóng khôi phục, thậm chí Thánh Nguyên Đan có tác dụng cực kỳ lớn với những cường giả Bất Tử Cảnh đó. Vậy mà đạo chủ Quang Huyên lại lấy hai thứ đan dược mà cường giả Bất Tử Cảnh vô cùng khát vọng này ra.”

“Mặc dù Diệp Tinh là thiên tài thất trọng thiên thành Thời Không, rất nhiều người không dám ra tay, nhưng nhất định sẽ có cường giả Bất Tử Cảnh không nhìn được.”

“Lần này cho dù là Diệp Tinh đi tới đâu, đều có khả năng bị nhắm vào.”

Các cường giả Bất Tử Cảnh trong cung điện đó nhìn bảng xếp hạng màu vàng, trong mắt lộ ra vẻ khiếp sợ, thậm chí là lộ ra vẻ khát vọng.

Thân là đại sư trị liệu mạnh nhất nhân tộc, tất nhiên Quang Huyên tinh thông việc luyện chế linh đan.

Thực tế, có sự uy hiếp của thành Thời Không ở đây, tự nhiên không có ai dám vô cớ đối phó với Diệp Tinh, nhưng vạch lá tìm sâu thì lại quá dễ.

Về phần thành Thời Không không để ý tới chuyện này lắm, chỉ cần Diệp Tinh không chết là được, nhân tộc cấm giết thiên tài mà thánh địa bồi dưỡng, không ai dám vi phạm!

Dù sao trong ngục tù cũng có thể tu luyện, chỉ có điều hoàn cảnh tu luyện rất ác liệt, ngoài ra không có cách nào liên lạc với thế giới bên ngoài mà thôi.

Nói không chừng có hiệu quả rèn luyện.

“Huyền Thưởng Lệnh?” nhìn bảng xếp hạng biến mất, sắc mặt đạo chủ Lăng Hằng trở nên âm u.

Diệp Tinh nhìn đạo chủ Quang Huyên, vừa nãy Kuiba đã nói chuyện về Huyền Thưởng Lệnh trong đầu hắn.

Có điều lúc này sắc mặt Diệp Tinh rất bình tĩnh, không có bất cứ vẻ lo lắng nào.

Tay phải vung lên, sau đó một viên đá to bằng nắm đấm xuất hiện, chính là tinh thạch Quero.

“Đạo chủ Quang Huyên, tinh thạch Quero này trả lại bà, tôi không cần.” Sắc mặt Diệp Tinh bĩnh tĩnh tới mức đáng sợ, trực tiếp vứt tinh thạch Quero này ra.

“Đó là tinh thạch Quero! Giá ít nhất phải lên tới mười tỉ điểm Thời Không, điểm Hồn Thiên.”

Ánh mắt rất nhiều người nhìn về phía bên này, lòng nóng như lửa.

Đạo chủ Quang Huyên nhận lấy, bà ta lắc đầu, nói: “Xem ra rất có ngạo khí, có điều ngạo khí chẳng có tác dụng gì cả.”

Xung quanh khu vực này, trừ bà ta và Lăng Hằng là hai cường giả đạt tới đẳng cấp Đạo Chủ Cảnh, thực lực của những thị vệ khác đều ở cực hạn Chân Linh Cảnh.

Cho dù Diệp Tinh là thiên tài mạnh mẽ thì sao, theo bà ta thấy, giờ thực lực của Diệp Tinh đến cả một tên thị vệ cũng không bằng.

“Quang Huyên, bọn ta còn có việc, đi trước đây.”

Đạo chủ Lăng Hằng không nói thêm gì nữa, tay phải vung lên, sau đó Diệp Tinh, Kuiba, cả mấy người Húc Hồn và Viên Viên cũng đều biến mất.

“Sư phụ.” Nguyệt Hành đứng trước mặt đạo chủ Quang Huyên, trên mặt hiện lên vẻ tự trách: “Đều tại con sơ ý....”

“Không trách ngươi, Diệp Tinh có thiết cầu bạo phá gần đạt tới Đạo Chủ Cảnh là điều không ai ngờ tới.” đạo chủ Quang Huyên trầm giọng nói.

Bà ta chắp hai tay sau lưng, sự tức giận trong mắt khó mà che giấu được.

“Một tên nhóc Hư Không Cảnh mà dám làm nổ thang Cửu Giới, thậm chí còn sinh ra bất mãn với sư phụ, trừ khi Diệp Tinh có bản lĩnh vĩnh viễn trốn đi, nếu không, mời nghìn năm, một trăm triệu năm, thậm chí là một tỷ năm sau cũng vào trong ngục ngồi cho ta!”

Bên trong phi hành khí khổng lồ, mấy người Diệp Tinh đang đứng, lúc nàu bọn họ không ai nói gì.

“Diệp Tinh, tiếp theo ngươi có dự định gì?” đạo chủ Lăng Hằng nhìn đệ tử của mình, mở miệng nói.

Ông ta không ngờ được rằng đệ tử của mình còn có một mặt điên cuồng như vậy.

“Thầy, con chuẩn bị về thành Thời Không một chuyến.” Diệp Tinh cung kính nói.

“Ừm. Về thành Thời Không cũng tốt, bên đó chắc chắn an toàn, ngươi cũng có thể an tâm tu luyện.” đạo chủ Lăng Hằng gật đầu.

“Diệp Tinh, nếu ngươi đã về thành Thời Không, vậy bọn ta đi trước đây.” Húc Hồn nhìn Diệp Tinh, nói.

Bọn họ không phải người trong thành Thời Không, tới thành Thời Không cũng không thể tiến vào.

Diệp Tinh gật đầu, nhìn mấy người Húc Hồn, chân thành nói: “n tình lần này Diệp Tinh tôi ghi nhớ trong lòng.”

Mấy người Húc Hồn thật sự đã giúp đỡ hắn rất nhiều.

“Diệp Tinh, ta vẫn đợi ngươi trở nên lớn mạnh đó, có thiên tài mạnh mẽ như vậy, con đường này đi sẽ không cô đơn nữa.” Húc Hồn cười nhẹ, nói.

Anh ta là thiên tài tuyệt thế, mặt dù Diệp Tinh vẫn còn chưa trở nên lớn mạnh, nhưng chỉ cần không ngã xuống, tương lai chắc chắn sẽ không yếu hơn anh ta.

Nói vào câu, bọn họ liền chuẩn bị ngồi chiếc phi hành khí còn lại rời đi.

“Anh Diệp Tinh, tạm biệt.” Viên Viên nhìn Diệp Tinh, lưu luyến không rời mà nói.

Lặng lẽ nhìn phi hành khí rời đi, nhìn vô số khí lưu hỗn độn bên ngoài, Diệp Tinh im lặng không nói gì.

Sự việc đã trải qua chuyển biến không ngừng, thậm chí đạo chủ Lăng Hằng còn tự mình tới đây, nhưng cuối cùng kết quả vẫn là hắn không thể gặp được Lâm Tiểu Ngư dù chỉ một lần.

Rốt cuộc hiện giờ tình hình của Lâm Tiểu Ngư ra sao hắn căn bản không rõ, hắn đã đồng ý với con trai mình là sẽ đưa Lâm Tiểu Ngư nhưng lại không làm được.

“Thực lực quá yếu.”

Diệp Tinh nắm chặt nắm đấm.

Không nói tới tồn tại cổ xưa của thánh hoàng Vũ Mặc cường đại đó, không nói tới đạo chủ Quang Huyên ở Đạo Chủ Cảnh, cho dù bất cứ một cường giả Bất Tử Cảnh nào phía trước cũng đều có thể dễ dàng giết hắn, trừ một quả thiết cầu bạo phá mà hắn có ra, không có bất cứ sức phản kháng nào.

Trước đây hắn cũng chưa từng nghĩ tới thiết cầu bạo phá này sẽ dùng trên người nhân tộc.

Chương 859: Trở về thành Thời Không

Thực tế, trước đó trong lòng Diệp Tinh tràn ngập tức giận, sự giận dữ này bị đè nén cuối cùng bạo phát ra, thậm chí Diệp Tinh còn trực tiếp lấy ra một thiết cầu bạo phá muốn làm nôt thang Cửu Giới, giờ đây nghĩ lại đúng là xúc động, về mặt lí trí mà nói, cách làm này không thể thực hiện được.

Có điều, Diệp Tinh không hề hối hận về hành động này.

Thang Cửu Giới, nổ thì nổ thôi.

Diệp Tinh lặng lẽ thầm nói: “Trong vũ trụ thực lực mới là nền móng, đoán chừng thánh hoàng Vũ Mặc đó không quan tâm tới mình, cho dù đạo chủ Quang Huyên cũng chẳng coi mình ra gì.”

Dị tộc tấn công hết lần này tới lần khác, thậm chí còn đặc biệt ban xà ảnh độc để đối phó hắn, hắn xuất hiện trong thế giới huyễn cảnh trầm luân cực kỳ nguy hiểm xông qua thang Cửu Giới, chỉ cầu xin đạo chủ Quang Huyên có thể cứu chữa vợ mình, nhưng cuối cùng bản thân đã hoàn thành khảo nghiệm, vợ mình lại bị đưa đi, bản thân một trăm triệu năm sau mới có thể gặp lại, thậm chí ngay cả một cơ hội cầu tình cũng không có.

Đây là vũ trụ mà kẻ có thực lực làm vua!

Mà hắn chỉ là một thiên tài có thiên phú mà thôi! Ai sẽ để ý tới hắn chứ?

“Nếu đã không có thực lực, vậy thì mình sẽ mặc sức mà thi triển thiên phú!”

Diệp Tinh nhìn vô số khí lưu màu xám trong thông đạo không gian, trong mắt bỗng nhiên tuôn ra một tia sáng kinh người.

...

Diệp Tinh đi về phía thành Thời Không, mà lúc này chuyện bên phía đạo chủ Quang Huyên nhanh chóng lan truyền, chỉ trong thời gian ngắn đã khiến cho vô số người chấn động.

“Diệp Tinh làm nổ thang Cửu Giới trước cung điện đạo chủ Quang Huyên? Diệp Tinh hiện giờ mới ở Hư Không Cảnh, sao lá gan của hắn ta lại lớn như vậy?’

“Đây không phải tin đồn nhảm gì đó chứ?”

“Cái gì mà tin đồn nhảm? Huyền Thưởng Lệnh của đạo chủ Quang Huyên cũng xuất hiện rồi! Thậm chí còn treo giải thưởng Linh Nguyên Đan và Thánh Nguyên Đan đó, hai loại đan dược quý báu này có sức hút cực lớn với cường giả Bất Tử Cảnh.”

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Diệp Tinh là thiên tài thành Thời Không, đạo chủ Quang Huyên thuộc về điện Hồn Thiên, giữa hai người đó không nên xảy ra chuyện mới phải.”

“Nghe nói Diệp Tinh đưa vợ mình tới tìm đạo chủ Quang Huyên chữa trị, thậm chí hoàn thành khảo nghiệm thang Cửu Giới, có điều không biết vì nguyên nhân gì mà vợ hắn lại không xuất hiện, sau đó Diệp Tinh tức giận liền làm nổ thang Cửu Giới, thậm chí trong tay hắn còn có thiết cầu bạo phá gần chạm tới Đạo Chủ Cảnh, lúc đó rất nhiều cường giả Bất Tử Cảnh đều bị trọng thương.”

“Tàn nhẫn quá! Thiết cầu bạo phá quý giá như vậy lại dùng như thế, cho ta thì tốt biết bao, đây là lá bài tẩy lớn nhất vào lúc mấu chốt khiến cho kẻ địch bị thương, thậm chí là để giữ mạng.”

“Các ngươi không chú ý tới điều gì hả? Vậy mà Diệp Tinh có thể xông qua được thang Cửu Giới! Thang Cửu Giới đó rất nhiều năm rồi chỉ có một người xông qua thành công, vị cường giả đó ở Bất Tử Cảnh, mà Diệp Tinh chỉ ở Hư Không Cảnh, thiên phú huyễn cảnh của hắn không phải rất kém ư?”

“Mới qua một trăm năm, năng lực chống đỡ huyễn cảnh của Diệp Tinh lại mạnh như vậy?”

“Thú vị, thang Cửu Giới là thứ mà đạo chủ Quang Huyên đắc ý nhất, đoán chừng bà ta đã nổi cơn tam bành rồi.”

“Haha, ngày nào đó tìm đạo chủ Quang Huyên xem thử biểu tình của bà ta xem.”

...

Chục nghìn thế giới của nhân tộc, vô số cường giả đang bàn tán.

Những cường giả này không chỉ có người dưới Bất Tử Cảnh, cường giả Bất Tử Cảnh, thậm chí ngay cả đại đạo chi chủ, chúa tể thế giới cũng có.

Có người bàn tán về việc Diệp Tinh xông thang Cửu Giới, có người bàn tán về Huyền Thưởng Lệnh của đạo chủ Quang Huyên, nhưng nhiều hơn cả là bàn tán về việc Diệp Tinh làm nổ thang Cửu Giới.

Một Hư Không Cảnh nhỏ bé lại có thể làm ra động tĩnh lớn như vậy.

Thậm chí có rất nhiều cường giả nhân tộc không hứng thú với việc bồi dưỡng nhân tài cũng đặc biệt đi tìm hiểu về Diệp Tinh.

Có thể nói, lần đầu tiên trong lịch sử nhân tộc xuất hiện một người Hư Không Cảnh có thể dẫn tới sự chú ý của nhiều cường giả Bất Tử Cảnh và đại đạo chi chủ như vậy.

Mà trong lúc mọi người đang chú ý tới thì Diệp Tinh lại đang lặng lẽ lĩnh ngộ đạo tắc trong phi hành khí, dường như không biết gì về việc bản thân đã khiến cho thế giới bên ngoài rung chuyển.

“Sư đệ, tới rồi.” Bỗng nhiên có một tiếng nói từ cửa truyền tới.

Chính là giọng của Kuiba.

“Thất sư huynh.”

Diệp Tinh đi ra khỏi phòng, nhìn khung cảnh bên ngoài.

Kiến trúc cổ kính, kéo dài không ngừng, không biết kéo dài tới tận nơi nào, bên trên thỉnh thoảng còn có một vài luồng sáng lóe lên, trên những luồng sáng này còn xen lẫn rất nhiều bí văn phức tạp, kỳ lạ.

“Lại trở về thành Thời Không rồi.” Diệp Tinh lặng lẽ nhìn.

Không biết thành Thời Không đã tồn tại bao nhiêu năm, từ khi tồn tại đã bắt đầu trở thành thánh địa của nhân tộc, trong đó quy tụ rất nhiều cường giả.

Diệp Tinh ở nơi này, không có bất kỳ ai dám ra tay.

“Sư đệ, ngươi thật là chăm chỉ, trước đây ta cũng vẫn luôn phấn đấu, giờ đây thì lười hơn rồi.” Kuiba cười, nói.

Thực tế, thực lực của Kuiba đang ở đỉnh phong Bất Tử Cảnh, thậm chí chẳng còn bao xa nữa là đạt tới đại đạo chi chủ, chỉ còn lại một bình cảnh mà thôi.

Nhưng muốn đột phá bình cảnh này, lại cực kỳ khó.

Nhân tộc có thực lực của giống như Kuiba rất nhiều, nhưng đã rất nhiều năm nhân tộc không có đại đạo chi chủ, chúa tể thế giới mới xuất hiện.

Về phần các cường giả có thực lực như Kuiba mà nói, bọn họ miệt mài tu luyện cũng chưa chắc có bao nhiêu tác dụng, thứ mà bọn họ chờ đợi chỉ là một tiếp xúc, một cảm ngộ.

Chỉ cần chạm được tới, nói không chừng trong thời gian ngắn ngủi có thể đột phá bình cảnh.

Chương 860: Xông Tháp Đăng Thiên

“Thực lực không đủ tất nhiên phải cố gắng tu luyện.” Diệp Tinh lắc đầu.

“Haha, sư đệ, không phải bị đánh trúng rồi đó chứ? Nhưng mà cơm phải ăn từng miếng lúc sư huynh còn trẻ không so được với đệ, thiên phú cũng không bằng đệ, chỉ cần không ngừng tu luyện, thực lực của đệ sẽ càng ngày càng mạnh, nói không chừng sẽ đánh bại được đạo chủ Quang Huyền đó.” Kuiba cười to, nói.

“Kuiba!” Bỗng nhiên, một giọng nói truyền tớ.

Nghe thấy giọng nói này, Kuiba lập tức đứng thẳng, một câu cũng không dám nói.

Đạo chủ Lăng Hằng đi tới, nhìn Diệp Tinh, nói: “Diệp Tinh, giờ người ở trong phủ cùng ta, ở nơi này, đạo chủ Quang Huyền sẽ không có cơ hội để đối phó với ngươi, ngươi cứ an tâm tu luyện là được.”

Bàn về tỉ mỉ, đạo chủ Lăng Hằng không bằng đạo chủ Quang Huyền, vậy nên cho dù trước đây thực lực của ông hơn đạo chủ Quang Huyền, cũng không ra tay nhiều.

“Thầy, con chuẩn bị điều chỉnh lại trạng thái của bản thân một chút, sau đó đi xông tháp.” Diệp Tinh nhìn đạo chủ Lăng Hằng, nói ra tính toán của mình.

“Ồ?” Nghe vậy, đạo chủ Lăng Hằng cười, nói: “Đạo tắc của ngươi tiến bộ kinh người, quả thực nên đi biểu diễn một chút, bày ra thiên thú càng mạnh, thành Thời Không mới càng coi trọng ngươi, những thế lực khác cũng càng kiêng dè hơn.”

Mấy người ngồi phi hành khí, thông qua trận truyền tống nhanh chóng tiến về phía trước.

Do phi hành khí trực tiếp bay tới phủ đạo chủ Lăng Hằng nên chẳng có ai biết là Diệp Tinh đã trở về.

...

Trên một quảng trường trong thành Thời Không, một tòa tháp khổng lồ đứng sừng sững, mà trong không trung, một bảng xếp hạng cực lớn đang trôi nổi, hoàn toàn hiện ra trước mặt mọi người.

Lúc này trên quảng trường vẫn còn rất nhiều người, đang không ngừng bàn tán, thỉnh thoảng có người tiến vào bên trong tòa tháp khổng lồ đó.

“Thời gian đã gần một trăm năm, cuộc tuyển chọn bồi dưỡng rất nhiều thiên tài Đạo Tắc Cảnh một trăm năm trước đã tới hạn, bọn họ nhanh chóng đột phá tới Hư Không Cảnh sau đó rời khỏi thành Thời Không. Giờ những thiên tài này đều đã quay lại.”

“Chất lượng của lớp thiên tài này cao quá, trừ Diệp Tinh, Hỗn Vũ là hai thiên tài nghịch thiên đã xông qua tầng thứ chín Tháp Đăng Thiên, ngay cả ba người Lư Vân Đạt, Vô Ngân, Đồng Mục Sâm cũng xông qua được tầng thứ năm Tháp Đăng Thiên, đặt trong bất cứ lứa thiên tài được tuyển chọn nào, chắc chắn bọn họ cũng sẽ chiếm vị trí thứ nhất.”

“Không biết lứa thiên tài này tương lai có bao nhiêu người có thể phát triển.”

Mọi người không ngừng bàn tán.

Thời gian mà thất trọng thiên thu nhận thiên tài Đạo Tắc Cảnh để đào tạo là một trăm năm, giờ đây thời gian đã tới, trái lại có rất nhiều thiên tài không ngừng tới đây thử nghiệm vào thời khắc mấu chốt cuối cùng, cố gắng đạt được thành tích tốt hơn.

Dù sao thành tích càng tốt, điều kiện bồi dưỡng khi bọn họ đột phá tới Hư Không Cảnh cũng càng tốt.

Ong...

Bỗng nhiên, trận truyền tống không gian lóe lên, một bóng người bay ra.

Nhìn thấy bóng người này, cả quảng trường bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, tới mức kim rơi cũng nghe thấy tiếng, trong mắt tất cả mọi người lộ ra vẻ khiếp sợ.

Có điều chỉ im lặng một thời gian rất ngắn, sau đó thiên tài trên khắp quảng trường không nhịn được mà bán tán.

“Là Diệp Tinh!”

“Diệp Tinh trở về thành Thời Không rồi!”

“Ta nghe nói trước đây Diệp Tinh đắc tội một vị đạo chủ.”

“Ta cũng nghe nói, vị đạo chủ đó muốn bắt Diệp Tinh, đoán chừng Diệp Tinh trốn về thành Thời Không.”

Mọi người nhìn Diệp Tinh, ngay cả bọn họ cũng biết được một chút chuyện xảy ra bên phía đạo chủ Quang Huyền, có thể thấy đã tạo thành ảnh hưởng như thế nào.

“Lại tới nơi này rồi.”

Diệp Tinh đứng trước tòa tháp khổng lồ, cách thời gian lần trước hắn tới đây đã bảy mươi mấy năm rồi.

“Lần này bạo phát hoàn toàn đi!”

Trong mắt Diệp Tinh lóe lên một tia sáng, sau đó trực tiếp tiến vào trong Tháp Đăng Thiên.

...

Sau khi Diệp Tinh tiến vào trong Tháp Đăng Thiên, lập tức có rất nhiều ý thức cũng tiến vào trong Tháp Đăng Thiên.

“Diệp Tinh trở về thành Thời Không rồi? Lăng Hằng, việc lần trước mà đệ tử của ngươi gây ra động tĩnh cũng khá lớn đó? Sao, sao giờ lại khiêm tốn vậy?”

Các ý thức đang giao lưu với nhau, thậm chí có một vài người tò mò thăm dò việc của Diệp Tinh.

Còn về phần thánh hoàng Vũ Mặc, tất nhiên không có ai dám nói gì, vậy nên cho dù là rất nhiều đại đạo chi chủ cũng không biết tình hình cụ thể.

“Các vị, đệ tử của ta lần này tới xông Tháp Đăng Thiên, những việc khác không cần hỏi nữa.” đạo chủ Lăng Hằng lạnh giọng nói.

“Phải, giờ tên nhóc Diệp Tinh này đang xông Tháp Đăng Thiên.”

“Thiên tài tuyệt thế trăm triệu năm mới có một, ở Đạo Tắc Cảnh đã xông qua được tầng thứ chín Tháp Đăng Thiên, tốc độ tiến bộ của Diệp Tinh trước đó thậm chí đã vượt qua cả Hỗn Vũ, giờ đã qua hơn bảy mươi mấy năm, chắc hẳn Diệp Tinh tiến bộ rất lớn.”

“Dựa theo tốc độ tiến bộ trước đây của Diệp Tinh, ta đoán Diệp Tinh có thể xông qua được tầng thứ mười ba Tháp Đăng Thiên.”

“Chưa chắc, thiên phú của tên nhóc Diệp Tinh này có chút kỳ lạ, người khác tiến bộ càng lúc càng chậm, cậu ta lại càng lúc càng nhanh, hơn nữa số mệnh nghịch thiên, nói không chừng bảy mươi mấy năm này đã giành được lợi ích to lớn nào đó, có thể xông qua tầng thứ mười bốn Tháp Đăng Thiên, tạo nên kì tích không chừng.”

Các cường giả đang bàn tán, lúc này còn một vài người thân thiết với đạo chủ Lăng Hằng đang trực tiếp thăm dò chuyện thực lực của Diệp Tinh từ chỗ đạo chủ Lăng Hằng.

Thứ cho bọn họ hứng thú đứng nhìn, quan sát thiên tài tuyệt thế trăm triệu năm mới xuất hiện một người chiến đấu, tất nhiên bọn họ cảm thấy rất hứng thú.

...

Chương 861: Miểu sát! Miểu sát! 1

Không biết rất nhiều cường giả đang quan sát, lúc này Diệp Tinh tiến vào trong Tháp Đăng Thiên, thân thể lay động một chút đã xuất hiện trong không gian tầng thứ mười Tháp Đăng Thiên.

“Yêu thú?” Diệp Tinh nhìn chiếc bóng cách đó không xa.

Trong không gian, một con yêu thú toàn thân đang bùng cháy, trông giống kỳ lân đang nhìn Diệp Tinh: “Lần trước gặp ngươi, đã qua bảy mươi mấy năm rồi, giờ ngươi lại tới đây, không biết thực lực thế nào?”

“Đủ để có thể giết ngươi!”

Diệp Tinh bình tĩnh nói, tay phải hắn vung lên, lập tức có một thanh trường kiếm xuất hiện, chỉ là một thanh trường kiếm nhưng trên đó tản ra dao động Đạo Tắc Sinh Mệnh, Đạo Tắc Không Gian cực kỳ nồng đậm.

“Diệp Tinh chủ yếu tu luyện kiếm trận Vạn huyền, giờ lại sử dụng một thanh trường kiếm, xem ra rất tự tin với thực lực của mình.”

“Dao động Đạo Tắc Không Gian, Đạo Tắc Sinh Mệnh trên thanh trường kiếm này khá mạnh, xem ra thực lực của Diệp Tinh đã có bước tiến khổng lồ.”

Các đại đạo chi chủ đang bàn tán.

Trong không gian, yêu thú trông giống kỳ lân nhìn Diệp Tinh.

“Rất tự tin, ta hi vọng có thể thấy được thực lực mạnh nhất của ngươi.”

Oành!

Một luồng khí tức cực nóng tản ra, sau đó cả không gian biến thành thế giới của lửa!

Rất nhiều ngọn lửa lập tức đánh về phía Diệp Tinh.

Bảy mươi mấy năm trước, khi đối mặt với công kích này, căn bản Diệp Tinh không có chút sức chống đỡ nào, trực tiếp bị miểu sát.

Nhưng giờ đây gặp phải công kích giống y như vậy, Diệp Tinh lại không có bất kỳ cảm giác nào, những ngọn lửa này dường như giống với ngọn lửa bình thường.

Hắn cứ nắm trường kiếm trong tay rồi vung lên như vậy.

Vút!

Nháy mắt, một đạo kiếm quang bay ra, dưới đạo kiếm quang này, những ngọn lửa ven đường toàn bộ bị đánh lui, mà kiếm quang dễ dàng bay tới trước mặt yêu thú giống kỳ lân đó.

“Cái gì?” con yêu thú đó kinh hãi, muốn chặn lại, nhưng căn bản không có chút lực chống đỡ nào.

Bị kiếm quang xẹt qua, sức sống của con yêu thú này hoàn toàn cạn kiệt, bóng dáng lập tức biến mất.

Ong...

Dao động trong không gian lóe lên, sau đó thân hình yêu thú giống kỳ lân lần nữa ngưng tụ lại.

“Chúc mừng ngươi, vượt qua tầng thứ mười Tháp Đăng Thiên, nhận được ba cơ hội truyền thừa tháp đại đạo Tam Thiên.”

Yêu thú trông giống kỳ lân nhìn Diệp Tinh, nói: “Đây là cửa lên tầng thứ mười một, giờ ngươi có thể tiến vào, lần sau tiến vào trong Tháp Đăng Thiên ngươi có trực tiếp tiến vào tầng thứ mười một.”

Bên cạnh yêu thú, một cánh cửa đen khổng lồ xuất hiện trong không trung.

Diệp Tinh nhìn cánh cửa đó, không hề do dự, trực tiếp tiến vào bên trong.

...

“Miểu sát! Diệp Tinh giết chết sinh mệnh tầng thứ mười dễ như trở bàn tay.”

“Rất bình thường, từ tầng thứ chín lên tầng thứ mười, Diệp Tinh vốn đã đột phá từ Đạo Tắc Cảnh lên Hư Không Cảnh, thời gian bảy mươi năm lại tiến bộ cực lớn, muốn miểu sát vẫn có thể dễ dàng làm được.”

“Không hổ là thiên tài tuyệt thế trăm triệu năm mới xuất hiện một người, những thiên tài Hư Không Cảnh khác cho dù muốn miểu sát, đều phải tốn ít nhất thời gian hơn nghìn năm.

Các ý thức thảo luận.

Bọn họ không cảm thấy kỳ lạ chút nào, dù sao bọn cho rằng, Diệp Tinh có thể xông qua được tầng thứ mười ba Tháp Đăng Thiên!

...

Sau khi tiến vào trong cánh cửa, thân hình Diệp Tinh lập tức xuất hiện trong không gian tầng thứ mười một.

Lúc này trong không gian có một con sâu màu vàng, con sâu này chỉ lớn bằng ngón tay cái, nhưng toàn thân tản ra dao động cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí tràn ngập khắp gian này.

“Người mới?” sâu vàng nhìn Diệp Tinh, trong đôi mắt chỉ lớn bằng hạt gạo lóe lên sát khí kinh người: “Không có thực lực thì không xông qua được cảu này của ta đâu!”

Vút! Vút! Vút!

Giọng nói sắc bén của sâu vàng vang lên, sau đó rất nhiều công kích đánh về phía Diệp Tinh.

Vút!

Đối diện với công kích này, sắc mặt Diệp Tinh thay đổi, sau đó một đạo kiếm quang vút lên.

Dưới đạo kiếm quang này, tất cả công kích đều bị phá hủy hoàn toàn, sau đó dưới ánh mắt kinh hãi của con sâu vàng đó, kiếm quang trực tiếp xẹt qua thân nó.

Nhận một đạo kiếm quang này, hơi thở của sự sống trên người sâu vàng rút xuống như thủy triều, thân thể trực tiếp biến mất.

“Lại là miểu sát?”

“Tốc độ tiến bộ của Diệp Tinh quả nhiên càng ngày càng nhanh, căn cứ theo thực lực như này, đoán chừng Diệp Tinh thật sự có thể xông qua tầng thứ mười bốn.”

Trong ánh mắt các cường giả Đạo Chủ Cảnh lộ ra sự ngạc nhiên.

Dưới ánh mắt của hắn, Diệp Tinh tiến vào không gian tầng thứ mười hai Tháp Đăng Thiên, sau đó trường kiếm vung lên, sinh mệnh trong không gian tầng thứ mười hai bị miểu sát.

Sau đó tầng thứ mười ba, tầng thứ mười bốn, tầng thứ mười năm, tầng thứ mười sáu.

Liên tục mấy tầng liền không có một sinh mệnh nào có thể ngăn cản được một đòn tấn công của Diệp Tinh!

Mà trên mặt những đạo chủ này cũng từ từ thay đổi.

“Vẫn là miểu sát! Sao có thể? Đây là tầng thứ mười sáu Tháp Đăng Thiên đó! Cơ bản mỗi mười nghìn năm, thiên tài Hư Không Cảnh mạnh nhất được đào tạo cũng chỉ dừng bước ở tầng này mà thôi, cho dù vượt qua, cũng rất khó để vượt qua.”

“Cho dù Diệp Tinh là thiên tài tuyệt thế trăm triệu năm mới xuất hiện, cũng không thể dễ dàng như vậy chứ?”

“Tốc độ tu luyện sao lại nhanh như vậy?”

Lúc này trong mắt những đại đạo chi chủ đó đều là vẻ khó tin, bọn họ đề bọ thực lực mà Diệp Tinh biểu hiện ra khiến cho kinh sợ.

Chương 862: Miểu sát! Miểu Sát! 2

Mười nghìn năm thành Thời Không bồi dưỡng thiên tài Hư Không Cảnh, cường giả Hư Không Cảnh mạnh nhất mỗi khoảng thời gian trước đây cũng chỉ dừng bước ở tầng thứ mười sáu mà thôi.

Nhưng bọn họ đã tu luyện bao nhiêu lâu? Hơn mười nghìn năm!

Mà Diệp Tinh mới tu luyện bao lâu? Tính tính toán toán, thậm chí từ lúc Diệp Tinh gia nhập thành Thời Không tới giờ còn chưa tới một trăm năm!

Khoảng cách gấp một trăm lần!

Căn cứ theo thiên phú mà Diệp Tinh biểu hiện ra trước đây , bọn họ đánh giá rằng Diệp Tinh rất khó để vượt qua tầng thứ mười ba Tháp Đăng Thiên, cho dù gặp được cơ duyên, có thể xông qua được tầng thứ mười bốn đã là một kỳ tích.

Nhưng giờ đây ngay cả sinh mệnh trong tầng thứ mười sáu đều bị hắn miểu sát, điều này chứng minh Diệp Tinh vẫn còn chưa đạt tới giới hạn.

Điều này thực sự vượt qua, nhận thức của bọn họ.

...

Ở trên quảng trường khổng lồ, những thiên tài đó cũng chú ý tới bảng xếp hạng.

“Tầng thứ mười một rồi, tầng thứ mười hai rồi...tầng thứ mười sáu rồi!”

“Trời ạ, cho dù bọn họ đột phá tới Hư Không Cảnh, bồi dưỡng mười nghìn năm, Diệp Tinh và bọn họ tiến vào thành Thời Không cùng một thời gian, nhưng giờ chúng ta còn chưa kết thúc Đạo Tắc Cảnh, mà hắn ở Hư Không Cảnh đã vượt qua giới hạn tương lai của chúng ta.”

“Thiên phú này mạnh quá! Thời gian mới qua bảy mươi mấy năm mà thôi.”

...

Trong mắt các thiên tài tràn ngập sự khiếp sợ, bọn họ biết mình và Diệp Tinh cách biệt cực lớn, nhưng giờ đến cả bóng dáng Diệp Tinh căn bản bọn họ cũng không nhìn thấy được.

“Diệp Tinh.” Mà lúc này một nơi trên quảng trường, ba người Lư Vân Đạt, Vô Ngân, Đồng Mục Sâm đứng đó.

Thời gian trăm năm trôi qua, bọn họ cũng chuẩn bị tới xông Tháp Đăng Thiên lần cuối cùng, không ngờ tới Diệp Tinh trở lại thành Thời Không lần nữa, bắt đầu xông Tháp Đăng Thiên.

“Chỉ trong thời gian bảy mươi mấy năm ngắn ngủi, cách biệt của Diệp Tinh và chúng ta ngày càng lớn.” Vô Ngân lắc đầu nói: “Dựa theo tốc độ này, chúng ta không thể vượt qua được Diệp Tinh.”

Tất nhiên bọn họ không cam lòng nhận thua.

“Haha, nhìn Diệp Tinh ở phía trước, chúng ta mới không thể buông lỏng.” Lư Vân Đạt lại cười nhẹ, nói: “Thực lực không thể mãi mãi tiến bộ được, chỉ cần chúng ta cứ tiến về phía trước, có thể mất mười nghìn năm, mười triệu năm, trăm triệu năm, rồi cũng sẽ có ngày đuổi kịp Diệp Tinh.”

Trong mắt bọn họ tràn ngập chiến ý.

...

Không biết thay đổi của thế giới bên ngoài, bóng Diệp Tinh lóe lên, xuất hiện trong không gian tầng thứ mười bảy.

“Có thể vượt qua không?”

“Sau khi vượt qua tầng thứ mười sáu Tháp Đăng Thiên, ba tầng phía sau đó độ khó sẽ tăng mạnh, vô số thiên tài mạnh mẽ dừng bước ở tầng thứ mười bảy! Trăm triệu năm qua, tam đại thánh địa thành Thời Không, điện Hồn Thiên, tháp Hư Thủy cộng lại với nhau, vượt qua một cửa này cũng không tới một trăm người mà thôi! Các tầng phía sau lại càng ít, dường như không gặp được.”

Những đại đạo chi chủ cường đại đó chú ý tới tình hình bên này.

Trung bình, một triệu năm mới xuất hiện một thiên tài ở Hư Không Cảnh có thể vượt qua tầng thứ mười bảy Tháp Đăng Thiên.

Diệp Tinh đứng bên trong không gian nhìn qua, lúc này trong không gian có một người đàn ông nhân tộc áo đen, sau lưng đeo một thanh trường kiếm.

“Trông người tu luyện mới chẳng được bao nhiêu năm, vậy mà có thể tới được đây.” Người đàn ông áo đen nhìn Diệp Tinh, lạnh giọng nói.

Dường như liếc một cái ông ta đã nhìn ra Diệp Tinh còn trẻ tuổi.

“Có điều, có thể tới đây không đại biểu có thể vượt qua! Thời gian trăm triệu năm, có một triệu thiên tài đã tới tầng này, nhưng chỉ có tám mươi người có thể vượt qua!” người đàn ông áo đen trầm giọng nói.

“Chỉ có tám mươi bảy người ư?” Diệp Tinh thầm nói trong lòng.

Thực tế cũng rất bình thường, dù sao những thiên tài đỉnh cấp đó đã tu luyện một triệu năm rồi, theo mọi người thấy, chỉ cần Diệp Tinh tu luyện một triệu năm, vượt qua tầng thứ mười bảy dễ như trở bàn tay!

Sắc mặt hắn rất bình tĩnh: “Tôi tới được đây, tất nhiên là phải xông qua!”

“Vậy thì lấy thực lực của bạn thân ra đi!” người đàn ông áo đen lạnh giọng nói.

Oành!

Nháy mắt, không gian bạo động, từng luồng trói buộc mãnh liệt điên cuồng tuôn về phía Diệp Tinh như thủy triều.

“Trói buộc không gian?” Diệp Tinh cảm nhận một chút: “Thực lực quả thật mạnh hơn sinh mệnh tầng thứ mười sáu nhiều, chẳng trách tỉ lệ có thể vượt qua thấp như vậy.”

Nhưng sắc mặt hắn không có bất kì biến hóa nào.

Vút! Vút! Vút!

Các thanh trường kiếm nháy mắt bay ra, một nghìn...ba nghìn....năm nghìn....mười nghìn....mười sáu nghìn....

Chỉ trong một thời gian cực ngắn, vậy mà những thanh trường kiếm này tăng lên tớ gần hai mươi nghìn thanh!

Các trường kiếm không ngừng bay lượn, chiếm một vùng lớn trong không gian, trông cực kỳ chấn động!

“Có thể khống chế nhiều trường kiếm như vậy? Đạo Tắc Sinh Mệnh và Đạo Tắc Không Gian của Diệp Tinh tiến bộ lớn như vậy!”

“Bảy mươi mấy năm trước, Diệp Tinh chỉ có thể khống chế được một nghìn thanh trường kiếm mà thôi. Những trường kiếm này càng về sau càng khó tăng lên.”

“Không thể tin được, hai đạo tắc hệ này của Diệp Tinh thậm chí đã tiến bộ vượt qua sự tiến bộ trước đây.”

Các cường giả hoàn toàn cảm nhận được dao động trên trường kiếm của Diệp Tinh, phán đoán ra được Đạo Tắc Sinh Mệnh và Đạo Tắc Không Gian mà Diệp Tinh lĩnh ngộ.

Thực tế, Diệp Tinh rời thành Thời Không, thiên phú hai hệ đạo tắc này thông qua khí lưu màu xám được tăng lên rất nhiều, cộng thêm với mười năm truyền thừa trong tộc Không Nguyên, cộng thêm với đạo mạch không gian, có hai phân thân Đạo Tắc Vận Mệnh không ngừng lĩnh ngộ, tốc độ tiến bộ đương nhiên khủng bố.

“Kiếm trận Vạn Huyền? Thậm chí đã đạt tới tầng thứ năm.” Người đàn ông áo đen cảm nhận uy lực trên kiếm trận, gật đầu tán thưởng.

“Có điều chỉ dựa vào những thứ này, khoảng cách khi vượt qua cửa này vẫn rất lớn!”

Oành!

Khí lưu trong không gian áp bức, mà người đàn ông áo đen vung tay lên, rất nhiều hơi nước mờ mịt trong không gian nháy mắt hợp thành một kiếm khí, lập tức đánh về phía Diệp Tinh.

Dưới kiếm khí này, kiếm trận Vạn Huyền căn bản không ngăn lại được.

“Nhận thua đi! Cửa này ngươi không vượt qua được, thời gian ngươi tu luyện ngắn ngủi, đợi tới khi trở về tu luyện cho tốt, một nghìn năm sau, ngươi có thể vượt qua được cửa này.” Người đàn ông áo đen trầm giọng nói.

“Vậy thì chưa chắc!” sắc mặt Diệp Tinh bình tĩnh.

“Sinh Nguyên Thuật!” “Không Gian Thuật!”

Hai đại bí thuật được thi triển toàn bộ!

Oành!

Nháy mắt, kiếm trận Vạn Huyền của Diệp Tinh bạo phát uy lực.

Chương 863: Tầng thứ 18

Tùy theo lĩnh ngộ không ngừng, hai đại bí thuật này của Diệp Tinh cũng tiến bộ cực lớn

Có điều, kiếm trận Vạn Huyền lúc này vẫn yếu hơn rất nhiều.

Oành!

Cùng một khoảng thời gian, một lĩnh vực lấy Diệp Tinh làm trung tâm, bắt đầu nhanh chóng khuếch tán, dưới lĩnh vực này, kiếm khí của người đàn ông áo đen nhanh chóng giảm mạnh, mà kiếm trận Vạn Huyền của Diệp Tinh nhanh chóng tăng mạnh!

“Lĩnh vực Hắc Diệu, đây là lĩnh vực Hắc Diệu?”

“Không thể tin được, lĩnh vực Hắc Diệu của Diệp Tinh còn sinh ra tác dụng cực lớn với thực lực?”

Các đại đạo chi chủ cảm thấy kinh ngạc.

Phải biết, một vài lá bài tẩy tu luyện trước đó, đợi tới sau này tu luyện, tác dụng càng ngày càng nhỏ.

Lĩnh vực Hắc Diệu sinh ra vì Hắc Diệu Thạch, mà trên người Diệp Tinh có lượng lớn Hắc Diệu Thạch, thậm chí trong máu huyết màu đen đó có công pháp tu luyện lĩnh vực Hắc Diệu, tự nhiên lĩnh vực sẽ rất mạnh.

Sau khi phóng thích ra lĩnh vực Hắc Diệu, thực lực của Diệp Tinh cơ bản ngang với người đàn ông áo đen.

“Bí thuật Tinh Thần!” Diệp Tinh khẽ quát một tiếng.

Oành!

Nháy mắt, thực lực của hắn lần nữa tăng mạnh!

Bí thuật Tinh Thần, là bí thuật khuyết thiếu mà Diệp Tinh lấy được trong bí cảnh Không Nguyên, ở Đạo Tắc Cảnh thậm chí có thể khiến cho thực lực của hắn tăng lên gấp mười lần, cho dù hiện giờ thúc giục, thực lực của hắn cũng tăng trưởng rất mạnh.

Sinh Nguyên Thuật! Không Gian Thuật! Lĩnh vực Hắc Diệu! Bí thuật Tinh Thần!

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Diệp Tinh thúc giục toàn bộ, thực lực của hắn xảy ra biến hóa long trời lở đất.

Vút! Vút! Vút!

Gần hai mươi nghìn thanh kiếm này không ngừng huy động, không ngừng chém trong không gian, cho dù là kiếm khí của người đàn ông mặc đồ đen, đều bị cắt thành mảnh vỡ.

“Cái gì?” sắc mặt người đàn ông áo đen bỗng nhiên thay đổi.

Ông ta hừ lạnh một tiếng, tiếp tục ngăn chặn công kích, nhưng trên người ông ta dần dần xuất hiện vết thương.

“Vậy mà Diệp Tinh lại chiếm thế thượng phong!”

“Cậu ta thật sự có thể xông qua tầng thứ mười bảy Tháp Đăng Thiên.”

Rất nhiều đại đạo chi chủ nhìn cuộc chiến trong không gian, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin.

Mặc dù trong thời gian trăm triệu năm có tám mươi mấy thiên tài có vượt qua, nhưng thời gian bọn họ tu luyện hơn Diệp Tinh gấp một trăm lần! Nếu như thật sự cho Diệp Tinh thời gian mười nghìn năm, chỉ cần nghĩ thôi đã biết Diệp Tinh có thể đạt tới trình độ nào.

“Có điều đại khái giới hạn của Diệp Tinh là tầng thứ mười bảy này.”

“Phải, thực lực của sinh mệnh tầng thứ mười tám lại tăng mạnh, Diệp Tinh tiến vào chắc hẳn sẽ bị miểu sát.”

“Thời gian trăm triệu năm, chỉ có một cường giả Hư Không Cảnh có thể vượt qua được tầng thứ mười tám Tháp Đăng Thiên.”

Bọn họ nhìn biểu hiện của Diệp Tinh, không ngừng thảo luận.

Rõ ràng thực lực hiện giờ của Diệp Tinh đã thúc giục tới cực hạn, Đạo Tắc Sinh Mệnh, Đạo Tắc Không Gian, Đạo Tắc Vận Mệnh,... các lá bài tẩy đều được thi triển ra.

Cho dù như vậy, bọn họ vẫn cảm thấy không thể tin được.

Tầng thứ mười bảy, trong lịch sử của nhân tộc rất nhiều thiên tài Hư Không Cảnh xông qua, cho dù trăm triệu năm này có gần trăm người vượt qua, nhưng những người đó đã tu luyện được hơn mười nghìn năm, thời gian tu luyện của Diệp Tinh với bọn họ cách biệt rất nhiều.

Ai mà không biết, tốn càng ít thời gian, tự nhiên thiên phú càng đáng sợ.

“Kết thúc đi!”

Trong không gian, chiến đấu mấy phút, trên người đàn ông đó xuất hiện rất nhiều vết thương.

Sắc mặt Diệp Tinh lạnh lùng tay phải vung lên, trường kiếm lập tức bao phủ người đàn ông áo đen.

“Tầng tiếp theo!”

Chỉ một lát sau, cửa lên tầng thứ mười tám xuất hiện, Diệp Tinh lập tức tiến vào trong đó.

...

Mà lúc này trên quảng trường khổng lồ, mọi người đều đang nhìn bảng xếp hạng thay đổi, trong mắt lộ ra vẻ khiếp sợ.

“Vượt qua tầng thứ mười bảy rồi?”

“Sao có thể? Ta tra một chút, tất cả những thiên tài Hư Không Cảnh của nhân tộc trong trăm triệu năm qua cộng lại mới chỉ có tám mươi mấy người vượt qua được, cho dù thiên phú của Diệp Tinh mạnh mẽ, nhưng thời gian cách biệt bọn họ lớn như vậy, sao có thể thật sự vượt qua được?”

“Đây là tốc độ tu luyện gì?”

Các thiên tài trên quảng trường nhìn thứ hạng của Diệp Tinh trên bảng xếp hạng, quả thực không dám tin vào những gì mà mình đang nhìn thấy.

...

Tầng thứ mười tám Tháp Đăng Thiên, bóng Diệp Tinh xuất hiện.

Trong không gian, một sinh vật khổng lồ trông giống vượn và khỉ đứng đó, sinh vật này toàn thân tản ra sát khí kinh người, thân thể cao tới cả trăm mét, trông giống như một ngọn núi, khó mà lay chuyển.

So sánh một chút, rõ ràng khí thế dao động của sinh mệnh này mạnh hơn sinh mệnh ở tầng thứ mười bảy rất nhiều lần!

“Đã rất lâu không có thiên tài Hư Không Cảnh tới đây.” Vượn khỉ khổng lồ nhìn Diệp Tinh, tiếng ông ta vang lên, không ngừng quanh quẩn trong không gian, giống như sấm sét.

Tính ra thì, trong trăm triệu năm chỉ có gần trăm thiên tài có thể vượt qua tầng thứ mười bảy, trong vòng một triệu năm có một vị, chỉ có thiên tài vượt qua rồi mới tới đây.

Thiên tài Hư Không Cảnh tất nhiên vượn khỉ khổng lồ rất ít khi thấy.

“Chỉ có điều trăm triệu năm chỉ có một người vượt qua tầng này, không có thực lực thì nhận thua đi, ta sẽ không nương tay chút nào đâu.”

Trong không gian, giọng nói vang vọng như sấm quanh quẩn.

Sắc mặt Diệp Tinh lạnh lùng, lần này hắn không huy động kiếm trận, mà trong tay lại xuất hiện một thanh trường kiếm.

“Diệp Tinh không sử dụng kiếm trận Vạn Huyền nữa?”

“Đoán chừng cậu ta cũng biết bản thân sử dụng cũng không có tác dụng gì.”

“Không biết cửa này Diệp Tinh có thể kiên trì được mấy giây?”

“Mặc dù bây giờ không vượt qua được, nhưng với tiềm lực của Diệp Tinh, tương lai chắc chắn có thể vượt qua.”

“Chỉ trong thời gian một trăm năm đã có thể xông qua được tầng thứ mười bảy Tháp Đăng Thiên, đợi mười nghìn năm sau, thậm chí hắn có thể xông qua được tầng thứ mười chín Tháp Đăng Thiên!”

Các đại đạo chi chủ xem chiến đấu, nhưng nháy mắt trên mặt bọn họ lại lộ ra vẻ khiếp sợ.

SK ĐẨY KP NHẬN CODE GIẢM GIÁ

- ĐẨY 30 KP - Tặng CODE 20%

- ĐẨY 50 KP - Tặng CODE 25%

- ĐẨY 100 KP - Tặng CODE 30%

- ĐẨY 150 KP - Tặng CODE 35%

- ĐẨY 200 KP - Tặng CODE 40%

(Nhận code vui lòng check tn web)

Chương 864: Vô địch Chân Linh Cảnh

Trong không gian, Diệp Tinh không hề phí lời, hắn nắm chặt trường kiếm, nháy mắt phát động công kích của mình.

Vút!

Trường kiếm huy động, một đạo kiếm quang màu đỏ bay ra, trên kiếm quang màu đỏ này còn xen lẫn các loại dao động, nhưng quan trọng nhất là dao động âm lãnh.

Kiếm quang bay ra, dường như nháy mắt đã khuếch đại ra tới cả trăm mét.

“Đùng đùng đoàng!”

Những khí lưu đó chuyển động như một dòng sông, trực tiếp chia thành hai nửa, sau đó kiếm quang màu đỏ trực tiếp xẹt qua thân thể vượn khỉ khổng lồ.

“Răng rắc!”

Vậy mà trên cơ thể vượn khỉ khổng lồ đó lại xuất hiện một vết nứt cực lớn, thậm chí thân thể còn có chút không chịu nổi, sau đó lập tức lùi về sau.

Theo các đại đạo chi chủ thấy, cuộc thử thách này chắc hẳn Diệp Tinh không có chút sức phản kháng nào, nhưng lần đầu va chạm, vượn khỉ khổng lồ đột nhiên bay ra, thế nhưng Diệp Tinh lại chiếm được ưu thế!

Các đại đạo chi chủ đều bị Diệp Tinh khiến cho kinh ngạc, bọn họ cảm nhận một chút, lập tức phát hiện ra lá bài tẩy của Diệp Tinh.

“Là.... Đạo Tắc Tử Vong!”

“Vậy mà Diệp Tinh lại lĩnh ngộ được Đạo Tắc Tử Vong, hơn nữa còn đạt tới loại trình độ này! Vượt xa Đạo Tắc Không Gian, Đạo Tắc Sinh Mệnh!”

“Cậu ta lĩnh ngộ được từ lúc nào? Trước đây chưa từng thấy cậu ta phơi bày ra?”

Dựa vào thiên phú tuyệt thế trăm triệu năm như Diệp Tinh, hiện giờ Đạo Tắc Không Gian, Đạo Tắc Sinh Mệnh đã đạt tới trình độ hiện giờ, bọn họ còn có thể giải thích.

Nhưng hiện giờ Diệp Tinh lại thi triển ra Đạo Tắc Tử Vong mạnh hơn Đạo Tắc Không Gian và Đạo Tắc Sinh Mệnh, thậm chí còn vượt xa, đây là thiên phú như thế nào?

“Cái gì?” Trong không gian, vượn khỉ khổng lồ bị đánh trúng, thân thể không ngừng lùi về phía sau, trong mắt ông ta lộ ra vẻ khó tin, dường như không dám tin bản thân mình rơi vào thế bất lợi.

“Chiến thôi!”

Diệp Tinh gầm nhẹ, phân thân Đạo Tắc Giới Tử vong, tốc độ lĩnh ngộ Đạo Tắc Tử Vong nhanh tới mức nào?

Ba tháng hoàn toàn có thể nắm giữ hạt giống hư không, ba năm có thể nắm giữ hoàn toàn đạo chi tâm, giờ đây đã qua ba mươi năm, thậm chí Đạo Tắc Tử Vong đã lĩnh ngộ sâu hơn Đạo Tắc Không Gian, chắc chắn là đạo tắc mạnh mẽ nhất mà hắn nắm đã nắm giữ!

Trước tầng thứ mười bảy Tháp Đăng Thiên hắn không bạo lọ ra Đạo Tắc Tử Vong, giờ đây đã tới tầng thứ mười tám, cuối cùng hoàn toàn thi triển ra.

Đây cũng là lần đầu tiên hắn thật sự bạo lộ bản thân lĩnh ngộ Đạo Tắc Tử Vong ra ngoài!

Vút! Vút! Vút!

Một đạo kiếm quang màu đỏ bay ra, mặc dù không chấn động bằng trường kiếm trong kiếm trận Vạn Huyền, nhưng lực tấn công lại mạnh tới đáng sợ, mỗi lần đề đánh cho vượn khỉ khổng lồ lui về phía sau.

“Sinh mệnh trong tầng thứ mười tám không phải đối thử của Diệp Tinh!”

“Trông dáng vẻ có thể Diệp Tinh sẽ xông qua.”

“Thật là biến thái! Thời gian trăm triệu năm, chỉ có một người tu luyện mười nghìn năm có thể xông qua được một tầng này, Diệp Tinh chỉ tốn thời gian một trăm năm thôi.”

Những đại đạo chi chủ xem cuộc chiến đấu trong không gian, rơi vào chấn động.

Chiến đấu mấy phút, kiếm quang của Diệp Tinh bay ra, lập tức đâm vào tim vượn khỉ khổng lồ, cắn nát toàn bộ!

Sau đó, Diệp Tinh tiến vào trong không gian tầng thứ mười chín!

“Tầng thứ mười chín rồi! tầng này chỉ có thể đạt tới cực hạn Chân Linh Cảnh mới có thể vượt qua.”

“Các ngươi nói Diệp Tinh có thể thành công được không?”

“Chắc là....không thể đi? Trong lịch sử nhân tộc của chúng ta, mặc dù Hư Không Cảnh vượt qua được một cửa này rất nhiều, nhưng tu luyện một trăm năm đã có thể xông qua tầng này chỉ đếm trên đầu ngón tay.”

Ánh mắt các đại đạo chi chủ nhìn chằm chằm cuộc chiến trong không gian.

Sự tồn tại của nhân tộc dài thế nào, thiên tài nhiều ra sao? Cho dù Diệp Tinh và Hỗn Vũ trước đây chỉ là được đánh giá là thiên tài tuyệt thế trăm triệu năm mới có một mà thôi.

Mà không biết nhân tộc đã trôi qua bao nhiêu cái trăm triệu năm rồi!

Vô số năm thời gian, tất nhiên có thiên tài Hư Không Cảnh nghịch thiên xông qua tầng thứ mười chín Tháp Đăng Thiên, nhưng mỗi người xông qua đều tốn thời gian tu luyện không giống nhau.

Thời gian càng ngắn, thiên phú tất nhiên càng đáng sợ!

Mà tầng thứ hai mươi sau khi xông qua tầng thứ mười chín, trừ khi là thiên tài Bất Tử Cảnh mới có thể vượt qua!

...

Trong không gian tầng thứ mười chín Tháp Đăng Thiên, vô số khí lưu chuyển động, từng luồng dao động tản ra.

“vẫn là nhân tộc?”

Diệp Tinh nắm chặt trường kiếm, sắc mặt bình tĩnh nhìn phía bên kia không gian, nơi đó, một người đàn ông áo trắng lặng lẽ đứng đó, ánh mắt nhìn về phía Diệp Tinh.

“Chỉ vẻn vẹn một trăm năm tu luyện đã có thể tới được đây, nhân tộc ta rất nhiều năm rồi không có bao nhiêu người có thể làm được.”

Người đàn ông áo trắng nhìn Diệp Tinh, vậy mà trên khuôn mặt hiếm khi lộ ra nụ cười: “Ta hi vọng ngươi có thể thành công.”

“Có điều, ta cũng sẽ không che giấu bất cứ điều gì, muốn tấn công ta, vậy thì đem toàn bộ thực lực của ngươi ra đi!”

Oành!

Người đàn ông áo trắng vung tay phải, những luồng khí lưu hủy diệt điên cuồng tràn ra, trói buộc lấy cơ thể hắn.

Mà thân thể hắn bạo động, ập tức đánh về phía Diệp Tinh.

“Dao động Đạo Tắc Hủy Diệt ư?”

Diệp Tinh hít thở sâu một hơi, trong mắt lộ ra ánh sáng kinh người.

Hắn đã chạm tới không gian ký lục của thiên tài Hư Không Cảnh của nhân tộc!

“Ma Linh Thuật!”

Chương 865: Người thứ mười trong lịch sử nhân tộc 1

Dưới ánh mắt của các đại đạo chi chủ, vậy mà khí thế dao động trên người Diệp Tinh lại tăng mạnh thêm lần nữa!

Vút!

Kiếm quang bay ra, lập tức bay về phía người đàn ông áo trắng.

Hai ben va chạm nhau trong không trung.

“Đùng đùng đoàng!”

Dường như cả không gian chiến đấu rung động, khí lưu như sóng biển không ngừng cuộn lên. Vậy mà sau đó đạo kiếm quang ấy và người đàn ông mặc áo trắng lại dừng trong không trung.

Ai cũng không kiêng nể ai!

“Thực lực ngang nhau? Sao có thể?”

Nhất thời, các đại đạo chi chủ khó tin nhìn khung cảnh chiến đấu trong không gian.

“Dao động đạo tắc lại tăng lên rất nhiều!”

‘Diệp Tinh còn chưa hoàn toàn bạo phát ra thực lực!”

“Không chỉ là dao động của Đạo Tắc Tử Vong, Đạo Tắc Không Gian và Đạo Tắc Sinh Mệnh cũng tăng mạnh!”

Các đạo chủ nhìn trận chiến, trong mắt lộ ra vẻ khó tin.

Bọn họ cho rằng Diệp Tinh đã tới giới hạn, nhưng Diệp Tinh lại không ngừng lấy những lá bài tẩy khác ra!

Thậm chí tầng thứ mười tám Diệp Tinh vẫn giữ lại rất nhiều!

“Kiếm quang mạnh quá!” người đàn ông áo trắng cảm nhận uy lực của kiếm quang, hắn nhìn Diệp Tinh, trên mặt lộ ra sự vui mừng, nói: “Không tệ, thật sự ngươi có hy vọng vượt qua cửa này.”

Soạt!

Thân thể hắn lay động, như hủy diệt trời đất, khí lưu xung quanh điên cuồng cuồn cuộn nổi lên, dường như cả không gian đều đang rung lên.

“Hay lắm.” Trong mắt Diệp Tinh lóe lên một tia sáng.

Ma Linh Thuật, hắn nắm giữ bí thuật mạnh nhất, thậm chí có thể đè ép đạo tắc, người khác lĩnh ngộ một đạo tắc chỉ có thể hấp thụ một loại linh lực, mà khi thông qua Ma Linh Thuật thậm chí hắn có thể hấp thụ được năm loại linh lực, cùng một cảnh giới, lĩnh ngộ cùng một đạo tắc chắc chắn nghiền ép được đối thủ!

Loại bí thuật này gần như sẽ không vì nâng cao cảnh giới mà làm giảm tác dụng, không gian ba mươi năm, , không gian ba mươi năm, Đạo Tắc Tử Vong của Diệp Tinh đã tiến bộ lớn thế nào, thực lực tăng lên thông qua Ma Linh Thuật chỉ nghĩ thôi đã biết!

Giờ đang trong giai đoạn Chân Linh Cảnh, Diệp Tinh chắc chắn không sợ bất người nào!

Vút!

Trường kiếm huy động, Diệp Tinh nhìn người đàn ông áo trắng đánh tới, lại không hề trốn tránh, lập tức tiến về phía trước.

“Rầm!”

Hai người cứ vậy là va chạm nhau trong không trung, Đạo Tắc Tử Vong điên cuồng đánh về phía cơ thể người đàn ông áo trắng, mà trên người Diệp Tinh cũng bị rất nhiều khí lưu hủy diệt bao phủ.

Sau thời gian ngắn ngủi va chạm, cơ thể Diệp Tinh không thay đổi, mà người đàn ông áo trắng cơ thể bị bao phủ bởi khí lưu hủy diệt lại bay ra ngoài.

“Thân thể mạnh quá!” người đàn ông áo trắng khiếp sợ.

Luận về đạo tắc, căn bản ông ta không yếu hơn Diệp Tinh, nhưng cơ thể ông ta lại không chịu được công kích của Diệp Tinh, mà Diệp Tinh lại chịu đựng được một cách dễ dàng.

“Cửa này, ông thua rồi!” Diệp Tinh nhìn người đàn ông áo trắng, bình tĩnh nói.

Tu luyện pháp quyết luyện thể Man Hoang, theo đạo tắc không ngừng tăng lên, cơ thể Diệp Tinh cũng nhanh chóng đạt tới bước cực mạnh!

Trong mắt hắn lóe lên sự điên cuồng, lập tức đánh về phía người đàn ông áo trắng.

Đạo Tắc Tử Vong! Luyện thể Man Hoang! Ma Linh Thuật...

Ám sát dị tộc, chèn ép cường giả nhân tộc, từng hình ảnh không ngừng lóe lên trong đầu hắn,Diệp Tinh nghẹn uất trong lòng, cuối cùng sức lực không ngừng phóng thích ra, rốt cuộc hắn cũng hoàn toàn thi triển ra tất cả sức lực của bản thân!

Dưới sự tấn công điên cuồng của hắn, vết thương trên người đàn ông áo trắng ngày càng nhiều!

“Diệp Tinh sắp thắng rồi!”

Các đại đạo chi chủ nhìn chàng trai đang điên cuồng tấn công trong không gian, đều im lặng không nói gì, dường như bọn họ đang chuyên tâm quan sát cuộc chiến đó, chứng kiến một thiên tài nghịch thiên của nhân tộc xuất hiện.

Cuộc chiến đấu này tiếp tục kéo dài mười phút, giống như những gì bọn họ dự đoán, người đàn ông áo đen lập tức bị Diệp Tinh cắt đứt yếu hầu, khí tức sinh mệnh hoàn toàn biến mất!

“Thắng rồi.”

“Nhân tộc chúng ta ở Hư Không Cảnh có thể vượt qua tầng mười chín Tháp Đăng Thiên rất nhiều, nhưng thời gian của mỗi người khác nhau. Thiên tài mạnh nhất xông qua tầng này vào sáu mươi bảy năm trước.”

“Đúng, đó là thánh hoàng Không Mạc, giờ đã trở thành một trong các cường giả đỉnh cấp nhất nhân tộc, là cây trụ của nhân tộc, là sự tồn tại vĩ đại mà khiến cho các dị tộc khiếp sợ.”

“Người thứ hai tốn chín mươi ba năm để xông qua, đó là đạo chủ Thanh Nham, chỉ có điều khi vừa trở thành cường giả Đạo Chủ Cảnh đã bị các cường giả Đạo Chủ Cảnh của dị tộc mai phục, ngã xuống.”

“Người thứ ba là đạo chủ Hồn Đáp, tốn chín mươi chín năm, giờ đã trở thành cường giả Đạo Chủ Cảnh đỉnh cấp nhất!”

“Người thứ tư tốn một trăm năm, chỉ có điều trước đó tu luyện quá nhanh, tính cách lại quá tự kiêu, tâm tính có vấn đề rất lớn, đến giờ vẫn chỉ đang ở Đạo Tắc Cảnh đỉnh phong, chưa đột phá lên Đạo Chủ Cảnh.”

“Người thứ năm tốn một trăm ba mươi năm, người thứ sáu tốn một trăm mười năm, người thứ bảy tốn một trăm mười bảy năm, người thứ tám tốn một trăm hai mươi năm, người thứ chín tốn một trăm hai mươi bảy năm, người thứ mười tốn một trăm bốn mươi năm.”

“Đây là mười thiên tài nghịch thiên, hai người đã ngã xuống, người mạnh nhất trong tám người còn lại là thánh hoàng Không Mạc không thể nghi ngờ, ngoài ra còn có sáu vị Đạo Chủ Cảnh, một vị đang ở đỉnh phong Đạo Tắc Cảnh.”

“ta tra một chút, từ lúc Diệp Tinh thật sự bước chân vào vũ trụ là hai mươi tuổi, nếu chạm tới vũ trụ sớm hơn, thứ hạng của hắn ta chắc chắn sẽ còn tiến về phía trước.”

Các đại đạo chi chủ không ngừng bàn tán.

Chấn động tới mức nào?

Chương 866: Người thứ mười trong lịch sử nhân tộc 2

Dựa theo thiên phú mà hiện giờ Diệp Tinh thể hiện ra, đủ để tiến vào hạng thứ mười trong lịch sử các thiên tài Hư Không Cảnh!

Mà mười thiên tài trước, chỉ có một người vì nguyên nhân nào đó mà vẫn chưa đột phá, thậm chí còn xuất hiện một tồn tại vĩ đại cấp bậc thánh hoàng!

Cho dù là sau hạng mười, thời gian xông qua tầng thứ mười chín Tháp Đăng Thiên càng ngắn, tỉ lệ trở thành đại đạo chi chủ cũng càng lớn.

Trong hạng một trăm, trừ những người đã ngã xuống, thậm chí đã có hơn tám phần trở thành đại đạo chi chủ!

Tỉ lệ này cao tới mức nào?

Thậm chí trong một trăm hạng đó cũng có tồn tại trở thành thánh hoàng!

“Không thể tin được!”

“Có điều thiên tài nghịch thiên sinh ra chắc chắn là điều may mắn của nhân tộc chúng ta!”

“Lăng Hằng, chúc mừng nhé.”

Ngoài chấn động ra, trong lòng các đại đạo chi chủ lại cảm thấy không tin, một vài người còn chúc mừng đạo chủ Lăng Hằng.

Nhân tộc xuất hiện càng nhiều cường giả, đây chắc chắn là điều mà bọn họ muốn thấy.

Giống như tộc Không Nguyên, tộc Hàn Nguyệt, thực lực của họ yếu đuối, chỉ có thể nhìn sắc mặt nhân tộc mà làm việc, thậm chí còn tiếp nhận những hiệp nghị không công bằng.

Đây chính là vũ trụ trần trụi, thực lực là vua!

“Haha.” đạo chủ Lăng Hằng cười đáp lời, trên mặt cũng tràn ngập sự vui vẻ.

Thực tế ông ta cũng bị thực lực mà Diệp Tinh biểu hiện ra dọa cho một trận, ông ta biết Diệp Tinh lĩnh ngộ Đạo Tắc Tử Vong, nhưng không biết đã đạt tới trình độ như vậy!

“Đây là thiên phú mạnh mẽ mà đồ đệ của mình thi triển ra, không biết đạo chủ Quang Huyền có biểu tình thế nào? Cho dù là Huyền Thưởng Lệnh, những Bất Tử Cảnh đó chắc chắn không dám ra tay đối phó với đồ đệ của mình đúng không?”

Đạo chủ Lăng Hằng đang nói chuyện với các đại đạo chi chủ khác, trong lòng cũng nghĩ thầm.

Mà trong không gian tầng thứ mười chín, bóng người đàn ông áo trắng lại lần nữa xuất hiện, lúc này trên mặt ông ta tràn ngập sự vui vẻ.

“Nhân tộc bọn ta đã rất nhiều năm không có thiên tài Hư Không Cảnh tu luyện trong một trăm năm đã xong qua tầng thứ chín Tháp Đăng Thiên. Chúc mừng ngươi.” Người đàn ông áo trắng nhìn Diệp Tinh, chúc mừng.

“cảm ơn.” Sắc mặt Diệp Tinh bình tĩnh.

“Tiến vào đi, sinh mệnh tầng thứ hai mươi chắc hẳn là cường giả đã gần chạm tới Đạo Tắc Cảnh, chỉ có thật sự đạt tới Đạo Tắc Cảnh bình thường mới có thể giết được, mặc dù ngươi không thể xông qua, nhưng có thể cảm nhận được thực lực.” trước mặt người đàn ông xuất hiện một cánh cửa.

“Tầng thứ hai mươi ư?” Diệp Tinh nhìn cánh cửa, trong mắt lóe lên tia sáng, hắn không hề do dự, trực tiếp bước vào trong.

Khung cảnh trước mặt biến hóa, nháy mắt hắn xuất hiện trong không gian.

Không gian này dường như chỉ toàn một màu vàng, dao động sắc bén không ngừng tản ra trong không gian, cho dù cơ thể Diệp Tinh mạnh mẽ, nhưng cũng cảm thấy đau đớn.

“Không tệ, mới Hư Không Cảnh đã tới được đây, có thể nói ngươi là thiên tài đỉnh cấp nhất trong lịch sử nhân tộc!”

Một âm thanh vang lên, phía bên kia không gian có một sinh mệnh thuộc tính kim trên thân lóe lên dao động sắc bén.

“Vì để ngươi cảm nhận một chút thực lực của cường giả Bất Tử Cảnh, ta sẽ thi triển chậm một chút!” Sinh mệnh thuộc tính kim trầm giọng nói.

Vút! Vút! Vút!

Lập tức có một ánh sáng màu vàng điên cuồng tràn về phía Diệp Tinh.

“Hừ!”

Diệp Tinh gầm nhẹ, nháy mắt bạo phát ra tất cả thực lực của bản thân, mặc dù biết bản thân không phải đối thủ, nhưng tất nhiên hắn không thể khoanh tay chịu trói.

Có điều đạo tắc hệ kim ùn ùn đánh tới, căn bản là hắn không ngăn cản được,

Kiên trì mãi tới mười mấy giây sau, sức sống của Diệp Tinh chỉ còn lại một tia cuối cùng.

“Bất Tử Cảnh, quả nhiên cách biệt với mình rất nhiều!”

Diệp Tinh thầm nói.

Từ cực hạn Chân Linh Cảnh tớ Bất Tử Cảnh, đó hoàn toàn là một sự biến hóa về chất, vế trước chỉ có tuổi thọ mười triệu năm, vế sau lại là sinh mệnh vĩnh hằng, chỉ nghĩ thôi đã biết cách biệt lớn thế nào.

Giờ hắn sử dụng các phương pháp, nhưng vẫn không phải là đối thủ của Bất Tử Cảnh bình thường.

Sinh mệnh thuộc tính kim này khiến cho hắn cảm nhận được thực lực của Bất Tử Cảnh, nếu không không tới một giây hắn đã bị đánh chết.

Xoát!

Trong lòng nghĩ, không gian hiện lên một luồng dao động, sau đó bóng dáng của Diệp Tinh trực tiếp biến mất không thấy.

"Bị đào thải ."

"Rất bình thường, nhân tộc chúng ta còn chưa có một vị thiên tài nào có thể ở Hư Không cảnh mà xông qua tầng thứ hai mươi, nếu mà Diệp Tinh thật sự xông qua được, vậy thì chắc là phải chọc thủng trời."

"Lăng Hằng, nếu biết sớm Diệp Tinh có thiên phú mạnh như vậy, lúc trước ta đã tiên hạ thủ vi cường rồi*."

*Tiên hạ thủ vi cường: ra tay trước chiếm ưu thế

*Tiên hạ thủ vi cường: ra tay trước chiếm ưu thế

Mấy vị Đại đạo chi chủ đều cười nói.

Thiên phú đáng sợ đến mức nào đây chứ?

Căn cứ vào thành tựu của những thiên tài trước đây, chỉ cần Diệp Tinh không ngã xuống, thì tương lai gần như chắc chắn sẽ là một vị Đại đạo chi chủ!

Có thể thu một vị Đại đạo chi chủ làm đệ tử, ai cũng đều nguyện ý!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!