Tô Tiểu Nhu thấy thế, lập tức súy chút nữa thì phun máu, chính mình còn đang lo lắng chết khiếp đi được, kết quả là Diệp Trần vẫn coi như không có chuyện gì xảy ra, đây thực sự là hoàng đế chưa vội, thái giám đã gấp!
...
Mà đổi thành ra một bên, Trần Tu Mình nhìn thấy Trần Kỳ Phong ở trên tầng hai, vốn còn đang hoảng sợ bất định, do dự, vào lúc này thoáng cái nhất thời tìm được chỗ dựa, lập tức lớn tiếng kêu rên lên:
"Cha! Nhanh cứu con! Cứu con với!"
Trần Kỳ Phong nghe được giọng nói này, lúc này mới để ý tới, Trần Tu Minh con trai nhà mình vào lúc này thế mà đang nằm ở trên sàn nhà tầng một, vẻ mặt chẳng chững trắng bệch, hơn nữa hai tay còn đang che lấy đùi phải, dường như còn bị thương!
Đằng!
Trần Kỳ Phong lập tức trừng hai mắt một cái, khí thê trên người lập tức triệt để phóng thích ra ngoài!
Sưu!
Chỉ thấy, Trần Kỳ Phong đang ở trên tầng hai, trực tiếp tung người nhảy lên cũng đã nhảy qua lan can, sau đó thân thể bắt đầu nhanh chóng rơi xuống, ngay lúc người khác đang nghĩ hắn sẽ rơi xuống thì đột nhiên lại nắm lấy lan can cầu thang bên cạnh, sau đó cả người nhẹ nhàng rơi xuống trên mặt đất.
"Được!"
"Thân thủ Trần tư lệnh khác lắm!"
Mọi người thi nhau kêu được, hiển nhiên cũng không nghĩ tới, võ công của vị Trần tư lệnh này, lại tốt như vậy!
Sau khi Trần Kỳ Phong nhảy xuống tầng một, bình tĩnh lại và bước nhanh đi tới trước mặt Trần Tu Minh, "Tu Minh, con làm sao? Là ai đánh con thành ra như vậy?"
Trần Tu Minh có chỗ dựa, tinh thần lập tức rung động, lập tức chỉ về phía Diệp Trần, hai mắt đỏ như một con thỏ, giận dữ hét:
"Cha! Là hắn! Chính là hắn hại con thành ra như vậy! Cha tranh thủ thời gian điều động quân đội tới bắt hắn lại, báo thù cho con!"
Trần Kỳ Phong lập tức nhướng mày, tuy rằng hắn là người luôn luôn bao che khuyết điểm, thế nhưng cũng biết, bản thân là thủ trưởng một nơi, sao có thể bời vì thù riêng mà tùy tiện điều động quân đội tới bắt người?
Hơn nữa còn là loại trường hợp ở trước mắt nhiều người như vậy, cho dù bắt cũng phải có đầy đủ lý do hợp lý mới được, bằng không một khi chọc ra, rắc rối dành cho hắn cũng không nhỏ.
Con trai mình luôn luôn thông minh, tại sao hôm nay lại hồ đồ như vậy? Nói chuyện thiếu chuẩn mực như thế!
Trong lòng tuy rằng là nghĩ như vậy, tuy nhiên nhìn thấy cản tượng bi thảm của con mình, Trần Kỳ Phong tự nhiên cũng không thể không làm chút gì, vừa đúng lúc này, đội cảnh vệ của hắn cũng nghe tin mà lao vào.
"Mấy người các ngươi, bắt lại hung đồ đả thương con trai ta, đưa đến cảnh sát..."
Trần Kỳ Phong đang nói ra lời này đồng thời lúc này mới hướng theo hướng chỉ của con trai mình nhìn vào "Hung đồ" kia, trong nháy mắt lập tức trợn mắt há hốc mồm, lời nói tiếp theo, bất kể như thế nào cũng không dám nói ra ngoài.
"Diệp... Diệp thiếu..."
Diệp Trần cười tủm tỉm nhìn qua Trần Kỳ Phong, không đợi tiếng "Diệp thiếu tướng" được gọi ra, trực tiếp cắt ngang lời nói:
"Trần tư lệnh! Bản thân ngươi là thủ trưởng một phương, không hỏi nguyên do rõ ràng, đã để cho cảnh vệ của mình bắt người, có phải có chút không thỏa đáng hay không? Huống chi, tất cả mọi người ở đây, cùng với camera ở khắp nơi, đều có thể làm chứng cho ta, từ đầu tới đuôi ta đều không có chạm vao người của con ngươi một chút nào, hắn nói chân của hắn là do ta làm bị thương, cách nói này có thể nói không được rõ ràng cho lắm nha!"
"Vâng vâng..."
Ngay trong chớp mắt khi Trần Kỳ Phong nhìn thấy Diệp Trần, cả người đều đã choáng váng, nghe được lời này của Diệp Trần, nơi nào còn dám phản bác, lập tức đồng ý liên tục.
Trần Tu Minh ở một bên lập tức nóng nảy, "Cha! Cha đừng nghe tên tiểu tử này nói bậy bạ! Chân của con chính là bị hắn đả thương, cha bắt hắn lại nhanh lên, vì con..."
"Ba!"
Không đợi Trần Tu Minh nói nốt, trực tiếp bị Trần Kỳ Phong tát một cái rõ ràng cắt ngang!
"Ngươi cái đồ không nên thân này! Câm miệng lại cho ta!"
Xoạt!
Xung quanh lập tức xì xào bàn tán, cho dù là ai cũng không nghĩ tới, kịch bản sẽ xảy ra chuyển biến thần kỳ tới như vậy!
Người có con mắt tinh đời đều có thể nhìn ra, Trần tư lệnh uy chấn một phương, lúc đối mặt với người thiếu niên này, dường như rất kính nể!
Lại nghĩ tới tiếng nói nửa chừng của Trần Kỳ Phong kia có từ "Diệp thiếu", mọi người đều choáng váng một lúc và tất cả họ đều nghĩ, "Chẳng lẽ tiểu tử này lại là công tử ca của một gia tộc lớn nào đó hay sao? Bằng không làm sao mà ngay cả Trần tư lệnh đều đối với hắn mà kính nể như thế?"
Ngay cả Tô Tiểu Nhu đứng ở bênh cạnh, cũng cảm thấy hoa mắt chóng mặt, chợt nhận ra chính mình càng thêm không hiểu rõ cái tên này.
Duy chỉ có Trần Tu Minh, vào lúc này sớm đã tức giận đến choáng váng đầu óc, chỗ nào còn có thể nghĩ được nhiều như vậy, sau khi bị Trần Kỳ Phong cho một cái tát, lập tức không cam lòng rống giận, "Cha, Tại sao? Tại sao cha lại như vậy! Cha lại vì tiểu tử kia mà đánh ta? Ta không phục!"
Trần Kỳ Phong bị đứa con ngu xuẩn này của mình làm tức đều nhanh muốn hộc máu mồm, lập tức hướng về phái mấy tên cảnh vệ ở bên kia khoát tay chặn lại, "Mấy người các ngươi còn đứng thất thần ra đó làm gì? Còn không nhanh mang cái nghịch tử này rút quân về doanh cho ta, sau này không có lệnh của ta, không được để cho nó đi ra khỏi quân doanh nửa bước!"
"Vâng! Thủ trưởng!"
Mấy tên cảnh vệ tuy rằng không rõ nguyên do, nhưng đối với chỉ lệnh của Trần Kỳ Phong tự nhiên không dám chống lại, lập tức khiêng Trần Tu Minh từ trên mặt đất lên, đi ra bên ngoài.
Trần Tu Minh lập tức triệt để trợn tròn mắt...
P/S: Ta thích nào....truyện hay phải không mọi người, ta thấy mọi người đọc nhiều như vậy, mà không thấy phát biểu ý kiến cảm tưởng hay động thái gì kể ra cũng thầy kỳ kỳ..tự hỏi có nên tiếp tục dịch nữa hay không:v Chương thứ nhất trong ngày 7/9
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 211: Tô Lam chấn động
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 211: Tô Lam chấn động
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc Chẳng những Trần Tu Minh trợn tròn mắt, mọi người cũng kinh ngạc tới ngây người!
Trần Kỳ Phong từ trước tới nay thế nhưng là có cái tiếng hay bao che khuyết điểm, con trai hắn bị người khác phế đi một cái chân, chẳng lẽ cứ như vậy mà bỏ qua sao?
Cho dù đối phương thật sự là một vị công tử ca của một gia tộc lớn nào đó, cũng không thể sợ hãi đến tình trạng như thế chứ?
Chỉ có những người ở phía sau, các vị đại lão ở Vân Châu đã từ tầng hai chậm rãi đi xuống, trong lòng của bọn họ mới hiểu rõ.
Trần Kỳ Phong nhìn qua là đang trừng phạt con trai bảo bối của mình, kỳ thực lại là đang cứu hắn, nếu như cái tên này tiếp tục tùy ý nói hươu nói vượn nữa, đừng nói là Trần Kỳ Phong không bảo vệ nổi hắn, coi như Thiên Vương lão tử cũng không cứu nổi hắn!
Dù sao, vị trước mắt này thế nhưng ngay cả tồn tại như Thần Long Tứ Quân cũng dám nói giết là giết!
Phải biết, Thần Long Tứ Quân kia bản thân là cung phụng của Thần Long vệ, chẳng những có quân hàm Thiếu tướng, địa vị cũng rất cao quý, chỉ cần một vị trong đó đi ra đều có thể ném Trần Kỳ Phong Tư lệnh quân đội ở nơi này ra xa mười con phố!
Ngay cả nhân vật lớn như vậy Diệp Trần cũng đám giết, hơn nữa sau khi giết chết tất cả, quân đội còn không có truy cứu chứ đừng nói chỉ là một cái Trần Kỳ Phong nho nhỏ như hắn?
Sau khi Trần Kỳ Phong đầu tiên là đuổi con của mình đi, lo lắng bất an nhìn về phía Diệp Trần, thấy vẻ mặt bình thản của hắn, dường như cũng không có ý định tiếp tục truy cứu, trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Hắn thật sự là sợ Diệp Trần dưới cơn nóng giận lấy đi tính mạng con trai bảo bối của hắn, nếu thật sự là như vậy chỉ sợ hắn cũng chỉ có thể đứng nhìn!
Thế nhưng, tuy rằng tạm thời có thể giữ lại cái mạng nhỏ của con trai mình, Trần Kỳ Phong vẫn còn chút không quá yên tâm, lúc này đang chuẩn bị muốn tiến lên nhận lỗi với Diệp Trần.
Không nghĩ tới, Diệp Trần lại hướng hắn nhẹ nhàng khoát tay áo, đã chậm rãi đứng lên, nhàn nhạt mở miệng nói:
"Hôm nay, dừng lại ở đây đi!"
Nói xong lời này, Diệp Trần trực tiếp đi về phía Tô Lam và Sở Phi Yên đang đứng ở tầng hai.
Ngay sau đó, mọi người ở tầng một thấy được cảnh tượng mà cả đời chính mình khó quên!
Chỉ thấy, mười mấy đại lão trong thành phố Vân Châu và các thành khố khác, lúc này còn đang ngăn ở phía trước.
Nhưng vị thiếu niên thần bí này đang từ từ đi tới trước mặt bọn hắn, những đại lão có danh chấn một phương này thế mà nhao nhao tự động tránh ra một con đường!
Hơn nữa tất cả đều hơi khom người, vẻ mặt vô cùng cúng kính trang nghiêm!
Oanh!
Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này, đột nhiên triệt để nổ tung, mọi người đều có loại cảm giác giống như gặp quỷ!
Trước đó một câu nói của Diệp Trần để Trần Kỳ Phong chịu thua là đã hoang toàn ở ngoài dự liệu của mọi người, đã cảm thấy không thể tin nổi rồi.
Bây giờ, thế nhưng ngay cả mười mấy tên đại lão đang ở trước mắt này, vậy mà mọi người đều cúi đầu trước người hắn!
Mà thiếu niên kia chỉ hướng về phía mọi người khẽ gật đầu, coi như là chào hỏi, sau đó trực tiếp đi qua hai hàng người kia, như thể những người nỳ đều chỉ là thần tử của hắn!
Vào lúc này, hai tay của hắn chắp sau lưng, đã bắt đầu đi lên bậc thang.
Những vị đại lão các nơi ở sau lưng kia, nhưng không có bất kỳ một ai có biểu hiện không hài lòng dù chỉ một chút nào, giống như tất cả chuyện này đều là đương nhiên...
Mọi người đều thấy cảnh tượng này, đột nhiên từng người như một con vịt bị kẻ nào đó bóp lấy cổ, toàn trường lặng ngắt như tờ.
Thế nhưng ở trong lòng mỗi người sớm đã dời sông lấp biển, nhấc lên một cơn sóng lớn kinh thiên.
Phải biết, nhóm những đại lão trước mắt này, nếu như liên thủ với nhau cũng đủ sức để phá vỡ nền kinh tế của một tỉnh, cho dù là người đứng đầu tỉnh Thiên Nam đích thân tới đây, chỉ sợ cũng không được cho thể diện lớn như thế a?
Thiếu niên này đến cùng là có thân phận lớn chừng nào? Thế mà so với người đứng đầu tỉnh Thiên Nam còn có giá đỡ lớn hơn!
Còn về Lý Vân Phi kia, mắt thấy mọi chuyện xảy ra ở trước mắt, vào lúc này hắn chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân hắn vọt tới đỉnh đầu, mồ hôi lạnh ứa ra ở trên lưng, đều bị dọa cho sợ sắp ngất đi, trong lòng lặp đi lặp lại chỉ có một cái ý nghĩ, "Đây là Diệp Trần mà ta biết sao? Không phải ta đang nằm mơ đó chứ?"
...
Ở trên tầng hai, Tô Lam và Sở Phi Yên sánh đôi đứng cùng một chỗ, hôm nay hai người mặc sườn xám, dáng người gợi cảm nhưng không mất đi vẻ cao quý, quả nhiên là xinh đẹp động lòng người.
Diệp Trần từ từ đi về phía trước của hai người, nhìn thấy tình cảnh hai người còn đang trợn mắt há hốc mồm, hiện tại Tô Lam còn đang bị sốc trước cảnh tượng vừa rồi chưa lấy lại được tinh thần, nhếch miệng cười một tiếng:
"Dì Lam, không có ý tứ a, cháu tới muộn!"
Tô Lam sững sờ được một lúc và cô không biết chuyện gì đã xảy ra, đột nhiên cô mừng tới phát khóc, nước mắt chảy xuống, nghẹn ngào lẩm bẩm nói:
"Uyển Dung, chị thấy được không? Tiểu Trần lớn rồi, đã có tiền đồ rồi! Chị ở dưới cửu tuyền cũng có thể được yên nghỉ!"
Tuy rằng, sau khi trải qua chuyện lần trước ở khách sạn Vân Hải, Tô Lam loáng thoáng đã biết, Diệp Trần bây giờ đã xưa đâu bằng nay, thế nhưng bất kể như thế nào cũng không nghĩ tới, hắn vậy mà đạt tới mức độ kinh khủng như thế!
Đối với Tô Lam mà nói, mấy ngày vừa qua sự vui mừng và ngạc nhiên mà cô ta nhận được, thật đúng như liên tiếp từng cơn sóng, khến cô ta cảm thấy quả thực giống như nằm mơ.
Trước đó, Diệp Trần nói muốn giúp cô ta mở một nhà hàng tốt nhất toàn bộ Vân Châu, lúc ấy cô ta còn cảm thấy như chuyện nghìn lẻ một đêm, không nghĩ chỉ mới có thời gian ngắn ngủi mấy ngày, thế mà thật sự đã làm được!
Không những như thế, hôm nay nhà hàng khai trương, toàn bộ các đại lão ở Vân Châu đều đến, thậm chí trong số những nười này đều là đại lão bản mà Tô Lam phải ngưỡng vọng từ ngày xưa!
Càng hơn thế nữa, ngay cả những nhân vật cấp bá chủ ở các thành phố khác cũng thi nhau đến đây để chúc mừng!
Vốn Tô Lam còn tưởng rằng, những người này chẳng qua là cho Đường lão gia tử thể diện, cho tới lúc này, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này, Tô Lam mới biết tất cả những thứ này, tất cả đều bởi vì một người Diệp Trần mà thôi!
...
Tuy nhiên, nghe được lời này của Tô Lam, Diệp Trần đầu tiên là khẽ thở dài, trong đôi mắt chợt hiện lên một vệt sắc bén, thấp giọng nói:
"Không! Dì Lam, cháu còn chưa có đi tới Diệp gia, tìm cái người phụ tình kia để tìm lại công đạo thuộc về mẹ cháu! Còn chưa có giết chết con tiện nhân họ Tần kia để báo thù cho mẹ cháu, mẹ cháu làm sao có thể nghỉ ngơi được?"
Tô Lam đột nhiên trì trệ lại, trong đôi mặt hiện ra vẻ kinh hãi, sau đó vươn tay lên bắt lấy cổ tay Diệp Trần, vuốt đi nước mắt nói:
"Tiểu Trần, dì không biết cháu làm sao biết được những chuyện này, nhưng chuyện năm đó không phải như cháu nghĩ! Ít ra cha của cháu cũng không có tệ như cháu nghĩ..."
Nói đến đây, Tô Lam dừng một chút sau đó lại nói tiếp:
"Thật ra thì năm đó trước khi me chúa qua đời, đã từng cố ý dặn dò với dì, bảo dì đừng nói thân thế của cháu ra, không hi vọng cháu bị cuốn vào trong tranh đấu thị phi của gia tộc kia..."
"Chẳng qua hiện này, cháu đã biết về thân thế của mình, dì tiếp tục giấu diếm cháu thì cũng không có bất kỳ cái ý nghĩa gì, dì sẽ nói cho cháu những gì mà dì biết đi!"
Diệp Trần nghe đượ điều này, tự nhiên là cầu còn không được, lập tức lôi Tô Lam đi sang phòng khách vip ở một bên, đồng thời đối mặt với Sở Phi Yên nói:
"Phi Yên, ta có chuyện quan trọng muốn trao đổi với dì Lam, chuyện tiếp theo giao cho cô đến xử lý!"
Sở Phi Yên lập tức gật đầu nói vâng.
...
Một cuộc trò chuyện này của hai người chính là hơn nửa ngày, ước chừng hơn ba giờ đồng hồ lúc này mới từ trong phòng khách VIP đi ra.
Mà lúc này, tiệc sớm đã kết thúc, ngoài Đường Nghiệp và Tào Khôn ra, tất cả các đại lão các nơi khác đều đã rời đi.
P/S: Ta thích nào. Chương 2
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 212: Ngôi sao bắt chuyện
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 212: Ngôi sao bắt chuyện
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc Diệp Trần vừa mới đi ra từ trong phòng khách, Tào Khôn và Đường Nghiệp lập tức đi tới.
"Đường lão gia tử, Tào Tứ Gia, không phải các ngươi ở chỗ này là cố ý chờ ta chứ?"
Diệp Trần nhìn thấy hai người, không thể không mỉm cười tò mò hỏi.
Không nghĩ tới, vẻ mặt Tào Khôn không cam lòng nói:
"Diệp tiên sinh, có một chuyện ta phải báo cáo với ngài! Ta gửi thiệp mơi tới đại lão các phương tới đây chúc mừng, Lục gia và Liễu gia ở Thiên Hải với Từ Báo ở Hải Châu, Hà Tiến ở Lam Châu lại dám từ chối không đến, quả thực rất đáng giận!"
"Ồ?"
Diệp Trần nghe được tin tức này, lông mày cũng không thể không nhíu lại.
Tuy rằng chuyện này hắn chưa từng hỏi, tất cả đều là một tay Tào Khôn xử lý, nhưng nếu là đặt tại trước kia, những người này đang rất muốn nịnh nọt mình, nhất là Từ Báo ở Hải Châu và Hà Tiến ở Lâm Châu, hai người kia bởi vì lúc trước có một chút va chạm với Diệp Trần, cho dù không có Tào Khôn mời chỉ sợ cũng sẽ vội vàng chạy tới.
Mà bây giờ, trong trường hợp được Tào Khôn gửi tới lời mời rõ ràng, thế mà còn dám can đảm từ chối không đến thì điều này có hơi bất thường.
Lúc này, Đường Nghiệp ở một bên mở miệng, "Diệp tiên sinh, ta nghe lão Mạnh nói, ba ngày sau, ngài phải quyết đấu với lão tổ Tần gia ở Kinh Đô, không biết việc này là thật hay là giả?"
Nghe được điều này, Tào Khôn ở một bên cũng hiện ra vẻ khẩn trương.
Chuyện Diệp Trần ước chiến với Tần Đạp Thiên ở trên sông Thiên Giang, tuy rằng đã truyền khắp giới võ đạo của Hoa Hạ, nhưng người bình thường biết được tin tức này cũng không nhiều.
Mạnh Huyền Lễ của Đường gia, ở đoạn thời gian trước được Diệp Trần tùy tiện chỉ điểm một chút, bây giờ đã bước vào hàng ngũ tông sư Hóa Kình, bây giờ ở trong giới võ đạo Hoa Hạ cũng đã được tính là đại nhân vật có trọng lượng nhất định, tự nhiên cũng được nghe nói về tin tức này.
Diệp Trần nhẹ gật đầu, cười lạnh nói:
"Có vẻ như những người này nghĩ rằng ta sẽ thua Tần Đạp Thiên cho nên sớm đã bắt đầu có sự lựa chọn!"
Nghe được lời này của Diệp Trần, Đường Nghiệp và Tào Khôn không thể không liếc mắt nhìn nhau một cái, trên mặt đều hiện ra vẻ lo lắng.
Cuối cùng, Đường Nghiệp vẫn là không nhịn được nói:
"Diệp tiên sinh, ta nghe nói Tần Đạp Thiên này là một đại cao thủ của cao cấp nhất của một môn phái ẩn thế, không biết..."
Diệp Trần hiểu rõ, hai người bất luận là bởi vì lo lắng cho sự an nguy của hắn hay là vì gia tộc của mình thì khẳng định đều có chút bất an, thế là trực tiếp khoát tay áo nói:
"Hai vị yên tâm, ba ngày sau, ta chắc chắn chém đầu Tần Đạp Thiên ở trên sông Thiên Giang!"
"Sau khi ta giết Tần Đạp Thiên, thế lực mấy nhà này đều do nhà hai người các ngươi chia đều đi thôi!"
Đường Nghiệp và Tào Khôn vội vàng cảm ơn, hai người họ đều thể hiện ra sự vui mừng.
...
Sau khi hai người rời khỏi, Diệp Trần tính toán thời gian một chút, cảm thấy cũng đã đến lúc chạy tới nơi chuẩn bị quyết đấu này xem một chút.
Thiên Giang là con sông lớn nhất Hoa Hạ, nhưng không có đi qua cảnh nội Vân Châu, mà là ở trong cảnh nội thành phố Thiên Hải.
Sở dĩ Diệp Trần muốn lựa chọn một chỗ như vậy để quyết đấu với Tần Đạp Thiên cũng có nhiều cân nhắc, thứ nhất, đạt tới cấp bậc như hai người, chiến đấu tất nhiên sẽ kinh thiên động địa, nhất định phải tìm một nơi vắng vẻ và rộng rãi mới được, nếu không như vậy thì ngay cả quốc gia cũng sẽ không đồng ý.
Mà dân số ở thành phố Thiên Nam rất đông, ngoài con sông lớn kia, chỉ sợ cũng không tìm ra một nơi thích hợp nào khác.
Còn vấn đề thứ hai thì cuộc quyết đấu giữa hắn và Tần Đạp Thiên này, nói cho cùng cũng bởi vì Vũ gia ở Thiên Hải mà ra, tự nhiên cũng phải giải quyết ở Thiên Hải.
Chào hỏi với Tô Lam và Sở Phi Yên một tiếng, nói mình phải đi xa nhà một chuyến ba ngày sau mới trở về.
Tô Lam cũng biết Diệp Trần bây giờ có địa vị xưa đâu bằng nay nên cô ấy cũng không có hỏi nhiều.
...
Ra khỏi nhà hàng, lúc này Diệp Trần mới nhớ tới mình không có xe để lái, đang định quay lại mượn xe của Sở Phi Yên, thì ngay vào lúc này một cô gái rất xinh đẹp có vóc người nóng bỏng gợi cảm, ở một bên bước nhanh tới, nét mặt tươi cười như hoa nói:
"Diệp thiếu, anh để cho tôi chờ đợi thật vất vả a!"
Diệp Trần quay đầu nhìn lại, hóa ra đó là ngôi sao lớn Trang Phỉ Phỉ!
"Chờ tôi? Cô chờ tôi có việc gì?"
Mặc dù có thể nói đối phương là một đại mỹ nữ quốc sắc thiên hương, hơn nữa còn là ngôi sao lớn tuyến một, đáng tiếc ở trong mắt Diệp Trần chẳng qua chỉ là một người qua đường có dáng xấp xinh đẹp một chút mà thôi, hắn nơi nào sẽ để ở trong lòng?
Trang Phỉ Phỉ thấy thái độ của Diệp Trần đối với cô lạnh nhạt như vậy, trong lòng nhất thời tức giận một trận, vẻ mặt có chút u oán nói:
"Không có việc gì chẳng lẽ không thể tới tìm anh sao?"
Khoan hãi nói, Trang Phỉ Phỉ này vốn là một đại mỹ nữ cấp bậc yêu nghiệt, hơn nữa trên người còn có một loại khí chất quyến rũ trời xinh, trong một nụ cười một cái chíu mày, giống như có thể làm cho một anh chàng nào đó hồn xiêu phách lạc.
Nhừng người đàn ông bình thường thấy được bộ dáng nhìn mà yêu của cô ta, đoán chừng sớm đã không dời nổi bước chân, cũng khó trách Trần Tu Minh trước đó sẽ làm phiền cô ta.
Đáng tiếc cô ta đối mặt lại chính là Diệp Trần, Cuồng Đế của Tu Chân giới đã sống tới tám trăm năm, thấy rất nhiều tiên nữ thần nữ, để mà so sánh thì Trang Phỉ Phỉ có xinh đẹp hơn nữa thì chẳng qua cũng chỉ là người trần mắt thịt mà thôi.
"Tôi rất nhiều việc, không có việc gì thì mời trở về đi!"
Diệp Trần cứng rắn đáp lại một câu, dứt khoát không trở về nhà hàng mà đi thẳng lên đường lớn.
Dù sao cách thời điểm quyết chiến với Tần Đạp Thiên còn có ba ngày, hắn vẫn còn nhàn rỗi và hắn không cần thiết phải vội vàng, tốt hơn là nên đến nhà ga và ngồi tàu lửa.
Trang Phỉ Phỉ thấy Diệp Trần muốn đi, lập tức cuống lên, vội vàng đuổi theo, "Ơ, Diệp thiếu, đừng có vội vàng đi như vậy, thật ra thì ta muốn cảm ơn ngươi, cám ơn ngươi trước đó thay ta ra mặt giáo huấn Trần Tu Minh kia..."
Dưới chân Diệp Trần bước chân vẫn không ngừng, thản nhiên nói:
"Tôi giáo huấn hắn là bởi vì hắn gây chuyện ở nhà hàng, không có liên quan gì tới cô!"
Trang Phỉ Phỉ nghe được điều này, lập tức suýt chút nữa thì tức giận đến phun máu, nhớ từ lúc cô thành danh cho tới bây giờ, người đàn ông nào thấy cô ta, đều lôi ra các loại thủ đoạn để lấy lòng, ngay cả những người nổi tiếng trong xã hội cũng sẽ cho cô ấy một chút tình mọn, thế nhưng người thiếu niên ở trước mắt này, lại chỉ mong sao có thể phân rõ giới hạn với cô ta, điều này để cho cô ta làm sao có thể chấp nhận?
Dưới cơn tức giận, Trang Phỉ Phỉ lập tức bước nhanh đi về phía trước ngăn Diệp Trần lại, ngẩng lên cái cằm xinh đẹp kia của cô ta, nói:
"Tôi không cần biết xuất phát từ nguyên nhân gì mà anh cứu tôi, nhưng con người của tôi có ân tất báo, anh đã giúp tôi vậy nên tôi nhất định phải cảm ơn anh!"
Diệp Trần cũng không nghĩ tới cô gái này lại cố chấp như vậy, lập tức cảm thấy thú vị, không thể không mỉm cười nói:
"Ngôi sao lớn a, cô có thực sự muốn cảm ơn tôi không?"
Trang Phỉ Phỉ nghe được điều này, lại thêm bộ biểu tình này của Diệp Trần, trong lòng không khỏi máy động, ngầm nói một tiếng hỏng bét!
"Không tốt! Cái tên này sẽ không phải là thừa cơ đưa ra cái yêu cầu gì quá phận đó chứ?"
Ngay vào lúc cô ta đang suy nghĩ lung tung, giọng nói của Diệp Trần vang lên lần nữa, "Cô có xe không?"
Trang Phỉ Phỉ lập tức sững sờ, hiển nhiên là không hiểu, đối phương vì sao đột nhiên lại hỏi câu này, tuy nhiên vẫn lập tức chỉ vào một chiếc Maybach ở ngã tư, nói:
"Đó chính là xe của tôi!"
Diệp Trần nhẹ gật đầu, trực tiếp nhanh chân đi về phía xe, đồng thời lần nữa nhàn nhạt mở miệng nói:
"Lấy xe của cô đưa tôi tới nhà ga a, coi như là cô cảm ơn tôi đi!"
Nói xong lời này, Diệp Trần căn bản không cần biết là Trang Phỉ Phỉ có đồng ý hay không đã mở cửa xe ra, chui vào...
P/S: hôm nay bận cả ngày cố gắng dịch cho các đạo hữu, ngày mai ta dịch thông cả một ngày luôn, chắc là cũng kha khá chương ít thì 10 trở lên....Đề nghị ủng hộ cho tuyên bố hùng hồn này của tôi a, Kim phiếu Tử Linh Thạch càng nhiều càng ít a....
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 213: Chữa bệnh trên xe
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 213: Chữa bệnh trên xe
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc Trang Phỉ Phỉ sửng sốt một hồi lâu mới kịp phản ứng lại, lập tức nhận ra chính mình có phần không hiểu rõ người trước mắt này...
"Vừa rồi còn chảnh và tự đắc chứ, làm sao mà đột nhiên lập tức lại trở nên chủ động đi lên như vậy? Chẳng lẽ trước đó là cố ý ở trước mặt ta đóng vai lạnh lùng, sau đó lạt mềm buộc chặt lấy lui làm tiến sao?"
Vừa nghĩ tới đây, trên gương mặt xinh đẹp của Trang Phỉ Phỉ lập tức hiện ra nụ cười đắc ý, "Còn tưởng rằng ngươi không giống với những nam nhân khác, hóa ra chẳng qua cũng chỉ như thế mà thôi! Quả nhiên vẫn là không nhịn được nổi trước sức hấp dẫn của bản tiểu thư!"
Tuy nhiên rất nhanh Trang Phỉ Phỉ đã nhận ra, thực tế và những gì nàng tưởng tượng dường như không giống nhau cho lắm...
Chỉ chớp mắt xe đã lái đi được mấy phút, cái tên này ngồi ở bên cạnh nàng thế mà mắt lại nhìn thẳng, cũng không nói không rằng gì với cô ta!
Hơn nữa Trang Phỉ Phỉ có thể chắc chắn một điều, cái tên này tuyệt đối không phải bởi vì thẹn thùng mà không dám nói chuyện với cô, mà là hoàn toàn không có để mắt đến cô ta, dường như coi cô ta người con gái xinh đẹp này không tồn tại.
Dù người yêu thích mà theo đuổi Trang Phỉ Phỉ nhiều như mây, loại nam nhân nào mà chưa từng gặp qua?
Cố ý giả bộ hấp dẫn sự chú ý của cô ta cũng có, lưỡi nở hoa sen khoe khoang khẩu tài cũng có, nho nhã lễ độ, không kiêu ngạo không tự ti cũng có luôn.
Thế nhưng hoàn toàn coi cô ta như không khí mà đối đãi thì đây vẫn là lần đầu tiên mà cô ta gặp được!
"Này, anh không có điều gì muốn nói với tôi sao?"
Cuối cùng, Trang Phỉ Phỉ không chịu được loại không khí trầm mặc này mà mở lời trước.
Lúc này Diệp Trần mới liếc mắt nhìn cô ta, giọng điệu vô cùng bình thản nói:
"Cô cảm thấy tôi nên nói với cô điều gì?"
"Anh...!"
Trang Phỉ Phỉ lập tức tức giận thiếu chút nữa thì phun máu, còn đang định nói thêm thì đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, che lấy bộ ngực cao ngất của cô ta, trên mặt hiện ra vẻ thống khổ.
Lái xe đằng trước thấy thế, lập tức sắc mặt đại biến, "Cô Trang, có phải căn bệnh cũ của cô lại tái phát hay không? Nhanh tranh thủ thời gian lấy thuốc ra uống đi!"
Trang Phỉ Phỉ cắn răng nói:
"Tôi... Tôi quên mang thuốc..."
Lái xe lập tức cuống lên, "Vậy làm sao bây giờ? Nếu không chúng ta đi một chuyến về khách sạn trước a?"
Trang Phỉ Phỉ không thể không nhìn Diệp Trần đang ngồi bên cạnh một cái, thấy hắn vẫn giống như người không có việc gì, cũng không mở miệng nói chuyện, trong lòng lập tức phát lạnh, tức giận nói:
"Không cần! Còn chưa chết được! Chúng ta cũng không thể làm trễ nải chính sự của Diệp thiếu a!"
Tài xế kia thấy Trang Phỉ Phỉ đã nói như vậy, không thể không lắc đầu, cũng không tốt nói thêm gì nữa.
Đúng lúc này, sau khi Diệp Trần bỗng nhiên liếc mắt đánh giá Trang Phỉ Phỉ, nhàn nhạt tới một câu, "Vú của ngươi bị tăng sản đúng không?"
Trang Phỉ Phỉ với tài xế nghe được điều này, tất cả lập tức đều ngây ngẩn cả người, Trang Phỉ Phỉ đỏ mặt giật mình nói:
"Làm sao anh biết? Chẳng lẽ anh còn hiểu y thuật sao?"
Diệp Trần không trả lời câu hỏi của cô, nhưng trực tiếp đưa tay ra xòe ra, "Đưa tay cô cho tôi!"
Trang Phỉ Phỉ lập tức càng thêm choáng váng, vẻ mặt cảnh giác nói:
"Anh muốn làm gì?"
Diệp Trần lắc đầu cũng lười giải thích với cô ta, trực tiếp kéo tay của Trang Phỉ Phỉ lại, sau đó lòng bàn tay của hắn úp vào trong lòng bàn tay của cô ta...
Trang Phỉ Phỉ tuyệt đối không ngờ rằng, cái tên này lại còn nói động thủ là động thủ, trong lúc nhất thời cũng không biết đối phương có mục đích gì, lập tức quá sợ hãi, theo bản năng muốn rụt tay lại, "Anh làm gì! Anh nhanh thả tay tôi..."
Trang Phỉ Phỉ còn chưa nói xong, đột nhiên cảm nhận được từ trong lòng bàn tay của đối phương truyền tới một luồng khí lưu rất ấm áp và thoải mái.
Sau đó, luồng khí lưu ấm áp kia thế mà lập tức tiến vào bên trong lòng bàn tay của mình, sau đó chạy dọc theo cánh tay, từ từ chảy vào cơ thể của mình, cho đến lúc chạy về phía bộ vị kia làm cho nàng đau đớn khó nhịn kia.
Nói cũng kỳ quái, trong nháy mắt Trang Phỉ Phỉ cảm thấy bộ ngực mình đang có cảm giác đau đớn, lập tức biến mất, hơn nữa chỗ đó còn dâng lên một loại cảm giác cực kỳ tê tê và thoải mái khiến cô ta không thể hiểu nổi.
"A ~ "
Ở dưới sự kích thích của loại cảm giác tê tê kia, Trang Phỉ Phỉ trong lúc nhất thời vậy mà không thể nhịn được, trong miệng không thể không phát ra một tiếng kêu sung sướng mãn nguyện, ngay cả vẻ mặt cũng rất sung sướng mãn nguyện...
Vốn nhìn thấy Diệp Trần đang động thủ động cước với Trang Phỉ Phỉ, tài xế kia theo bản năng muốn dừng xe sau đó đuổi cái tên thiếu niên xúc phạm cô chủ của mình từ trong xe ra, thế nhưng khi hắn nhìn thấy bộ dáng sung sướng mãn nguyện kia của Trang Phỉ Phỉ thì ngay lập tức ngây ngẩn cả người.
Luôn luôn thuần khiết như ngọc, Trang Phỉ Phỉ được ngành giải trí xưng là một dòng nước trong, hôm nay đây là như thế nào? Chẳng lẽ là bị đối phương tạo ra cảm giác hay sao?
Vẻ mặt của tên lái xe tỏ ra choáng váng, trong lúc nhất thời cũng không dám tùy tiện hành động.
Mà sau khi Trang Phỉ Phỉ kêu lên một tiếng rên rỉ, lập tức đã ý thức được chính mình thất thồ, gương mặt xinh đẹp trong nháy mắt trở nên đỏ bừng bừng, vừa tức vừa buồn bực muốn mạnh mẽ hất tay Diệp Trần ra, thế nhưng cũng không biết vì sao, trong lòng lại có phần không nỡ...
Đúng lúc này, Diệp Trần mở miệng lần nữa, "Gặp nhau chính là có duyên, hôm nay tôi lại cứu cô thêm một lần nữa!"
Đến bây giờ Trang Phỉ Phỉ còn chưa kịp phản ứng lại, "Cứu tôi? Lời này của anh là có ý gì?"
Diệp Trần không để ý tới cô ta, bàn tay ở trong lòng bàn tay của Trang Phỉ Phỉ đột nhiên nhấn một cái, lần nữa đánh vào trong cơ thể của cô ta một tia chân nguyên, sau đó trực tiếp buông lỏng tay của cô ta ra, vẻ mặt vẫn bình thàn như cũ nói:
"Bệnh này của cô đã được tôi chữa khỏi, sau này sẽ không tái phát nữa!"
Nói xong lời này, Diệp Trần lấy hai tau ôm vai mình, dựa vào ghế bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
"Anh nói anh chưa khỏi vũ của ta...chuyện này sao có thể?"
Trang Phỉ Phỉ nghe được lời này của Diệp Trần, theo bản năng gần như cảm thấy đối phương đang ăn nói bậy bạ.
Phải biết, cô ta vì trị bệnh này cho mình, thế nhưng là đi tìm không ít chuyên gia danh y.
Nhưng bệnh tình lại tái phát đi tái phạt lại, luôn luôn trị tận gốc, thậm chí còn có bác sĩ khuyên cô ta nên làm giải phẫu cắt bỏ đi!
Nhưng bây giờ, Diệp Trần chỉ úp tay với tay cô, thế mà nói đã trị được tận gốc căn bệnh dữ này của cô ta cho nên Trang Phỉ Phỉ tự nhiên nói thế nào cũng không tin.
Tuy nhiên, chờ sau khi Trang Phỉ Phỉ cẩn thân cảm ứng bộ ngực của mình một chút, mới phát hiện ra chỗ sưng tạo ra cảm giác đau đơn kia thế mà thật sự biến mất hoàn toàn, thậm chí cô ta còn không nhịn được lấy tay nắn nắn vào chỗ sưng kia thế mà hoàn toàn không cảm thấy đau đơn hay có cái cục gì trong đó nữa!
Trang Phỉ Phỉ lập tức triệt đẻ kinh ngạc ngây người, bỗng nhiên cảm thấy đầu óc của mình có phần không đủ để dùng, cho dù đối phương có thật sự là thần y nhưng cũng không thể "thần" tới tình trạng như thế này a? Đây còn là người sao? Quả thực chính là thần tiên hạ phàm a!
Trong lúc nhất thời, nhìn qua Diệp Trần còn đang ngồi ở chỗ đó nhắm mắt dưỡng thần, một đôi mắt đẹp của Trang Phỉ Phỉ lập tức có chút ngây dại, trong lòng cảm thấy vô cùng tò mò, "Cái tên này đến cùng là loại đàn ông gì a? Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân mà hắn để cho các vị đại lão ở Vân Châu kia đều kính phục sao?"
...
"Két ~ "
Hơn mười phút sau, xem rốt cuộc dừng lại ở nhà ga, Diệp Trần vào lúc này cũng từ từ mở hai mắt ra, trực tiếp mở cửa xe chuẩn bị đi xuống xe.
Trang Phỉ Phỉ lập tức cuống lên, gần như thốt ra, nói:
"Này, anh kia, anh có thể cho tôi số điện thoại hay không?"
Lái xe ngồi ở phía trước nghe được điều này, lập tức kinh hãi tới cái cằm đều muốn rớt xuống!
Trang Phỉ Phỉ được gọi là nữ thần của cả nước, thế mà chủ động hướng một người đàn ông xin số điện thoại, việc này mà truyền đi không biết sẽ tạo ra chấn động lớn như thế nào!
P/S: Ta thích nào...chương đầu tiên trong ngày, còn 9 chương nữa, kịp không ta, các đạo hữu ủng hộ kim phiếu tăng động lực dịch cái, giờ đang không có hứng nên dịch hơi lâu a:(((
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 214: Gặp lại bạn cùng lớp
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 214: Gặp lại bạn cùng lớp
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc Nhưng ngay sau đó, lại xảy ra một chuyện mà khiến cho lái xe phải trợn mắt há hốc mồm, đối với người được gọi là nữ thần của cả nước chủ độngxin số điện thoại, tiểu tử kia thế mà ngay cả đầu cũng không thèm ngoảnh lại, trực tiếp vô cùng bình thản quăn tới một câu, "Vẫn là thôi đi a! Bình thường tôi không hay dùng điện thoại a!"
Quẳng xuống lời này xong, Diệp Trần trực tiếp xuống xe, hướng về nhà ga chậm rãi đi tới.
Trang Phỉ Phỉ lập tức tức giận giậm chân một cái, cô ta thế nhưng là phải bỏ ra dũng khí rất lớn mới hỏi ra câu hỏi này, nhưng mà đây cũng là lần đầu tiên cô ta chủ động hướng một người đàn ông xin số điện thoại, không nghĩ tới hắn vậy mà trực tiếp từ chối dứt khoát tới như vậy!
Tuy nhiên cô ta còn còn có chút không cam tâm, nhịn không được hướng về phía Diệp Trần hô một câu, "Vậy chúng ta sẽ còn gặp lại sao?"
Tuy nhiên, Diệp Trần không có trả lời, chỉ là hướng cô ta giơ tay lên vẫy vẫy cũng đã càng đi càng xa, rất nhanh tiến vào trong nhà ga.
Thẳng đến bóng dáng Diệp Trần biết mất được một lúc lâu, Trang Phỉ Phỉ vẫn còn tức chưa nhịn được, cuối cùng toàn bộ đã chuyển hóa thành một tiếng thở dài tràm ngập nỗi oán hận trong lòng, sau đó thấp giọng tự nhủ:
"Tên đáng ghét! Chúng ta nhất định sẽ gặp lại! Chắc chắn!"
...
Lại nói tới Diệp Trần sau khi tiến vào nhà ga, ở trên máy bán vé tự động trong phòng lớn, mua một cái vé tàu đi về thành phố Thiên Hải.
Không nghĩ tới thế mà vừa đúng lúc tới thời gian tàu đã chuẩn bị xuất phát, sau khi lấy vé trực tiếp đi vào nơi soát vé rồi lên tầu.
Điều khiến hắn càng bất ngờ hơn là hắn vừa mới lên tàu, ở cửa toa tàu thế mà lại gặp được một người quen!
"A? Diệp Trần, không phải lớp trưởng nói ông không đến tham gia tua du lịch mùa Đông sao? Làm sao? Ông hối hận rồi?"
Diệp Trần cũng là sửng sốt một hồi lâu, mới nhớ ra tên người quen trước mắt này.
Trương Bằng Vũ, bạn học cùng lớp với hắn!
Ở kiếp trước hai người có quan hệ coi như không tệ, mặc dù không có gần gũi như Ngô Lỗi nhưng so với các bạn học trong lớp khác thì gần hơn một chút.
Nghe được lời này của Trương Bằng Vũ, Diệp Trần lập tức lại sững sờ, sau đó giật mình nhớ tới, trước đó Đường Thanh Nhã đã từng đề cập qua với hắn chuyện này, trong lớp tổ chức tham quan du lịch mùa đông, mà nơi đến dường như cũng chính là Thiên Hải...
Vừa nghĩ tới đây, trong lòng Diệp Trần lập tức đang lên một cỗ dự cảm không tốt, không thể không cười khổ nói:
"Ông tuyệt đối không nên nói với tôi, tất cả bạn học lớp chúng ta đều ở trên toa tàu này nha?"
Trương Bằng Vũ cười nói:
"Không phải vậy! Không phải thời tiết đột nhiên trở nên lạnh lẽo sao? Có người nói rằng mấy ngày vừa qua còn có bão tuyết đây! Cho nên rất nhiều bạn học không tham gia, lần này tổng cộng chỉ có mười một người...
Trương Bằng Vũ vừa nói, sau đó không biết phải nói gì, đã kéo Diệp Trần vào trong toa tàu, đồng thời còn không quên nói:
"Nhiệt độ bây giờ thấp như vậy, ông mặc mỏng manh hở hang như vậy mà không thấy lạnh sao? Hơn nữa làm sao ngay cả hành lý ông cũng không mang theo? Chúng ta nhưng phỉa ở lại thành phố Thiên Hải hai ba ngày..."
Diệp Trần thuận miệng trả lời qua loa vài câu, Trương Bằng Vũ đã lôi kéo hắn đi tới chỗ bạn học cùng lớp đang ngồi ở trong toa.
Diệp Trần phóng tầm mắt nhìn một cái bất thình lình nhìn thấy mấy người Đường Thanh Nhã, Liễu Mộ Bạch xuất hiện, nhưng lại không có nhìn thấu bóng dáng Ngô Lỗi người anh em tốt của mình.
"Mọi người nhanh nhìn là ai tới?"
Trương Bằng Vũ lôi kéo Diệp Trần đi tới trước mặt mọi người, trực tiếp cất giọng nói.
Lúc này mặc dù đã tiến vào tháng chạp, nhưng không khí của mùa xuân còn chưa tới, hơn nữa mọi người mua gần như toàn bộ vé tàu của một toa, cho nên toàn bộ người trong toa cũng không phải rất nhiều, gần giống như bao hết toàn bộ toa tàu này.
Mọi người thấy người bên cạnh Trương Bằng Vũ là Diệp Trần, lập tức có người vui vẻ có người buồn.
"Diệp Trần! Sao "anh" lại tới đây?"
Đường Thanh Nhã vẻ mặt ngạc nhiên đứng lên, một đôi mắt đẹp gần như cong thành hình trăng lưỡi liềm, biểu tình mừng rỡ hiện ra trên mặt.
Diệp Trần tự nhiên không có khả năng nói cho mọi người mục đích đi thành phố Thiên Hải lần này của mình, thế là bịa chuyện ra nói:
"Ta nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy lần đi du lịch mua đông này là một cơ hội rất hiếm có cho nên mới tới!"
Diệp Trần vừa mới nói xong lời này, lập tức vang lên một giọng nói trào phúng, "Một ít người thật đúng là đánh một tay tính toán thật hay a! Trước đó lúc nộp tiền đi du lịch thì không xuất hiện, bây giờ đột nhiên lại chạy tới đi theo..."
Nghe được điều này, hai mắt Diệp Trần không thể không khẽ híp một cái, nhìn về phía người nói chuyện.
Đây là một người có thiếu niên gầy cao trên mặt đeo kính, tên gọi là Lý Ứng Huy, hắn luôn được biết tới với khả năng tính toán của mình, mà vào lúc này người đang ngồi ở bên cạnh hắn chính là Liễu Mộ Bạch.
Nghe được lời này của Lý Ứng Huy, ngoài Đường Thanh Nhã và Trương Bằng Vũ trên mặt còn hiện ra vẻ mặt giận dữ ra, mọi người còn lại thì thi nhau quăng ra anh mắt khinh bỉ nhìn về phía Diệp Trần, mà Liễu Mộ Bạch càng hiện ra dáng vẻ cười trên nỗi đau của người khác. Tuy rằng, biết rõ Lý Ứng Huy này chắc là bởi vì đi lại tương đối gần với Liễu Mộ Bạch, cho nên mới mới cố ý nhắm vào mình, tuy hắn hắn nói cũng không sai.
Đúng là hắn còn chưa có nộp tiền đi du lịch, bất kể lý do gì, cho dù giải thích như thế nào thì điều đó vẫn mang lại cho mọi người cảm giác hắn ham món lời nhỏ.
Hơn nữa, ở trong ấn tượng của mọi người, Diệp Trần có gia cảnh không tốt, đây là chuyện mọi người cũng đều biết, hắn làm như vậy dường như cũng chẳng có gì lạ.
Vừa nghĩ tới đây, Diệp Trần không thể không âm thầm cảm thấy buồn cười, nghĩ tới hắn bây giờ cũng coi như là có quyền làm chao đảo một tỉnh, tài sản trong tay sớm đã hơn chục tỷ, không nghĩ tới lại bị người cho rằng hắn lại đi ham một món lời nhỏ như vậy...
"Khụ khụ!"
Diệp Trần ho nhẹ hai tiếng, ở trong ánh mắt khinh bỉ của mọi người, từ từ mở miệng nói:
"Chuyện thật ra thì ta làm không đúng, hay không như vậy đi, mọi người đi Thiên Hải chơi lần này, ăn ở đều tính cho ta, có được không?"
Diệp Trần vừa mới nói ra lời này, ngoài Đường Thanh Nhã biết được nội tình bây giờ của Diệp Trần ra thì không cảm thấy có vấn đề gì, những người khác thì lập tức hiện lên vẻ mặt khó có thể tin.
Diệp Trần luôn luôn nghèo rớt mồng tơi, làm sao đột nhiên lập tức lại trở nên khí phách như vậy rồi?
Chẳng lẽ là trúng thưởng xổ số hay sao?
Lý Ứng Huy càng nhịn không được mà châm chọc khiêu khích nói:
"Hắc hắc! Diệp Trần chém gió thì ai mà chẳng không biết chém? Bao tất cả mọi người ăn ở, ngươi có biết cần phải có bao nhiêu tiền không? Ngươi có nhiều tiền như vậy sao?"
Trương Bằng Vũ ở một bên cũng không nhịn được lôi kéo ống tay áo của Diệp Trần, thấp giọng nói:
"Diepj Trần, đừng xung động! Cùng lắm thi tiền tham gia đi du lịch của ông, ta trước tiên giúp ông nộp..."
Diệp Trần hướng về phía Trương Bằng Vũ mỉm cười, khoát tay áo nói:
"Không cần! Bằng Vũ, ông yên tâm đi, chút tiền ấy ta còn lấy ra được!"
Mọi người thất thời càng thêm kinh ngạc nghi ngờ, Lý Ứng Huy còn muốn mở miệng trào phúng, lại bị Liễu Mộ Bạch ở bên cạnh bỗng nhiên ngăn lại, cười lạnh nói:
"Diệp Trần đã có lòng tốt như vậy, chúng ta cũng không cần phụ lòng ý tốt của người ta nha, mọi người còn không tranh thủ thời gian cảm ơn Diệp thiêu sao?"
Lý Ứng Huy cũng rât khôn khéo, trong nháy mắt đã hiểu ra ý tứ của Liễu Mộ Bạch, lập tức cũng cười theo nói léo các cụ, "Liễu thiếu nói không sai! Vậy chúng ta đa tạ Diệp đại thiếu khoản đãi a, ha ha!"
Ngoài miệng thì Lý Ứng Huy nói như vậy, trong lòng cũng đang âm thầm hạ quyết tâm, "Chờ đến Thiên Hải, trực tiếp tìm một cái khách snaj năm sao vào ở, ta nhưng là muốn nhìn một chút, đến lúc đó ta muốn nhìn ngươi một cái tên nghèo tớt mồng tơi này sẽ có vẻ mặt như thế nào!"
P/S: Chương 2. Ta thích nào, cảnh giới Trúc Cơ đề cử 90 -100 nha, vui lòng vui lòng.... sắp đến đoạn hoành quyết đấu hoành tráng rồi, ủng hộ nha...
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 215: Liễu gia thành phố Thiên Hải
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 215: Liễu gia thành phố Thiên Hải
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc Nghe được lời này của Lý Ứng Huy, coi như thằng ngu cũng kịp phản ứng, hắn đây là đang cố ý gài bẫy cho Diệp Trần đây!
Mọi người hiện ra vẻ thương hại, người cười trên nỗi đau của người khác thì cũng không phải trường hợp cá biệt.
Diệp Trần nơi nào đi quan tâm tới những chuyện này, trực tiếp ở bên cạnh tìm tới một cái chỗ trống ngồi xuống.
Vừa mới ngồi xuống, Đường Thanh Nhã cũng theo tới, trực tiếp lách qua ngồi vào ghế trong bên cạnh hắn, lúc đi qua mặt hắn bộ ngực phập phồng xuất hiện trước mặt đột nhiên mùi thơm thân thể phả vào khiến Diệp Trần ngẩn người, Trương Bằng Vũ cũng đi tới ngồi xuống đối diện với Diệp Trần.
Liễu Mộ Bạch ở phía xa thấy cảnh này, hai mắt lập tức muốn phun lửa ra, Lý Ứng Huy ở gần nịnh bợ Liễu Mộ Bạch, vội vàng nhỏ giọng nói:
"Liễu thiếu, ngài trước tiên bớt giận, chờ lúc tới Thiên Hải, đó chính là địa bàn của ngài, còn không tìm ra cơ hội tới chỉnh tiểu tử này sao?"
Liễu Mộ Bạch nghe được điều này, thần sắc lúc này mới hòa hoãn đi rất nhiều, nhẹ gật đầu, "Nói không sai, trước hết cứ để cho hắn đắc ý một lúc, chờ lúc tới Thiên Hải sẽ cho hắn biết tay!"
Hai người xì xào bàn tàn, người khác có lẽ không nghe được, nhưng làm sao có thể giấu diễm được đôi tai của Diệp Trần?
Chỉ có điều, đối với Diệp Trần bây giờ mà nói, ở trong mắt hắn Liễu Mộ Bạch và Lý Ứng Huy thì ngay cả con kiến hôi cũng không bằng, ngay cả tư cách để cho hắn xuất thủ cũng không có!
Chỉ cần hai người không quá phận, nể tình trên phương diện là bạn học cùng lớp, hắn sẽ mở một con mắt nhắm một con mắt không đi chấp nhặt với bọn họ.
Bên này, sau khi Trương Bằng Vũ ngồi xuống ghế đối diện với Diệp Trần, vẻ mặt lo lắng, thấp giọng nói: "Diệp Trần, ông quá vọng động rồi! Lý Ứng Huy và Liễu Mộ Bạch kia rõ ràng là đang muốn chỉnh ông, ông làm sao còn dám đáp ứng bọn hắn?"
Không đợi Diệp Trần mở miêng, Đường Thanh Nhã ở một bên cười nói:
"Không có chuyện gì, Trương Bằng Vũ, bạn không cần lo lắng cho anh ấy!"
Nói đến đây, Đường Thanh Nhã nhìn Diệp Trần một cái, ở trong lòng lại yên lặng nói thầm thêm một câu, "Anh ấy thế nhưng là Diệp tiên sinh đại danh đỉnh đỉnh! Tiền ư không cần nhắc tới a."
Trương Bằng Vũ còn tưởng rằng Đường Thanh Nhã muốn vì Diệp Trần mà ra mắt, hắn cũng mơ hồ nghe qua bối cảnh của Đường Thanh Nhã, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm nói:
"Vậy thì tốt rồi! Do lớp trưởng xuất mã, bọn họ cũng không dám làm ẩu!"
Đường Thanh Nhã mỉm cười, cũng không có giải thích quá nhiều.
Lúc này, Diệp Trần đột nhiên lại nhớ tới một chuyện, "Đúng rồi, tên Ngô Lỗi kia bình thường không phải thích nhất là tham gia náo nhiệt sao? Lần này làm sao không tới?"
Nghe được câu hỏi này của Diệp Trần, Đường Thanh Nhã che miệng cười nói:
"Còn không phải bởi vì anh sao! Ông ấy nghe nói anh không đi, cho nên ông cũng không đi, nói là muốn bế quan cái gì đó, không nghĩ tới cuối cùng lại ngược lại là anh đã tới!"
Diệp Trần mỉm cười, giải thích nói:
"Thật ra thì lần này ta đi Thiên Hải, là có chuyện khác muốn làm, ta cũng không nghĩ tới sẽ gặp được mọi người."
"Như vậy a..."
Đường Thanh Nhã nghe được điều này, khuôn mặt nhỏ lập tức ảm đạm xuống, hiển nhiên là rất thất vọng, "Vậy không phải anh vừa tới Thiên Hải sẽ phải tách ra với mọi người sao?"
Diệp Trần nhìn qua Đường Thanh Nhã chu cái miệng nhỏ lên, vẻ mặt u oán có chút thất vọng, trong lòng lập tức cảm thấy không đành lòng, cười nói:
"Thế thì sẽ không! Chuyện tôi phải làm, phải chờ tới ba ngày sau, trong khoảng thời gian ba ngày này có thể đi chơi với các ngươi một chút!"
Nói xong lời này, Diệp Trần như bị quỷ thần xui khiến, chỉnh lại mái tóc có chút tán loạn của Đường Thanh Nhã, giúp cô ta vén ra đằng sau tai.
Sau khi làm xong động tác này, Diệp Trần cảm thấy hối hận, kiếp trước hắn và Đường Thanh Nhã từng yêu nhau được một đoạn thời gian, đây là động tác hắn thường xuyên làm, vừa rồi là làm theo bản năng thói quen, hoàn toàn quên mất hoàn cảnh bây giờ, bọn họ còn chưa tới loại quan hệ đó!
Mà sau khi Đường Thanh Nhã trải qua một trận rung động, gương mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng bưng, như thể một quả táo chín, thẹn thúng cúi đầu xuống, trong lòng mừng rỡ.
Còn về Trương Bằng Vũ đối diện hai người thì càng là trợn mắt há hốc mồm, hắn cũng đã sớm nghe Ngô Lỗi nói qua, Diệp Trần và Đường Thanh Nhã có quan hệ nam nữ, trước đó hắn còn có chút nghi ngờ, bây giờ mới triệt để tin, lập tức lặng lẽ hướng về phía Diệp Trần giơ lên ngón tay cái, "Anh em, ông thật giỏi! Tôi đây sẽ không quấy rầy thế giới của hai người nữa!"
Nói xong lời này, Trương Bằng Vũ rất thức thời di chuyển sang một chỗ ngồi khác.
Đường Thanh Nhã lập tức càng thêm thẹn thùng, ngay cả Diệp Trần cũng không thể không cảm thấy lúng túng một lúc.
Còn về Liễu Mộ Bạch ở xa xa, chẳng hiểu thế nào mà hắn nhìn thấy cảnh này, quai hàm ở trên mặt động đậy không ngừng giống như đang nhai cái gì đó, đôi mắt tỏ ra lạnh lùng.
...
Khoảng hai ba giờ sau, tàu đã đi vào ga thành phố Thiên Hải.
Một đoàn người xuống xe, vừa mời đi ra khỏi nhà ga, một chiếc xe thương mại Coster xuất hiện trước mặt mọi người, sau đó có một ông lão khoảng năm mươi tuổi từ trên xe bước xuống, trên người quần áo sang trọng, tóc vướt gel được chải cẩn thận tỉ mỉ, xem ra cũng không phỉa là nhân vật tầm thường.
Sau khi ông lão xuống xe, bước nhanh đi tới trước mặt Liễu Mộ Bạch, rất cung kính hành lễ nói:
"Thiếu gia, ngài đã về!"
Mọi người ngoại trừ Diệp Trần và Đường Thanh Nhã vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, những người khác thì choáng váng và tò mò.
"Thiếu gia" cách gọi như thế này, ở xã hội hiện đại bây giờ đã không còn thấy nhiều, nó thậm chí còn trở thành tên của một số người phục vụ KTV, nó chứa đựng một loại ý nghĩa xấu, thế nhưng là trước mắt ồng gia này xưng hô Liễu Mộ Bạch là thiếu gia, rất rõ ràng là không phải ý tứ kia mà là thiếu gia chân chính!
"Ta nghe nói những nhà quý tộc giàu có chân chính kia, mới có thể còn lưu dữ lại cách xưng hô thời cổ địa này!"
"Xem ra truyền ngôn là thật, Liễu Mộ Bạch thật sự là công tử ca của Liễu gia thành phố Thiên Hải!"
"Nghe nói đây chính là một gia tộc lớn có tên có tuổi ở toàn bộ tỉnh Thiên Nam!"
...
Mọi người thi nhau nhỏ giọng bàn luận, thậm chí một số bọn học nữ trong lớp đã hiện ra vẻ mặt chết mê chết mệt.
Diệp Trần lại khẽ cau màu, "Liễu gia ở Thiên Hải sao? Chắc là Liễu gia ở Thiên Hải dám công nhiên từ chối lời mời của Tào khôn sao? Không biết Liễu Chính Long gia chủ Liễu gia là gì của Liễu Mộ Bạch?"
Đang nghĩ ngợi, sau khi Liễu Mộ Bạch chào hỏi một tiếng với ông lão kia xong, hào hứng nhìn về phía mọi người khoát tay chặn lại, cười nói:
"Bên ngoài lạnh lẽo, các bạn học nhanh lên xe đi!"
Thế là mọi người thi nhau nối đuôi leo lên chiếc xe thương mại Coster kia.
Tuy rằng bề ngoài xe này nhìn qua không đáng chú ý, có vẻ như hơi giống xe buýt loại nhỏ, nhưng nội thất bên trong lại rất sang trọng, giống như một cái phòng khách cao cấp cỡ nhỏ, hiển nhiên là bản đặt chế, chí ít cũng phải hơn mấy trăm vạn.
Xem có mười sáu chỗ ngồi, sau khi mọi người lên xe nên vẫn rộng rãi.
Lúc này, ông lão kia cung kính mở miệng lần nữa nói:
"Thiếu gia, dựa theo phân phó của ngài, ta đã sắp xếp xong xuôi khách sạn, nếu không bây giờ đưa các ngươi đi xem một chút?"
Không nghĩ tới, Liễu Mộ Bạch lại khoát tay áo, "Phương bá, chuyện về khách sạn thì không cần ngươi quan tâm!"
Nói đến đây, Liễu Mộ bạch nhìn về phía Diệp Trần ở một bên, mỉm cười nói:
"Diệp Trần, trước đó ở trên tàu ngươi đã nói, chắc là chắc chắn chứ?"
Diệp Trần nhẹ gật đầu, thản nhiên nói:
"Đương nhiên!"
Khóe miệng của Liễu Mộ Bạch hơi nhếch lên, "Rất tốt! Ta biết một cái khách sạn năm sau, ở ngay tại bên cạnh sông Thiên Giang, phòng ở nơi đó có phong cảnh sông lớn coi như không tệ, các bạn học thật vất vả mới tới đây một chuyên, ngươi chắc là sẽ không nỡ a?"
Mọi người ngoài Đường Thanh Nhã ra thì thi nhau hít vào một ngụm khí lạnh.
Khách sạn năm sau, hơn nữa phòng lại có phong cảnh sông lớn, một đêm ít nhất cũng phải mấy ngàn khối a?
Liễu Mộ Bạch này rõ ràng là muốn để Diệp Trần phải xuất huyết nhiều a!
P/S: Ta thích nào....ủng hộ a...
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 216: Mọi người chấn kinh
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 216: Mọi người chấn kinh
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc Diệp Trần nghe được điều này, lập tức vui vẻ, nơi mà hắn quyết chiến với Tần Đạp Thiên lần này, vừa đúng chính là ở trên con sông Thiên Giang này, Liễu Mộ Bạch này thật biết chọn một nơi vì hắn!
"Cũng được, ngươi tới sắp xếp đi! "
Diệp Trần vểnh chân lên bắt chéo, khoát tay áo với Liễu Mộ Bạch giống như ra lệnh với hạ nhân.
Liễu Mộ Bạch lập tức suýt chút nữa bị tức đến phun máu, tuy nhiên hắn cũng biết, bây giờ còn chưa phỉa là lúc trở mặt với Diệp Trần, trong lòng âm thầm cười lạnh, "Chờ tới lúc trả tiền, ta xem ngươi còn có thể bình tĩnh giống như bây giờ hay không!"
...
Khoảng nửa giờ sau, xe dừng lại.
Mọi người xuống xe, thấy một khách sạn vô cùng xa hoa xuất hiện ở trước mắt, đã có người nhịn không được mà sợ hãi than.
Liễu Mộ Bạch không thể không liếc qua Diệp Trần, muồn nhìn thây vẻ mặt thất kinh trên khuôn mặt của hắn, thế nhưng thật đáng tiếc, hắn đã phải thất vọng.
Thần tình của Diệp Trần lạnh nhạt, giống như cũng không thèm để cái khách sạn năm sao này vào trong mắt.
Nhưng Trương Bằng Vũ ở một bên thì có chút cuống lên, nhịn không được lôi kéo cánh tay Diệp Trần lần nữa, nhỏ giọng nói:
"Diệp Trần, ông cần phải biết, chúng ta có tổng cộng mười hai người, ở chỗ này một đêm ít nhất cũng phải mất mấy vạn đấy!"
Diệp Trần hướng hắn mỉm cười, "Tôi có chừng mực!"
Liễu Mộ Bạch thấy Diệp Trần bình tĩnh như thế, không thể không cau mày, trong lòng âm thầm buồn bực, "Không phải mọi người đều nói tên này là cô nhi sao? Chẳng lẽ hắn thực sự có tiền để mời mọi người ở lại khách sạn năm sao sao? Nếu như giả bộ vậy thì rất biết cách giả bộ được đi!"
Rất nhanh, một nhóm mười hai người đi vào trong khách sạn.
"Hoan nghênh quang lâm!"
Quản lý trước bàn lễ tân vội vàng nở ra khuôn mặt tươi cười tiếp đón, "Không biết các vị muốn loại phòng gì? Thuê mấy phòng?"
Không đợi mọi người mở miệng, Lý Ứng Huy đã nhảy ra, trên mặt mang theo nụ cười âm hiểm nói: "Chúng ta tổng cộng có mười hai người, cho chúng ta mỗi người thuê một phòng có phong cảnh sông lớn!"
Quản lý quầy lễ tân lập tức sững sờ, trong đôi mặt chợt hiện ra vẻ kinh hãi, khách sạn của bọn họ ở trên toàn bộ khu vực của thành phố Thiên Hải, tuy không tính là thứ nhất nhưng lại là một nơi có phong cảnh tuyệt đối là nổi danh nhất, cho nên giá cả rất đắt, bình thường chỉ có loại người có tiền mới có thể vào để ở.
Một nhóm người trước mắt này, rõ ràng đều chỉ là học sinh, thế mà há miệng muốn thuê mười hai phòng có phong cảnh sông lớn, hoàn toàn chính xác có chút ngoài dự định của cô ta.
Tuy nhiên, người quản lý này cũng có nhiều kinh nghiệm, rất nhanh ở trên quần áo của mười hai người trước mắt này, phát hiện ra có hai người không đơn giản, chắc là thuộc loại không phú thì quý, thế là rất nhanh lên tiếng, "Được rồi, tiên sinh, xin ngài chờ một lát!
Nhân viên lễ tân thao tác rất nhanh ở trên máy vi tính, sau đó lại ngẩng đầu lần nữa, hướng về phía mọi người cười nói:
"Phí ăn ở cộng với tiền thế chấp, tổng cộng la 198,000 đồng chẵn trong một đêm, không biết trong số các vị là ai ra thanh toán?"
Mọi người nghe được điều này, ngoài Liễu Mộ Bạch, Đường Thanh Nhã và Diệp Trần ra thì chín người còn lại đều thi nhau hít vào một ngụm khí lạnh.
Thế nhưng chẳng qua chỉ là ở một đêm mà thôi, thế mà đã gần hai mươi vạn!
Ở Vân Châu bọn họ, số tiền này gần như có thể làm tiền đặt cọc để mua một ngôi nhà!
Trong lúc nhất thời, những người kia vồn còn cười trên nỗi đau của người khác muốn nhìn Diệp Trần làm trò cười, cũng cảm thấy lúc này chơi có phần quá lớn.
Ngay cả Lý Ứng Huy cũng không thể không rụt cổ một cái, hiển nhiên cũng không nghĩ tới thế mà lại đắt tới như vậy.
Liễu Mộ Bạch thì tuyệt đối không ngoài ý muốn, hơn nữa đây chính là kết quả mà hắn muốn, hướng về phía Diệp Trần ở một bên cười lạnh, vẻ mặt đùa cợt, nói:
"Diệp Trần a, không biết những gì lúc trước ngươi đã nói, bây giờ còn giữ lời không?"
Dự định của Liễu Mộ Bạch rất tốt, nếu đánh mắt, thì phải đánh hung ác một chút!
Hắn tin tưởng, cho dù đối phương thật sự mua xổ số mà trúng thưởng lớn, lập tức xuất ra hai mươi van, tới đỡ tiền phòng một đêm, chỉ sợ chắc chắn cũng không nỡ đi!
Chỉ cần đối phương nhận sợ, sau đó hắn lấy tiền ra trả, đến lúc đó có thể để cho mọi người thấy, sự chênh lệch giữa hắn và Diệp Trần!
Đối với hắn mà nói, tiêu pha hai mươi vạn mua một cái thể diện cũng là một vụ mua bán rất có lợi.
Thế mà lại không nghĩ tới, Diệp Trần căn bản không thèm để ý tới hắn, trực tiếp móc ra một tấm thẻ ngân hàng màu đen từ trong ngực ra, hướng tới trước mặt nhân viên lễ tân kia để xuống, nhàn nhạt mở miệng nói:
"Tấm thẻ này của ta không có mật mã, đặt ở chỗ này của ngươi, tiêu phí bao nhiêu trực tiếp thanh toán qua thẻ này, chờ lúc nào chúng ta trả phòng, ngươi trả lại thẻ này cho ta là được!"
Xoạt!
Diệp Trần vừa mới nói ra lời này, tất cả mọi người trong lúc nhất thời toàn bộ đều ngây ngẩn cả người.
Còn có cách trả tiền như vậy sao?
"Tiên sinh, ngài làm như vậy chỉ sợ..."
Cô gái nhân viên lễ tân trước quầy lễ tân cảm thấy vô cùng khó xử, đột nhiên sau khi ánh mắt rơi vào trên tấm thẻ kia, lập tức cũng không dời đi nổi nữa, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc nồng đậm, thất thanh nói:
"Thẻ vàng đen..."
Liễu Mộ Bạch ở một bên, nghe được lời của nhân viên lễ tân này, không thể không trừng hai mắt một cái, rất nhanh cũng đã nhận ra loại thẻ màu vàng đen mà Diệp Trần lấy ra, hóa ra chính là tấm thẻ vàng đen được gọi là loại thẻ đặc biệt nhất trong các loại thẻ!
"Điều này...điều này sao có thể!"
Trong nháy mắt sắc mặt của Liễu Mộ Bạch thay đổi lớn.
Loại thẻ này, coi như toàn bộ Liễu gia nhà hắn cũng chỉ có Liễu Chính Long cha của hắn mới có tấm thẻ như vậy mà thôi.
Tuy rằng loại thẻ này có tính thực dụng cũng không lớn, nhưng rất khó xin, chẳng những đối tài giản bản thân và địa vị có yêu cầu cứng nhắc, hơn nữa còn phải có con đường đặc thù nhất định, phóng tầm mắt tòa bộ tỉnh Thiên Nam, dân số có tới mấy chục triệu, chắc là cũng chỉ có mấy chục tấm thôi!
Hắn nghĩ như thế nào cũng nghĩ không ra, trên tay Diệp Trần lại có!
Chẳng lẽ tiểu tử này là một đứa con nhà giàu thâm tàng bất lộ sao? Hơn nữa thế lực gia tộc không ở dưới Liễu gia ta?
Tính sai!
Thật sự là tính quá sai!
Trong lúc nhất thời, suy nghĩ của Liễu Mộ Bạch đang treo ngược cành cây, tại trước đó không có thăm dò rõ ràng nội tình của Diệp Trần, bây giờ thì không còn dám tùy tiện trêu chọc.
Lý Ứng Huy ở một bên còn không hiểu rõ là chuyện gì xảy ra, nhịn không được giễu cợt nói:
"Ta nói Diệp Trần a, nếu như ngươi không có tiền thì cứ việc nói thẳng ra là được rồi, tùy tiện cầm một tấm thẻ cùi bắp đó ra như vậy, người ta làm sao biết trong thẻ của ngươi có đủ tiền hay không? Thật sự là khôi hài!"
Tuy nhiên, Lý Ứng Huy vừa mới nói xong lời này, nhân viên lễ tân đã vô cùng cung kính lần nữa mở miệng, "Khách quý ngài tốt chứ, chào mừng ngài đến với khách sạn Carlson Hotel của chúng tôi! Khách sạn chúng tôi là đối tác của Centurion Black Gold Card, dựa theo quy định ngài có một lần cơ hội vào ở miễn phí trong khách sạn của chúng tôi còn về bạn của ngài cũng có thể hưởng thụ ưu đãi giảm còn 80%..."
Ngay sau đó, nhân viên lễ tân nhanh chóng lấy ra mười hai cái chìa khóa, sau đó hai tay vô cùng cung kính đưa tới trước mặt Diệp Trần, nở ra nụ cười mê người, nói:
"Chúc ngài và các bạn của ngài đi du lịch vui vẻ!"
Xoạt!
Ngoài Liễu Mộ Bạch nhận ra tấm thẻ vàng kim mà Diệp Trần lấy ra, thì những người con lại, từng người đều bị trấn kính tới tròng mắt như muốn lồi ra cảm giác như sắp rớt xuống.
Những người như bọn họ, ngoài Đường Thanh Nhã ra, tất cả những người khác đềy là lần đầu tiên nghe thấy loại thẻ vàng đen này, tuy rằng còn không hiểu rõ đây rốt cuộc là thứ gì, nhưng từ thái độ của nhân viên lễ tân kia tới xem thì coi như thằng ngu cũng có thể đoán được, đây nhất định là một tấm thẻ trâu bò a!
Nhưng mọi người không nghĩ ra là, tại sao Diệp Trần có thể có đồ vật trâu bò tới như thế?
P/S: Ta thích nào... chương 4 ĐỀ CỬ 90 -100 NHA CÁC ĐẠO HỮU
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 217: Sự thù hận của Liễu Mộ Bạch
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 217: Sự thù hận của Liễu Mộ Bạch
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc Đám người chia nhau chỗ ở, tự mình sắp xếp lại, lúc này cũng đã tới buổi tối.
Đường Thanh Nhã triệu tập mọi người tới một chỗ, sau khi trao đổi vạch ra kế hoạch tham quan vào ngày mai, thì đã hơn tám giờ tối.
Tuy rằng ở trong khách sạn cũng có rất nhiều hạng mục có thể đi tham quan nhưng mọi người bộ đi đường một ngày đều mệt không chịu được, căn bản không có ai hứng thú đi chơi, thế là trở về phòng của mình nghỉ ngơi.
Còn về Liễu Mộ Bạch, lúc chia phòng, cũng không biết đã đi nơi nào mà chưa từng thấy xuất hiện.
Mọi người đương nhiên không biết, Liễu Mộ Bạch vởi vì chuyện lúc trước, thực sự cảm thấy không còn mặt mũi ở lại đây, vào lúc này sớm đã lặng lẽ quay trở về Liễu gia.
...
Cùng lúc đó, tại Liễu gia ở thành phố Thiên Hải, "Cái gì, Cha, cha bảo con từ bỏ theo đuổi Đường Thanh Nhã sao? Thế nhưng trước đó, rõ ràng chính cha không phải là ép con đi tới trường trung học số một Vân Châu hơn nữa còn ra lệnh cho con nhất định phải cua nàng vào tay, làm sau bây giờ lại..."
Liễu Mộ Bạch nhìn qua một người đàn ông trung niên có khí thế uy nghiêm, vẻ mặt khó hiểu nói.
Nếu như Diệp Trần ở chỗ này, nhất định có thể liếc mắt nhận ra người đàn ông trung niên này, hóa ra chính là Liễu Chính Long gia chủ của Liễu gia!
Vẻ mặt của Liễu Chính Long vô cùng nghiêm túc nói:
"Mỗi thời mỗi khác! Lúc trước Diệp tiên sinh ở Vân Châu như mặt trời ban trưa, mà Đường Nghiệp kia lại là phụ tá đắc lực cho Diệp tiên sinh, thậm chí luận địa vị còn cao hơn Tào Khôn một chút!"
"Nếu như con có thể nắm vào tay cháu gái mà hắn thương yêu nhất, như vậy đối với sự phát triển của Liễu gia chúng ta sau này, tự nhiên là có lợi ích rất lớn..."
Nói đến đây, Liễu Chính Long dừng lại một chút, lại nói tiếp:
"Thế nhưng, tình thế bây giờ lại khác hẳn, nếu như không có chuyện bất ngờ gì xảy ra, vị Diệp tiên sinh ở Vân Châu kia cũng đã không còn sống được mấy ngày..."
"Nếu như Diệp tiên sinh ở Vân Châu vừa chết, Đường gia tất nhiên sẽ rơi vào sự trả thù điên cuồng của Vũ gia, cho nên kế hoạch này tự nhiên phải theo đó mà thay đổi một chút!"
Hóa ra, sở dĩ Liễu Mộ Bạch đột nhiên từ Thiên Hải chuyển tới trường trung học số một Vân Châu, hơn nữa còn vào học cùng lớp với Diệp Trần, đều là do hai cha con bọn họ cố tình tạo ra.
Liễu Mộ Bạch theo đuổi Đường Thanh Nhã cũng là nghe theo mệnh lệnh của cha hắn Liễu Chính Long!
Mà bây giờ, Liễu Chính Long lại để cho con trai mình từ bỏ theo đuổi Đường Thanh Nhã, cũng bởi vì hắn mấy ngày trước nhận được tin tức, Diệp tiên sinh ở Vân Châu cùng với Tần Đạp Thiên lão tổ Tần gia ở Kinh Đô ước chiến sinh tử.
Hơn nữa hắn còn biết được từ một vị cao nhân nào đó, vị lão tổ Tần gia kia từ mấy chục năm trước đã được tôn làm thần của võ đạo!
Dưới sự so sánh, vị Diệp tiên sinh ở Vân Châu kia gần như không có phần thắng!
Diệp tiên sinh ở Vân Châu nếu như vừa chết, Đường gia tất nhiên sẽ gặp phải rủi ro, hắn tự nhiên không thể để cho con trai nhà mình có bất kỳ quan hệ gì với Đường gia.
...
Sau khi nghe xong lời giải thích của Liễu Chính Long, trên mặt Liễu Mộ Bạch lập tức hiện ra vẻ không cam lòng, "Cha, bây giờ quyết chiến của hai người kia còn chưa có bắt đầu, Liễu gia chúng ta bây giờ nóng lòng đứng đội, có phải là quá sớm một chút hay không? Nhỡ đâu vị Diệp tiên sinh ở Vân Châu kia lại thắng thì sao đây?"
Không nghĩ tới, Liễu Chính Long lập tức nghiêm sắc mặt, "Ngu xuẩn! Vị cao nhân này là nhân vật cấp bậc Thái Sơn Bắc Đẩu ở võ đạo giới Hoa Hạ, làm sao lại nói sai?"
"Hơn nữa, trước đó chúng ta đã phản bội qua Vũ gia một lần, nếu như bây giờ còn lề mề không theo, chờ đến lúc Diệp tiên sinh vừa chết, chắc chắn sẽ lọt vào danh sách mà Vũ gia muốn tính sổ thu về, đến lúc đó coi như muốn thay đổi thì cũng đã muộn rồi!"
Liễu Chính Long nói tới đây, đột nhiên nhướng mày, "Làm sao? Không phải con đã thật sự thích nha đầu Đường gia kia rồi sao?"
Liễu Mộ Bạch cười lạnh, "Đương nhiên không có! Trên đời này còn chưa có người con gái nào khiến cho Liễu Mộ Bạch con phải động tâm, chẳng qua chỉ là có chút không cam lòng mà thôi!"
Liễu Chính Long nghe được điều này, lông mày lập tức nhíu lại, cười nói:
"Tiểu tử thúi, con ngày bình thường không phải thường xuyên tự xưng là không có đứa con gái nào mà con không giải quyết được sao? Làm sao? Lần này thua sao?"
Sắc mặt Liễu Mộ Bạch lập tức có chút không được tự nhiên, nói:
"Lúc đầu mọi chuyện đều tiến triển rất thuận lợi, thế nhưng lại bị một tên tiểu tử thối ở lớp con làm hỏng chuyện!"
Đề cập tới Diệp Trần, Liễu Mộ Bạch bỗng nhiên nhớ tới chuyện lúc chiều, thế là vội vàng nói:
"Đúng rồi! Cha, tiểu tử thúi kia hôm nay ở khách sạn, thế mà có thể lấy ra được một tấm thẻ vàng kim màu đen, cha có biết ở Vân Châu người có thể có được loại thẻ này gồm những ai không?"
Liễu Chính Long lắc đầu nói:
"Chẳng qua chỉ là một tấm thẻ mà thôi, ta cần gì phải nghe ngóng cái chuyện nhỏ nhoi này, Tuy nhiên..."
Liễu Chính Long nói đến đây, trầm ngâm một lát sau, mới nói:
"Tấm thẻ vàng kim này, người bình thường này có thể không xin được, ở loại địa phương nhỏ như Vân Châu kia, người có đủ tư cách để xin, chẳng qua cũng chỉ có ba người thôi!"
Liễu Mộ Bạch lập tức vui mừng, vội vàng hỏi tiếp:
"Là ba người nào?"
Liễu Chính Long nói:
"Đường gia lão gia tử Đường Nghiệp, Tào Khôn Vân Châu, còn có Lâm Thế Kiêu gia chủ Lâm gia.
"Ở Vân Châu ngoại trừ ba người này ra, những người khác chắc là đều không có tư cách xin!"
Nói đến đây, Liễu Chính Long có phần tò mò nên hỏi thêm một câu, "Đúng rồi, người mà con vừa nói, cái người bạn học cùng lớp lấy ra tấm thẻ đó, hắn có họ gì?"
Liễu Mộ Bạch vội vàng nói:
"Hắn họ Diệp, gọi Diệp Trần!"
"Cái gì! Họ Diệp?"
Sắc mặt của Liễu Chính Long lập tức hơi đổi một chút, sau đó lại lắc đầu, "Không có khả năng, không thể nào là người kia...tuy rằng người kia đã có tư cách xin, thế nhưng cũng không thể nhanh như vậy..."
"Cha vừa rồi không phải nói, đứa cháu gái mà Đường Nghiệp hết mực yêu quý sao? Hơn phân nửa chắc là cô ta đưa cho tiểu tử kia dùng a!"
Liễu Mộ Bạch nghe được điều này, lập tức vỗ đầu một cái, "Đúng thế! Tại sao ta lại không nghĩ tới? Cái con tiện nhân Đường Thanh Nhã này! Thế mà cho tiểu tử thúi kia thứ quý giá như thế, thực sự đáng ghét!"
Sau khi nghe Liễu Chính Long nhắc nhở một câu như vậy, Liễu Mộ Bạch lập tức càng nghĩ càng không cam tâm, trên mặt không tự chủ được hiện ra sự hận ý nồng đậm, "Đường Thanh Nhã a Đường Thanh Nhã! Bất kể nói thế nào, ngươi thế nhưng là người con gái đầu tiên từ trước đến nay mà Liễu Mộ Bạch ta nghiêm túc theo đuổi."
"Không nghĩ tới ngươi có mắt không tròng, thế mà hết lần này tới lần khác đi thích cái tên tiểu tử thối đó!"
"Dù sao ta bây giờ cũng không cần phải kiêng kị gì, nếu là thứ mà ta không có được thì người khác cũng đừng mơ mà chiếm được!"
...
Thời gian một đêm, vội vàng mà qua,
Ở ngày thứ hai, không khí lạnh đột nhiên đến, thời tiết ở đây vốn đã rất lạnh, thế mà lại hạ nhiệt độ xuống thêm một lần nữa.
Mọi người thi nhau mặc vào áo long thật dày, duy chỉ có Diệp Trần vẫn mặc bộ quần áo thô sơ giản dị bình thường.
Mà đêm qua không hiểu vì sao mà Liễu Mộ Bạch biến mất, vậy mà không biết từ lúc nào đã quay trở về rồi.
Sau khi mọi người ăn sáng xong thì rời khỏi khách sạn, bắt đầu chuẩn bị xuất phát tới mục tiêu thứ nhất.
Tối hôm qua lúc mọi người thảo luận đường đi du lịch, Diệp Trần cũng không có tham dự trong đó, hơn nữa đối với hắn mà nói, đi chỗ nào cũng được, cho nên cũng không có hỏi nhiều.
Một mực đợi đến lúc đi theo cả lớp tới mục tiêu, lúc này Diệp Trần mới dở khóc dở cười phát hiện ra, đây là nơi mà hắn đã từng tới!
Hóa ra, đây đúng là một tòa đạo quán, Bạch Long Quan!
Nhớ lại lúc trước, hắn chính là ở nơi này giết chết Bạch Long chân nhân và Mạc Trường Vân.
Không nghĩ tới, hôm nay lại quay trở lại chỗ này...
P/S: Chương thứ năm....ĐỀ CỬ 90 - 100 nha các đạo hữu.
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 218: Âm mưu
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 218: Âm mưu
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc Đường Thanh Nhã thấy Diệp Trần lắc đầu, còn tưởng rằng hắn không thích tới nơi này, nên vội vàng giới thiệu:
"Bạch Long Quan này thế nhưng là cảnh quan nhân văn nổi tiếng nhất thành phố Thiên Hải, bắt đầu xây dựng vào thời nhà Đường, cách nay đã có lịch sử hơn một ngàn năm, hơn nữa nghe nói hương hỏa ở đây rất linh, còn có cao nhân tọa trấn, rất nhiều người không quản ngại đường xa đều chỉ vì tới nơi này dâng một nén nhang..."
Đường Thanh Nhã nói xong, một bạn gái cùng lớp ở một bên cũng hùa theo nói:
"Đúng vậy, mẹ của ta nghe nói chúng ta tới Thiên Hải chơi, dặn đi dặn lại để cho ta nhất định phải tới Bạch Long Quan để dâng hương!"
Ngay sau đó, lại có một người nói thêm vào:
"Ta con nghe người ta nói, ở trong Bạch Long Quan này, mọi người nói có đạo trưởng thi pháp tốt hơn nữa thần cơ diệu toán, vô luận là đoán chữ hay là đoán mệnh, đều rất linh nghiệm!"
Đương nhiên, cũng có người bắt đầu phản bác, "Dừng dừng! Chúng ta thế nhưng đều là người được giáo dục tiếp thụ khoa học kỹ thuật, làm sao có thể tin tưởng tư tưởng mê tín thời phong kiến này?"
"Mê tín cũng không phải hoàn toàn đều là sai, khoa học cũng có rất nhiều chuyện không giải thích được, dù sao ta đã cảm thấy, Bạch Long Quan này rất thần bí!"
...
Mắt thấy mọi người bắt đầu muốn cãi nhau, bản thân Đường Thanh Nhã là lớp trưởng, tự nhiên không thể ngồi xem mà không để ý tới, trực tiếp họ nhẹ một tiếng nói:
"Mọi người đừng ồn ào nữa! Mọi người là tới đây để chơi để tham quan chứ không phải tới đây để cãi nhau a, đi vào trước rồi nói sau!"
Chỉ chốc lát, mọi người lấy vé vào cửa đã thi nhau tiến vào trong đạo quán.
Bên trong Bạch Long Quan này quả thực không nhỏ, hơn nữa Diệp Trần nhận ra, công trình kiến trúc ở trong đạo quan này dường như là căn cứ vào bố cục một loại trận pháp nào đó để xây dựng.
Nếu như không phải mỗi cái lỗi rẽ ở đường giao nhau, đều có một cái đánh dấu rất bát mắt và rõ ràng, hơn nữa trước khi tiến tới, mỗi người đều được phát một cái bản đồ, người bình thường đi đến đây một lúc, thì chắc phải đi vòng quanh.
"Chúng ta cứ đi như vậy cũng không có ý nghĩa gì, nếu không mọi người ai thích đi đâu thì đi, một giờ sau tập trung ở cửa Nam Môn, được không?"
Bỗng nhiên có người đề nghị.
Lời đề nghị này lập tức đạt được những người khác hưởng ứng, kết quả là một đội mười hai người liền đường ai nấy đi.
Tuy nhiên Diệp Trần để ý tới, ở trước khi Liễu Mộ Bạch đi, vẻ mặt âm lãnh hướng hắn và Đường Thanh Nhã phân biệt nhìn một cái, sau đó đi một mình không biết dự đinh đi chỗ nào.
Tuy rằng ý thức được Liễu Mộ Bạch dường như có địch ý đối với hắn càng ngày càng tăng, nhưng Diệp Trần vẫn không có để ở trong lòng.
Mặc kệ hắn, cho dù hắn có ngạn vạn mưu kế, ở trước mắt thực lực tuyệt đối thì có thể nhấc lên bao nhiêu cơn sóng?
Đi lung tung xung quanh một lúc, Đường Thanh Nhã vẫn luôn nhu thuận đi theo bên cạnh hắn, việc này khiến Diệp Trần có chút ngượng ngùng, không thể không cười nói:
"Thanh Nhã, có nơi nào mà cô muốn đi không? Tôi có thể đi cùng cô!"
Trong lòng Đường Thanh Nhã vui mừng, nghiêng đầu nghiêm túc suy nghĩ một chút mới nói:
"Nghe nói Vấn Thiên Các có một vị Lữ đại sư, xem mệnh bói toán rất chuẩn, hay là chúng ta cũng tới nhìn xem?"
Diệp Trần đối với việc xem mệnh toàn bộ đều có lợi ở trái đất này, từ trước tới nay luôn coi thường, nhưng thấy Đường Thanh Nhã dường như rất hứng thú, cũng không đành lòng làm mất đi sự húng thú của cô ta, thế là gật đầu đáp ứng.
...
Cùng lúc đó, Ở Vấn Thiên các đông viện Bạch Long Quan,
"Lữ đại sư, vừa rồi ta nói với ngươi, ngươi đã nhớ kỹ chưa? Chỉ cần hai người kia đi tới chỗ của ngươi, ngươi cần phải nghĩ hết tất cả mọi biện pháp dẫn bọn hắn tới phía sau núi cho ta, chỉ cần ngươi giúp ta làm tốt chuyện này, trở lại ta chắc chắn cảm tạ trọng kim!"
Liễu Mộ Bạch đối với một ông lão ăn mặc theo phong cách tiên phong đạo cốt nhưng ánh mắt của ông ta chớp chớp, nở ra một nụ cười âm hiểm nói:
Lão đạo kia, lập tức cười hắc hắc, vẻ mặt gian trá nói:
"Liễu thiếu yên tâm! Bằng vào ba cái tấc lưỡi này của ta, chỉ cần bọn họ dám tới, ta cam đoan có thể lừa dối bọn họ đến ngay cả mình là ai cũng không biết!"
"Rất tốt!"
Liễu Mộ Bạch hài lòng nhẹ gật đầu, lập tức lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số, "Canh thúc, bên chỗ ngươi chuẩn bị làm sao rồi?"
Đầu bên kia điện thoại, truyền tới mộng giọng nói thô kệch, "Liễu thiếu yên tâm! Ta dẫn theo năm huynh đệ, mọi người đều là cao thủ nội kình, hơn nữa còn đều mang theo súng, coi như tiểu tử kia thật lợi hại giống như ngươi nói, chỉ cần không phải là tông sư Hóa Kình, tuyệt đối không thể tránh thoát khỏi lòng bàn tay của chúng ta!"
Cúp điện thoại, trên mặt Liễu Mộ Bạch lập tức hiện ra nụ cười đắc ý.
"Diệp Trần a Diệp Trần, muốn trách chỉ có thể trách ngươi không nên đắc tội với ta, hôm nay chắc chắn là ngày chết của ngươi!"
Hóa ra, ngay từ tối hôm qua, Liễu Mộ Bạch đã thông qua Lý Ứng Huy hỏi rõ ràng hành trình hôm nay, thế là sau đó tỉ mỉ bày ra một trận mưu sát, mục tiêu nhắm thẳng vào Diệp Trần!
...
Lại nói, Diệp Trần và Đường Thanh Nhã, vừa đi vừa ngắm nhìn phong cảnh dọc đường, tuy nhiên đoạn đường và trăm mét đi khoảng hơn mười phút, lúc này mới đi tới Vân Thiên các đại danh đỉnh đỉnh kia.
Chỉ thấy, ở cửa Vấn Thiên các này, có hai cái cột đá, mà ở trên cột đá thì khắc lấy một bộ câu đối.
Vế trên là: Thiên nghe như lôi, hiểu rõ thế kiếp trước.
Vế dưới là: Thần mục như điện, nhìn thấu thế gian tiên giới.
Hoành phi là: Chỉ điểm sai lầm.
Diệp Trần nhìn thấy câu đối này, trên cơ bản đã có thể phán định, vị Lữ đại sư nổi danh xa gần ở bên trong kia, khẳng định là một tên lừa bịp!
Đang định khuyên Đường Thanh Nhã không cần phải lãng phí thời gian, lúc này ở vửa bỗng nhiên vang lên một tiếng nói lúc ẩn lúc hiện, "Hai vị thí chủ từ Vân Châu tới ở ngoài cửa, đã tới rồi sao còn không vào của gặp một lần?"
"Ừm?"
Nghe được điều này, không chỉ vẻ mặt Đường Thanh Nhã đang kinh ngạc, mà ngay cả Diệp Trần không thể không nhíu mày cái.
Người này thế mà một câu nói toạc móng heo bọn họ từ Vân Châu tới, chẳng lẽ thật sự còn có một vị cao nhân tinh thông thuật bói toán hay sao?
Thuật bói toán liên quan tới vận mệnh, nhân quả, cho dù ở Tu Chân giới có cường giả nhiều như mây, người tinh thông thuật này cũng không có quá nhiều, thế mà trên trái đất là có tồn tại bậc này?
Khoan hãy nói, ngay cả Diệp Trần sống tới tám trăm năm, trong lúc nhất thời cũng đang bị bịp.
Trong lòng đang nghĩ ngợi như vậy, vẻ mặt của Đường Thanh Nhã rất kích động lôi kéo cánh tay Diệp Trần, nhanh chân bước đi vào.
Chỉ thấy ở trong phòng có một ông lão mặc áo đen, tóc tai râu ria đều bạc trắng, hơn nữa lông mày còn rất dài, đúng là có mấy phần dáng vẻ của thế ngoại cao nhân.
Đường Thanh Nhã lập tức đi lên trước, cung cung kính kính hướng lão đạo kia thi lễ một cái, nói:
"Ngài chính là Lữ đại sư sao? Quả nhiên là thần cơ diệu toán! Thế mà biết được hai chúng ta đến từ Vân Châu!"
Lữ đại sư nở ra nụ cười tỏ ra thần bí, từ từ mở miệng nói:
"Bản đại sư há lại chỉ biết có mỗi việc các người đến từ chỗ nào, còn biết được cả tên của hai người các ngươi nữa!"
Nói đến đây, Lữu đại sư đầu tiên chỉ vào Đường Thanh Nhã nói:
"Ngươi họ Đường, gọi Đường Thanh Nhã, là tiểu công chúa của Đường gia ở Vân Châu có đúng hay khong?"
Nói đến đây, Lữ đại sư lại chỉ vào Diệp Trần, nói:
"Còn về ngươi, ngươi họ Diệp tên gọi Diệp Trần!"
"Hai người các ngươi là bạn học cùng lớp, lần này cùng mười người bạn cùng lớp khác nữa tới Thiên Hải để du lịch, bản đại sư nói không sai chứ?"
Nghe được điều này, Đường Thanh Nhã lập tức khiếp sợ tột đỉnh, hiển nhiên đã bị đối năng lực "Xem bói" thần kỳ của đối phương làm cho rung động.
Mà Diệp Trần nghe được điều này, trong đối mắt lại hiện lên vẻ lạnh lùng!
P/S: Ta thích nào chương thứ 6. Đề cử 90 - 100 điểm đi các đạo hữu. Kim Phiếu a.
(¯`'•.¸† Lôi Soái †¸.•'´¯)
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
Chương 219: Bị tập kích
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Tác giả: Ngã Ý Như Đao
Chương 219: Bị tập kích
Nhóm dịch: LăngTiêu
Nguồn: Truyện YY
Mời đọc Chút mánh khóe đó của hắn, há có thể giấu giếm được đôi mắt của Diệp Trần?
Chỉ có điều, khiến cho Diệp Trần có chút tò mò chính là ai đã tiết lộ tin tức của bọn họ cho lão già này? Mục địch là gì?
Tâm tư Diệp Trần hơi đảo một cái, mơ hồ đã đoán được người sai khiến phía sau, tuy nhiên hắn cũng không có lập tức vạch trần lời nói lừa bịp của vị đại sư trước mắt này, dứt khoát tương kế tựu kế nhìn xem lão già này tiếp tục muốn làm gì, mục địch cuối cùng là như thế nào!
Vừa nghĩ đến đây, Diệp Trần đứng ở cửa nhìn lấy Lữ đại sư này đang tiếp tục lừa dối đối với Đường Thanh Nhã, "Nữ thí chủ, lão đạo nhìn giữa trán ngươi đầy đặn, địa các phương viên, mặt phượng môi anh đào, lông mày mượt cái mũi nhỏ, xem qua chính là tướng đại phú quý! Chỉ có điều..."
Lữ đại sư nói tới đây, cố ý lộ ra vẻ mặt ngưng trọng hơi chần chừ, Đường Thanh Nhã quả nhiên trung kế, vội vàng hỏi ngay:
"Đại sư, chỉ bất quá cái gì?"
Lữ đại sư làm bộ vuốt buốt sợi râu hoa dâm kia, tiếp tục lừa dối nói:
"Chỉ có điều, lão đạo xem ấn đường hai người các ngươi đều biến thành màu đen, chỉ sợ hôm nay sẽ có họa sát thân!"
Đường Thanh Nhã nghe được điều này, lông mày lập tức nhíu lại, "Đây là chuyện không có khả năng a?"
Theo suy nghĩ của Đường Thanh Nhã thì có đại cao thủ như Diệp Trần này ở bên cạnh, làm sao sẽ có họa sát thân?
"Khụ khụ!"
Lữ đại sư kia thấy Đường Thanh Nhã nổi lên nghi ngờ, lập tức ho nhẹ một tiếng, tiếp tục chững chạc đàng hoàng lừa dối nói:
"Trời có mưa gió thất thường, người thì sớm tối họa phúc! Nữ thí chủ, lão đạo có lời tốt muốn khuyên bảo, nếu là ngươi không nghe, đến lúc đó hối hận cũng không kịp!"
Nói đến đây, Lữ đại sư dừng lại một chút, lại nói tiếp:
"Như vậy đi! Bản đạo có duyên với hai vị, hôm nay sẽ không ngại nói cho hai vị biết phương pháp phá giải!"
"Phía sau núi đạo quán chúng ta, có một chỗ gọi là miếu Lão Quân, hương hỏa rất là linh nghiệm, hai vị không ngại thì đi bái một cái, chẳng những có thể lấy bảo đảm bình an, còn có thể vượng nhân duyên!"
Đường Thanh Nhã nghe được lời nói trước đó đã nổi lên một chút nghi ngờ, nhưng khi nghe được câu cuối cùng vượng nhân duyên kia, lập tức vui mừng nhíu mày suy nghĩ, thà rằng tin là có không thể tin là không! Dù sao bọn họ nhàn rỗi cũng không có việc gì, không ngại đi bái một cái, nhỡ đâu linh nghiệm thật thì sao?
Nghĩ tới đây, Đường Thanh Nhã vội vàng hướng về phía Lữ đại sư, lần nữa cung kính thi lễ một cái, "Đa tạ đại sư chỉ điểm bến mê!"
Diệp Trần ở một bên nhìn tất cả vào trong mắt, lập âm thầm cười lạnh tuy nhiên cũng không nói thêm gì.
...
Sau khi rời khỏi Vấn Thiên các, Đường Thanh Nhã hứng thú bừng bừng lôi kéo Diệp Trần, hướng về phía núi ở phía sau đạo quán mà đi tới.
Diệp Trần không thể không âm thầm buồn cười, nhịn không được nói:
"Tôi nói lớp trưởng đại nhân, cô thật sự tin những lời nói bậy nói bạ của lão đầu kia sao?"
Đường Thanh Nhã nói:
"Thế nhưng là Lữ đại sư người ta tính toán xác thực cũng rất chuẩn a!"
Diệp Trần cười nói:
"Nói không chừng là mấy người bạn cùng lớp trước đó đã đi qua chỗ của hắn, nói ra tin tức hai người chúng ta cho lão già này thì sao?"
Đường Thanh Nhã hơi sững sờ, chợt đảo mắt một cái nói:
"Thôi đi, ai sẽ nhàm chán như vậy?"
Tuy ngoài miệng nói như vậy, Đường Thanh Nhã sau khi được Diệp Trần nhắc nhở như vậy, thật ra thì cũng đã nổi lên lòng nghi ngờ, chỉ có điều cô ta vừa nghĩ tới câu nói cuối cùng kia của Lữ đại sư "Vượng nhân duyên", thì cho dù có nói cái gì đi nữa cũng không muốn cứ như vậy mà từ bỏ.
Rất nhanh, sau khi hai người từ cửa đạo quán đi ra ngoài, thẳng tiến trên núi mà đi.
Phía sau núi, có rất nhiều cây tùng cao lớn, tuy rằng bây giờ đã là mùa đông khắc nghiệt, nhưng vẫn xanh um tươi tốt.
Hơn nữa, không biết có phải nguyên nhân là bởi vì khí hậu hay không, vừa tiến vào trong khu rừng này đã làm cho người ta đều có cảm giác rất âm lãnh, thậm chí còn khiến cho người ta không tự chủ được mà rùng mình!
Diệp Trần không thể không híp hai mắt lại một cái, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, xung quanh đây có rất nhiều oán khí, ở đằng sau núi này chắc là có không ít người chết!
Ngược lại ở đây còn là một nơi tốt để giết ngươi cướp của!
Ngay sau đó, sau khi thần niệm của Diệp Trần đảo qua, đã phát hiện ở một nơi cách hai người khoảng trăm mét ở phía trước, thế mà còn có sáu người đang mai phục ở chỗ đó!
Diệp Trần lập tức giật mình, đông thời trên mặt hiện ra nụ cười lạnh, "Liễu Mộ Bạch ngươi được lắm, ngươi nhưng lại có lòng dạ độc ác, thế mà muốn giết ta!"
Vốn còn muốn sau khi giải quyết Tần Đạp Thiên xong, lại đi thu thập Liễu gia các ngươi, bây giờ xem ra, thật đúng là không giữ lại được các ngươi!
Trong lòng nghĩ như vậy, Diệp Trần vẫn không nhanh không chậm cùng Đường Thanh Nhã từ từ đi về phía trước.
Cuối cùng, bước vào vòng mai phục của sáu người!
Bạch! Bạch! Bạch!
Trong nháy mắt sáu người từ trong rừng cây tùng chạy ra, bao vây hai người vào giữa.
Từ thân thủ động tác tới xem, hiển nhiên đều không phải là người bình thường, mà là sáu tên võ giả nội kình.
"A!"
Đường Thanh Nhã lập tức kinh hô một tiếng, gần như theo bản năng ôm lấy cánh tay của Diệp Trần, khuôn mặt nhỏ hơi trắng bệch.
Diệp Trần khẽ cười với nàng, trực tiếp đưa đầu của nàng kéo lại ôm vào trong lồng ngực của mình, thấp giọng nói: "Đừng sợ, có tôi ở đây, chỉ là một đám tiểu lâu la mà thôi! Nhắm mắt lại đi tôi đưa đi qua!"
Đường Thanh Nhã được Diệp Trần không nói lời nào đã ôm vào trong ngực, đồng thời bên tai nghe thấy giọng nói ôn nhu kia, lập tức vừa thẹn vừa mừng lại vừa sợ, cái cảm giác căng thẳng sợ hãi trước đó, trong nháy mắt đã biến mất không thấy dấu vết đâu nữa, lập tức cảm giác được cho dù trời có sập xuống cũng không có cái gì đáng sợ.
Còn về sáu người kia, nghe được điều này thì tất cả đều tức giận đến oa oa kêu to, bọn họ tuy rằng còn chưa bước vào hàng ngũ cao thủ đỉnh cấp, nhưng tốt xấu gì cũng đều là nhân vật có uy danh hiển hách, thế mà bị một tên thiếu niên mới chỉ có mười mấy tuổi khinh thường như thế, vậy làm sao có thể để cho bọn họ nhẫn?
"Tiểu tử! Ngươi muốn chết!"
Một tên tráng hán có dáng người khôi ngô, hét lớn một tiếng, dẫn đầu đánh về phía Diệp Trần, khí thế hùng hổ!
"Hừ!"
Diệp Trần nhìn cũng không thèm nhìn một chút, trực tiếp tiện tay vung lên.
"Bành!"
Tráng hán kia cách Diệp Trần còn hơn mười mét, thế mà trực tiếp nổ tung ra, trong nháy mắt hóa thành một đống thịt vụn!
"Cái gì!"
Năm người còn lại mọi người lập tức trừng lớn hai mắt, bị dọa đến hồn vía đều nhanh muốn bay lên mây.
"Ngươi lại là... tông sư Hóa Kình!"
Người đàn ông trung niên cầm đầu trong năm người, chỉ vào Diệp Trần, hai chân đã run lẩy bà lẩy bẩy, giống như gặp phải ma quỷ, vừa run vừa mở miệng nói.
Mà ở trong lòng hắn sớm đã mắng chửi mười tám đời tổ tông nhà Liễu Mộ Bạch.
Nếu như biết đối phương là tông sư Hóa Kình, nói như thế nào thì hắn cũng không nhận cái nhiệm vụ này.
Diệp Trần cười lạnh,