STT 196: CHƯƠNG 196: EM RÕ RÀNG ĐANG Ở ĐÂY MÀ
"Lúc đầu anh không nghĩ tình hình sẽ thành ra thế này, ban đầu thật sự chỉ là chuyện nhỏ thôi." Hứa Đình Sinh yếu ớt giải thích.
Hắn đã bắt đầu lo lắng không biết phải đối mặt với sự chất vấn và phẫn nộ của ba mình thế nào.
"Đúng đúng đúng, vốn là chuyện nhỏ, chuyện rất nhỏ, mà chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến Hứa huynh đệ cả." Bị vây quanh, sợ mất mật, nhưng vẫn phải nghe mấy người kia tự nhiên tán gẫu, gã đầu trọc Khôn ca mãi mới tìm được cơ hội chen vào.
Thế nhưng, vẫn chẳng ai thèm để ý đến gã.
Chung Võ Thắng để hai người sau lưng mình bước lên, giới thiệu: "Hai vị huynh đệ này cậu chưa gặp qua, họ là bạn cũ của tôi, thân thủ không kém tôi, bây giờ cũng đang làm việc cho Hứa gia."
Hai người chào hỏi Hứa Đình Sinh, Hứa Đình Sinh nhiệt tình đáp lại, noi theo cách hắn gọi Chung Võ Thắng, luôn miệng gọi là anh.
Ai bảo "đại thúc" còn trẻ thế chứ, mới hai mươi tuổi.
Hai người này, Hứa Đình Sinh vừa nhìn là biết không phải đến làm nghiệp vụ cho Hứa gia, công năng của họ cũng giống như Chung Võ Thắng trước đây. Đương nhiên, bây giờ Chung Võ Thắng đã bắt đầu tham gia vào nghiệp vụ.
Hứa Đình Sinh biết Hứa ba gần đây đã mở rộng siêu thị Vui Mừng đến một vài nơi dân trí khá hung hãn, tình hình tương đối phức tạp, như vậy sẽ khó tránh khỏi gặp phải đủ thứ chuyện trời ơi đất hỡi như đập phá cửa hàng, gây rối, dọa nạt, nên càng cần một nhóm người như thế này.
"Như vậy cũng tốt, có người của mình ở đây, lát nữa có chuyện gì, vẫn là người một nhà chúng ta ra tay thì tốt hơn."
Hứa Đình Sinh quay đầu nhìn chằm chằm gã vừa đụng vào Hạng Ngưng, đặc biệt là bàn tay của gã. Vì gã đã đưa tay kéo vai Tiểu Hạng Ngưng khiến cô bé sợ hãi hét lên, cho nên...
Gã đại hán mắt híp cao lớn vạm vỡ này lại bị ánh mắt của Hứa Đình Sinh nhìn đến có chút kinh hồn bạt vía, gã hối hận vì trong năm cú đá mà Hứa Đình Sinh phải chịu có ba cú là do gã đạp, nhưng gã không biết, điều gã thực sự nên hối hận, là cái vươn tay cuối cùng kia...
Nhưng cũng chẳng sao, dù gì cũng không kịp nữa rồi.
Phương Dư Khánh lại chú ý đến một vấn đề khác: Nếu chuyện này vốn không liên quan đến Hứa Đình Sinh, vậy cậu ta đến đây vì ai? Hiện trường chỉ có mấy tên côn đồ và hai cô bé, trông không giống...
Điều này không đúng, người bình thường không thể nào khiến Hứa Đình Sinh gấp gáp như vậy, vội vàng đặt mình vào nguy hiểm, không thể nào khiến cậu ta lần đầu tiên mở miệng nhờ Phương Dư Khánh gọi người, càng không thể nào khiến một người luôn ôn hòa trầm ổn như cậu ta lại tức giận đến thế.
Vẻ mặt có phần đáng sợ của Hứa Đình Sinh ban nãy, Phương Dư Khánh đã nhìn thấy.
Cho nên, sau khi loại trừ một vòng những người quen mà Hứa Đình Sinh có thể quan tâm, Phương Dư Khánh cảm thấy mình đã đoán ra, "Chỉ có thể là cô ấy, Hạng Ngưng chỉ nghe tên chưa thấy người mà mình còn phải giúp che giấu... Chắc chắn là cô ấy."
Thấy Hứa Đình Sinh không sao, Phương Dư Khánh lại trở về dáng vẻ vô tâm vô phế, nghĩ đến đây gần như buột miệng kêu lên, chần chờ một chút, bèn kéo Hứa Đình Sinh sang bên cạnh mấy bước, hỏi:
"Là Hạng Ngưng đúng không? Bọn chúng chọc phải Hạng Ngưng. Chắc chắn là cô ấy rồi, cậu đừng hòng lừa được tôi. Người đâu? Người đâu rồi? Cho tôi xem thử, rốt cuộc là tiên nữ phương nào mà khiến cậu phải để tâm đến mức này?"
Phương Dư Khánh nói xong lại tự mình nhìn quanh một vòng, nghi ngờ nói: "Không thấy đâu nhỉ, lẽ nào đi trước rồi?"
Hứa Đình Sinh đang căng thẳng nên thuận miệng đáp: "Ừ, đi rồi."
Thế này chẳng khác nào hắn đã thừa nhận.
Phương Dư Khánh rất ảo não.
"Chuyện này cậu tuyệt đối đừng nhắc với chị cậu, cũng không được nói với Dư Tình, ngoài ra trong đám người kia có người quen chị cậu, cậu cũng nhớ dặn dò một chút." Hứa Đình Sinh vừa kéo Phương Dư Khánh quay lại vừa dặn dò.
Chuyện này, cái tên Hạng Ngưng này, nếu để Dư Tình và Phương Chanh biết, với mối quan hệ của họ và Apple, thì còn đến mức nào nữa?
"Hiểu rồi, yên tâm, tôi biết mà." Phương Dư Khánh vỗ ngực nói.
Ở phía bên kia, chính Hứa Đình Sinh cũng không để ý, Phương Dư Khánh vì muốn tránh mọi người nên đã kéo hắn sang một bên nói chuyện, ngược lại lại đến gần Tiểu Hạng Ngưng, cho nên, cô bé đã nghe thấy.
Cô bé nghe thấy Phương Dư Khánh nói: "Là Hạng Ngưng đúng không?", còn có "Rốt cuộc là tiên nữ phương nào mà khiến cậu phải để tâm đến mức này?"
"Thì ra đại thúc để ý mình như vậy, ngay cả bạn của chú ấy cũng biết." Tiểu Hạng Ngưng thầm nghĩ.
Cô bé còn nghe được đoạn đối thoại cuối cùng của hai người, Hứa Đình Sinh nói Hạng Ngưng đã đi rồi.
"Nhưng mà... em rõ ràng đang ở đây mà." Tiểu Hạng Ngưng hoang mang.
Tô Nam Nam ghé vào tai cô bé nói: "Nhưng mà cậu rõ ràng đang ở đây mà?" Cô bạn cũng nghe thấy.
"Suỵt." Tiểu Hạng Ngưng nói.
"Được rồi, nhưng mà thầy Hứa lợi hại thật đó, cậu nhìn xem bao nhiêu người, cả những chiếc xe kia nữa. Bọn người kia bây giờ không dám hó hé gì. Cậu nhìn mụ đàn bà xấu xa kia kìa, đang run cầm cập luôn." Tô Nam Nam nói tiếp.
"Cậu đừng nói mấy cái này nữa, còn không phải do cậu cứ đòi gọi điện cho bạn trai cậu, kết quả..." Tiểu Hạng Ngưng nói.
"Thôi được rồi, là tớ sai. Bây giờ tớ thấy, nếu có thể để thầy Hứa làm bạn trai tớ thì tốt quá." Tô Nam Nam nói.
Hạng Ngưng đột nhiên sa sầm mặt, vẻ mặt cứng đờ không nói lời nào.
"Sao thế? Hạng Ngưng... A, tớ biết rồi, cậu nghe tớ nói muốn thầy Hứa làm bạn trai tớ nên tức giận. Cậu... A... Cậu cũng thích thầy Hứa đúng không?"
Tiểu Hạng Ngưng thực ra chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này, cô bé chỉ làm mọi việc theo cảm tính.
Đại thúc già như vậy, trong lòng đại thúc có một Đại Hạng Ngưng, vì Đại Hạng Ngưng nên đại thúc mới tốt với mình như vậy, đây là nhận thức trước nay của Tiểu Hạng Ngưng... Cho nên, chính cô bé chưa bao giờ ý thức được vấn đề này.
Cho đến bây giờ Tô Nam Nam nói với cô bé, cô bé liền rối loạn.
...
Trần Kiến Hưng từ lúc nhận điện thoại của Hứa Đình Sinh, vác máy ảnh chạy tới, nhận được ám chỉ của Hứa Đình Sinh, chụp lại tình hình hiện trường, rồi lại tận mắt chứng kiến cục diện thay đổi, hàng xe nối đuôi nhau, những người đó...
Anh ta có chút kinh hãi, cười khổ nghĩ: "Thằng nhóc này còn đáng sợ hơn mình tưởng. May mà mình cùng một phe với nó."
Tình hình hiện tại, anh ta chắc chắn phải ở lại, Hứa Đình Sinh sẽ không rảnh rỗi gọi anh ta đến chụp ảnh chơi. Nhưng Hứa Đình Sinh lúc này vẫn chưa gọi, anh ta cũng không tiện đi qua chen vào, đành đốt một điếu thuốc đứng chờ ở một bên.
Cuối cùng, Hứa Đình Sinh sau khi trò chuyện xong với người nhà, đi tới trước mặt đám người của gã đầu trọc Khôn ca nói vài câu.
Sau đó, Trần Kiến Hưng thấy Hứa Đình Sinh vẫy tay về phía mình, gọi lớn: "Anh Trần."
Bị Hứa Đình Sinh lớn tiếng gọi một tiếng "anh" giữa khung cảnh này, sau đó đi xuyên qua một đám người không giàu cũng sang, lại xuyên qua một đám trai tráng vạm vỡ tay cầm dùi cui, Trần Kiến Hưng từng gặp rất nhiều lãnh đạo, đủ mọi cấp bậc, nhưng chưa từng trải qua cảnh tượng thế này, cho nên, anh ta thậm chí cảm thấy hai chân hơi run, bước đi cũng mất tự nhiên.
Hứa Đình Sinh tiến lại đón, ở rìa ngoài vòng vây nói với anh ta kế hoạch của mình, sau đó nói:
"Đầu tiên, tình hình này anh Trần cũng thấy rồi đấy, em thấy anh không cần lo lắng đâu. Đương nhiên, nếu anh thật sự lo, cũng không cần phải khó xử, cứ cho em mượn máy ảnh là được."
Trần Kiến Hưng nghĩ ngợi, đây là một cơ hội để anh ta thắt chặt quan hệ với Hứa Đình Sinh, để Hứa Đình Sinh nợ anh ta một ân tình. Giá trị của ân tình này, so sánh thực lực hai bên, Trần Kiến Hưng đều đã quá rõ ràng. Cho nên, anh ta không có gì phải do dự.
"Cứ làm theo lời cậu nói, không thể để tiếng 'anh' này của cậu là gọi suông được. Vả lại, tôi cũng không phải người chưa thấy qua cảnh tượng lớn, cậu yên tâm." Trần Kiến Hưng cố gắng để giọng mình bình tĩnh, tỏ ra trầm ổn.
"Vậy phiền anh quá, anh Trần."
Hứa Đình Sinh kéo Trần Kiến Hưng đến bên cạnh, đối mặt với Khôn ca nói: "Đây là anh của tôi, phóng viên báo tối Nham Châu, vừa mới chụp được vài thứ, Khôn ca có muốn xem không? Có thể xem qua thẻ nhà báo trước."
Trần Kiến Hưng cầm máy ảnh và thẻ nhà báo trên tay, đưa tới.
Gã đầu trọc Khôn ca liếc một cái, không nhận. Ngẩng đầu nhìn Hứa Đình Sinh, "Người này còn đáng sợ hơn mình nghĩ, làm việc lại kín kẽ đến thế, nó... mới ở tuổi này thôi mà."
"Nếu Khôn ca xem rồi, vậy anh Trần về trước đi, phiền anh quá, hôm khác em mời anh ăn cơm."
Trần Kiến Hưng rời đi.
Hứa Đình Sinh quay người lại, đối mặt với đám người của Khôn ca rồi nói: "Vậy nên, tình hình bây giờ là, chiều nay tại công viên Tiểu Hà ở thành phố Nham Châu đã xảy ra một vụ bạo lực nghiêm trọng. Tôi và mấy đứa trẻ, trong đó có hai trẻ vị thành niên, bị Khôn ca ông dẫn theo mười mấy gã đại hán vây đánh, báo chí có thể đăng bài bất cứ lúc nào để vạch trần ông, cũng là để chứng minh cho tôi."
"Hiểu rồi." Gã đầu trọc Khôn ca mặt xám như tro tàn, cúi đầu nói.
"Bây giờ rất khéo, phóng viên vừa mới đi rồi. Cho nên, chuyện sắp xảy ra tiếp theo sẽ không có ai trông thấy. Mọi người sẽ chỉ biết đến phần có bằng chứng rõ ràng, có truyền thông đưa tin kia thôi. Phần đó thôi cũng đủ để đóng đinh ông trên dư luận và trong lòng người dân, cho dù trùng hợp ông và người của ông cũng xảy ra chút chuyện... thì cũng chỉ khiến người ta hả hê mà thôi." Hứa Đình Sinh nói.
"Hiểu rồi, tôi sẽ không ngu ngốc đâu, chuyện này Hứa huynh đệ xử lý xong, sẽ không có chút phiền phức nào về sau."
Khôn ca chấp nhận, đối phương làm việc kín kẽ không một giọt nước, bên mình dù thực lực chiếm ưu cũng có thể chịu thiệt, huống chi, bây giờ ngay cả thực lực cũng hoàn toàn rơi vào thế yếu.