STT 578: CHƯƠNG 578: NẾU NHƯ CÒN CÓ CƠ HỘI
Lúc ở thế thượng phong, Phương Chanh giống như một con cáo, thu phóng tự nhiên. Bởi vì môi trường nuôi dưỡng cô là như vậy, từ nhỏ đã không thay đổi. Cho nên khi cô buộc phải giãy giụa trong khốn cảnh, thật ra lại không bằng một Phương Dư Khánh được nuôi thả từ nhỏ, có thể cắn một miếng gạch để thay cơm, chẳng sợ trời chẳng sợ đất.
“Sống tạm” không phải là một từ hay, nhưng thực chất lại là một loại bản lĩnh.
Phương Chanh thông minh, giảo hoạt, nhưng lại thiếu đi dũng khí để sống tạm.
Khi cảm xúc bị dồn nén đến cực độ và sụp đổ, người ta thường có thói quen xem đối tượng mình dựa dẫm và cưng chiều nhất làm nơi trút giận. Đàm Diệu chính là nơi trút giận của Phương Chanh. Trước khi bị mang đi, Hứa Đình Sinh đã dặn anh trông chừng Phương Chanh, anh bèn ngồi hút thuốc trước cửa nhà cô cả ngày. Bị mắng vô cớ, thậm chí có lúc bị sỉ nhục rất thậm tệ, anh đều chỉ cười cười, không nổi giận cũng không phản bác.
Nhưng thật ra anh không giữ được cánh cửa đó.
Phương Chanh muốn đi nước Mỹ, Đàm Diệu biết nhưng không ngăn được. Anh cản, Phương Chanh liền hỏi anh: “Vậy tôi không làm gì cả, anh đến đây, anh làm được gì?”
Lần nào Đàm Diệu cũng không thể phản bác.
Sau đó Phương Chanh sẽ nhấn mạnh: “Anh đừng bảo tôi tin tưởng Hứa Đình Sinh. Tôi tin, nhưng bây giờ chúng ta còn không liên lạc được với người ta. Tôi không thể cứ ngồi chờ như vậy, tôi phải tự mình làm chút gì đó.”
Đàm Diệu đành chịu thua. Anh không nghĩ ra mâu thuẫn giữa Hứa Đình Sinh và nhà Lăng, Tiêu lại sâu đến vậy. Phương Chanh nói là đi Mỹ thử tìm bằng chứng, anh không có lý do gì để không tin, chỉ không khỏi lo lắng cho sự an toàn của cô.
Anh muốn đi theo nhưng tiếc là không có hộ chiếu.
Nhìn Phương Chanh đi vào sân bay, Đàm Diệu ngồi trên xe, bắt đầu thấy hoang mang. Thực tế anh chắc chắn không phải là một người đàn ông vô dụng, một đứa trẻ mồ côi tự mình đi đến ngày hôm nay khó khăn đến nhường nào, người bình thường căn bản không thể nào thấu hiểu.
Chỉ là chuyện lần này lại ở một tầm mức mà anh làm thế nào cũng không với tới được, anh có lòng nhưng cũng đành bất lực. Dùng lời của Ngô Côn mà nói, những chuyện có thể giải quyết bằng cách “liều mạng” thật ra đều không được xem là chuyện khó thực sự.
Đến khi bóng lưng mơ hồ cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt, Đàm Diệu đột nhiên yếu đuối bật khóc. Anh rất sợ hãi, sợ rằng mình sẽ không bao giờ được nhìn thấy bóng hình ấy trở về nữa.
Đàm Diệu thích Phương Chanh từ buổi tiệc chào tân sinh viên năm nhất, và ngay từ đầu đã khắc rất sâu. Anh giấu kín tình cảm này rất lâu, mãi cho đến sau này khi biết Phương Chanh thích phụ nữ, anh ngược lại như tìm được lối ra cho tình cảm đó, bắt đầu khắp nơi đối đầu, hớn hở ra mặt giành giật phụ nữ với Phương Chanh.
Vì vậy anh đã từ chối không ít cô gái, nhưng rất ít người biết, người anh thật sự muốn giành lấy, lại chính là cô gái đang tranh giành phụ nữ với mình.
Bề ngoài xem ra anh và Phương Chanh là một đôi oan gia, kẻ thù, hai người “chém giết” và “thù hận” lẫn nhau một thời gian rất dài.
Sau này nữa, khi có Diệp Thanh, Đàm Diệu đã thử từ bỏ nỗi nhớ này, quên đi chuyện mình thích Phương Chanh. Có một khoảng thời gian anh nói với Hứa Đình Sinh rằng anh dường như đã thành công, thành công đến mức dù nhìn thấy Phương Chanh, trong lòng cũng không có bất kỳ gợn sóng nào.
Anh tưởng mình đã đóng chặt cánh cửa đó, kết quả Phương Chanh nổi hứng muốn thử đàn ông, chỉ cần khẽ ho một tiếng ngoài cửa, cánh cửa kia liền tự động mở toang ra một tiếng “rầm”, bên trong vẫn tràn đầy tình cảm của mấy năm ấy, một chút cũng không vơi.
Phương Chanh có lẽ không có duyên với nước Mỹ, lần trước lên máy bay không đi thành lại nhặt được một mạng, lần này qua kiểm tra an ninh lại bị một cuộc điện thoại gọi trở về.
Lúc Đàm Diệu đang gục trên vô lăng khóc thì nghe có người gõ cửa kính xe, quay đầu lại thấy dáng vẻ vô cùng lo lắng của Phương Chanh, anh vội vàng xoay người lau nước mắt nói: “Cô không đi à? Hay là làm rơi đồ?”
Phương Chanh ngồi vào trong xe nói: “Anh đưa tôi đến một nơi.” Cô nói tên một câu lạc bộ.
Lúc Đàm Diệu lái xe trên đường, anh do dự hỏi: “Cô đến đó làm gì vậy?”
Phương Chanh nói: “Anh đừng hỏi trước.” Cô nhắm mắt lại, dường như đang sắp xếp lại suy nghĩ.
Đàm Diệu im lặng suốt quãng đường, đưa cô đến một trang viên ở lưng chừng núi.
Lúc Phương Chanh mở cửa xuống xe, anh nói: “Có cần... tôi vào cùng cô không?”
Phương Chanh nói: “Anh vào làm gì? Anh về trước đi.”
Đàm Diệu nói: “Tôi...”
Phương Chanh nói: “Nếu anh là Hứa Đình Sinh, tôi ước gì anh đi cùng tôi...”
Đàm Diệu: “...”
Phương Chanh đi được một đoạn ngắn lại quay đầu, bảo Đàm Diệu hạ cửa kính xe xuống, nói: “Xin lỗi.”
“Không sao đâu, sao tự nhiên lại nói vậy?” Đàm Diệu cười nói.
“Vừa nãy ở sân bay, có phải anh đã khóc không?”
“Hả? Không có.”
“Anh đã khóc.”
“..., có phải rất vô dụng không?”
“Không phải đâu, bây giờ tôi biết rồi, nếu tôi chết đi, sẽ có một người đàn ông khóc vì tôi. Thật ra rất tốt, cảm ơn anh, Đàm Diệu.” Phương Chanh nhoài người ra hôn lên môi anh.
Đàm Diệu không dám đáp lại, vì những lần trước nhiều nhất cũng chỉ đến má, hơn một chút, ví như chạm đến lưỡi, là Phương Chanh sẽ nôn.
Nhưng lần này Phương Chanh lại chủ động đưa lưỡi qua, anh đành phải căng thẳng như một thiếu nữ trong nụ hôn đầu, dè dặt hé môi. Sau đó, lưỡi của Phương Chanh trượt vào và không rút ra nữa.
Hai người tách ra, nhìn nhau cười, Phương Chanh nói: “Sao cảm giác anh căng thẳng vậy? Giường cũng lên rồi mà.”
Đàm Diệu nói: “Sợ cô nôn đầy miệng tôi.”
Phương Chanh xoay người cười đến mức nước mắt sắp trào ra.
“Anh ở đây chờ tôi nhé, tôi ra ngay thôi.” Phương Chanh nói.
“Được.” Đàm Diệu nói.
“Nếu tôi có chuyện gì, ...”
“Cô gửi một tin nhắn cho tôi, tôi sẽ xông vào ngay...” Đàm Diệu cười ấm áp nói, “Tôi có thể chết ở đây.”
Phương Chanh sững người một chút, biết anh không nói dối. Đàm Diệu khiến cô tức giận vì không làm được quá nhiều chuyện, nhưng thật ra anh nguyện ý làm tất cả những gì mình có thể.
“Chết cái gì mà chết?! Anh đợi tôi.”
“Được.”
“Nếu chuyện lần này có thể qua, nếu như còn có cơ hội... em sẽ ngoan ngoãn làm người phụ nữ của anh.”
...
Cuộc điện thoại Phương Chanh nhận được ở sân bay là của Tào Khánh. Bằng Tào Khánh, dù có thêm cả cha hắn, cũng hoàn toàn không đủ tư cách giữ Phương Chanh lại. Xét cho cùng hắn chỉ là một kẻ truyền lời.
Người hẹn Phương Chanh gặp mặt là một nhóm người, có người trong mạng lưới cũ của Phương gia, cũng có người trong danh sách mà Hứa Đình Sinh đã đưa cho cô, những người trong mạng lưới đối đầu với nhà Lăng, Tiêu.
“Các chú các bác muốn bàn bạc tìm cách giúp chuyện của ba cô, cô có đến gặp một chút không?” Tào Khánh nói.
“Tào Khánh, anh nghĩ tôi ngốc sao?” Phương Chanh hỏi lại. Những người này có giúp hay không, có muốn giúp hay không, Phương Chanh dù bây giờ trạng thái có tệ đến đâu, hồ đồ đến đâu, cũng có thể phán đoán được.
“Vậy thì tôi nói thẳng nhé,” Tào Khánh xé bỏ lớp ngụy trang cuối cùng, “Không sai, các chú các bác muốn giúp đưa ba cô ra ngoài đúng là không thể, nhiều nhất cũng chỉ là tranh thủ một chút khoan hồng trong việc định mức hình phạt. Nhưng cô biết đấy, nếu mọi người muốn đâm thêm một nhát dao, giúp nhà Lăng, Tiêu đóng chiếc đinh cuối cùng lên quan tài của bác trai thì thật sự rất dễ dàng... Mọi người trong tay đều có thứ gì đó.”
“Dù sao ý là như vậy. Cô đến, đồ sẽ đưa cho cô... Không đến, mọi người cũng có nơi để đưa.”
“Tôi đến.”
“Không hổ là Phương Chanh a...” Tào Khánh cười phá lên. Năm đó khi hắn còn lẽo đẽo theo đuôi cô, cũng thích nhất nói câu này: “Không hổ là Phương Chanh a...”
“Đúng rồi, cô có biết sau khi tốt nghiệp, lúc tôi say rượu đã nói tâm nguyện sau này của tôi là gì không?” Tào Khánh nói, “Lão tử con mẹ nó đời này nhất định phải thao được Phương Chanh.”