Virtus's Reader

STT 234: CHƯƠNG 234: APPLE TỚI

"Cảm ơn Trịnh bá bá, vậy bác với ba cháu ăn cơm trước đi, uống nhiều một chút nhé. Lần sau cháu đến nhà chơi cờ, uống rượu với bác."

Hứa Đình Sinh cúp điện thoại.

Hoàng Á Minh và Đàm Diệu gõ cửa bước vào, nói thẳng: "Kim Đại Đường vừa mới đi tìm Thạch Trung Quân, giờ đã về lại phòng bao rồi."

Hứa Đình Sinh mỉm cười nói: "Vậy là hắn không ngốc, chắc là chuẩn bị giải ước hợp đồng rồi."

"Thế nên bọn tớ mới sốt ruột chạy tới đây," Hoàng Á Minh lo lắng nói, "Tớ sợ lát nữa cậu cầm được hợp đồng giải ước rồi lại thôi. Phải nắm chắc cơ hội, tung át chủ bài ra, xử lý cái thằng tên Tuần Dũng Chất kia đi."

Thật ra Hứa Đình Sinh cũng định dừng tay rồi, mục đích đã đạt được, cơn giận cũng đã nguôi đi phần nào. Nghe Hoàng Á Minh nói vậy, Hứa Đình Sinh hơi kinh ngạc hỏi: "Tuần Dũng Chất, nam ca sĩ hàng đầu của Thiên Nhạc từng hợp tác với Apple đó hả? Hắn ta làm sao?"

Hoàng Á Minh tức giận nói:

"Thằng nhãi đó ở dưới kia khoe khoang với một đám người, bình phẩm về dáng người của Apple, lời lẽ rất khó nghe. Tóm lại là nó nói rất nhiều thứ mà cậu nghe xong chắc chắn sẽ nổi điên. Chính miệng nó nói với mấy tên dê xồm kia, trong đó có cả bọn tớ, là nó đã bỏ thuốc Apple trong phòng thu. Nếu không phải có trợ lý của Apple là chị Quyên nhắc nhở, có lẽ Apple đã gặp chuyện rồi.

Sau đó nó còn nói, sau này sẽ tiếp tục nhắm vào Apple, đợi Apple trở về công ty nhất định sẽ không buông tha."

Hứa Đình Sinh lúc này mới nhận ra, hóa ra những chuyện Apple phải đối mặt và trải qua còn nhiều hơn những gì mình biết. Chẳng trách cô ấy lại tâm lực cạn kiệt, tuyệt vọng và đau khổ đến vậy.

Hứa Đình Sinh lập tức cầm điện thoại gọi đi, đầu dây nhanh chóng kết nối.

"Tuần Dũng Chất, nửa tiếng nữa, tung toàn bộ nội dung, với cường độ mạnh nhất. Không cần hỏi Thạch tổng. Có chuyện gì tôi gánh. Nhưng nếu không xử lý cho tốt, tôi sẽ tìm cậu."

Nói xong, Hứa Đình Sinh ném toàn bộ con bài trong tay lên bàn.

Cá chết lưới rách, cậu có thể chấp nhận việc dùng số tiền cuối cùng để ép bán đứt hợp đồng của Apple, nhưng kẻ này thì nhất định phải bị hủy hoại, cho dù Kim Đại Đường vì thế mà liều mạng cậu cũng sẽ đối đầu.

Hoàng Á Minh và Đàm Diệu cầm xấp ảnh trên bàn lên lật xem, cứ xem một tấm lại kinh hô một tiếng: "Đời tư của thằng ngu này cũng đặc sắc quá nhỉ, đúng là nhìn mà kinh hãi! Hắn ta tiêu rồi."

"Bọn tớ có cần ở lại với cậu không? Lỡ lát nữa có đánh nhau thì sao?"

Hoàng Á Minh sau khi hưng phấn xong thì có chút bất an hỏi Hứa Đình Sinh.

"Trừ mấy đứa nhà quê như chúng ta ra, mấy nhân vật lớn như họ sẽ không động thủ ở đây đâu, huống chi đây là địa bàn của Thạch Trung Quân." Hứa Đình Sinh cười nói, "Đi chơi đi."

Hoàng Á Minh gật đầu, nói: "Vậy bọn tớ đi đây. Vòng đầu sắp kết thúc rồi, lát nữa đến lượt bọn tớ. Có chuyện gì cần bọn tớ làm không?"

"Không cần, chỉ cần đừng để tớ không tìm thấy người là được. À, cầm cái này theo đi." Hứa Đình Sinh lấy ra hai hộp bao cao su từ trong hộc tủ, tiện tay ném cho hai người họ rồi nói: "Chú ý an toàn đấy."

Hoàng Á Minh và Đàm Diệu rời đi.

Người đầu tiên Hứa Đình Sinh chờ được không phải là Kim Đại Đường, mà là Thạch Trung Quân. Đối với bữa tiệc tối nay mà nói, chuyện của Thiên Nhạc dù có ầm ĩ đến đâu cũng chỉ là một khúc nhạc dạo, bữa tiệc vẫn đang tiếp diễn trong vui vẻ.

Vòng đầu kết thúc, người cần rời đi đã rời đi, người cần về phòng bao đã về phòng bao, những người không có phòng bao riêng mà muốn ở lại cũng đều đã tìm được đối tượng để đi cùng phòng.

Về phần chuyện kế tiếp, cũng không phải là thứ có thể công khai bàn luận.

Những người ở lại cơ bản đều là đàn ông, bởi vì lát nữa sẽ có những nữ minh tinh nhỏ chưa có tên tuổi hoặc đang muốn tiến vào giới giải trí xuất hiện, ít nhất một phần trong số họ đã chuẩn bị sẵn sàng.

Thạch Trung Quân đã uống không ít, ngồi xuống lại rót một chén cụng với Hứa Đình Sinh, nói thẳng: "Hứa huynh đệ cũng làm cả bất động sản à?"

"Gia đình tôi đang làm." Hứa Đình Sinh nói.

"Ra là vậy."

Thạch Trung Quân không nói nhiều, lúc này mới phát hiện mình hiểu về Hứa Đình Sinh còn quá ít. Trước đây anh ta từng thử tìm hiểu về Hứa gia, nhưng chỉ tra được rằng Hứa gia phất lên từ một huyện lỵ nhỏ rồi thôi.

"Nếu Thạch ca có hứng thú, đợi tôi làm ra chút thành tích rồi sẽ mời Thạch ca cùng tham gia."

Hôm nay Thạch Trung Quân đã giúp Hứa Đình Sinh rất nhiều, bây giờ Hứa Đình Sinh đưa ra sự báo đáp của mình.

Cậu không trực tiếp mời Thạch Trung Quân tham gia, mà nói rằng đợi mình làm ra chút thành tích rồi mới mời anh đầu tư góp vốn, ý tứ là... không cần lo lắng, cứ chờ đến khi thấy có thể chắc chắn chia bánh thì hãy đến.

Thạch Trung Quân vươn tay: "Cứ quyết định vậy đi."

Hứa Đình Sinh đưa tay ra nắm lấy, nói: "Nhất định."

Thạch Trung Quân do dự một chút rồi nói: "Thật ra chuyện này, theo tôi thấy, Hứa huynh đệ chỉ cần lật bài ngửa ra là bên Kim Đại Đường sẽ hiểu thôi. Không nhất thiết phải làm thật đâu."

"Chỉ là trút giận thôi." Hứa Đình Sinh cười nói.

Thạch Trung Quân nhìn biểu cảm của Hứa Đình Sinh, nói tiếp: "Thật ra quyết định vừa rồi của cậu, người bên dưới vẫn hỏi tôi. Tôi vốn định đến khuyên cậu dừng tay, vì không cần thiết. Tình hình tôi cũng đã tìm hiểu, một cô gái, thực tế cũng chưa bị người ta làm gì, nên thật sự không cần thiết phải đẩy Kim Đại Đường đến bước đường cùng... Cậu thấy sao?"

Hứa Đình Sinh cười cười, kiên định nói: "Thạch ca, xin lỗi, tôi nghĩ có lẽ tôi phải không hiểu chuyện một lần. Chuyện này, có cần thiết hay không, tôi rất chắc chắn. Nói thế này đi, ba tôi cũng vì chuyện này mà đã cất công đến Tây Hồ thị, giờ vẫn đang ở bên đó. Thạch ca đừng khó xử, chuyện này cứ để tôi tự mình giải quyết."

Thạch Trung Quân sững người, sau mấy lần tiếp xúc, anh đã có phán đoán về Hứa Đình Sinh, đây là một người rất trầm ổn, một sự trầm ổn hoàn toàn không phù hợp với tuổi của cậu, thậm chí vì quá trầm ổn mà có chút thiếu đi sự bồng bột, thiếu cảm giác áp bức...

Nội bộ Thiên Nghi có người sau khi điều tra một số chuyện về Hứa Đình Sinh đã tổng kết tính cách của cậu bằng tám chữ: Nhân từ nương tay, lòng dạ đàn bà.

Chính vì vậy, sự kiên trì của Hứa Đình Sinh lúc này khiến Thạch Trung Quân không thể không nhìn nhận một cách nghiêm túc.

Cho đến bây giờ, anh chỉ mới thấy Hứa Đình Sinh kiên trì như vậy hai lần, còn lại rất nhiều chuyện, thậm chí bao gồm cả việc đàm phán cổ phần, Hứa Đình Sinh đều tỏ ra rất dễ nói chuyện. Mà hai lần kiên trì này của cậu đều liên quan đến cô gái tên Apple.

"Quan tâm cô bé đó đến vậy sao?" Thạch Trung Quân hỏi.

Hứa Đình Sinh hơi ngượng ngùng gật đầu, có chút e thẹn.

Hứa Đình Sinh không phải là một cậu trai bình thường, điểm này Thạch Trung Quân biết, cho nên anh càng hiểu rõ, khi vẻ e lệ như của một cậu trai mới lớn này xuất hiện trên mặt cậu, nó có ý nghĩa gì.

"Vậy thì cứ làm theo lời cậu nói. Chuyện này giao cho tôi, tôi làm anh đây cũng không thể cứ mãi trốn tránh được đúng không? Anh cả nhà tôi cứ luôn nói Thiên Nghi bị tôi điều hành chẳng có chút bá khí nào, người khác cũng không biết sợ. Vừa hay lần này tôi làm một lần cho ông ấy xem."

Thạch Trung Quân đứng dậy nói: "Thật ra Kim Đại Đường chưa chắc dám động đến hai chúng ta đâu, bây giờ có quá nhiều người đang nhắm vào hắn. Dù có nghi ngờ, hắn cũng sẽ chọn ổn định chúng ta trước. Cho nên, đừng lo lắng. Bây giờ tôi qua tìm hắn nói chuyện, thỏa thuận giải ước chắc sẽ sớm được đưa tới thôi."

Hứa Đình Sinh đứng dậy, nói: "Cảm ơn Thạch ca."

Thạch Trung Quân vừa đi không bao lâu, Hoàng Á Minh và Đàm Diệu lúc trước vừa hớn hở rời đi, giờ lại hốt hoảng chạy về như gặp phải ma.

"Sao thế?" Hứa Đình Sinh hỏi.

"Apple tới rồi." Hoàng Á Minh nói.

"Cái gì? Apple, hai cậu không nhìn lầm chứ?"

Hứa Đình Sinh vô cùng bất ngờ, không phải Apple nên đang đi dự tiệc với bạn bè sao?

"Không lầm đâu, cả hai bọn tớ đều thấy, cô ấy đi cùng người của Thiên Nhạc, bây giờ đang ngồi ở sảnh lớn đằng kia." Hoàng Á Minh nói.

Đàm Diệu ở bên cạnh gật đầu.

Hứa Đình Sinh nhíu mày, trong lòng không hiểu sao lại có chút không vui.

"Cô ấy không nhìn thấy hai cậu chứ?" Hứa Đình Sinh hỏi.

"Không thấy, bọn tớ lẩn nhanh lắm." Hoàng Á Minh nói.

"Vậy hai cậu cứ đi chơi đi, tạm thời đừng để cô ấy nhìn thấy là được. Tiện thể, để ý xem cô ấy đến đây làm gì, giúp tớ quan sát một chút."

Hứa Đình Sinh nói xong, cầm điện thoại lên gọi cho Apple, điện thoại đổ chuông một lúc lâu mới có người bắt máy.

"Em đang đi chơi với bạn ở đâu thế?" Hứa Đình Sinh hỏi.

"Em... bọn em đang ở một quán rượu nhỏ nói chuyện phiếm." Apple nói.

"Được rồi, vậy em chú ý an toàn nhé." Hứa Đình Sinh nói.

Apple nghe thấy giọng Hứa Đình Sinh có chút kỳ lạ, bèn hỏi: "Anh có phải đang không vui không?"

"Không, anh chỉ hơi mệt thôi. Em cứ yên tâm chơi đi."

Hứa Đình Sinh nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!