STT 228: CHƯƠNG 228: APPLE GÕ CỬA
Mang theo cảm xúc khó nói thành lời, Hứa Đình Sinh lái xe theo sau Lý Uyển Nhi một quãng đường dài, mãi đến khi thấy nàng đỗ xe vào bãi của bệnh viện, hắn mới lái xe về khách sạn.
Đối với Lý Uyển Nhi, điều Hứa Đình Sinh hy vọng nhất lúc này là nàng có thể nghe theo lời khuyên của mình, sau khi mẹ phẫu thuật xong thì mau chóng tìm cách rời đi, tìm kiếm một cuộc sống bình yên tốt đẹp thuộc về riêng nàng.
Xã hội này không hợp với nàng.
Nàng càng không hợp với thương trường cá lớn nuốt cá bé.
Vừa rẽ từ chỗ ngoặt ra đường thẳng, Hứa Đình Sinh đã thấy một bóng đen quen thuộc trong kính chiếu hậu.
Trước đó hắn vẫn luôn chú ý đến Lý Uyển Nhi nên không để ý đến chuyện khác, giờ chỉ vừa đi được một đoạn ngắn, hắn đã phát hiện có xe lén lút bám theo mình.
Hứa Đình Sinh tìm một chỗ tấp vào lề, xuống xe châm một điếu thuốc, nhìn chiếc G500 đang tiến thoái lưỡng nan cách đó không xa.
Hoàng Á Minh và Đàm Diệu thấy tình hình này, biết đã bị Hứa Đình Sinh phát hiện, đành phải tấp xe vào lề, xuống xe, cười gượng bước tới hút thuốc cùng.
"Theo bao lâu rồi?" Hứa Đình Sinh hỏi.
Hoàng Á Minh và Đàm Diệu nhìn nhau, có lẽ là đùn đẩy một hồi, cuối cùng Đàm Diệu lắp bắp nói: "Bọn em lái xe về khách sạn thì đụng phải anh... đúng lúc ở bãi đỗ xe. Thế là... theo một đoạn."
Hứa Đình Sinh không ngờ họ lại theo lâu như vậy, nghĩ lại chuyện vừa xảy ra, sắc mặt không khỏi có chút khó xử.
Hoàng Á Minh chớp lấy cơ hội, cười nói: "Tóm lại là thấy hết rồi. Sau đó, bọn em cảm thấy thế giới này thật đáng sợ, cả mối quan hệ giữa người với người, dù là anh em... Phức tạp quá đi."
Tiếp đó Hoàng Á Minh làm bộ nói với Đàm Diệu: "Cơ hội đấy, Đình Sinh, mau cho tôi số điện thoại đi."
Đàm Diệu giả vờ đáp lại: "Cút, đừng có mà mơ, người ta không có ý đó, cậu theo đuổi cô ấy chẳng khác nào làm hại người ta."
Sau đó đến lượt Đàm Diệu hỏi Hoàng Á Minh: "Anh Hứa, sau này thì sao, nếu hợp thì sao?"
Hoàng Á Minh ra vẻ thâm trầm đáp: "Trên đời này gái đẹp nhiều, gái tốt cũng nhiều. Nhưng đời này, tôi không dám nợ tình phụ nữ nữa."
Hai đoạn đối thoại này diễn ra vào cái ngày đầu tiên ba người gặp Lý Uyển Nhi ở xưởng may của ông lão người Italy. Người nói chính là Hứa Đình Sinh, vậy mà kết quả thì sao?
Trong mắt Đàm Diệu và Hoàng Á Minh, kết quả đã quá rõ ràng, chỉ trong hai ngày, Hứa Đình Sinh đã lén lút sau lưng hai người họ mà hành động rồi.
"Chuyện không như các cậu nghĩ đâu." Hứa Đình Sinh nói.
"Bọn em biết mà, hai người cùng nhau ra khỏi khách sạn, rồi anh tiễn cô ấy, bịn rịn không rời, nào là chỉnh quần áo, nào là ôm hôn, nào là khóc lóc... Chuyện chỉ có thế thôi, quá bình thường, anh nói xem bọn em có thể nghĩ gì được chứ?!"
Hoàng Á Minh nói đầy ẩn ý.
"Đúng vậy, thật sự không nghĩ gì cả, chỉ còn biết phục thôi. Anh Hứa à, anh đúng là thuận buồm xuôi gió thật, em không thể phục hơn được nữa. Uổng công hai thằng em cứ tự nhận mình là cầm thú, giờ mới biết thế nào gọi là chân nhân bất lộ tướng."
Đàm Diệu nói thêm vào.
Câu này chẳng khác nào nói Hứa Đình Sinh mới là cầm thú thật sự.
Hứa Đình Sinh cười khổ, lựa những phần có thể nói ra trong câu chuyện, giải thích một lượt từ đầu đến cuối, cũng nói luôn cả kết quả, là đã thanh toán xong. Cuối cùng hắn nói: "Các cậu thấy cuối cùng cô ấy đến bệnh viện đúng không? Thật sự là có chuyện như vậy."
Hoàng Á Minh hỏi Đàm Diệu: "Cậu tin không?"
Đàm Diệu nghĩ một lát rồi nói: "Tin một chút."
Hoàng Á Minh nói: "Vậy tôi cũng tin một chút."
Hứa Đình Sinh lười giải thích thêm, lắc đầu nói: "Tin hay không tùy các cậu."
Hoàng Á Minh nói: "Thật ra bọn em tin hay không cũng không quan trọng, mấu chốt là không biết Apple nghe xong có tin anh không thôi."
Hứa Đình Sinh nói: "Có ý gì? Chuyện này không cần phải nói cho Apple chứ?"
Hoàng Á Minh vênh váo nói: "Còn phải xem biểu hiện của anh thế nào đã."
Hứa Đình Sinh nghi hoặc hỏi: "Rốt cuộc là có ý gì?"
Hoàng Á Minh lập tức thay vẻ vênh váo bằng nụ cười nịnh nọt, nói: "Thằng em này xử lý hỏng một việc, đành phải lấy chuyện này ra uy hiếp anh. Anh đảm bảo không tìm em gây sự, em sẽ không nói chuyện này cho Apple."
Hứa Đình Sinh nghĩ một lát rồi nói: "Quẹt xe à?"
Hoàng Á Minh nói: "Hỏng cái xe thì có là gì? Tiêu tiền của anh em chưa bao giờ thấy cắn rứt lương tâm. Chuyện em nói còn nghiêm trọng hơn nhiều."
Hứa Đình Sinh nói: "Vậy cậu nói đi."
Hoàng Á Minh há miệng, nhưng không nói ra lời.
"Nói mau." Hứa Đình Sinh thúc giục.
"Apple sắp đến Thượng Hải rồi."
Hoàng Á Minh nói rất nhanh, nói xong cũng không nhìn Hứa Đình Sinh, có thể thấy hắn vẫn rất coi trọng chuyện này, và cũng rất áy náy. Cho nên trong đó chắc chắn không thể thiếu trách nhiệm của hắn.
Hứa Đình Sinh nghe rõ, kinh ngạc hỏi: "Tình hình thế nào?"
"Là lá thư lần trước đó," Hoàng Á Minh nói, "Lá thư đó ở trong tay Apple, mà người gửi lại là em. Chắc là cô ấy không biết hỏi anh thế nào cho phải nên đã suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng gọi điện hỏi em."
Thấy Hứa Đình Sinh không có dấu hiệu nổi giận ngay lập tức, Hoàng Á Minh nói tiếp:
"Thì... cô ấy hỏi em, em đương nhiên chỉ có thể nhận. Ban đầu em thật sự không muốn kéo anh vào, nhưng em không bịa tiếp được nữa, không thông qua anh thì em làm sao làm được chuyện đó. Cho nên, cuối cùng..."
Hứa Đình Sinh hơi bực bội. Chuyện đã đến nước này, ngoài việc thẳng thắn ra, dường như hắn không còn cách giải thích nào khác. Hắn cũng không hy vọng những việc mình làm cuối cùng lại biến thành một lựa chọn mà Apple buộc phải đưa ra, một lòng tốt mà cô ấy bắt buộc phải nhận.
Hắn chỉ muốn trải sẵn con đường này trước, ít nhất là để Apple không bị hợp đồng của Thiên Nhạc ràng buộc, sau đó chờ cô tự nhiên đưa ra lựa chọn.
Hứa Đình Sinh rất rõ, với tính cách của Apple, chắc chắn cô không thể nào cả đời chỉ giặt giũ nấu cơm, mà công việc ở Hỗ Thành cũng không hợp với cô.
Hứa Đình Sinh hơi sốt ruột, hỏi Hoàng Á Minh: "Vậy bây giờ Apple biết được bao nhiêu rồi? Có biết quan hệ của chúng ta với Thiên Nhạc, và chuyện chúng ta đang làm không?"
"Tạm thời vẫn chưa biết, em bảo cô ấy tự hỏi anh. Tóm lại là có chuyện như vậy, anh tự nghĩ cách đi, em mặc kệ. Mà anh dám tìm em gây sự là em méc Apple chuyện của Lý Uyển Nhi đấy."
Hoàng Á Minh bày ra bộ dạng heo chết không sợ nước sôi.
Hứa Đình Sinh lại hỏi: "Thế là cô ấy đến Thượng Hải luôn?"
"Không phải, ý em là bảo cô ấy đợi anh về rồi hỏi, ai ngờ vừa nói xong, cô ấy bảo mình đang ở bến xe rồi, chuẩn bị lên xe đến Thượng Hải ngay. Sau đó còn hỏi khách sạn và số phòng của anh."
Hoàng Á Minh nói xong, lại càng thần bí nói tiếp với Hứa Đình Sinh: "Hình như hai cô gái trong nhà anh cãi nhau, rồi Apple bỏ nhà ra đi. Tình hình cụ thể em không rõ, anh tự đi mà tìm hiểu."
Hai người họ nói chuyện xong, Đàm Diệu đã bắt chuyện được với hai cô gái ở bên cạnh, đang gọi Hoàng Á Minh cùng lái xe đưa họ đi một đoạn.
Hứa Đình Sinh bảo họ biến nhanh lên, rồi gọi một cuộc điện thoại cho Lão Oai.
"Chỉ Hân và Apple cãi nhau à?" Hứa Đình Sinh hỏi thẳng vào vấn đề.
Lão Oai nghĩ một lát rồi nói: "Vâng, mà cũng không phải."
"Có ý gì?"
"Chị Chỉ Hân có mắng người, mắng rất dữ, nhưng chị ấy thực ra không biết người mình mắng là Apple. Apple biết chị Lục Chỉ Hân không biết người bị mắng là mình, nhưng vẫn rất tủi thân."
Hứa Đình Sinh nghe mà chẳng hiểu gì cả, lẩm bẩm: "Rốt cuộc là chuyện gì mà phức tạp vậy?"
Lão Oai nói:
"Nền tảng bên Nham Châu xảy ra một sự cố trong khâu xét duyệt thông tin, một người thất nghiệp tự xưng từng là giáo viên tiểu học, dùng chứng chỉ tư cách giáo viên đã bị hủy để đăng ký, vậy mà khâu xét duyệt lại cho qua.
Sau đó rất trùng hợp, phụ huynh thuê người này lại là cảnh sát, tiện tay tra một chút thì phát hiện ra... người này có tiền án. Hắn đúng là từng làm giáo viên tiểu học, nhưng đã... làm chuyện đó với học sinh, mà không chỉ một lần. Chứng chỉ tư cách giáo viên của hắn đã bị hủy từ lâu, bản thân còn phải ngồi tù mấy năm. Ra tù không có việc gì làm nên muốn đi làm gia sư..."
Chuyện này nghiêm trọng đến mức Hứa Đình Sinh cũng toát mồ hôi, vội ngắt lời Lão Oai, hỏi: "Vậy bây giờ tình hình thế nào rồi?"
Lão Oai nói:
"Vị phụ huynh tuy rất tức giận nhưng không làm lớn chuyện, chỉ liên lạc với chúng ta để trút giận. Chị Chỉ Hân đã phải đích thân đứng ra nghe mắng hơn một tiếng đồng hồ.
Sau đó buổi sáng chị Chỉ Hân nổi giận một trận, vì tại chỗ không ai chịu nhận nên chị ấy nói sau khi điều tra ra, dù người xét duyệt có là Lâm Lâm thì cũng phải đuổi việc. Chị ấy bây giờ đã dẫn người đến nhà phụ huynh học sinh để xin lỗi rồi. Chị ấy nói, may mà đối phương tra ra, nếu không hậu quả có thể còn đáng sợ hơn."
Hứa Đình Sinh lắc đầu, lòng hơi trĩu xuống, nói: "Vậy nên, là Apple xét duyệt?"
Lão Oai nói: "Vâng. Cô ấy đã nói với Lâm Lâm rồi trốn về phòng. Cô ấy cũng không cố ý, có lẽ vì sợ làm anh mất mặt nên lúc đó không dám nhận, tóm lại là cứ khóc suốt, bữa trưa cũng không ăn. Em định lát nữa bảo Lâm Lâm qua xem cô ấy thế nào."
"Không cần đâu," Hứa Đình Sinh nói, "Cô ấy đang trên xe đến Thượng Hải rồi. Chuyện còn lại ở đây cứ giao cho tôi. Bên chỗ Chỉ Hân các cậu hỗ trợ nhiều vào, lát nữa tôi sẽ gọi điện cho cô ấy."
Cúp máy, Hứa Đình Sinh lái xe thẳng về khách sạn, sau đó vào phòng, nằm lên giường, chờ Apple gõ cửa.
Hứa Đình Sinh không định đi đón Apple, không phải vì giận cô, mà vì đầu óc đang hơi rối loạn, hắn cần sắp xếp lại mọi chuyện.