Virtus's Reader

STT 289: CHƯƠNG 289: LÃO BẢN, CHO MỘT BÁT MÌ

Quán mì cũ này có lẽ đã mở được mấy chục năm, cửa tiệm lọt thỏm trong một dãy nhà xưa, trông có phần nhỏ bé. Toàn bộ tiệm dường như chưa từng được tu sửa, bàn ghế cũng in hằn dấu vết của năm tháng. Đặc trưng của những món đồ cũ là sự bền bỉ, bề mặt dù đã loang lổ nhưng vẫn rất chắc chắn. May mắn là mọi thứ vẫn được xem là sạch sẽ.

Mỗi khi đến giờ cơm, khách lại phải xếp hàng.

Những người không đợi được đành rời đi, lần sau lại vội vàng ghé đến.

Lẽ ra với tình hình kinh doanh như vậy thì nên mở thêm chi nhánh, nhưng không, Hứa Đình Sinh biết mãi cho đến năm 2011 quán vẫn y nguyên, ngay cả cách bài trí cũng không thay đổi, những chiếc bàn cũ kỹ lại già thêm mười năm nữa mà vẫn giữ nguyên dáng vẻ ấy, dù sao thì trước đó chúng cũng chẳng “xinh đẹp” gì.

Chỉ là đến năm 2011, trào lưu lại bắt đầu quay ngược, mọi người bắt đầu coi trọng những tình cảm hoài niệm, xem những bộ phim thanh xuân, yêu thích những món đồ cũ, những quán ăn xưa, cảm thấy việc ngồi giữa một không gian nhuốm màu tang thương của năm tháng để lướt điện thoại, tự sướng, rồi chụp một bát mì nước lèo kiểu cũ, so với Starbucks các kiểu thì lại có phong cách hơn.

Thế nên, quán mì cũ cứ lấy cái bất biến để ứng vạn biến, cứ thế mà đắt khách mãi.

Năm 2011, ngày Hạng Ngưng dẫn Hứa Đình Sinh đến đây may mắn không phải xếp hàng, vì hôm đó mưa to thật sự, khách khứa thưa thớt.

Hứa Đình Sinh bế Hạng Ngưng đang đi đôi giày vải từ trên taxi xuống, ăn mì xong, lại ôm cô đứng bên đường vẫy taxi, ống quần xắn lên đứng dưới mưa chừng nửa tiếng đồng hồ.

Sau này, trong ba năm ấy, Hứa Đình Sinh thực ra đã một mình quay lại một lần, tại thành phố của cô, đến quán mì cũ mà cô yêu thích nhất, một mình ăn bát mì cô thích ăn, và… sợ cô xuất hiện.

Hôm đó trời vừa tạnh sau cơn mưa.

Một trận mưa to, Hứa Đình Sinh ăn mì xong, phát hiện mình “không về được nữa”.

Đợi đến khi khách vơi đi một chút, Hứa Đình Sinh băng qua đường tiến vào quán mì cũ, đứng bên quầy, “khí thế hùng hổ” nói với lão bản: “Lão bản, cho một bát mì. Thêm tôm sông, gói mang về.”

Lão bản nhìn hắn, cười đầy ẩn ý.

Lần trước ông để cho người trước mắt này lựa chọn, một ly rượu hay một tô mì, người này đã mang mì đi, lão bản đi qua xem, phát hiện bát cũng đã trống không.

Đêm đó Hứa Đình Sinh đã lượn quanh trường Trung học Tân Nham hai vòng, cuối cùng ngồi bên vệ đường, ăn hết bát mì đã nguội ngắt. Đêm đó Phương Dư Khánh ngàn dặm bôn ba đi cầu hôn, còn Hứa Đình Sinh gần trong gang tấc mà không dám lại gần.

Có lẽ lão bản đã cho Hứa Đình Sinh thêm mì, mì được mang ra rất nhanh.

“Cảm ơn.” Hứa Đình Sinh nói.

“Lần sau dắt cô bé đến ăn cùng nhé. Ta xem một chút.” Lão bản cười nói.

Hứa Đình Sinh căng thẳng đáp: “Chuyện này… để sau, để sau.”

Lão bản chắc chắn đã từng thấy Tiểu Hạng Ngưng, nếu dẫn cô bé đến cùng…

Mang theo mì.

Hứa Đình Sinh đặt một bao thuốc lá thơm lên bàn của bác bảo vệ.

Chờ Tiểu Hạng Ngưng đi ra.

Đại thúc có chút run rẩy.

Giống như những cặp đôi thiếu niên thiếu nữ mới yêu, sau khi biết được tâm ý của nàng liền lần đầu tiên đi tìm, lần đầu tiên hẹn hò với sự vụng về và bất an, lo lắng rất nhiều, mong đợi cũng thật nhiều, sự căng thẳng bất an là không thể tránh khỏi.

Lúc này Hứa Đình Sinh chính là ở trong trạng thái như vậy, giống như một cậu bé vừa khó khăn lắm mới chiếm được trái tim người thương.

Tiểu Hạng Ngưng mặc đồng phục từ xa đi tới từ phía cầu thang bộ.

Nàng cũng căng thẳng, Hứa Đình Sinh nhìn ra được, bởi vì dáng đi của nàng… chân tay bước đi cùng nhịp.

“Cháu cảm ơn bác bảo vệ ạ.”

Tiểu Hạng Ngưng đi qua phòng bảo vệ từ cửa nhỏ ra ngoài, hai người ăn ý đi đến một góc tường khuất tầm nhìn của bác bảo vệ. Tiểu Hạng Ngưng dựa vào tường, híp mắt cười, nhìn Hứa Đình Sinh, rồi lại phồng má, cứ cười mãi.

Hứa Đình Sinh cũng cười, một nụ cười căng thẳng.

Giống như lần hẹn hò đầu tiên của họ, lần đó Hứa Đình Sinh vì quá căng thẳng mà mở miệng trước, luống cuống nói bừa: “Sao em lại nổi mụn rồi.”

Tiểu thư Hạng đã ghi hận rất lâu.

Tiểu thư Hạng có một khoảng thời gian bị mụn trứng cá làm phiền rất nghiêm trọng, còn đại thúc thì từ nhỏ đến lớn gần như không nổi mụn, dù là tuổi dậy thì cũng vậy, điều này càng khiến nỗi đau của cô thêm trầm trọng.

Có một lần hẹn hò vốn rất lãng mạn, đại thúc tay chân vụng về, đột nhiên từ phía sau đeo cho tiểu thư Hạng chiếc vòng cổ mà hắn đã tỉ mỉ lựa chọn.

Tiểu thư Hạng vui mừng quay người lại, hỏi: “Đẹp không?”

Đại thúc nhìn kỹ một chút rồi nói: “Sao em lại nổi mụn nữa rồi.”

Ngày hôm đó tiểu thư Hạng cả ngày không thèm để ý đến đại thúc, gắp hết ớt trong thức ăn ra, ném vào bát của đại thúc, trừng mắt bắt hắn phải ăn hết. Đại thúc nước mắt lưng tròng, mồ hôi đầm đìa, không dám không ăn.

Nhưng hắn vẫn không nổi mụn.

Tiểu thư Hạng vì muốn cho đại thúc nổi mụn, trong một khoảng thời gian đã vắt óc suy nghĩ, tra cứu rất nhiều tài liệu, làm rất nhiều thí nghiệm, cuối cùng vẫn không thể thành công.

Mãi cho đến sau này đại thúc bắt đầu chơi trò “trốn tìm” với “bà dì” của cô, liên tiếp mấy lần, mỗi lần khó khăn lắm mới có thời gian về Tiệm Nam, đến Nham Châu, hắn đều cùng “bà dì” của tiểu thư Hạng, người đột nhiên đến sớm hoặc cố tình kéo dài để mai phục chờ hắn, ngõ hẹp gặp nhau.

Đại thúc cuối cùng cũng nổi mụn.

Tiểu thư Hạng hả hê.

Hứa Đình Sinh đặt tên cho khoảng thời gian đó là: Kiếp nạn bà dì.

Không tự chủ được, Hứa Đình Sinh nhìn vào mặt Tiểu Hạng Ngưng.

“Anh, anh làm gì thế, cứ nhìn mãi.” Tiểu Hạng Ngưng căng thẳng nói.

Hứa Đình Sinh lúc này đã có kinh nghiệm, nói: “Vì em xinh.”

Tiểu Hạng Ngưng nói: “Đồ lưu manh.”

Một lát sau, cô nhìn thấy bát mì trong tay Hứa Đình Sinh.

Tiểu Hạng Ngưng ngẩng đầu nói: “Giống hệt như trước kia.”

Trước kia, khi đó Hứa Đình Sinh vẫn là gã đại thúc lừa đảo vừa khiến Tiểu Hạng Ngưng tò mò lại vừa sợ hãi, khi đó hắn cũng mang mì cho cô, sau này hắn làm gia sư cho cô, sau này, hắn đến đây, cho cô một màn biểu diễn đặc biệt, sau này, họ dần dần từng bước tiến đến bên nhau, có nguyên nhân từ Hứa Đình Sinh, cũng có nguyên nhân từ ba Hạng mẹ Hạng…

Chỉ có cô bé trước mắt này, nàng chưa từng phạm phải sai lầm nào.

Kiếp trước, nàng cũng không có một chút sai lầm nào, nhưng lại… bị người ta phụ bạc.

“Mang về ăn, hay là?” Hứa Đình Sinh hỏi.

“Em đang trong giờ tự học buổi tối.” Tiểu Hạng Ngưng lí nhí nói.

Tiểu Hạng Ngưng dẫn Hứa Đình Sinh tìm một phiến đá xanh, ngồi xuống, màn đêm dưới ánh đèn mờ ảo có chút nhạt nhòa, An An tĩnh lặng, nàng đang ăn mì, thỉnh thoảng đưa tay gạt những lọn tóc lòa xòa ra sau tai, hắn ngắm nhìn nàng.

“Tại sao anh biết hết những thứ em thích ăn vậy? Còn biết phải cho thêm dấm gạo nguyên chất nữa?” Tiểu Hạng Ngưng đột nhiên hỏi.

Câu hỏi này Hứa Đình Sinh không có cách nào trả lời, hắn nói: “Anh đoán.”

Tiểu Hạng Ngưng không truy cứu nữa, nói tiếp: “Vậy tại sao anh không mang một phần ăn cùng em?”

Hứa Đình Sinh không thể nói cho nàng biết, anh vốn không thích hải sản.

Kiếp trước, hắn cũng không dám nói.

“Lần sau.” Hứa Đình Sinh nói.

“Ừm,” Tiểu Hạng Ngưng nói, “Hôm ấy…”

“Hôm đó có phải em đã nói thích anh không?” Hứa Đình Sinh hỏi thẳng, câu trả lời này đối với hắn vô cùng quan trọng, vô cùng mong đợi.

“A, anh…”

“Không phải à?”

“…”

“Trả mì đây.”

“…, lưu manh, vô lại.”

Tiểu Hạng Ngưng gắp một con tôm, do dự một chút, rồi đưa đũa đến bên miệng Hứa Đình Sinh, nói: “Anh có ăn không?”

Hứa Đình Sinh gật đầu, ăn hết con tôm.

Sau đó cả khuôn mặt Tiểu Hạng Ngưng đỏ bừng lên.

Hứa Đình Sinh nghĩ nghĩ, “Gián tiếp…”

“Aiya không được nói, lúc nãy em không nghĩ tới.”

“Vậy bây giờ nghĩ đi.”

“Anh…”

Có lẽ không đúng thời điểm, Tiểu Hạng Ngưng vừa ăn tối chưa được bao lâu nên cuối cùng không ăn hết bát mì. Hứa Đình Sinh cúi đầu ăn vài miếng là hết sạch, thế là mặt nàng càng đỏ hơn, phải lấy tay quạt quạt.

Lúc Tiểu Hạng Ngưng đứng dậy nói “Em phải về đây”.

Đại thúc giống như cậu bé trong lần hẹn hò đầu tiên, quyến luyến không rời, thế là hắn rất vô sỉ nói: “Cái đó, có thể nào, giống như hôm đó… ôm anh một chút được không?”

Tiểu Hạng Ngưng không nói gì, bước tới, lặng lẽ, nhẹ nhàng, ôm lấy hắn.

“Mấy ngày nữa anh lại đến chứ? Vậy em sẽ không ăn tối.” Hồi lâu sau, nàng nói.

“Lần này có lẽ phải rất lâu nữa mới đến được.” Hứa Đình Sinh nói.

“Tại sao? Vì bận quá sao?”

“Anh phải đi xử lý một số việc, em đợi anh.”

Đúng vậy, Hứa Đình Sinh phải đi xử lý một số việc. Nàng đã ở gần bên, Hứa Đình Sinh muốn quay về trạng thái nguyên thủy và đơn thuần nhất, không còn ràng buộc, để khi nàng dựa vào, sẽ không bị tổn thương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!