STT 141: CHƯƠNG 141: VỪA THẤY ĐÃ YÊU, GẶP LẠI NƠI ĐÂU?
Hứa Đình Sinh gặp lại Kiều Dĩnh ở cổng khu C, trong ánh hoàng hôn đỏ rực. Nàng đứng đó, mặc một chiếc áo khoác màu vàng nhạt, trong lòng ôm mấy quyển sách, vai tựa vào tường, mái tóc dài đến eo được nắng chiều nhuộm một sắc đỏ nhàn nhạt.
Dường như trong đời mỗi người đều sẽ gặp một người như vậy, một người mà định sẵn sẽ không có kết cục hạnh phúc mỹ mãn, nhưng lại cứ dây dưa không dứt.
Kiều Dĩnh chính là người đã dây dưa không dứt với Hứa Đình Sinh ở kiếp trước.
Hai người vừa gặp đã yêu vào tháng mười một năm nhất, đến năm hai khai giảng thì chia tay, năm ba lại quay về bên nhau, năm tư lại chia tay một lần nữa. Một tháng trước khi tốt nghiệp, với tâm thế "kỷ niệm lần cuối", cả hai đã cùng nhau trải qua những ngày tháng đại học cuối cùng.
Đó là một trạng thái kỳ quái, gần giống như thích bị ngược đãi. Cả hai rõ ràng đều sợ chết khiếp những nỗi đau và sự giày vò lẫn nhau khi ở bên nhau, nhưng lại chẳng thể nào buông tay.
Hứa Đình Sinh đến giờ vẫn nhớ như in cuộc điện thoại của Kiều Dĩnh vào đêm trước ngày nàng kết hôn.
"Ngày mai em lấy chồng rồi."
"Ừ."
"Anh xem, chúng ta hành hạ giày vò nhau, cuối cùng vẫn hỏng bét."
"Thật ra chúng ta đều biết sẽ có ngày hôm nay mà."
"Đúng vậy, đã sớm biết, chỉ là mấy năm đó không cam lòng thôi."
"Giờ thì tốt rồi."
"Ừm."
Sau lưng Kiều Dĩnh có một nốt ruồi son. Hứa Đình Sinh từng nghĩ nàng rồi sẽ trở thành một Tam Mao hay Trương Ái Linh, nhưng cuối cùng, nàng dành hết mọi tâm tư sướt mướt và sự giày vò không dứt của một nữ văn thanh cho Hứa Đình Sinh, để rồi lại có thể bình thản chung sống, giúp chồng dạy con bên một người đàn ông khác.
Vậy nên, "lỡ làng" rốt cuộc là lỗi của ai?
Sau khi kết hôn, Kiều Dĩnh chỉ liên lạc với Hứa Đình Sinh một lần duy nhất, gửi một bài thơ qua tin nhắn.
"Em đang rất nhớ anh,
Khi anh ngủ gật trên chuyến tàu hỏa,
Khi em mặc áo cưới, mặt rạng ngời nụ cười.
...
Em đang rất nhớ anh,
Khi em đi qua con đường rợp bóng cây ngày xưa,
Khi anh bước qua cầu Nại Hà sau này."
(Anh đoán xem tên bài thơ này là gì?)
Hứa Đình Sinh trả lời: Không phải là "Em đang rất nhớ anh" sao? Thế thì anh chịu, đoán không ra.
Kiều Dĩnh trả lời: Em muốn anh đi chết đi.
Hứa Đình Sinh trả lời: Anh đã nói mà, đang yên đang lành sao lại có cầu Nại Hà.
Kiều Dĩnh không trả lời nữa, đó cũng là màn cuối cùng cho cuộc dây dưa ấy.
Nàng là người mà Hứa Đình Sinh muốn gặp nhất, và cũng không muốn gặp nhất sau khi trở về lần này.
Hứa Đình Sinh ngồi xuống ở bên kia đường, châm một điếu thuốc.
Kiều Dĩnh dường như đang đợi ai đó, nàng cứ đứng mãi ở đấy.
"Cô ấy thế mà lại học được cách đợi người khác," Hứa Đình Sinh nghĩ thầm, bất giác cười khổ.
Kiếp trước lúc còn yêu nhau, toàn là Hứa Đình Sinh đợi nàng. Có lần nàng nói muốn ăn kem, Hứa Đình Sinh liền mua rồi đứng dưới lầu ký túc xá đợi.
Cây kem đầu tiên chảy hết, nàng vẫn chưa xuống. Hứa Đình Sinh lại đi mua cây thứ hai. Cây thứ hai cũng chảy hết, nàng vẫn chưa tới. Hứa Đình Sinh mua cây thứ ba. Cuối cùng nàng cũng đến, Hứa Đình Sinh đợi nàng đi tới trước mặt, rồi ném thẳng cây kem thứ ba vào thùng rác ngay trước mắt nàng.
Đó là lần chia tay đầu tiên của hai con người thất thường này.
Kiều Dĩnh đã đứng đó hơn 20 phút. Hứa Đình Sinh ngỡ nàng đang đợi một chàng trai nào đó, nhưng kết quả, người đến lại là một cô gái. Kiếp trước cô gái này là bạn thân của Kiều Dĩnh, nên Hứa Đình Sinh cũng nhận ra.
Hai người gặp nhau rồi băng qua đường, đi về phía vỉa hè bên Hứa Đình Sinh, sau đó lướt qua người anh.
"Anh chàng kia hình như cứ nhìn cậu mãi," cô bạn nói với Kiều Dĩnh.
"Tớ phát hiện ra từ sớm rồi, nhưng tiếc là không phải gu của tớ," Kiều Dĩnh đáp.
Hứa Đình Sinh nghe được đoạn đối thoại này, trong lòng ngổn ngang: "..., kiếp trước không phải cô nói vừa gặp đã yêu sao? Đồ lừa đảo, đọc nhiều tiểu thuyết tình cảm quá nên bị bệnh à, lúc lừa tôi chắc đến cả bản thân cũng tin sái cổ luôn nhỉ."
Đây chính là điểm đáng sợ của các nữ văn thanh, họ biến cuộc sống thành một kịch bản, tài đến mức có thể lừa được cả chính mình. Mà nguyên nhân của những yêu hận dây dưa không dứt, chỉ đơn giản là vì một ngày đẹp trời nào đó, nàng lại nghĩ ra một kịch bản mới.
Thì ra, từng ký ức một cũng chỉ là kịch bản mà nữ chính muốn diễn. Hôm nay diễn cảnh hạnh phúc ngọt ngào, ngày mai diễn cảnh đẫm lệ chia tay, ngày kia có thể là trằn trọc không quên...
Vậy nên, câu chuyện của kiếp này, chính là như vậy, nhìn thấy nhau, rồi lướt qua nhau.
"Vừa thấy đã yêu cái con khỉ."
"Để rồi xem, lát nữa tôi sẽ gọi cho bạn trai cô, nói cho cậu ta biết sau lưng cô có một nốt ruồi son, xem cô có chết đi sống lại không."
Hứa Đình Sinh ấm ức mắng thầm hai câu, rồi lại thấy vui vẻ: Thật ra, như vậy cũng tốt.
...
Sau bữa tối, Hứa Đình Sinh về phòng 408. Anh còn chưa ngồi ấm chỗ đã bị lôi tuột xuống quán net trong trường ở dưới lầu 4.
Thời đại này, các trường đại học còn lâu mới đến mức mỗi người một máy tính trong ký túc xá, cộng thêm quy định của trường là sinh viên năm nhất không được mang máy tính, nên cả phòng 408 thực chất chỉ có một chiếc, mà lại là do Trương Phượng Bình lén lút mang vào.
Hứa Đình Sinh thực sự rất muốn ở lại phòng ngủ lâu hơn một chút, nhìn ngắm nhiều hơn một chút, nhưng không chống lại được sự nhiệt tình của đám bạn, đành phải liếc nhìn thêm vài cái, rồi lưu luyến tạm biệt chiếc giường vốn nên thuộc về mình.
Đến quán net, đám bạn cùng phòng lấy ra một chiếc thẻ sinh viên mượn được đưa cho Hứa Đình Sinh.
"Ở chỗ bọn mình, làm gì trong trường cũng phải dùng cái này," Vương Vũ nói.
"Tớ biết," Hứa Đình Sinh đáp.
"Nào, anh em mình làm quen trước đã."
Phó Việt nói rồi tạo một phòng fy_iceworld, đặt mật khẩu, đấu 4v4.
Ván đầu tiên bắt đầu, Hứa Đình Sinh tiện tay nhặt một khẩu súng dưới đất rồi xông lên theo đường bên phải.
"Pằng."
Tiếng súng ngắm vang lên, Hứa Đình Sinh lên bảng đếm số đầu tiên. Nhìn lại ID, người hạ gục mình lại là Trương Phượng Bình. Hứa Đình Sinh hơi ngơ ngác: Không thể nào? Trình bắn súng cùi bắp của Trương Phượng Bình mà.
"Chậc. Tôi chỉ bắn bừa một phát xuyên tường không cần ngắm thôi mà," Trương Phượng Bình thành thật nói.
Quả nhiên là vậy.
Từ ván thứ hai trở đi, Hứa Đình Sinh nhặt được một khẩu AK-47 rồi lao ra, sau đó gần như không phải đổi súng nữa, vì anh có chết lần nào đâu. Chiến tích vùn vụt tăng lên 18-1.
Mấy người phòng 408 nhìn nhau: Cái này... vớ được cả một Thương Thần rồi!
Đám bạn cùng phòng phấn khích, gào lên: "Hỏi xem đám bên kia có mở phòng không, vào bem bọn nó."
"Huynh đệ, đỉnh thật đấy, lát nữa trông cả vào cậu nhé," Phó Việt vỗ vai Hứa Đình Sinh nói.
"Thật ra đến năm tư cậu còn giỏi hơn tớ đấy."
Hứa Đình Sinh cười cười. Thật ra nếu so sánh trình độ ở cùng một giai đoạn, kỹ năng CS của Phó Việt luôn là tốt nhất trong mấy người, còn Hứa Đình Sinh chỉ tầm thứ hai, thứ ba.
Hầu hết sinh viên thời này, hồi cấp hai, cấp ba không có nhiều cơ hội tiếp xúc với quán net và game. Dù có thì cũng chỉ là thỉnh thoảng. Thông thường, phải đến khi lên đại học, họ mới thực sự có đủ thời gian, sức lực và điều kiện để tiếp xúc với game thường xuyên.
Cho nên, lý do Hứa Đình Sinh lúc này "thiên thần hạ phàm" chẳng qua là vì những người khác vẫn đang ở trình độ năm nhất mới tiếp xúc với CS không lâu, còn anh đã ở trình độ đỉnh cao của đời người vào năm tư... Mà nói đến đây, thật ra còn phải cảm ơn Trương Phượng Bình đã luôn rủ anh đi chơi cùng và toàn trả tiền net giúp anh.
"Vào đi, mật khẩu 123."
Nghe tiếng gọi, Hứa Đình Sinh thành thạo vào một phòng có tên là Dust 2.
Đội mà phòng 408 đối đầu chính là nhóm người mà kiếp trước Hứa Đình Sinh đã từng đối đầu. Hai bên không hiểu sao lại kết thù, thắng thì chế giễu, thua thì chửi bới, cà khịa nhau suốt cả năm nhất.
Sở dĩ đến năm hai thì dừng lại là vì cả hai bên đều có không ít người chìm đắm vào Mộng Ảo Tây Du.
Nhắc đến Mộng Ảo Tây Du, câu chuyện nổi tiếng nhất của phòng 408 là về Chung Hưởng. Hồi năm hai, cậu ta có "lần đầu tiên" với bạn gái, sau đó rất thành thật và nghiêm túc cho rằng, chuyện đó không vui bằng chơi Mộng Ảo Tây Du.
Thế là, sau đó cậu ta liên tục từ chối những lời ám chỉ và cả nói thẳng của bạn gái, ôm khư khư cái máy tính trong phòng trọ, sống dở chết dở, cho đến khi chia tay.
Đây là một câu chuyện điển hình của một kẻ "ế bền vững", đã từng diễn ra với vô số game thủ. Chính Vương Vũ cũng phải đến năm ba đại học mới hiểu, hóa ra "lần đầu tiên" của rất nhiều người đều như vậy...
Đáng tiếc, hối hận thì đã muộn.