MỤC LỤC
Mục Lục
Tru Tiên 2
Chương 2: Đêm tối
Chương 3: Sư đồ
Chương 4: Xà họa
Chương 5: Sinh tồn
Chương 6: Gặp lại
Chương 7: Về nhà
Chương 8: Bạn bè
Chương 9: Đáy nước
Chương 10: Thân hữu
Chương 11: Ám trợ
Chương 12: Lư Dương
Chương 13: Thầy tướng
Chương 14: Mất tích
Chương 15: Rừng thông
Chương 16: Đếm
Chương 17: Tỉ đệ
Chương 18: Biệt viện
Chương 19: Đình Viện
Chương 20: Núi cao
Chương 21: Sáng tối
Chương 22: Phụ mẫu
Chương 23: Hàng xóm mới
Chương 24: Dị pháp
Chương 25: Sinh nhật
Chương 26: Lời hứa
Chương 27: Linh nhi
Chương 28: Kì tài
Chương 29: Khởi bộ
Chương 30: Linh đan
Chương 31: Hà Dương
Chương 32: Xung đột
Chương 33: Giếng khô
Chương 34: Đồng hành
Chương 35: Kỳ quang
Chương 36: Khô Lâu
Chương 37: Hỗn loạn
Chương 38: Thần Quy
Chương 39: Tử chiến
Chương 40: U Tuyết
Chương 41: Thần kiếm
Chương 42: Âm phục
Chương 43: Thế sự
Chương 44: Tín nhiệm
Chương 45: Đúng sai
Chương 46: Cổ Văn
Chương 47: Cái tát
Chương 48: Cáo trạng
Chương 49: Che mặt
Chương 50: Dò hỏi
Chương 51: Sát ý
Chương 52: Bí mật
Chương 53: Người chết
Chương 54: Gian tế
Chương 55: Phát hiện
Chương 56: Cố nhân
Chương 57: Xem xét tỉ mỉ
Chương 58: Bắt đầu bùng nổ
Chương 59: Chuyện cũ
Chương 60: Bí mật
Chương 61: Thác ngộ
Chương 62: Bí thuật
Chương 63: Khai môn
Chương 64: Tử Ý
Chương 65: Cái phễu
Chương 66: Phe phái
Chương 67: Song tinh
Chương 68: Dị biến
Chương 69: Đặt cược tính mạng
Chương 70: Đèn lồng
Chương 71: Thần Long
Chương 72: Cây cầu gỗ
Chương 73: Quang Chưởng
Chương 74: Tụ Thủ
Chương 75: Tang thương
Chương 76: Đi xa
Chương 77: Bích Hỏa
Chương 78: Bạch Hồ
Chương 79: Tiểu Si
Chương 80: Long Châu
Chương 81: Trắc Vị
Chương 82: Cơ quan
Chương 83: Tìm được
Chương 84: Danh sách
Chương 85: Gặp lại
Chương 86: Xung đột
Chương 87: Loạn chiến
Chương 88: Hủy dung
Chương 89: An ủi
Chương 90: Hi vọng
Chương 91: Thủ phạm
Chương 92: Nhà họ Ba
Chương 93: Quán trà
Chương 94: Hòa thượng
Chương 95: Bóng đêm
Chương 96: Diệt môn
Chương 97: Tạm biệt
Chương 98: Kích đấu
Chương 99: Ghét cay ghét đắng
Chương 100: Cảnh trong đêm
Chương 101: Điều kiện
Chương 102: Nhận lời
Chương 103: Đứa bé trai
Chương 104: Hiểu lầm
Chương 105: Lợi hại
Chương 106: Quay đầu lại
Chương 107: Chiếu cố
Chương 108: Bóng đen
Chương 109: Hỗ trợ
Chương 110: Quen mắt
Chương 111: Suy đoán
Chương 112: Chết rồi
Chương 113: Tâm thuật
Chương 114: Nguy cơ
Chương 115: Mưu đồ
Chương 116: Nhớ nhà
Chương 117: Con khỉ thối
Chương 118: Cảnh cáo
Chương 119: Vây cốc
Chương 120: Nghi vấn
Chương 121: Xuất thế
Chương 122: Bất an
Chương 123: Nhập điện
Chương 124: Mạch nước ngầm
Tru Tiên 2
Chương 1: Giận dỗi
Trung Thổ cửu châu lấy Trung Châu làm trung tâm, khu vực có diện tích rộng lớn nhất, lại có dãy núi Thanh Vân vang danh thiên hạ tọa lạc, ngang dọc đông tây nam bắc hơn trăm vạn dặm, dáng vẻ hùng vĩ, động thiên phúc địa khắp nơi. Ngoài nơi này ra, tám châu còn cũng đều là tạo hóa của trời đất, trù phú rộng lớn. Trong đó có một nơi gọi là Ưu châu, gần với Nam Cương, giáp với thập vạn đại sơn. Khi đại kiếp thú thần xảy ra năm ngoái, châu này chịu sự tấn công đầu tiên của bầy thú, và cũng chịu sự tổn hại nghiêm trọng nhất. Mãi cho đến hôm nay, những người sống sót sau tai kiếp ấy, mỗi khi trông về phía nam thập vạn đại sơn đang ẩn mình dưới làn khói trắng dày đặc và đầy vẻ thần bí kia, đều thủy chung tồn tại một cảm giác sợ hãi và hoang mang.
Thập vạn đại sơn là một dãy núi nguyên sinh rộng lớn nhưng đầy hùng vĩ và hiểm trở, rừng rậm dày đặc, nhấp nhô kéo dài vô cùng tận, cộng thêm chướng khí cực độc bao trùm khắp nơi, lại là nơi cư trú của một lượng lớn các loài yêu thú nguyên thủy hung hãn, khiến cho nơi đây trở thành một rào cản chia cắt hai miền nam bắc. Nếu nói về dân số, Ưu châu là nơi có dân số ít nhất trong chín châu, trải qua hào kiếp thần thú lại càng trở nên hoang tàn, nếu không phải mười phòng bỏ chín, ít nhất cũng đã giảm đi sáu bảy phần, có thể nói là một tổn thất vô cùng nghiêm trọng.
Đặc biệt là tại phía nam của Ưu châu, nơi giáp ranh với thập vạn đại sơn, dân cư càng thưa thớt. Thần thú tuy đã chết, cuộc nổi loạn của yêu thú cũng đã sớm bị dập tắt, nhưng sâu hút trong thập vạn đại sơn vẫn còn sót lại rất nhiều yêu thú, lâu lâu lại chạy xuống núi tổn hại dân lành. Những yêu thú này đều rất hung tàn ngang ngược, người bình thường thường không có khả năng chống lại, chỉ có người tu đạo mới có thể hàng phục nổi chúng. Cho nên những người đã từng sinh sống lâu dài tại mảnh đất này nếu không chết trong trận hào kiếp khi xưa, thì cũng đã trốn chạy khỏi đây từ lâu, có lẽ chỉ còn sót lại một số ít người do lưu luyến mảnh đất quê hương mà không muốn bỏ đi, và cũng chỉ có thể dọn đến những thành trì vừa được xây cất lại sau trận hào kiếp năm xưa, nhờ vào sự bảo vệ của những bức tường thành kiên cố mới có thể tránh được sự uy hiếp của bọn yêu thú.
Phía tây nam của Ưu châu, từ trong thập vạn đại sơn trập trùng nhấp nhô ấy vươn ra một dãy núi, cao lớn hiểm trở, thổ dân bản địa gọi đấy là “Đại hoang sơn”. Nguồn gốc của tên gọi này từ lâu đã thất truyền, tuy gọi là hoang, nhưng Đại hoang sơn lại không hề hoang sơ. Trên núi rừng nguyên sinh dày đặc, sự sống tràn trề, chỉ có điều là sương khói che phủ quanh năm, chướng khí ngập tràn, sau tai kiếp thần thú, trong ngọn núi này cũng có không ít yêu thú hung tợn cư trú, và chúng đã làm cho nơi đây trở thành một vùng cấm địa mà ngay cả thổ dân bản địa cũng chẳng dám đặt chân lên.
Cách chân núi Đại hoang sơn hơn hai mươi dặm có một tòa thành tọa lạc, tường thành sừng sững kiên cố, tên gọi là “Long Hồ thành”. Hiện nay trong địa bàn Ưu châu, trong số những thế lực đại tu chân đang phục hưng sau đại kiếp thì Long Hồ Vương gia, là một lực lượng có thực lực không thể nào coi thường được.
Long Hồ Vương gia là một tu chân thế gia, Long Hồ thành là căn cứ sở tại của họ, đương nhiên là phải dốc sức gây dựng. Tuy hiện nay Long Hồ thành chưa thể gọi là một thành trì hùng mạnh, nhưng xem ra khá là có khí sắc, phủ đệ hào môn của Vương gia trông như một thành lũy vô cùng to lớn, chiếm gần một phần ba đất đai của tòa thành .
Hôm nay là một ngày trời trong nắng dịu, tại một hoa viên nằm sâu trong thành lũy của Vương gia, cỏ xanh mơn mởn, cành hoa đung đưa trong gió, hương đưa thoang thoảng, những cánh bướm bay chập chờn, có thể nói là một ngày xuân trong sáng. Một dòng suối trong uốn lượn chảy ra từ trong những khe núi đá nhân tạo, trong vắt tận đáy, phía dưới rải đầy những viên đá tròn trịa, nhẵn bóng, với các màu xanh, đen, trắng. Nước suối chảy róc rách, in bóng những lầu đài đình gác và những tán cây xanh trong vườn, một khung cảnh rất yên bình.
Một tiếng cười khe khẽ chợt vọng ra từ một cái đình nhỏ sáu góc được xây bên cạnh hồ nước trong vườn, trên tấm mái cong của mỗi góc đình đều treo một cái chuông gió thủy tinh, mỗi lần có gió, chuông lại khẽ lay động, uyển chuyển hòa nhịp cùng với tiếng cười, nghe vui tai mà lại có chút du dương man mác buồn, âm thanh cứ thế lan ra trong không gian, vang vọng mãi.
“Tiểu đệ, đệ lại vẽ sai nữa rồi, phải vẽ như thế này….”
Trong đình đặt một bộ bàn ghế đá, có một cậu bé khoảng mười một mười hai tuổi đang ngồi đấy, tay phải cầm bút, đôi mày hơi chau lại đang chăm chú vào những nét vẽ trên một tờ giấy trắng, vẻ mặt đầy bất lực. Đứng sau lưng cậu bé, là một thiếu nữ xinh đẹp, trông chỉ khoảng 16 tuổi, sắc mặt ôn hòa, đang khom người cười nhạt, dùng tay cầm lấy bàn tay phải của cậu bé, bắt đầu chầm chậm vẽ từng nét một.
“Âm hỏa” này tổng cộng có bảy nét vẽ, có mười một khúc ngoặt, mỗi một chỗ đều không thể sai sót, nếu không bức phù trận vẽ ra sẽ chẳng có tác dụng gì cả. Ừm, vẽ xong rồi đấy!” cô gái trẻ cầm tay cậu bé, vẽ ra một bức phù trận kì lạ trên giấy, hình dáng trên nhọn dưới thô, trông như một ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy.
Mái tóc đẹp mượt mà xõa xuống hai bên mang tai của cô thiếu nữ, chạm vào gương mặt của cậu bé, và từ trên người cô, phảng phất một hương thơm thoang thoảng.
Ngực cậu bé bỗng nhiên nảy lên, cậu liền bỏ cây bút trong tay ra, dựa người ra sau, nào ngờ vừa động đậy, đầu đã cảm thấy đau điếng, phía sau gáy bị cô gái trẻ vỗ vào một cái, rồi sau đó chỉ nghe thấy giọng cô nói với vẻ thẹn thùng:
“Tiểu Trư, đệ làm gì vậy?”
Cậu bé nổi giận, bỗng chốc trở mặt đáp:
“Từ đầu đến chân, đệ có chỗ nào giống heo chứ, tỉ nói đệ nghe thử nào?”
“Lúc đệ còn nhỏ mập mạp trắng trẻo y như heo con vậy.”
“….đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, sao tỉ vẫn không quên được chứ?”
Cô thiếu nữ mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh, ánh mắt đao đảo, nhìn ra bên ngoài đình. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mặt hồ lăn tăn gợn sóng, một vài phiến lá rơi lất phất trên mặt nước, bồng bềnh trôi.
“ Vì đệ bậy giờ là đệ đệ duy nhất của tỉ mà.” Cô gái thở dài, kéo cậu bé đến bên mình rồi ôm vào lòng, xoa xoa đầu cậu, im lặng một lúc rồi khẽ nói tiếp:
“Cha mẹ thì mất sớm, sau khi tỉ đi rồi, đệ ở nhà phải ngoan ngoãn, đừng có nghịch ngợm như lúc trước nữa. Còn thuật bùa chú này, là một môn kì học tổ truyền của Vương gia chúng ta. Long Hồ Vương gia có được cục diện như ngày hôm nay đều dựa vào bùa chú này, cho nên hàng ngày đệ phải tịnh tâm luyện tập, đừng có lười biếng nữa.”
Cậu bé gật gật đầu trông có vẻ thật thà, đôi mắt đảo đảo vài cái và nói:
“Tỉ tỉ à, Thanh Vân môn cách nơi này xa không?”
Cô gái ngẫm nghĩ rồi nói: “Rất xa.”
Cậu bé hứ một tiếng, ra vẻ bất cần và nói:
“Khi không đi xa như vậy để làm gì, Vương gia chúng ta chẳng phải cũng là tu đạo thế gia hay sao, các vị bá phụ thúc thúc đều vô cùng lợi hại, chẳng lẽ lại không bằng Thanh Vân môn sao?”
Cô gái có hơi ngỡ ngàng, sau đó liền cười, nhè nhẹ lắc đầu nói:
“Không giống, không giống nhau đâu. Vương gia chúng ta không thể so sánh với Thanh Vân môn được, cũng giống như, giống như là…”- đôi mày tú lệ của cô gái có hơi chau lại, suy nghĩ một hồi, nhưng ngay sau đó vẫn không muốn đưa ra ví dụ, chỉ mỉm cười nhìn đệ đệ, nhẹ nhàng nói:
“Nói chung, lần này có thể đến Thanh Vân sơn tham gia Thanh Vân hội, thực ra là niềm may mắn của tỉ. Vạn nhất nếu như vào được Thanh Vân sơn môn, nói không chừng sẽ có cơ hội gặp được cái người ở trong truyền thuyết kia nữa…”
Cô gái từ từ hạ giọng xuống, trong ánh mắt trổi lên một cái nhìn đầy ngưỡng mộ, cậu bé nhìn thấy vậy trong lòng cảm thấy có chút kì lạ, thầm nghĩ rằng ngay đến người còn chưa được gặp mà sao lại tỏ ra vẻ như vậy chứ? Cậu đang định đánh thức tỉ tỉ đang ngẩn người ra, đột nhiên nghe thấy ở phía bên kia vườn có tiếng gọi đang vọng lại:
“Tông Cảnh, Tông Cảnh, huynh đang ở đâu vậy?”
Cậu bé lập tức mừng rỡ, nhanh chóng chạy về phía góc vườn hét to:
“Ta đang ở đây.”
Vừa dứt lời quay đầu lại, chỉ trông thấy cô thiếu nữ đang đứng sau lưng vẻ mặt trầm xuống, trừng mắt nhìn cậu, cậu chỉ cười khì, gãi gãi đầu. Thoáng chốc có thêm hai cậu bé từ bên kia vườn chạy sang, nhìn dáng dấp có vẻ chạc tuổi với cậu bé ‘Tông Cảnh’ này. Cậu bé chạy phía đằng sau dáng vẻ cao hơn nửa cái đầu, trắng trẻo mập mạp, khi chạy thì những thớ thịt trên mặt cũng run theo, dáng vẻ khá là trung thực.
Cậu bé Tông Cảnh ở trong đình chạy ra, đứng tại bậc thềm, nhìn hai người bạn vừa mới đến cười hi hi, một cậu bé chạy phía trước cười và nói:
“Vương Tông Cảnh, sao lại trốn ở đây, làm cho bọn này phải chạy khắp nơi tìm huynh, sắp đến giờ rồi đấy, chúng ta mau đi nhìn trộm quả phụ họ Lưu ở thành Bắc tắm…”
Lời nói chưa dứt, đột nhiên trong thấy nét mắt Vương Tông Cảnh biến sắc, tiếp đó trông thấy một cô thiếu nữ xinh đẹp đứng đằng sau cậu bé quay ngoắt người lại, vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn cả hai với ánh mắt lạnh lùng, cậu bé đang nói chuyện bỗng thất thần hoảng hốt, cũng may vẫn chưa nói dứt lời, cậu bé vội nhanh trí, ho vài tiếng rồi lập tức dừng bước, giọng ấp úng:
“…giặt, giặt quần áo.”
Cậu bé Vương Tông Cảnh đứng trong đình và cậu bé mập ú đứng bên cạnh đều ngơ ngác, đồng thời cùng nhìn về phía cậu bé đang nói chuyện với một ánh mắt kì lạ. Bỗng chốc tất cả cảm thấy như có cái gì đó lướt qua trước mặt giống như một cơn gió nhẹ thổi qua, cô thiếu nữ lúc nãy còn đứng trên đình nay đã đến đứng bên cạnh cậu bé vừa lên tiếng, đưa tay phải ra nhéo lấy tai cậu bé, cười và nói với giọng lạnh lùng:
“Giặt quần áo? Vương Tông Vinh, có tiến bộ đấy, lời nói như vậy cũng dám mở miệng nói ra được, giờ làm phiền đệ nói tỉ nghe xem, cô gái nhà ai giặt quần áo mà lại cần đến bọn đệ đi nhìn trộm vậy?”
Vương Tông Vinh nét mắt nhăn nhó, nghiến răng chếch miệng, liên tục xin tha:
“Tế Vũ tỉ tỉ, đệ sai rồi, đệ sai rồi, ây da, nhẹ thôi, nhẹ tay thôi…”
Vương Tế Vũ hứ một tiếng, bèn bỏ tay ra, Vương Tông Vinh lập tức chạy đến núp phía sau hai câu bé kia, xem ra đã bị nàng dọa cho một phen, còn nét mặt của Vương Tông Cảnh và cậu bé mập ù kia cũng chẳng vui vẻ gì. Có ai mà không biết trong thành lũy Vương gia này, Vương Tế Vũ là một cô gái có cá tính rất mạnh và cũng rất được yêu mến nhất, hơn nữa thượng thiên phú mà cô đang luyện tập lại vô cùng tuyệt đẹp, quả thực là vượt hơn hẳn những người cùng trang lứa. Mấy năm nay ngoại trừ người đệ đệ ruột Vương Tông Cảnh mà cô rất yêu quí ra, thì những đứa trẻ khác trong Vương gia đã bị cô dạy dỗ qua không biết bao nhiêu lần, những cậu bé như Vương Tông Vinh nhìn thấy cô cứ như là chuột gặp phải mèo vậy.
“Không được làm loạn, càng không được đi nhìn quả phụ gì đấy giặt ….quần áo!” Vương Tế Vũ trừng mắt nhìn ba cậu bé, kể cả Vương Tông Cảnh, các cậu bé run lên như ve sầu mùa đông, liên tục gật đầu.
“Còn nếu không nghe lời.”Vương Tế Vũ cười lạnh lùng, nhìn chằm chằm Vương Tông Vinh, khiến cho cậu bé sợ đến nỗi rùng mình và nói tiếp:
“Cẩn thận tỉ lột quần đệ ra, dùng một tấm ‘bùa hàn băng’ dán lên mông đệ đấy.”
“Dạ…” Ba cậu bé này như trút được một hơi lạnh, đặc biệt là cậu bé Vương Tông Vinh đứng bên phải, cứ run lẩy bẩy.
Ánh mắt của Vương Tế Vũ lại nhìn tới cậu bé mập ú đứng phía sau, chau mày nói:
“Tiểu Sơn, trong ba người đệ là đứa lớn nhất, phải trông chừng hai đệ đệ đấy.”
Cậu bé Tiểu Sơn ngẩng đầu lên, gương mặt trắng trẻo mập mạp, đôi mắt nhỏ long lanh nhìn Vương Tế Vũ, chỉ ngoan ngoãn dạ một tiếng. Vương Tế Vũ lắc lắc đầu, thở dài với vẻ bất lực, quơ quơ tay và nói:
“Thôi vậy, đệ không bị hai đứa nó bắt nạt cũng là kỳ tích rồi.” Nói xong bèn nhìn qua Vương Tông Cảnh lại nói:
“Ra ngoài cẩn thận đấy, buổi tối nhớ về sớm.”
Vương Tông Cảnh gật đầu vâng lời, Vương Tế Vũ bèn quay người bỏ đi. Đợi đến khi hình bóng xinh đẹp ấy đi khuất hẳn trong vườn hoa, ba cậu bé lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Vương Tông Vinh là người đầu tiên chạy sang nắm lấy cánh tay của Vương Tông Cảnh, trách móc:
“Đáng ghét, lão tỉ của huynh có ở đây thế mà lại không nói cho đệ biết một tiếng!”
Vương Tông Cảnh bất lực phủi tay ra và nói:
“Huynh cũng có kịp nói gì đâu, đệ chạy đến như ma đuổi ấy, lại còn hét toáng cả lên.”
Vương Tông Vinh ‘phì’ một tiếng, trợn mắt, sau đó quơ quơ tay:
“Đi thôi, đi thôi.”
Vương Tông Cảnh cười khì nói:
“Còn muốn đi nhìn trộm người ta giặt quần áo nữa không?”
Vương Tông Vinh nói với giọng không vui:
“Xem cái con khỉ.”
Vương Tông Cảnh và Tiểu Sơn cả hai đều cười ồ lên, khoác vai nhau cùng đi.
Trong ba cậu bé này, Vương Tông Cảnh và Vương Tông Vinh đều là con cháu của Long Hồ Vương gia. Trong tộc phổ, Vương gia từ mấy đời trước đây chia đã được làm tứ phòng, Vương Tông Cảnh xuất thân là trưởng phòng, còn Vương Tông Vinh là nhị phòng, quan hệ giữa hai người là anh em họ. Còn cậu bé mập ù bên cạnh thì không phải là con cháu của Vương gia, mà họ Nam, tên Sơn. Long Hồ Vương gia có thể ngày càng trở nên hưng thịnh như ngày hôm nay, thì con cháu gia tộc nhà họ Vương đương nhiên là trụ cột chính, nhưng một thế gia lớn mạnh như vậy không thể chỉ dựa vào sức của những người trong gia tộc, càng huống hồ tộc lớn người đông, tốt xấu lẫn lộn, chưa chắc đều có thể trọng dụng được. Ngược lại, những người trong cùng một tộc đôi khi lại có ý định tranh quyền đoạt lợi. Vì dù sao mọi người đều cùng một họ, tại sao người này dựa vào cái gì mà có thể hô mưa gọi gió, ăn ngon mặc đẹp, còn người kia thì lại phải cúi đầu phục tùng chứ? Với suy nghĩ đó, những huynh đệ ruột thịt cùng chung một tộc có đôi khi lại không yên lòng giao phó công việc cho anh em mà lại giao cho những người ngoài tộc không chút máu mủ nhưng lại rất có tài năng
Cũng như thiên hạ ngày hôm nay, các đại tộc thế gia ai nấy cũng đều cần đến sự giúp đỡ của những người bên ngoài tộc, dần dần, thì trong mỗi gia tộc sẽ đều tập trung không ít những người ngoài tộc sống phụ thuộc vào họ. Tiểu Sơn mập cũng có xuất thân như vậy, phụ thân của cậu bé chính là tâm phúc của gia chủ Vương gia hiện giờ, ở trong gia tộc Long Hồ Vương gia này có thể nói là cũng có chút quyền lực, từ nhỏ cậu bé đã cùng vui chơi và lớn lên với những cậu bé như Vương Tông Cảnh trong cái thành lũy của Vương gia này.
Ngày hôm nay trời trong nắng ráo, bầu trời quang đãng không một gợn mây, gió xuân mát rượi, hai hàng dương liễu xanh biếc hai bên đường. Bước đi trên phố, tinh thần của cả ba cậu bé cũng đều trở nên phấn chấn, đôi mắt của Vương Tông Cảnh cứ ngó nghiêng và nói:
“Bây giờ không thể đi nhìn trộm giặt quần áo được rồi, chúng ta sẽ đi đâu chơi đây?”
Vương Tông Vinh đang ngẫm nghĩ, Nam Sơn mập đứng bên cạnh hai đôi má thịt cứ lắc lư, cười chân chất:
“Hay là chúng ta vẫn đi xem quả phụ nhà họ Lưu nhé!”
Hai huynh đệ họ Vương đều quay sang nhìn cậu, cậu mập bèn ho vài tiếng, đôi mắt nhỏ cứ chớp chớp.
Vương Tông Cảnh vội dẫn đầu chạy trước, vừa chạy vừa nói:
“Vậy còn đợi gì nữa?”
Nam Sơn mập ù quay người, lắc mông chạy theo, kế đó vẫn không quên gọi theo Vương Tông Vinh, Vương Tông Vinh há hốc miệng, đứng yên tại đấy không biết nói gì, vài phút sau mới hằn học nói:
“Đáng ghét, lỡ như xảy ra chuyện gì, bùa hàn băng đâu có dán lên mông của hai người chứ!” Vương Tông Vinh đứng đấy do dự một hồi, rồi giậm chân quay về thành lũy của Vương gia.
Chạy ra khỏi một con phố, Vương Tông Cảnh cảm thấy có gì đó không ổn, bèn vội dừng lại, phía sau vọng đến tiếng ‘lạch bạch’, Nam Sơn mập đang thở hổn hển chạy đến, nhưng nhìn phía sau lại không thấy Vương Tông Vinh đâu cả.
“Cái đồ chết nhát!” Vương Tông Cảnh mắng một câu.
“Không sai!” Nam Sơn xả một hơi, sau đó lại mắng thêm một câu: “Đồ chết nhát!”
Vương Tông Cảnh trợn tròn mắt, trừng mắt nhìn Tiểu Sơn mập và nói:
“Sơn mập chết tiệt, mi còn dám nói là bản thân không muốn xem để lấy hai bọn ta ra làm bia đỡ đạn à?”
“Làm gì có chứ.” Tiểu Sơn mập lập tức phủ nhận.
“Phì, lần nào cũng giả bộ ngây thơ.” Vương Tông Cảnh vỗ một cái bốp vào đầu của Tiểu Sơn mập và nói tiếp:
“Đồ mập nhà ngươi chỉ có thể gạt những người khác trong nhà, còn dám giả vờ trước mặt ta nữa sao?”
Nam Sơn không hề tức giận, chỉ cười chân chất và nói:
“Cảnh thiếu gia, tôi đây không phải cái gì cũng nghe lời ngài hết hay sao?” Được một lúc, hai mắt cậu bé sáng lên, nói:
“Hay là, chúng ta đi mau thôi, giờ không còn sớm nữa đâu….”
Vương Tông Cảnh trừng mắt nhìn Tiểu Sơn mập:
“Cầm thú!”
Tiểu Sơn mập ngạc nhiên, trong lòng thầm nghĩ chắc lẽ hôm nay Cảnh thiếu gia đổi tính hay sao, cuối cùng chỉ thấy Vương Tông Cảnh cất bước chạy vội đi, trong miệng hét vang:
“Nhanh nào, nhanh nào, mau lên nào.”
Tiểu Sơn mập: “……”
Lưu quả phụ giống như một bông hoa của thành bắc, cũng có chút tiếng tăm trong Long Hồ thành, thân hình diện mạo đều rất đẹp. Hai cậu bé nửa mùa nghịch ngợm hồ hởi chạy đến con phố nơi nàng ở, rồi chui vào một con hẻm nhỏ nơi mà đã trở nên khá quen thuộc với hai cậu, bước vào căn hộ thứ năm, nơi đó chính là hậu viện của người phụ nữ ấy.
Sau khoảng hơn nửa nén nhang, Vương Tông Cảnh và Nam Sơn cả hai từ con hẻm nhỏ đi ra, mặt mày ủ dột.
Tiểu Sơn mập mặt mày ủ rủ, tràn trề thất vọng, trong miệng lẩm bẩm:
“Sao lại như vậy được, tại sao cô ấy lại biết cách dùng tấm vải dày che hết các khe hở lại chứ…..”
Vương Tông Cảnh liếc mắt nhìn sang Tiểu Sơn mập và nói:
“Nhất định là do hôm qua lúc nhìn trộm, mi đứng đấy thở hồng hộc, nên làm cho người ta kinh sợ rồi đấy.”
Nói xong bèn đưa chân đá nhẹ Tiểu Sơn mập một cái, lại nói:
“Đã nói với mi bao nhiêu lần rồi, chúng ta làm chuyện xấu thì phải bình tĩnh, đừng đó hồi hộp như vậy có được không?”
Tiểu Sơn mập liên tục lắc đầu và nói:
“Tuyệt đối không có chuyện đó, tôi đâu có thở hồng hộc gì đâu cơ chứ, lúc nãy cậu có thấy tôi thở như vậy không?”
Vương Tông Cảnh ngẫm nghĩ một hồi, bèn ‘ý’ một tiếng rồi nói:
“Thật là, không nghe thấy tiếng mi thở, vậy tại sao hôm qua ta lại nghe thấy sau lưng có tiếng…..”
Nói giữa chừng bỗng nhiên dừng lại, cả hai nhìn nhau, tiếp đó dị khẩu đồng thanh cùng mắng một câu:
“Phế vật, đúng là đồ phá hoại!”
* * *
Trên đường đi ra, hai cậu bé không đạt được mục đích của mình cảm thấy trở nên nhàn rỗi, Tiểu Sơn mập quay đầu sang hỏi Vương Tông Cảnh:
“Chúng ta bây giờ định đi đâu?”
Vương Tông Cảnh lắc đầu:“Thôi thì đành quay về vậy, tỉ tỉ ta ba ngày nữa là phải đến Thanh Vân môn rồi, ta phải về trò chuyện nhiều hơn nữa với tỉ ấy, nói không chừng có thể xin thêm một ít tiền tiêu vặt.”
Tiểu Sơn mập hình như sực nhớ ra điều gì đó, bèn nói:
“Đúng rồi, lần này người của Thanh Vân môn đến đây cậu đã thấy qua chưa?”
Vương Tông Cảnh lắc đầu, có vẻ hơi hiếu kì và nói:
“Chẳng lẽ mi đã trông thấy qua rồi sao?”
Tiểu Sơn mập lắc đầu:
“Chưa gặp qua, nhưng mà lúc gia chủ tiếp đãi họ, cha của tôi cũng có mặt ở đấy. Cha lúc về nhà nói chuyện với mẹ tôi, tôi đứng bên cạnh nghe được, vị tiên sư từ Thanh Vân môn đến thực ra là một ông lão, diện mạo phi thường, nhưng trên dưới Vương gia chúng ta bao gồm cả gia chủ, ai nấy đều đối xử với ông lão rất khách khí.
Vương Tông Cảnh tỏ ra ngạc nhiên và hỏi:
“Ông lão ấy lợi hại lắm sao?”
Tiểu Sơn mập nhún nhún vai và nói:
“Cũng chẳng biết nữa, nhưng hình như rất lợi hại. Nghe cha nói, môn chủ đã từng thương lượng với ông ấy rất nhiều lần, nhưng nhiều lần vẫn nghĩ không thông tại sao một hào môn đại phái như Thanh Vân môn lại đột nhiên muốn liên minh với Long Hồ Vương gia của chúng ta. Dù sao thì Long Hồ Vương gia của chúng ta lần này đã trèo hơi cao rồi, có được một trợ giúp mạnh như vậy, thì sau này cho dù là các danh môn thế gia ở phía bắc Ưu châu, chúng ta cũng chẳng cần phải sợ họ nữa.”
Vương Tông Cảnh kinh ngạc than thở:
“Lợi hại như vậy sao?”
Trong lòng cậu đối với Thanh Vân môn lại thêm vài phần ngưỡng mộ, cậu đang nghĩ không biết quay về có nên hỏi thêm tỉ tỉ về tình hình của Thanh Vân môn hay không, thì bèn nghe thấy Tiểu Sơn mập đứng bên cạnh nói khẽ:
“Cảnh thiếu gia, tôi còn nghe trộm được một việc, việc tiên sư đến từ Thanh Vân môn ấy, kì thực không ở lại trong thành Long Hồ, mà lại đang ở trên núi Ô Thạch.”
“Núi Ô Thạch?” Vương Tông Cảnh ngỡ ngàng, cảm thấy có hơi kì lạ. Tên núi này không hề xa lạ với cậu. Thực tế thì núi Ô Thạch nằm ở ngoại thành phía bắc, ở đó có một cái hồ lớn, tương truyền trước đây đã từng có thủy long đến đây uống nước nên mới có tên gọi là Long Hồ, thậm chí tên gọi Long Hồ thành này cũng từ đấy mà có. Còn núi Ô Thạch kì thật chỉ giống một ngọn đồi không cao lắm, nằm ở bên bờ hồ, trên núi có rât nhiều tảng đá đen, trên đỉnh núi còn có một ngôi miếu cũ, đã bao nhiêu năm nay không được tu sửa, sau trận đại loạn yêu thú thì càng không có ai đi đến chỗ ấy, có lẽ cũng đã đổ nát từ lâu rồi.
“Ở ngoại thành không phải nghe nói là sẽ có yêu thú xuất hiện hay sao, chẳng lẽ tiên sư ấy không sợ hay sao?”
Tiểu Sơn mập chau mày nghĩ một hồi rồi nói:
“Có lẽ chẳng sợ đâu, nếu như là đến từ Thanh Vân môn, nói không chừng đạo hạnh thần thông của vị tiên sư ấy cũng lợi hại ngang bằng các vị trong Vương gia của chúng ta .”
Vương Tông Cảnh gãi gãi đầu, không nói gì cả, Long Hồ Vương gia sở dĩ có thể hưng thịnh, đương nhiên cũng là nhờ vào những nhân vật lợi hại trong gia tộc, ví dụ như gia chủ Vương Đoan Vũ, là một nhân vật nổi tiếng của giới tu chân tại Ưu châu, ngoài ra còn có thêm vài vị thúc bá và một số nhân vật ngoài gia tộc, thực lực cũng không thể coi thường. Một nhân vật như ông lão ấy, tuy rằng không dám nói là có thể đi vào thập vạn đại sơn như đang đi bộ trên phố, nhưng nếu là đi vào nơi đồng hoang ở ngoại thành thì có lẽ sẽ không có vấn đề gì, vì đối với phàm nhân mà nói khi yêu thú hung hãn dữ tợn xuất hiện trước mặt họ, cũng sẽ không gây ra phiền phức lớn là bao nhiêu.
Cả hai đang nói chuyện, đang định quay về, thì ngay góc phố phía trước bỗng có ba bốn người quẹo ra, cũng là những cậu bé chạc tuổi hai cậu. Khi trông thấy hai cậu, bèn lập tức dừng lại, trong số đó có một cậu bé trông có vẻ kì quái cười với vẻ lạnh lùng và nói:
“Ồ, đây chẳng phải Cảnh thiếu gia của chúng ta sao?”
Vương Tông Cảnh và Nam Sơn cũng nhìn thấy bọn trẻ đối diện, đôi mày bỗng chau lên. Vương Tông Cảnh hứ một tiếng, sắc mặt có hơi trầm xuống bèn nói:
“Lục ca, có chuyện gì vậy?”
Bọn trẻ đối diện này cũng là con cháu Long Hồ Vương gia, đứa đứng đầu tên là Vương Tông Đức, lớn hơn Vương Tông Cảnh một tuổi, nếu xếp theo tộc phổ của Vương gia, thì Tông Đức đứng thứ sáu trong số bọn trẻ này, lớn hơn Vương Tông Cảnh đứng thứ chín vài bậc, cho nên khi gặp mặt Vương Tông Cảnh cũng phải gọi Tông Đức một tiếng lục ca. Tuy rằng lớn về vai vế, nhưng trong Long Hồ Vương gia, thì địa vị của Vương Tông Đức lại không bằng Vương Tông Cảnh, không có nguyên nhân gì khác là, trong tứ phòng của Vương gia hiện giờ, trưởng phòng và nhị phòng thì có quyền uy hơn, còn con cháu của tam phòng và tứ phòng thì thế lực lại kém hơn nhiều, chỉ sống nhàn rỗi qua ngày.
Vương Tông Đức xuất thân từ tứ phòng, những cuộc tranh giành đấu đá trong nội bộ Vương gia cũng ảnh hưởng đến lớp trẻ này, cho nên thường ngày quan hệ giữa bọn trẻ cũng không được tốt, nếu nói là đối địch nhau thì chưa đến nỗi, nhưng không thích nhìn thấy mặt nhau thì lại là thật.
Vương Tông Đức nhìn Vương Tông Cảnh và Nam Sơn một lượt, sau đó lại nhìn xung quanh, trên mặt bỗng nhiên lộ ra vẻ cười cợt:
“Hai con thỏ con bọn đệ, lại đi làm chuyện gì xấu rồi phải không?”
Vương Tông Cảnh vẫn chưa nói gì, Tiểu Sơn mập đứng bên cạnh đã nói với vẻ nghiêm túc:
“Tuyệt đối không có chuyện này!”
“Phì!” Vương Tông Đức phì một tiếng và nói:
“Tiểu tử nhà ngươi mỗi khi làm chuyện gì xấu xa đều nói câu này cả, không nói thì không có chuyện, còn nói ra thì nhất định là đã có làm rồi.”
Tiểu Sơn mập ngẩn người một hồi, miệng lưỡi cứng đơ đến nửa ngày cũng không biết nói gì cả.
Vương Tông Cảnh bước lên trước một bước, nói:
“Dùng lời dọa đông dọa tây làm chi, muốn gì cứ trực tiếp nói thẳng, nếu như quả thực không giải quyết được, cứ đánh một trận, chẳng lẽ đệ lại sợ huynh sao?” Vẻ mặt Vương Tông Cảnh đầy quả quyết, nhìn chăm chăm vào đối phương, lại không hề vì đối phương người đông và lớn hơn mình đến vài tuổi mà tỏ ra khiếp sợ, xem ra trái lại còn có vẻ khá hưng phấn.
Tất cả đều là tính khí trẻ con, bên cạnh có vài đứa trẻ tỏ ra bất mãn liền mắng vài câu, trông dáng vẻ như muốn xông lên giải quyết một trận thật, nhưng Vương Tông Đức dẫn đầu chỉ hứ một tiếng, ngăn những người bạn của cậu ta lại, rồi trừng mắt nhìn Vương Tông Cảnh và nói:
“Thôi đi, mày không phải ỷ lại có một người tỉ tỉ lợi hại hay sao, tao tạm nhẫn nhịn mày thêm ba ngày. Sau đó tỉ ấy phải đi đến Thanh Vân môn, đến lúc ấy tao mới tính sổ với mày sau.”
Vương Tông Cảnh giận dữ, nói:
“Nói bậy, có lần nào đệ đánh nhau mà lại đi mách với tỉ tỉ chứ?”
Vương Tông Đức trợn tròn mắt, bĩu môi:
“Vậy tại sao sau mỗi trận đánh nhau, bọn này đều bị Vương Tế Vũ nện cho một trận? Lần trước sau khi đánh nhau, cái con cọp cái ấy đã lột quần tao ra, dán lên mông tao tấm bùa hàn băng, suýt chút nữa là tao bị đông đến tàn phế rồi!”
Vương Tông Cảnh, Tiểu Sơn mập: “…..”
Một lúc sau Vương Tông Cảnh cười khan một tiếng và nói:
“Việc này quả thực không liên quan đến đệ.”
Vương Tông Đức xì mũi coi khinh, sau đó quay đầu bỏ đi.
Vương Tông Cảnh đôi mắt đao đảo, rồi đột nhiên mở miệng hét to:
“Lão lục, huynh chờ chút.”
Vương Tông Đức bèn dừng bước, quay người lại và hỏi:
“Làm gì?”
Vương Tông Cảnh cười hi hi và nói:
“Nếu như huynh đã không muốn đánh nhau, hay là chúng ta chơi trò khác vậy, để tránh huynh lại nói đệ ỷ vào tỉ tỉ mà bắt nạt huynh.”
Vương Tông Đức tỏ ra vẻ coi khinh hỏi lại:
“Mày thì biết chơi trò gì chứ?”
Vương Tông Cảnh cũng mặc kệ thái độ của cậu ta, chỉ nói:
“Lần này có một vị sư trưởng của Thanh Vân môn đến đây huynh có biết hay không? Theo đệ được biết thì bây giờ ông ấy không có ở trong thành, mà đang ở trên núi Ô Thạch ở bên ngoài thành.”
Tiểu Sơn mập đứng cạnh Vương Tông Cảnh ngẩn người ra, rồi đột nhiên quay sang nhìn Vương Tông Cảnh.
Vương Tông Đức đứng đối diện cũng có chút ngạc nhiên. Cậu dù sao cũng là con cháu của Vương gia, sự việc lớn xảy ra gần đây cậu đương nhiên cũng được biết, nhưng lúc này thì cậu lại không hiểu tại sao Vương Tông Cảnh lại nhắc đến chuyện này, bèn hỏi :
“Vậy thì sao chứ?”
Vương Tông Cảnh lạnh lùng cười và nói:
“Nếu huynh có can đảm, thì cùng đệ đi một chuyến lên núi Ô Thạch.”
Bọn Vương Tông Đức và cả Tiểu Sơn mập đứng bên cạnh cũng sững sờ. Nam Sơn âm thầm kéo tay Vương Tông Cảnh một cái, khẽ nói:
“Cậu đừng có nổi hứng chứ, ngoại thành thường có yêu thú hay xuất hiện, nói không chừng có thể kéo cả bầy ra, có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy.”
Vương Tông Cảnh nhìn bọn trẻ Vương Tông Đức chăm chú, trong miệng lại lẩm bẩm:
“Yên tâm, lão lục thuộc loại nhát gan, huynh ta nhất định là chẳng dám đi đâu.”
Đứng đối diện, bọn Vương Tông Đức rõ ràng là đã có chút bối rối, bốn đứa trẻ đứng chụm lại bàn bạc với nhau, sau một hồi cũng không biết là đã thương lượng ra sao, bỗng nghe Vương Tông Đức nghiến răng quát lên một câu:
“Đi thì đi, người nào thua thì tự đi tìm một tấm bùa hàn băng mà dán lên mông!”
“Hả?”
Phía bên này Vương Tông Cảnh và Tiểu Sơn mập đều trố mắt ra.
“Sao, sợ rồi chứ gì?” Vương Tông Đức nhìn sắc mặt của hai cậu bé trong lòng lập tức bèn trở nên đắc ý, cười ha ha.
Tiểu Sơn mập thức thời vội kéo Vương Tông Cảnh lại như muốn can ngăn. Nhưng Vương Tông Cảnh máu nóng đã nổi lên, to giọng đáp:
“Ai sợ chứ, đứa nào không dám đi thì đứa đó là đồ thối tha!”
Tiểu Sơn mập sắc mặt khó coi, chà xát hai tay, trông có vẻ bất đắc dĩ, hạ giọng lẩm bẩm:
“Tiêu rồi, thật sự tiêu rồi.”
Chân đá mông, lời đáp lời, bùa hàn băng có thể chịu được, nhưng lại không thể trở thành kẻ thối tha, cho nên bọn trẻ hai bên cứ như ngựa non háu đá, vừa châm chọc, giễu cợt, chửi bới nhau, vừa chạy về phía bắc môn. Có điều các bậc trưởng thượng trong gia tộc từ lâu đã có dặn dò yêu thú ngoài thành vô cùng lợi hại và đáng sợ, cho nên những lời dặn dò ấy không hề bị sự tức giận và những lời nóng nảy làm cho quên mất. Vì thế khi càng đến gần cửa thành, cả hai bên như càng bước chậm lại, nhưng hai bên vẫn không ngừng đấu khẩu với nhau ngày càng ác liệt. Những câu chế giễu, châm chọc cứ thế mà tuông ra, vì dù sao bất luận có đi ra khỏi thành hay không, thì cũng không thể cãi thua đối phương được.
Cứ thế mà vừa đi vừa cãi vừa chần chừ, đường đi vốn không xa nhưng bọn trẻ lại mất rất nhiều thời gian. Lúc đi gần đến cửa thành, thì mặt trời cũng sắp xuống núi, sắc trời dần dần chuyển sang ánh hoàng hôn.
Tiểu Sơn mập nhìn sắc trời, từng thớ thịt trên người run lên, ho khàn vài tiếng, bỗng nhiên ngắt lời bọn trẻ đang đứng đấu khẩu với nhau và nói:
“Này, tôi thấy trời cũng sắp tối rồi, hay là ngày mai chúng ta lại đến….có được hay không?”
Vương Tông Cảnh và Vương Tông Đức lúc này đang ở thế cưỡi hổ khó xuống, tuy là nói rằng muốn đi ra khỏi thành, nhưng thực tình thì hai người cũng không hề cam tâm tình nguyện. Khi nghe Tiểu Sơn mập đứng bên cạnh nói ra câu nói này, thái độ của cả hai đều như thay đổi. Ai ngờ vào chính lúc này, một cậu bé đứng sau Vương Tông Đức có vẻ như không chịu thua, hoặc có lẽ là quá tin tưởng vào Vương Tông Đức, bèn lạnh lùng cười và nói:
“Sao thế này, có phải là Cảnh thiếu gia đã sợ rồi hay không, nếu như sợ thì cứ nói thẳng ra đi.”
“Đi!” cả hai cậu ấm của Vương gia như đồng thời cùng mắng ra, Vương Tông Cảnh ngoài miệng mắng mỏ, Vương Tông Đức thì thầm mắng trong lòng, cái thằng khốn đi theo không có mắt này, lát về nhất định phải đá văng nó ra.
Có điều là lời nói đã nói ra thì khó có thể rút lại được, Vương Tông Cảnh và Vương Tông Đức mặt mũi hầm hầm, trừng mắt nhìn lẫn nhau, rồi sau đó đi về phía tường thành.
Bên ngoài cổng thành Long Hồ vốn có người canh gác, thường ngày vì để tránh yêu thú, nên cổng lớn không hề được mở, mà chỉ mở một cánh cửa nhỏ ở bên cạnh. Những vệ sĩ canh giữ cổng thành trên thực tế cũng có thể coi là kẻ dưới của Vương gia, vì dù sao Long Hồ thành này cũng có thể coi như là tài sản riêng của Vương gia. Nhưng bất kể là Vương Tông Cảnh hay là Vương Tông Đức đều chẳng muốn đi về phía cổng thành, vì bất luận như thế nào thì những vệ sĩ này cũng không dám cho hai cậu ấm cành vàng lá ngọc của Vương gia ra khỏi thành được.
Tuy là con cháu của Vương gia, thường ngày chỉ biết chơi đùa, nhưng cũng có không ít mánh khóe. Cả bọn chạy lên phía trên tường thành, vì nơi này không được canh giữ nghiêm ngặt như ở trước cổng thành, trên một đoạn tường thành dài cũng chẳng hề thấy bóng dáng của một vệ sĩ nào cả. Cả bọn tìm một nơi yên tĩnh, lấy ra những sợi dây thừng đã được chuẩn bị sẵn, cột lên người Vương Tông Cảnh và Vương Tông Đức, sau đó chuẩn bị thả cả hai xuống phía dưới bên ngoài thành. Tiểu Sơn mập đứng bên cạnh lòng lo như thiêu đốt, đi tới đi lui, không ngừng nói:“Thôi bỏ vậy, tôi thấy thôi thì bỏ qua vậy, nếu như đi ra mà gặp phải yêu thú thì coi như tiêu đời……”
Vương Tông Cảnh sắc mặt trắng bệch, trong lòng cũng cảm thấy có chút hối hận, nhưng khi trông thấy bên cạnh cách đó không xa, Vương Tông Đức cũng đang quấn dây quanh thắt lưng, sắc mặt trông có vẻ thảm bại, miệng môi có hơi run run, bỗng chốc cảm thấy lòng kiêu ngạo lại nổi lên, cậu cũng không nói gì nhiều, chỉ lạnh lùng cười một tiếng, một khí khái anh hùng phong độ liếc nhìn thiên hạ, vẫy vẫy tay nói:
“Thả xuống!”
Vừa hạ lệnh, sợi dây liền được thả xuống, đưa cậu từ từ đáp xuống mặt đất bên dưới. Vương Tông Đức đứng bên cạnh có chút khẩn trương, nhưng mà đến sau cùng, cũng lấy lại một chút bình tĩnh, nghiến răng trừng mắt, hằng hộc hét lên một tiếng:
“Thả xuống!”
Dây cứ thế mà được buông xuống, đằng xa mặt trời đang dần tắt nắng, ánh hoàng hôn đỏ rực cả một góc trời
* * *Trên tường thành sừng sững, Tiểu Sơn mập và ba cậu bé còn lại đều vịn tay vào tường thành nhìn xuống. Bên dưới tường thành, Vương Tông Cảnh và Vương Tông Đức đang từ từ đứng dậy, sau đó người trước người sau đi về phía trước, băng xuyên qua lùm cỏ gò đất, đi theo con đường mòn phía trước, thẳng tiến đến Long Hồ ở phía bắc.
Long Hồ cách thành này không xa, nhiều nhất chỉ khoảng hai dặm đường, đứng trên tường thành thậm chí còn có thể nhìn thấy hồ ở đằng xa. Thế nhưng thời gian vào lúc này lại không biết sao lại trôi nhanh đến như vậy, gần như chỉ trong nháy mắt, trời đã sập tối. Đứng trên tường thành nhìn ra xa, cảnh vật trở nên mờ dần, không lâu sau, bóng dáng của hai cậu bé đã gần như mất hút trong bóng đêm.
Bốn cậu bé đứng trên tường thành đưa mắt nhìn nhau, lúc này tất cả đều đang rất sợ hãi. Trời thì càng lúc càng tối hơn, bên dưới tường thành càng trở nên yên tĩnh, không hề có một chút động tĩnh.
Trong cái không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ ấy, cuối cùng cũng có một cậu bé nói với giọng run run:
“Hình như, hình như có điều gì đó không ổn.”
Tiểu Sơn mập dựa người vào tường thành, từng cơ thịt trên mặt cậu bé như săn lại, mồ hôi lạnh trên trán đã nhỏ thành giọt tong tong. Đột nhiên cậu giậm chân một cái, quay người chạy đi, chạy xuống phía dưới tường thành, miệng hét vang:
“Không xong rồi, mau đi gọi người đến giúp mau!”
Chương 2: Đêm tối
Đêm hôm nay, trăng mờ gió lộng, chỉ có một vài ngôi sao ở phía chân trời đằng xa nhấp nháy, tỏa ánh sáng mờ ảo. Bên ngoài Long Hồ thành, con đường mòn nhỏ đã bị màn đêm hoàn toàn bao phủ lấy, những bụi cỏ bên đường xao động theo gió, phát ra âm thanh xào xạc, tiếng côn trùng rả rích xa gần cứ từng hồi từng hồi vang lên.
Vương Tông Cảnh nương theo ánh sáng mờ nhạt đi trên con đường ấy, phía sau cậu một đoạn là hình bóng nhỏ bé của Vương Tông Đức. Nghe thấy sau lưng tiếng bước chân ngày càng nặng nề, còn cả tiếng thở gấp hồng hộc, tuy trong lòng có chút thấp thỏm không yên, nhưng Vương Tông Cảnh vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh, cười giễu cợt và nói với người đi phía sau lưng cậu:
“Sao rồi, đã sợ chưa? Nếu như sợ rồi thì cứ lên tiếng, chúng ta sẽ quay về.”
Vương Tông Đức ở đằng sau thở mạnh hai tiếng, nghiến chặt răng, rồi lên giọng:
“Ai nói sợ hả, đi nhanh lên.”
Vương Tông Cảnh phì một tiếng, tiếp tục đi thẳng về phía trước, đồng thời thầm mắng:
“Tên thối tha, xem huynh còn chịu đựng được bao lâu?”
Long hồ buổi sáng vốn có thể nhìn thấy được nhưng giờ đây lại trở thành một vùng đen kịt, không có thủy triều cho nên cũng chẳng nghe thấy được tiếng nước, chỉ khi những làn gió đêm nhè nhẹ thổi từ hướng ấy đến chạm vào da thịt thì mới thấy có một cảm giác lành lạnh mát rượi. Lại đi thêm được một đoạn đường, xung quanh chập chờn những bóng đen, không có tiếng người nói chuyện, tiếng gió và tiếng côn trùng cứ chốc chốc lại vang lên một cách u uất. Cuối cùng đồi núi nhỏ- đích đến cũng hiện ra trong tầm mắt hai đứa trẻ.
Núi Ô Thạch, nằm ở phía đầu con đường mòn thông đến Long hồ, Vương Tông Cảnh tuy không có thường xuyên đến đây, nhưng lại sinh ra và lớn lên tại đây, cho nên địa hình thế núi xung quanh đây cơ bản thì cậu đều nắm được. Đó là một gò núi không lớn lắm, yên ắng tọa lạc ngay ven đường , dưới ánh sao mập mờ, một con đường nhỏ mọc đầy cỏ uốn lượn dẫn lên núi, dường như thông lên đến đỉnh núi.
Thở một hơi, Vương Tông Cảnh đang định nói đùa vài câu, đột nhiên liền chau mày lại, cậu phát hiện có điều gì đó không ổn, xung quanh có vẻ quá yên tĩnh. Trong lúc suy nghĩ cậu quay người lại, lập tức ngẩn người ra, chỉ thấy trên con đường, bóng cây rập rờn, tiếng gió vi vu thổi, làm gì có hình bóng của người nào nữa chứ?
“Chạy rồi sao?”
Vương Tông Cảnh buột miệng nói, dường như không tin vào mắt mình, bèn đi trở về con đường lúc nãy vài lượt rà soát một cách kĩ càng, lúc này mới thực sự xác định cái thằng Vương Tông Đức ấy quả nhiên không chịu được áp lực của bóng đêm bên ngoài thành, đã chạy mất tăm rồi.
“Hahahahaha…….”
Trong lòng Vương Tông Cảnh vô cùng mừng rỡ, cười phá lên, trong lòng thầm nghĩ đợi sau khi lão tử quay về, sẽ lột mặt nạ của huynh ra, để huynh sau này không còn dám huênh hoang trước mặt ta nữa.
Tiếng cười giòn giã đầy phấn khởi vang vọng ra xa, có vẻ như không phù hợp với không gian tối tăm này cho lắm. Tiếng cười của Vương Tông Cảnh cũng nhanh chóng tắt hẳn, niềm vui trên mặt cũng dần biến mất, cậu ho khan vài tiếng, rồi lại nhìn quanh màn đêm đen dày đặc, những hàng cây cao to và những chiếc bóng đen thâm trầm giữa rừng cây, dường như thấp thoáng ẩn chứa một ánh mắt kì lạ, đang nhìn cậu chăm chăm trong bóng đen sâu thẳm.
Trống ngực cậu bỗng đập thình thình, không dám nghĩ ngợi nhiều, quay người chạy về phía con đường cũ.
“Grao…..”
Đột nhiên một tiếng thú rống lên từ trong lùm cây bên cạnh con đường trước mặt, hai đốm sáng đỏ mờ ảo, bỗng sáng rực lên trong đêm đen . Vương Tông Cảnh dừng lại theo bản năng, chỉ cảm thấy sau lưng như có một luồng hơi lạnh sượt qua, cậu theo bản năng nín thở lại.
Bóng đen đang chuyển động, tiếng bước chân nhè nhẹ giẫm trên lá khô sột soạt, từ từ đi ra, hai đốm sáng như ánh lửa ma trơi sáng rực. Vương Tông Cảnh sắc mặt trắng bệch, vội bước lui lại một bước, nhờ vào ánh sao trên bầu trời, nhận thấy từ trong rừng cây một con quái vật với hàm răng sắc nhọn đang từ từ tiến ra. Nó cao khoảng nửa người, lông trên lưng màu trắng, hình dạng trông như một con sói, nhưng lại hung hãn và khỏe mạnh hơn rất nhiều so với loài sói thông thường. Đây chính là một trong những loài yêu thú thường gặp nhất nằm trong địa giới Long Hồ của Ưu châu- Bạch bối yêu lang.
Bạch bối yêu lang( sói yêu lưng trắng) này cũng là một trong những yêu thú còn sót lại trong trận đại kiếp thú thần năm xưa, bản chất hung ác tàn nhẫn, nhưng nếu chỉ luận về thực lực thì cũng không phải là mạnh lắm, so với một số yêu thú đáng sợ nhất trong đại kiếp thú thần năm ấy, thì quả thực thua xa rất nhiều. Nhưng bạch bối yêu lang do số lượng đông, lại hung tàn khát máu, sau trận hào kiếp đã sót lại một số lượng không ít vẫn đang ẩn náu trong thập vạn đại sơn, thỉnh thoảng thường xuất hiện làm hại dân lành, vô cùng nguy hại.
Đối mặt với một yêu thú như vậy, trong tích tắc, Vương Tông Cảnh toàn thân toát mồ hôi lạnh.Yêu sói này tuy không thuộc vào loài yêu thú khỏe mạnh nghịch đạo, nhưng lại có vuốt nhọn, nanh sắc, to khỏe hung tàn, ngay cả một người trưởng thành bình thường cũng có thể bị giết chết một cách dễ dàng, huống hồ chỉ là một cậu bé chưa đầy mười một tuổi như Vương Tông Cảnh. Cậu tuy xuất thân là con cháu của Long Hồ Vương gia, nhưng do tuổi vẫn còn quá nhỏ, chỉ mới là bắt đầu nhập môn tu luyện mà thôi, ngay đến thuật phù chú của Long Hồ Vương gia cậu cũng chỉ mới bắt đầu học vẽ những bức phù chú cơ bản nhất.
Đối mặt với một yêu thú to khỏe như vậy, Vương Tông Cảnh dường như chẳng có được cơ hội sống sót.
Một nỗi hoảng sợ tràn ngập trong lòng Vương Tông Cảnh. Dưới ánh nhìn chăm chú từ đôi mắt đỏ rực hung tợn của bạch bối yêu lang ở phía trước mặt, cậu hồi hộp đến mức gần như thở không ra hơi. Nhưng đã là con người thì ai ai cũng đều có ý chí sinh tồn, cậu dù sao cũng không phải là một đứa trẻ bại liệt, cho nên trong cảnh dầu sôi lửa bỏng này, cậu bèn nghiến chặt răng, dốc hết toàn bộ sức lực quay người bỏ chạy.
Đường về đã bị bạch bối yêu lang chặn rồi, lúc này mà xông thẳng tới nhất định là chỉ có nước chết. Vương Tông Cảnh suy nghĩ rất nhanh, cuối cùng âm thầm quyết định, con đường sống duy nhất bây giờ chính là con đường nhỏ dẫn lên núi Ô Thạch ở ngay sau lưng, và vị tiên trưởng của Thanh Vân môn mà Nam Sơn đã từng nói đang ở trên núi Ô Thạch này, mới là cơ hội sống sót duy nhất của cậu trong thời khắc sinh tử này.
Vừa chạy điên cuồng lên núi, dùng hết toàn bộ sức lực của bảm thân, Vương Tông Cảnh hướng về phía đỉnh núi đen kịt, hướng về màn đêm sâu thẳm vô bờ bến, hét thật to:
“Cứu với, cứu tôi với…….”
Phía sao bạch bối yêu lang giận dữ gào lên: “ Graooo……..”, ánh mắt đầy hung tợn, ẩn trong ánh mắt ấy là cái nhìn thèm khát, bốn chân chạy như bay đuổi đến. Yêu sói này thân hình cao to, đứng thẳng có thể cao đến nửa người, đang dồn hết sức đuổi theo, tốc độ chạy rất nhanh, nhanh hơn cả Vương Tông Cảnh, trong chốc lát, đã kịp đuổi kịp cậu bé.
Vương Tông Cảnh chỉ cảm thấy sau lưng một luồng gió tanh tưởi xộc đến, tiếng yêu thú gào thét ngay bên tai, tiếng bước chân xé gió càng lúc càng gần. Trong lòng cậu bé vô cùng run sợ, trên mặt bắt đầu xuất hiện sự tuyệt vọng. Không đợi cậu có phản ứng gì, bạch bối yêu lang từ đằng sau nhảy chồm tới, mở to cái miệng toàn mùi máu tanh, hàm răng sắc nhọn hướng thẳng tới cổ họng Vương Tông Cảnh.
Trong lúc nguy cấp này, đột nhiên từ phía đỉnh núi Ô Thạch, một ánh bạc sáng lóe lên, xé toạc không gian bay thẳng đến, kèm theo một âm thanh chói tai giữa màn đêm yên tĩnh, như ánh chớp tích tắc đã bay đến nơi mang theo uy lực vô biên. Núi rừng đột nhiên trở nên tĩnh lặng đến tột cùng, tiếng côn trùng, tiếng gió rít dường như cũng ngưng đọng lại trong một khắc này. Một tia lửa lóe ra trên thanh kiếm rồi ầm một tiếng đâm thẳng vào người của bạch bối yêu lang.
Sức mạnh này vô cùng khủng khiếp, mạnh đến nổi đánh văng cả một con yêu thú hung hãn bạo ngược như vậy ra xa, xoay trên không trung mấy vòng rồi đột ngột rơi xuống ở một nơi cách đó đến mấy trượng. Con bạch bối yêu lang bị trúng một kiếm nặng như vậy, từ đầu đến cuối cũng không có được một chút phản ứng, chỉ biết nhìn trời tru lên tuyệt vọng giữa không trung, rồi sau đó rơi bịch xuống đất, tuyệt khí tại chỗ.
Vương Tông Cảnh chỉ cảm thấy như có một luồng gió tanh xộc đến, rồi sượt qua người chỉ trong tích tắc, mùi tanh xộc lên tận óc. Rồi cậu lại thấy một luồng sáng trắng ầm ầm bay đến như lôi điện rền vang, rực rỡ đến chói mắt, sau khi đánh lên thân yêu thú, nó lại bay vút lên trời hóa thành một cây tiên kiếm dài ba thước, từ từ rơi xuống, bay trở về trong tay của người đang đi từ trên núi xuống. Lần này Vương Tông Cảnh thoát chết trong gang tấc, nhưng hiện tại vẫn ngồi bệt cả ra đất, có vẻ như vẫn chưa hoàn hồn. Vài phút sau khi đã bình tĩnh lại một chút, cậu chỉ cảm thấy tay chân đã nhũn cả ra, thiếu điều nữa nằm ngay ra đó.
Cũng may, Vương Tông Cảnh cũng còn lại chút sức lực, tuy rằng cổ họng khô rát, cơ thể vẫn còn run rẩy, nhưng vẫn cố gắng lấy hết can đảm, đưa mắt nhìn về phía con đường đi lên núi.
Chỉ trông thấy một ông lão mặc đồ xám, từ từ tiến đến, diện mạo bên ngoài chừng sáu mươi tuổi, mặt đầy nếp nhăn, nhưng ánh mắt tinh anh, thần sắc tiên phong đạo cốt, trong tay cầm tiên kiếm, ánh sáng trắng từ thân kiếm tỏa ra lấp lánh, nhìn sơ qua cũng biết đây không phải là vật tầm thường. Ông lão đi đến trước mặt Vương Tông Cảnh, nhìn qua cậu một lượt, đôi mày có hơi chau lại, nét mặt có chút nghi hoặc, bèn hỏi:
“Này cậu bé, con là ai, đêm khuya thanh vắng không đèn không đuốc, con chạy đến đây để làm gì?”
Vương Tông Cảnh biết rằng ông lão đang đứng trước mặt này chính là vị tiên trưởng đến từ Thanh Vân môn, nên cũng chẳng giám che giấu, bèn nói ra thân phận lai lịch của bản thân, bao gồm cả việc do đánh cược với bọn Vương Tông Đức nên mới đi đến nơi này, giờ cũng chẳng thấy tung tích đâu. Nói một hơi mới xong, sắc mặt của ông lão dần dần dịu đi, chỉ là lắc đầu và cười khổ rồi nói:
“Bọn tiểu quỉ các con, quả thực là vô pháp vô thiên, nơi ngoại thành này thường có yêu thú xuất hiện, nguy hiểm biết chừng nào, đâu phải nơi mà các con nói muốn đến là có thể đến được chứ?”
Vương Tông Cảnh trải qua cơn nguy hiểm ban nãy, nên khi nghe ông lão nói xong bèn vội gật đầu liên tục. Nhưng ngay sau đó cậu bé đột nhiên nhớ đến một việc, cơ thể bỗng run lên, vội nói:
“Không xong rồi tiên trưởng ơi, lúc nãy còn có một người nữa cùng con đến đây, nhưng huynh ấy đã tự mình chạy về trước rồi, không biết có gặp nguy hiểm hay không nữa?”
Ông lão trầm lặng một lúc, đưa mắt nhìn ra xa, chỉ thấy một màn đêm sâu thẳm, bóng đen bao trùm khắp mọi nơi. Từ mọi ngõ ngách gần xa, đột nhiên lần lượt vang lên từng hồi tiếng yêu thú gào thét đầy thê lương thảm thiết. Nét mặt ông lão có hơi biến sắc, chỉ hừ một tiếng và nói:
“Người huynh đệ cùng tộc của con nếu như chạy nhanh thì lúc này có lẽ là đã chạy về đến Long Hồ thành rồi, như vậy thì có lẽ không sao, còn nếu như chạy không nhanh, thì ta đây cũng không thể cứu được nó.”
Vương Tông Cảnh giật mình, ngạc nhiên và hỏi:
“Như vậy là sao hả ông?”
Ánh mắt ông lão nhìn lướt qua phía chân núi đen kịt, nói với giọng dững dưng:
“Con không biết là loại yêu thú bách bối yêu lang này luôn sống theo bầy đàn hay sao?”
Vương Tông Cảnh ngẩn người ra, rồi sau đó như hiểu ra, cơ thể cậu bỗng run lên, chăm chú lắng nghe, quả nhiên cảm giác được có tiếng gào thét của bọn yêu thú đang ở gần xung quanh đây, thấp thoáng có vẻ như đang bao vây về ngọn núi Ô Sơn này.
Tay phải ông lão quơ nhẹ, cây tiên kiếm ba thước ấy bèn lấp lánh phát sáng, rồi sau đó đột nhiên biến mất trong tay ông, Vương Tông Cảnh cũng không biết là nó đã được ông lão này giấu ở chỗ nào. Vương Tông Cảnh còn đang phân vân suy nghĩ, ông lão đã quay người đi trở về núi, đồng thời mở miệng nói:
“Yêu thú đang đến gần, đêm nay con cứ ở lại trên núi này. Đợi đến sáng mai, ta sẽ đưa con trở về."
Vương Tông Cảnh đương nhiên là không dám nói không rồi. Trong bóng đêm, tiếng gào thét của bầy yêu thú mỗi lúc một gần hơn. Cậu vội vàng chạy theo ông lão, đồng thời lấy hết can đảm và hỏi ông:
“Tiên trưởng, con còn chưa biết phải xưng hô với ông như thế nào ạ?
Ông lão không quay đầu lại, bước chân thong thả, con đường núi quanh co khúc khuỷa này đối với ông mà nói chẳng khác gì trên đất bằng, chỉ nghe ông lão điềm đạm nói:
“Hai chữ tiên trưởng ta đây chẳng dám nhận, lão phu tuổi tác lớn hơn con nhiều, ta vốn họ Phương, con cứ gọi gọi ta Phương lão được rồi.”
Vương Tông Cảnh nào dám gọi ông là Phương lão, bất luận như thế nào thì cậu cũng xuất thân con nhà thế gia, tuy có chút nghịch ngợm, nhưng cũng được giáo dục từ nhỏ, nên lập tức bèn ngoan ngoãn gọi ông lão là “ Phương gia gia”. Ông lão cũng chẳng nói gì nhiều.
Núi Ô Thạch chỉ là một ngọn núi nhỏ, không cao lắm, nhưng con đường mòn dẫn lên núi rất gồ ghề, lại thêm việc bị bỏ hoang đã lâu khiến cho cỏ dại mọc um tùm. Vương Tông Cảnh còn nhỏ tuổi nên việc đi lại khá vất vả. Đi được đến quá lưng chừng núi thì cậu đã thở hồng hộc, cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Còn ông lão họ Phương do có đạo lực cao thâm nên sắc mặt vẫn rất bình thản, không hề yếu ớt như những lão nhân cùng tuổi khác.
Lúc này tâm tư của hai con người một già một trẻ này đang vô cùng cảnh giác, vì trong màn đêm phía sau lưng họ đã xuất hiện mấy chục đôi mắt đang nhấp nháy với ánh nhìn hung tàn hắc ám, và dần dần khép chặt vòng vây với hai con người đang đi kia.
Phương lão chau mày lại, sắc mặt không hề có chút sợ hãi, chỉ nhìn xung quanh, lạnh lùng hứ một tiếng và nói:
“Bầy yêu sói này số lượng quả là không ít.”
Nói đoạn, ông bước lên một bước, kéo Vương Tông Cảnh về phía sau lưng mình, quay người lại đối mặt với bầy yêu sói đã xuất hiện.
Thái độ của Phương lão lúc này vô cùng nghiêm túc, từ trên người ông tỏa ra một luồng sát khí, bỗng chốc khiến cho đám yêu sói xung quanh phải e sợ, không dám lập tức xông lên. Nhưng bạch bối yêu lang là loài yêu thú vô cùng tàn ác, nên cũng không dễ dàng gì bỏ cuộc. Trong đám yêu ấy có một con yêu sói đầu đàn cực kì to lớn và khỏe mạnh đột nhiên khẽ gầm lên một tiếng. Giống như vừa nhận được mệnh lệnh, một con yêu sói ở bên cạnh lập tức nhảy vồ lên, nhe nanh giương vuốt chồm về phía Phương lão và Vương Tông Cảnh.
Phương lão nhướng mày, khẽ quát lên một tiếng:
“Súc sinh!”
Ông bèn đưa cánh tay xuống, một luồng sáng trắng hiện ra, thanh tiên kiếm kia một lần nữa lại xuất hiện, ánh kiếm vô cùng lợi hại, chém thẳng xuống, chỉ nghe thấy con yêu sói gào lên thảm thiết bị chém bay trở về, máu bắn ra tứ phía. Trên người nó xuất hiện một vết kiếm thê thảm và đáng sợ từ trên đầu kéo thẳng xuống đến vùng bụng, sâu đến tận xương tủy. Con yêu sói ngã ra đất kêu gào thống thiết, không ngừng vùng vẫy, rồi tiếng gào dần dần yếu đi, có vẻ như không sống nổi nữa.
Nhát kiếm kinh động lòng người khiến cho bầy sói sợ hãi, tất cả yêu sói đều đồng loạt lùi về phía sau vài bước. Phương lão nở một nụ cười lạnh nhạt, tay cầm tiên kiếm đảo mắt nhìn xung quanh. Đám bạch bối yêu lang đều không dám nhìn thẳng vào mắt ông lão, chỉ có điều do bản tính tham lam tàn nhẫn nên tuy có lùi lại nhưng nhất thời vẫn không hề tản đi. Vương Tông Cảnh đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng vừa rồi, trong lòng vừa lo sợ lại vừa bội phục, ánh mắt của cậu đang nhìn về Phương lão và thanh tiên kiếm trong tay ông với một cái nhìn đầy sôi sục.
Phương lão dừng lại vài phút, thấy không còn con yêu sói nào dám xông lên nên cũng không chờ đợi thêm nữa, quay người nắm lấy cánh tay của Vương Tông Cảnh, chạy nhanh về phía đỉnh núi. Ở phía sau họ, bầy sói trở nên kích động, nhưng con sói đầu đàn chỉ gầm gừ hai tiếng, bầy sói lập tức im lặng, vẫn duy trì trạng thái vây quanh con mồi, chỉ có điều không có con yêu sói nào dám xông lên lần nữa.
Vương Tông Cảnh thấy không còn con yêu sói nào dám đuổi theo, vẻ hung tợn đáng sợ của những con yêu sói ấy dần dần như chìm vào trong bóng đêm phía sau lưng, lúc này cậu bé mới thở một hơi dài, cảm thấy trở nên yên tâm hơn. Đồng thời cậu cũng quay đầu sang nhìn vị tiên trưởng của Thanh Vân môn thần thông quảng đại đang đứng bên cạnh, giờ phút này ở trong lòng, cậu thực sự rất khâm phục và ngưỡng mộ vị Phương lão này. Cậu chỉ cảm thấy Phương lão không chừng còn lợi hại hơn cả gia chủ thần thông quảng đại của Vương gia. Trong lòng cậu suy nghĩ, không biết có nên tìm cách nào đó cầu xin vị tiên trưởng này thu nhận cậu vào sư môn hay không. Chỉ cần học được một ít đạo pháp cơ bản, ít nhất cũng đủ để đánh bại lũ trẻ trong Long Hồ thành và trở thành một người vô địch, từ đó xưng vương xưng bá được rồi.
Trong lúc đang mải suy nghĩ mông lung, chợt Tông Cảnh nhận ra mình đã theo Phương lão đi lên đến đỉnh núi. Nói ra có vẻ kì lạ, nhưng có Phương lão nắm lấy cánh tay cậu dẫn đi, đoạn đường còn lại trở nên rất là nhẹ nhàng, Tông Cảnh cũng không hề cảm thấy có chút gì mệt mỏi cả, trái lại còn cảm thấy khỏe hơn trước. Phía trên đỉnh núi Ô Thạch, dưới ánh sao nhấp nháy trên bầu trời đêm, quả nhiên có một ngôi miếu nhỏ đổ nát. Bốn bức tường xung quanh miếu đã thủng lỗ chỗ, cửa miếu từ lâu đã không còn nữa, càng không hề có biển bài, nhìn thẳng vào chỉ thấy bên trong vừa đen vừa tối. Trong miếu thấp thoáng như có một cái bóng đen, có lẽ đấy là bức tượng thần mà trước đây được thờ trong ngôi miếu này.
Đứng trên đỉnh núi không cao lắm này, phóng tầm mắt ra xa, tầm nhìn gần như không hề bị che khuất. Phía trước mặt, dưới chân núi là một màn đêm sâu thăm thẳm. Gió núi từ hướng đấy thổi tới mang theo cái mát lạnh thoang thoảng của hơi nước. Tông Cảnh nhớ mang máng thì hướng đó là Long hồ. Xem ra, nếu ban ngày mà đứng trên đỉnh núi này, thì chắc chắn có thể nhìn bao quát cả Long hồ, không bỏ sót một nơi nào cả. Phương lão dẫn Vương Tông Cảnh đi lên đỉnh núi, nhìn về phía sau, thần sắc vô cùng thư thả, có vẻ như ông cũng không hề quan tâm đến lũ sói yêu cho lắm. Rồi tiện tay quơ tay phải một cái thu tiên kiếm lại, rồi ông chỉ về ngôi miếu nhỏ ấy và nói:
“Tối hôm nay con cứ nghỉ tạm tại đây, đợi đến khi trời sáng, đám yêu thú này sẽ sẽ tản đi, sau đó ta sẽ đưa con về thành.”
Vương Tông Cảnh vội vàng cúi người hành lễ và nói lời cảm ơn:
“Đa tạ Phương gia gia.”
Phương lão điềm đạm gật đầu, dẫn cậu đi về phía ngôi miếu. Vương Tông Cảnh đi theo sau ông, trong lòng vội suy nghĩ, nhưng vẫn không tìm ra cách nào tốt để vị Phương tiên sư này có thể nhận mình làm đồ đệ. Trong lúc đang lo lắng, đột nhiên Phương lão dừng bướ, đồng thời đưa tay ra nắm chặt lấy Vương Tông Cảnh, trầm giọng nói:
“Từ từ đã!”
Vương Tông Cảnh giật mình, ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn ông và hỏi:
“Sạo ạ?”
Phương lão không trả lời, nét mặt điềm tĩnh lúc đầu của ông giờ phút này đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt khá nặng nề, ánh mắt lắng sâu, đôi mày chau lại, nhìn chăm chăm vào ngôi miếu tĩnh lặng trước mặt, quan sát màn đen ưu tịch bên trong ngôi miếu nhỏ đổ nát này. Ông trầm lặng hồi lâu, sau đó từ từ đẩy Vương Tông Cảnh ra xa, như có ý muốn cậu lùi ra phía sau, kế đó tay phải bèn quơ lên, một luồng sáng trắng ánh lên, sau đó thanh tiên kiếm màu trắng ấy một lần nữa lại xuất hiện.
Vương Tông Cảnh nhìn thấy Phương lão bỗng nhiên chuẩn bị tư thái như đang sắp đối mặt với một kẻ địch lớn, trong lòng bất chợt cũng cảm thấy lo lắng theo. Cậu vội ngẩng đầu lên quan sát một lượt toàn bộ bên trong ngôi miếu, nhưng ngoài một màn đêm đen thẳm ra, hoàn toàn không nhìn thấy được gì ở bên trong cả.
Phương lão lúc này nét mặt căng thẳng, tay phải nắm chặt tiên kiếm đặt ngang trước ngực, vạt áo không gió nhưng vẫn bay, trông ông cứ như là một mũi tên sắt có bắn thể được bắn ra bất cứ lúc nào, nhìn chăm chú vào màn đen bên trong ngôi miếu với một ánh nhìn sắc lạnh. Vài phút sau ông mới hỏi bằng giọng lạnh lùng:
“Các hạ là ai, đêm hôm đến đây có việc chi?”
Vương Tông Cảnh kinh ngạc, vội giương mắt thật to nhìn về ngôi miếu nhỏ, trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ lại có người đang ẩn nấp bên trong miếu? Nhưng cho dù cậu có nhìn như thế nào đi chăng nữa thì vẫn không nhìn ra được gì cả.
Ngôi miếu nhỏ vẫn uy nghiêm đáng sợ giữa đồi núi hoang vu, giờ phút này, màn đêm dày đặc xung quanh ngôi miếu như đang ngưng tụ lại, không hề phát ra hơi hướm gì cả. Thần sắc của Phương lão càng trở nên nghiêm nghị, ánh nhìn càng sắc lạnh. Người thần bí đang ở trong miếu hành tung kì dị, khác xa người thường, trên người mang một luồng sát khi vô cùng đáng sợ mà bình sinh từ trước đến nay ông chưa hề gặp qua, đang từ từ bước ra. Vương Tông Cảnh đứng bên cạnh vuốt mũi, từ trên sống mũi, cậu bé như chợt ngửi thấy một mùi máu tanh nhè nhẹ không biết từ đâu bay đến.
Chính vào lúc này, Phương lão quát lên một tiếng, tiên kiếm trong tay phát ra ánh sáng chói lòa, hào quang xung quanh tiên kiếm trong tích tắc lan ra gần nửa trượng, thân pháp nhanh như chớp, Phương lão xông thẳng vào bên trong miếu với một tư thế uy lực vô cùng. Bóng đêm xung quanh người kia giống như đang ngưng tụ lại, như một vật thể sống cuộn lại thành từng luồng vây đến, xông thẳng về phía Phương lão đang ẩn mình bên trong ánh sáng trắng của tiên kiếm.
Nếu nhìn từ góc độ của Vương Tông Cảnh đang đứng bên cạnh quan khán thì cậu khó có thể lí giải được điều gì đang xảy ra bên trong ngôi miếu cổ quái lúc này. Trong màn đêm dày đặc, ánh sáng trắng của tiên kiếm trông có vẻ vô cùng sắc nhọn, ngang dọc đan xen nhau, còn bóng đêm thì bất luận như thế nào cũng chỉ tụ lại chứ không tản ra, có lùi nhưng sau đó vẫn cứ tụ lại, dường như đang tấn công không một chút ngừng nghỉ về phía ánh hào quang rực rỡ sáng chói ấy.
Một tiếng hét chói tai vang lên, ánh sáng trắng nổ vang, Phương lão người kiếm hợp nhất, xông thẳng lên trời, thoáng chốc va vỡ nóc miếu bay thẳng lên không trung. Phía sau lưng ông, một luồng khí đen dày đặc đang cuồn cuộn bay đến, như bóng với hình, đuổi theo sát nút.
Phương lão đáp xuống rồi lại bật lên, kiếm khí tung hoành, muôn hình vạn trạng, ánh sáng trắng rực rỡ chiếu rọi khắp nơi khiến cả đỉnh núi đang chìm trong đêm tối bỗng chốc sáng rực như ban ngày. Và dưới ánh sáng huy hoàng này, Vương Tông Cảnh trông thấy một bóng người kì lạ đang giao chiến với Phương lão. Cơ thể hắn được bao trùm bởi một luồng khí đen dày đặc, trông rất mờ ảo, ra tay chiêu nào chiêu ấy đều rất tàn độc, đối đầu với Phương lão đạo pháp thần thông lợi hại như vậy lại không hề tỏ ra dưới cơ, trái lại còn khiến cho ông cứ lùi dần ra sau.
Sắc mặt của Phương lão càng ngày càng trở nên khó coi, nhưng ánh sáng tiên kiếm trong tay ngày càng trở nên chói mắt. Chỉ dựa vào thế tấn công liên tục của bản thân mà đối phương đã có thể phá giải một cách dễ dàng, mỗi một lần công kích đều vô cùng tàn độc và trúng ngay chỗ yếu khiến cho Phương lão không thể không phòng. Thời gian cứ kéo dài thì lại được đằng này hỏng đằng kia, thắng bại dần dần lộ rõ.
Trong không khí, cái mùi máu tanh kì lạ ấy, có vẻ như nồng hơn gấp ba lần lúc đầu.
Trong lúc kịch chiến, Phương lão hét vang một tiếng, ngay sau đó ánh kiếm bổ xuống, nhưng người thần bí kia đã tránh được một cách dễ dàng. Tiếp ngay sau đó bèn phản công một chưởng, hắc quang đột nhiên từ trong luồng khí đen ấy bay ra, nhắm ngay bả vai trái của Phương lão đâm tới với một lực vô cùng dũng mãnh. Phương lão gầm lên một tiếng, lộn người ra sau, Vương Tông Cảnh đứng ở đằng xa cũng có thể nghe thấy tiếng xương nứt vụn giòn giã.
Người thần bí đang ẩn núp trong luồng khí đen cuồn cuộn bay qua, Vương Tông Cảnh đứng bên cạnh không một dám có một chút cử động. Không biết vì sao, khi luồng khí đen bay sượt qua bên cạnh cậu bé, cậu cảm thấy như có một ánh mắt sắc lạnh pha lẫn một chút kì bí nhìn qua cậu một lượt.
Phương lão bay ngược trở lại, nhưng là bay xuống phía dưới núi, sau lưng người thần bí ấy vẫn đang đuổi theo. Vương Tông Cảnh vội chạy đến bên vách núi, đưa mắt nhìn xuống, vừa trông xuống cậu bé đã hoảng hồn. Thì ra bầy yêu sói ở lưng chừng núi khi nãy vẫn chưa tản đi, mấy chục con yêu sói tập trung lại một nơi, mà Phương lão cùng với người thần bí ấy lại lao vào giữa bầy yêu sói. Tình thế bỗng chốc trở nên vô cùng hỗn loạn.
Tiên kiếm tung hoành ngang dọc, ánh sáng tỏa ra khắp một vùng, bầy bạch bối yêu lang trong lúc kinh hoàng, hung tính bộc phát, bắt đầu gầm thét và tấn công Phương lão cùng với người thần bí kia khiến cho Vương Tông Cảnh đứng trên đỉnh núi vô cùng lo sợ. Nhưng mà bất luận là Phương lão hay là người thần bí ấy, đều chẳng hề quan tâm đến những con thú đáng sợ đang gầm thét ở xung quanh, mà chỉ tập trung quyết đấu với nhau. Mặc dù lúc này cả hai đều đang đứng giữa bầy sói, nhưng trong thế tiến lui, kiếm khí lan tỏa, bóng đen như chớp, từng con yêu sói lần lượt chồm lên, trong nháy mắt đều máu bắn tung tóe, chết ngay tức khắc, tứ chi cơ bắp rơi rụng khắp nơi, một luồng sát khí hung tàn cực mạnh bỗng chốc xộc đến. Vương Tông Cảnh quan sát từ xa thậm chí cũng không nhìn thấy rõ bầy yêu sói này chết ra sao, lúc này chỉ trợn mắt há hốc miệng nhìn bầy yêu sói này bị tàn sát như những sinh vật nhỏ bé mà không có hề có một cơ may để phản công.
Cuối cùng, cuộc tàn sát đáng sợ khiến cho mùi máu tanh bao trùm cả đất trời, bầy bạch bối yêu lang nổi tiếng là yêu thú hung hãn và tàn nhẫn cũng không còn cách nào chống chịu tiếp được nữa, những con yêu sói còn lại lần lượt tru lên đầy ai oán, rồi bỏ chạy như điên vào trong rừng sâu. Chúng chỉ biết là phải cố gắng tránh xa hai con người đáng sợ này. Trong trận chiến, cả hai vẫn đang đánh nhau vô cùng quyết liệt, nhưng lúc này, Phương lão đã bị áp đảo hoàn toàn, sắc mặt đỏ gay thở hông hộc, trên người đã có bốn năm vết thương đang rỉ ra từng giọt máu tươi.
Ngay lúc nguy cấp, Phương lão nghiến răng hạ người, dùng hết sức bổ một kiếm đẩy người thần bí ấy lùi lại nửa bước, sau đó lập tức đặt kiếm ngang ngực, gập đầu ngón tay trái lại tạo thành thủ quyết, điểm chỉ ngay giữa không trung, bỗng làn khí xanh bay phụt ra từ giữa ngón tay, cuộn tròn bay lên, rồi nhanh chóng hóa thành một bức thái cực đồ màu xanh ngay giữa hư không.
Chớp xanh nhay nháy, linh khí rực trào, vừa nhìn qua là đã biết được đây là một đạo thuật vô cùng lợi hại.
Người bên trong đám khí đen nhìn thấy bức thái cực đồ màu xanh này thì kích động không thôi, đột ngột gào lên một tiếng, âm thanh khàn đục và pha chút điên cuồng, sát khí bùng phát. Mà gần như cùng lúc, Phương lão bỗng nhiên trợn mắt, lộ ra thần sắc vô cùng kình ngạc, có vẻ như đã nhìn thấy một cái gì đó mà tuyệt đối không thể nào trông thấy được.
Trong đám khí đen cuồn cuộn ấy, một bàn tay lộ ra, cũng như cách mà Phương lão vừa làm ban nãy, vẽ thủ quyết, rồi khí xanh cũng phụt ra, trong nháy mắt phía trước bàn tay trong đám khí đen này cũng đột nhiên hình thành một bức thái cực đồ màu xanh, mà còn khá là rõ nét. Kì thuật mà người thần bí này vừa thi triển, uy lực mạnh hơn cả Phương lão, mà bức thái cực đồ này lại lớn hơn thái cực đồ của Phương lão đến cả một vòng.
“Ngươi…..” Phương lão trợn mắt khàn giọng, rồi hét to:
“Ngươi là ai?”
Nhưng nói chưa dứt lời, thái cực đồ của đối phương đã bay thẳng đến, ông lão hết sức bàng hoàng, nhưng vì đã không còn đường để lui nên ông buộc phải đẩy thái cực đồ trong tay ra . Hai bức thái cực đồ thần kì và chói mắt đã va mạnh vào nhau ngay tại ngọn đồi nhỏ đang bị bao trùm bởi màn đêm sâu thẳm này.
Trong khoảnh khắc ấy, một luồng ánh sáng chói rực như ánh mặt trời bỗng nổ tung, chói đến mức khiến mắt không tài nào mở ra được, nhưng khoảnh khắc ấy vô cùng ngắn ngủi, chỉ trải qua trong nháy mắt. Bức thái cực đồ màu xanh mà Phương lão tạo ra bỗng chốc nổ tung, một dòng khí lưu phụt ra như sóng trào, khiến cho ông lão bị đánh bay ra, thậm chí nguồn đạo lực mạnh mẽ này còn đánh tan cả một số khí đen đang vây quanh con người thần bí ấy.
Bức thái cực đồ màu xanh nặng nề và hung tàn ấy đập ngay vào trước ngực của Phương lão. Cả người Phương lão run lên, thất khiếu máu tươi chảy ra, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chăm chăm vào bóng người đằng sau đám khí đen ấy, môi nhè nhẹ mấp máy. Một vài phút sau, vị tiên trưởng Thanh Vân môn mà trước đây không lâu trong mắt của Vương Tông Cảnh gần như là người vô địch thiên hạ, giờ lại như một con diều đứt dây, bị đánh bay ra xa gần mấy chục trượng mới nghe thấy ầm một tiếng, rơi xuống một góc tối nào đó, không rõ sống chết.
Ánh sáng xanh dần dần yếu đi, bóng đêm và mùi máu tanh bay đến từ khắp phía, trong chốc lát đã bao trùm lấy toàn bộ khu đồi nhỏ này.
Vương Tông Cảnh sắc mặt trắng bệch, từ từ lui ra sau. Trước mặt cậu bé bây giờ, con người thần bí thoắt ẩn thoắt hiện như bóng ma kia đang từ dưới chân núi một lần nữa lại xuất hiện trên đỉnh núi Ô Thạch này. Gió núi lạnh lẽo, từng đợt thổi qua.
Vương Tông Cảnh cảm thấy đôi chân như nhũn ra, gần như đứng không nổi nữa. Răng nghiến chặt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng người đáng sợ ấy, trong đầu cậu bé bây giờ gần như trống rỗng.
Người thần bí bước đến, dừng lại trước mặt Vương Tông Cảnh, cậu bé một lần nữa lại cảm thấy như có một ánh mắt kì lạ đang nhìn mình. Nhưng rồi hắn chỉ đứng trong đám khí đen lạnh lùng hừ một tiếng, không hề làm hại Vương Tông Cảnh, đột ngột lao thẳng lên trời, bay vút qua và biến mất vào trong màn đêm tối mịt trước mặt.
Cảnh ngộ mà Vương Tông Cảnh gặp phải tối nay quả thực vô cùng kì lạ, khác xa những gì trước đây cậu bé đã từng thấy. Vào giờ phút này, cậu vẫn chưa thể định thần lại được. Tông Cảnh cứ đứng ngơ ra đấy một lúc lâu, bỗng nghe thấy một âm thanh kì lạ, “Ùm” một tiếng, giống như có vật gì đó vừa rơi vào trong Long Hồ ở phía trước.
Cậu bé đứng thừ ra một hồi, trong lòng nghĩ thầm không lẽ người thần bí ấy đã rơi xuống hồ rồi sao? Ý nghĩ ấy vừa chợt hiện đã nhanh chóng bị chính cậu bác bỏ. Người ấy đạo hạnh vô cùng cao thâm, thậm chí ngay cả Phương lão của Thanh Vân môn cũng không phải là đối thủ của hắn, thì làm sao có thể xảy ra chuyện gì được chứ. Nhưng lúc này, cậu đột nhiên phát hiện, trên đỉnh núi Ô Thạch này chỉ còn lại một mình cậu mà thôi. Lúc này không đi, còn đợi đến khi nào?
Vương Tông Cảnh tuy tuổi vẫn còn nhỏ, nhưng lại thông minh nghịch ngợm có tiếng trong số con cháu của Vương gia, cho nên cậu bé bèn lập tức bỏ chạy. Nhưng vừa chạy đến bên sườn núi, trông xuống bên dưới là một màn đêm tối tăm, cậu lại có chút do dự. Mới ban nãy cậu đã trông thấy có một số bạch bối yêu lang đã bỏ trốn, người thần bí kia sẽ làm gì cậu thì còn chưa nói chắc được, nhưng nếu như bây giờ xuống núi mà gặp phải một con thậm chí là một vài con bạch bối yêu lang thì coi như chết chắc. Mà cho dù bạch bối yêu lang đã bị kinh sợ không dám quay lại, nhưng đêm khuya thanh vắng thế này, trên suốt đoạn đường về Long Hồ thành ai dám chắc là sẽ không xuất hiện những con yêu thú khác đáng sợ hơn? Bất luận là yêu thú nào, đối với một cậu bé mười một tuổi đầu như Vương Tông Cảnh mà nói, thì chỉ có nước làm bữa ăn đêm cho chúng.
Chỉ nghĩ đến đấy thôi, Vương Tông Cảnh lại không dám xuống núi nữa. Lúc này trong lòng cậu đã vô cùng hối hận, ngàn lần vạn lần không nên đánh cược với cái tên thối tha Vương Tông Đức ấy, để rồi dẫn đến rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan như bây giờ. Chỉ cần quyết định sai sót một chút là coi như phải bỏ mạng trên đỉnh núi này.
Ngay lúc đang tự trách bản thân, cậu bé đột nhiên nghe thấy tiếng ‘xào xạc’ từ bóng tối đằng xa vọng đến. Vương Tông Cảnh quay đầu nhìn, bỗng cảm thấy lo lắng, âm thanh này nghe có vẻ như giống như tiếng nước bắn tung tóe khi có người từ dưới nước nhảy lên.
Quả nhiên, mặc dù cậu bé không ngừng cầu nguyện trong lòng, nhưng trong đêm tối dường như có luồng khí đen đang chuyển động, quả thực người thần bí ấy lại bay trở về, đáp xuống đỉnh núi. Vương Tông Cảnh cúi đầu nhìn, chỉ thấy trên nền đất phía dưới luồng khí đen, hình như có một vũng nước đọng.
Hắn xuống dưới Long hồ làm gì nhỉ, nửa đêm khuya khoắt như vậy chắc không phải là đi tắm chứ…. trong đầu Vương Tông Cảnh đã thoáng qua cái câu hỏi ấy. Nhưng mà thời gian không cho phép cậu bé nghĩ ngợi nhiều, ánh mắt của người thần bí bỗng lướt qua, nhìn Vương Tông Cảnh một hồi, rồi đột ngột bay về phía cậu.
Vương Tông Cảnh sắc mặt hoảng hốt, lần này người thần bí ấy rõ ràng là đang nhắm đến mình. Cậu nghĩ đến trận đấu ác liệt khi nãy, nhìn bóng người âm u đang ẩn mình trong luồng khí đen kia, cộng thêm mùi máu tanh xung quanh đột nhiên lại trở nên nồng nặc, trong lòng Vương Tông Cảnh vô cùng sợ hãi, liền quay người bỏ chạy. Nhưng chạy chưa đầy hai bước, cậu bé cảm thấy cơ thể bỗng trở nên nhẹ đi, cứ như đang bay lên vậy. Luồng khí đen cuồn cuộn bay đến, Tông Cảnh cảm thấy có một nguồn sức mạnh to lớn đang cột chặt lấy mình và mang cậu bay bổng lên, rời khỏi đỉnh núi Ô Thạch, bay nhanh như một cây tiễn vừa được bắn vào đêm đen sâu thẳm của núi rừng.
Ngọn núi Ô Thạch nho nhỏ một lần nữa lại trở nên tĩnh mịch, đêm tối ảm đạm, gió núi lạnh tanh.
Đột nhiên, một cánh tay run rẫy bỗng nhiên xuất hiện trên con đường nhỏ lên núi, tiếp đó lại thêm một cánh tay nữa đưa lên, giữa lòng bàn tay và cánh tay, máu tươi chảy ròng ròng, một cơ thể yếu ớt xanh xao từ từ bò dậy. Người đó không ai khác chính là Phương lão của Thanh Vân môn. Lúc này trông ông vô cùng thảm hại, mặt mũi đầy máu, vết thương khắp người, đặc biệt là ngay trước ngực lõm vào một vết sâu, thịt nát xương gãy, máu cứ liên tục chảy ra, ngay cả đi cũng không thể, chỉ đành biết cố gắng bò từng bước, từng bước một.
Ông cứ bò như vậy khiến cho phía sau để lại một vệt máu dài, người thấy cũng phải kinh sợ. Phương lão lấy hết kiên nhẫn bò đến phía trước ngôi miếu nhỏ, nhìn xung quanh, người thần bí kia đã rời khỏi từ lâu, còn cậu bé nhà họ Vương mà ông đã cứu giờ cũng chẳng thấy bóng dáng đâu cả, không biết sống chết ra sao.
Gương mặt trắng bệch của Phương lão xuất hiện một vẻ đau thương và sầu não, nhưng rồi liền nghiến răng, hít thở một hơi sâu, cố gắng lấy hết chút sức lực còn lại của mình, đưa ra một ngón tay, chấm vào dòng máu tươi đang chảy ra trên người mình, tay run run vẽ ra một cái gì đó xiêu vẹo trên nền đất phía trước miếu. Cuối cùng, ông gục đầu xuống và cứ thế chết đi.
Dưới ánh sao mập mờ trong đêm tối, dưới cái bóng đổ nát của ngôi miếu, thấp thoáng mơ hồ có hai chữ lớn được viết bằng máu trên nền đất: