Ầm!
Thanh niên Cơ gia lại vỗ ra một chưởng nữa, Hi Nguyệt lập tức liên tục lùi lại, khóe miệng đã bắt đầu hiện ra một vệt tơ máu.
"Hắc hắc! Đại mỹ nhân, ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói đi!"
Thanh niên Cơ gia cười tà một tiếng, một cái dây thừng dài trong lòng bàn tay bay ra, trong nháy mắt đã trói chặt Hi Nguyệt đã bị thương lại.
"Hi Nguyệt!"
Quỳnh Bích Lạc ở nơi xa cũng rất chật vật, nhìn thấy ái đồ của mình bị bắt thì lập tức kinh hô một tiếng, đáng tiếc bà ta bây giờ cũng đang bị một tên cường giả của Đoan Mộc gia cuốn lấy, căn bản không có lực để tiến lên cứu.
Mà Hỗn Thế Ma Viên và Cửu U Thôn Thiên Mãng cũng bị một đám cường giả vây công, cũng bất lực.
Ngay vào lúc Hi Nguyệt đã cảm thấy tuyệt vọng, bỗng nhiên một giọng nói như sấm sét đột nhiên từ trên trời cao truyền tới:
"Dám đụng đến nữ nhân của ta, chết!"
P/S: Mồng 1 may mắn phát tài, vạn sự như ý......chúc mọi người năm mới vui vẻ và lì xì thật nhiều được nhận nhiều lì xì:D
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 1062: Ngươi cách cái chết không xa!
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 1062: Ngươi cách cái chết không xa!
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc Sưu!
Cùng với giọng nói như tiếng sấm trời này rơi xuống, một đạo ánh sáng sáng chói hướng về phía tên thanh niên Cơ gia kia nổ bắn mà tới.
Bành!
Thanh niên Cơ gia kia căn bản không kịp phản ứng lại, thậm chí ngay cả tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra thì cả người trong nháy mắt đã hóa thành một đám sương máu, hoàn toàn biến mất khỏi trên thế giới này.
Đột nhiên xảy ra chuyện bất ngờ, lập tức hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người thi nhau nhìn về phía bên này.
Chỉ thấy, một bóng người từ trên trời cao, chậm rãi bay xuống tới, rơi vào trước mặt Hi Nguyệt.
"Diệp Trần!"
Hi Nguyệt lập tức vui mừng hô lên một tiếng, bay nhào vào trong ngực Diệp Trần, hốc mắt đỏ bừng, nước mắt đã không cầm được mà chảy xuống.
"Ngoan, có ta ở đây rồi thì không sao nữa rồi!"
Diệp Trần vỗ vỗ bả vai Hi Nguyệt, nhẹ giọng an ủi một câu, lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu lên liếc nhìn mọi người ở xung quanh một lần.
"Tôn thượng!"
Sau khi Hỗn Thế Ma Viên và Cửu U Thôn Thiên Mãng nhìn thấy Diệp Trần thì cũng cảm thấy ngạc nhiên mà hô to một tiếng, sau đó thừa dịp các cường giả của Cơ gia và Đoan Mộc gia còn đang ngây người, nhanh chóng lùi lại tới bên cạnh Diệp Trần mà những người còn lại của Lạc Hà tông cũng vội vàng co vào một nhóm về tới cạnh Diệp Trần, hai bên lại kéo dài khoảng cách ra một lần nữa.
"Khặc khặc! Diệp huynh đệ, không nghĩ tới mạng ngươi thật đúng là lớn, thế mà vẫn còn chưa chết!"
Trong đám người, một giọng nói tràn ngập sự chế giễu đột nhiên vang lên.
Diệp Trần ngẩng đầu nhìn lại, bên trong đôi mắt lập tức hiện ra vẻ lạnh lùng.
Người vừa mới mở miệng nói chuyện này bỗng nhiên chính là Đoan Mộc Phong!
Hóa ra, hôm mà Hỗn Độn thú bạo động, dẫn tới núi Chu Hoảng xảy ra thay đổi lớn, hai đại thiên tài khác từ bên trong không gian phong ấn chạy ra ngoài, duy chỉ có Diệp Trần là không thấy xuất hiện, mọi người đều cho rằng Diệp Trần đã chết ở bên trong.
Bởi vì Diệp Trần trước đó xuất chiến thay cho Đoan Mộc gia, hơn nữa ở bên trong Hội võ bảy tộc liên tiếp giết đi hai đại thiên tài của Cơ gia, sau đó Cơ gia tự nhiên tính món nợ này lên trên đầu của Đoan Mộc gia.
Đoan Mộc Phong thì lo ngại thế lực của Cơ gia, hơn nữa cho rằng Diệp Trần đã chết, thế là quả quyết bán đứng Diệp Trần, một mạch nói ra tung tích của đám người Hi Nguyệt, cho nên lúc này mới có cục diện hai đại gia tộc cùng nhau vây quét như bây giờ.
Diệp Trần cười lạnh:
"Ta không chết, mà ngươi lại cách cái chết không xa!"
Đoan Mộc Phong nghe được điều này, đầu tiên là hơi sững sờ, sau đó thì cười lên ha hả, giống như là nghe được chuyện cười hài hước nhất trong đời:
"Họ Diệp! Ngươi nói mạnh miệng như vậy mà không sợ đau đầu lưỡi của mình sao! Chỉ dựa vào ngươi cùng với một đám phế vật này mà cũng muốn chống lại hai đại gia tộc chúng ta sao? Nếu như ta là ngươi thì tuyệt đối sẽ không ngoi đầu lên vào thời điểm này, thật sự là không biết sống chết!"
Đoan Mộc Phong nói xong lời này thì trong trận doanh của Cơ gia ở một bên có một người đàn ông trung niên đi tới:
"Đoan Mộc Phong, không cần phải nói lời vô nghĩa! Giết những người này, ân óa hai nhà chúng ta như vậy mà kết thúc!"
Người đàn ông trung niên nói xong lời này, hai bên nhanh chóng kết ấn, sau đó hướng về phía Diệp Trần đột nhiên vỗ ra một cái:
"Tiểu tử! Ngươi giết hai đại thiên tài của Cơ gia chúng ta, vậy thì nạp mạng đi cho ta!!!"
Ầm!
Sau khi người đàn ông trung niên kia vỗ ra một chưởng, từ trong lòng bàn tay của hắn đột nhiên nở bắt ra một cây trường thương màu đỏ, mang theo khí tức hủy thiên diệt địa, đột nhiên tăng vọt đến mấy ngàn mét, hướng Diệp Trần hung hăng giáng xuống!
Người đàn ông trung niên này, hiển nhiên cũng là một tên cường giả đỉnh câp có cảnh giưới Độ Kiếp trung kỳ, mà cái pháp bảo trường thương này thì cũng là một kiện Tiêp khí cấp bậc cực phẩm, cho dù là Hỗn Thế Ma Viên hay là Cửu U Thôn Thiên Mãng đối mặt với một kích này thì vẻ mặt cũng không thể không hiện ra vẻ ngưng trọng, trong lòng đã chuẩn bị sẵn bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay hỗ trợ Diệp Trần.
"Cẩn thận!"
Hi Nguyệt vẫn còn đang ở trong vòng tay Diệp Trần, cũng không thể không kinh hô một tiếng, mở miệng nhắc nhở Diệp Trần, đồng thời cũng chuẩn bị xuất thủ toàn lực, thay Diệp Trần chia sẻ một chút áp lực.
Nhưng không ngờ, Diệp Trần một mặt bình thản, như thể căn bản không để một kích kinh khủng kia của đối phương vào trong mắt, thậm chí một cánh tay vẫn đang ôm chặt lấy eo nhỏ nhắn của Hi Nguyệt.
Mà đợi đến khi một kích hủy thiên diệt địa kia sắp rơi xuống tới nơi thì lúc này Diệp Trần mới giơ một cánh tay khác lên:
"Hư Vô Chi Thủ!"
Ầm ầm!
Sau khi Diệp Trần quát khẽ một tiếng, trên đỉnh đầu Diệp Trần, đột nhiên xuất hiện một đạo chưởng ấn to lớn như mộng như ảo, vững vàng chặn lại một kích kinh khủng kia của đối phương.
"Cái gì!"
Không những vị cường giả này của Cơ gia sợ ngây người, mà tất cả người của hai đại gia tộc đều vì đó mà trợn mắt há hốc mồm.
Thậm chí ngay cả Hỗn Thế Ma Viên, Cửu U Thôn Thiên Mãng và người của Lạc Hà tông cũng đều không có nghĩ tới, Diệp Trần vậy mà đã chặn lại được một kích cường hãn tới có thể hủy thiên diệt địa kia một cách dễ dàng như thế!
"Đồng nát sắt vụn! Cũng dám khoe khoang ở trước mặt ta?"
Diệp Trần cười chế giễu một tiếng, đồng thời bàn tay nhẹ nhằng nắm lại:
Bành!
Trường thương Tiên Khí tỏa ra ánh sáng chói mắt kia thế mà ở dưới một nắm của Diệp Trần, lại giống như con rối được nhào nặt từ bùn, trong nháy mắt vỡ vụn ra, hóa thành một đám không khí!
"Cái này..."
Tất cả mọi người thấy cảnh này thì lập tức từng tên giống như thể gặp quỷ.
Đây chính là một kiện Tiên khí cực phẩm, thế mà bị Diệp Trần dùng tay không bóp nát dễ dàng như thế?
Thực lực của người này cũng quá đáng sợ tới nghịch thiên đi!
Bạch bạch bạch!
Pháp bảo bị Diệp Trần hủy diệt đi một cách dễ dàng, tên cường giả Cơ gia kia cũng bị dính một cỗ lực lượng phản phệ lớn, trên không trung liên tiếp lùi lại mấy chục bước, khóe miệng đã tràn ra một chút máu tươi, hiển nhiên cũng đã bị nội thương không nhẹ.
Đây là bởi vì Diệp Trần sử dụng lực lượng của mình tác dụng lên pháp bảo, cho nên cường giả Cơ gia kia mới may mắn trốn qua một kiếp.
"Thực lực của hắn...làm sao lại trở nên mạnh tới như vậy!"
Không chỉ tên cường giả Cơ gia kia ở trên mặt hiện ra vẻ mặt vô cùng trắng bệch, mà Đoan Mộc Phong ở một bên hai mắt cũng trợn lồi ra thật lớn, quả thực chính là không thể tin được những gì mình đã nhìn thấy.
Thực lực Diệp Trần trước đó biểu hiện ra đã để cho hắn cảm thấy chấn kinh, nhưng vẫn còn ở trong phạm vi có thể tiếp nhận, mà bây giờ Diệp Trần lộ ra chiêu này, lập tức xa xa nằm ngoài dự đoán của hắn, để hắn vừa kinh vừa sợ, thân thể đã không nhịn được mà bắt đầu run rẩy lên.
"Đoan Mộc Phong!"
Sau khi Diệp Trần xuất thủ chấn nhiếp mọi người, cũng không có thừa thắng truy kích, mà lại nhìn về phía Đoan Mộc Phong một lần nữa, mở miệng nhàn nhạt nói:
"Từ lúc ngươi phản bội ta, ngươi chắc phải biết sẽ có kết quả gì rồi chứ! Nể tình trước đó ngươi cũng coi như đã giúp ta, ta cho ngươi một chút thể diện, ngươi tự sát đi!"
Đoan Mộc Phong nghe được lời này của Diệp Trần thì hai con ngươi lập tức co rụt lại, sau đó thì ngửa mặt lên trời cười ha hả:
"Họ Diệp! Ngươi cho rằng ngươi là ai? Một câu nói thì có thể để cho ta tự sát? Hiện tại bên chúng ta có khoảng chín vị Độ Kiếp Đế Quân, mà các ngươi chỉ có ba vị mà thôi, chúng ta những người này cùng nhau công kích, ngươi cảm thấy ngươi chống đỡ được sao?"
Tên cường giả Cơ gia kia lúc này cũng từ trong hoảng sợ trước đó mà bình tĩnh trở lại, lập tức hét lớn một tiếng:
"Tất cả mọi người nghe hiệu lệnh của ta, đồng loạt ra tay, diệt tiểu tử này!!"
"Vâng!!"
Các cường giả của hai đại gia tộc lập tức thi nhau gọi ra pháp bảo, trên không trung hình thành xu thế kết hợp lại, vây đám người Diệp Trần ở phía dưới vào, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất thủ.
Diệp Trần thấy thế, vẻ mặt vẫn như cũ không có một chút rung động nào, lắc đầu, thấp giọng lẩm bẩm nói:
"Thôi được, hôm nay ta sẽ lấy các ngươi để luyện tay một chút, thử uy lực của Hỗn Độn Linh Bảo kia một lần!"
Cùng lúc nói ra lời này, Diệp Trần lật bàn tay một cái, trong lòng bàn tay xuất hiện một cái bia nhỏ màu xám, bỗng nhiên chính là Hỗn Độn Huyễn Diệt bia!
P/S: Ta thích nào...chương 2....chúc mọi người có nhiều sức khỏe......
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 1063: Hỗn Độn Nguyên châu
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 1063: Hỗn Độn Nguyên châu
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc Ầm!
Một kích hợp lực của chín cường giả Độ Kiếp Đế Quân, hướng về phía đám người Diệp Trần ở phía dưới ép xuống tới!
Chín cường giả Độ Kiếp Đế Quân này, tất cả đều đã tìm hiểu được lực lượng pháp tắc, chín cỗ lực lượng cường hãn dung hợp vào một chút đủ để hủy thiên diệt địa, vượt xa ngũ đại cường giả của Cơ gia ngày trước vây công bọn họ.
Ngay vào lúc Hỗn Thế Ma Viên, Cửu U Thôn Thiên Mãng và người của Lạc Hà tông, tất cả đều thay đổi lớn sắc mặt, chuẩn bị ra sức chống lại.
Hô!
Mọi người thấy một tấm bia đá màu xám từ trong lòng bàn tay của Diệp Trần bay ra, sau đó nhanh chóng cao lớn lên, ngăn ở trước mặt mọi người, cản lại một kích hợp lực của chín tên cường giả Độ Kiếp Đế Quân.
Ầm ầm!
Trên tấm bia đá màu xám kia, mang theo một cỗ khí tức to lớn cao ngạo khó mà hình dung, như thể đây là lực lượng không thuộc về thế giới này, phá hủy một kích hợp lực của chín tên cường giả Độ Kiếp Đế Quân một cách dễ dàng, hơn nữa còn hướng bọ họ hoành ép tới!
Bành! Bành! Bành!
Hỗn Độn Huyễn Diệt bia ở trên không trung quét ngang mà đi, trong nháy mắt đã có ba tên Độ Kiếp Đế Quân vốn không kịp phản ứng lại thì đã bị tấm bia đá khổng lồ kia nện cho nổ tung!
"Cái gì!"
"Đây là pháp bảo gì? Làm sao lại mạnh tới như vậy!"
"Mau lui lại... nhanh nhanh lui lại!"
...
Sáu tên cường giả Độ Kiếp Đế Quân còn lại, nhìn thấy cảnh tượng quỷ dị này, sau khi phản ứng lại thì lập tức thi nhau nhanh chóng lùi lại phía sau.
Tuy nhiên, ngay sau đó thì Hỗn Độn Huyễn Diệt bia giống như xuyên qua thời không, trực tiếp quét ngang mà tới!
Bành! Bành! Bành!
Lại có thêm ba tên Độ Kiếp Đế Quân nữa bị Hỗn Độn Huyễn Diệt bia đập trúng, rõ ràng đập cho nổ tung lên!
Ngoài đó ra, những nơi Hỗn Độn Huyễn Diệt Bia đi qua, nhưng tên cường giả bình thường của hai đại gia tộc kia, càng trông giống như giấy, đụng phải lập tức chết bất đắc kỳ tử, mười mấy tên cường giả hóa thành từng đám sương máu.
Lực lượng một kích của Hỗn Độn Huyễn Diệt bia khinh khủng như vậy!
Chỉ như thế, đây là Diệp Trần còn chưa có luyện hóa hoàn toàn món Hỗn Độn Linh Bảo này, bằng không uy lực chắc chắn còn khủng bố hơn nữa!
"Chết!"
Cùng lúc đó, Diệp Trần đã phi thân nhanh chóng lao tới, lại đuổi kịp hai tên Độ Kiếp Đế Quân, trực tiếp cong ngón búng ra hai lần lập tức tiêu diệt hai tên cường giả Độ Kiếp Đế Quân.
Đến tận đây, chẳng qua mới chỉ trong nháy mắt, chín cường giả Độ Kiếp Đế Quân đã bị Diệp Trần tiêu diệt mất tám người, vẻn vẹn chỉ còn lại có Đoan Mộc Phong kia!
"Diệp huynh đệ! Ta sai rồi! Van cầu ngươi, tha ta, tha cho ta đi a!"
Đoan Mộc Phong sớm đã bị dọa sợ đến hốn vía như muốn bay lên mây, vừa điên cuồng chạy trốn, vừa hướng về phía sau hét lớn lên, hướng Diệp Trần cố gắng cầu xin tha thứ.
Diệp Trần hừ lạnh một tiếng cũng không nói một lời, nhanh chóng đuổi theo chẳng mấy chốc cũng đã đuổi kịp tới đằng sau Đoan Mộc Phong, vung Hỗn Độn Huyễn Diệt bia lên, hướng Đoan Mộc Phong hung hăng đập xuống dưới!
Đối với những kẻ phản bội mình, Diệp Trần thế nhưng từ trước tới nay chưa bao giờ biết mềm lòng là gì.
"Không!!"
Đoan Mộc Phong thấy vậy thì lập tức phát ra một tiếng hét lớn không cam lòng, đồng thời hai tay bỗng nhiên đẩy về phía sau:
Oanh!
Một viên châu màu xanh tỏa ra hào quang óng ánh, từ trong thân thể Đoan Mộc Phong nổ bắn mà ra.
"Ồ!"
Ở bên trong Hỗn Độn Huyễn Diệt bia lập tức truyền đến tiếng kinh hô của khí linh, sau đó khí linh thông qua thần thức truyền âm vào trong đầu của Diệp Trần:
"Đây chính là Hỗn Độn Nguyên châu!"
Ầm ầm!
Viên bảo châu màu xanh kia với Hỗn Độn Huyễn Diệt bia va chạm vào nhau, ánh sáng màu xanh trên bảo châu lập tức ảm đạm đi rất nhiều.
Tuy nhiên, Đoan Mộc Phong nhân cơ hội này đã bỏ chạy đến bên ngoài hơn mấy ngàn dặm.
Mặc dù Diệp Trần có chút ngoài ý muốn, làm sao cũng không nghĩ tới, món pháp bảo này của Đoan Mộc Phong vậy mà có thể ngăn cản Hỗn Độn Huyễn Diệt bia, tuy nhiên hắn lập tức lại vỗ ra một chưởng bổ sung:
"Hư Không Chi Thủ!"
Ầm!
Đoan Mộc Phong vốn cho rằng mình có thể chạy thoát, bỗng nhiên cảm nhận được một cỗ cảm giác nguy cơ to lớn, không thể không quay đầu nhìn lại một cái.
Chỉ thấy, loáng thoáng qua có một cái bàn tay to lớn, giống như ở trong hư không đằng sau bất ngờ lao tới trên đỉnh đầu của hắn, hung hăng đập xuống dưới!
"Không!!"
Đoan Mộc Phong rống lớn một tiếng, cả người ngay lập tức bị đập thành một đám sương máu, chết không thể chết thêm lần nữa.
Mà các cường giả còn lại của hai đại gia tộc thì sớm đã bị sự cường đại của Diệp Trần làm cho vô cùng rung động, mắt thấy toàn bộ chín cường giả Độ Kiếp Đế Quân tất cả đều đã ngã xuống, bọn họ nơi nào còn dám ở lại, từng tên thi nhau chạy như điên.
Diệp Trần cũng lười đuổi theo, thuận tay hướng kiện pháp bảo mà trước đó Đoan Mộc Phong lấy ra bắt lấy, viên bảo châu tỏa ra ánh sáng màu xanh kia đã được Diệp Trần nắm vào trong lòng bàn tay.
Thật ra thì, Diệp Trần trước đó đã từng thấy Đoan Mộc Phong dùng qua pháp bảo này, lúc ấy hắn cảm thấy viên bảo châu này không đơn giản, bây giờ xem ra hiển nhiên so với sự tưởng tượng của hắn còn vô cùng không đơn giản.
Ong ong ~
Sau khi viên bảo châu màu xanh kia rơi vào trong lòng bàn tay của Diệp Trần thì lập tức giãy giụa kịch liệt, hiển nhiên là khí linh của pháp bảo muốn thoát khỏi sự khống chế của Diệp Trần.
Diệp Trần tâm niệm vừa động ngay lập tức xóa đi tinh thần lạc ấn mà Đoan Mộc Phong lưu lại trên viên bảo châu này, sau đó thì viên bảo châu này lập tức im lặng lại.
"Khí linh tiền bối, ngươi vừa rồi nói nó là Hỗn Độn Nguyên châu? Chẳng lẽ cũng là một cái Hỗn Độn Linh Bảo?"
Diệp Trần thu hồi Hỗn Độn Huyễn Diệt bia vào trong cơ thể, dùng thần niệm câu thông với khí linh của Hỗn Độn Huyễn Diệt bia.
"Không sai! Chuẩn xác mà nói, thứ này có lẽ cũng chỉ là một bộ phận của Hỗn Độn Nguyên châu!"
Khí linh của Hỗn Độn Huyễn Diệt bia lập tức bắt đầu giải thích cho Diệp Trần nghe:
"Lúc trước lão chủ chân dùng thần thông vô thượng, phong ấn mảnh tinh vực này, chắc là đã đoán trước chắc hắn sẽ có một ngày con người sẽ tới nơi đây, cho nên mới chia Hỗn Độn Nguyên châu có năng lượng to lớn ra làm tám phần, phân tán ở bên trong mảnh tinh vực này..."
"Chỉ cần tìm được toàn bộ tám viên bảo châu này, ngưng tụ thành Hỗn Độn Nguyên châu một lần nữa, thì khi đó năng lượng cường đại của Hỗn Độn Nguyên châu có thể phá vỡ phong ấn của mảnh tinh vực này!"
Diệp Trần nghe xong lời này, lập tức mừng rỡ, tuy rằng bây giờ hắn đã thu được Hỗn Độn Huyễn Diệt bia và Hỗn Độn thú, thế nhưng lại phát hiện phong ấn của mảnh tinh vực này thực sự quá mức cường đại, căn bản không cách nào có thể pháp vỡ.
Dựa theo cách nói của khí linh Hỗn Độn Huyễn Diệt bia thì hắn chỉ cần đi tìm được thêm bảy viên đồng châu khác, hợp thành Hỗn Độn Nguyên châu một lần nữa thì có thể phá vỡ được phong ấn của tinh vực Huyễn Diệt này sau đó mới có thể mang theo mọi người rời đi.
"Chỉ là không biết, bảy viên đồng châu khác hiện tại đang ở nơi nào?"
Ngay vào lúc Diệp Trần đang suy nghĩ:
Ở nơi xa!
Hô!
Hô!
Hô!
Từng đạo khí tức cường hãn đột nhiên hò hét mà tới, đảo mắt một cái cũng đã đi tới trước mặt Diệp Trần.
Mà người dẫn đầu kia bỗng nhiên chính là lão tổ Cơ gia mà trước đó bị Diệp Trần lừa.
Mà ngoài lão tổ Cơ gia và các cường giả Cơ gia ra thì các cường giả của sáu đại gia tộc còn lại, thế mà tất cả cũng đều tới đây, có tới hơn mười vị cường giả Độ Kiếp Đế Quân!
Người của Lạc Hà tông vừa mới được thở dốc một lúc thì sau khi nhìn thấy đội hình này ngay lập tức vẻ mặt của tất cả lại biến sắc, nhịn không được mà run lẩy bẩy, có người thậm chí còn suýt chút nữa vì sợ quá mà ngất đi.
Có tới hơn mười vị Độ Kiếp Đế Quân, đội hình bực này, sao mà kinh khủng!
"Tiểu tử ngươi rất giỏi! Thế mà ngay cả lão phu cũng bị ngươi lừa!"
Lão tổ Cơ gia đầu tiên là nhìn người của Lạc Hà tông ở phái dưới một cái, sau đó lại nhìn vào Diệp Trần một lúc, bên trong đôi mắt hiện ra ngọn lửa giận vô cùng nồng đậm.
Chuyện cho tới bây giờ, xem như thằng ngu cũng có thể nhìn ra, Diệp Trần tuyệt đối không bị Hỗn Độn thú đoạt xá, bằng không cần gì phải quan tâm tới sự sống hay cái chết của những người ở dưới này?
Diệp Trần đảo mắt quét qua các cường giả của bảy đại gia tộc, trên mặt cũng không thể không hiện ra vẻ mặt ngưng trọng.
Cường giả đỉnh cấp của bảy đại gia tộc vậy mà tất cả cũng đều tới, mà tới tận hơn mười vị Độ Kiếp Đế Quân, nhất là thực lực của lão tổ Cơ gia kia, đã có thể so với cường giả cấp Đại Đế cũng không kém nhiều lắm, Diệp Trần cho dù có Hỗn Độn Huyễn Diệt bia ở trong tay thì cũng cảm nhận được áp lực to lớn!
P/S: Ta thích nào....chương ba....chức mọi người có nhiều sức khỏe......bạo chương ngày mồng 1....mong muốn được lì xì:D
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 1064: Đánh bại lão tổ Cơ gia!
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 1064: Đánh bại lão tổ Cơ gia!
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc Đúng lúc này, Hỗn Độn Huyễn Diệt bia trong cơ thể của Diệp Trần bỗng nhiên khẽ run lên:
Hô!
Một đạo hư ảnh khổng lồ đột nhiên xuất hiện ở trên đỉnh đầu Diệp Trần.
"Đây là.... Quái vật gì?"
Mọi người ở xung quanh lập tức giật nảy mình, thi nhau kinh hô lên, mà lão tổ Cơ gia kia thì sắc mặt càng là thay đổi lớn, không thể không liên tục lùi lại.
Chỉ thấy đạo hư ảnh này giống như một con trâu rừng to lớn, tuy nhiên lại có khuôn mặt của con người, bỗng nhiên chính là con Hỗn Độn thú kia!
Tuy nhiên, đây cũng không phải là bản thể của Hỗn Độn thú, chỉ là một đạo hình chiếu tinh thần mà thôi.
Hỗn Độn thú mặc dù không có cách nào chạy ra khỏi không gian phong ấn của Hỗn Độn Huyễn Diệt bia, nhưng lại có thể dùng thần niệm của chính mình, thông qua khe hở chiếu hình ra ngoài.
Hắn bây giờ cũng đã ở cùng một trận doanh với Diệp Trần, tự nhiên không thể để Diệp Trần gặp phải nguy hiểm, nhỡ đâu xảy ra chút chuyện gì ngoài ý muốn thì hắn sẽ bị nhốt ở bên trong Hỗn Độn Huyễn Diệt bia mãi mãi.
"Nô bộc ti tiện! Lá gan của ngươi thật đúng là không nhỏ a!"
Một đôi mắt lớn tròn trịa của Hỗn Độn thú trừng một cái, gắt gao nhìn chằm chằm vào lão tổ Cơ gia ở phía dưới, nói ra lời khiển trách lạnh lùng.
Lão tổ Cơ gia nhìn thấy Hỗn Độn thú hiện thân thì lập tức suýt chút nữa bị dọa cho tè dầm, tuy nhiên chẳng mấy chốc thì lại phát hiện, Hỗn Độn thú trước mắt chẳng qua chỉ là một đạo hình chiếu bằng tinh thần mà thôi, trong nháy mắt lại thở phào nhẹ nhõm, sau khi vẻ mặt dao động một lúc, bỗng nhiên cười lạnh nói:
"Không nghĩ tới ngươi thế mà bị một tên tiểu tử vắt mũi còn chưa sạch thu phục, xem ra ngươi cũng không có lợi hại như ta tưởng tượng a!"
Trước kia hắn sở dĩ thần phục Hỗn Độn thú, chẳng qua là muốn từ chỗ của Hỗn Độn thú thu hoạch được chỗ tốt cho việc tu luyện của mình, bây giờ thấy Hỗn Độn thú đã bị Diệp Trần thu phục, tự nhiên cũng sẽ không tiếp tục tự cho mình là nô bộc.
Hơn nữa, hắn thấy, tu vi và thực lực của mình cũng không kém Diệp Trần, chỉ cần phối hợp với cường giả của bảy tộc giết chết Diệp Trần, nói không chừng có thể đạt được pháp bảo của Diệp Trần, sau đó xoay người trở thành chủ nhân của Hỗn Độn thú!
Hỗn Độn thú thấy ngày thường lão tổ Cơ gia khúm núm trước mặt mình, bây giờ vậy mà cũng dám nói với mình như vậy thì lập tức tức giận nổi trận lôi đình, đáng tiếc hắn căn bản không có bất kỳ biện pháp nào.
"Diệp tiểu tử, ngươi nhanh diệt cái tên tiện nô này cho ta!"
Hắn bây giờ chỉ là một đạo hình chiếu tinh thần, không có một chút sức chiến đấu nào, chỉ có thể dựa vào Diệp Trần.
Diệp Trần không thể không lắc đầu, tuy nhiên hắn vẫn gọi ra Hỗn Độn Huyễn Diệt bia, hung hăng hướng lão tổ Cơ gia mà đánh tới!
Ầm ầm!
Hỗn Độn Huyễn Diệt bia trong nháy mắt bành trướng tới độ cao gần vạn mét, mang theo khí tức hỗn độn kinh người, hoành ép cửu thiên, hướng lão tổ Cơ gia trấn áp tới!
"Ừm?"
Lão tổ Cơ gia hiển nhiên cũng không nghĩ tới, món pháp bảo trong tay Diệp Trần vậy mà cường đại như vậy, thậm chí đều vượt qua uy năng của Thần khí!
"Chu Hoàng kiếm!"
Lão tổ Cơ gia không đám chủ quan chút nào, lập tức gọi là pháp bảo vô thượng của Cơ gia bọn họ.
Ầm!
Cùng với một đạo ánh sáng vàng sáng chói xông thẳng lên trời cao, một thanh kiếm khổng lồ bay lên không trung, hướng Hỗn Độn Huyễn Diệt bia mà ngăn cản.
Bá bá bá!
Các cường giả của bảy đại gia tộc ở xung quanh thấy cảnh này thì lập tức thi nhau lùi lại, trên mặt của mọi người đầy vẻ kinh hãi:
"Bia đá kia là pháp bảo gì? Khí tức làm sao lại nghịch thiên tới như thế!"
"Lão tổ Cơ gia ngay cả Chu Hoàng kiếm cũng buộc phải lấy ra!"
"Chu Hoàng kiếm thế nhưng là thần binh đệ nhất của trong núi Huyễn Diệt, ở bên trong hàng ngũ Thần khí cũng thuộc về thượng phẩm, lão tổ Cơ gia chắc là có thể thắng a?"
"Cái vấn đề này cũng khó mà nói! Pháp bảo của tiểu tử kia có phần tà môn, dường như cũng không kém hơn so với Chu Hoàng kiếm đâu!"
...
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Trong tiếng kinh hô của tất cả mọi người ở xung quanh, hai đại pháp bảo định cấp Hỗn Độn Huyễn Diệt bia và Chu Hoàng kiếm đã điên cuồng va chạm vào nhau tới ngàn vạn lần, thời không trong phạm vi vạn dặm xung quanh cũng sớm đã bị ảnh hưởng vỡ nát không chịu nổi, hai người bây giờ hoàn toàn là đánh nhau ở bên trong "hư không" (P/s: đánh nát thời không thì hóa thành hư không, hư không chỉ tồn tại trong thời gian ngắn sẽ bị thời không lấp đầy).
Không thể không nói, thực lực của lão tổ Cơ gia này cũng rất chi là mạnh, không hổ là lão quái vật sống ở trên núi Huyễn Diệt mấy vạn năm, thực lực đã gần tiếp cận với cấp Đại Đế, ở trước khi Diệp Trần chưa có đốn ngộ, căn bản xa xa không cách nào đánh đồng được với ông ta!
Cho dù là bây giờ, nếu không phải trong tay Diệp Trần có Hỗn Độn Huyễn Diệt bia thì chỉ sợ sớm đã rơi vào thế hạ phong từ lâu rồi!
"Đồ đần! Quả thực là đồ đần! Trong tay có Hỗn Độn Linh Bảo đỉnh cấp mà còn không đối phó được một tên phế vật! Vẫn là để ta tới giúp ngươi đi!"
Trên đỉnh đầu hai người, hình chiếu tinh thần của Hỗn Độn thú nhìn chiến đấu của hai người vào trong mắt thì lập tức vừa vội vừa tức, trong nháy mắt hóa thành một sợi ánh sáng trắng, lập tức vui vào trong đầu của Diệp Trần.
"Tiểu tử! Không cần phản kháng, cẩn thận lĩnh ngộ ảo diệu trong một chiêu này của ta!"
Diệp Trần bỗng nhiên cảm nhận được thức hải của mình khẽ run lên, hơi do dự một chút, cuối cùng lựa chọn tiếp nhận sợi năng lượng tinh thần này của Hỗn Độn thú.
Hỗn Độn thú bây giờ với hắn cũng coi là cùng chung mối thù, cũng không thể ở vào thời điểm này mà gây ra chuyện bất lợi cho hắn.
Ông ~~
Sau khi Diệp Trần tiếp nhận đạo lực lượng tinh thần này của Hỗn Độn thú, trong đầu bỗng nhiên dần hiện ra một chiêu mà Hỗn Độn thú trước đó dùng hai cái sừng công kích hắn, tuy nhiên lại hiển thị chậm lại vô số lần, để Diệp Trần có thể nhìn thấy rõ huyền bí được ẩn giống trong một chiêu này!
"Thì ra là thế! Không nghĩ tới Hỗn Độn thú đối với việc vận dụng áo nghĩa Hỗn Độn đã đạt tới tình trạng huyền diệu như thế này!"
Bỗng nhiên, Diệp Trần từ bên trong một chiêu này, dường như đã lĩnh ngộ được áo nghĩa tinh túy của Hỗn Độn, mặc dù mới chỉ hiểu được một chút vẻ bề ngoài mà thôi, thế nhưng lại đi so với trước đó thì đã có sự tiến bộ hơn rất nhiều!
Không thể không nói, nếu như lúc trước hắn không phải trùng hợp may mắn mà tìm hiểu được lực lượng Vĩnh Hằng thì cho dù là một trăm tên Diệp Trần ở cùng một chỗ cũng tuyệt đối chắc chắn không phải là đối thủ của Hỗn Độn thú!
"Hỗn Độn Nhất Kích!"
Sau khi sư hiểu biết đối với Hỗn Độn pháp tắc đạt tới cảnh giới hoàn toàn mới, Diệp Trần lập tức vung Hỗn Độn Huyễn Diệt bia lên, lấy bia đá bắt chước hai cái sừng của Hỗn Độn thú, hướng lão tổ Cơ gia hung hăng đập xuống tới!
"Sao lại thế!"
Lão tổ Cơ gia kia, hiển nhiên không nghĩ tới, thực lực của Diệp Trần sẽ lập tức đột nhiên tăng mạnh, lập tức phát ra một tiếng kinh hô, lập tức giơ Chu Hoàng kiếm nằm ngang trước mặt, toàn lực ngăn cản.
Cạch!
Thần khí Chu Hoàng kiếm và Hỗn Độn Huyễn Diệt bia lại hung hăng va chạm vào nhau.
Tuy nhiên công kích lần này của Diệp Trần rõ ràng sắc bén hơn rất nhiều:
Răng rắc!
Dưới sự va chạm mạnh của cái bia đá khổng lồ kia vào trên thanh Thần khí Chu Hoàng kiếm, thanh Chu Hoàng kiếm kia thế mà đứt gãy ra!
"Phốc!"
Lão tổ Cơ gia phải gánh chịu phản phệ ngay lập tức điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi lớn, cả người lập tức bay ngược ra đằng sau, khí tức nhanh chóng giảm xuống rất nhiều, vẻ mặt cũng trở nên vô cùng trắng bệch.
"Cái này... cái này..."
Những người đang đứng quan sát ở xa xa xung quanh trên trời, thậm chí cả những người ở trong sơn cốc phía dưới thấy cảnh tượng này thì tất cả ngay lập tức đều trợn mắt há hốc mồm.
Thật ra thì từ lúc hai người giao thủ cho đến lúc phân ra thắng bại, trước sau chẳng qua cũng chỉ trong hơn một cái chớp mắt.
Cho dù là ai cũng không nghĩ tới, lão tổ Cơ gia lôi ra cả Thần khí thượng phẩm rồi vậy mà vẫn thua tới một cách nhanh chóng như thế!
Cường giả bảy tộc ở xa xa, thấy cảnh này thì hai mắt lập tức nhìn nhau, từng tên giống như tưởng mình đang nằm mơ.
Mà Hỗn Thế Ma Viên, Cửu U Thôn Thiên Mãng và đám người Hi Nguyệt ở phía dưới, sau khi phản ứng lại thì thi nhau hưng phấn kinh hô lên:
"Thế mà lại thắng? Tu vi của Tôn thượng bây giờ chỉ sợ so với lão chủ nhân ngày xưa trước lúc chưa mở ra thế giới cũng chẳng kém bao nhiêu đi!"
Cửu U Thôn Thiên Mãng nhịn không được mà cảm khái một tiếng, bên trong đôi mắt hiện ra vẻ vô cùng kích động.
P/S: Ta thích nào...chương 4 rồi nha....dịch nào dịch nào....
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 1065: Bát đại nguyên châu!
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 1065: Bát đại nguyên châu!
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc "Lão tổ Cơ gia, ngươi không phải là đối thủ của ta, nhận thua đi!"
Diệp Trần giơ Hỗn Độn Huyễn Diệt bia trong tay lên cao, lạnh lùng nhìn xuốg lão tổ Cơ gia đã bị thương ở phía dưới, nhàn nhạt mở miệng nói.
Không nghĩ tới, lão tổ Cơ gia lại cười lạnh:
"Tiểu tử, lão phu quả thật là coi thường ngươi! Tuy nhiên, ngươi cho rằng hủy đi Chu Hoàng kiếm, thì lão phu không làm gì được ngươi sao?"
Nói xong lời này, bàn tay lão tổ Cơ gia bỗng nhiên lật một cái:
Oanh!
Từ trong lòng bàn tay của lão tổ Cơ gia bỗng nhiên xuất hiện một viên bảo châu phát ra ánh sáng trắng, cùng với viên bảo châu trong tay Diệp Trần kia ngoài khác nhau về màu sắc ra thì có thể nói là giống nhau y như đúc.
"Cũng không phải chỉ có mình ngươi là có Hỗn Độn Linh Bảo, lão phu cũng có!"
Lão tổ Cơ gia hừ lạnh một tiếng, chân nguyên rót vào bên trong viên bảo châu màu trắng kia, lập tức phát ra một đạo ánh sáng sáng chói.
Diệp Trần nhìn thấy viên bảo châu màu trắng thần bí kia thì hai mắt lập tức trừng một cái.
Lúc này, giọng nói của khí linh Hỗn Độn Huyễn Diệt bia lại truyền vào trong đầu Diệp Trần một lần nữa:
"Đây chính là một trong tám bộ phận của Hỗn Độn Nguyên Châu!"
"Hỗn Độn Nguyên châu kia được lão chủ nhân chia làm tám bộ phận, phân biệt đối ứng với Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Lôi, Quang!"
"Viên trong tay của ngươi là Phong Nguyên Chi châu, mà viên trong tay lão già này thì Quang Nguyên Chi châu!"
Giọng nói của Khí linh vừa mới rơi xuống, lão tổ Cơ gia bỗng nhiên hướng về phía sáu đại tộc còn lại cao giọng la lên:
"Sáu vị gia chủ, lấy thần châu của các ngươi ra đi! Tiểu tử này là kẻ địch chung của bảy đại gia tộc chúng ta, chúng ta nhất định phải lấy bảy viên thần châu ra phối hợp với nhau thì mới có thể diệt đi kẻ này!"
Sáu người cầm lái của sáu đại gia tộc còn lại cũng đã ý thức được sự cường đại của Diệp Trần, nghe thấy lời này của lão tổ Cơ gia thì sau khi hai mắt nhìn nhau, tất cả đều thi nhau khẽ quát lớn một tiếng:
Ầm!
Ầm
Ầm
Từng viên bảo châu sáng chói thi nhau từ trong tay của sáu gia chủ sáu đại gia tộc bắn ra.
"Mộc Nguyên Chi châu!"
"Thủy Nguyên Chi châu!"
"Hỏa Nguyên Chi châu!"
...
Bảy đại gia tộc vậy mà gọi ra bảy viên nguyên châu, cùng với Phong Nguyên Chi châu trước đó mà Diệp Trần đạt được, bát đại nguyên châu vậy mà đều tập trung ở đây!
"Thật đúng là vừa mới nghe thấy còn chưa kịp đi tìm thì tất cả đã có đầy đủ ở đây!"
Diệp Trần thấy cảnh này, đầu tiên là sửng sốt, sau đó thì nhịn không được mà cười lên ha hả.
Vừa rồi hắn còn đang sầu muộn, không biết đi nơi nào tìm kiếm bảy viên nguyên châu còn lại, không nghĩ tới vậy mà ở trong tay của bảy đại gia tộc, hơn nữa bây giờ xuất hiện cùng một lúc ở trước mặt hắn!
Hoá ra, bảy gia tộc sở dĩ có thể trở thành bảy đại gia tộc của núi Huyễn Diệt cũng là bởi vì trong tay bọn họ phân biệt nhau nắm giữ lấy một bộ phận của Hỗn Độn Nguyên châu.
Phải biết, Hỗn Độn Nguyên châu tuy rằng được chia ra làm tám, nhưng vẫn là Hỗn Độn Linh Bảo, hơn nữa đều không kém Thần khí chút nào, là một trong những bảo vật trấn tộc của bảy đại gia tộc.
Hơn nữa, ở trên núi Huyễn Diệt này, vẫn luôn lưu truyền một cái truyền thuyết, khi tám viên thần châu tập trung lại là có thể mở ra phong ấn của tinh vực Huyễn Diệt.
Đáng tiếc là bảy đại gia tộc đạt được bảy viên thần châu, duy chỉ có viên thần châu thứ tám Phong Nguyên Chi châu thì vẫn luôn không có người tìm thấy.
Trước đó, Đoan Mộc Phong sở dĩ bị cường giả Cơ gia truy sát cũng là bởi vì hắn đật được viên thần châu thứ tám Phong Nguyên Chi châu kia.
Chỉ có điều bây giờ lại rơi vào trong tay của Diệp Trần!
Cường giả của bảy tộc thấy Diệp Trần bỗng nhiên bật cười thì lập tức thi nhau ngạc nhiên một lúc, hiển nhiên không biết là Diệp Trần đang cười vì cái gì.
"Tiểu tử này chẳng lẽ bị hóa điên rồi sao?"
"Sắt chết đến nơi rồi thế mà còn cười ra sảng khoái như vậy!"
"Bảy viên thần châu kết hợp, ta cũng không tin lần này hắn còn có thể sống!"
...
Người cầm lái của bảy đại gia tộc, vừa kêu gào đồng thời đã đối với Diệp Trần hiện lên chiều hướng vây quanh.
Phải biết, tuy rằng gia chủ sáu đại gia tộc khác, thực lực không bằng lão tổ Cơ gia, nhưng chít ít thì cũng đều là cường giả Độ Kiếp hậu kỳ, lạo thêm lão tổ Cơ gia vị cường giả cấp chuẩn Đại Đế này (cấp nửa bước Đại Đế), hơn nữa bảy người này, mỗi người còn có một cái Hỗn Độn Linh Bảo, cho dù là thật đối mặt với cường giả cấp Đại Đế cũng có sức đánh một trận!
"Không cần phải nói lời vô nghĩa với tên tiểu tử này, Chúng ta đồng loạt ra tay giết hắn!"
Lão tổ Cơ gia hét lớn một tiếng, thúc giục Quang Nguyên Chi châu trong tay đối với Diệp Trần xuất thủ trước.
Ầm!
Quang Nguyên Chi châu mang theo lực lượng Hỗn Độn vô cùng to lớn hướng về phía Diệp Trần nổ bắn mà tới!
Mà sáu gia chủ của sáu đại gia tộc còn lại cũng theo đó mà thi nhau hướng về phía trước:
Oanh! Oanh! Oanh!
Lục đại nguyên châu còn lại cũng thi nhau được gọi ra hướng về phía Diệp Trần mà công kích tới.
Bảy đại cường giả đỉnh cấp, vận dụng bảy viên Hỗn Độn Linh Bảo, trong nháy mắt phong bế tất cả đường lui của Diệp Trần, giống như ngưng kết thời gian lại, phong ấn lại không gian, để Diệp Trần muốn tránh cũng không thể tránh, không thể làm gì!
Hỗn Thế Ma Viên ở phía dưới thấy thế, không nhịn được muốn xông lên phía trước giúp một tay thì lại bị Cửu U Thôn Thiên Mãng ở một bên kéo lại:
"Lão vượn, ngươi bình tĩnh một chút! Loại chiến đấu cấp bậc này, đã không phải là chúng ta có thể nhúng tay vào, ngươi và ta bây giờ mà đi lên, chẳng những không giúp đỡ được gì, còn sợ sẽ làm vướng víu cho Tôn thượng!"
Hỗn Thế Ma Viên nghe được điều này thì lập tức vừa tức vừa gấp, song quyền nắm chặt, hai mắt đỏ bừng, cuối cùng vẫn là nhịn được.
Cửu U Thôn Thiên Mãng nói không sai, bảy đại cường giả đỉnh cấp tăng thêm bảy viên Hỗn Độn Linh Bảo, một kích hợp lực của đội hình cường đại như thế, đã có thể so với cường giả cấp Đại Đế, xa xa không phải thực lực ở cấp độ như bọn họ có thể nhúng tay!
Hi Nguyệt thấy cảnh này, trên gương mặt xinh đẹp đã trắng bệch từ lâu, thân thể mềm mại lại phải lung lay như thể sắp đổ, tinh thần căng thẳng tới cực điểm.
Ầm ầm!
Một kích hợp lực của bảy đại cường giả đỉnh cấp, bảy cỗ lực lượng đủ để hủy thiên diệt địa, toàn bộ tập trung vào trên người Diệp Trần, lập tức phát ra một đạo hào quang vô cùng sáng chói, xen lẫn tiếng vỡ vụn của thời không, vang vọng thật lâu không thôi.
Bảy cỗ lực lượng hỗn độn mênh mông kia, sau khi tập trong vào một chỗ, toàn bộ thiên địa đều rung chuyển, như thể rơi xuống vực thẳm vô biên, thiên địa đang thay đổi, dường như đã mất đi khả năng khống chế, ngay cả lực lượng pháp tắc dường như cũng đang vỡ tan một cách nhanh chóng!
"Lực lượng này, thật là khủng khiếp!"
"Một kích hợp lực của bảy đại thần châu, vậy mà cường đại đến tình trạng này!"
"Tiểu tử kia lần này chắc chắn phải chết!"
...
Cường giả của bảy đại gia tộc còn lại, sóm đã lùi ra ngoài hơn ngàn dặm, nhìn qua cảnh tượng một kích hợp lực cường đại của bảy đại cường giả đánh nát bấy không gian mà thi nhau kinh hô cảm khái.
Mà đám người Hi Nguyệt ở phía dưới thì mọi người đều có vẻ mặt trắng bệch, nhất là Hi Nguyệt, mặt nghệt ra như mất sổ gạo, nhưng đôi mắt đẹp vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào đoàn hào quang óng ánh ở trên trời cao, hy vọng lại có thể có kỳ tích xảy ra.
Tuy nhiên đợi một lúc lâu, cái gì cũng không thấy xảy ra, thậm chí cũng đã hoàn toàn không cách nào cảm ứng được khí tức của Diệp Trần.
"Trần, ngươi thật sư cứ bỏ ta ở lại như vậy sao?"
Trên mặt Hi Nguyệt trắng bệch không chút máu, thân thể lay động một lúc, như thể lúc nào cũng có thể ngã xuống đất.
Ngay vào lúc trong Tuyệt Ảnh cốc là một mảnh tuyệt vọng, lúc cường giả của bảy tộc vô cùng phấn chấn:
Ầm ầm!
Từ bên trong đoàn hào quang sáng chói thật lâu vẫn chưa tán đi kia, đột nhiên có một tấm bia đá khổng lồ màu xám bay ra, hướng một tên cường giả bên trong bảy đại cường giả hung hăng đập xuống!
P/S: Ta thích nào....chương 5....không thấy ai có động tĩnh gì hết, vậy có khi để dành chương mất:D... kim phiếu TLT a...
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 1066: Truy sát!
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 1066: Truy sát!
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc "Cái gì!"
"Chuyện này tuyệt đối không có khả năng!"
"Tiểu tử kia thế mà không chết!"
...
Mọi người bị cảnh tượng bất ngờ này làm cho hoàn toàn sợ ngây người, thi nhau kinh hô lên.
Cho dù là ai cũng không nghĩ tới, bảy đại cường giả đỉnh cấp, sử dụng bảy kiện Hỗn Độn Linh Bảo cùng nhau hợp kích, thế mà vẫn như cũ không thể giết chết Diệp Trần!
Chẳng lẽ tiểu tử này đã trở thành cường giả cấp Đại Đế rồi hay sao?
Bọn họ lại làm sao biết được rằng, Diệp Trần bây giờ đã lĩnh hội Vĩnh Hằng, có thể siêu thoát ra khỏi pháp tắc bất cứ lúc nào, ngay cả cường giả cấp Đại Đế cũng không ở trong thế giới của hắn thì cũng tuyệt đối không làm gì được Diệp Trần.
Mà vị cường giả bị Hỗn Độn Huyễn Diệt bia công kích, sau khi phản ứng lại, đã né tránh không kịp, lập tức gầm nhẹ một tiếng, lập tức giơ nguyên châu trong tay lên để ngăn cản.
Người này chính là Đoan Mộc Thọ gia chủ của Đoan Mộc gia, gọi ra thì chính là Mộc Nguyên Chi châu.
Tuy rằng Mộc Nguyên Chi châu này cũng là Hỗn Độn Linh Bảo, nhưng dù sao chỉ là một phần tám của Hỗn Độn Nguyên châu, so với Hỗn Độn Huyễn Diệt bia kia thì căn bản không có cùng một cái cấp bậc, hơn nữa sau khi Diệp Trần bước vào pháp tắc thì đột nhiên tập kích, Đoan Mộc Thọ căn bản cũng không kịp phản ứng.
Ầm ầm!
Dưới áp lực của Hỗn Độn Huyễn Diệt bia lập tức áp chế mũi nhọn của Mộc Nguyên Chi châu xuống, sau đó thì hung hăng đập vào trên người của Đoan Mộc Thọ.
Bành!
Đoan Mộc Thọ ngay cả tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra, cả người đã bị Diệp Trần nện cho ngay lập tức nổ tung!
"Mộc Nguyên Chi châu, thu!"
Ở trong nháy mắt, sau khi giết chết Đoan Mộc Thọ chỉ trong nháy mắt, Mộc Nguyên Chi châu trước tiên cũng bị Diệp Trần bỏ vào trong túi, sau đó thì hướng sáu đại cường giả khác đột kích mà đi.
Ầm! Ầm! Ầm!
Diệp Trần thừa dịp mấy đại cường giả còn lại còn chưa có hoàn toàn phải ứng lại thì lập tức lại ra liên tiếp ba đòn.
Bành! Bành! Bành!
Ngay lập tức lại có ba tên gia chủ bị Diệp Trần hùng Hỗn Độn Huyễn Diệt bia nện cho nổ tung!
"Thủy Nguyên Chi châu!"
"Hỏa Nguyên Chi châu!"
"Thổ Nguyên Chi châu!"
Chẳng mấy chốc lại có ba viên nguyên châu rơi vào trong tay của Diệp Trần.
Đến tận đây, tám viên nguyên châu thì đã có năm viên được Diệp Trần bỏ vào trong túi của mình.
"Tiền bối bớt giận! Ta chính là bị lão thất phu của Cơ gia ép buộc, cũng không phải cố ý là địch với tiền bối, cầu ngài..."
Sau khi gia chủ của Hiên Viên gia phản ứng lại thì vừa nhanh chóng chạy như điên, vừa ngoái đầu hướng Diệp Trần đang đuổi theo ở phía sau mà điên cuồng hò hét, cố gắng cầu xin tha thứ.
Đáng tiếc không đợi hắn nói xong thì đã bị Hỗn Độn Huyễn Diệt bia kia hung hăng đập xuống không lưu tình một chút nào!
Ầm!
Ầm!
Gia chủ Hiên Viên gia này so với những gia chủ của những gia tộc trước đó thì có tu vi mạnh hơn rất nhiều, một kích của Diệp Trần vậy mà chưa thể đập chết hắn, tuy nhiên ngay sau đó lại bổ sung thêm một nhát, gia chủ Hiên Viên gia cuối cùng vẫn là không thể gánh vác, bị Diệp Trần dùng bia lớn nện thẳng vào mà nổ tung lên!
"Kim Nguyên chi châu!"
Viên nguyên châu thứ sáu vào tay, Diệp Trần lại thừa thế xông lên hướng gia chủ Văn Nhân gia kia.
"Diệp tiền bối! Trước đó là vãn bối có mắt không tròng, khẩn cầu ngài tha ta một mạng! Văn Nhân gia chúng ta nguyện ý quy thuận Diệp tiền bối vĩnh viễn!"
Gia chủ Văn Nhân gia đã chạy như điên ra tới bên ngoài được mấy vạn dặm, nhìn thấy Diệp Trần hướng hắn mà truy sát tới thì lập tức dọa đến hồn vía như muốn lên mây, lập tức cũng hò hét lớn lên.
"Hừ!"
Diệp Trần hừ lạnh một tiếng, tốc độ không giảm chút nào, không có mở miệng trả lời.
Gia chủ Văn Nhân gia lập tức cuống lên, lập tức hô to lần nữa:
Cháu cái của vãn bối là Văn Nhân Nguyệt, chính là mỹ nữ đệ nhất trên núi Huyễn Diệt, chỉ cần Diệp tiền bối chịu tha cho ta một mạng, ta bằng lòng tôn nữ kia của ta cho Diệp tiền bối!
Vị gia chủ Văn Nhân gia này hiển nhiên là nhìn thấy cảnh tượng Diệp Trần đối đãi với Hi Nguyệt, còn tưởng là Diệp Trần ham mê sắc đẹp cho nên ngay cả cháu gái của mình cũng hiến đi ra.
Đáng tiếc, hắn cũng không nghĩ tới một chút, lấy cảnh giới và tâm chí của Diệp Trần bây giờ, chỉ là sắc đẹp thì làm sao có khả năng hấp dẫn được hắn?
"Chết đi!"
Diệp Trần thi triển ra Thời Không pháp tắc, trong nháy mắt đã đuổi kịp gia chủ Văn Nhân gia, lại vũng Hỗn Độn Huyễn Diệt bia lên lần nữa, dùng ra một chiêu mà trước đó Hỗn Độn thú đã truyền cho hắn.
Bành!
Chỉ cần một kích, vị gia chủ Văn Nhân gia kia đã chết thảm ở dưới Hỗn Độn Huyễn Diệt bia.
"Lôi Nguyên Chi châu, thu!"
Sau khi viên nguyên châu thứ bảy rơi vào tay, trong tay Diệp Trần bây giờ chỉ còn lại có viên Quang Nguyên Chi châu trong tay lão tổ Cơ gia kia mà thôi.
"Ừm?"
Diệp Trần trước sau giết chết sáu đại cường giả dùng chính là thủ đoạn lôi đình, chẳng qua chỉ là một cái vung tay, ngay cả một phút cũng không dùng đến.
Mà ngay ở bên trong mấy chục giây ngắn ngủi này, lão tổ Cơ gia thế mà đã trốn không thấy tăm hơi đâu!
Tuy nhiên, lấy sự mạnh mẽ của thần niệm Diệp Trần bây giờ, trong nháy mắt đã có thể bao chùm mấy trăm vạn dặm xung quanh, chẳng mấy chốc thì đã tìm được tung tích của lão tổ Cơ gia.
"Thế mà cũng đã bay ra khỏi núi Huyễn Diệt! Lão già này chạy thì ngược lại là rất nhanh!"
Diệp Trần đối với tốc độ kinh người của lão tổ Cơ gia thì có hơi chút kinh ngạc, lúc này dùng toàn lực để đuổi theo tới, mà một số cường giả của sáu tộc chạy trốn khắp nơi để Diệp Trần gặp được ở ven đường đường đi, cũng bị Diệp Trần thuận tay giết chết.
Trải qua trận này, đoán sơ sơ qua một chút thì cường giả cảnh giới Độ Kiếp Hóa Thần trên toàn bộ núi Huyễn Diệt, ít nhất thì cũng phải mất đi hơn nửa, về phần tu sĩ cảnh giới Hợp Đạo, thậm chí cảnh giới Phản Hư càng là tử thương vô số kẻ, ở trên mặt đất la hét thảm thiết khắp nơi, cả ngọn núi Huyễn Diệt lớn như vậy, gặp phải một trận hạo kiếp trước nay chưa từng có.
Chẳng mấy chốc, Diệp Trần thúc giục toàn lực khởi động Thời Không pháp tắc, tốc độ tiếp cận với tốc độ của ánh sáng, đảo mắt cũng đã bay ra khỏi núi Huyễn Diệt, bước vào bên trong hư không vô tận kia.
Thế nhưng là để cho Diệp Trần hắn cảm thấy không thể tưởng tượng chính là, khoảng cách giữa hắn và lão tổ Cơ gia kia thế mà đang dần dần bị kéo ra xa!
Nói cách khác, tốc độ di chuyển của lão tổ Cơ gia kia còn cao hơn cả Diệp Trần!
"Chuyện này làm sao có thể? Ở bên trong thế giới pháp tắc, tốc độ của vật thể tuyệt đối không cách nào vượt qua tốc độ của ánh sáng, bằng không thời không sẽ sụp đổ, mọi thứ không còn tồn tại!"
"Tốc độ của ta đã tiếp cận tới tốc độ của ánh sáng, vậy mà tốc độ của lão tổ Cơ gia kia còn nhanh hơn cả ta, chẳng lẽ hắn vậy mà có thể vượt qua tốc độ của ánh sáng hay sao?"
"Lại hay là, là bởi vì trong tay của hắn có Quang Nguyên Chi châu?"
Diệp Trần âm thầm buồn bực nhưng cũng chỉ có thể ra sức đuổi theo.
Bây giờ tám viên nguyên châu hắn đã có được viên thứ bảy, chỉ còn thiếu viên Quang Nguyên Chi châu cuối cùng này, việc liên quan tới có thể thoát ra khỏi tinh vực Huyễn Diệt này hay không, hắn tự nhiên không thể từ bỏ.
Chẳng mấy chốc, sau khi Diệp Trần đi ra vòng ngoài của bích chướng linh lực, Diệp Trần đã bước vào trong khu vực hố đen một lần nữa.
Vừa tiến vào khu vực hố đên, Diệp Trần lập tức cảm thấy đằng sau truyền đến một cỗ hấp lực cường đại, muốn kèo hắn trở về, tốc độ cả ngươi cũng lập tức giảm xuống.
Cũng may tốc độ của lão tổ Cơ gia ở phía trước cũng theo đó mà giảm đi, nhưng vẫn như cũ còn nhanh hơn Diệp Trần.
"Lão gia hỏa kia chắc là dùng lực lượng trong Quang Nguyên Chi châu kia rồi, cho nên tốc độ mới có thể nhanh hơn ngươi được, ngươi có thể dùng Phong Nguyên Chi châu và Lôi Nguyên Chi châu cùng một lúc gia trì vào trên người của ngươi thử một lần!"
Ngay vào lúc Diệp Trần có chút buồn bực thì khí linh của Hỗn Độn Huyễn Diệt bia bỗng nhiên nhắc nhở với Diệp Trần một câu.
Diệp Trần lập tức lấy Phong Nguyên Chi châu và Lôi Nguyên Chi châu ra, rót chân nguyên vào và gia trì ở trên người:
Sưu!
Tốc độ của Diệp Trần lập tức tăng vọt, mơ hồ đã cượt qua tốc độ của ánh sáng, khoảng cách giữa hắn và lão tổ Cơ gia cuối cùng cũng bắt đầu dần dần được thu hẹp.
Sau khi hai người càng thâm nhập vào trong hố đen thì tốc độ của cả hái người cũng càng ngày càng chậm, thẳng đến hấp lực cường đại đã để cho bọn họ gần như không cách nào tiến lên, Diệp Trần cuối cùng cũng đuổi kịp lão tổ Cơ gia kia.
P/S: Ta thích nào....chương 1....Kim phiếu....TL...
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 1067: Thật đúng là có thể nghịch thiên hay sao?
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 1067: Thật đúng là có thể nghịch thiên hay sao?
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc "Các hạ cứ nhất định phải đuổi tận giết tuyệt như vậy hay sao?"
Lão tổ Cơ gia nhìn thấy Diệp Trần đuổi theo thì lập tức vẻ mặt trở nên tái mét.
Thực lực của Diệp Trần cường đại, vượt xa dự đoán của hắn, hắn làm sao cũng không nghĩ tới, cường giả liên hợp cường giả của bảy đại gia tộc và kết hợp bảy viên thần châu, vậy mà vẫn như cũ thua ở dưới tay Diệp Trần.
Diệp Trần cười lạnh:
"Nếu ngươi không có gây rắc rối cho ta, ta vốn cũng không muốn động tới ngươi, muốn trách cũng chỉ có thể trách ngươi gieo gió gặt bão!"
Trong khi nói chuyện, Hỗn Độn Huyễn Diệt bia đã được gọi ra lần nữa, lại muốn hướng lão tổ Cơ gia hung hăng đập xuống một lần nữa.
Lão tổ Cơ gia thấy thế thì bên trong đôi mắt lập tức lóe lên vẻ điên cuồng:
"Tiểu tử! Đây là ngươi ép ta!"
"Quang Minh Hiến Tế!"
Ầm ầm!
Sau khi lão tổ Cơ gia quát lớn một tiếng, trên dưới quanh người hắn lập tức bộc phát ra một đạo ánh sáng màu trắng vô cùng sáng choi, chiếu rọi hố đen vô tận xung quanh, như thể là mặt trời ban trưa.
"Ý trời không có gì làm không được! Mời tiếp nhận hiến tế thành kính nhất của ta, trừng phạt nhân loại đối địch với ngài đi!"
Sau kho lão tổ Cơ gia ngâm xướng một lúc, không gian hố đen ở xung quanh, thậm chí toàn bộ tinh vực Huyễn Diệt, dường như tất cả đều bắt đầu run lẩy bẩy.
Ngay sau đó, một cỗ lực lượng to lớn bỗng nhiên rót vào trong cơ thể của lão tổ Cơ gia, làm khí tức của hắn trong nháy mắt xảy ra biến chất, giống như là hoàn toàn biến thành một người khác.
"Không được!"
Khí linh của Hỗn Độn Huyễn Diệt bia, lập tức kinh hô một tiếng, giọng nói lại truyền vào trong đầu Diệp Trần một lần nữa:
"Không nghĩ tới, cái tên này ở bên trong Quang Nguyên Chi châu tìm hiểu được ra thuật Quang Minh Hiến Tế, hơn nữa thế mà câu thông tới Thiên Ý của tinh vực Huyễn Diệt!"
Diệt Trần lập tức kinh ngạc, trong lòng nhầ lên sóng to gió lớn, đồng thời vừa nghi hoặc không hiểu:
"Một tinh vực cũng có Thiên Ý?"
Khí linh của Hỗn Độn Huyễn Diệt bia buồn bã nói:
"Mảnh tinh vực này bị phong ấn gần một trăm cái kỷ nguyên, hơn nữa hoàn toàn ngăn cách với Tu Chân giả, đản sinh ra Thiên Ý của mình cũng không hiếm lạ, giống với những thế giới nhỏ kia, sau khi trải qua thời gian nhất định thì sẽ đản sinh ra Thiên Ý!"
"Tiểu bối, tuy rằng Thiên Ý của mảnh tinh vực này xa xa không cách nào đánh đồng với Thiên Ý của những thế giới nhỏ kia, nhưng là ở trong phạm vi tinh vực này, chính là tồn tại vô địch tuyệt đối, ngươi lần này sợ là có rắc rối!"
Giọng nói của Hỗn Độn Huyễn Diệt bia vừa mới rơi xuống bên trong thức hải của Diệp Trần, lão tổ Cơ gia kia gánh chịu Thiên Ý của tinh vực Huyễn Diệt, vào lúc này giống như là chúa tể thế gian, cúi đầu nhìn xuống Diệp Trần giống như nhìn xuống một con kiến hôi:
"Tiểu tử! Lão phu vốn không muốn đi tới bước này, muốn trách thì cũng chỉ có thể trách ngươi không cho lão phu một con đường sống!"
"Hiện tại lão phu hiến tế tính mạng của mình cho Thiên Ý của mảnh tinh vực này, chính là vì để đồng quy vu tận với ngươi!"
Lão tổ Cơ gia nói xong lời này thì bên trong đôi mắt hiện ra lửa giận nồng đậm, đồng thời giơ bàn tay lên hướng về phía Diệp Trần hung hăng đập xuống!
Ầm ầm!
Một chưởng này nhìn như bình thường, nhưng là lực lượng bao hàm trong đó quả thực sâu không lường được!
Diệp Trần bỗng nhiên cảm thấy, một chưởng này phảng phất như là cả ngọn núi Huyễn Diệt hướng chính mình đập xuống, như thể chính mình đang chống lại với toàn bộ thế giới!
"Vĩnh hằng chi thể!"
Diệp Trần vừa nhanh chóng lùi lại, đồng thời trước tiên phải nhảy ra khỏi pháp tắc, đến tránh né một kích vô cùng cường đại này.
Tuy nhiên rất nhanh, Diệp Trần phát hiện một chiêu chính mình đứng ở thế bất bại này vào lúc này thế mà hoàn toàn mất linh!
"Sao lại thế! Ta thế mà không cách nào nhảy ra khỏi pháp tắc?"
Đến lúc này, Diệp Trần lập tức bắt đầu có chút luống cuống.
Vĩnh Hằng chi thể, bây giờ là con át chủ bài mạnh nhất của hắn, thế nhưng giờ lại đột nhiên lại mất đi hiệu lực, sự đả kích này đối với Diệp Trần mà nói thì thực sự là quá lớn!
"Vô dụng! Ở bên trong tinh vực này, Thiên Ý là chúa tể tuyệt đối, thân ngươi ở trong đó thì bị nó dùng pháp tắc tới hạn chế, trừ khi ngươi có thể phá vỡ tinh vực này!"
Khí linh của Hỗn Độn Huyễn Diệt bia mở miệng giải thích nguyên nhân ở trong đó cho Diệp Trần nghe.
"Cái này..."
Diệp Trần nghe xong lời này thì lập tức cảm thấy nguy cơ lớn từ trước tới nay chưa từng có!
Mắt thấy một chưởng của đối phương đã đập xuống, Diệp Trần đã không còn có kế nào có thể dùng, đành phải trước tiên gọi Thôn Thiên đỉnh ra trước tiên muốn ngăn cản một lát.
Bành!
Thôn Thiên đỉnh đã bước vào cấp bậc chuẩn Thần khí, ở dưới một chưởng khổng lồ của đối phương, thậm chí ngay cả một phần vạn giây cũng không chịu nổi, ngay lập tức bị đánh nổ, trong nháy mắt hóa thành một đống phế thải!
Mà Diệp Trần cũng rơi vào lực lượng phản phệ, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, trong lòng không thể không tuyệt vọng một trận, đành phải lấy Hỗn Độn Huyễn Diệt bia ra, toàn lực đi lên ngăn cản!
Oanh!
Hỗn Độn Huyễn Diệt bia dù sao cũng là tồn tại đỉnh cấp bên trong hàng ngũ Hỗn Độn Linh Bảo, cuối cùng vẫn là thay Diệp Trần chặn lại một chưởng, tuy nhiên ánh sáng trên tấm bia đá này lập tức ảm đạm đi rất nhiều, hiển nhiên cũng nhận lấy một lực tác động rất lớn.
Mà Diệp Trần thì lại điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi nữa, khí tức cả người cũng đê mê đi rất nhiều.
Một kích ngưng tụ lực lượng của toàn bộ tinh vực thì cho dù là Hỗn Độn Huyễn Diệt bia ngăn cản cũng có chút miễn cưỡng.
"Sao lại thế! Ngươi vậy mà chặn lại công kích của Thiên Ý? Điều này sao có thể!"
Lão tổ Cơ gia thấy Diệp Trần thế mà không chết, cũng cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn.
Phải biết, bây giờ hắn hiến tế chính mình cho Thiên Ý của mảnh tinh vực thế giới này, hắn bây giờ chính là chúa tể tuyệt đối của thế giới này, hắn chính là thiên!
Hắn có thể điều động toàn bộ sức mạnh của tinh vực Huyễn Diệt đi tới đối phó Diệp Trần.
Hắn vốn cho rằng đến trình độ này, giết chết Diệp Trần hẳn là một cái chuyện dễ như trở bàn tay, làm sao cũng không nghĩ tới, Diệp Trần thế mà có thể ngăn cản một kích của Thiên Ý!
Đây quả thực là thực sự muốn nghịch thiên a!
"Lão phu hiến tế Thiên Ý, hản là có thể vận dụng ba lần Thiên Ý công kích, ta còn cũng không tin, ngươi chẳng lẽ có thể ngăn cản được ba lần công kích của Thiên Ý sao?"
Lão tổ Cơ gia gầm nhẹ một tiếng, lại giơ cánh tay lên một lần nữa, toàn bộ lực lượng của mảnh tinh vực này lại tập trung vào trên cơ thể của lão tổ Cơ gia một lần nữa, sau đó lại hướng Diệp Trần hung hăng đập xuống!
Hơn nữa, lực lượng của một chưởng này dường như so với một chưởng trước đó còn cường đại hơn!
Lúc này Diệp Trần đã bị thương không nhẹ, thế nhưng phải đối mặt với một kích này của Thiên Ý, Diệp Trần chỉ có thể cắn răng kiên trì, lại tế ra Hỗn Độn Huyễn Diệt bia đi lên ngăn cản.
Oanh long long long long!
Làn này, Diệp Trần ngay cả người lẫn bia trực tiếp bị một tát này của đối phương đập bay ra ngoài!
Không chỉ Diệp Trần trong nháy mắt biến thành một người đầy máu, toàn thân máu thịt be bét mà ngay cả Hỗn Độn Huyễn Diệt bia vậy mà cũng xuất hiện một đạo vết rách nhỏ xíu!
Cùng lúc đó, Hỗn Độn thú bị phong ấn ở bên trong Hỗn Độn Huyễn Diệt bia dường như cũng phát giác được cơ hội để lợi dụng, thế là cũng ở thời điểm này bắt đầu ngo ngoa muốn động, muốn xông pháp phong ấn mà ra!
"Tiểu bối! Nếu như tên kia lại tới một lần nữa thì ngay cả ta cũng không thể nào cứu được ngươi!"
Giọng nói của khí linh Hỗn Độn Huyễn Diệt bia lại vang lên trong thức hải Diệp Trần một lần nữa.
Tuy nhiên, giọng nói của khi linh vừa mới rơi xuống, lão tổ Cơ gia kia đã xuất hiện ở trên đỉnh đầu của Diệp Trần một lần nữa, tức hổn hển rống lên:
"Tiểu tử! Lão phu cũng không tin, ngươi thật đúng là có thể nghịch thiên được hay sao?"
Ầm ầm!
Một kích của Thiên Ý lại giáng xuống một lần nữa!
P/S: Ta thích nào...chương 2
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 1068: Phá phong ấn!
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 1068: Phá phong ấn!
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc "Xong!"
Diệp Trần thấy cảnh này thì lập tức hoàn toàn tuyệt vọng.
Hắn mượn nhờ lực lượng của Hỗn Độn Huyễn Diệt bia, có thể liên tiếp ngăn cản hai lần Thiên Ý công kích thì đã rất khó được.
Bây giờ đã đến cực hạn, thật muốn nghịch thiên, cuối cùng chỉ là vọng tưởng!
"Chết đi!"
Lão tổ Cơ gia liên tiếp phát động hai lần Thiên Ý công kích, bây giờ cũng đã đến cực hạn, hắn hiến tất cả bản thân mình cho Thiên Ý của mảnh tinh vực này, cũng chỉ có thể đổi lấy ba lần Thiên Ý công kích mà thôi.
Theo lý thuyết, dưới công kích của Thiên Ý thì bất kỳ sự vật gì đều bị loại bỏ, Diệp Trần thế mà có thể ngăn được hai lần công kích liên tiếp của Thiên Ý mà không chết, thì đây thật làm cho hắn cảm thấy không thể tưởng tượng được!
Cho nên một kích cuối cùng hắn hắn chỉ có thể thành công, tuyệt đối không thể thất bại, bằng không việc hắn hiến tế thật đúng là không có bất kỳ một chút ý nghĩa nào.
Ầm ầm!
Mắt thấy đạo công kích thứ ba của Thiên Ý sắp rơi xuống, Diệp Trần thậm chí cũng đã chuẩn bị từ bỏ chống lại, đến bảo toàn Hỗn Độn Huyễn Diệt bia.
Tuy nhiên, ngay vào lúc này:
Ầm!
Toàn bộ tinh vực Huyễn Diệt không biết bởi vì nguyên nhân gì mà đột nhiên hung hăng chấn động một cái, dường như bị một cỗ lực lượng vô cùng to lớn cao ngạo va chạm vào!
Bạch!
Bởi vì biến cố bất ngời này, Thiên Ý của tinh vực Huyễn Diệt theo bản năng phải phòng ngự loại lực lượng tập kích này, thế là trong nháu mắt biến mất sạch sẽ khỏi trong thân thể của lão tổ Cơ gia!
"Không! Tại sao có thể như vậy! Ta rõ ràng còn có một cơ hội công kích Thiên Ý nữa! Tại sao có thể như vậy? Làm sao..."
Sau khi lực lượng trong cơ thể của lão tổ Cơ gia bị rút sạch, cả người bắt đầu khô héo một cách nhanh chóng trở nên nhàn nhạt, cuối cùng bởi vì hiến tế lúc trước, cả người tính cả thần hồn đều hoàn toàn dung nhập vào trong hố đen.
Ngay cả Diệp Trần sống sót sau tai nạn, cũng phải sửng sốt một lúc lâu, còn chưa kịp hiểu chuyện này là xảy ra như thế nào.
Mắt thấy một giây trước hắn sẽ bị công kích của Thiên Ý giết chết, ngay môt giây sau công kích của Thiên Ý đột nhiên tan biến, lão tổ Cơ gia cũng chết đi như vậy.
"Chắc là người bên ngoài muốn phá vỡ phong ấn của tinh vực Huyễn Diệt, cho nên mới sẽ dời đi lực chú ý của Thiên Ý, để chúng ta may mắn thoát chết!"
Hỗn Độn Huyễn Diệt bia cũng đồng dạng tránh được một kiếp, mở miệng nói ra phân tích của mình.
Diệp Trần không thể không sững sờ, sau đó trong đầu lập tức hiện ra một đạo thân ảnh:
"Chẳng lẽ đán người Vân Thương Sinh ở bên ngoài muốn mở phong ấn của tinh vực Huyễn Diệt ra, ngược lại giá tiếp đã cứu tính mạng của ta?"
...
Cùng lúc đó, bên ngoài tinh vực Huyễn Diệt:
Vân Thương Sinh và các cường giả của bát đại tiên môn vào lúc này vẫn ở trước màn ánh sáng kia.
Tốc độ thời gian trôi qua bên ngoài tinh vực Huyễn Diệt rất chậm chạp, bên trong đi qua mấy tháng mà bên ngoài thì chẳng qua chỉ đi qua mấy ngày mà thôi.
Ở trong khoảng thời gian mấy ngày này, Vân Thương Sinh đã thành công dung hợp hai đại Hỗn Độn Linh Bảo Trường Sinh Thần kiếm và Diệt Thế Ma đạo làm thành một thể, hóa thành một kiện Hỗn Độn Linh Bảo đỉnh cấp không thua kém Hỗn Độn Huyễn Diệt bia một chút nào, tên là Sinh Diệt Chi Nhận.
Sau khi nắm giữ được Hỗn Độn Linh Bảo đỉnh cấp này, thực lực của Vân Thương Sinh đột nhiên tăng mạnh, thế là muốn dùng pháp bảo này phá vỡ phong ấn của tinh vực Huyễn Diệt.
Chỉ có điều hắn nghìn tính vạn tính thế nào cũng không có nghĩ tới, công kích mà hắn vừa mới dùng Sinh Diệt Chi Nhận đánh ra, lại ở trong vô ý ngược lại lại cứu Diệp Trần một mạng, nếu như việc này mà để cho hắn biết được, chỉ sợ không phải tức giận đến thổ huyết thì mới là lạ!
Ầm! Ầm! Ầm!
Vân Thương Sinh gọi Sinh Diệt Chi Nhận ra, sau khi công kích liên tiếp mấy trăm lần nhưng lại không thể phá vỡ phong ấn của tinh vực Huyễn Diệt.
"Tại sao có thể như vậy? Căn cứ theo ghi chép trong cổ tịch, Sinh Diệt Chi Nhận có thể phá vạn pháp trên thế gian, thế mà không phá nổi phong ấn của mảnh tinh vực này?"
Sau khi công kích mấy trăm lần không có kết quả, Vân Thương Sinh chau mày, không thể không tự lẩm bẩm, bên trong đôi mắt hiện ra vẻ vô cùng khó hiểu.
"Vân tông chủ, xem ra việc này đã không thể làm được a! Đã không cách nào phá mở phong ấn của tinh vực Huyễn Diệt, ta nghĩ các vị ai cũng không dám mạo hiểm tiến vào bên trong a? Xem ra tiểu tử kia chúng ta chỉ có thể từ bỏ!"
Chu Thánh đại trưởng lão của Kình Thương tông ung dung mở miệng thở dài.
Sau khi Chu Thánh nói ra lời này thì lập tức đạt được các cường giả khác tán thành:
"Không sai! Phàm là người nào tiến vào bên trong cái tinh vực Huyễn Diệt này, cho tới bây giờ còn chưa có ai có thể ở bên trong đó đi ra!"
"Tiểu tử kia nói không chừng đã chết ở bên trong đó, chúng ta chờ đợi ở chỗ này chẳng qua cũng chỉ là phí thời gian mà thôi!"
"Đã không cách nào mở ra được phong ấn, vậy cũng chỉ có thể như vậy coi như thôi a!"
...
Thấy các cường giả đều có ý lui, Vân Thương Sinh cũng không thể không chau mày lại, trên mặt ít nhiều hiện lên vẻ không cam lòng.
"Ba ngày! Các vị lại cho ta khoảng thời gian ba ngày, nếu như ta vẫn không thể nào phá mở phong ấn của tinh vực Huyễn Diệt, vậy chuyện này coi như thôi! Như thế nào?"
Các cường giả thấy Vân Thương Sinh cũng đã nói tới mức này rồi thì sau khi liếc nhau một cái cũng thi nhau gật đầu biểu thị đồng ý.
Tuy nhiên, ngay vào lúc Vân Thương Sinh chuẩn bị tiếp tục đi nghiên cứu làm sao để có thể phá giải được phong ấn của tinh vực Huyễn Diệt.
Ầm ầm!
Cái màn sáng to lớn mà thần bí ở phía trước kia lập tức bắt đầu đung đưa kịch liệt, mà dường như làm cho người ta có một loại cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ!
"Cái này... Tình huống này là như thế nào?"
Vân Thương Sinh thấy cảnh này thì lập tức cảm thấy choáng váng, lúc trước hắn dùng Sinh Diệt Chi Nhận thử qua vô số lần đều không thể phá vỡ lực lượng phong ấn kia.
Bây giờ hắn còn chưa có xuất thủ thì lại đột nhiên có phản ứng lớn như vậy, thật sự là không thể tưởng tượng, khó có thể lý giải được.
Các cường giả còn lại của bát đại tiên môn cũng là trợn mắt há hốc mồm.
Mà đám người Vân Thương Sinh cũng không biết, vào lúc này ở bên trong tinh vực Huyễn Diệt, sau khi lão tổ Cơ gia thân tử đạo tiêu, pháp bảo của hắn tự nhiên để lại rơi xuống.
Sau khi Diệp Trần tìm ra được viên Quang Nguyên Chi châu kia thì tám viên nguyên châu cũng đã được tập trung đầy đủ.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Diệp Trần dựa theo nguyên lý sinh khắc chế hóa, cuối cùng hội tụ tám viên nguyên châu có thuộc tính khác nhau này lại với nhau.
Xì xì xì ~
Tám viên nguyên châu có sắc thái khác nhau cuối cùng ngưng tụ làm một thể, hóa thành một viên nguyên châu không mài, tản ra nhàn nhạt ánh sáng thần bí.
Đây chính là Hỗn Độn Nguyên châu thực sự! Là Hỗn Độn Linh bảo đỉnh cấp chân chính!
Diệp Trần có thể cảm ứng được, viên châu này trong suốt không dễ thấy, ẩn chứa một cỗ lực lượng vô cùng khổng lồ khó mà hình dung, cường đại đến đủ để hơn cả hủy thiên diệt địa!
"Hỗn Độn Nguyên châu! Phá vỡ phong ấn cho ta đi!"
Sau khi Diệp Trần rót chân nguyên của bản thân mình vào Hỗn Độn Nguyên châu, sau đó thì hướng bên trong bống tối vô tận kia bỗng nhiên đẩy một cái!
Răng rắc!
Phía trước bên trong một mảnh hư không đen như mực kia đột nhiên hiện ra một đạo điện quang, giống như sét đánh ra chớp giật!
Sau đó, ở bên trong bóng tối vô tận kia xuất hiện một con đường ánh sáng.
"Thật phá vỡ rồi?"
Diệp Trần hết sức vui mừng, mặc dù không có phá giải hoàn toàn phong ấn của tinh vực Huyễn Diệt, nhưng ít ra đã đả thông một cái thông đạo.
Vui mừng qua đi, Diệp Trần dọc theo con đường ánh sáng kia chậm rãi bước ra ngoài.
Mà lúc này, các cường giả của bát đại tiên môn đứng ở bên ngoài quan sát:
Bên trong màn sáng to lớn mà thần bí kia đột nhiên đã nứt ra một cái khe mở, sau đó một bóng người từu bên trong đó chậm rãi đi ra.
"Là tiểu tử họ Diệp kia!"
"Hắn thế mà không có chết?"
"Hơn nữa vậy mà có thể từ bên trong tinh vực Huyễn Diệt đi ra, hắn là làm được như thế nào?"
"Trên người tiểu tử này thực sự có quá nhiều bí mật, trước tiên bắt hắn lại rồi từ từ tra hỏi hắn!"
...
Diệp Trần vừa mới bước ra tới thì đã bị cường giả của bát đại tiên môn vây quanh.
P/S: Ta thích nào...chương 3....mọi người ủng hộ nha để mình tiếp tục dịch. ThangLy: Tết mà bạn, mình còn phải đi chúc tết nội ngoại họ hàng a.....:D
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 1069: Treo Đế Quân lên đánh!
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 1069: Treo Đế Quân lên đánh!
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc Hơn mười tên cường giả Độ Kiếp của bát đại tiên môn vây quanh Diệp Trần, thần uy như biển, khí thế phách lối, từng đạo khí tức cường hãn thi nhau hướng về phía Diệp Trần mà gây áp lực tới.
Tuy nhiên, Diệp Trần đối mặt với các cường giả của bát đại tiên môn thì lại một mặt hờ hững, sau khi nhìn mọi người ở xung quanh một lần thì khóe miệng hiện ra một đường cong nhàn nhạt.
Nếu như là trước khi tiến vào tinh vực Huyễn Diệt, những cường giả bát đại tiên môn này, bất kỳ một tên nào ở trong mắt hắn cũng đều là tồn tại khó có thể chống lại, hắn lúc trước chính là bị những tên cường giả này mà buộc phải tiến vào tinh vực Huyễn Diệt.
Mà bây giờ, những người này ở trong mắt hắn lại sớm đã không đáng giá nhắc tới.
"Ồ!"
Các cường giả của bát đại tiên môn hiển nhiên cũng đều hết sức kinh ngạc, ở dưới khí tức áp bách của những người như bọn họ, Diệp Trần thế mà còn giữ được bình tĩnh như thế.
"Lúc này mới trôi qua có mấy ngày ngắn ngủi mà thôi, vì sao thực lực của tên tiểu tử này lại có một loại cảm giác sâu không lường được tới như vậy?"
"Chẳng lẽ hắn ở bên trong tinh vực Huyễn Diệt chiếm được kỳ ngộ gì sao? Khí tức này dường như đã bước vào cảnh giới Độ Kiếp a?"
"Trong vòng vài ngày từ cảnh giới Phản Hư đột phá đến cảnh giới Độ Kiếp, đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi!"
"Hừ! Cho dù hắn đã bước vào được cảnh giới Độ Kiếp thì lại như thế nào, những người như chúng ta cùng nhau thì chẳng lẽ còn sợ hắn sao?"
...
Sau khi các cường giả thốt lên một tràng, Chu Thánh đại trưởng lão của Kình Thương tông là người đối với Diệp Trần hận tới thấu xương, dẫn đầu ra tay với Diệp Trần.
"Tiểu tử! Ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, có lẽ ta có thể tha cho ngươi khỏi chết!"
Ầm ầm!
Chu Thánh hét lớn một tiếng, trên không trung hóa thành một bàn tay lớn màu vàng óng, hướng Diệp Trần hung hăng chộp tới, trong nháy mắt rơi vào trên đỉnh đầu của Diệp Trần.
"Không biết tự lượng sức mình!"
Diệp Trần ung dung thở dài một cái, nhìn cũng chẳng thèm nhìn Chu Thánh một cái, tực tiếp cong ngón búng ra.
Bành!
Bàn tay lớn màu vàng óng mà Chu Thánh thi triển ra còn chưa rơi vào trên người Diệp Trần thì đã bị một chỉ này của Diệp Trần phá vỡ một cách dễ dàng, từng khúc nứt toác ra.
Ầm ầm!
Bành!
Một chỉ nhìn như rất bình thường này của Diệp Trần ở sau khi phá vỡ một chưởng của Chu Thánh vậy mà thế đi không dảm, một lần hành đồng bắn nổ đầu Chu Thánh!
Cái gì!"
Các cường giả còn lại nhìn thấy cảnh này thì lập tức từng cái tất cả đều trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn bị chân động.
Bản thân Chu Thánh vốn là đại trưởng lão Kình Thương tông, vô luận là thực lực hay là sự từng trải ở trong những người này thì cũng là tồn tại đỉnh cấp, bây giờ thế mà không thể địch nổi một chiêu của Diệp Trần!
Kết quả này thực sự quá rung đông, nằm ngoài vượt xa dự đoán của tất cả mọi người, cho dù là ai cũng thật không ngờ, cảm thấy như thể là đang nằm mơ.
Sau khi thân thể của Chu Thánh bị một chỉ của Diệp Trần làm cho nổ tung thì lập tức phát sinh một tiếng kêu thê lương thảm thiết, một sợi tàn hồn đã trốn thoát khỏi.
"Các vị, thực lực của tiểu tử này, vượt xa Độ Kiếp sơ kỳ, hôm nay chúng ta nếu không thể cùng nhau giết chết người này thì tương lai chắc chắn sẽ trở thành mối họa lớn của bát đại tiên môn chúng ta!"
Một sợi tàn hồn của Chu Thánh vừa hô to vừa nhanh chóng chạy trốn.
"Lại có Thần khí phòng ngự linh hồn? Đáng tiếc, vẫn là phải chết!"
Diệp Trần nhìn thấy nguyên thần của Chu Thánh trốn qua một kiếp, sau khi cảm thấy hơi ngoài ý định thì trực tiếp vẫy tay một trảo:
Ầm!
Một đạo chưởng ấn mờ nhạt, từ bên trong hư không bay ra, môt bắt thì đã bắt được sợi tàn hồn kia của Chu Thánh!
"Không muốn! Không..."
Bành!
Kèm theo đó là một tiếng rống không cam lòng của Chu Thánh, một sợi tàn hồn hay còn gọi là sợi nguyên thần còn sót lại kia cũng đã bị tay của Diệp Trần bóp nát, hoàn toàn thần hồn câu diệt.
Tê!!!
Các cường giả còn lại thấy cảnh này thì lập tức thi nhau hít vào một ngụm khí lạnh, mọi người đều có vẻ mặt vô cùng khó tin, có ít người càng là hiện ra vẻ vô cùng sợ hãi, nhịn không được mà kinh hãi rống lên:
"Làm sao có thể!"
"Trời ạ! Hắn làm sao có thể mạnh như vậy?"
"Rõ ràng hắn mới chỉ có cảnh giới Độ Kiếp sơ kỳ, đại trưởng lão Chu Thánh thế nhưng là đã bước vào cảnh giới Độ Kiếp hậu kỳ, là tồn tại mà lúc nào cũng có thể phải đứng trước thiên kiếp, thế mà bị một chiêu của hắn trong nháy mắt giết chết rồi?"
...
Ngay cả Vân Thương Sinh đã đạt được Sinh Diệt Chi Nhận, vốn cho là mình đã có thể vô địch trong Tu Chân giới, sau khi thấy cảnh này thì toàn thân cũng không thể không run rẩy lên một trận, vẻ mặt vô cùng trắng bệch!
Mặc dù hắn không muốn thừa nhận, thế nhưng lại không thể không thừa nhận, thực lực mà Diệp Trần biểu hiện ra bây giờ đã vượt qua hắn!
Thậm chí, cho dù trong tay hjắn có Hỗn Độn Linh Bảo Sinh Diệt Chi Nhận này thì hắn cũng không có niềm tin tuyệt đối.
Tiểu tử này ở trong tinh vực Huyễn Diệt đến cùng đã trải qua cái gì a!
Sau khi Vân Thương Sinh bình tĩnh lại thì trong lòng lập tức dâng lên một cỗ sát ý nồng đậm, chính như Chu Thánh nói, Diệp Trần vừa mới bước vào cảnh giới Độ Kiếp thì đã có được thực lực như thế, nếu như hôm nay không thể giết chết kẻ này thì sau này chỉ sợ sẽ càng thêm khó khăn.
"Các vị! Xuất ra tất cả con át chủ bài của chính mình đi, cùng nhau xuất thủ đi!"
Vân Thương Sinh hét lớn một tiếng, đồng thời cũng lấy Sinh Diệt Chi Nhận ra, một cố khí tức hủy diệt nghịch thiên từ trên Sinh Diệt Chi Nhận phát ra, xông thẳng lên chính tầng trời cao! Các cường giả còn lại thấy Vân Thương Sinh xuất thủ thì tất cả lập tức chấn động tinh thần, lại dấy lên ý chí chiến đấu một lần nữa.
Cho dù thực lực của Diệp Trần nằm ngoài vượt xa dự đoán của bọn họ, thế nhưng là ở dưới sự phối hợp của những cường giả đỉnh cấp như bọn họ, chẳng lẽ còn không có lực đánh một trận?
Mọi người đều ôm cái ý nghĩ này, thi nhau lấy ra pháp bảo của mình, từng đạo khí tức cường hoành, bắt đầu tập trung lại một chỗ ở trên không trung, giống như có thể phá hủy tất cả, hướng về phía Diệp Trần mà đánh tới!
Trên mặt Diệp Trần cũng vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, cánh tay ngây lập tức nhấc lên:
Ầm!
Ngay sau đó, Hỗn Độn Huyễn Diệt bia đã xuất hiện ở trên đỉnh đầu của Diệp Trần, lập tức nổi lên từng vòng từng vòng ánh sáng, tạo thành một cái lồng ánh sáng rất lớn, bảo vệ Diệp Trần vào trong đó.
Ầm ầm!
Cuộc tấn công chung của hơn mười Độ Kiếp Đế Quân, đủ để phá hủy xung quanh vùng không gian này vô số lần, tuy nhiên đối mặt với lồng phòng ngự mà Hỗn Độn Huyễn Diệt bia kia hình thành, nhưng thủy chung không cách nào đột phá vào trong được.
Diệp Trần trong đám người, ngang nhiên mà đứng, giống như tảng đá vạn năm lù lù bất động.
"Cái gì!"
Các cường giả thấy cảnh này thì sắc mặt của mọi người lập tức thay đổi lớn, nhất là Vân Thương Sinh kia thì càng là hai mắt trợn lên thật lớn, quả thực không thể tin được.
"Chỉ dựa vào những người như các ngươi mà cũng muốn giết ta? Thực sự là nực cười!"
Diệp Trần cười lạnh, sau khi ngăn trở một kích chung của tất cả cường giả Độ Kiếp thì cầm lấy Hỗn Độn Huyễn Diệt bia hướng hơn mười tên cường giả Độ Kiếp Đế Quân kia hung hăng quét ngang mà đi qua!
"Tất cả hãy chết đi cho ta!"
Bành! Bành! Bành
Những nơi mà Hỗn Độn Huyễn Diệt bia đi qua, mấy tên Độ Kiếp Đế Quân vẫn còn trong lúc khiếp sợ trước đó, trong lúc nhất thời còn chưa kịp phản ứng thì lập tức thi nhau bị bia đá đập nổ, hóa thành từng đám từng đám sương máu, ngay cả tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra thì đã hoàn toàn chết đi.
"Má ơi! Chạy mau!"
Đến lúc này, các cường giả của bát đại tiên môn cuối cùng mới phản ứng lại, biết được thực lực của Diệp Trần mạnh hơn nhiều so với những gì bọn hắn tưởng tượng thì từng tên đều hoàn toàn không có dũng khí chống lại, thi nhau quay người thì co cẳng là chạy.
"Còn muốn chạy?"
Diệp Trần cầm Hỗn Độn Huyễn Diệt bia liền truy sát theo.
Bành! Bành! Bành!
Mỗi lần bia đá rơi xuống thì sẽ có một tên Độ Kiếp Đế Quân bị Diệp Trần nện cho nổ tung.
Chỉ trong chốc lát, hơn mười tên Độ Kiếp Đế Quân gần như đều đã mất mạng, duy chỉ còn lại một mình Vân Thương Sinh là chạy nhanh nhất, tuy nhiên chẳng mấy chốc thì cũng bị Diệp Trần đuổi theo.
P/S: Ta thích nào...chương 4....Kim phiếu nha mọi người, ủng hộ nha:D
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 1070: Cá lọt lưới
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 1070: Cá lọt lưới
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc "Hỗn Độn Linh Bảo! Hắn thế mà cũng có một cái Hỗn Độn Linh Bảo! Hơn nữa dường như không kém hơn so với Sinh Diệt Chi Nhận của ta! Điều này sao có thể!!"
Vân Thương Sinh cuồng hống trong lòng, hắn nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới, trong tay Diệp Trần vậy mà cũng có Hỗn Độn Linh Bảo, hơn nữa trong nháy mắt đã giết chết hơn mười tên Độ Kiếp Đế Quân, quả thực cường đại tới không thể tưởng tượng nổi!
Dưới sự hoảng sợ Vân Thương Sinh mặc dụ đã thúc giục tốc độ tới cực hạn, thế nhưng Diệp Trần ở đằng sau vẫn đang nhanh chóng tới gần!