Virtus's Reader

"Đồ khốn kiếp!"

Nhạc Vô Kỵ thấy thế thì lập tức tức giận đến chửi ầm lên.

Tuy nhiên lúc này con Băng Giáp Mãnh Tượng giống đực kia đã nổi lên cơn điên, đột nhiên lại không thấy mục tiêu thì lúc này hướng về phía Nhạc Vô Kỵ hung hăng lao đến!

"Ngao!!!"

Nhạc Vô Kỵ lúc này, tu vi chẳng qua cũng chỉ mới khôi phục lại tới cảnh giới Trúc Cơ tầng năm mà thôi, cho dù hắn là kỳ tài ngút trời thì lại như thế nào, làm sao có thể là đối thủ của con yêu thú tứ giai đỉnh phong trước mắt này?

Mà cùng lúc đó, con Băng Giáp Mãnh Tượng kia dường như cũng nhìn ra, tình thế bây giờ đã nghịch chuyển, lúc này liền ngăn ở đằng say, che kín tất cả đường lui của Nhạc Vô Kỵ.

"Xong! Chẳng lẽ Nhạc Vô Kỵ ta vậy mà chỉ có thể dừng bước ở tầng tinh vực thứ tư thôi sao? Nếu như việc này làn truyền ra ngoài, vậy coi như mất mặt quá mức rồi!!"

Nói đến, cũng là vận khí của Nhạc Vô Kỵ không tốt, đã phải chịu trăm cay nghìn đắng, thật vất vả mới tìm được một con Băng Giáp Mãnh Tượng này, mắt thấy đã sắp hoàn thành nhiệm vụ, thế nhưng lại tuyệt đối không ngờ rằng, đang dở chừng lại có thêm một con khác nhẩy ra rõ ràng làm rối loạn kế hoạch của hắn.

"Sớm biết vừa rồi nên kịp thời lui lại, sau đó bàn bạc kỹ hơn thì cũng không rơi vào kết quả như thế này a!!"

Nhạc Vô Kỵ không thể không âm thầm cảm thán một tiếng, tự biết tiếp tục ở lại, chỉ sợ sẽ có nguy hiểm tới tính mạng, thế là lập tức lấy ra ngọc giản truyền tống không gian, đang muốn rời khỏi Ma La Tinh Hải.

Tuy nhiên, đúng lúc này:

Oanh!

Một bóng người bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống, giống như một sao chổ hung hăng rơi xuống cái đầu khổng lồ của con Băng Giáp Mãnh Tượng!

Ầm ầm!!

Ngay sau đó!

"Ngao!!"

Con Băng Giáp Mãnh Tượng giống đực kia ở dưới sự xung kích của bóng người kia thì kèm thoe đó là một tiếng kêu thảm thiết thê lương, cái thân thể khổng lồ kia lập tức lún sâu xuống bên dưới đống tuyết, tính cả xung quanh trong phạm vi vài dặm bên trong sông băng, toàn bộ cũng sụp đổ xuống dưới!

"Ừm?"

Nhạc Vô Kỵ thấy cảnh này thì lập tức hơi kinh hãi, bàn tay đang muốn bóp nát ngọc giản truyền tống không gian thì lúc này lại sững sờ đứng ở nơi đó, sau đó thì trong đôi mắt hiện ra vẻ vô cùng khó tin.

"Bên trong Mê La Tinh Hải không có khả năng có sự tồn tại của con người, người này có thể đạp không mà đi, hiển nhiên đã khôi phục được cảnh giới Kim Đan, chẳng lẽ là Long lão đại Long Thần sao?"

"Chắc chắn là như vậy! Ngoài hắn ra thì còn có ai có thể mới ở trong tầng tinh vực thứ tư này mà đã khôi phục lại tu vi cảnh giới Kim Đan?"

"Không hổ là đứng đầu bảng thiên kiêu, ta không bằng hắn, cách xa rồi!"

Ngay vào lúc Nhạc Vô Kỵ âm thầm cảm khái:

"Ngao!!"

Con Băng Giáp Mãnh Tượng giống đực đang nổi cơn điên kia rõ ràng không ngờ tới, thế mà lại có người sẽ đánh lén nó, hơn nữa trực tiếp đánh vào chỗ yếu hại của nó, lại phát ra một tiếng kêu thảm thiết thê lương và rồi đột nhiên chui ra khỏi mặt đất, thân hình của nó giống như một ngọn núi to lớn, đột nhiên đạt tới độ cao gần trăm mét, và từ trong hố sâu kia nhảy ra ngoài.

Tuy nhiên, cái bóng người kia vẫn như cũ vẫn bám chặt vào đầu con Băng Giáp Mãnh Tượng kia, cũng không bị nó hất ra.

Hóa ra, ở trên đầu Băng Giáp Mãnh Tượng, có một chỗ lõm ở giữa hai cái sừng, chính là nơi dễ bị tổn thương nhất ở khắp toàn thân từ trên xuống dưới của Băng Giáp Mãnh Tượng!

Vừa rồi, Diệp Trần đột nhiên đánh lén, một lần hành động đánh trúng vào vị trí kia, đã phá vỡ phòng ngự của con Băng Giáp Mãnh Tượng này!

"Chết đi!!"

Diệp Trần và con Băng Giáp Mãnh Tượng này đều ở trên không trung, Diệp Trần bỗng nhiên quát khẽ một tiếng, trong lòng bàn tay đã dính máu thịt của Băng Giáp Mãnh Tượng bỗng nhiên xuất ra hỏa diễm có màu đỏ tươi.

"Ngũ Muội chân hỏa! Toàn bộ triển khai!"

Hô!!

Sau khi phòng ngự của nó bị Diệp Trần phá vỡ, Ngũ Muội chân hỏa trong nháy mắt dọc theo huyết nhục kinh mạch của Băng Giá Mãnh Tượng, trong nháy mắt lan tràn đến trên dưới toàn thân nó!

"Ngao!!!"

Lại là một tiếng kêu thảm thiết thê lương nữa, vang vọng thật lâu không thôi giữa toàn bộ thiên địa!

Nhạc Vô Kỵ ở phía dưới, trong ánh mắt vô cùng kinh ngạc, con Ma Giáp Mãnh Tượng kia từng để cho hắn bắt đầu sinh thoái ý, vậy mà toàn thân bắt đầu bốc cháy lên ngọn lựa vô cùng nóng!

Gần như chỉ trong chớp mắt, thân hình khổng lồ giống như ngọn núi lớn kia lại bị hỏa diễm kia đốt cháy không còn, thứ còn lại duy nhất chỉ là một viên hạt châu sáng chói, được cái bóng trên không trung vung tay lên và bắt được, đó rõ ràng là yêu đan của con Ma Giáp Mãnh Tượng!

"Ngũ Muội chân hỏa? Không nghĩ tới Long lão đại ở trình độ khống chế hỏa diễm vậy mà cũng có cảnh giới như thế!"

P/S: Ta thích nào...chương 2

(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)

(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

Chương 822: Tình trạng động tâm

Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Tác giả: Ngã Ý Như Đao

Chương 822: Tình trạng động tâm

Nhóm dịch: LăngTiêu

Nguồn: Truyện YY

Mời đọc Nhạc Vô Kỵ không thể không cảm khái một lần nữa:

Tuy nhiên đợi đến đoàn hỏa diễm ở trên không trung kia hoàn toàn tiêu tán đi, hiện ra khuôn mặt thật sự của bóng người kia, Nhạc Vô Kỵ hoàn toàn trợn tròn mắt:

"Cái gì! Người này không phải Long lão đại, lại là...tiểu tử kia!!"

Nhạc Vô Kỵ thật sự choáng váng:

Hắn làm sao cũng không nghĩ tới, tiểu tử vô danh trước đó không có danh tiếng gì vậy mà đã khôi phục tới ảnh giới Kim Đan, hơn nữa chỉ cần một chiêu đã nhẹ nhõm giết chết con Băng Giáp Mãnh Tượng này.

"Ngao!!!"

Sau khi con Băng Giáp Mãnh Tượng đực này bị Diệp Trần giết chết, con Băng Giáp Mãnh Tượng cái kia ở một bên khác lập tức gầm thét một tiếng, sau đó quay người co cẳng muốn chạy trốn.

Thân thể Diệp Trần lập tức nhoáng một cái đã nhanh chóng đuổi theo.

Thực lực của con Băng Giáp Mãnh Tượng cái kia vốn đã không bằng con đực kia, hơn nữa bản thân nó cũng đang bị trọng thương, chạy không được bao xa thì đã dễ dàng bị Diệp Trần đuổi kịp, sau đó thì lập lại chiêu cũ, cũng dùng biện pháp đó chém giết nó, lần nữa đạt được một viên yêu đan của Băng Giáp Mãnh Tượng.

Nhạc Vô Kỵ thấy thế, đầu tiên là hai mắt trừng một cái, sau đó thì chạy như bay tới trước mặt Diệp Trần, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào hai viên yêu đan của Băng Giáp Mãnh Tượng trong tay Diệp Trần, một mặt niềm nở nói:

"Này, ngươi là Diệp Trần huynh đệ đúng không? Ta gọi là Nhạc Vô Kỵ xếp hạng thứ năm trên bảng Thiên Kiêu, ngươi chắc là nghe nói qua ta?"

Diệp Trần liếc qua Nhạc Vô Kỵ, hắn đương nhiên nghe nói về danh tiếng của Nhạc Vô Kỵ, thậm chí ở kiếp trước cũng gặp người này qua vài lần, chỉ có điều hai người cũng không có thâm giao, hơn nữa lúc này coi như là thằng ngốc cũng có thể nhìn ra, Nhạc Vô Kỵ niềm nở như vậy, chắc chắn là vì yêu đan Băng Giáp Mãnh Tượng trên tay của hắn, thế là cố ý một mặt đạm mạc, nói:

"Thật xin lỗi, chưa từng nghe qua!"

Nói xong Diệp Trần trực tiếp hướng về phía vị trí của Lạc Huyền Băng mà đi đến.

Lúc trước hắn vì muốn đánh lén con Băng Giáp Mãnh Tượng đực kia, tự nhiên không có khả năng kéo theo Lạc Huyền Băng bản thân đang trọng thương, cho nên trước dàn xếp nàng ta ở nơi cách đây mấy chục dặm.

Nhạc Vô Kỵ nghe được lời này của Diệp Trần thì lập tức tức đến gần thổ huyết, hắn đường đường là Thiếu chủ của Tinh Thần thương minh, tồn tại xếp hạng thứ năm trên bảng Thiên Kiêu, đối phương vậy mà nói không biết!

Tuy nhiên, hắn cũng hết sức rõ ràng, bây giờ địa thế còn mạnh hơn người sao?

Nếu như là ở bên ngoài, hắn đương nhiên sẽ không để một tên tiểu tử không có danh tiếng chỉ có cảnh giới Nguyên Anh như Diệp Trần này.

Nhưng là bây giờ, tuy rằng hắn thực sự không nghĩ ra, Diệp Trần vì sao đã khôi phục được thực lực đến cảnh giới Kim Đan, nhưng sự thật bày ra ở trước mắt, hắn muốn cứng rắn đoạt yêu đan ở trong tay đối phương, hiển nhiên là không quá hiện thực rồi.

Vừa nghĩ đến đây, Nhạc Vô Kỵ lập tức đổi kịp bước chân của Diệp Trần một lần nữa, cười theo nói:

"Không biết cũng không có sao! Hiện tại chẳng phải chúng ta đã quen biết rồi sao!"

"Này! Diệp huynh đệ, ngươi phải hiểu rõ a, người vừa rồi săn giết săn giết được hai con Băng Giáp Mãnh Tượng, vốn thế nhưng là con mồi của ta!"

"Nếu như không phải trước đó, ta ta trực tiếp giúp ngươi kiềm chế lại bọn chúng, ngươi có thể dễ dàng giết chết hai con Băng Giáp Mãnh Tượng này như vậy sao?"

Nhạc Vô Kỵ bắt đầu tiến hành nói lý lẽ.

Tuy nhiên, những gì hắn nói ra thực cũng có mấy phần đạo lý, vừa rồi nếu như không phải hắn và đồng bạn của hắn đả thương một con Băng Giáp Mãnh Tượng trong đó, sau đó lại chọc giận một con Băng Giáp Mãnh Tượng khác, Diệp Trần cũng không thể chém giết bọn chúng dễ dàng như vậy, ít nhất cũng phải bỏ phí công phu một phen.

Đáng tiếc, Diệp Trần lại ngay cả quay đầu lại cũng không, vẫn như cũ một mặt đạm mạc:

"Ta có mời ngươi giúp sao? Hơn nữa ngươi phải hiểu rõ, nếu như không phải ta kịp thời xuất thủ thì giờ phút này ngươi cũng đã bị đào thải bị loại rồi phải không?"

"Ta..."

Nhạc Vô Kỵ lập tức có chút không phản bác được.

Hoàn toàn chính xác, nếu như vừa rồi Diệp Trần không có xuất hiện, chỉ sợ vào lúc này hắn đã bóp nát ngọc giản truyền tống không gian.

"Được a được a, coi như ngươi nói có đạo lý! Như vậy đi, Diệp huynh đệ, trong tay ngươi bây giờ có hai viên yêu đan, không bằng ta dùng tiền mua một viên, như vậy có được không? Ngươi nói cái giá đi!"

Nhạc Vô Kỵ lần nữa đuổi kịp bước chân của Diệp Trần, tiếp tục dây dưa.

Trước đó hắn đã ở trên việc săn giết Băng Giáp Mãnh Tượng mà lãng phí quá nhiều thời gian, nếu như lúc này tiếp tục tìm kiếm thì chắc chắn sẽ chậm chạp hơn rất nhiều so với những người khác, đây là kết cục mà hắn không muốn nhìn thấy.

Hơn nữa, hắn thấy trong tay Diệp Trần bây giờ đang có hai viên yêu đan, hơn nữa yêu đan loại yêu thú tứ giai này coi như màng đi ra bên ngoài cũng vô dụng, bây giờ chính mình lấy giá cao mua sắm, đối phương chắc chắn sẽ không từ chối mới đúng.

Đáng tiếc, Diệp Trần căn bản không cần phải cân nhắc, trực tiếp không cần nghĩ ngợi lạnh lùng từ chối nói:

"Không bán!"

Hai người hắn và Lạc Huyền Băng, mỗi người một viên là vừa đủ, đương nhiên sẽ không ngu lại đi bán cho kẻ khác.

Nhạc Vô Kỵ lập tức cuống lên:

"Diệp huynh đệ, ngươi đây là vì sao a? Ta thật nguyện ý ra giá cao mua sắm yêu đan trong tay ngươi, thành tâm muốn làm khoản giao dịch này với ngươi a!"

"Một trăm triệu! Ta ra một trăm triệu khối Linh thạch cực phẩm đến mua yêu đan trong tay của ngươi, có được không?"

Nói thật, Diệp Trần nghe được báo giá của Nhạc Vô Kỵ, thật đúng là có chút kinh ngạc.

Một trăm triệu khối Linh thạch cực phẩm thế nhưng là đủ để mua xuống một cái tinh vực cấp sáu!

Nhạc Vô Kỵ này quả nhiên giống như lời đồn vậy, vung tiền như rác, xuất thủ xa xỉ!

Tuy nhiên, sau khi chỉ là hơi kinh ngạc, dưới chân bước chân của Diệp Trần vẫn không ngừng, cười lạnh, nói:

"Một trăm triệu khối Linh thạch cực phẩm, hoàn toàn chính xác là một con số không nhỏ! Nếu như ngươi bây giờ có thể lấy ra, ta ngược lại thật đúng là có thể suy nghĩ một chút! Bằng không chỉ là một tấm Linh phiếu khống, ta dựa vào cái gì để mà tin tưởng ngươi?"

Nhạc Vô Kỵ lập tức trừng hai mắt một cái, giọng nói cũng lập tức đề cao một chút, trong giọng nói hiện ra vẻ tức giận, nói:

"Diệp huynh đệ, đây là đang chất vấn nhân phẩm của ta sao? Chỉ dưa vào cái tên Nhạc Vô Kỵ này của ta, còn có biển chữ vàng của Tinh Thần thương minh, chẳng lẽ còn không đáng một trăm triệu sao?"

Diệp Trần cười nhạt một tiếng, "Được, coi như ta tin ngươi, thế nhưng là có mệnh cầm cũng phải có mệnh tiêu xài mới được! Chúng ta bây giờ đang ở bên trong Mê La Tinh Hải, còn không biết lúc nào thì ngã xuống ở nơi này, muốn nhiều tiền như vậy thì có ích lợi gì?"

Nhạc Vô Kỵ lập tức vừa tức vừa cuống, hiển nhiên không nghĩ tới Diệp Trần vậy mà khó chơi, miệng mình đều nói tới sắp vỡ ra rồi, hắn thế mà vẫn là không bán!

Chẳng lẽ hắn là muốn lên giá?

Sau khi hai mắt nhanh chóng đảo một cái, Nhạc Vô Kỵ cắn răng một cái lần nữa đuổi theo:

"Thôi thôi! Diệp huynh đệ, Thiên Tằm thánh y mà ta đang mặc trên người chính là một kiện Tiên khí phòng ngự, cho dù là ở bên trong Mê La Tinh Hải này, không cách nào sử dụng pháp bảo, cũng có thể tăng lên gấp ba lực phòng ngự bị động, bây giờ dùng để trao đổi yêu đan trên tay ngươi có được không?"

"Ừm?"

Diệp Trần nghe được điều này, lông mày không thể không hơi nhíu, thật đúng là có chút kinh hãi, trước đó Vân Phá Thiên cũng bởi vì có một cái pháp y cấp bậc Tiên khí, cho nên mới có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của Diệp Trần, uy lực của nó là mạnh, Diệp Trần cũng coi là được chứng kiến!

Không thể không nói, Nhạc Vô Kỵ này thật đúng là xuất thủ hào phóng, chỉ sợ cũng chỉ có Tinh Thần thương minh mới có nội tình cường đại như thế đi!

Nói thật, điều kiện này, Diệp Trần thật đúng là có chút động tâm!

P/S: Ta thích nào: Chương 3

(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)

(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

Chương 823: Sự trừng phạt của lực lượng quy tắc

Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Tác giả: Ngã Ý Như Đao

Chương 823: Sự trừng phạt của lực lượng quy tắc

Nhóm dịch: LăngTiêu

Nguồn: Truyện YY

Mời đọc Lúc trước hắn ở tầng tinh vực thứ hai đạt được Hạo Thiên kính, là pháp bảo phòng ngự tinh thần cấp bậc Tiên khí, nếu như được một kiện pháp bảo phòng ngự vật lý cấp bậc Tiên khí, lại thêm thanh Diệt Thế Ma đao loại pháp bảo công kích có thể so với Thần khí này.

Như vậy Diệp Trần ở cả hai công và thủ đều sẽ không có bất luận sơ hở nào!

Chỉ có điều, một khi cho Nhạc Vô Kỵ yêu đan này, hắn sẽ phải mất thời gian hơn, lại đi săn giết một con Băng Giáp Mãnh Tượng.

Sau khi cân nhắc giữa lợi và hại một phen, dưới chân Diệp Trần cuối cùng bỗng nhiên dừng lại, nhìn về phía Nhạc Vô Kỵ ở một bên.

"Thành giao!"

Nhạc Vô Kỵ lập tức mừng rỡ, hắn trải qua trận chiến kia trước đó, nguyên khí đã đại thương, nếu như không thể lấy được yêu đan, chỉ sợ ít nhất cũng phải tĩnh dưỡng mấy ngày mới có thể tiếp tục săn giết Băng Giáp Mãnh Tượng.

Nếu thật là lại phải chậm trễ mấy ngày nữa thì đến lúc đó món ăn nóng chỉ sợ cũng đều lạnh!

Pháp bảo phòng ngự cấp bậc tiên khí tuy rằng cực kỳ trân quý nhưng đối với Thiếu minh chủ Tinh Thần thương minh mà nói thì cũng không tính là đồ vật cao minh gì.

Soạt!

Sau khi Nhạc Vô Kỵ thuận tay vẫy một cái, món thánh y trường bào màu vàng kim trên người hắn lập tức từ trên người hắn thoát ra bay tới trước mặt Diệp Trần.

"Quả nhiên là Tiên khí phòng ngự!"

Diệp Trần đại khái nhìn thoáng qua xác định pháp bảo không có vấn đề thế là thuận tay ném cho Nhạc Vô Kỵ một viên yêu đan, đồng thời khẽ vươn tay, món Thiên Tằm thánh ý kia cũng đã rơi vào trong tay của hắn.

"Diệp huynh đệ, đa tạ thành toàn!"

Nhạc Vô Kỵ cười ha ha một tiếng, trực tiếp bóp nát yêu đan sau đó nhanh chóng luyện hóa.

Ầm ầm!

Một đạo lực lượng quy tắc không gian trong nháy mắt bảo phủ khắp toàn thân từ trên xuống dưới của Nhạc Vô Kỵ vào trong đó:

"Diệp huynh đệ, sau này còn gặp lại!"

Sau khi giọng nói rơi xuống, Nhạc Vô Kỵ chẳng mấy chốc biến mất ở trước mặt Diệp Trần.

Nhạc Vô Kỵ vừa mới biến mất, giọng nói của Lạc Huyền Băng từ phía sau đột nhiên vang lên:

"Ngươi cũng mau luyện hóa yêu đan đi! Không cần để ý đến ta!"

Hóa ra, Lạc Huyền Băng đúng lúc cũng đến, vừa vặn thấy được cảnh tượng Diệp Trần giao dịch với Nhạc Vô Kỵ.

Ở trong suy nghĩ của Lạc Huyền Băng thì viên yêu đan kia vốn Diệp Trần sẽ cho mình, giờ lại cầm lấy đi trao đổi pháp bảo Tiên khí của Nhạc Vô Kỵ.

Mới đầu, Lạc Huyền Băng rất tức giận, cảm thấy vô cùng tức giận, thế nhưng là nàng ta nghĩ lại, Diệp Trần chẳng những cứu tính mạng của mình, còn giúp mình nhiều như vậy, nàng ta lại có tư cách gì yêu cầu Diệp Trần làm cho mình cái gì đây?

Về tình về lý, yêu đan đều là do một tay Diệp Trần lấy được, không cần biết Diệp Trần xử lý như thế nào đều không có quan hệ gì tới Lạc Huyền Băng nàng!

Trong lòng Lạc Băng Huyền nghĩ như vậy, coi như đáy lòng lại cảm thấy rất là mất mát, thậm chó còn có một chút đau lòng.

Diệp Trần cũng không nghĩ tới, Lạc Huyền Băng sẽ xuất hiện ở chỗ này, thân thể hơi chao đảo một cái cũng đã đi tới trước mặt của nàng, trực tiếp nhét một viên yêu đan cuối cùng vào trong tay Lạc Huyền Băng, cười nói:

"Huyền Băng, viên yêu đan này thế nhưng là ta đặc biệt để lại cho ngươi!"

Lạc Huyền Băng lập tức ngạc nhiên:

"Đặc biệt....để lại cho ta? Vậy...ngươi thì sao?"

Diệp Trần mỉm cười:

"Chỉ là một viên yêu đan mà thôi, ta lại đi giết một con Băng Giáp Mãnh Tượng là được rồi!"

"Bản thân ngươi bây giờ còn đang bị trọng thương, nhanh luyện hóa yêu đan, có lẽ có thể chữa trị thương thế trong cơ thể ngươi!"

"Nhớ kỹ, sau này cũng không được dễ dàng đi tin tưởng người khác như vậy!"

Nói xong lời nói này, Diệp Trần trực tiếp tung người nhảy lên, lần nữa nhảy lên trời cao, bắt đầu tiếp tục tìm kiếm tung tích của Băng Giáp Mãnh Tượng.

"Ngươi đừng đi..."

Sau khi Lạc Huyền Băng phản ứng lại, muốn mở miệng ngăn cản, đáng tiếc Diệp Trần sớm đã rời khỏi không còn một chút dấu vết, biến mất ở cuối chân trời.

Trọn vẹn sững sờ một lúc lâu, Lạc Huyền Băng mới thở dài một hơi, thấp giọng lẩm bẩm nói:

"Làm sao lại cứ đi như vậy? Ngươi vẫn không trả lời ta, vì sao phải đối xử tốt với ta như vậy..."

...

Diệp Trần vốn cho rằng, lấy thực lực của hắn hôm nay lại giết chết một con Băng Giáp Mãnh Tượng, chắc cũng không phải là chuyện rất khó khăn.

Nhưng chẳng mấy chốc hắn nhận ra được, chuyện này cũng không có đơn giản như hắn nghĩ!

Lúc hắn truy tìm hơn vạn dặm, cuối cùng ở bên trong sông văng rất xa, tìm được một con Băng Giáp Mãnh Tượng.

Tuy nhiên, ngay vào lúc Diệp Trần chuẩn bị xông lên giết chết nó:

Ầm ầm!

Ở trên trời cao, đột nhiên có một đạo thần lôi rơi xuống, hơn nữa vậy mà rất chuẩn xác bổ trúng đầu của con Băng Giáp Mãnh Tượng kia!

"Cái này...tình huống này là như thế nào?"

Ngay vào lúc Diệp Trần cảm thấy khó hiểu vô cùng kỳ quái:

"Ngao!!!"

Con Băng Giáp Mãnh Tượng kia được thần lôi bổ trúng bỗng nhiên ngẩng đầu lên trời thét dài một tiếng, giống như điên cuồng, phạm vi mấy trăm dặm quanh sông băng đều bởi vì tiếng thét dài khủng bố này mà rung chuyển ầm ầm, giống như xảy ra một cơn địa chấn cỡ lớn.

Sau đó, xảy ra cảnh tượng càng thêm quỷ dị!

Trên thân con Băng Giáp Mãnh Tượng kia vậy mà nổi lên một đạo hào quang sáng chói, thậm chí ngay cả thân hình của chính nó vốn đã rất khổng lồ, vậy mà lại cao thêm mấy phần, chẳng những thân hình càng khổng lồ hơn, ngay cả khí tức cũng mạnh hơn trước rất nhiều!

"Đây chẳng lẽ là...Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng? Cái tên này vậy mà...tiến giai rồi?"

Diệp Trần thấy cảnh này thì cả người lập tức choáng váng, trọn vẹn sửng sốt một lúc lâu mới mơ hồ cảm giác được, dị biến đột nhiên xảy ra này chỉ sợ là nhằm vào hắn mà đến!

"Chẳng lẽ là bởi vì ta dùng yêu đan đổi lấy pháp bảo Tiên khí của Nhạc Vô Kỵ đồng thời đưa yêu đan cho Lạc Huyền Băng, giống như là gian lận, cho nên đây là lực lượng quy tắc ra trừng phạt đối với ta sao?"

Ngay vào lúc Diệp Trần đang ở trong suy nghĩ, con Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng kia đã hoàn thành tiến giai, hai mắt to lớn kia của nó đã đỏ ngầu, nhanh như chớp lao về phía Diệp Trần!

"Má nó!"

Diệp Trần không thể không thốt ra một tiếng chửi tục, lập tức nhanh chóng bay lên, hiểm mà lại hiểm tránh thoát xung kích của Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng!

Băng Giáp Mãnh Tượng sau khi tiến giai thì vô luận là lực lượng hay là tốc độ đều gia tăng lên không chỉ gấp ba lần!

Nói cách khác, con Hoang Kim Băng Giáp Mãnh Tượng trước mắt này tương đương với Diệp Trần cùng lúc đối mặt với sự vây công của ba còn Băng Giáp Mãnh Tượng bình thường!

Tuy nhiên, đây còn chưa có xong!

Sau khi một kích thất bại, Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng lập tức tức giận giơ đôi chân trước lên, hung hăng đạp xuống trên mặt đất!

"Chiến Tranh Tiễn Đạp!"

Đây chính là thiên phú thần thông của Băng Giáp Mãnh Tượng thức tỉnh khi sau khi tiến giai!

Ầm ầm!

Trong phạm vi một trăm dặm xung quanh sông băng trong nháy mắt toàn bộ hóa thành bột mịn!

Lấy Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng làm trung tâm, mặt đất trong phạm vi mấy ngàn mét lập tức lõm xuống dưới thật sâu.

Đồng thời:

Ông ~~~

Một đạo tinh thần ba động cực kỳ cường hãn từ trên thân của con Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng này phát ra!

Yêu thú lớn nhỏ trong phạm vi hơn mười dặm vào thời khắc này vậy mà toàn bộ ngốc trệ ngay tại chỗ.

Ngay cả Diệp Trần ở trên không trung, đầu cũng không thể không bỗng nhiên nhoáng một cái, cảm giác thức hải của mình bị công kích bởi một đạo tinh thần ba động, đầu óc trống rỗng!

Cũng may lúc này là Hạo Thiên kính mà trước đó đã được Diệp Trần luyện hóa phát huy tác dụng, lập tức gánh thay Diệp Trần tám thành công kích tinh thần, Diệp Trần trong nháy mắt đã tỉnh táo lại, thân thể lần nữa bay cao lên, thong dong tránh thoát một lần công kích của con Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng kia.

P/S: Ta thích nào...chương 4

(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)

(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

Chương 824: Vận khí

Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Tác giả: Ngã Ý Như Đao

Chương 824: Vận khí

Nhóm dịch: LăngTiêu

Nguồn: Truyện YY

Mời đọc Sau khi Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng này công kích mấy lần liên tiếp, bên trong phạm vi ngàn dặm đã hoàn toàn trở thành nơi phế tích, hơn nữa đối với Diệp Trần đuổi theo không bỏ, nó giống như khóa chặt hắn.

Hơn nữa, sau khi con yêu thú này tiến giai trở thành yêu thú ngũ giai, chẳng những thực lực gia tăng gấp bội, ngay cả trí lực cũng tăng lên không ít, Diệp Trần mấy lần muốn công kích nhược điểm của nó, đều bị Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng đề phòng, để cho hắn vậy mà không có bất kỳ một chút cơ hội hạ thủ nào.

"Không được! Cứ tiếp tục kéo dài như vậy sẽ chỉ lãng phí thêm càng nhiều thời gian hơn thôi!"

Mắt thấy không thoát khỏi con súc sinh này, Diệp Trần cũng lập tức có chút vội, quyết định thi triển ra lá bài tẩy của mình, tốc chiến tốc thắng!

"Nghịch Sinh Bách Chuyển!!"

Oanh!

Sau khi Diệp Trần thi triển ra môn bí thuật này, khí tức trong nháy mắt bắt đầu tăng vọt!

Tuy nhiên bởi vì tu vị nhận áp chế thật lớn, chân nguyên trong đan điền quá thưa thớt, Diệp Trần chỉ có thể vận chuyển tới Nghịch Sinh Bách Chuyển chuyển thứ tư cũng đã bắt đầu có chút lực bất tòng tâm.

"Liều mạng!!"

Sau khi tu vi của Diệp Trần tăng vọt, trên không trung lập tức lưu lại từng đạo tàn ảnh, lợi dụng ưu thế tốc độ của mình, với ưu thế hình thể nhỏ bé, chẳng mấy chốc đã lẻn đến sau lưng Hoàng Kinh Băng Giáp Mãnh Tượng, sau đó hung hăng một quyền đập vào vị trí cổ của nó.

Phần cổ, là nhược điểm lớn thứ hai sau vị trí đầu của Băng Giáp Mãnh Tượng.

Toàn thân Băng Giáp Mãnh Tượng đều sinh ra băng giáp rất dày và nặng, lấy thực lực bây giờ của Diệp Trần căn bản không có khả năng phá vỡ phòng ngự của nó.

Chỉ có phần đầu và cổ là nhược điểm của Băng Giáp Mãnh Tượng.

Nhưng Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng này có khí lực cường đại vô cùng, đầu cũng tương đối linh hoạt, hơn nữa lại có cái vòi dài bảo hộ, Diệp Trần căn bản không có cách nào dừng chân ở trên đầu của nó.

Cho nên, nơi có thể tiến công duy nhất bây giờ chỉ còn lại có phần cổ của nó.

Sau khi Diệp Trần lẻn đến đằng sau lưng của con Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng, một tay gắt gao nắm lấy lông của nó, một tay hung hăng đập xuống phần cổ của nó.

"Ầm!"

Sau khi Diệp Trần thi triển Nghịch Sinh Bách Chuyển, thực lực so với trước đó tăng lên không chỉ mười lần!

Một quyền này rơi xuống, cho dù là Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng đã là yêu thú ngũ giai, vậy mà cũng có chút không chịu nổi, lập tức phát ra một tiếng gào thét thê thảm.

Sau đó, bắt đầu trên nhảy dưới tránh, liều mạng giãy ra, có ý đồ hất Diệp Trần ở sau lưng nó ra!

Diệp Trần tự nhiên cố hết sức nắm lấy lông của Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng, nói cái gì cũng sẽ không buông ra, vẫn như cũ một quyền tiếp lấy một quyền, toàn lực đập xuống.

Lúc trước hắn đã quan sát qua, vị trí của hắn lúc này chẳng những là nhược điểm của Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng hơn nữa cũng là một cái điểm mù, cho dù là Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng kia có cái vòi to lớn cũng không thể chạm vào.

"Ngao ngao!!"

Theo Diệp Trần một quyền tiếp lấy một quyền đập ở phần cổ của Hoàng Kinh Băng Giáp Mãnh Tượng, Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng lập tức phát ra từng tiếng kêu đau đớn thảm thiết, đồng thời giãy giụa càng ngày càng kịch liệt để thoát khỏi, không ngừng sử dụng thần thông Chiến Tranh Tiễn Đạp, muốn hất Diệp Trần bám ở sau lưng nó xuống.

Đáng tiếc là, Diệp Trần có Hạo Thiên kính che lại thần thức, thiên phú thần thông của nó tuy mạnh, nhưng đối với Diệp Trần căn bản không có bất kỳ tác dụng nào!

"Ngao!!"

Sau khi kêu rên thê thảm một lần nữa, Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng dường như cũng đã ý thức được, biện pháp bình thường căn bản không có cách nào thoát khỏi nhân loại đáng ghét đang bám vào sau lưng của nó, đột nhiên bay thẳng lên trời, sau đó ở trên không trung nghiêng người, dùng lưng của nó hướng sông băng lao xuống!

"Móa nói! Con súc sinh này thật đúng là đủ hung ác nha!"

Diệp Trần cũng lập tức bị đấu pháp giết địch một ngàn tự tổn tám trăm này của Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng này làm cho giật nảy mình.

Nếu như mình thật sự bị thân thể khổng lồ của con súc sinh này đè xuống dưới coi như không chết cũng phải trọng thương!

Thời khắc nguy cấp, thân thể Diệp Trần dọc theo phần cổ của con Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng này trượt đi, trực tiếp từ trên phẩn cổ trên trượt đến phần cổ dưới của nó.

Ầm ầm!

Cùng lúc đó, thân hình khổng lồ cao tới hơn trăm mét của Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng kia đã hung hăng va đập vào trên bề mặt sông băng kia.

Một sông băng có độ cao ngàn mét, trong nháy mắt bị Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng nghiền nát thành một đống bột mịn!

May mắn Diệp Trần phản ứng kịp thời, thân thể nhanh nhẹn, né tránh một kích nặng nề này.

Tuy nhiên, một khi rời khỏi vị trí điểm mú đó, Diệp Trần cũng không dễ chịu lắm!

"Ba!"

Diệp Trần lúc này trốn ở cái cằm của con Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng, không đợi hắn đứng vững lại, cái vòi to lớn kia của Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng giống như một cây roi tráng kiện, hung hăng quất về phía hắn.

Diệp Trần đành phải lách mình tránh né một lần nữa:

Tuy nhiên"

Ba!

Ba!

Ba!

Cái vòi của Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng chẳng những nhanh như thiểm điện, hơn nữa vậy mà tinh chuẩn vô cùng!

Sau khi Diệp Trần liên tiếp trốn tránh mấy lần, lại bị nó mạnh mẽ lùa Diệp Trần chạy tới bên mồm của nó!

"Con súc sinh này thật là giảo hoạt! Nó đây là muốn ta chạy vào trong miệng của nó a!"

Sau khi hiểu ý đồ của Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng, Diệp Trần lập tức cũng kinh sợ cả người vậy mà toát ra mồ hôi lạnh!

Miệng Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng đầy răng nanh, ngay cả Thánh khí cũng có thể bị bọn chúng nhai nát!

"Ba!"

Cái vòi lần nữa hung hăng đánh tới, Diệp Trần chỉ có thể trốn tránh lần nữa:

"Rống!!"

Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng như thể sớm đã ngờ tới quỹ tích trốn tránh của Diệp Trần, cái đầu của nó bỗng nhiên lắc lư, mở ra cái miệng to như chậu máu của nó, muốn một ngụm nuốt Diệp Trần vào!

Thời khắc mấu chốt, Diệp Trần ở trên không trung, bỗng nhiên rung một cái, buộc phải trở mình ngã nhào một cái, hiểm mà lại hiểm tránh thoát được răng nanh sắc bén của Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh tượng, đồng thời một cước hung hăng đạp ở trên răng nanh, mượn lực bật mạnh này, thoát khói cái miệng to như chậu máu của nó.

"Xem ra chỉ có thể trước tiên kéo dài khoảng cách với con súc sinh này, sau đó lại từ từ suy nghĩ biện pháp!!"

Diệp Trần không thể không thầm than một trận.

Con Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng này nhìn giống như một khối khổng lồ, thế nhưng trí lực cũng không kém hơn người, chẳng những vô cùng giảo hoạt hơn nữa còn tương đối nhanh nhẹn, lại để Diệp Trần trong lúc nhất thời có chút bó tay toàn tập, chỉ có thể tạm thời kéo dài khoảng cách với nó.

Nhưng, Diệp Trần rất rõ ràng, một khi kéo dài khoảng cách với con súc sinh này, còn muốn giết chết nó vậy coi như càng khó khăn hơn, chỉ sợ chỉ có thể mạnh mẽ tấn công chính diện!

Ngay vào lúc Diệp Trần cảm thấy chán nản, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một cái "Sơn động"!

"Đây là...lỗ tai của con súc sinh kia!"

Hóa ra, Diệp Trần trước đó đánh bậy đánh bạ nhẩy lung tung beng vậy mà nhảy rớt vào gần lỗ tai của con Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng!

"Có!"

Hai mắt Diệp Trần lập tức sáng lên, lập tức không do dự, thân thể trực tiếp lóe lên, vọt thẳng vào bên trong "Sơn động" kia.

Con Hoàn Kim Băng Giáp Mãnh Tượng có thân hình to lớn này vẻn vẹn là cái lỗ tai của nó vậy mà cũng sâu hơn mười mét!

Trong nháy mắt Diệp Trần đã vợt tới đáy lỗ tai của nó, sau đó hung hăng đập xuống một quyền

Bên trong lỗ tai này đã là trong cơ thể của Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng, tự nhiên thua kém rất nhiều so với độ dày bên ngoài, một quyền này của Diệp Trần rơi xuống, lập tức bị hắn đánh ra một cái lỗ máu rất lớn!

"Ngao!!"

Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng lập tức phát ra một tiếng kêu vô cùng thảm thiết thê lương vang vọng giữa toàn bộ thiên địa!

P/S: Ta thích nào...chương 5...mai có thể bung lụa nha, ủng hộ KP đi mọi người:D

(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)

(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

Chương 825: Niềm vui ngoài ý muốn

Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Tác giả: Ngã Ý Như Đao

Chương 825: Niềm vui ngoài ý muốn

Nhóm dịch: LăngTiêu

Nguồn: Truyện YY

Mời đọc Rầm rầm rầm!

Diệp Trần ra tay không lưu tình, thời gian chỉ trong một cái nháy mắt cũng đã đánh ra được mấy chục quyền!

Lỗ tai Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng lại bị Diệp Trần mạnh mẽ đánh xuyên qua, từ tai trái đánh xuyên qua tai phải

Mà con Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng trải qua hơn mười tiếng kêu thảm thiết thê lương, hơn nữa sau khi san toàn bộ trên trăm sông băng ở xung quanh thành bình địa thì đạo thân thể cao lớn kia cuối cùng ngã xoạch xuống.

Diệp Trần cũng không nghĩ tới, chính mình vậy mà lấy loại cách thức vô cùng buồn cười này để giết chết con Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng nhìn như vô địch này.

"Bành!"

Diệp Trần lâị tung ra một quyền nữa, từ trong đầu Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng trực tiếp phá thể mà ra.

"Xì xì xì ~~ "

Theo một hơi thở cuối cùng của Hoàng Kim Băng Giáp Mãnh Tượng, thân thể băng giáp khổng lồ kia của nó bắt đầu từ từ hòa tan, cuối cùng hóa thành một viên yêu đan sáng chói.

Diệp Trần thấy thế thì lập tức hết sức vui mừng, đồng thời cũng thâm hô một tiếng vận khí!

Sở dĩ hắn có thể thuận lợi giết chết con yêu thú ngũ giai này, thật đúng là hoàn toàn dựa vào vận khí tốt, bằng không cho dù hắn lôi ra hết át chủ bài, chỉ sợ vẫn không thể làm được gì con súc sinh khó chơi này.

"Xem ra chuyện vi phạm quy tắc này, thật đúng là không thể làm a!"

Sau khi Diệp Trần âm thầm cảm khái một câu, thuận tay duỗi ra một cái nắm viên yêu đan sáng chói kia vào trong tay:

"A? Viên yêu đan này dường như so với yêu đan trước đó ta thấy đều không quá giống nhau! Tuy nhiên cũng đúng, ta săn giết con này dù sao cũng là yêu thú ngũ giai a!"

Cùng lúc lầm bầm lầu bầu, bàn tay Diệp Trần hơi nắm một cái:

"Răng rắc ~ "

Yêu đan theo tiếng mà nát, sau đó hóa thành một cỗ năng lượng tinh thuần chảy vào bên trong cơ thể Diệp Trần.

Diệp Trần vận chuyển công pháp, đang muốn luyện hóa cỗ lực lượng này dung nhập vào bên trong đan điền.

Ngay vào lúc lúc này:

Oanh!

Diệp Trần bỗng nhiên cảm nhận được toàn thân mình chấn động, lực lượng cỗ yêu đan kia sau khi tiến vào trong thân thể của hắn vậy mà thoáng một cái sôi trào lên, đột nhiên thoát khỏi sự không chế của hắn, sau đó hòa thành một thể với lực lượng huyết mạch của hắn.

"Đây là..."

Sắc mặt Diệp Trần thay đổi lớn, trong lòng cũng khiếp sợ không thôi, rất rõ ràng, viên yêu đan ngũ giai này của hắn cùng với yêu đan tứ giai mà người khác săn giết được ở lúc sau khi luyện hóa hiển nhiên là có chỗ khác biệt!

"Xì xì xì ~~ "

Sau một khắc, Diệp Trần đang nghi ngờ không thôi, không biết là niềm vui hay là sự lo lắng, hắn lập tức phát hiện thân thể của mình bắt đầu xảy ra biến hóa!

Chỉ thấy trên dưới toàn thân hắn vậy mà xuất hiện một tầng băng giáp!

Bao trùm toàn bộ ngoại trừ nơi đầu và tứ chi của hắn.

Hơn nữa tầng băng giáp này vừa xuất hiên, Diệp Trần cảm nhận được năng lực phòng ngự của nhục thân mình lập tức tăng lên không chỉ mười lần!

"Cái này...chẳng lẽ...là khen thưởng thêm khi giết chết yêu thú ngũ giai sao?"

Sau khi Diệp Trần phản ứng lại thì lập tức vừa mừng vừa sợ:

Có lực lượng băng giáp này, lại thêm trước đó từ trong tay Nhạc Vô Kỵ đổi được Thiên Tằm thánh y thì lực phòng ngự bây giờ của hắn đã đạt đến một cái cấp độ cực kỳ khủng bố!

Đợi đến thực lực của hắn hoàn toàn khôi phục, một khi thi triển hai cái át chủ bài này ra, e là cho dù người nổi bật trong cường giả Phản Hư chân quân cũng khó có thể phá vỡ phòng ngự của hắn!

Rầm rầm ~~

Ngay vào lúc Diệp Trần vô cùng ngạc nhiên, xung quanh đột nhiên xuất hiện một đạo lực lượng không gian pháp tắc bảo khỏa Diệp Trần vào trong đó.

Ong ong ong ~~

Sau khi không gian rung nhẹ một trận, Diệp Trần lập tức được lực lượng không gian pháp tắc kia mang rời khỏi tầng tinh vực thứ tư.

...

Sau một khắc!

Sau khi mắt Diệp Trần thấy hoa lên thì đã xuất hiện ở trên một quả tinh cầu của tầng tinh vực thứ năm.

Cùng với viên tinh cầu lạnh lẽo trước đó khác biết, khí hậu nơi này ấm áp, linh khí dồi dào, ngược lại là một nơi tu luyện tuyệt hảo.

Tầng tinh vực thứ năm, chỉ có tám quả tinh cầu, cho nên từ trên lý thuyết để mà nói, xác suất gặp được những người khác cũng sẽ gia tăng lên thật lớn.

"Cũng không biết Lạc Huyền Băng nữ nhân này bây giờ như thế nào? Tuy rằng trước đó nàng ta bị trọng thương, nhưng là sau khi luyện hóa yêu đan, có thể bổ sung chân nguyên trong thể nội, lại thêm lấy thực lực của nàng, chỉ cần không gặp phải Vân Phá Thiên thì sẽ không có nguy hiểm quá lớn..."

Sau khi tự lẩm bẩm một câu, Diệp Trần trực tiếp xếp bằng ngồi trên mặt đất, bắt đầu luyện hóa lực lượng yêu đan còn trong cơ thể kia.

Sau khi lực lượng yêu đan được luyện hóa, chuyển hóa thành chân nguyên dung nhập vào bên trong đan điền cua Diệp Trần, tu vi của Diệp Trần cũng lại có chỗ tiến bộ, bây giờ đã khôi phục được thực lực tới khoảng chừng cảnh giới Kim Đan tầng hai.

Mà cùng lúc đó, tiếng nói lạnh lùng tuyên bố quy tắc kia lần nữa vang lên ở trong óc của Diệp Trần:

"Đỉnh núi Bạch Ngọc có một tượng đại kiếm, bên trên có chín thức kiếm pháp, lĩnh ngộ toàn bộ thì có thể thông qua cửa ải này..."

Diệp Trần đọc quy tắc một lần thì lập tức giật mình:

"Xem ra cửa này là khảo nghiệm người vượt ải ở trên ngộ tính về kiếm pháp chi đạo! Ở trước đó ta ở tầng tinh vực thứ tư đã mất quá nhiều thời gian, lần này, nhất định phải nắm chắc thời gian mới được!"

Vừa nghĩ đến đây, Diệp Trần trực tiếp bay lên không trung, bay tới độ cao vạn mét.

Lập tức nhìn thấy vạn dặm bên ngoài, có một ngọn núi cao lớn hùng vĩ, toàn thân giống như bạch ngọc, chiếu sáng rạng rỡ.

Mà ở trên đỉnh của ngọn núi cao kia thì có một tượng đài lớn tỏa ra ánh vàng chói lọi!

"Chỗ đó chắc là Bạch Ngọc sơn!"

Tâm niệm Diệp Trần vừa động, lúc này đã phi thân chạy tới.

Khoảng nửa giờ sau, Diệp Trần cũng đã chạy tới dưới chân núi Bạch Ngọc, lấy tu vi của hắn bây giờ chỉ có cảnh giới Kim Đang tầng hai, cái tốc độ này đã coi là cực nhanh!

Thân thể Diệp Trần hơi chao đảo một cái, thi triển ra thần thông Súc Địa Thành Thốn, chẳng mấy chốc đã đi tới đỉnh núi Bạch Ngọc sơn cao tơi vạn mét.

Đỉnh núi rất rộng lớn, lớn nhỏ trong phạm vi khoảng chừng hơn mười dặm, mà ở giữa đỉnh núi thì có một cái tượng đài khổng lồ cao tới gần ngàn mét đứng im ở đó!

Cho dù cách xa hơn mười dặm, vẫn như cũ có thể nhìn thấy rất rõ ràng nội dung trên tượng đài kia.

Chỉ thấy ở phía trên tượng đại khổng lồ kia khắc lấy các loại kiếm chiêu cổ quái kỳ lạ, vị chí trên đỉnh của tượng đài khổng lồ này bỗng nhiên khắc ở đó bốn chữ lớn kim quang óng ánh:

"Thiên Tàn cửu thức!"

Diệp Trần lập tức hơi sững sờ, trên mặt hiện ra vẻ cổ quái:

"Lại là Thiên Tàn kiếm pháp!"

Hóa ra môn kiếm pháp này là một loại công pháp ở bên trong đông đảo công pháp được Diệp Trần cất giữ ở kiếp trước, hơn nữa hắn không những đã từng xem qua mà còn đã từng dốc lòng nghiên cứu qua một đoạn thời gian!

"Xem ra vận khí của ta, thật đúng là không tệ!"

Diệp Trần âm thầm cảm thấy buồn cười, đồng thời thân thể hơi chao đảo một cái cũng đã đi tới dưới tượng đài khổng lồ kia.

Mà lúc này, xung quanh toàn bộ tượng đài khổng lồ kia đã có mười mấy người tụ tập ở đây, từng tên tất cả đều đang ngồi xếp bằng ở trên mặt đất xung quanh tượng đài, đang dốc lòng nghiên cứu chín thức kiếm chiêu của Thiên Tàn kiếm pháp.

Rất rõ ràng, những người này đều là người thông qua tinh vực tầng bốn sớm trước Diệp Trần một bước, đi tới nơi này đã lâu.

Diệp Trần không thể không sợ hãi thán phục:

Tuy rằng hắn ở tầng tinh vực thứ tư làm chậm trể không ít thời gian, thế nhưng là những người này có thể nhanh như vậy đi tới tầng tinh vực thứ năm hiển nhiên cũng là là nhân vật thiên tài cực kỳ lợin hại!

Bỗng nhiên, ở trong nhóm người này Diệp Trần bỗng nhiên nhìn thấy một người quen!

P/S: Ta thích nào...chương 1

(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)

(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

Chương 826: Thần tốc

Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Tác giả: Ngã Ý Như Đao

Chương 826: Thần tốc

Nhóm dịch: LăngTiêu

Nguồn: Truyện YY

Mời đọc Chỉ thấy người này có thân hình cao lớn khôi ngô, trên người hiện ra một cỗ sát khí nồng đậm, lúc này đang ngồi ở trên tảng đá gần với tượng đài kia nhất, hơn nữa quanh thân được bảy đạo kiếm khí như ẩn như hiện vây quanh ở chính giữa...

Thiên Tàn cửu thức thật ra thì đại biểu cho chín loại kiếm ý!

Xung quanh thân thể người này có sáu đạo kiếm ý uốn lượn, hiển nhiên đã lĩnh ngộ được thức thứ bảy, ở bên trong mười mấy người trước mắt này cũng là người có ấp độ lĩnh ngộ cao nhất!

Mà người này cũng không phải là ai khác, bỗng nhiên chính là Tuyệt Vô Địch trước đó giao thủ với Diệp Trần!

Diệp Trần nhìn thấy người nọ, hai mắt không thể không khẽ híp lại một cái, sâu trong đôi mắt hiện lên một vệt sát ý:

"Không nghĩ tới, thế mà lại gặp phải tên này ở chỗ này! Không bằng ta thừa cơ giết hắn, chấm dứt hậu hoạn!"

Ngay vào lúc Diệp Trần đang chuẩn bị động thủ.

Oanh!

Trên người Tuyệt Vô Địch đột nhiên phát ra một đạo hào quang sáng chói!

Tính cả toàn bộ đỉnh núi cũng đi theo đó mà hơi lắc lư một trận.

Những người xung quanh vốn cũng đều đang chìm vào trong việc lĩnh hội kiếm pháp, lập tức thi nhau mở hai mắt ra, mặt mũi tất cả đều đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi hướng về phía Tuyệt Vô Địch nhìn lại, đồng thời bàn tán sôi nổi:

"Xem ra Tuyệt sư huynh dường như đã lĩnh hội đến thức thứ tám!"

"Tuyệt sư huynh không hổ là nhân vật thiên tài xếp hạng mười vị trí đầu trên bảng Thiên Kiêu, ta nhớ được pháp bảo binh khí của hắn là Hoàng Kim Thánh thươnga? Không nghĩ tới ở trên kiếm pháp vậy mà cũng có trình độ cao như thế a!"

"Ngắn ngủi thời gian nửa ngày thì đã lĩnh hội đến thức thứ tám, theo không kịp! Thật theo không kịp a!"

...

Ở bên trong tiếng bàn tán sợ hãi thán phục của mọi người, trên đỉnh đầu Tuyệt Vô Địch quả nhiên lại bắt đầu có thêm một đạo kiếm khí như ẩn như hiện chậm rãi dâng lên!

Chính như mọi người nói, tình trạng trước mắt của Tuyệt Vô Địch rõ ràng là đã lĩnh hội được thức thứ tám!

Hô!

Sau khi thành công lĩnh hội đến thức thứ tám, Tuyệt Vô Địch bỗng nhiên mở hai mắt ra, gần như trong nháy mắt đã nhận ra được khí tức của Diệp Trần thì lập tức bỗng nhiên ngẩng đầu, gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Trần, sau khi đánh giá ở trên người hắn một phen thì lập tức cười lạnh, trên mặt hiện ra vẻ trào phúng:

"Tiểu tử, không nghĩ tới bây giờ ngươi mới đi đến một bước này! Xem ra là ta đánh giá cao ngươi!"

"Còn nhớ rõ lời ta nói trước đó sao? Ngươi tốt nhất cầu nguyện không nên gặp được ta ở bên trong a! Xem ra đây là ý trời a! Ha ha ha!"

Tuyệt Vô Địch cười lạnh một lúc, thấy vẻ mặt của Diệp Trần bình tĩnh, giống như không có bất kỳ vẻ bối rối gì thì không thể không nhướng mày:

"Tiểu tử, nhìn thấy bản công tử ở đây, ngươi còn không tranh thủ thời gian bóp nát ngọc giản truyền tống không gian nhanh chóng cút ra ngoài sao? Thật chẳng lẽ phải chờ ta động thủ hay sao?"

Diệp Trần cười lạnh, không để ý đến uy hiếp của Tuyệt Vô Địch, trực tiếp tìm một vị trí ở một bên, ngồi xếp bằng xuống.

Hắn có thể mơ hồ cảm nhận được, Tuyệt Vô Địch bây giờ cũng đã khôi phục tu vi tới cảnh giới Kim Đan, bởi vì hắn ở lại trong tầng tinh vực thứ tư quá lâu, ưu thế về tu vi của hắn bây giờ đã không còn tồn tại!

Lại thêm Tuyệt Vô Địch bây giờ đã lĩnh ngộc được thức thứ tám của Thiên Tàn kiếm phpá, nếu như hai người động thủ bây giờ hơn phân nửa là cục diện ngang nhau.

Đã không có cơ hội đáh lén, hắn bây giờ còn muốn giết chết Tuyệt Vô Địch thì chỉ sợ cũng có chút khó khăn, cho nên cũng không nóng nảy xuất thủ.

Tuyệt Vô Địch thấy Diệp Trần bình tĩnh như thế cũng lập tức hơi sững sờ, theo lý thuyết mà nói, Diệp Trần tiến vào tầng tinh vực thứ năm muộn như thế, tu vi có lẽ không quá cao mới đúng.

"Thứ không biết chết sống!"

Tuyệt Vô Địch ngồi ở trên mặt đá, thân thể không nhúc nhích chút nào, trực tiếp thuận tay bắn ra một chỉ:

"Thiên Tàn kiếm pháp thức thứ tám! Diệt Thương Khung!!"

Oanh!

Một đạo kiếm mang sáng chói lăng lệ lập tức từ trong đầu ngón tay của Tuyệt Vô Địch bay ra, thẳng đến phía sau lưng của Diệp Trần mà bắn tới! Ngay cả không gian xung quanh cũng bị xé nứt ra!

"Đây chính là uy lực của Thiên Tàn kiếm pháp thức thứ tám sao? Quả nhiên lợi hại a!"

Mọi người lại một trận kinh thán không thôi.

"Ừm?"

Diệp Trần thấy thế thì lông mày không thể không hơi nhíu, vậy mà cũng không có trốn tránh cũng không có ngăn cản, vẫn như cũ ngồi ngay ngắn ở chỗ đó, như thể không nhìn thấy, lại hoặc là giống như không kịp phản ứng.

Tuy nhiên, ngay sau đó, trên người Diệp Trần đột nhiên mọc lên một vệt kim quang, trên người nhiều hơn một cái đồ vật giống như áo giáp.

"Khanh!"

Đạo kiếm mang sáng chói lăng lệ kia bị đạo giáp vàng kia ngăn cản, trong nháy mắt đã tiêu tán thành vô hình, vậy mà không thể làm Diệp Trần bị thương một chút nào!

"Cái gì!"

Chẳng những tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc một, ngay cả Tuyệt Vô Địch trong lúc nhất thời cũng choáng váng.

"Kim giáp trên người tiểu tử này làm sao giống với thiên phú thần thông của Băng Giáp Mãnh Tượng?"

Trong lúc nhất thời, Tuyệt Vô Địch lập tức phát hiện, chính mình dường như đã xem nhẹ tiểu tử trước mắt này, thận chí từ trên người Diệp Trần, cảm nhận được sự uy hiếp mạnh mẽ, làm hắn không còn dám tùy tiện ra tay.

"Thôi được! Thời gian bây giờ eo hẹp, không bằng chờ ta tìm hiểu ra thức thứ chín, sau đó lại một lần hành động giết chết tiểu tửu này cũng không muộn!"

Vừa nghĩ đến đây, Tuyệt Vô Địch lập tức thu hồi sát ý bắt đầu tiếp tục lĩnh hội thức thứ chín của Thiên Tàn kiếm pháp.

Tuy nhiên, Tuyệt Vô Địch vừa mới ổn định lại tâm thần, vị trí chỗ Diệp Trần bỗng nhiên truyền đến một trận xao động, đồng thời xung quanh vang lên từng tiếng kinh hô:

"Ồ! Tiểu tử này vậy mà nhanh như vậy thì lĩnh ngộ được thức thứ nhất của Thiên Tàn kiếm pháp!"

"Vậy mà nhanh hơn so với Tuyệt sư huynh nhiều lắm!"

"Quả thực chính là thần tốc a!"

...

Nghe được tiếng thán phục của mọi người, hai mắt Tuyệt Vô Địch lập tức mở ra, hướng Diệp Trần nhìn lại, lập tức ngẩn ngơ:

Chỉ thấy, lúc này trên đỉnh đầu của Diệp Trần đã xuất hiện một đạo kiếm khí uốn lượn vờn quanh!

Rất rõ ràng, Diệp Trần đã lĩnh ngộ được thức thứ nhất của Thiên Tàn kiếm pháp!

"Hừ! Chẳng qua là chỉ là thức thứ nhất chiêu thức đơn giản nhất mà thôi, căn bản không đáng giá nhắc tới!"

Tuyệt Vô Địch cũng không có quá để ở trong lòng, hai mắt chậm rãi nhắm lại, bắt đầu tiếp tục lĩnh hội thức thứ chín cho chính mình.

Tuy nhiên, lại qua một lát, xung quanh lại vang lên một trận âm thanh xao động.

"Đã là thức thứ hai! Thật nhanh!!"

"Hình như tốc độ còn nhanh hơn so với thức thứ nhất!"

"Đây cũng quá nghịch thiên a?"

"Quả thực không thể tưởng tượng nổi!"

...

Tuyệt Vô Địch không thể không mở hai mắt ra một lần nữa, quả nhiên thấy trên đỉnh đầu Diệp Trần đã xuất hiện đạo kiếm khí thứ hai!

"Điều này sao có thể!!"

Trên mặt Tuyệt Vô Địch không thể không hiện ra vẻ kinh ngạc, tâm thái cả người lập tức trở nên không ổn định.

"Không được! Ta tuyệt không thể vị hắn làm ảnh hướng! Nói không chừng lúc trước hắn đã từng tu luyện qua môn kiếm pháp này, cho nên mới có thể tìm hiểu nhanh như vậy, đúng! Chắc chắn là như vậy!!"

Tuyệt Vô Địch ở trong lòng đang không ngừng an ủi chính mình, hy vọng có thể để cho tâm thần của mình ổn định lại, sau đó tiếp tục dốc lòng lĩnh hội thức thứ chín của Thiên Tàn kiếm pháp.

Tuy nhiên chẳng mấy chốc hắn phát hiện, chính mình căn bản không làm được!

Bởi vì ở một bên khác, tốc độ lĩnh hội của Diệp Trần vậy mà càng lúc càng nhanh!

Thức thứ ba... Thức thứ tư... Thức thứ năm...

Không đến thời gian nửa giờ, Diệp Trần thế mà đã giống như ngồi trên tên lửa, một lần hành động lĩnh hội đến thức thứ bảy, mắt thấy ngay lập tức sẽ đuổi kịp Tuyệt Vô Địch.

Tuyệt Vô Địch rốt cuộc ngồi không yên!

"Tiểu tử đáng ghét! Ngươi hôm nay phải chết!!"

P/S: Ta thích nào....chương 2

(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)

(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

Chương 827: Kình Thương quyết

Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Tác giả: Ngã Ý Như Đao

Chương 827: Kình Thương quyết

Nhóm dịch: LăngTiêu

Nguồn: Truyện YY

Mời đọc Tuyệt Vô Địch phát hiện chính mình đã sinh ra tâm ma, nếu như không thể giết chết Diệp Trần thì hắn sẽ rất khó lại tĩnh tâm đi lĩnh ngộ thức thứ chín của Thiên Tàn kiếm phpá, thế là quả quyết lực chọn ra tay với Diệp Trần.

"Tiểu tử! Vừa rồi ta chỉ dùng năm thành công lưc, lần này sẽ không lưu thủ!!"

Tuyệt Vô Địch hét lớn một tiếng, đột nhiên từ mặt đất mọc lên, giống như mãnh hổ nhào đến trước mặt Diệp Trần, sau đó hung hăng tung ra một quyền!

Oanh!

Không trung lập tức xuất hiện một đạo quyền ảnh to lớn, bắn thẳng về phía Diệp Trần mà tới.

Diệp Trần sớm đã có chỗ cảnh giác, thân thể lập tức nhoáng một cái đã từ bên trên tảng đá nhảy vọt xuống:

"Bành!"

Khối đá to lớn kia lập tức bị một quyền này của Tuyệt Vô Địch rõ ràng đánh vỡ nát.

Những người xung quanh tất cả lập tức đều bị dọa đến nhảy dựng lên, thi nhau né tránh sang một bên đồng thời kinh hộ lên:

"Lực lượng Kim Đan! Tuyệt sư huynh vậy mà đã khôi phục lại cảnh giới Kim Đan!"

"Không hổ là thập đại thiên kiêu a!"

"Xem ra tiểu tử kia gặp phải xui xẻo!"

...

Bên trong tiếng kinh hô của mọi người, Tuyệt Vô Địch đã lại tung ra một quyền nữa.

Oanh!

Một đạo quyền ảnh to lớn màu vàng kim lần nữa hung hăng đánh về phía Diệp Trần!

Tuy nhiên lần này, Diệp Trần cũng không có tiếp tục trốn tránh, mà là hai ngón làm kiếm bỗng nhiên bắn ra một chỉ:

"Thiên Tàn kiếm pháp thức chứ tám, Diệt Thương Khung!!"

Ầm ầm!

Vậy mà cũng chính kà chiêu thức giống y như chiêu thúc lúc trước mà Tuyệt Vô Địch dùng để công kích Diệp Trần!

"Bành!"

Cái quyền ảnh màu vàng kim kia và kiếm khí của Diệp Trần va chạm vào nhau, lập tức vỡ vụn ra, tiêu tán thành vô hình.

Bạch bạch bạch!

Diệp Trần lùi lại hai bước, Tuyệt Vô Địch cũng lùi lại hai bước, hai người vậy mà đánh đánh ngang nhau!

Mọi người ngay lập tức xôn xao lần nữa, Tuyệt Vô Địch cũng hơi ngẩn ngơ:

"Tiểu tử này vậy mà cũng khôi phục lại cảnh giới Kim Đan!"

"Hơn nữa chiêu thức hắn vừa mới dùng đó rõ ràng chính là thức thứ tám của Thiên Tàn kiếm pháp a!"

"Hắn thế mà nhanh như vậy đã lĩnh ngộ được thức thứ tám rồi? Chuyện này không có khả năng lắm a?"

...

Bên trong tiếng than thở kinh ngạc của mọi người:

Ông ~~

Trên đỉnh đầu Diệp Trần đột nhiên lại nhiều hơn một đạo kiếm ý, rõ ràng là dấu hiệu lĩnh ngộ được thức thứ tám.

Lần này, không chỉ tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người, hai con mắt của Tuyệt Vô Địch cũng là trợn lên thật lớn, mặt mùi đầy vẻ khó tin.

Bản mệnh pháp bảo của hắn mặc dù là Hoang Kim Thánh Long thương thế nhưng là hắn tự hỏi, ở trên ngộ tính về kiếm pháp tuyệt đối không thể kém hơn những tên khác trong thập đại thiên kiêu.

Nhưng là bây giờ, Diệp Trần thế mà ở trong thời gian ngắn như vậy, một hơi lĩnh ngộ được thức thứ tám, hơn nữa tu vi cái tên này thế mà cũng khôi phục lại cảnh giới Kim Đan, hoàn toàn không kém hắn!

Kết quả này quả thực hoàn toàn vượt ra khỏi dự liệu của hắn, đồng thời cũng khiến Tuyệt Vô Địch càng cảm thấy ghen ghét đối với Diệp Trần!

Nói thật, trước đó lúc Tuyệt Vô Địch giao thủ với Diệp Trần, tuy rằng đối với thực lực hắn cảm thấy kinh ngạc, thế nhưng lại cũng không có quá để hắn vào trong mắt, nhưng là bây giờ, hắn thật đã thật sự cảm nhận được uy hiếp to lớn trên người Diệp Trần!

"Kẻ này nếu như không chết, tương lai chắc chắn sẽ trờ thành họa lớn của ta!"

Vừa nghĩ đến đây, Tuyệt Vô Địch lập tức bắt đầu phát động công kích càng thêm mãnh liệt đối với Diệp Trần!

Rầm rầm rầm!

Trong nháy mắt, Tuyệt Vô Địch đã giao thủ với Diệp Trần được hơn mười chiêu, toàn bộ trên đỉnh núi cũng bị hai ngoài đánh thành một vùng phế tích.

Tu vi của hai người bây giờ là ngang nhau, hơn nữa bởi vì không cách nào sử dụng pháp bảo cho nên khả năng phát huy ra thực lực cũng rất có hạn, trên cơ bản ai cũng không làm được gì đối phương, đùng nói là giết chết đối phương, coi như muốn phân ra thắng bại cũng rất không dễ dàng!

"Tiểu tử! Đây là ngươi bức ta!!"

Sắc mặt của Tuyệt Vô Địch bỗng nhiên trở nên vô cùng ngưng trọng, bỗng nhiên bây lên rất cao kéo dài khoảng cách với Diệp Trần, giống như là muốn thi triển ra con át chủ bài khó lường nào đó!

"Lấy linh hồn của ta, câu thông hỗn độn, kình thiên phong địa, duy ta vi tôn..."

Xa xa Tuyệt Vô Địch đứng ở phía trên cao, bỗng nhiên một trận thấp giọng ngâm xướng.

Mà nương theo lấy tiếng ngâm nga của hắn chậm rãi vang lên, lấy hắn làm trung tâm, lập tức bắt đầu xuất hiện một cỗ lực lượng khổng lồ bao khỏa vào trong đó.

Mà theo cỗ lực lượng khổng lồ này càng ngày càng mạnh, trên người Tuyệt Vô Địch vậy mà áp chế lực lượng quy tắc xung quanh kia, vậy mà bắt đầu nhanh chóng tăng vọt!

Kim Đan sơ kỳ...Kim Đan hậu kỳ...Kim Đan đỉnh phong...

Chẳng mấy chốc một lần hành động xông phá cảnh giới Kim Đan, đạt đến cảnh giới Nguyên Anh!

Thậm chí còn đang liên tục tăng lên!!

Thấy cảnh này, không chỉ mọi người xung quanh tất cả đều thấy choáng váng, mà ngay cả trên mặt Diệp Trần cũng không thể không hiện ra vẻ vô cùng chấn kinh, nhịn không được thất thanh nói:

"Kình Thương quyết! Không nghĩ tới hắn thế mà đã tu luyện Kình Thương quyết!"

Hóa ra, Tuyệt Vô Địch vừa rồi thi triển bí thuật quỷ dị, tên là Kình Thương quyết chính bí pháp nghịch thiên vô thượng của Kình Thương tông!

Nghe nói bí thuật này chính là một loại kỳ thuật nghịch thiên xuất hiện từ thế giới Hỗn Độn, một khi thi triển đi ra có thể phá diệt vạn pháp, trở về bản nguyên, là thuật có sức mạnh đối kháng với lực lượng quy tắc!

Nói lại hiểu rõ một chút, bây giờ trong tất cả mọi người tiến vào bên trong Mê La Tinh Hải, đều bị lực lượng quy tắc nơi này áp chế lại, chân nguyên bị phong ấn ở trong đan điền, không có một người nào ngoại lệ.

Thế nhưng là Tuyệt Vô Địch thi triển ra môn Kình Thương quyết này, lại đủ để ngăn chặn lực lượng quy tắc này, để hắn tạm thời thoát khỏi áp chế của lực lượng quy tắc này hoàn toàn khôi phục lại tu vi!

Tuy rằng lấy tu vi bây giờ của Tuyệt Vô Địch thi triển Kình Thương quyết có chút miễn cưỡng, đoán chừng cũng chỉ có thể kiên trì trong thời gian rất ngắn mà thôi, thế nhưng là để đối với Diệp Trần thì cũng đã thừa sức!

Oanh!

Sau khi Tuyệt Vô Địch thi triển ra Kình Thương quyết kia, lực lượng quy tắc áp chế lấy hắn kia cũng bắt đầu từ trên người của hắn từ từ mà biến mất, mà tu vi của hắn cũng bắt đầu nhanh chóng khôi phục lại!

Gần như chỉ trong một cái chớp mắt, trước đó tu vi của Tuyệt Vô Địch chỉ có cảnh giới Kim Đan sơ kỳ, vậy mà trong nháy mắt khôi phục được trạng thái cường thịnh:

Cảnh giới Hóa Thần trung kỳ!!

"A!!"

Những người ở phía dưới kia nhìn thấy cảnh tượng kinh người này, bị khí tức trên người Tuyệt Vô Địch làm cho kinh sợ, lập tức dọa đến thi nhau lùi lại, chạy trốn ra xa xa.

"Khặc khặc!! Loại cảm giác khôi phục lại lực lượng này, quả nhiên rất tuyệt!"

Tuyệt Vô Địch dang hai tay ra, đắc ý cười to một trận, trên mặt mang theo vẻ trêu tức nhìn qua Diệp Trần ở phía dưới, giống như nhìn xuống một con kiến hôi:

"Tiểu tử! Đây vốn một chiêu át chủ bài này là ta chuẩn bị vì mấy người Long Thần, đáng tiếc a! Không nghĩ tới cuối cùng vậy mà dùng ở trên người của ngươi!"

"Ngươi bây giờ quả thực yếu như một con kiến, một đầu ngón tay của ta cũng có thể bóp chết ngươi!"

"Tuy nhiên, có thể chết ở dưới bí thuật vô thượng của Kình Thương tông ta, ngươi cũng có thể cảm thấy tự hào!"

Đang khi nói chuyện, Tuyệt Vô Địch chậm rãi giơ bàn tay lên:

Oanh!

Một cái bóng hình bàn tay khổng lồ màu vàng óng dài hơn ngàn mét, đột nhiên xuất hiện ở trên không trung, sau đó thì hướng Diệp Trần phía dưới hung hăng đập xuống!

"Chết đi!!"

Tuyệt Vô Địch đầy vẻ tự tin, vừa nghĩ tới lập tức có thẻ giết đi tiểu tử đáng ghét trước mặt này, trong lòng cản thấy thống khoái nói không nên lời.

Tuy rằng môn bí thuật này hắn thi triển ra này tạm thời có thể hóa giải lực lượng quy tắc của Mê La Tinh Hải, để cho hắn trở lại trạng thái đỉnh phong, nhưng cũng có thể sẽ bị lực lượng quy tắc nơi này phản phệ, hơn nữa lấy tu vi bây giờ của hắn nhiều nhất cũng chỉ có thể thi triển ra một lần mà thôi!

Tuy nhiên, chỉ cần có thể giết chết tiểu tử đáng ghét này, vậy thì cũng rất đáng giá.

P/S: Ta thích nào...chương thứ 3...thần tốc.....trong truyện này lực lượng quy tắc chính là lực lượng pháp tắc...

(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)

(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

Chương 828: Tầng tinh vực thứ sáu

Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Tác giả: Ngã Ý Như Đao

Chương 828: Tầng tinh vực thứ sáu

Nhóm dịch: LăngTiêu

Nguồn: Truyện YY

Mời đọc Mà lúc này, Diệp Trần ở dưới sự áp chế cường đại của khí tức Tuyệt Vô Địch, toàn thân đã không thể động đậy!

Hắn bây giờ chỉ có khôi phục đến cảnh giới Kim Đan tầng hai mà Tuyệt Vô Địch lại là cảnh giới Hóa Thần trung kỳ!

Chênh lệch giữa hai người thực sự lớn đến khủng khiếp, đã đến tình trạng không cách nào bù đắp.

Hắn cho dù thi triển Nghịch Sinh Bách Chuyển, cũng xa xa không có khả năng chống cự một kích thuận tay này của đối phương.

Chính như Tuyệt Vô Địch nói, Diệp Trần bây giờ ở trước mặt Tuyệt Vô Địch quả thực giống như là con kiến hôi nhỏ yếu!

"Chỏ thể trở thành thập đại thiên kiêu của Tu Chân giới, quả nhiên cũng không phải là đền đã cạn dầu a! Kình Thương tông có thể trở thành bát đại tiên môn cũng hoàn toàn chính xác có nội tình phong phú!"

Diệp Trần không thể không âm thầm cảm khái một câu, tuy nhiên trên mặt cũng không có quá nhiều vẻ kinh hoàng, ngược lại khóe miệng hơi nhếch lên, hiện ra vẻ trêu tức:

"May mắn ta cũng sớm đã có chuẩn bị! Thiên Tàn kiếm pháp, thức thứ chín!"

Oanh!

Sau khi Diệp Trần quát khẽ một tiếng, ngay vào lúc một chưởng lớn kia của Tuyệt Vô Địch rơi xuống thì cùng lúc đó trên đỉnh đầu của Diệp Trần đột nhiên xuất hiện đạo kiếm ý thứ chín!

Ong ong ~~~~

Sau khi Diệp Trần lĩnh ngộ được đạo kiếm ý thứ chín này, trên dưới quanh người lập tức xuất hiện một đạo lực lượng quy tắc vây quanh hắn vào trong đó.

Ầm ầm!

Chưởng lớn của Tuyệt Vô Địch đập xuống lại vừa vặn bị lực lương quy tắc xung quanh Diệp Trần kia có chỗ ngăn cản, để không cách nào lại đánh trúng người Diệp Trần một chút nào.

Tuy rằng Tuyệt Vô Địch tạm thời khôi phục lại thực lực đỉnh phong nhưng vẫn còn xa xa không đủ để chống cự lại lực lượng quy tắc của thế giới này.

"Không!!"

Tuyệt Vô Địch đứng ở trên trời cao, vốn cũng đã chắc chắc phải được, nhìn thấy biến cố đột nhiên xảy ra này thì lập tức khó có thể tin rống lớn một tiếng, hai mắt trong nháy mắt vô cùng đỏ ngầu.

"Không có khả năng! Đây không có khả năng!!!"

Tuyệt Vô Địch thật sự choáng váng, hắn bỏ qua cái giá lớn là chịu sự phản phệ của lực lượng quy tắc nơi này thi triển ra Kình Thương quyết, vốn cho rằng có thể dễ dàng gạt bỏ Diệp Trần.

Thế nhưng hắn làm sao cũng không có nghĩ tới, Diệp Trần thế mà ở trong lúc giây phút cuối cùng lĩnh ngộ được thức thứ chín của Thiên Tàn kiếm pháp!

Lợi dụng lực lượng quy tắc nơi này chặn một kích tuyệt mệnh của hắn!

"Xem ra mệnh của ta thực sự là không có đi tới đường cùng! Tuyệt Vô Địch, vậy bản công tử trước hết đi trước một bước!"

Diệp Trần ha ha cười to một trận.

Sau đó, ở dưới sự bao bọc của lực lượng quy tắc kia, Diệp Trần đã được đưa ra khỏi tầng tinh vực thứ năm, ở nguyên tại chỗ hoàn toàn biến mất không thấy.

Mà cùng lúc đó, Kình Thương quyêt mà Tuyệt Vô Địch cũng đã chống đỡ tới cực hạn, sau khi lực lượng quy tắc một lần nữa bao phủ hắn vào trong đó, khí tức trên người của hắn cũng bắt đầu nhanh chóng hạ xuống trong nháy mắt một lần nữa bị áp chế đến cảnh giới Kim Đan sơ kỳ.

"Phốc!!"

Ở dưới lực lượng quy tắc phản phệ, Tuyệt Vô Địch lập tức điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt vô cùng trắng bệch, rõ ràng đã bị thương không nhẹ.

"Không!!!"

Tuyệt Vô Địch không có cam lòng, lập tức ngửa mặt lên trời gầm thét một tiếng, sau đó thì lại phun ra một ngụm máu tươi nữa, sau đó từ trên không trung rơi thẳng xuống.

...

Cùng lúc đó, Diệp Trần đã thành công bước vào tầng tinh vực thứ sáu. Ông ~~

Sau khi Diệp Trần thành công vượt qua tầng tinh vực thứ năm hay còn gọi là cửa ải thứ năm, phong ấn chân nguyên trong cơ thể hắn cũng lần nữa buông lỏng một chút, tu vi lần nữa kéo lên, đã khôi phục được khoảng chừng cảnh giới Kim Đan tầng bảy.

Diệp Trần trước tiên quan sát hoàn cảnh xung quanh một phen, phát hiện phía trước là một ngọn núi cao nguy nga hùng vĩ, nhìn ra hẳn là là cao tới hơn năm vạn mét!

Mà vào lúc này, Diệp Trần chính là đang ở dưới chân ngọn núi khổng lồ này.

Chẳng mấy chốc, giọng nói lạnh lùng tuyên bố quy tắc vượt ải lại vang lên trong đầu Diệp Trần một lần nữa:

"Trên con đường mây xanh phía trước, người vượt quan chỉ cần đi tới đỉnh núi, coi như thông qua của ải này, của ải này rất hung hiểm, cửu tử nhất sinh, nhớ lấy nhớ lấy..."

Diệp Trần nghe xong giọng nói lạnh lùng này, không thể không hơi sững sờ.

Đứng ở góc độ của hắn tới xem, ngọn núi cao trước mắt này ngoại trừ độ cao so với mặt biển cao hơn một chút ra thì thực sự không nhìn ra chỗ kỳ lạ ở đâu.

Hống chi, hắn bây giờ đã có tu vi cảnh giới Kim Đan, đủ để ngự không phi hành, muốn đến đỉnh núi chẳng lẽ còn không đơn giản sao?

Nghĩ tới đây, Diệp Trần trực tiếp tung người này lên, ngảy đến đô cao trên trăm mét, sau đó thì hướng đỉnh núi lao tới.

Không nghĩ tới, hắn vừa mới tiến vào bên trong phạm vi ngọn núi khổng lồ này thì bỗng nhiên cảm nhận được một cỗ lực lượng cấm chế cường đại, giống như trọng lực ở trên người lập tức tăng lên không chỉ vạn lần!

"Ầm!"

Cả người Diệp Trần ngay lập tức nặng nề rơi xuống, hung hăng ngã xuống trên mặt đất.

Ầm ầm!

Trên mặt đất lập tức xuất hiện một cái hố sâu, thân thể cả người Diệp Trần đều đã rơi vào trong đá.

"Hóa ra xung quanh ngọn núi khổng lồ này được bố trí cấm chế trọng lực, cao hơn gần năm vạn lần, e là cho dù thực lực của ta hoàn toàn khôi phục, muốn bay lên trên đỉnh núi cũng không quá dễ dàng!"

Diệp Trần âm thầm sợ hãi than một câu, đồng thời dùng cả hai tay, hai chân bỗng nhiên đạp một cái từ trong hố sâu nhảy ra ngoài.

Trọn vẹn trọng lực tăng thêm lên tới năm vạn lần!

Diệp Trần vào lúc này thì tương đương với kéo lấy một cái thân thể trăm vạn cân, vẻn vẹn đi vộ từ chân núi lên tới đỉnh núi thì chỉ sợ cũng không quá dễ dàng.

"Xem ra cửa ải trên tầng tinh vực thứ sáu này quả nhiên không có đơn giản như vậy!"

Diệp Trần lắc đầu, bắt đầu chậm rãi hướng lên trên mà đi:

Đông!

Đông!

Đông!

Chỉ thấy, mỗi khi Diệp Trần bước ra một bước, trên mặt đất sẽ xuất hiện một cái dấu chân thật sâu, nếu không phải dưới chân hắn là nham thạch, chính là có tồn tại có độ cứng có thể so với Linh khí, thì cũng căn bản không thể thừa nhận được áp lực cường đại như thế!

"Trong lực tăng lên năm vạn lần, mặc dù có chút biến thái, thế nhưng chắc là vẫn còn không có đạt tới tình trạng nguy nguy hiểm tới mức đáng sợ a?"

Suy nghĩ này vừa mới dâng lên trong đầu Diệp Trần:

Hô!!

Kèm theo một tiếng rít gào đột nhiên vang lên, một cỗ sức gió vô cùng cượng đại từ trên đỉnh núi thổi tới.

Cơn gió mạnh này nếu như đặt ở trên Trái Đất, sợ rằng cho dù là một tòa cao ốc chọc trời cũng lập tức bị hất bay!

Bạch bạch bạch!

Diệp Trần trong lúc nhất thời không kịp phản ứng, lập tức liên tiếp lùi lại bảy tám bước mới miễn cưỡng đứng vững thân hình, hơn nữa suýt chút nữa thì cả người lăn xuống dưới.

"Móa nó!"

Sau khi Diệp Trần miễn cưỡng đứng vững thân hình lại thì lập tức cảm nhận được khung xương toàn thân đều nhanh muốn tan hết, nhịn không được chửi bậy một tiếng.

Hô hô hô!

Gió lớn mạnh mẽ vẫn hò hét như cũ, giống như lưỡi dao bình thường hung hăng cắt chém ở trên người Diệp Trần!

Đến lúc này, Diệp Trần cuối cũng cũng hiểu rõ chỗ nguy hiểm đáng sợ ở cửa ải này.

"Cửa ải thứ sáu trên tầng tinh vực thứ sáu này là khảo nghiệm kiên nhẫn và nghị lực của người vượt ải?"

Sau khi Diệp Trần âm thầm lẩm bẩm một câu, điều chính khí tức của mình một chút, bắt đầu tiếp tục leo lên.

Chỉ là, sau khi bị lực cản của gió lớn, Diệp Trần lập tức cảm nhận được áp lực tăng lên gấp bội, tốc độ leo lên tự nhiên cũng chậm lại.

Chớp mắt một cái, thời gian hơn nửa ngày đã trôi qau, Diệp Trần mới chỉ leo đến độ cao khoảng chừng ngàn mét, cách đỉnh núi năm vạn mét này cón quá xa vời.

Tuy nhiên, sau khi Diệp Trần leo lên độ cao càng ngày càng cao, phong ấn trong đan điền dường như cũng bắt đầu buông lỏng, tu vi của Diệp Trần đang chậm rãi khôi phục lại.

Hơn nữa sau khi dần dần thích ứng, tốc độ leo lên của Diệp Trần cũng dần dần có chỗ tăng lên.

Nhưng, trọn vẹn dùng khoảng thời gian gần năm, ngày, Diệp Trần cũng mới chỉ khó khăn lắm đi tới vị trí giữa sườn núi.

P/S: Ta thích nào...chương 4.....mọi người ủng hộ chút đi a, lát quay lại thấy mọi người ủng hộ thì bung lụa....

(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)

(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

Chương 829: Phong Hỏa lôi tam kiếp

Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Tác giả: Ngã Ý Như Đao

Chương 829: Phong Hỏa lôi tam kiếp

Nhóm dịch: LăngTiêu

Nguồn: Truyện YY

Mời đọc Sau khi Diệp Trần đã dần dần thích ứng được hoàn cảnh trọng lực gấp năm vạn lần này, tốc độ leo lên cũng càng lúc càng nhanh.

Tuy nhiên, ngay vào lúc Diệp Trần leo đến độ cao khoảng hơn hai vạn mét, cơn gió thổi từ trên núi bỗng nhiên ngừng lại, áp lực dành cho Diệp Trần lập tức giảm đi nhiều, chớp mắt một cái leo lên được hơn ngàn mét.

Tuy nhiên, không đợi Diệp Trần cao hứng trở lại, phía trước lại đột nhiên xuất hiện một cái biển lửa!

"Ta biết mà, khẳng định không có đơn giản như vậy!"

Sau khi Diệp Trần âm thầm cảm khái một tiếng, đành phải điều tức một lúc, vận khởi hộ thể chân nguyên, dứt khoát bước vào bên trong biển lửa.

"Thật nóng!"

Diệp Trần vưuà mới tiến vào biển lửa thì lập tức cảm giác được rất nóng, những hỏa diễm ở xung quanh này gần như đều đã có thể so với uy lực của Tam Muội chân hỏa!

Cũng may, Diệp Trần đã tu luyện tới cấp độ Ngũ Muội chân hỏa, lại thêm Cửu Thiên Phần Thân quyết, sức chống cự đối với hỏa diễm của bản thân vẫn là tương đối mạnh, cho nên đạo hỏa kiếp này tuy rằng uy lực so với Phong kiếp trước đó lớn hơn, nhưng thật ra đối với Diệp Trần mà nói, ngược lại còn nhẹ nhõm hơn một chút.

Nhưng dù là như thế, Diệp Trần cũng cần phải có tới tận thời gian hai ngày mới lại leo lên bên trên được hơn một vạn mét, cuối cùng từ trong biển lửa vô cùng cực nóng này đi ra.

Đến tận đây, khoảng cách giữa Diệp Trần với đỉnh núi chỉ còn lại có khoảng bảy, tám ngàn mét nữa.

"Cửa ải cuối cùng này không biết lại là cái gì?"

Sau khi chịu hành hạ dài đến mấy ngày, Diệp Trần lúc này mặc dù vẫn như cũ không cách nào bay lên nhưng đã có thể làm được tới tình trạng bước chân đi như bay.

Hơn nữa trải qua phân tích, hắn cơ bản có thể đoán được, chặng thứ nhất trước đó là Phong kiếp, chặng thứ hai là Hỏa kiếp, tiếp xuống chắc là còn có một chặng khó khăn đang chờ hắn.

Quả nhiên, Diệp Trần vừa mới từ trong biển lửa đi ra được không lâu, trên bầu trời bắt đầu có lôi vân cuồn cuộn, sau một lát:

Răng rắc!

Một con Lôi Long màu tím có đường kính hơn mười mét từ trên trời cao bổ xuống phía dưới với tốc độ nhanh vô cùng, Diệp Trần căn bản không kịp phản ứng, đạo lôi điện kinh khủng kia liền bổ vào trên đỉnh đầu của Diệp Trần!

Mặc dù nhục thân của Diệp Trần bây giờ đã vô cùng cường hãn, lại có Thiên Tằm thánh ý đạt được trong tay của Nhạc Vô Kỵ và Hạo Thiên kinh pháp bảo phòng ngự tinh thần, cũng ngay lập tức bất bị một tia chớp bất thình lình xuất hiện đánh cho thất điên bát đảo, cảm giác đầu của mình giống như sắp bị bổ ra!

"Hóa ra, cửa thứ ba là Lôi kiếp! Hơn nữa cường độ lôi kiếp này chỉ sợ đã không hề kém một chút gì so với cường độ lôi kiếp mà lúc Phản Hư chân quân đột phá đến Hợp Đạo tiên quân đi?"

Diệp Trần nhịn không được lại cảm khái một lần nữa, lập tức điều động chân nguyên bắt đầu chữa trị thương thế bên trong cơ thể.

Cũng may ở lúc Diệp Trần ngừng chân chữa trị thương thế, thần lôi trên bầu trời cũng không có tiếp tục giáng xuống.

Trọn vẹn điều tức một lúc lâu, sau khi miễn cưỡng chữa trị được thương thế bên trong cơ thể thì lúc này Diệp Trần mới tiếp tục leo đi lên.

Vừa mới leo lên được khoảng trăm mét:

Răng rắc!

Lại là một đạo thần lôi kinh thiên lần nữa đánh xuống trên người Diệp Trần.

Tuy nhiên lần này, Diệp Trần sớm đã có đề phòng, thương thế ngược lại cũng không có nghiêm trọng bằng lần trước, chỉ nghỉ ngơi một lát thì lại tiếp tục leo lên.

Cứ như vậy, Diệp Trần mỗi lần leo lên được khoảng trăm mét thì sẽ có một đạo thần lôi rơi xuống mà uy lực của thần lôi cũng càng ngày càng mạnh!

Sau khi đến cuối cùng trải qua mấy chục lần bị thần lôi đánh xuống, cả người Diệp Trần đã hoàn toàn đốt cháy khét, khắp toàn thân từu trên xuống dưới đã không còn một nơi nào hoàn chỉnh, gần như hoàn toàn biến thành một cây than củi biết di chuyển!

Hơn nữa, bởi vì không có Trúc Cơ đan bổ sung thể lực, trải qua gần mười ngày bị hành hạ, Diệp Trần đã vừa mệt vừa khát, ngay cả ý thức cũng bắt đầu trở nên có chút mơ hồ.

Thậm chí còn có tới vài lần, Diệp Trần cũng không nhịn được mà muốn bóp nát ngọc giản truyền tống không gian, nhanh chóng rời khỏi nơi giống như địa ngục trần gian này.

Cũng may hắn làm người hai đời, ý chí đã đầy đủ kiên định, mỗi một lần suy nghĩ từ bỏ chỉ lóe lên ở trong đầu hắn thì ngay lập tức bị cứng rắn áp chế xuống.

Bảy tám ngàn mét cuối cùng này, Diệp Trần lại dùng tới khoảng thời gian năm ngày, trải qua trọn vẹn bảy mươi mốt lần lôi kiếp!

Răng rắc!

Lại là một đạo thần lôi, sau khi đánh xuống trên người Diệp Trần thì lôi vân trên bầu trời cuối cùng bắt đầu dần dần tán đi.

Mà đợi đến khi lôi vân tan hết, đỉnh núi cũng đã thấy ở xa xa bây giờ gần ngay trước mắt.

"Cuối cùng là sống qua tới!"

Diệp Trần mừng rỡ không thôi, nếu lại tiếp tục bị hành hạ tiếp như thế, hắn thật không biết mình còn có thể chống đỡ được bao lâu.

Ngay vào lúc Diệp Trần thở phào nhẹ nhõm:

Ầm ầm!

Trọng lực gia trì gấp năm vạn lần kia vào thời điểm này đột nhiên biến mất.

Diệp Trần bước ra một bước, thu lực không kịp cả người nhất thời giống như đạn pháo, trực tiếp bắn ra ngoài!

Trọn vẹn bắn bay đến vài trăm mét trên không trung, trong nháy mắt thì đã đi tới không trung trên đỉnh núi, sau đó thì nặng nề rơi xuống.

"Phù phù!"

Trên đỉnh núi lại là một mảnh hồ nước:

Trong hồ nước, óng ánh trong suốt, thậm chí tản ra ánh sáng rạng rỡ, hiển nhiên đây không phải là hồ nước bình thường.

Cả người Diệp Trần rơi vào bên trong hồ nước, trọn vẹn sửng sốt một lúc lâu cuối cùng mới phản ứng lại, tuy nhiên chẳng mấy chốc lại choáng váng, mặt mũi đầy vẻ chấn kinh:

"Lại là Cửu Thiên Tiên lộ! Hơn nữa cả một cái hồ a! Thủ bút này không khỏi cũng quá lớn đi!"

Phải biết, Cửu Thiên Tiên lộ này chính là thần vật chữa thương mà thiên hạ hiếm có, dù chỉ là một giọt cũng có công hiệu khởi tử hồi sinh!

Cho dù là nhóm cự phách đứng đầu nhất toàn bộ Tu Chân giới kia, nội tinh phong phú như bát đại tiên môn kia chỉ sợ cũng sẽ không có quá nhiều hàng tồn.

Mà bây giờ, ở chỗ này lại có trọn vẹn nguyên cả một cái hồ nước Cửu Thiên Tiên lộ a!

Dù là Diệp Trần ở kiếp trước là một đời Cuồng Đế, có cái cảnh tượng gì mà chưa từng gặp qua mà cũng cảm thấy vô cùng rung động.

"Chẳng lẽ Hạo Thiên đại đế khi còn sống này lại dùng Cửu Thiên Tiên lộ tới tắm rửa hay sao? Cũng quá trâu bò chút đi a!"

Xì xì xì ~~

Ngay vào lúc Diệp Trần khiếp sợ không gì sánh nổi, thần lực của Cửu Thiên Tiên lộ đã bắt đầu tự động tẩm bổ thân thể.

Gần như chủ dùng một lát công phu, cỗ thân thể tả tơi này của Diệp Trần đã lấy tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được nhanh chóng khép lại!

Không đến mười phút, vốn Diệp Trần đã trở thành một cây than cốc hình người đã khôi phục lại diện mạo như cũ, chẳng những tóc mọc ra một lần nữa, làn da so với trước đó càng thêm trắng nõn, quả thực giống như mỹ ngọc!

Hơn nữa, Diệp Trần có thể cảm nhận được rõ ràng, thương thế của mình chẳng những đã khỏi hoàn toàn mà ngay cả cường độ nhục thân cũng tiến bộ hơn rất nhiều so với trước đó!

Thậm chí không biết lúc nào, phong ấn trong đan điền cũng được giải trừ đi mấy phần.

Diệp Trần lúc này tu vi cũng đã khôi phục đến cảnh giới Nguyên Anh.

"Không hổ là Cửu Thiên Tiên lộ! Đáng tiếc ở chỗ này không thể sử dụng pháp bảo, bằng không ta nhất định phải mang đi toàn bộ những tiên lộ này!"

Diệp Trần âm thầm tiếc hận:

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!