Sau một tháng, tình hình trong Thanh Vân Biệt Viện từ từ phát sinh một ít biến hóa, ban đầu ai cũng nghiêm túc yên lặng chuyên tâm tu hành, nhưng đến hiện tại thì đã có thêm mấy phần sinh khí, ban ngày cũng như buối chiều đều có không ít người đi vào đi ra, dù sao con đường tu đạo vốn không phải là chuyện có thể giải giải quyết trong một lần. Lúc đầu khi vừa mới lấy được Thanh Phong Quyết thì đương nhiên ai cũng muốn tĩnh tâm nghiên cứu, mà hôm đại đa số mọi người đã đi vào quỹ đạo, sự tình tu luyện cũng không thể quá mức, thực sự không phải cứ tu luyện suốt mười hai canh giờ mỗi ngày là tốt được, ngược lại hăng quá hoá dở có thể gây hại cho cơ thể, lời cảnh cáo này thì bất luận là môn phái nào cũng đều nhắc nhở.
Ở chung với nhau lâu ngày, rất nhiều đệ tử tham gia Thanh Vân thí luyện trong khoảng thời gian này cũng đã dần dần quen biết nhau, nói chuyện tán gẫu với nhau nhiều hơn, việc này cũng có thể xem như một cách thả lỏng trong những lúc không tu luyện. Hơn nữa bên trong Thanh Vân Biệt Viện, con cháu thế gia trong thiên hạ cửu châu trong cũng rất đông cho nên có quan hệ thân thích với nhau cũng là chuyện bình thường cũng có kẻ thù đối đầu, tuy rằng không ai dám ở trong này liều lĩnh ẩu đả nhưng tình thế so với lúc Thanh Vân thí luyện mới bắt đầu thì đã náo nhiệt hơn rất nhiều.
Nếu thật muốn tìm cắn cứ xét, Vương Tông Cảnh ở Long Hồ Vương gia cùng với phòng đối diện Tô Văn Thanh của Lư Dương Danh Kiếm Lâu Tô gia, chính là một địch thủ tranh đấu gay gắt. Nhiều năm qua, Lư Dương Tô gia tại khu vực U Châu vẫn luôn áp đảo thế lực của Vương gia, chỉ là mấy năm gần đây Long Hồ Vương gia nhận được sự âm thầm giúp đỡ của Thanh Vân Môn nên thế lực tăng mạnh, tuy rằng còn chưa thể sánh vai cùng với Lư Dương Tô gia nhưng cũng đã đuổi theo xu thế đối kháng, vì vậy hai nhà này quyết không thể nói là hữu hảo.
Lần này Lư Dương Tô gia hiềm nghi Thanh Vân Môn ngầm giúp đỡ cho Long Hồ Vương gia, nhưng vẫn thưa dịp năm nay có Thanh Vân thí luyện để đưa hai đệ tử xuất sắc trong gia tộc là Tô Văn Khang và Tô Văn Thanh đến Thanh Vân Sơn, hành động này cũng là một ý đồ rất có nhận thức và sâu xa. Bất quá những sự tình tranh đấu gay gắt này dường như không hề ảnh hưởng đến hai người Vương Tông Cảnh và Tô Văn Thanh, tại bên trong đình viện ất đạo hai mươi ba, sau khi một tháng đi qua thì giao tình của hai người có thể coi như vững vàng, so với lúc đầu mới gặp thì quen thuộc hơn nhiều, hôm nay gặp nhau trong sân, hai người đều chào hỏi nói chuyện với nhau mây câu. Trong lòng Vương Tông Cảnh cũng không có gì khúc mắc, mà xem ra dường như Tô Văn Thanh cũng không nghĩ tới sự tình gia tộc tranh chấp.
Nhưng mà giữa hai người bọn họ cũng chỉ có giao tình nhàn nhạt mà thôi.
Ngày mồng năm tháng tám, trời trong xanh.
Hôm nay sáng sớm Vương Tông Cảnh thức dậy mở cửa phòng đi ra sân, đến dưới hai cây liễu xanh tươi hoạt động thân thể một chút. Cũng là vì mấy năm gần đây tự do đã quen nên Vương Tông Cảnh luôn cảm thấy không quen với việc ở trong phòng quá lâu, tuy rằng lúc đang tu hành hắn vẫn có thể bình ổn tinh thần, nhưng ngoài tu hành hắn càng ưa thích ra ngoài đi lại, hoạt động cơ thể, so ra thì đại đa số mọi người hiển nhiên đều chịu được việc ở trong phòng hơn hắn nhiều.
Xa không nói, chỉ bên trong hai mươi ba đình viện, tính tình của Tô Văn Thanh xem ra cũng rất bình thản điềm tĩnh, rất nhiều thời gian đều ngồi ở trong phòng, đặc biệt rất ưa thích tựa vào cửa sổ đọc sách. Mà Cửu Điêu Tứ ở phòng chữ kim còn so với Tô Văn Thanh yên tĩnh hơn gấp mười lần, cửa sổ dường như vĩnh viễn đều đóng lại ngắn cách với thế giới bên ngoài, cũng chỉ có Tiểu Đỉnh ngây thơ đáng yêu lại không cố kỵ điều gì vẫn thỉnh thoảng chạy qua quấy rối hắn một phen mới khiến mặt mày của hắn có thêm một chút sinh khí, bất quá cũng chỉ là ấp úng tùy tiện qua loa vài câu mà thôi, xem ra có vẻ như hận không thể dành hết toàn bộ thời gian hắn có vào việc tu hành mới tốt.
Trong những người còn lại, cũng chỉ có mập mạp Ba Hùng là luôn nhiệt tình quan hệ tốt với mọi người, vậy mà cũng có tính kiên nhẫn còn hơn cả Vương Tông Cảnh, nghĩ đi nghĩ lại, Vương Tông Cảnh trong nội tâm cũng đành cười khổ, ngược lại chỉ có Tiểu Đỉnh cùng với minh là gần giống nhau, mỗi ngày đều ưa thích ra ngoài đi lại.
Hắn lắc đầu, vươn vai mở rộng ngực lại nhảy nhót mấy cái, cơ thể chậm rãi vận động, Vương Tông Cảnh cũng cảm thấy bản thân thoải mái hơn nhiều, đồng thời mắt của hắn nhìn quanh đình viện, ngoại trừ phòng chữ mộc của Tiểu Đỉnh vẫn mở toang cửa sổ như thường ngày thì cửa sổ của ba căn phòng còn lại đều đóng chặt. Khi tầm ánh mắt của hắn lướt qua phòng chữ Thủy thì trong lòng thoáng động, trong đầu liền liên tưởng tới Tô Tiểu Liên đang ở bên kia toa Thanh Vân Biệt Viện.
Từ sau khi chia tay nhau ba ngày trước, mấy ngày nay Tô Tiểu Liên đều cũng không tới tìm hắn, cũng không biết khối hình rồng ngọc quyết kia có thể có áp chế được quái bệnh của nàng hay không. Nghĩ đến khuôn mặt trắng bệch mệt mỏi của Tô Tiểu Liên ngày đó thì trong lòng Vương Tông Cảnh liền có chút lo lắng, có chút do dự không biết có nên tìm một lúc nào đó qua thăm nàng hay không.
Đang lúc hắn có chút xuất thần thì bỗng nhiên sau lưng truyền đến những tiếng bươc chân, có người đang từ bên ngoài đi vào đình viện. Vương Tông Cảnh quay đầu nhìn lại, trong lòng hắn thấy hơi kỳ quái, thời điểm này còn sớm mà lại có ai tới đây? Chỉ là vừa nhìn thấy thì hắn lập tức ngẩn ra, ở trước cửa kia có hai người đang đứng, một lớn một nhỏ, một người là một thiếu phụ phong tư duyên dáng dung mạo cực đẹp, người mặc một bộ quần áo màu hồng, eo quấn Hổ Phách Chu Lăng, tóc búi thanh tú như đám mây, mặt tựa như hoa đào, khóe miệng mang theo một nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt đung đưa như nước khiến trái tim người ta phải đập thình thịch.
Tay phải của nàng đang dắt một cô bé có khuôn mặt tinh xảo như được điêu khắc bằng ngọc, cùng với nàng có mấy phần tương tự, tuổi tuy còn rất nhỏ nhưng cũng có thể dễ dàng thấy được là một mỹ nhân tương lai, giờ phút này lại đang đang hiếu kỳ nhìn vào bên trong đình viện, hết ngó đông rồi lại nhìn tây như đang tìm cái gì đó.
Lúc Vương Tông Cảnh nhìn thấy cô bé kia, lập tức liền nhận được đó chính là cô bé Tề Tiểu Huyên mà ngày trước Vương Tế Vũ dẫn hắn đi bên trong Phỉ Thúy Bình trên Thông Thiên Phong gặp được đang chơi đùa cùng với Tiểu Đỉnh. Nghe tỷ tỷ lúc ấy giới thiệu thì cô bé này có thân thế không nhỏ, phụ thân chính là nhân vật số hai hiện nay của Thanh Vân Môn, Tề Hạo Tề trưởng lão, còn mẫu thân tên gọi là Điền Linh Nhi cũng là cao thủ nổi danh trong Thanh Vân Môn.
Ánh mắt của Vương Tông Cảnh hướng về phía vị thiếu phụ xinh đẹp bên cạnh Tề Tiểu Huyên kia nhìn thoáng qua, thấy ánh mắt của nàng cũng đang rơi vào trên thân mình, một lát sau khẽ gật đầu rồi mỉm cười hỏi: “Tiểu huynh đệ, chung ta tới đây để tìm người, xin hỏi ở đây có phải có một đứa bé trai tên là Trương Tiểu Đỉnh hay không?”
Tề Tiểu Huyên ở bên cạnh nàng quay đầu lại liếc nhìn Vương Tông Cảnh liền lập tức "Ồ" lên một tiếng, lông mày trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp thanh tú hơi nhíu lại, giống như cảm thấy đã tứng gặp qua Đại ca ca này ở đâu. Vương Tông Cảnh chần chờ một lát rồi chỉ về phía phòng chử mộc nói: "Hắn ở bên kia."
Tề Tiểu Huyên hoan hô một tiếng hất ra bàn tay của thiếu phụ xinh đẹp mà theo hành lang chạy về phía phòng chử mộc, nàng kia hơi bất đắc dĩ cười cười đi theo phía sau nói: "Chạy chậm chút, Tiểu Huyên đừng nóng vội."
Tề Tiểu Huyên một đường chạy đến bên cạnh phòng chữ mộc, đẩy cửa nhưng mà cửa bị đóng ở bên trong nên không đẩy được, bèn gõ lên cửa hai tiếng cũng không thấy động tĩnh khiến cho Tề Tiểu Huyên có phần nóng nảy, cô bé quay đầu nhìn về phía của sổ thì thấy cửa sỗ mở liền chạy đên muốn hướng vào trong phòng nhìn, chỉ là dù sao nó vẫn con nhỏ, dáng người không cao bằng độ cao của bệ cửa sổ, cho dù nhón mũi chân lên cũng chỉ ngang bằng với bệ mà thôi, cô bé lo lắng quay lại vẫy tay với thiếu phụ xinh đẹp đang theo sau nói:
"Mẹ, mẹ mau tới đây bế con."
Vương Tông Cảnh cũng đã từ bên kia đình viện đi tới nghe được âm thanh của cô bé thì trong lòng hắn liền biết thân phân của thiếu phụ xinh đẹp này hơn phân nữa là Điền Linh Nhi mà tỷ tỷ của hắn đã từng nói qua, mọi người nói người tu đạo có thuật trú nhan, người đạo hạnh cao thâm thì có thể bảo trì vẽ đẹp thanh xuân mấy chục trên trăm năm, nhìn xem Điền Linh Nhi bên ngoài xinh đẹp như thế, với ánh mắt của người thế tục nhìn thấy thì cho rằng đây bất quá chỉ là một cô gái hai mươi tuổi. Quả nhiên tiên gia đạo thuật, ảo diệu vô cùng.
Điền Linh Nhi bên kia cười khẽ đi tới, đầu tiên nàng đương trước cửa sổ nhìn thoáng qua vào bên trong, lắc đầu rồi sau đó cúi người bế Tiểu Huyên lên, Tề Tiểu Huyên đầu vừa qua khỏi bệ cửa sổ thì thấy rõ tình hình trong phòng lập tức liền cười hì hì kêu lên:
"Tiểu Đỉnh ca ca, Tiểu Đỉnh ca ca..."
Vương Tông Cảnh đứng ở một bên cũng hướng vào trong phòng nhìn, chỉ thấy trong phong hơi mất trật tự, cái bàn lệch ra một bên, Tiểu Đỉnh và Đại Hoàng cùng nhau nằm trên giường đang ngáy o..o..., thỉnh thoảng còn chẹp chẹp miệng mấy lần như đang trong mơ thấy đồ ăn ngon, ngoài ra thì không thấy con khỉ lông xám kia đâu cả.
Trong nội tâm Vương Tông Cảnh hơi kỳ quái, con khỉ Tiểu Hôi kia từ trước đến nay đều theo sát lấy Tiểu Đỉnh và Đại Hoàng, rất ít khi rời đi một mình, thế nhưng giờ phút này lại không thấy đâu cả là sao? Ánh mắt của hắn quét qua những nơi khác trong phòng cũng chỉ gặp được một mảnh trống rỗng, không thấy tung tích con khỉ lông xám đâu.
Đúng lúc này thân thể cao lớn của Đại Hoàng vẫn đang ngủ bên cạnh Tiểu Đỉnh kia đột nhiên như tấm đêm nhúc nhích, một cái đầu nhỏ từ dưới bụng Đại Hoàng chui ra, đúng là Tiểu Hôi. Ba người đứng bên cửa sổ đều cười khanh khách, chỉ thấy thân thể của Tiểu Hôi không biết tại sao lài bị đè dười thân của Đại Hoàng đang ngọ ngậy, thật vất vả mới từ dưới thân con Đại Hoàng chui ra rồi ngồi xổm trên giường, đầu tiền là hương về phía cửa sổ nhìn thoáng qua dường như đối với việc sáng sớm có nhiều người chạy đên bên cửa sổ như vậy làm cho nó hơi hoang màng, sau đó nó gãi gãi đầu rồi lại xích lại gần bụng của Đại Hoàng há to miệng chậm rãi ngáp một cái.
Tề Tiểu Huyên đang ở trên bệ cửa sổ liên tục kêu lên: "Tiểu Hôi, Tiểu Hôi, ngoan giúp ta đánh thức Tiểu Đỉnh ca ca đi."
Con khỉ lông xám hướng về bệ cửa sổ nhìn thoáng qua rồi lại quay đầu không để ý tới cô bé này.
Tề Tiểu Huyên giận dữ, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận đến đỏ lên nắm tay nói: "Con khỉ chết tiệt, sau này không bao giờ cho ngươi đồ ăn nữa!"
Bên ngoài Bệ cửa sổ Điền Linh Nhi cười lắc đầu, nàng dứt khoát hai tay nhất nổi Tề Tiểu Huyên lên cao rồi sau đó bỏ vào bên trong phòng. Tề Tiểu Huyên hoan hô một tiếng, sau khi đứng vững liền chạy về phía cửa phòng mở then chốt cửa ra rồi lại chạy đên bên giường trừng mắt liếc với Tiểu Hôi đang ngơ ngác ngồi ở đó, sẳng giọng:
"Tránh ra."
"Chi chi chi chi. . ." Tiểu Hôi thấp giọng kêu lên vài tiếng xem ra có phần không phục, bất quá cô bé này rất lợi hại gọn gàng đem con khỉ lông xám này đẩy qua một bên sau đó bắt lấy cánh tay của Tiểu Đỉnh còn đang ngủ say dùng sức đong đưa mấy cái cười nói: "Tiểu Đỉnh ca ca, nhanh thức dậy..., muội tới tìm huynh đi chơi."
Tiểu Đỉnh đầu lệch ra một tý, lúc vẫn không có quá nhiều phản ứng, ngược lại Đại Hoàng đang ở bên cạnh giật mình một cái đem cái đầu chó to lớn ngẩng lên nhìn liền lập tức cao hứng mà kêu mấy tiếng "Uông uông uông", nhanh như chớp nhảy xuống giường chạy đến cánh cửa dùng sức đem đầu cọ lên chân Điền Linh Nhi vừa đi vào, vô cùng thân mật.
Điền Linh Nhi cười cúi người vỗ vỗ vào đầu Đại Hoàng, bàn tay trắng nõn tại trên đầu Đại Hoàng sờ sờ bộ lông mềm mại, nhẹ giọng cười nói: "Đại Hoàng, lâu không gặp a."
"Ô ô. . ." Trong miệng Đại Hoàng phát ra một tiếng kêu thấp cái đuôi đong đưa không ngừng.
Trên giường dưới sự kêu to của Tề Tiểu Huyên thì Tiểu Đỉnh rốt cục mở ra con mắt đang buồn ngủ mông lung rồi ngồi dậy, đầu tiên cũng giống như con khỉ Tiểu Hôi há mồm ngáp một cái sau đó ngơ ngác một cái nói: "Tiểu Huyên tại sao muội lại tới đây?"
Tề Tiểu Huyên vô cùng vui vẻ nói: "Muội tới tìm huynh đi chơi a. Tiểu Đỉnh ca ca, những ngày này huynh chạy xuống núi nên không có ai chơi với muội, hay là huynh trở về trên núi đi bằng không thì muội không được gặp huynh."
Tiểu Đỉnh vung tay lên, trên khuôn mặt béo ục ục biểu lộ ra vẽ kiên định không bị tiền bạc cám dỗ lớn tiếng nói: "Không được, huynh đã đáp ứng với mẹ huynh là nhất định phải ở chỗ này ở lại một năm mới được."
"Hê" Một tiếng cười khẽ của Điền Linh Nhi từ bên ngưỡng cửa truyền tới. Tiểu Đỉnh xoay người lại thoáng thấy Điền Linh Nhi cũng đến nơi này, nó sờ sờ sau gáy cười hì hì: "Dì Linh, dì tới đây làm gì?"
Ánh mắt Điền Linh Nhi hơi trìu mến liếc nhìn nó một cái, bàn tay nàng xoa nhẹ trên đầu Tiêu Đỉnh cười: "Chẳng phải Tiểu Huyên ngày nào cũng tìm ngươi đùa nghịch à, chẳng lẽ ngươi cho là ta yêu mến quả trứng thối nhà ngươi sao?"
Tiểu Đỉnh rụt đầu cười trừ: "Cháu biết, dì Linh luôn tốt với cháu mà.."
"Hứ!" Điền Linh Nhi nguýt nó một cái rồi quay qua nhìn khắp căn phòng. Tuy không phải là bãi rác nhưng căn phòng này thực sự quá lộn xộn khiến nàng nhịn không được mà phải lắc đầu vài cái: "Thật chẳng biết mẹ ngươi nghĩ thế nào mà lại cho thằng nhóc như ngươi dọn tới đây?"
Tiểu Đỉnh làm bộ hiên ngang nghĩa khí, trên mặt hiên thêm vài phần đắc ý nói: "Dì không được trách mẹ cháu, là do cháu chạy tới năn nỉ cha cả nửa ngày làm cha hết đường chối, sau đó mới đến thưa với mẹ. Cuối cùng mẹ cũng đồng ý, hơn nữa còn ra điều kiện, nếu đến đây thì nhất định phải ở cho hết một năm học đầu."
Điền Linh Nhi bĩu môi tức giận: "Cha của ngươi ấy mà, hắn đúng là vô dụng."
Tiểu Đỉnh tỏ vẻ bất cần, nó trợn hai mắt nhìn Điền Linh Nhi nói: "Dì Linh, sao dì nói cha cháu thế?"
Điền Linh Nhi vỗ vỗ đầu Tiểu Đỉnh mắng yêu nó: "Tiểu quỷ, ngươi đúng là quỷ quái. Nói cho ngươi hay, cha ngươi trước đây rất ngốc ngươi có biết không, hễ ta bảo hắn làm gì là hắn phải đi làm cái đó, quyết không dám hai lời."
Tiểu Đỉnh liếc xéo Điền Linh Nhi nói: "Thật sao?"
Điền Linh Nhi nguýt lại nó: "Xú tiểu tử, lời ta nói mà ngươi dám không tin?"
Tiểu Đỉnh ngẩn đầu nhìn trời lầm bầm reo lên: "Dì muốn nói mẹ cháu thế nào cháu mặc kệ, dám nói cha ngốc..hừ...hừ...hừ."
"Xú tiểu tử!" Điền Linh Nhi một tay bắt thằng bé đặt xấp trên đùi mình, sau đó lại vỗ hai cái vào mông nó, "Ngưới muốn tạo phản hả?"
"Ai da, ai da!"
"Hì hì hì..."
Tiểu Huyên thấy vậy nhẩy cẫng lên cười, bộ dáng rất vui sướng khi thấy kẻ khác gặp họa. Tiểu Đỉnh nhăn nhó nhảy ra ngoài, ôm mông nói: "Cháu sai lầm rồi, dì Linh, cha cháu đúng là rất tối dạ như dì nói!"
Điền Linh Nhi ngây người lắc đầu rồi bật cười: "Xú tiểu tử, ngươi thật...ngươi đúng là gió chiều nào thuận theo chiều nấy. Thật không thể hiểu được cha ngươi từ nhỏ bản tính đã đần như khúc gỗ, làm sao mà sinh ra một tiểu quỷ bát nháo như ngươi vậy."
Tiểu cười hì hì: "Dì Linh khen cháu thông minh à, cái này thì đương nhiên rồi! Từ nhỏ cha mẹ cháu đã nói cháu rất thông minh mà lại, cha còn nói, cháu được thông minh như vậy là nhờ mẹ cháu đấy."
"Cút cút cút, ngươi bớt kiêu căng đi," Điền Linh Nhi sẵng giọng, "Trong lòng cha ngươi ai mà không biết, trong lòng hắn lúc nào mà chả nghĩ đến ngươi với yêu thương người vợ vô cùng xinh đẹp của hắn?"
Nói xong nàng đứng phắt dậy nhìn qua Tiểu Huyên: "Tiểu Huyên, con ở đây chơi với Tiểu Đỉnh, đến chiều phải đi tìm Liễu Vân để tỷ tỷ ấy dẫn con về nhà, biết chưa?"
Tề Tiểu Huyên cười hì hì gật đầu bộ dáng rất đáng yêu, nhìn nó giống như một đứa con nít ngoan ngoãn pha thêm một chút láu lỉnh cười: "Mẹ, con biết rồi!"
Điền Tiểu Linh lại quay qua dặn dò Tiểu Đỉnh: "Tiểu Đỉnh coi chừng tiểu muội, không được bắt nạt nghe chưa?"
Tiểu Định giật mình "a", nó ngẩn đầu ưỡn ngực: "Dì Linh yên tâm, từ trước tới giờ cháu chưa bao giờ ăn hiếp Tiểu Huyên."
Điền Linh Nhi gật đầu hài lòng rồi xoay người đi ra ngoài, tiếng bước chân nàng càng lúc càng xa, thoáng chốc đã ly khai khỏi nơi này.
Nhìn thấy Điền Linh Nhi đã đi xa, Vương Tông Cảnh đang đứng ngoài hiên lúc này mới bước vào căn phòng. Trong khu đình viện cả thảy có năm phòng, nhưng mấy ngày trôi qua, hắn chỉ chơi thân nhất với Tiểu Đỉnh, tuy nó có thua hắn vài tuổi, nhưng tính tình thằng bé lại hoạt bát hiếu động thập phần cổ quái, đúng là rất hợp rơ với hắn. Hai người rất tâm đầu ý hợp, sau mỗi khi tu luyện là lại thường xuyên hợp lại chơi đùa bát nháo một trận.
Nhìn thấy Vương Tông Cảnh đi tới Tiểu Đỉnh cười tươi rói: "Vương đại ca, huynh đã tới rồi sao?"
Vương Tông Cảnh gật đầu rồi nhìn xung quanh: "Tiểu Đỉnh, đệ định lúc nào mới dọn phòng đây? Nhìn thật là lộn xộn quá!"
Tiểu Đỉnh gật đầu nhưng cũng chẳng mấy để ý: "Ừ, đệ sẽ dọn nó sau." Nói xong nó đi đến bên cạnh giường lật cái gối lên rồi lấy ra một cái bình ngọc. Mở nắp ra rồi dốc ngược cái bình xuống ta, một viên đan dược màu vàng lăn xuống, cả phòng lập tức ngập tràn dược hương. Nó nuốt hai viên vào bụng rồi nhìn qua Vương Tông Cảnh: "Vương đại ca, huynh muốn ăn một viên không?"
"A, đại hoàng đan."
Tiểu Huyên đứng bên canh kêu to một tiếng rồi nhanh nhau chạy lại, cười hì hì nói: "Ta cũng muốn ăn một viên."
Tiểu Đỉnh rụt tay lại đem bình ngọc dấu đi, lắc đầu: "Không được, không cho muội được, hơn nữa mẹ muội có đan dược này nhiều lắm, sao muội không xin mẹ muội a?"
Tiểu Huyên phùng mỏ nói: "Mẹ muội luôn nói muội còn nhỏ tuổi, mà dược tính của Đại Hoàng đan quá mạnh cái gì gì đó nên không cho ăn đâu."
Tiểu Đỉnh cũng chu miệng: "Thấy chưa, ngay cả mẹ muội cũng nói như vậy, nếu ta cho muội ăn, lỡ mẹ muội biết được, mông ta lại bị thêm mấy cái tát sao?"
Tiểu Huyên không chịu cứ quấn lấy nó, nhưng thằng bé nhất quyết không cho, cuối cùng Tiểu Huyên chỉ còn cách vùng vằng chạy qua chỗ khác hờn dỗi một mình. Tiểu Đỉnh thấy vậy liền mặc kệ nàng, nó cười hì hì rồi quay lại Vương Tông Cảnh: "Vương đại ca, huynh muốn thử một viên không?"
Vương Tông Cảnh đoán được Đại Hoàng đan này là do cha mẹ thằng bé chế ra nên nó lập tức lắc đầu, nhưng hắn lại sực nhớ: "Đúng rồi Tiểu Đỉnh, sao hàng ngày huynh không thấy đệ ăn ích cốc đan vậy? Không phải lúc trước mỗi người đều được phát một hũ sao?"
Tiểu Đỉnh suy nghĩ một chút rồi đáp: "Đệ không thích a."
Vương Tông Cảnh ngạc nghiên nói: "Sao vậy, đan dược đó tốt lắm mà, nếu không ăn thì cả ngày trong bụng sẽ đói meo, hơn nữa nó đối với việc tu luyện luyện cũng rất có lợi mà."
Tiểu Đỉnh thành thật trả lời: "Lúc xuống núi mẹ đệ nói rằng Ích Cốc Đan là do Tăng sư thúc làm ra từ những thứ linh dược bình thường, công hiệu cũng chẳng có bao nhiêu, nó chỉ sánh với các loại đan dược tầm thường thôi, nếu không thực sự cần đến thì cũng chẳng nên ăn vào làm gì."
Vương Tông Cảnh đang định kéo chiếc ghế lại ngồi xuống, vừa nghe được lời này, Tiểu Đỉnh cầm chiếc ghế dựa quăng đến rồi cười hì hì làm mặt xấu với Tiểu Huyên. Tiểu Đỉnh lại chạy tới nháy nháy hai con mắt dứ bình ngọc trong tay ra: "Vương đại ca, huynh thật không muốn ăn sao?"
Vương Tông Cảnh miễng cưỡng gật đầu: "Đưa đây một viên!"
Tiểu Đỉnh cười ha hả rồi đổ ra một viên Đại Hoàng đan đưa cho Vương Tông Cảnh. Vương Tông Cảnh đưa tay đón lấy rồi nhìn nó thật kỹ, chỉ thấy viên đan màu vàng cam, so với Ích Cốc Đan cũng không khác nhau nhiều lắm, nhưng đứng từ xa cũng có thể ngửi được mùi hương thơm ngát của nó, đưa lên mũi hít nhẹ một cái đã khiến cho tinh thần phấn chấn, quả nhiên không hổ danh là linh đan diệu dược.
Vương Tông Cảnh định nuốt nó vào nhưng lại sực nhớ ra mình mới ăn Ích Cốc Đan lúc sáng, hắn chần chừ một chút rồi đem viên đan cất vào lòng. Hắn thầm nghĩ, linh đan diệu dược trân quý như vậy thì không nên lãng phí mới đúng.
Cất đan dược xong hắn định nói mấy lời cảm tạ với Tiểu Đỉnh nhưng thằng bé đã nhanh nhảu chạy tới chỗ Tiểu Huyên còn đang hậm hực đứng đang kia. Tề Tiểu Huyên đứng xoay mặt vào vách tường, cái miệng nhỏ nhắn chu lên tỏ vẻ vô cùng tức giận. Nhưng đến khi Tiểu Đỉnh chạy lại nói thì thầm cái gì đó bên ta con bé, lúc đầu nó tỏ vẻ không thèm quan tâm, nhưng sau đó Tiểu Huyên lại quay qua nhìn Tiểu Đỉnh, lại còn thổi phù một rồi nói thêm vài câu, cả hai đưa liền bật cười, những giận dỗi vừa lúc nãy như đã bị vứt lên đến tận chín tầng mây, rồi đuổi nhau chạy vòng vòng trong căn phòng nhỏ. Hai con Đại Hoàng với Tiểu Hôi cũng nhân cơ hội này lại góp vui, nhất thời cả căn phòng trở lên náo loạn vô cùng.
Vương Tông Cảnh thấy vậy thật có chút bất đắc dĩ, nhưng đối với hai đứa bát nháo này hắn vô cùng yêu thích, lắc đầu vài cái rồi đành thuận tay đem những thứ lộn xộn trong căn phòng thu gom một phen. Nhưng chưa đợi hắn thu dọn xong, Tề Tiểu Huyên hăng máu đuổi theo Tiểu Đỉnh, thằng bé hai tay vung loạn, miêng kêu a a thật to, nó thuận tay nhặt một đống quần áo gần đó ném về phái Tiểu Huyên.
Vương Tông Cảnh xem như không thấy, nhưng hắn cũng chẳng buồn thu dọn nữa, bỗng nhiên bên cạnh vang lên một tiếng vù, con khỉ Tiểu Hôi từ chỗ khác nhảy lại đây rơi xuống chễm chệ trên bàn, rồi nó xoay đầu liếc nhìn lắc đầu một cái.
Vương Tông Cảnh nhìn vào mắt nó, chỉ thấy trong mắt nó có chút trêu chọc, lại có chút thâm thúy, cũng chả hiểu được trong đầu nó đang nghĩ cái gì, thoáng qua như vậy Tiểu Hôi lại nhảy vù đi. Vương Tông Cảnh nhíu mày suy nghĩ một lúc, xong lại nhìn bọn Tiểu Đỉnh nô đùa dường như không có dấu hiệu nào muốn dừng lại, hắn liền định bỏ đi ra ngoài. Đang định đứng lên nói với Tiêu Đỉnh mấy câu rồi đi ra, đột nhiên trước mắt có vật gì đó rơi bộp trên mặt bàn.
Vừa rồi trong đống quần áo bị ném rớt ra một quển sách màu vàng đã khuyết mất một góc ở bìa, nếp giấy đã có chút bị nhăn. Vương Tông Cảnh giật mình, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu mà ngay cả hắn cũng không hiểu đó là cái gì, cứ như vậy theo bản năng hắn lại ngồi xuống, ánh mắt chăm chú nhìn trên quyển sách một lúc, sau đó hít một hơi thật sâu rồi với tay nhặt quyển sách lên.
"Thanh Phong Quyết."
Chương 28: Kì tài
Tiếng hai đứa trẻ đùa giỡn vui vẻ với nhau chốc chốc lại vọng từ xa đến, mang theo đó là sự ngây thơ vui vẻ, khiến cho người khác nghe thấy, tựa như tâm trạng cũng tốt hơn nhiều. Vương Tông Cảnh về đến phòng mình bèn ngồi xuống trước bàn, trầm ngâm một hồi, ánh mắt lại liếc nhìn sang quyển sách được đặt ngay ngắn trên mặt bàn, đó là quyển Thanh Phong quyết của hắn.
Mở sách ra, trầm lặng mà đọc từng trang từng trang, giống như là cách đây không lâu, hắn ở trong căn phòng của Tiểu Đỉnh đã không kiềm được lòng mà mở quyển sách của cậu bé ra, trầm lặng đọc những dòng chữ ghi chú bôi xóa bên cạnh, cùng với quyển sách lúc này ngay trước mắt mình, trong đầu hắn chợt hình thành một sự đối chiếu rõ rệt.
Lật đến trang cuối cùng, sau đó gấp sách lại, Vương Tông Cảnh chau mày, sắc mặt có vẻ do dự, lắc lắc đầu, như muốn vứt bỏ cái ý niệm cứ bám sâu trong đầu không thể nào quên được ấy. Rồi sau đó hắn bước đến bên giường ngủ, căn cứ vào công pháp tu luyện ghi chép bên trong Thanh phong quyết, bắt đầu tu luyện.
Thanh phong quyết là một pháp quyết tu luyện mực thước chú trọng ở việc tạo nền móng cơ bản vững chắc, bất luận là về ngôn từ hay là pháp môn tu luyện, đều rất đơn giản dễ hiểu và rõ ràng. Đặc biệt là các loại tu luyện cơ bản được giới thiệu trong tầng thứ nhất như : hít thở, trao đổi, tư thế, vận khí, chu thiên, vân vân và vân vân, cho dù là người bình thường, thì cũng có thể nắm bắt học hiểu cơ bản trong một khoảng thời gian ngắn. Vương Tông Cảnh không phải ngốc ngếch đần độn, mà trái lại đầu óc khá là nhanh nhạy, suốt một tháng nay, hắn đã tu luyện xong công pháp tầng thứ nhất, bắt đầu tu luyện Thanh phong quyết tầng thứ hai.
Trên thực tế, đối với đa số người mà nói, tầng thứ hai của thanh phong quyết mới là bước đầu tiên chính thức bước vào tu đạo, bắt đầu từ lúc này, người tu luyện sẽ phải bắt đầu hấp thụ linh khí của trời đất để đưa vào cơ thể, để vận hành qua toàn bộ kinh mạch của cơ thể, tôi luyện bản thân tiến bộ trong việc tu luyện. Và cứ thế trở đi, người đạo hạnh càng sâu thì lại tu luyện tiếp những đạo thuật công pháp càng cao thâm hơn, và dần dần có thể thâm nhập vào đạo pháp thiên cơ, để tìm kiếm con đường trường sinh.
Nhưng mà trước mắt Vương Tông Cảnh là người mới trình độ rất thấp, hắn ngồi xếp bằng trên giường gỗ, sau khi hít thở vài hơi thật sâu, lặng tâm tĩnh khí, tập trung tinh thần, nhanh chóng bước vào trạng thái chuyên tâm tương tự như nhập định vậy, đồng thời với phương pháp được ghi trên Thanh phong quyết, với những lỗ huyệt trên đỉnh đầu, từ từ bắt đầu hit thở từng dòng linh khí của đất trời.
Người mới tu đạo, bước khó nhất ban đầu chính là cảm xúc với cái gọi là thiên đại linh khí, thứ mà bình thường nhìn không thấy và sờ không được, cái thuyết gọi là “trong vắt vô hình, có ở khắp nơi, mắt không thể nhìn thấy, chỉ có tâm mới có thể cảm nhận được”, chính là thứ thiên đại linh khí mà được người tu đạo vô cùng xem trọng. Vương Tông Cảnh mới bắt đầu tu luyện không lâu, tập trung tinh thần tĩnh khí cảm nhận một lúc, mới dần dần nắm bắt được thứ linh khí ấy, sau đó lập tức dần dần vận hành công pháp, hấp thụ linh khí vào cơ thể thông qua các huyệt đạo trên người, hóa thành một mùi vị mát nhẹ mỏng như tơ, rồi bắt đầu từ từ men theo các khí mạch lưu chảy.
Dòng linh khí này quả thực rất yếu ớt, cho dù là đi vào kinh mạch trong cơ thể vẫn cứ như vậy. Nên biết người phàm đều có tất cả cảm giác. Theo đạo lí phật môn mà thấy, đó là thuộc về ma chướng ngoài thân che đậy lục thức; theo cái nhìn của đạo gia thì có ôn hòa hơn, nhưng trong việc tu luyện cũng cần coi trọng chuyên tâm nhất chí, thì mới có thể cảm nhận đất trời được tốt hơn, để rồi hấp thụ linh khí. Mà cơ thể con người, tất cả những cảm giác đau đớn, tê ngứa chua xót khổ cực, tất cả đều ảnh hưởng đến việc cảm nhận cái luồng linh khí yếu ớt ấy, và nếu có chút phân tâm, thì sẽ rất dễ khiến cho một chút linh khí ấy trong cơ thể bị mất đi kiểm soát, thì những nỗ lực ban đầu sẽ trở nên vô ích.
Chính là trong lúc tu đạo người ta thường thích yên tĩnh và ghét ồn ào, đạo lí chính là ở đây.
Vương Tông Cảnh lúc này đang tập trung tinh thần thần tịnh khí, tâm tư chuyên nhất tập trung vào một chút ít linh khí trong cơ thể, khống chế điều khiển nó một cách chú tâm cẩn thận, với công pháp ghi chép bên trên thanh phong quyết, rồi từ từ đi qua khắp các kinh mạch trong cơ thể, đi khắp người một lượt, và đó cũng chính là cái mà đạo gia thường nói viên mãn nhất châu.
Tu luyện như vậy khoảng một canh giờ, Vương Tông Cảnh mới thả lỏng người, sau khi thở ra một hơi dài, mới từ từ mở mắt ra. Luồng linh khí ấy dưới sự khống chế của hắn, đi tuần hoàn một vòng khắp cơ thể, hoàn thành tu luyện trong một vòng.
Lúc này hắn chỉ cảm thấy cơ thể gần như không có gì khác so với lúc ban đầu, nhưng về mặt tinh thần lại cảm thấy khá mệt mỏi. Điều này cũng khó trách, đầu luôn phải căng cứng cẩn thận từng chút tập trung tinh thần tịnh khí, chuyên tâm không chế linh khí trong cơ thể, thì làm sao mà lại không mệt được.
Nhưng mà trên Thanh phong quyết cũng có nói rõ, người mới bắt đầu tu luyện đều như vậy cả, cũng như mọi người thường hay nói vạn sự khởi đầu nan, đồng thời còn chú trọng ở tư chất tu đạo cao hay thấp của mỗi một người nữa. Có hơn một nửa có thể nhìn thấy ngay từ lúc này, nếu như người nào trời sinh ra cảm nhận không được linh khí, thì đương nhiên cũng chẳng cần phải nhắc đến. Mà cho dù có cảm nhận được một ít linh khí của trời đất, nhưng không chịu được cảnh ngồi một chỗ trong thời gian dài, và không chịu được tinh thần mệt mỏi, ý chí thì không kiên định, thì trên đường tu đạo cũng khó mà có tăng tiến.
Vương Tông Cảnh đứng dậy, vươn vai ưỡn người hoạt động cơ thể, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Chỉ mới bắt đầu tu luyện cho đến nay đã hơn một tháng, ảnh hưởng của Thanh phong quyết đối với cơ thể vẫn chưa thấy có công hiệu gì to tát cả, nên cũng khiến cho hắn có chút hụt hẫng. Con đường tu đạo rất dài, đường đi ngàn dặm, bây giờ chẳng qua chỉ mới bước đi bước đầu tiên mà thôi, đạo lí này trong lòng Vương Tông Cảnh hiểu rõ, chỉ là hắn hướng về con đường lớn đã lâu, và lại thấy qua vài lần pháp thuật kinh thiên đông địa, nên lòng của hắn luôn hướng đến những cảnh giới pháp thuật ấy.
Trong lúc không để ý, trong đầu cậu lại hiện lên quyển Thanh phong quyết đã được chỉnh sửa lại của Tiểu Đỉnh, những nét chữ ghi chú bên cạnh, cứ luôn in sâu trong lòng hắn một cách ngoan cố, làm thế nào cũng không quên đi được. Vương Tông Cảnh có hơi chau mày, âm thầm suy nghĩ, thực sự thì trong những ngày tháng này hắn đã nhiều lần suy nghĩ đến vấn đề ấy. Theo lí mà nói cái quyển công pháp đã chỉnh sửa qua ấy là do cha của Tiểu Đỉnh giao cho cậu bé, nhất định là không có vấn đề gì. Làm gì có đạo lí hổ dữ lại ăn thịt con chứ? Mà bộ Thanh phong quyết đã được chỉnh sửa qua ấy, điểm khác xa nhất so với công pháp mà hắn đang tu luyện hiện giờ đó là về phương thức hấp thụ linh khí của trời đất.
Thanh phong quyết chính thống theo từng bước, tuần tự dần dần tăng tiến, và chỉ lấy bách hội khiếu huyệt của một nơi để hấp thụ linh khí, những người mới đầu tu đạo linh khí hấp thụ vào cơ thể rất ít, và hiệu quả đạt được tất nhiên cũng không có gì khác so với bình thường. Đương nhiên là cũng phải tùy từng người. Kì thực nếu như là người bình thường, sau một tháng tu luyện Thanh phong quyết, thì sẽ cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng và cường tráng hơn, còn Vương Tông Cảnh thân thể khỏe mạnh vốn vượt xa người bình thường, sau khi được ngâm mình trong máu của Kim Hoa Cổ Mãng, gân cốt kinh mạch trong cơ thể đều trở nên mạnh mẽ hơn, nên trái lại bản thân hắn cảm thấy không có hiệu quả gì.
Đạo lí bên trong, Vương Tông Cảnh trước mắt vẫn chưa hiểu được, và cũng chính vì như thế, trong lòng hắn chưa từng cảm thấy có sự vội vã, nên biết hội thi Thanh Vân chẳng qua chỉ có thời gian là một năm, mà số người tham gia lại đông đến như vậy, trong số đó có không ít kì tài hào kiệt, nghe nói còn có cả một đám đông con cháu nhà thế gia có hậu lực lớn mạnh, nên đối với hắn mà nói nếu muốn chỉ trong một năm mà có thể thắng được tất cả để rồi thuận lợi được nhận vào Thanh Vân môn, quả thực là rất gian nan.
Mà trước mắt hắn lúc này lại đột nhiên xuất hiện một chọn lựa khác, đó chính là Thanh phong quyết đã được phụ thân có chút thần bí của Tiểu Đỉnh chỉnh sửa. Những hàng chữ đầy mạnh mẽ ấy đã trực tiếp thay đổi phương thức trao đổi hít thở cơ bản nhất, đã trực tiếp sửa cái phương pháp từ từ hấp thụ khí dần dần tăng theo tuần tự, thành việc mở rộng tất cả lổ huyệt của toàn thân ngay ban đầu lúc mới tu luyện, và một khi cảm nhận được linh khí của trời đất thì phải hút thật nhiều vào trong cơ thể, nạp vào bên trong gân cốt kinh mạch, rồi từ đó đi khắp một vòng tuần hoàn.
Sự khác biệt bên trong ấy đương nhiên là vô cùng lớn, cái khác thì không nói, chỉ riêng linh khí hấp thụ vào trong cơ thể e rằng sẽ lớn gấp mười lần so với với pháp môn chính thống của Thanh phong quyết. Cách tu luyện đạo pháp kích thích nhanh như vậy có vấn đề gì hay không? Điều mà trong lòng Vương Tông Cảnh suy nghĩ, chính là ở điểm này.
Chỉ là, gương mặt Vương Tông Cảnh bỗng co giật, cách vách tường phòng bất chợt đưa mắt nhìn về một hướng nào đó. Hắn có vẻ do dự không thể quyết đoán, ở bên kia phòng Tiểu Đỉnh lại không suy nghĩ nhiều như vậy, vẫn căn cứ theo pháp môn của cha cậu bé mà tiếp tục tu luyện. Mãi đến hôm nay, có vẻ như không thấy có điều gì kì lạ cả, Tiểu Đỉnh vẫn nhảy nhót vui vẻ, suốt ngày cứ hi hi ha ha mà sống những tháng ngày vô cùng vui tươi.
Linh khí vào người càng nhiều, nếu như vận hành chu thiên thành công thì công hiệu tất nhiên là càng lớn mạnh, đạo lí này không khó để nghĩ thông. Trong lòng Vương Tông Cảnh lúc này quả thật đang rất dằn vặt, luôn cảm thấy như có một âm thanh luôn ở bên tai cám dỗ mình, mà cứ nghĩ đến con số người được chọn rất hà khắc vào năm sau khi hội thi Thanh Vân kết thúc, trong số hơn chín trăm người mà chỉ chọn ra bốn mươi người, áp lực như vậy thực không nhỏ.
Có nên thử phương pháp mới này hay không?
Nếu như thành công thì sao?
Một khi thành công, thì sự tăng tiến về mặt đạo hạnh của hắn sẽ hơn người khác rất nhiều, và cơ hội được gia nhập Thanh Vân môn vào năm sau sẽ càng lớn. Ngày trước khi rời khỏi Long Hồ thành tại Ưu châu, bản thân hắn đã bị coi là phản bội Long Hồ Vương gia, giờ đây ngoại trừ việc được gia nhập vào Thanh Vân môn ra, thì quả thực không còn con đường tu đạo nào tốt hơn nữa.
Hay là, thử đánh cược một lần?
Nhưng mà, lỡ trật thì sao, có khi nào xảy ra chuyện ngoài ý muốn hay không?
Tuy rằng hắn đã trải qua nhiều chuyện, thậm chí ngay cả khi tuổi còn nhỏ đã từng trông thấy và trải qua biết bao nhiêu lần đối mặt với sống chết, nên tính cách cũng cứng cỏi hơn rất nhiều so với những người cùng tuổi, nhưng rốt cuộc hắn vẫn chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi, lúc này trong lòng vô cùng do dự, suy nghĩ mãi đến nhức cả đầu.
* * *
Cứ như vậy không biết là đã qua bao lâu, Vương Tông Cảnh cảm thấy ở trong nhà vô cùng ngột ngạt nên bèn đi đến trước cửa sổ dùng sức đẩy mạnh, cửa sổ “ ầm” một tiếng mở toang, một bầu không khí trong lành xộc thẳng vào, khiến cho tinh thần hắn trở nên phấn chấn hơn.
Ánh mặt trời mùa hạ soi sáng cả sân viện, trong không khí mang một hơi nóng bức, nhưng Thanh Vân biệt viện lại giáp với núi, và nằm bên cạnh một khu rừng lớn, nên ở trong biệt viện này cũng không cảm thấy quá khó chịu, đặc biệt là hai cây dương liễu với những cành lá um tùm đung đưa theo gió, sắc liễu xanh biếc, càng tăng thêm phần nào mát rượi. Lúc này đã quá trưa, phòng chữ mộc lúc đầu vốn náo nhiệt giờ đây đã trở nên yên tĩnh, hai đứa trẻ chắc chơi mệt buồn ngủ nên đã đi nghỉ rồi. Còn ngoài ra, cả căn viện trở nên yên ắng, Vương Tông Cảnh đưa mắt nhìn qua, đột nhiên ngơ ngác người, chỉ trông thấy tại một góc viện nơi gần với dãy hành lang, đang có một người đứng đấy, đó lại chính là Cửu Điêu Tứ mà bình thường rất ít khi xuất đầu lộ diện. Nghe thấy tiếng cửa sổ mở, Cửu Điêu Tứ cũng quay đầu sang, chạm mắt với Vương Tông Cảnh, y cũng tựa hồ có chút ngạc nhiên. Nhưng mà những tháng ngày gần đây, cả hai cũng đã quen mặt nhau, Vương Tông Cảnh bèn nở một nụ cười, gật đầu chào y một cái.
Cửu Điêu Tứ chần chứ một lúc, có vẻ gượng gạo, trông như đang cố nở một nụ cười, rồi nhìn Vương Tông Cảnh gật gật đầu.
Vương Tông Cảnh mỉm cười, biết rằng con người đó tính cách cô quạnh và có chút cổ quái, bình thường cũng không thích nói chuyện, nên cũng chẳng có ý muốn nói nhiều. Nào ngờ hôm nay Cửu Điêu Tứ ấy lại có vài phần khác với ngày thường, thần sắc trên mặt chần chừ một lúc, rồi lại bước đến, đi tới trước cửa sổ của Vương Tông Cảnh, gọi một tiếng:
“Vương huynh.”
Hai người lúc này đứng cách nhau bởi một cửa sổ, Vương Tông Cảnh bất giác cảm thấy có chút lạ kì, thật không ngờ đến là Cửu Điêu Tứ lại chủ động đến bắt chuyện, nên hắn bèn gật đầu và nói:
“Cửu huynh, có việc gì sao?”
Cửu Điêu Tứ trầm lặng một lúc, sắc mặt có vẻ trịnh trọng, bèn mở miệng nói:
“Tại hạ mạo muội, do về mặt tu luyện có một việc muốn được thỉnh giáo, xin Vương huynh nể tình chỉ giáo cho.”
Vương Tông Cảnh ngơ ngác và nói:
“Ta cũng là lần đầu tiên tu tập, có biết được gì đâu. Cửu huynh cứ nói, chỉ sợ là ta cũng không giúp được gì cho huynh thôi.”
Cửu Điêu Tứ âm thầm gật đầu, đôi mày chau lại, dường như trong lòng hắn cũng có vấn đề khó khăn không giải quyết được:
“Xin hỏi Vương huynh, mỗi ngày huynh tu luyện công pháp Thanh phong huyết, tổng cộng có thể tu luyện bao nhiêu chu thiên?”
Vương Tông Cảnh chợt chau mày nhìn Cửu Điêu Tứ, trông trên thấy gương mặt bình thường luôn trơ cứng ấy, lúc này lại có vài phần chần chừ do dự hiếm thấy, có vẻ như vấn đề này đã làm khó y một phen. Câu hỏi mà một ngày tu luyện được bao nhiêu chu thiên, chắc là muốn hỏi hắn một ngày tu luyện bao nhiêu lần. Người không phải cây cỏ nên cũng có lúc cảm thấy mệt mỏi, đặc biệt là sau mỗi lần tu luyện đạo pháp, do tập trung tinh thần quá lâu, hao phí tâm lực nên khiến cho người có cảm giác khá mệt mỏi, và dưới tình trạng như vậy thì gần như khó mà lập tức tiếp tục đợt tu luyện tiếp theo. Mà nếu như cưỡng chế khổ luyện, trong lúc khống chế linh khí lan chảy trong cơ thể thì sẽ xảy ra trường hợp lực bất tòng tâm, bỏ lỡ giữa chừng hao phí thời gian không nói, mà nếu hao phí tâm lực tinh thần quá mức, thì sẽ rất dễ tổn hại cơ thể, nhẹ thì bệnh nặng tổn hại cơ thể, nặng thì điên cuồng vong mạng.
Nhiều điều cấm kị như vậy, trong Thanh phong quyết cũng có viết rất rõ, lúc mới bắt đầu tu luyện, mỗi ngày tu luyện tốt nhất đừng quá hai chu thiên, đồng thời mỗi lần tu luyện phải cách nhau hai canh giờ trở lên, để tinh thần và tâm lực có thời gian để khôi phục, thì mới đạt được hiệu quả tốt. Đợi đến sau này tu luyện sâu dần, công pháp có chút thành tựu, thì mới có thể căn cứ vào tình trạng của bản thân mà có sự điều chỉnh tăng giảm thích hợp.
Vương Tông Cảnh mỗi ngày đều tu luyện hai chu thiên, nhưng mà bản thân hắn cũng cảm thấy có chút không vừa ý. Thân thể hắn cường tráng hơn hẳn người bình thường, một chút mệt mỏi sau khi tu luyện đối với hắn mà nói, muốn khôi phục lại thật sự dễ như trở lòng bàn tay, cho nên trong lòng cậu cũng đã từng suy nghĩ phải chăng có nên tăng thêm một lần chu thiên theo tình trạng hay không. Nhưng giờ Cửu Điêu Tứ đột nhiên hỏi đến việc này, trong lòng Vương Tông Cảnh chợt nghĩ đến những việc nói trên, nhưng trong miệng vẫn đáp:
“Ta căn cứ vào những gì viết trong sách, một ngày tu luyện hai lần, sao vậy, chẳng lẽ Cửu huynh có sự hiểu biết gì khác sao?”
Cửu Điêu Tứ ngẩng đầu nhìn hắn như muốn nói gì đấy, sắc mặt vẫn gượng gạo. Trong lòng Vương Tông Cảnh cảm thấy kì lạ, không biết rốt cuộc tên quái nhân này định nói gì, mà chỉ hỏi một câu chẳng đầu chẳng đuôi, hắn vừa định hỏi rõ, thì đột nhiên ngay trước cửa viện vọng đến một giọng nói:
“Ha, trùng hợp vậy, hai người cũng ở đây à.”
Vương Tông Cảnh và Cửu Điêu Tứ quay đầu nhìn, thấy tên mập trên người mặc một chiếc áo mỏng đang đứng ngay cửa, mặt mũi mồ hôi nhễ nhại, đang dùng khăn tay không ngừng lau mồ hôi trên trán, rồi vừa cười ha ha vừa bước đến. Người đó chính là Ba Hùng người đang ở phòng chữ thổ.
“Nóng chết đi được, thời tiết quái quỉ này…” Gò má của Ba Hùng trông đỏ ửng, trên mặt thì đầy mồ hôi, miệng thì luôn làu bàu: “Sao chỗ này của Thanh Vân sơn lại nóng như vậy, nóng hơn nhiều so với chỗ Lương châu của ta nữa.”
Đi đến trước mặt hai người, Ba Hùng lau một vệt mồ hôi và hỏi:
“Hai người đang nói chuyện gì vậy?”
Ba Hùng đến từ Lương Châu, tuy rằng tướng mạo bình thường nhưng tính tình lại rất tốt, quả thực là cao thủ bẩm sinh trong việc kết giao bằng hữu và đối nhân xử thế. Hơn một tháng nay, Vương Tông Cảnh ngẫu nhiên đi cùng hắn ra ngoài, bèn thấy trên đường đi hắn không ngừng chào hỏi mọi người, mà cũng chẳng biết làm quen được bao nhiêu người. Giao du rộng rải như vậy khiến người khác phải tâm phục, ngay cả người có tính cách cô quạnh như Cửu Điêu Tứ khi gặp Ba Hùng cũng phải nở một nụ cười, và nói:
“Ta đến thỉnh giáo Vương huynh về một vấn đề trong quá trình tu luyện, muốn hỏi thử huynh ấy trong một ngày rốt cuộc tu luyện được bao nhiêu lần?”
Vương Tông Cảnh đứng cách bên trong cửa sổ cười và nói:
“Đúng vậy, nhưng mà ta cũng dựa vào sách mà tu luyện, một ngày hai lần, còn mập huynh, huynh thì sao?”
Tính cách của Ba Hùng rất tốt, ngay cả việc Vương Tông Cảnh gọi hắn là mập huynh cũng không vì thế mà cảm thấy khó chịu, chỉ nhoẻn miệng cười và nói:
“Ta cũng vậy thôi, nhưng mà Điêu Tứ này, huynh hỏi việc này làm gì vậy?”
Sắc mặt Cửu Điêu Tứ rõ ràng có chút do dự, nhưng vài giây sau vẫn phải trả lời:
“Tôi cảm thấy mỗi ngày tinh lực vẫn rất nhiều, tựa như có thể tu luyện thêm một chu thiên nữa, nhưng việc này lại không phù hợp với những ghi chép trên quyển Thanh phong quyết, nên trong lòng có chút thắc mắc, nhưng lại không có sư trưởng để hỏi, vừa lúc trông thấy Vương huynh ở đây, nên bèn qua hỏi huynh ấy.”
Vương Tông Cảnh trong lòng chợt động, bất chợt nhìn sang y, nhưng lại thấy Cửu Điêu Tứ thân hình trung bình, tướng mạo bình thường, cách ăn mặc thì lại khá mộc mạc đơn giản. Y thuộc loại người nếu như đứng trong đám đông thì sẽ không hề có một chút nổi bật, nhưng không ngờ y lại có suy nghĩ giống hệt với mình. Chỉ có điều không biết rốt cuộc người này tinh lực hơn người hay là do sự hiếu thắng tiềm tàng trong lòng quá mãnh liệt.
Ba Hùng đứng bên cạnh nghe thấy vậy, cũng ngơ ngác, nhìn chăm chăm Cửu Điêu Tứ một lúc, rồi hỏi với giọng ngạc nhiên:
“Điêu Tứ, chẳng lẽ một người suốt ngày chui rúc trong phòng như huynh, cũng nghe ngóng được tin tức gì rồi hay sao?”
Lời nói vừa dứt, Vương Tông Cảnh và Cửu Điêu Tứ đồng thời đều ngẩng đầu lên nhìn về phía Ba Hùng, đồng thanh hỏi:
“Tin tức gì?”
Ba Hùng gật gật đầu, dùng khăn tay lau mồ hôi, bước lên trước hai bước đứng tựa vào cửa sổ, đồng thời vẫy tay gọi Cửu Điêu Tứ, như có ý gọi y bước đến gần. Cửu Điêu Tứ bước qua, chau mày và hạ thấp giọng hỏi:
“Sao vậy?”
Ba Hùng nhìn xung quanh, trông thấy sân viện không có ai, lúc này mới hạ giọng đáp:
“Tin tức này hôm nay ta cũng mới biết được. Trong Thanh Vân biệt viện này của chúng ta đã có người tu luyện thành công Thanh phong quyết tầng thứ hai rồi đấy.”
“Cái gì?”
Trong ngoài cửa sổ, Vương Tông Cảnh và Cửu Điêu Tứ cả hai cũng đều ngạc nhiên, sắc mặt cũng đồng thời tỏ vẻ không dám tin, bèn ngạc nhiên vội hỏi:
“Sao nhanh vậy?”
Ba Hùng nhếch miệng nói:
“Hết hồn rồi phải không? Lúc đầu khi ta nghe thấy tin này cũng phản ứng giống y như các huynh vậy. Những người như chúng ta, ai nấy cũng chỉ vừa mới tu luyện xong Thanh phong quyết tầng thứ nhất, và mới bắt đầu tu luyện tầng thứ hai thôi, còn người ta thì tốt rồi, đã tu luyện xong tầng thứ hai. Tốc độ tu luyện nhanh như vậy, thì sau một năm chúng ta làm sao có thể là đối thủ của họ chứ!”
Cửu Điêu Tứ âm thầm không nói gì, gương mặt vốn đờ đẫn giờ đây lại trông có vẻ phức tạp và đầy biến đổi, một lúc sau mới hỏi:
“Mập huynh này, huynh có biết là vị kì tài nào không?”
Ba Hùng cười khổ một tiếng, lắc lắc đầu, bèn thở dài nói:
“Vấn đề chính là ở đây, lúc nãy ta đâu có nói là chỉ có một người.”
“Cái gì….”
Lần này, ngay đến cả Vương Tông Cảnh cũng cảm thấy có chút ngỡ ngàng, hắn ngơ ngác một lúc rồi mới cười khổ và nói:
“Chẳng lẽ, chẳng lẽ còn có vài thiên tài khác nữa xuất hiện hay sao?”
Ba Hùng nhìn cậu và nói:
“Theo tin tức mà ta nghe được, tuy rằng Thanh Vân môn không có phái các vị sư trưởng đến Thanh Vân biệt viện này để chỉ đạo, nhưng lâu lâu cũng có các bậc trưởng lão tiền bối đến đây tuần tra, trong đó có một vị trưởng lão hôm qua sau khi đến tuần tra, bèn nói với vẻ khá an ủi: Từ lúc bắt đầu hội thi Thanh Vân cho đến này, chưa từng có hiện tượng anh tài tụ tập như lần này. Theo ông ấy thấy ít nhất đã có bảy người tu luyện xong thanh phong quyết tầng thứ hai rồi.”
“Bảy người!” Vương Tông Cảnh hít vào một hơi. Cửu Điêu Tứ đứng bên cạnh cũng sững sờ, sắc mặt trắng bệch đi nhiều.
Ba Hùng nhún vai, sắc mặt cũng có chút khổ não, bèn nói:
“Đúng vậy, làm sao lại có nhiều thiên tài đột ngột xuất hiện như vậy. Mà ngoài bảy người này ra, trong số chín trăm người còn lại, chỉ sợ vẫn còn không ít những nhân vật chỉ thua kém họ không bao nhiêu, trước mắt xem ra cũng sắp tu luyện xong Thanh phong quyết tầng thứ hai rồi. Như vậy, như vậy biết phải làm sao cho tốt đây?”
Cả ba người trong chốc lát gần như không còn hứng muốn nói chuyện nữa, bên trong ngoài cửa sổ, bỗng chốc trở nên yên tĩnh, bầu không khí cũng trở nên nặng nề. Sau một hồi, Cửu Điêu Tứ đột nhiên lạnh lùng mở miệng nói:
“Trong số bảy người ấy, cũng chưa chắc là ai nấy cũng đều là kì tài bẩm sinh cả.”
Vương Tông Cảnh và Ba Hùng đều nhìn sang y. Ba Hùng chau mày lại nó:
“Bọn họ có thể nhanh hơn chúng ta đến như vậy, thì làm sao mà không thể gọi là kì tài được chứ?
Cửu Điêu Tứ trầm lặng một lúc, sắc mặt như ánh lên một vẻ tức giận, bèn nói:
“Trong Thanh Vân biệt viện này có rất nhiều con cháu của tu chân thế gia, đặc biệt là những người xuất thân từ hào môn đại tộc. Trước khi họ đến đây chắc là đã được gia tộc ban cho các loại linh đan diệu thảo, rất có ích cho việc tu hành. Trong số đó có một loại kì dược hiệu quả rất thần kì, có thể giúp nhanh chóng khôi phục lại tinh thần và công lực, và nếu cứ như vậy, chẳng lẽ càng có thể tu luyện thêm vài lần nên sẽ càng hơn hẳn chúng ta sao? Còn về việc phải chăng còn có các loại linh đan diệu dược khác có thể đẩy nhanh việc tu hành thì ta cũng không biết nữa, nhưng nghĩ chắc ắt hẳn là có đấy.”
Nói đến đây, vẻ tức giận trên gương mặt Cửu Điêu Tứ càng hiện rõ, đến cả Vương Tông Cảnh và Ba Hùng đứng bên cạnh cũng nhìn thấy. Cả hai chỉ biết nhìn nhau. Vương Tông Cảnh không nói gì, Ba Hùng cũng sau vài phút im lặng, bèn gật đầu và nói:
“Điều mà huynh nói nghe cũng có vẻ có lý, những linh đan diệu dược ấy ta đây cũng có từng nghe qua. Có một số linh đan là được chế tạo từ những bảo vật cây thuốc của trời đất, quả thực công hiệu rất lớn, trong số người ấy có lẽ cũng đã có người đã dùng đến những đan dược này, chỉ là…”
Hắn thở dài một tiếng, cũng không nói gì cả, Vương Tông Cảnh đứng bên cạnh dùng giọng điềm đạm nói tiếp thay hắn:
“Chỉ tiếc là Thanh Vân môn không có qui tắc nào nói rõ là không được dùng những loại đan dược này.”
Khóe mắt của Cửu Điêu Tứ co giật một lúc, rồi từ từ cúi đầu xuống, sắc mặt lại từ từ khôi phục lại vẻ đờ đẫn lúc ban đầu. Vương Tông Cảnh nhìn bộ dạng của y, trong chốc lát cảm thấy cái người thiếu niên có tính cách cô quạnh ấy cũng chẳng phải là một quái vật gì, nên hắn bèn cách một cửa sổ, đưa bàn tay ra vỗ vỗ vào vai y, nhẹ nhàng nói:
“Bây giờ chỉ mới qua có một tháng, ngày tháng còn dài, nên đừng có nản lòng.”
Cửu Điêu Tứ ngẩng đầu lên nhìn hắn, một lúc sau khóe miệng hắn cũng như lúc ban đầu, cũng chỉ cố nở ra một nụ cười gượng gạo và nói:
“Không sai, huynh nói rất đúng.”
Ba Hùng cũng bước đến, vừa lau mồ hôi vừa lẩm bẩm nói:
“Thế gian đạo đời quả là không công bằng, chẳng qua chỉ là hết cách rồi, cũng chỉ tại xuất thân của chúng ta không tốt, nhưng mà cũng chính vì như vậy mới phải cố gắng tiến lên.”
Vương Tông Cảnh mỉm cười, gật đầu không nói gì. Cửu Điêu Tứ đứng bên cạnh trầm lặng một lúc bèn nói:
“Hai huynh cứ nói chuyện, ta xin về trước đây.”
Vương Tông Cảnh nhìn y và nói:
“Cửu huynh đi thong thả.”
Cửu Điêu Tứ không hề lập tức quay người đi, mà gần như có chút chần chừ, sau đó lại nói với Vương Tông Cảnh:
“Vương huynh, nếu như không chê, sau này có thể gọi thẳng tên ta.”
Vương Tông Cảnh ngơ ngác, hắn không ngờ rằng là Cửu Điêu Tứ lại mở miệng nói ra những lời này. Nhưng cuộc trò chuyện hôm nay chưa từng có từ trước đến nay lại khiến cho hắn có chút thiện cảm hơn đối với người thiếu niên có tính cách cô quạnh này, nên vội cười và nói:
“Huynh nói vậy thì sau này tôi cũng giống mập huynh vậy, gọi huynh là Điêu Tứ nhé. Huynh cũng có thễ gọi tôi là Tông Cảnh.”
Cửu Điêu Tứ gật gật đầu, nhìn Vương Tông Cảnh với thần thái có vẻ nhẹ nhàng đang đứng sau cửa sổ, y cũng tựa hồ cảm thấy bản thân đã có chút khẩn trương, chỉ có điều là bình thường đã cứng nhắc quen rồi, không quen giao tiếp với người khác, nên lúc này bèn cảm thấy có chút gượng gùng. Cũng may lúc này Ba Hùng mập trông thấy thần sắc ấy của y, liền ha ha cười, rồi chuyển sang đề tài nói chuyện khác, đồng thời mang vài phần thần bí:
“Đúng rồi, còn có một việc nữa, nhất định hai người chắc không bao giờ nghĩ đến đấy.”
“Cái gì?”
Ba Hùng ho một tiếng, sắc mặt có chút gì đó kì lạ, rồi khẽ hạ giọng nói:
“Trong số bảy người đó, có một người đang ở cùng trong sân viện này với chúng ta đấy.”
Chương 29: Khởi bộ
Dưới ánh mặt trời, bên trong căn viện thứ hai mươi ba bỗng chốc trở nên im lặng, một cơn gió nhẹ ngẫu nhiên thổi đến, những nhánh liễu xanh rung rinh lắc lư trước gió. Trông qua những khe liễu tán cây, phòng chữ thủy cửa vẫn đóng kín, cô gái xinh đẹp dịu dàng ngày thường lúc này không biết có phải là đang ngủ say trong phòng, hoặc có thể là trong lúc không bị ai làm phiền vẫn đang tĩnh tâm tu luyện.
Cửu Điêu Tứ chợt quay người sang, không nói một lời bèn quay về phòng chữ kim của mình, “rầm” một tiếng đóng cửa phòng lại, và thế là không còn nghe thấy gì nữa. Ba Hùng và Vương Tông Cảnh âm thầm nhìn theo bóng hình y biến mất sau cánh cửa, không còn hứng thú trò chuyện nữa. Ba Hùng nhếch miệng cười với Vương Tông Cảnh một lúc, rồi cũng đi trở về phòng mình.
Vương Tông Cảnh đứng tại cửa sổ một lúc, sau một hồi đưa mắt nhìn chăm chăm về hướng phòng chữ thủy, cuối cùng hắn cũng đóng cửa sổ lại.
Cửa sổ được đóng lại, trong phòng phút chốc trở nên yên tĩnh, giống như ngăn cách hoàn toàn với những ồn ào nóng bức bên ngoài. Vương Tông Cảnh từ từ đi về phía bàn và ngồi xuống, ánh mắt vẫn nhìn về quyển sách bìa vàng để trên bàn.
Ba chữ Thanh phong quyết được xếp theo hàng dọc ngay ngắn, trang nghiêm và đúng qui tắc.
Trong phòng rất yên tĩnh.
Rất tĩnh lặng.
Yên lặng đến mức khiến lòng người lo lắng, yên lặng đến mức khiến người khác phải ngưng thở. Rồi đột nhiên cơ mặt của Vương Tông Cảnh chợt co giật nhè nhẹ, đưa tay lên, hắn vứt quyển sách ra xa. Ánh mắt hắn có chút rực đỏ, ngay đến hít thở, cũng cảm thấy có chút nặng nề.
Và mãi như vậy, không biết sau bao lâu, hắn cũng thở ra một hơi dài, đứng dậy, đi về phía giường gỗ, rồi sau đó ngồi xếp bằng như ban đầu, từ từ nhắm nghiền mắt lại.
Trước mắt, một màn đêm kịt hiện ra trong giây lát, rồi sau đó tựa như có một luồng sáng từ đằng xa rọi đến, những dòng chữ thần bí mạnh mẽ, lần lượt hiện ra trong đầu hắn từng chữ từng chữ một, không hề có chút sai lệch, giống như đã khắc sâu trong lòng hắn rồi vậy. Hắn khẽ chau mày, hít thở sâu một hơi, với một vẻ mặt đầy căng thẳng về tương lai sắp tới, cộng với một sự kiên cường và dũng mãnh như dã thú và đầy quả đoán, cắn răng, hai tay chấp lại, bắt đầu một ván cược.
Trong trời đất, tạo hóa linh khí, thấy không được và chạm cũng chẳng được, chỉ có người tu đạo mới có thể cảm nhận và hấp thụ được. Chỉ có điều ngày thường khi cảm nhận Vương Tông Cảnh đều khá là thuận lợi, nhưng hôm nay tựa như có chút khác thường, sau một lúc lâu hắn vẫn chưa cảm nhận được linh khí thần bí ấy, Vương Tông Cảnh bắt đầu có chút bất lực, và lập tức bèn cảm thấy trong lòng có chút bức rứt chán chường. Đạo gia tu hành chú trọng chẳng qua là ở một chữ “tĩnh”, còn tâm thần không yên như vậy, thì làm sao mà tu hành được.
Nên hắn bèn lập tức định thần lại, cố gắng trầm lặng xuống. Sau vài cái hít thở sâu, nhắm mắt ngồi thẳng đem hết tất cả những ưu tư phiền muộn đều bỏ xuống, và cứ thử đi thử lại vài lần như vậy, cả người mới thực sự trở nên an định, và cũng sau đó không lâu, hắn đã cảm nhận được từng làn linh khí đất trời đầy huyền diệu ấy.
Phảng phất như rất xa, cũng phảng phất như đang bao xung quanh cơ thể, trong cái ấm áp ấy có đôi chút lành lạnh, Vương Tông Cảnh nhắm nghiền mắt, rồi từ từ thở ra một làn hơi. Tiếp theo đó, chính là bước quan trọng nhất.
Giờ phút này, hắn bèn dùng công pháp bí mật để mở ra trăm lỗ huyệt trên đỉnh đầu, rồi hấp thụ một làn linh khí vào trong cơ thể, đi khắp một vòng, rèn luyện khí mạch toàn thân; mà những văn tự được viết trên quyển sách của Tiểu Đỉnh, những lời lẽ rời xa đạo pháp, lúc này một lần nữa lại hiện ra trước mắt của Vương Tông Cảnh, từng chữ từng chữ một cách rõ ràng.
Hắn nghiến răng, không muốn suy nghĩ nhiều, bên trong cơ thể điều mà không có cách nào có thể cảm nhận được, vào giờ phút này, hắn đã mở ra được một con đường khác.
Từ bách hội khiếu huyệt trên đỉnh đầu, một đường đi xuống, cứ thế mà mở dần ra, mọi thứ đều xảy ra một cách âm thầm, nhưng với Vương Tông Cảnh đang trong cảm giác như nhập định, lại như trông thấy rõ một cảnh tượng kinh hồn bạt vía nhất thế gian này. Toàn thân hắn như một tòa thành trì được phòng hộ nghiêm ngặt, bây giờ lại dưới sự khống chế của bản thân, mở ra những cánh cổng thành chi chít, mà số lượng cổng thành mở ra cũng không ngừng được tăng lên và cũng không ngừng xuất hiện.
Linh khí trong trời đất tựa như bị một luồng sức mạnh yếu ớt nhưng vẫn còn chút sức hút ấy hút vào, từ từ tiến sát đến hắn, vây chặt lấy hắn. Giờ phút đó, Vương Tông Cảnh có một cảm giác như đang đắm chìm trong biển nước, tiếp theo đó, từng li từng tí hơi nước ấy như đang bắt đầu từ từ thẩm thấu vào bên trong cơ thể hắn.
Mở hết tất cả ba trăm sáu mươi lỗ huyệt toàn thân, hấp thụ vào người một lượng lớn linh khí, mãi cho đến khi không dung nạp vào được nữa thì dừng, sau đó đóng lỗ huyệt lại, và bắt đầu đi tuần hoàn khắp một chu thiên.
Đó chính là nguyên văn của nét chữ bí mất màu đen ấy, trong lòng Vương Tông Cảnh âm thầm đọc lên vài câu, nét mặt ẩn hiện một vẻ khẩn trương. Hắn đang cố gắng đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, nếu như đúng như những gì lời lẽ được viết ấy, mở hết tất cả lỗ huyệt của toàn thân, và đồng thời bắt đầu hấp thụ linh khí của đất trời.
Mới đầu, những linh khí của đất trời ấy dường như cẩn thận từng chút một thuận theo những lỗ huyệt dần dần thấm vào, lỗ huyệt của toàn thân được mở ra, từng luồng từng luồng cảm giác lành lạnh thấm vào trong cơ thể, đồng thời như mang theo một gì đó kì lạ. Chỉ là thời gian cứ trôi qua, dưới sự hấp thụ không ngừng của Vương Tông Cảnh, tốc độ thẩm thấu của linh khí dần dần tăng nhanh, số lượng linh khí hấp thụ vào cũng ngày càng nhiều. Mãi đến sau này, Vương Tông Cảnh cảm thấy có chút không ổn, tốc độ chảy vào của linh khí quá mạnh quá nhanh, giống như là sóng cuộn sông trào, ào ào cuồn cuộn. Cùng lúc này, Vương Tông Cảnh nhanh chóng cảm nhận được một chút đau đớn, đó là do khi mạch vốn trống rỗng trong cơ thể giờ đây bị chèn đến căng cứng, và theo sự trao đổi không ngừng trong lúc tu luyện, nỗi đau đớn này nhanh chóng tăng lên. Đến sau cùng Vương Tông Cảnh cũng cảm nhận được kinh mạch khí cốt toàn thân như bị căng đầy bởi linh khí trời đất đang không ngừng tuôn chảy vào. Toàn thân khắp các nơi đều phát ra tiếng đau đớn rên rỉ, nhưng có vô số những cây dao nhỏ đột nhiên xuất hiện trong người, nhưng đang bắt đầu từ từ cắt xén máu thịt.
Cái này tựa như đang chịu tội lăng trì vô hình vậy. Hắn lúc này dường như quay về thời niên thiếu mấy năm về trước, những tháng ngày vì để có thể sinh tồn trong cánh rừng rậm đó, hắn không thể không ngâm mình trong vũng máu của Kim Hoa Cổ Mãng.
Mồ hôi lạnh trên trán của hắn tuôn ra, hắn cắn chặt răng tưởng như không thể chịu đựng thêm nữa, nhưng rồi sau đó bắt đầu từ từ đóng các lỗ huyệt trên toàn thân lại. Tinh thần và khí lực hao phí lần này lại gấp mười lần so với lúc ban đầu mở các lỗ huyệt. Nó như dày vò hắn ở khắp mọi nơi trên cơ thể, với cảm giác đầy đáng sợ và đau đớn khiến cho người khác phải cắn răng chịu đựng. Nhưng chỉ vài phút sau, hắn mồ hôi đầy trán, sắc mặt trắng bệch.
Nếu đổi lại là người thường thì lúc này đã sớm không chịu đựng được rồi, nhưng Vương Tông Cảnh ngay vào lúc đau khổ nhất này vẫn giữ lại một chút tỉnh táo, giống như là cậu thiếu niên không hề có được sự giúp đỡ năm xưa. Có điều bây giờ toàn thân đau như dao cắt, những cơn đau ấy đều xuất phát từ bên trong máu thịt, muốn bấu cũng chẳng có nơi để bấu, muốn gãi cũng chẳng có nơi để gãi, quả thực muốn khiến cả người như phát điên lên được. Không ngờ trên thế gian này, sao lại có công pháp tu luyện điên cuồng và cổ quái như vậy.Vào giờ phút này, trong đầu Vương Tông Cảnh thậm chí còn lóe qua một ý niệm:
Tiểu Đỉnh mới chỉ là một cậu bé chưa đầy bốn tuổi, nếu tu luyện công pháp này, chẳng lẽ hắn lại có thể chịu đựng được nổi đau kịch liệt này hay sao?
“Rốt cuộc là sai ở chỗ nào vậy!”
Hắn cắn răng chịu đựng. Lúc này đã không còn đường lui nữa, linh khí cuồn cuộn như sóng trào ấy giờ đây đã căng đầy bên trong tất cả gân cốt khí mạch của hắn, phải vận hành một chu thiên xem có thể giải tỏa được hay không. Còn nếu không thì cái đang chờ đợi hắn, chính là kết cục bi thảm cho cái tật tự ý làm bừa này, lúc đó kinh mạch sẽ vỡ vụn, cho dù không chết thì từ đây sẽ phải từ bỏ ý định tiếp tục tu hành.
Nghĩ đến đây,Vương Tông Cảnh chợt quyết lòng mình, như con thú bị quay đầu lại trong lúc bị bao vây, tuyệt vọng kêu gào. Trong nỗi đau như bị lăng trì này, hắn phát tiết lên rồi dung hết sức lực toàn thân để khống chế những dòng linh khí cuồn cuộn sục sôi trong cơ thể, để chúng có thể từ từ lưu chảy trong kinh mạch và khí huyết.
Một lần không được, hai lần không được, lần thứ ba vẫn thất bại.
Nỗi đau đớn mỗi lần thất bại dường như khiến cho hắn đau đến phát điên hơn những lần trước, mồ hồi lạnh cứ nhễ nhại, từ trên trán cứ nhỏ giọt xuống gương mặt đang nhăn nhó vì đau đớn này. Ngay đến cả phía trước ngực áo và sau lưng áo của hắn, lúc này đều đã gần như ướt đẫm cả.
Chỉ là hắn vẫn chưa nản lòng, vẫn chưa muốn bỏ cuộc, vẫn cắn chặt răng, cố gắng giảy giụa trong tuyệt cảnh. Mỗi khi cơn đau ập đến, cho dù cơ thể có bất chợt run lên bần bật, trong tiếng thở hồng hộc đầy nặng nề ấy, hắn vẫn cố dùng một sự quyết tuyệt vô cùng tàn nhẫn để không chế những cơn bộc phát đầy đáng sợ của cơ thể.
Sau buổi trưa trong căn phòng vắng lặng, tiếng thở hổn hển dường như càng lúc càng nặng nề, mỗi lúc một nhanh…
Mỗi một lần thất bại, đều mang đến cho hắn một nổi đau thấu xương, thế nhưng do linh khí chèn ép bên trong khí mạch quả thực quá sung mãn, bất luận hắn điều khiển ra sao, chúng vẫn lặng im bất động, không có cách nào điều khiển chúng di chuyển được. Nên biết rằng, trước giờ Thanh phong quyết mà Vương Tông Cảnh tu luyện, cái mà hắn khống chế chỉ là những luồng linh khí nho nhỏ mà thôi, còn giờ đây linh khí trong cơ thể hắn đâu chỉ là nhiều hơn bình thường gấp trăm lần ngàn lần?
Tuyệt vọng đã ở ngay trước mắt, phía trước là tuyệt cảnh, Vương Tông Cảnh dưới sự xâm thực đầy đau khổ không biết bao nhiêu lần, toàn thân mồ hôi đầm đìa, cơ thể dường như không còn chịu sự khống chế mà bắt đầu có những trạng thái co giật, thậm chí hắn gần như không còn sức lực để mở miệng kêu la nữa.
Bất lực, từ tư thế ngồi xếp bằng hắn bỗng đổ gục sang một bên, nghiêng người nằm xuống nền giường cứng chắc làm từ gỗ thông. Cái gì mà ngồi xếp bằng, tư thế ngủ tâm đều hướng lên trời, có lẽ đã thay đổi tình trạng từ rất lâu. Vương Tông Cảnh có miệng như không nói ra được, chỉ đành biết thở hồng hộc, từng đợt đau đớn cứ như biển dâng sóng trào, nhìn có vẻ như sắp nhấn chìm cả hắn.
Đột nhiên, đang trong cơn đau đớn co giật tuyệt vọng này, Vương Tông Cảnh đột nhiên cảm thấy bên trong cơ thể, sâu phía trong máu thịt, những đường kinh mạch khí huyết đang căng đầy ấy chợt co giật, lượng linh khí khổng lồ vốn không hề di chuyển mà cứ đứng yên đấy giờ bất chợt giật mạnh về phía trước. Giờ phút ấy, hắn như người sắp chết đuối vớ được chiếc phao, nhưng đạo sĩ tu tiên nhìn thấy được ánh sáng bầu trời. Một nguồn sức mạnh không biết từ đâu đến đột nhiên quay trở về người hắn, cho dù sự thay đổi ấy nhỏ bé như vậy, cho dù là lí trí cũng vì một chút điên cuồng này mà phải vứt vỏ.
Hắn phát ra một tiếng gào khẽ, nghe không tựa tiếng người, mà giống như yêu thú. Hắn nhắm nghiền mắt, cắn chặt răng, cho dù khóe miệng có đang rỉ máu tươi từng giọt, nhưng hắn vẫn như phát điên lên mà bỏ mặc tất cả, để cố gắng nắm bắt lấy cái co giật trong tích tắc ấy.
Linh khí một lần nữa lại chuyển động yếu ớt.
Một lần, một lần, tuy rằng yếu ớt, nhưng vẫn có thể cảm giác được vô cùng rõ ràng. Vương Tông Cảnh trong phút chốc bèn lấy lại tinh thần, cho dù cơ thể vẫn đang run rẩy trong cơn co giật, vẫn nằm trên tấm giường gỗ mà không có cách nào ngồi dậy. Nhưng trong thời gian quá trưa yên ắng này, hắn vẫn cố gắng kiên trì quyết một trận sống chết với cơ thể của mình.
Linh khí, trong cơn đau khổ ấy tựa như sóng biển giận dữ, giống như người bị thương máu chảy đầm đìa khắp người, nhưng vì một ý định kiên trì đáng sợ, mà đang từ từ tiến lên trước, cứ mỗi một bước tiến lên, đều đem đến cho những nơi kinh mạch đi qua một nổi đau đớn vô cùng. Giờ phút này đây, cả người của Vương Tông Cảnh như rơi vào trong cảnh bán điên cuồng ấy, thậm chí ngay cả đối với nổi đau khổ cũng đều đã có chút đờ đẫn rồi. Trong lòng của hắn, dường như chỉ còn lại một ý niệm duy nhất:
“Không chế linh khí, tiến lên trước, tiến lên trước…..
Đoạn đường này rất dài, dài đến nỗi đã từng khiến cho người ta có cảm giác tuyệt vọng, thế nhưng người có tâm trí kiên nhẫn, cho dù là trong cơn điên cuồng, cũng phải cố đuổi tìm một tia hi vọng ấy, để mà tiến lên và tiến lên trước!
Nỗi đau khổ không biết đã bắt đầu từ từ giảm bớt từ khi nào, dường như ngay sau khi khởi động đầy khó khăn lúc đầu, sự dịch chuyển của linh khí dần dần tạo thành quán tính, và tốc độ bắt đầu tăng lên từng chút một. Vô số linh khí thâm nhập vào trong huyết mạch, sự căng tràn bên trong kinh mạch bắt đầu giãn ra, và đến cả cơn co giật cơ thể cũng đang từ từ dừng lại.
Tiến lên và tiến lên trước!
Trong căn phòng, không biết từ lúc nào đã trở nên tối đen. Vương Tông Cảnh nằm co người trên giường, không một chút cử động, trông giống như đã mất đi toàn bộ sức lực, hơi thở đã sớm bình thường trở lại, hắn ngay đến sức để cử động một đầu ngón tay cũng không muốn bỏ ra, chỉ nằm đờ đẫn ra đấy, mở mắt, nhìn chăm chăm vào bóng đêm mênh mông này.
Sau đó, trong bóng đêm, hắn nhếch miệng trong yên lặng, rồi nở ra một nụ cười lạnh nhạt mà không một ai biết được.
Thanh Vân sơn, Thông Thiên Phong.
Về đêm, Hồng Cầu dần dần ẩn đi sắc màu chói mắt ban ngày, trong bóng tối như hóa thành một chiếc bóng dài hòa vào màn đêm, bắc ngang giữa đỉnh núi hùng vĩ, trong những cơn gió núi lạnh dần. Ở một đầu của cầu Hồng là một đầm nước xanh ngọc bích, mặt nước tĩnh lặng như gương, nhìn từ xa thấy âm u sâu thẳm khó dò. Ngọc Thanh Điện thường ngày đứng trang nghiêm trên đỉnh núi của thềm đá bạch ngọc, lúc này cũng hòa mình vào trong bóng đêm huyền ảo, chỉ có một vài đốm sáng thắp lên, nhấp nháy một cách yếu ớt trong đêm đen sâu thẳm.
Trên thềm đá bạch ngọc lúc này vắng lặng vô cùng, khó mà thấy được hình bóng của đệ tử Thanh Vân môn nào, có lẽ giờ đây họ đều nghỉ ngơi cả rồi. Nhưng trên một thềm đá nơi gần đầm nước xanh biếc, lúc này còn có một bóng hình đang đứng tại nơi đấy, phong thái bất phàm, thần thái tao nhã, thân mặc đạo bào màu xanh đen, đó chính là chân nhân Tiêu Dật Tài- trưởng giáo hiện tại của Thanh Vân môn.
Trong ánh mắt y như chứa đầy vẻ suy tư, im lặng chăm chú ngắm nhìn cảnh sắc yên tĩnh trước mặt đang đắm chìm trong giấc ngủ, không biết trong lòng y đang suy nghĩ điều gì? Đột nhiên từ đằng xa vang lên một hồi âm yếu ớt, phía trên cầu Hồng có một người đang bước xuống, đi vội đến. Đến khi người đó tiến đến phía trước, nhìn rõ mặt thì ra đó chính là Minh Dương đạo nhân. Hắn đi vội đến phía sau Tiêu chân nhân, gọi khẽ một câu.
“Sư huynh.”
Tiêu Dật Tài vẫn chưa quay người lại, miệng điềm đạm hỏi:
“Sao rồi?”
Minh Dương đạo nhân chần chừ một lúc và nói:
“Lục sư tỉ nói: Ân oán ngày trước đều đã được thanh toán sòng phẳng. Tiêu sư huynh anh hùng tài lược, không có chuyện gì trên đời này là không làm được cả, chuyện gặp mặt thì không cần phải nhắc đến nữa.”
Tiêu Dật Tài im lặng không nói gì, chỉ chắp tay đứng đấy. Minh Dương đạo nhân không hiểu vì sao trong lòng có chút khẩn trương, âm thầm đưa mắt nhìn, thì chỉ thấy bộ đạo bào màu xanh đen đang từ từ chuyển động, bay phất phới.
Đằng xa, giữa mặt nước yên bình ấy có một âm thanh gào khẽ từ trong nước sâu vọng đến, “Sạt” một tiếng, một cái đuôi lớn đến kinh người đột nhiên từ dưới nước vẫy lên rồi đập xuống làm nước bắn tung tóe, rồi sau đó lại lập tức lặn vào trong nước, không xuất hiện nữa, chỉ để lại những làn bọt tăm tầng tầng lớp lớp vang vọng trên mặt nước, khiến cho hình ảnh những ngôi sao soi bóng trên mặt nước phút chốc trở nên mơ hồ, theo sóng nước lăn tăn, không ngừng chuyển động.
Bầu trời đêm nay, tựa như không bờ bến, sâu lắng xa thẳm.
* * *
Buổi sáng, khi ánh mặt trời còn dịu nhẹ chiếu xiên xuống căn viện, Đại Hoàng lười nhác nằm trên nền đất trước cửa phòng chữ mộc, cái đầu của nó đặt giữa hai chi trước, mắt nửa nhắm nửa mở. Bên cạnh nó, Tiểu Hôi đang ngồi xổm một bên, trông như đột nhiên có hứng thú với hai cái lỗ tai Đại Hoàng nên cứ nhìn chăm chăm, sau đó âm thầm đưa tay ra vẹo tai của Đại Hoàng. Vừa mới nắm vào, Đại Hoàng bèn khẽ sủa “gâu gâu”, sau đó lắc lắc đầu như muốn phủi tay của Tiểu Hôi ra. Tiểu Hôi lập tức rút tay về, Đại Hoàng nhìn nó một lúc, rồi lại gập đầu xuống đất.
Nhưng chỉ một lúc sau, Tiểu Hôi lại không kìm được lòng, len lén đưa tay ra sờ sờ đôi tai Đại Hoàng. Đại Hoàng vẫn phản ứng lại như lúc đầu, còn Tiểu Hôi lại cười sằng sặc “khẹc khẹc khẹc khẹc”, sau đó nó vẫn cứ tiếp tục trò chơi đơn giản này hết lần này đến lần khác, có vẻ như không hề biết chán.
Tiếng bước chân bỗng từ đầu bên kia của hành lang vọng đến, Tiểu Hôi quay đầu nhìn ra, trông thấy Vương Tông Cảnh đang đi đến, khi đi qua phòng chữ mộc thì dừng lại nhưng Đại Hoàng và Tiểu Hôi đều tỏ ra hống hách không hề có ý nhường đường.
Vương Tông Cảnh có chút bất lực, chỉ đành giơ chân cẩn thận bước qua người của Đại Hoàng, rồi bước rồi trong phòng. Hắn trông thấy Tiểu Đỉnh đang bận rộn gì đấy trên giường, tay này cầm chiếc áo, tay nọ cầm cái quần, rồi sau nhét vào một chỗ. Nghe thấy phía sau có tiếng động, Tiểu Đỉnh quay đầu nhìn lại, bèn cười và nói:
“Vương đại ca, huynh đến rồi à…í, huynh sao vậy, Vương đại ca?”
Vương Tông Cảnh sờ sờ mặt mình, rồi có vẻ như đang tự giễu cợt, sau đó bèn ngồi lại xuống bên cạnh chiếc bàn. Không cần Tiểu Đỉnh nói rõ ràng, hắn cũng tự biết được bộ dạng của hắn, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt không có thần, khí sắc có vẻ mệt mỏi, điều này đều là do thể lực hao tổn quá mức gây nên, thế nhưng nguyên nhân thì hắn không thể nói rõ được, chỉ cười và nói:
“Huynh không sao.”
“Ừm.” Tiểu Đỉnh quả là trẻ con lòng dạ đơn giản, nghe hắn nói vậy chỉ ừ một tiếng, rồi sau đó lại quay sang làm việc tiếp.
Từ đằng sau nhìn thân hình nhỏ bé mập mập tròn tròn của Tiểu Đỉnh, Vương Tông Cảnh trong lòng bất chợt lại nghĩ đến pháp môn tu luyện khủng khiếp đáng sợ kia, khóe mặt bỗng co giật một cái, trong lòng chợt rung động, không kiềm được bèn hỏi:
“Tiểu Đỉnh, những tháng ngày này đệ tu luyện ra sao rồi?”
Tiểu Đỉnh quay đầu sang nhìn Vương Tông Cảnh, gật đầu và nói:
“Vẫn tốt.”
Vương Tông Cảnh vẫn không dừng ở đó, lại hỏi dồn:
“Đệ có… ừm, khi tu luyện, có cảm thấy khó chịu chỗ nào không?”
Tiểu Đỉnh xoa xoa cái đầu tròn tròn tóc ngắn lưa thưa của mình, nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, vẫn lắc đầu và nói:
“Không có, rất là nhẹ nhàng. Vương đại ca, lúc huynh tu luyện khó chịu lắm sao?”
Vương Tông Cảnh dừng lại một lúc, vài phút sau cười khàn nói:
“Vẫn tốt, vẫn tốt.”
Tiểu Đỉnh cười ha ha, chỉ vào hắn và nói:
“Đệ biết rồi, Vương đại ca, thiên chất của huynh không tốt đấy.”
Vương Tông Cảnh giật mình một cái, suýt tí nữa nhảy lên, ngạc nhiên hỏi:
“Tiểu Đỉnh, đệ nói gì?”
Tiểu Đỉnh với vẻ đắc ý, dùng tay chỉ vào ngực của mình và nói:
“Cha đệ đã từng nói qua với đệ, thiên chất của đệ về mặt tu luyện được xem là khá tốt, còn huynh thì lại không giống đệ, vậy thì nhất định là kém rồi.”
Vương Tông Cảnh trợn mắt, rồi nhanh chóng định thần lại, suýt tí nữa là bị tên nhóc này dọa đến tim muốn ngừng đập. Nhìn Tiểu Đỉnh đang thu dọn, hắn bèn thuận miệng hỏi:
“Đệ dọn nhiều quần áo như vậy, lại muốn lên núi sao?”
Tiểu Đỉnh gật đầu và nói:
“Đúng vậy.”
Vương Tông Cảnh “ừm” một tiếng, cũng không cảm thấy kì lạ. Thực tế là từ sau khi Tiểu Đỉnh đến Thanh Vân biệt viện này, cứ năm đến bảy ngày lại lên núi một lần. Mà nghĩ cũng đúng, hắn mới chỉ có bốn tuổi đầu, cha mẹ hắn làm sao mà thật lòng yên tâm được chứ. Mặc dù đệ tử Thanh Vân tại Thanh Vân biệt viện này rất nhiều, nhưng cũng vẫn phải để con trẻ cứ cách một khoảng thời gian lại lên núi gặp cha mẹ thì mới phải lẽ và đúng đạo.
Nhưng có điều Vương Tông Cảnh đến đây không phải là quan tâm đến cuộc sống sinh hoạt của Tiểu Đỉnh, trong lòng hắn lúc này có quá nhiều nghi vấn, đặc biệt là hôm qua sau khi mạo hiểm tu luyện thử phương pháp do phụ thân của Tiểu Đỉnh chỉnh sửa, không ngờ lại xuất hiện hiện tượng nguy hiểm rồi lại hoàn sinh. Nếu nói là thập tử nhất sinh cũng không quá đáng, tuy rằng đến sau cùng trời thuận theo ý người có thể coi như may mắn thành công. Nhưng lúc ấy hắn suy nghĩ tỉ mỉ, lại cảm thấy công pháp này tuyệt đối không phải chính đạo, chẳng phải thứ mà người thường có thể học được. Cho dù bản thân hắn có thể sống lại trong pháp môn tu luyện như điên cuồng ấy, có lẽ là do bản thân trước đây đã được tắm máu của Kim Hoa Cổ Mãng trong khu rừng kia nên cơ thể mới có thể cường tráng hơn người bình thường rất nhiều.
Cho dù là như vậy, bản thân hắn vẫn là thoát hiểm trong gang tấc. Nhưng lúc này hắn nhìn đi nhìn lại Tiểu Đỉnh vẫn không nhìn ra được cậu bé này rốt cuộc có chỗ nào hơn được mình chứ. Thứ công pháp mà bản thân hắn luyện đến mức thổ huyết đầy đau đớn đến chết đi sống lại, vậy mà Tiểu Đỉnh lại nói là rất nhẹ nhàng, chẳng lẽ, thật sự là do vấn đề về tư chất hay sao…
Vương Tông Cảnh trong lòng đang phân vân nên cứ ngồi thừ người ra đấy, nhất thời không biết phải mở miệng hỏi Tiểu Đỉnh như thế nào. Còn Tiểu Đỉnh ở bên kia đã thu dọn xong quần áo, bọc lại thành một bọc, sau đó dưới ánh nhìn chăm chú của Vương Tông Cảnh, cậu bé nắm lấy cái túi vải nhỏ ở sau lưng, kế đó tiện tay nhét vào trong.
Vương Tông Cảnh trợn to mắt, trên chiếc túi vải cũ ấy tựa như có ánh sáng vàng kim chớp lên, một bao quần áo lớn to hơn nhiều so với cái đầu tròn tròn của Tiểu Đỉnh, thế mà thoắt cái đã chui tọt vào trong miệng cái túi vải ấy.
Tiểu Đỉnh vỗ vỗ chiếc túi, xem ra khá là vừa ý, cười hi hi một lát, rồi quay người định đi. Vương Tông Cảnh không kìm được bèn gọi cậu bé lại, nhìn chiếc túi vải rồi hỏi:
“Tiểu Đỉnh, chiếc túi này từ đâu đệ có được vậy?”
Tiểu Đỉnh nhìn hắn với ánh mắt kì lạ, nhưng cũng không giấu giếm cậu, chỉ cười và nói:
“Cha đệ làm cho đệ đấy, nói như vậy thì rất tiện dụng.”
“Cha đệ làm …cho đệ..” Vương Tông Cảnh chỉ cảm thấy đầu óc mình có vẻ không đủ dùng. Lúc này trong lòng hắn trăm ngàn cảm xúc đan xen, cuối cùng không kiềm được bèn kéo Tiểu Đỉnh đến bên cạnh, xoa mạnh hai cái lên đầu cậu bé, cười và mắng vui: “Đồ tiểu quỉ!”
Tiểu Đỉnh nhoẻn miệng cười ha ha, rồi đột nhiên đưa cái túi vải nhỏ lên, cười và nói:
“Vương đại ca, huynh có muốn không, hay là đệ tặng cho huynh?”
Vương Tông Cảnh chớp mắt một cái, lúc đó thật sự là suýt chút nữa hắn đã buộc miệng nói “muốn”, nhưng cũng may là lúc đó đầu óc hắn vẫn còn chút tỉnh táo, vội cắn chặt răng, nhắm mắt lại và thở một hơi, quơ quơ tay cười khổ và nói:
“Huynh không lấy đâu, đây là một món bảo bối, nếu quay về mà cha đệ phát hiện không thấy thì sẽ mắng đệ đấy.”
Tiểu Đỉnh ngơ ngác một lúc, rồi bèn bỏ chiếc tủi vải xuống và nói:
“Ừm, quả đúng vậy thật, nhưng mà cha đệ sẽ không mắng đệ đâu, mà nếu mẹ đệ mà biết, thì sẽ bắt đệ đến mắng cho một trận.” cậu bé lắc lắc đầu và nói: “Cái túi vải này không thể tặng cho người khác được, mẹ đệ đã từng dặn qua như vậy.”
Vương Tông Cảnh gật gật đầu và nói:
“Thì đúng là vậy rồi, nên sau này đệ cũng đừng có nói là đem tặng người khác đó.”
Tiểu Đỉnh cười hi hi và nói:
“Biết rồi ạ.”
Nói xong cậu bé bèn bước đi ra khỏi phòng, đi được một đoạn nhỏ, như chợt nhớ ra điều gì, đột nhiên quay đầu lại cười và nói:
“Vương đại ca, huynh có muốn đến nhà đệ chơi không?”
Ngực Vương Tông Cảnh hỏi:
“Nhà đệ ở đâu?”
Tiểu Đỉnh cười và nói:
“Ở trên Đại Trúc Phong. Mẹ đệ có khi còn dẫn đệ đi dạo ở những nơi khác nữa, nhưng mà bà luôn ở cùng cha trên Đại Trúc Phong. Đúng rồi, huynh có muốn gặp cha và mẹ của đệ không?”
Trong lòng Vương Tông Cảnh bỗng có một hồi kích động, lần này bất luận như thế nào cũng không thể nào kiềm được, bèn buộc miệng nói:
“Muốn chứ”
Tiểu Đỉnh cười hi hi gật đầu, nhưng một lúc sau lại dừng lại, xoa xoa đầu, le lưỡi cười và nói:
“Ai ya, không được, đệ nhớ ra rồi, mẹ đệ nói rằng không được dẫn người lạ đến gặp cha đệ, đành thôi vậy.”
Nói xong cậu bé bèn đi ra khỏi phòng, vừa đi vừa vẫy tay với Vương Tông Cảnh:
“Vương đại ca, lần sau đệ sẽ dẫn huynh lên nhiều chỗ rất vui trên núi nhé.”
Chương 30: Linh đan
Khi Vương Tông Cảnh bước ra khỏi phòng thì Tiểu Đỉnh đã dẫn Đại Hoàng và Tiểu Hôi vừa chạy vừa nhảy ra khỏi sân viện rồi. Vương Tông Cảnh nhìn hình bóng nhỏ bé ấy từ đằng xa, nói với giọng không vui:
“Tiểu tử thối!”
Trầm ngâm một lúc, hắn bèn quay về phòng mình. Lần tu luyện hôm qua quả thật hao tổn rất nhiều tinh thần và sức lực. Cũng may hắn có sức khỏe và khí huyết hơn hẳn người bình thường cho nên mới có thể miễn cưỡng đứng dậy đi lại và nói chuyện, nếu đổi lại là người bình thường, chỉ sợ là nằm liệt trên giường khó mà dậy nổi.
Tuy việc tu luyện ấy đem đến cho cơ thể một áp lực vô cùng lớn, nhưng sáng hôm nay sau khi thức dậy, Vương Tông Cảnh cảm thấy hiệu quả đổi lại được từ trận hiểm tử hoàn sinh hôm qua vô cùng lớn. Linh khí trong kinh mạch và khí mạch rõ ràng là dồi dào hơn nhiều, so với việc tu luyện bình thường theo tuần tự trong quyển Thanh phong quyết với từng chút từng chút linh khí để đi một vòng chu thiên, thì hiệu quả chí ít cũng tăng lên gấp bội.
Có điều khi hắn đi ngang qua bên dưới cây liễu trong sân viện, trong lòng lại nghĩ, vẫn còn hai vấn đề cứ lẩn quẩn trong lòng hắn, mà không thể nào giải tỏa được:
Thứ nhất, pháp môn tu luyện này rõ ràng không hợp với qui tắc của đạo gia, nếu dùng bốn chữ “Dũng mãnh tinh tiến” để hình dung cũng chưa đủ, rõ ràng có vẻ như là “Cuồng loạn vô kị, bất chấp tất cả”, là một công pháp kì lạ khiến cho người ta phải tê cứng cả da đầu. Nếu như biết trước tình hình khi tu luyện pháp môn này, Vương Tông Cảnh quả thật không biết bản thân còn có dũng khí để tu luyện hay không.
Thứ hai, cũng là một vấn đề cổ quái luôn bám lấy Vương Tông Cảnh, đó chính là vấn đề trên người của Tiểu Đỉnh. Cậu bé này rõ ràng cũng tu luyện công pháp ấy, trong khi bản thân hắn dựa vào một thân thể cường tráng hơn người, bao gồm cả kinh mạch khí huyết được máu rắn cường hóa mới có thể miễn cưỡng chịu đựng được sự dày vò của công pháp quái dị này, vậy mà Tiểu Đỉnh tuổi vẫn còn nhỏ lại có thể chịu đựng được mà trông không có gì khác lạ cả?
Chẳng lẽ kinh mạch của cậu bé còn mạnh hơn nhiều so với Vương Tông Cảnh hay sao?
Vương Tông Cảnh bất chợt dừng bước ngay giữa sân viện, đứng phía dưới cành liễu chau mày suy tư, trầm ngâm một lúc, nhưng vẫn không giải thích được. Cuối cùng vẫn tự lắc đầu cười khổ, chỉ đành biết quy nguyên nhân là do bản thân kiến thức quá ít mà thôi. Thanh Vân môn là danh môn ngàn năm, tàng long ngọa hổ, có lẽ cha mẹ của Tiểu Đỉnh cũng là cao nhân lợi hại nào đó chăng?
Chỉ là, bản thân mình có nên tiếp tục tu luyện tiếp loại công pháp kì lạ này hay không? Trong đầu Vương Tông Cảnh nhanh chóng thoáng qua ý niệm này, cứ nghĩ đến “thảm cảnh” tu luyện ngày hôm qua, hắn bất chợt rùng mình một cái, vì dù sao cái cảm giác khổ sở như bị lăng trì ấy không phải người bình thường có thể chịu đựng được. Nếu không phải mấy năm nay hắn đã từng rèn luyện tính cách kiên nhẫn chịu đựng, cộng với nỗi đau tương tự mà năm xưa lúc ngâm mình trong máu rắn đã từng nếm trải qua, miễn cưỡng có thể coi như là đã có chút kinh nghiệm, thì còn lâu hắn mới có thể chịu đựng được, để rồi cuối cùng cũng kiên trì tu luyện pháp môn kì dị này hết một chu thiên.
Thế nhưng pháp môn tu luyện này đối với cơ thể lại gây ra áp lực to lớn như vậy, cho dù kiên trì khắc khổ tu luyện vì mục đích để có thể vào được Thanh Vân môn, một lần hai lần thì không sao, còn nếu như cứ ngày này qua ngày khác tu luyện như vậy, cho dù là hắn thì sợ rằng bản thân có lẽ sẽ không chịu đựng nổi.
Cứ thế suy tới nghĩ lui, bao nhiêu ý niệm cứ cuồn cuộn trổi dậy trong lòng, khiến cho Vương Tông Cảnh cảm thấy rối như tơ vò. Đến sau cùng hắn chỉ đành lắc đầu cười khổ, sau đó quay về phòng, trèo lên giường nằm, gác tay lên trán và ngủ một giấc.
Ngày thứ hai, sau khi thức dậy hắn cảm thấy toàn thân quả nhiên năng lực đã khôi phục lại mạnh mẽ như yêu thú. Cơn mệt mỏi của ngày hôm qua đến hôm nay đã gần như hồi phục hoàn toàn. Hắn chần chừ trong phòng một hồi, cuối cùng vẫn không dám khinh suất thử lại pháp môn tu luyện kì lạ ấy, bèn dùng công pháp ban đầu được ghi trong thanh phong quyết tu luyện một lần.
Lần tu luyện này vô cùng trôi chảy, thậm chí bản thân hắn cũng cảm thấy dễ dàng đến mức có chút ngoài ý muốn. Hắn cảm nhận được thiên địa linh khí nhanh hơn nhiều so với bình thường,lúc hấp thụ vào cơ thể cũng rất thuận lợi, hắn khống chế từng luồng linh khí lưu chảy trong người, cũng dễ dàng hơn nhiều so với mọi khi. Hằn cảm thấy có gì đó rất là kì lạ, tựa hồ như sau khi trải qua một lần tu luyện khắc cốt ghi tâm đến mức chết đi sống lại, đến giờ pháp môn tu luyện bình thường như vậy đối với bản thân Vương Tông Cảnh mà nói, có vẻ như mọi thứ đều trở nên đặc biệt dễ dàng.
Cảm giác dễ dàng tuy là dễ dàng, nhưng hiệu quả của thanh phong quyết vẫn cứ như vậy, dòng linh khí mỏng như tơ nhện ấy sau một chu kì dịch chuyển trong cơ thể, hiệu quả cũng chẳng khác gì tơ nhện, cảm giác sau khi tu luyện quả thực kém xa rất nhiều so với cái pháp môn tả môn kì quái kia.
Thả lỏng người, Vương Tông Cảnh bèn tùy ý nằm xuống giường, nhắm mắt lại để nghỉ ngơi, đầu óc cứ quay cuồng, đồng thời trong lòng cũng vô cùng rối bời. Cứ thế sau một hồi, đột nhiên bên ngoài vọng vào tiếng gõ cửa, cùng lúc có một giọng nói vọng vào:
“Tiểu đệ, đệ có ở trong đó không?”
Vương Tông Cảnh xoay người bật dậy, nhanh chóng bước ra mở cửa, trông thấy người đứng trước cửa quả nhiên là Vương Tế Vũ với vẻ mặt niềm nở. Hắn bất chợt cười lên và nói:
“Tỉ tỉ, tỉ đến rồi à.”
Vương Tế Vũ mỉm cười, bước vào trong, nhìn một lượt khắp phòng, rồi bèn trách móc Vương Tông Cảnh:
“Trời nóng như vậy, đệ lại không có chút đạo hạnh trên người, cho dù không có mở cửa thì cũng nên mở cửa sổ cho thoáng khí, nếu không ngộp chết thì sao?
Nói đoạn, Vương Tế Vũ đi đến bên cửa sổ, đẩy hai cánh cửa ra, lập tức một làn gió nhẹ thổi vào, đồng thời cũng khiến cho căn phòng vốn âm u trở nên sáng sủa hơn nhiều.
Vương Tông Cảnh đi sau lưng cô cười và nói:
“Tỉ, hôm nay tỉ được nghỉ, không cần phải trực ca đúng không?”
Vương Tế Vũ gật gật đầu và nói:
“Đúng vậy.”
Kể từ lúc Vương Tông Cảnh vào trong Thanh Vân biệt viện chính thức bắt đầu hội thi Thanh Vân, mỗi khi rảnh rỗi Vương Tế Vũ đều ghé qua thăm nom. Đối với người đệ đệ ruột duy nhất này, nàng thương yêu hết lòng. Kì thực theo qui tắc của Thanh Vân môn, những đệ tử đến tham gia hội thi Thanh Vân sau khi đã vào trong Thanh Vân biệt viện, nhất là sau khi hội thi Thanh Vân chính thức mở màn thì không cho phép người khác tự ý vào thăm nom. Cũng chỉ vỉ bản thân Vương Tế Vũ là đệ tử Thanh Vân, sư tôn lại là trưởng lão chức cao quyền trọng trong môn phái, ai quen biết nàng cũng phải nể mặt vài phần, cho nên nàng mới có thể lâu lâu ghé qua thăm đệ đệ.
Vương Tế Vũ quay đầu nhìn sang Vương Tông Cảnh, lúc mới bước vào vốn không phát hiện ra, nhưng lúc này đôi mày của nàng chợt chau lại, giống như cảm giác được điều gì đó, rồi lại nhìn chăm chăm đôi mắt của Vương Tông Cảnh, rồi “í” một tiếng và hỏi:
“Tiểu đệ, sao sắc mặt của đệ khó coi quá vậy?”
Vương Tông Cảnh có hơi cảm thấy lúng túng. Không ngờ đã sau hai ngày nhưng tỉ tỉ vẫn có thể nhận ra được điểm bất thường. Hắn vốn định nói ra sự thật, nhưng vừa định mở miệng, bèn trông thấy thần thái quan tâm trên mặt của Vương Tế Vũ, hắn bèn dừng lại một lát, rồi theo bản năng bèn nói khác đi:
“Tỉ à, đệ không sao, cũng là do hai hôm nay ngủ không được ngon mà thôi.”
Đôi mày xinh đẹp của Vương Tế Vũ chau lại, nhìn qua hắn một lượt, sau đó thở phào, rồi tiếp đó nắm tay kéo đệ đệ đến bên cạnh bàn và ngồi xuống. Nàng nói:
“Tiểu đệ, tỉ biết từ nhỏ tính tình của đệ rất hiếu động, và cũng biết trong lòng đệ rất muốn thắng trong hội thi Thanh Vân này để được gia nhập Thanh Vân môn. Thế nhưng có một số việc không thể vội vã được. Trong tu luyện kị nhất là tu luyện vội vã hấp tấp, đừng có đi theo con đường tà đạo, có biết không?’
Trong lòng Vương Tông Cảnh chợt run lên, sắc mặt có chút biến đổi. Có điều nhìn thấy vẻ mặt đầy quan tâm của Vương Tế Vũ , ân cần dặn dò, và cũng có vẻ không giồng phát hiện ra bí mật gì, cho nên hắn do dự một lúc, vẫn là gật gật đầu và nói:
“Đệ hiểu rồi, tỉ yên tâm.”
Vương Tế Vũ mỉm cười và nói:
“Đệ hiểu thì tốt. Nhưng dù sao đệ cũng may mắn, lúc tỉ xuống núi vừa đúng lúc gặp được sư phụ, hôm nay tâm trạng lão nhân gia người rất tốt, tỉ lại năn nỉ vài câu, nên người mới cho tỉ một thứ rất hay, nên bèn đem đến cho đệ.”
Nòi xong bèn nhoẻn miệng cười, rồi từ trong người lấy ra một vật. Vương Tông Cảnh đưa mắt nhìn vào, chợt ngơ ngác. Hắn trông thấy Vương Tế Vũ đưa tay lấy ra một cái hồ lô màu vàng đặt lên bàn, nhìn từ bên ngoài trông rất giống cái hồ lô đựng bích cốc đan mà mỗi ngày bản thân hắn đều dùng, nên bất chợt có chút ngạc nhiên và nói:
“Tỉ tỉ, không cần đem bích cốc đan cho đệ nữa, chỗ đệ cứ đến đúng mỗi tháng đều có phát cả đấy…”
Nói chưa dứt lời, bèn trông thấy Vương Tế Vũ trừng hắn một cái, Vương Tông Cảnh cũng tự cảm thấy có vẻ như mình đã nhầm, suy nghĩ một hồi, bèn cười và hỏi:
“Tỉ à, chẳng lẽ bên trong có chứa đựng cái gì đó quý giá hay sao?”
Vương Tế Vũ bèn đẩy cái hồ lô về phía hắn và nói:
“Đồ ngốc, đệ hãy tự mà xem đi.”
Vương Tông Cảnh cầm lấy hồ lô, ngắm nhìn sơ qua lúc, hắn phát hiện nếu như chỉ xét riêng về cái hồ lô này thì quả thật rất giống với cái hồ lô đựng bích cốc đan của mình. Sau đó hắn bèn đưa tay mở nắp ra, còn chưa kịp đưa mũi vào ngửi thử, thì đã cảm thấy có một mùi thuốc thơm nồng bay ra, rất khác với cái mùi vị thanh đạm của bích cốc đan.
“Đây là….” Vương Tông Cảnh tay cầm hồ lô, ngẩng đầu nhìn Vương Tế Vũ, ánh mắt như đang muốn dò hỏi.
Vương Tế Vũ có chút mỉm cười, bèn nói:
“Thứ đựng trong hồ lô này, là một loại đan dược khác do chính sư phụ tỉ luyện thành, tên gọi là “dưỡng nguyên đan”, bên trong có chín loại linh dược, được điều chế theo phương pháp bí truyền của Thanh Vân môn, rất tốt cho việc tu dưỡng và củng cố nguyên khí, công hiệu hơn bích cốc đan rất nhiều, đệ phải cất kĩ đấy.”
Dừng một lúc, nàng lại tiếp tục nói:
“Loại đan dược này không giống bích cốc đan, công hiệu của thuốc rất linh nghiệm, có thể coi là linh đan của tiên gia đấy, không nên cho người ngoài nhìn thấy, vì thế mà tỉ mới lấy cái hồ lô vàng này đựng để mang đến cho đệ. Đệ đừng nên cho ai biết, nếu không thì chuyện sẽ rắc rối to đấy.”
Vương Tông Cảnh chợt cảm thấy ấm lòng, đưa mắt nhìn Vương Tế Vũ với vẻ đầy cảm kích. Vương Tế Vũ chỉ mỉm cười, rồi sau đó chợt mắng yêu:
“Đệ nhìn tỉ như vậy để làm gì?”
Vương Tông Cảnh không nói gì, chỉ nhìn nàng cười, rồi sau đó cúi đầu nhìn xuống cái bình hồ lô đang cầm trong tay, đậy nắp bình lại, im lặng một lúc, bèn cười nói:
“Tỉ, tỉ yên tâm, đệ tự biết là không thể cho ai trông thấy. Cũng may là có tỉ ở đây, đệ lần này coi như là lời to rồi.”
Vương Tế Vũ mỉm cười và nói:
“Chuyện này tỉ tỉ làm thì có đáng là gì chứ. Hiện nay trong Thanh Vân biệt viện này, những người có gia thế có trợ lực không biết là có biết bao nhiêu người. Đệ cho rằng bọn họ mỗi ngày đều uống loại bích cốc đan ấy sao?”
Vương Tông Cảnh ngơ người một lúc, nhất thời trở nên trầm mặc.
Vương Tế Vũ nhìn hắn và nói:
“Sao vậy, tiểu đệ, nhìn không thấu sao?”
Vương Tông Cảnh lại im lặng một lúc, sau đó ngẩng đầu lên cười và điềm đạm nói:
“Không có gì là nhìn không thấu cả.”
Vương Tế Vũ nhìn hắn một lúc, sau đó mới gật đầu và nói:
“Ngày thường mỗi ngày đệ chỉ nên uống một viên dưỡng nguyên đan này, tốt nhất là nên uống trước khi tu luyện, như vậy hiệu quả sẽ rất cao, đồng thời cũng rất có ích trong việc giảm thiểu mệt mỏi sau mỗi lần tu luyện, bổ sung nguyên khí và tinh thần.”
Nói đến đây, nàng dừng lại một chút, sau đó lại hỏi:
“Hiện giờ công pháp thanh phong huyết ấy, mỗi ngày đệ có thể tu luyện bao nhiêu lần?”
Vương Tông Cảnh chần chứ một lúc rồi trả lời:
“Hai lần, trên sách viết vậy mà, và tốt nhất là hai chu thiên một ngày.”
Vương Tế Vũ im lặng vài phút, rồi gật gật đầu và nói:
“Sau khi đệ bắt đầu dùng ‘Dưỡng nguyên đan’, số lần mỗi ngày đệ tu luyện, hãy tăng lên thành ba lần đi.”
Vương Tông Cảnh ngạc nhiên ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên mặt tỉ tỉ nở một nụ cười nhạt, nhưng thần sắc của nàng rõ ràng là tràn đầy lòng tự tin mà không hề có một chút do dự. Vương Tông Cảnh đương nhiên là không nghi ngờ tỉ tỉ có lòng hại hắn, chỉ là lúc này trong lòng hắn chợt nhớ đến mấy người gọi là thiên tài trong cảnh giới tu hành mà mấy ngày trước Ba Hùng đã từng nói đến, sau đó hắn lại nhìn vào cái hồ lô đựng dưỡng nguyên đan này, nhất thời cảm thấy trong lòng cảm xúc đan xen, khóe miệng cũng cảm thấy có vị đắng chát.
“Đệ hiểu rồi, tỉ à, xin tỉ yên tâm.”
Sau khi hắn hít thở sâu một hơi, bèn ngẩng đầu dậy, nở một nụ cười, gật gật đầu với Vương Tế Vũ.
Ánh mắt Vương Tế Vũ nhìn hắn đầy yêu thương, sau đó đứng dậy và nói:
“Thôi được, không còn sớm nữa, tỉ cũng sắp phải trở lên núi rồi. Mấy ngày nữa, tại địa giới Tẫn Vân châu của Đông Hải sẽ có một môn phái gọi là “Hao Thiên Kiếm Phái” đến thăm viếng Thanh Vân môn, cho nên mấy ngày nay phải có sự chuẩn bị. Thời gian tới có lẽ tỉ sẽ không thể đến thăm đệ được rồi.”
Vương Tông Cảnh cười và nói:
“Không sao ạ, đệ cũng đã lớn như vậy rồi, tỉ tỉ còn gì mà không yên lòng chứ?”
Vương Tế Vũ nhìn hắn một lát, ánh mắt đung đưa, long lanh, tràn đầy tình thương yêu, nàng suy nghĩ một hồi rồi lại nói:
“Trong hồ lô ấy có tổng cộng sáu mươi viên dưỡng nguyên đan, đủ cho đệ dùng trong hai tháng đấy. Đến lúc đó, tỉ ắt sẽ có cách đem đan dược mới đến cho đệ, đệ chỉ cần an tâm tu luyện là được rồi.”
Vương Tông Cảnh gật đầu và nói:
“Đệ biết rồi.”
Tỉ đệ hai người cùng bước ra cửa phòng, sau đó đi dọc qua dãy hành lang đi ra cửa viện. Vương Tế Vũ đứng tại bậc tam cấp ngăn Vương Tông Cảnh lại và nói:
“Đệ đừng tiễn nữa, tỉ một mình đi ra được rồi. Đúng rồi, nếu như ở trong biệt viện này quá nóng bức khó chịu, mấy ngày nữa sẽ là mùng mười tháng tám, cách nơi đây không xa tại thành Hà Dương mỗi năm một lần có một “lễ tế thần sông”, rất là náo nhiệt, đệ cũng có thể qua đó xem thử.”
Vương Tông Cảnh cười và nói:
“Được ạ, nhưng theo qui định của hội thi Thanh Vân, những đệ tử Thanh Vân bọn đệ không được rời khỏi Thanh Vân biệt viện quá xa.”
Vương Tế Vũ cười và nói:
“Nói cũng phải, nhưng mà lễ tế thần sông ấy quả thật rất là náo nhiệt, đồng thời thành Hà Dương cách Thanh Vân sơn không xa, quanh năm tín phụng tam thanh đạo giáo, các phụ lão trong thành cũng thường xuyên thỉnh mời các vị trưởng lão trong môn đến đấy để chủ trì buổi tế lễ. Cho nên trong Thanh Vân môn, mỗi khi đến ngày này, thường xuyên có rất nhiều đệ tử đến thành Hà Dương trước để xem qua lễ vật. Như qui định của năm trước, những đệ tử tham gia hội thi Thanh Vân, cũng có lẽ được phép đến đó góp vui.”
Vương Tông Cảnh “ừm” một tiếng và nói:
“Thì ra là vậy.”
Vương Tế Vũ mỉm cười và nói:
“Được rồi, không nói nhiều nữa, tỉ đi trước đây.”
Nói xong nàng bèn quay người đi xuống bậc thềm đá, đi về hướng cổng chính của Thanh Vân biệt viện.
Vương Tông Cảnh nhìn theo bóng hình của nàng, trong lòng chợt rung động và nhớ đến một chuyện, không kiềm được bèn chạy vội lên trước gọi Vương Tế Vũ dừng lại, cười và nói:
“Tỉ, đệ có một việc luôn nghĩ không thông, hôm nay vừa đúng lúc hỏi tỉ luôn.”
Vương Tế Vũ có chút ngạc nhiên, nhìn cậu và nói:
“Sao thế?”
Vương Tông Cảnh nói với giọng nghiêm túc:
“Tỉ, tỉ rõ ràng có thễ cưỡi kiếm bay trở về núi, cho dù tỉ đi đến cổng Thanh Vân biệt viện cũng vẫn là sẽ cưỡi kiếm bay về, mà tại sao lại phải đi đến bên ngoài biệt viện mới có thễ thi triển công pháp, rồi mới cưỡi kiếm bay lên chứ? Sao không thể trực tiếp cưỡi kiếm tại đây chứ?”
Vương Tế Vũ trừng mắt nhìn cậu, nói với vẻ không vui:
“Là việc này sao? Ngốc ạ, bổn môn từ lâu đã có qui định, không cho phép đệ tử bổn môn cưỡi kiếm bay lượn trong phạm vi cách Thanh Vân biệt viện hai mươi trượng. Kì thực nơi cấm bay không chỉ có nơi này, phần lớn những nơi cửa khẩu trọng địa quan trọng của bổn môn, bây giờ cũng đã đưa ra thêm qui định, không cho phép đệ tử Thanh Vân tùy tiện cưỡi kiếm bay đến gần, thông thường đều phải đi bộ. Cái khác thì không nói, hôm đó đệ có trông thấy Hồng Cầu ở trên Vân Hải không?”
Vương Tông Cảnh gật đầu đáp:
“Nhớ chứ, Hồng Cầu ấy là một trong Thanh Vân lục cảnh, quả thực vô cùng tráng lệ và hùng vĩ.”
Vương Tế Vũ đáp:
“Bên kia của Hồng Cầu chính là Bích Thủy Hàn Đàm, nơi ở của ‘Thủy kì lân’ là linh thú chấn sơn của bổn môn, ngoài ra còn có cả điện Ngọc Thanh cũng nằm ở bên đấy nữa. Tất cả những gì nằm ở bên kia núi đều không cho phép bất kì ai cưỡi kiếm tiếp cận cả.”
Nói đến đây, nàng nhìn qua xung quanh, kề sát Vương Tông Cảnh khẽ giọng nói:
“Đệ đừng cho rằng đó chỉ là những môn quy nói suông mà thôi, nếu quả thật có ai đó phạm quy bay qua đó, chỉ e rằng là tính mạng sẽ khó giữ.”
Vương Tông Cảnh chợt giật mình, theo bản năng ngước đầu lên nhìn lên, trực tiếp trông thấy trên đỉnh đầu là bầu trời xanh mênh mông, trời xanh mây trắng, gió mát thổi đến, ngoài ra thì chẳng còn phát hiện ra gì cả. Vương Tế Vũ đứng bên cạnh vỗ vào đầu hắn một cái, và nói:
“Được rồi, đừng nhìn nữa, Thanh Vân môn vang danh thiên hạ mấy ngàn năm, lưu truyền đến nay, có những nhân vật lợi hại nào hay có những pháp bảo đạo thuật cấm kị lợi hại gì, thì đều không có gì lạ cả. Đệ chỉ cần ghi nhớ những qui tắc này, đừng có khinh suất dấn thân vào nguy hiểm, càng không được xúc phạm môn qui, có biết không?”
Vương Tông Cảnh lại đưa mắt nhìn lên trời, thở một hơi dài, gật đầu và nói:
“Đệ biết rồi.”
Vương Tế Vũ mỉm cười, lúc này mới quay người rời khỏi.
* * *
Nhìn theo hình bóng Vương Tế Vũ cho đến khi nàng đi khuất ở đằng xa, Vương Tông Cảnh mới quay trở về sân viện. Trên đường đi về phòng mình, ánh mắt hắn lướt nhìn qua, trông thấy cửa sổ của phòng chữ thủy không biết đã mở ra từ lúc nào, thiếu nữ xinh đẹp dịu dàng ấy vẫn như thường ngày, ngồi dựa vào cửa sổ đọc sách, điềm đạm thanh tĩnh.
Nghe thấy tiếng bước chân của Vương Tông Cảnh, Tô Văn Thanh ngước đầu lên, tiếp đó nở một nụ cười, gật đầu nhẹ với hắn thay cho lời chào hỏi. Vương Tông Cảnh chợt dừng bước, nhìn kĩ thiếu nữ này. Ban đầu khi nhìn nàng, chỉ cảm thấy nàng dung mạo xinh đẹp, tính cách ôn hòa. Nhưng lúc này nhìn kĩ, lại phát hiện ra một vẻ thần bí khó mà miêu tả bằng lời. Trong đầu Vương Tông Cảnh chợt hiện ra những ý nghĩ, miệng cười và hỏi:
“Tô cô nương, thường trông thấy cô ngồi đây đọc sách, chẳng lẽ đều đang xem Thanh phong quyết sao?”
Tô Văn Thanh vội đưa mắt lên nhìn Vương Tông Cảnh, ánh mắt long lanh dao động, nhưng lại mỉm cười và nói:
“Vương công tử nói đùa rồi, cái tôi xem không phải là Thanh phong quyết, chẳng qua là do tiểu nữ đây bình thường rất thích xem sách, cho nên mới sẵn tiện lấy quyển tạp kí của tiền nhân xem qua thôi.”
Vương Tông Cảnh “ừm” một tiếng, sau đo đột nhiên hỏi:
“Không biết Tô cô nương gần đây lúc tu luyện vẫn thuận lợi chứ?”
Tô Văn Thanh nhìn hắn, ánh mắt long lanh, trong vắt như nước, nhưng lại như có vẻ âm thầm đùa cợt, mỉm cười và nói:
“Vẫn tốt, Vương công tử thì sao?”
Vương Tông Cảnh giương mày và nói:
“Ừm, tôi cũng tạm được thôi.”
Tô Văn Thanh mỉm cười, không nói gì, Vương Tông Cảnh cũng không có ý nói chuyện tiếp nên nói:
“Vậy tôi về phòng trước đây.”
Tô Văn Thanh nhè nhẹ khom người và nói:
“Công tử đi thong thả.”
Vương Tông Cảnh gật gật đầu, quay người đi về phòng của mình. Tô Văn Thanh từ đằng sau nhìn theo hình bóng của hắn, ánh sáng nhè nhẹ dao động lóe lên từ ánh mắt của nàng, cũng không biết đang nghĩ gì. Một lúc sau, nàng điềm đạm cười một cái, thu ánh nhìn về, tiếp tục nhìn xuống quyển sách đang cầm trên tay, tiếp tục lặng lẽ xem sách.
Cũng lúc này, tại một nơi khác của Thanh Vân biệt viện, trong một căn viện vắng vẻ và khá bình thường, bên trong căn phòng chữ hỏa, ánh sáng vẫn yếu ớt âm u như ngày thường, cho dù là giờ đang là ban ngày, tựa hồ như vẫn không thể chiếu rọi vào nơi này.
Phía sâu trong căn phòng, trên chiếc giường gỗ thông bằng phẳng, một hình bóng thon thả đang co rút lại, mặt mũi có chút lờ mờ, chỉ thoáng trông thấy thiếu nữ ấy đang nhắm mắt, hơi thở bình thường nhưng dai dẳng, dường như đang ở trong cõi mộng.
Trong cái nơi thoắt ẩn thoắt hiện, âm u sâu thẳm, một luồng sáng đỏ nhạt như lóe lên ở sau lưng thiếu nữ đang say ngủ. Mặc dù cách một lớp áo nhưng vẫn có thể trông thấy ánh sáng đỏ sau lưng nàng đang chuyển động. Nét mặt nàng trông có chút đau đớn, nhưng cùng lúc, một luồng sáng đậm ngay trước ngực cô gái cũng từ từ sáng rực lên. Đó chính là mảnh ngọc hình rồng dán chặt trên da thịt nàng, trông như đột nhiên sống lại vậy. Nó hút những ánh sáng đỏ rực vào, mắt rồng cũng đỏ lên, âm thầm hút hết những luồng sáng vào bên trong mảnh ngọc. Thần sắc của thiếu nữ cũng từ từ trở nên hòa hoãn, sắc mặt trở lại vẻ bình yên, đồng thời khắp người như bị thấm đẫm một cái gì đó, ẩn hiện lóe lên ánh sáng yếu ớt mờ nhạt, nhưng sau đó nhanh chóng tan biến ra, không nhìn thấy nữa.
Ánh sáng đỏ ẩn hiện ở vùng lưng của thiếu nữ, cứ sau mỗi một hồi là lại thức tỉnh một lần, nhưng mà mỗi lần như vậy đều bị mảnh ngọc hình rồng tiêu trừ. Trong khoảng thời gian này, thiếu nữ vẫn ngủ một cách bình yên, chỉ là đôi lúc nằm mộng, khóe miệng nàng lại nhép nhép vài cái, và nói mê một vài câu gì đó nhưng không thể nghe rõ là gì, cứ như những hạt sương sớm âm thầm rơi xuống, rơi rớt vào trong bóng đêm mênh mông, mà không hề có ai có thể nghe thấy cả.