Virtus's Reader

STT 193: CHƯƠNG 193: CHÚ CHÓ LÔNG VÀNG TÊN ĐÔNG ĐÔNG (2)

Hứa Đình Sinh vừa xuất hiện, Tiểu Hạng Ngưng đã lao vào lòng cậu. Hóa ra sự ỷ lại và tin tưởng... đã sâu đậm đến thế.

"Mấy người kia là ai?" Hứa Đình Sinh chỉ vào mấy tên lưu manh vặt rõ ràng đã bị dạy cho một trận đến mức sợ ngây người, hỏi Tiểu Hạng Ngưng. Giọng cậu có chút không vui, sợ cô bé có qua lại với những người này.

"Là bạn trai của Tô Nam Nam và anh họ cậu ta. Cậu ấy nói bạn trai cậu ấy tốt nghiệp cấp ba rồi không đi học nữa, ở ngoài xã hội rất lợi hại, nên gọi điện thoại tới, sau đó họ đến. Lát sau, những người kia cũng tới." Tiểu Hạng Ngưng rụt rè nói.

Hứa Đình Sinh nhìn sang Tô Nam Nam, cô bé cũng đang mang vẻ mặt xấu hổ và bất an.

"Con tuyệt đối không được qua lại với những người này nữa, hiểu chưa?"

Biết chuyện không liên quan đến Tiểu Hạng Ngưng, Hứa Đình Sinh mới thở phào nhẹ nhõm, lau nước mắt cho cô bé rồi ôn tồn dặn dò.

"Cháu xin lỗi. Cháu nghe lời, sẽ không đâu ạ." Tiểu Hạng Ngưng áy náy nhìn cậu, gật đầu lia lịa.

"Đừng sợ, con qua bên kia đi."

Hứa Đình Sinh đứng lên, Tiểu Hạng Ngưng níu lấy vạt áo cậu: "Đại thúc, chú đừng qua đó, bọn họ sẽ đánh người đấy."

"Không sao đâu, đại thúc không đi đánh nhau. Chúng ta đi nói lý lẽ thôi."

Hứa Đình Sinh nhẹ nhàng gỡ tay Tiểu Hạng Ngưng ra, đi lướt qua mấy tên lưu manh vặt thực chất cũng trạc tuổi mình, đến trước mặt phe đối phương.

Gã đầu trọc mập mạp cầm đầu phe đối phương cười khẩy: "Sao nào, mày là bạn trai của con nhỏ kia à? Đổi sang mày ra mặt sao? Có một mình mà cũng can đảm phết nhỉ."

"Tôi là thầy của con bé," Hứa Đình Sinh bình tĩnh nói, "Bọn chúng đều là trẻ con, anh xem, hay là mình đừng so đo nữa, chúng ta bàn về chuyện bồi thường đi."

Hứa Đình Sinh cảm thấy ở một mức độ nào đó thì bên mình đuối lý. Chưa nói đến chuyện con chó, nghe Tiểu Hạng Ngưng kể thì mấy tên côn đồ kia đến trước phe đối phương, với sự vô tri và ngang ngược của bọn chúng, chắc chắn đã làm càn gây chuyện.

Hơn nữa, Hứa Đình Sinh cũng không muốn làm gương xấu trước mặt Tiểu Hạng Ngưng, đánh đấm ẩu đả các thứ, dù sao cô bé vẫn còn nhỏ, một khi nhiễm phải thói quen này, lại cảm thấy mình có chỗ dựa, sẽ rất dễ khiến một đứa trẻ lạc lối.

Sở dĩ cậu gọi cho Trần Kiến Hưng và Phương Dư Khánh, một là để giữ lại bằng chứng và tạo áp lực dư luận, tránh hậu họa về sau, hai là đúng như cậu nói, để phòng ngộ nhỡ.

"Trẻ con? Mày nghĩ mày lớn hơn bọn nó bao nhiêu mà bày đặt làm thầy giáo." Gã đầu trọc nói, "Bàn chuyện bồi thường à, bàn với mày thì có ích gì?"

Lúc này Hứa Đình Sinh mới nhớ ra, bản thân mình thực ra cũng chỉ mới hai mươi tuổi, vừa rồi không để ý, lại tự coi mình là đại thúc.

"Có thể bàn được, anh cứ nói trước xem cụ thể phải bồi thường thế nào đi."

"Đứa trẻ con" Hứa Đình Sinh có chút lúng túng nói.

"Mày cũng được đấy, không giống mấy thằng nhóc lưu manh ngu xuẩn kia. Vậy được rồi, đưa năm vạn đây." Gã đầu trọc nói.

Hứa Đình Sinh nhìn người phụ nữ lẳng lơ đứng bên cạnh gã đầu trọc, quả thật có vài vết xước, nhưng cũng không đến mức...

"Anh xem thế này... cũng không cần nhiều đến vậy chứ?"

"Vốn dĩ không cần, nhưng vừa rồi mấy thằng côn đồ kia dọa bạn gái tao, còn tát cô ấy một cái, năm vạn... là còn nể mặt mày biết điều đấy, hiểu chưa?" Gã đầu trọc nói.

Hứa Đình Sinh quay đầu nhìn mấy tên lưu manh vặt đầu u trán sưng, miệng đầy máu, một tên trong số đó khẽ gật đầu với cậu.

Hứa Đình Sinh vỗ trán, bây giờ ngay cả cậu cũng muốn đập cho mấy tên ngu xuẩn này một trận, lần này, đúng là bên mình đuối lý thật rồi.

"Vậy thì năm vạn, các anh xem, ai đi cùng tôi lấy tiền." Hứa Đình Sinh nói.

Gã đầu trọc sững người, vừa định lên tiếng, ả đàn bà lẳng lơ bên cạnh đã bước lên một bước, nói: "Còn phải đánh chết con chó kia, nếu không thì miễn bàn." Tay ả chỉ về phía Đông Đông đang ở cạnh Tiểu Hạng Ngưng, Đông Đông không biết sống chết lại sủa thêm vài tiếng.

"Đi, đánh chết nó đi." Ả ta hậm hực với con chó.

Mấy gã đàn ông bên phe đối phương tìm gậy gỗ ven đường, đi về phía Đông Đông.

Tiểu Hạng Ngưng ôm chặt lấy Đông Đông, khóc òa lên.

Hứa Đình Sinh vội vàng chặn đối phương lại, nói: "Đừng dọa con bé. Bồi thường chúng ta có thể bàn lại, làm ơn đừng dọa trẻ con."

Để Tiểu Hạng Ngưng phải tận mắt chứng kiến Đông Đông mà con bé yêu quý bị người ta đánh chết ngay trước mặt, chuyện đó sẽ để lại bóng ma tâm lý và nỗi sợ hãi sâu sắc đến nhường nào? Hứa Đình Sinh không đời nào làm được.

Ả đàn bà lẳng lơ lại một lần nữa giành nói trước gã đầu trọc: "Mày là cái thá gì? Lên, đánh chết nó rồi nói tiếp."

Mấy gã đàn ông quay lại nhìn gã đầu trọc, ả đàn bà vội vàng khoác tay hắn nũng nịu.

"Vậy thì đánh chết rồi nói tiếp."

Gã đầu trọc phất tay về phía Hứa Đình Sinh, ra hiệu cho cậu tránh ra.

"Con bé thật sự vẫn là trẻ con, đừng làm khó nó."

Hứa Đình Sinh đứng yên tại chỗ.

"Tao bảo mày tránh ra."

Gã đầu trọc nghiêm giọng nói. Hứa Đình Sinh nghe ra được, đây mới thực sự là khí thế của người lăn lộn ngoài xã hội, không phải thứ mà mấy tên lưu manh vặt có thể so sánh.

"Khôn ca bảo mày tránh ra, có nghe không?"

Một gã đàn ông nói với Hứa Đình Sinh, đồng thời đưa tay đẩy một cái. Hứa Đình Sinh loạng choạng, rồi lại đứng vững. Một người phía sau đối phương tiến lên, trực tiếp đá một cước vào bụng Hứa Đình Sinh.

Hứa Đình Sinh đau đến hít một hơi khí lạnh.

Cậu từ từ đứng dậy, quay đầu mỉm cười nói với Tiểu Hạng Ngưng: "Hạng Ngưng ngoan, quay mặt đi, nhắm mắt lại, bịt tai vào." Tiểu Hạng Ngưng vừa khóc vừa lắc đầu, đứng dậy định chạy tới đỡ Hứa Đình Sinh, vẻ mặt cậu lập tức trở nên nghiêm túc: "Ngoan, nghe lời đại thúc."

Tiểu Hạng Ngưng do dự một chút, rồi "oa" một tiếng khóc lớn, được Tô Nam Nam bên cạnh kéo lại cùng quay người đi.

Hứa Đình Sinh đứng dậy từ dưới đất.

"Làm gì? Muốn liều một phen à?" Một gã đàn ông râu quai nón giễu cợt.

Hứa Đình Sinh cười cười, nói: "Đánh không lại, cũng không muốn ra tay trước mặt trẻ con."

Một đám người phá lên cười vang, xen lẫn trong đó là tiếng cười lả lơi của ả đàn bà lẳng lơ, ngay cả một tên lưu manh vặt đang nằm trên đất cũng lí nhí một câu: "Phế vật."

"Nghe thấy chưa? Ngay cả người của mày cũng nói mày là đồ phế vật... Lúc nãy nói chuyện, tao còn tưởng gặp được nhân vật nào, nói thật, tao chưa từng thấy thằng nào phế vật như mày... Thật đấy, lần đầu tiên tao gặp."

Ả đàn bà lẳng lơ vừa chỉ vào Hứa Đình Sinh vừa nói, vừa cười.

Nói không tức giận là nói dối, lòng dũng cảm để liều mạng đánh trả một trận cũng không phải là không có. Nhưng trong ký ức của Hứa Đình Sinh có một chuyện, năm mười lăm mười sáu tuổi, có lần cậu dắt em gái đi trên phố thì bị người đi xe máy va phải, cậu chửi một câu, sau đó bị đá một cước.

Đó là thời kỳ phim "Người Trong Giang Hồ" đang thịnh hành, Hứa Đình Sinh lại sống trong môi trường mà ai nấy đều sùng bái cái gọi là nghĩa khí giang hồ, bản thân cũng đang ở độ tuổi bốc đồng nhất. Vì vậy, dù đối phương là hai người lớn bước xuống từ xe máy, Hứa Đình Sinh vẫn rất "dũng cảm" xông lên liều mạng.

Em gái Hứa Thu Dịch vừa khóc vừa chạy tới che cho anh trai đang bị đánh, kết quả bị đối phương đẩy một cái ngã vào dải phân cách trên đường, đầu bị đập mạnh, máu tươi chảy ròng ròng. Đến nay, trên đầu em gái cậu vẫn còn một vết sẹo.

Lần đó, Hứa Ba không đánh Hứa Đình Sinh, chỉ hỏi cậu, nhìn em gái đi, rồi con thấy lòng dũng cảm mù quáng như thế, hay là lòng dũng cảm đến từ sự nhẫn nhịn vì người mình trân quý, cái nào mới là thật?

Sự bốc đồng ngu xuẩn gây ra tai họa, làm liên lụy đến người thân, vợ con, bạn bè, thực ra mãi mãi không thể so được với sự nhẫn nhịn để bảo vệ những người mình quan tâm. Một người đàn ông có thể gánh vác tủi nhục và đau khổ vì người mình trân quý khó hơn nhiều so với một phút bốc đồng, và cũng đáng ngưỡng mộ hơn nhiều.

Nếu bây giờ Hứa Đình Sinh liều mạng, rất có thể Tiểu Hạng Ngưng sẽ chạy tới che cho cậu, sẽ chạy tới kéo đối phương ra... lỡ như có chuyện gì thì sao? Ít nhất, cô bé cũng sẽ bị dọa sợ.

Vì vậy, đợi bọn chúng cười xong, Hứa Đình Sinh vẫn bình tĩnh nói: "Các anh xem, nếu các anh thật sự muốn ra tay, có thể để hai cô bé này đi trước được không... Các em ấy thật sự vẫn còn là trẻ con, tôi sợ các em ấy bị dọa. Hơn nữa, làm khó trẻ con, chuyện truyền ra ngoài cũng không hay ho gì."

Gã đầu trọc hơi do dự, ả đàn bà đã tự mình hùng hổ bước lên...

Sau đó, Hứa Đình Sinh lại bị đá thêm một cước.

"Chết tiệt, giày cao gót đúng là hung khí giết người."

Hứa Đình Sinh từ từ đứng dậy, vẫn chắn ở đó, không chịu tránh đường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!