STT 64: CHƯƠNG 64: MIỄN DỊCH VỚI MỸ NỮ, MIỄN DỊCH CẢ VỚI L...
Lời nói của Phương Chanh nằm ngoài dự đoán của rất nhiều người, kể cả người trong cuộc là Hứa Đình Sinh cũng không hiểu ra sao.
Hắn đương nhiên không tự luyến đến mức cho rằng mình đã đẹp trai tới độ khiến một mỹ nữ có tiếng của trường phải chủ động bắt chuyện, càng không cảm thấy đây là chuyện gì tốt đẹp.
Ánh mắt của mấy người Tào Khánh nhìn về phía Hứa Đình Sinh đã bắt đầu có chút ý vị mài dao soàn soạt.
Mang theo một mùi hương thoang thoảng, Phương Chanh cảm ơn Trương Ninh Lãng đã nhường chỗ rồi ngồi xuống bên cạnh Hứa Đình Sinh. Bữa tiệc vẫn tiếp diễn như thường.
Chuyện bất thường ắt có ẩn tình.
Vì trong lòng đã có đề phòng, Hứa Đình Sinh không tỏ ra quá nhiệt tình với sự xuất hiện của đại mỹ nữ họ Phương.
Bên Hứa Đình Sinh thì cẩn thận từng li từng tí, còn Phương Chanh lại tỏ ra rất thản nhiên. Hai người nói chuyện câu được câu chăng, phần lớn là Phương Chanh hỏi, Hứa Đình Sinh đáp, nói vài chuyện liên quan đến Nham Đại, như thầy cô nào thích điểm danh, khoa nào vất vả nhất.
Trong lúc đó, Hứa Đình Sinh cũng hỏi một câu: "Học tỷ, chị năm tư rồi, chắc là sắp đi thực tập rồi nhỉ?"
Phương Chanh cười ranh mãnh: "Chị ở lại trường, nói không chừng sau này còn quản lý em đấy."
Lần này Hứa Đình Sinh lại càng cảm thấy không nên nhiều lời. Trước mặt người này, không chừng quay đầu đi là có thể tiện tay khiến mình rớt tín chỉ.
"Hình như em không chào đón chị lắm thì phải?" Phương Chanh đột nhiên cười hỏi.
"Có một chút." Vượt ngoài dự đoán của Phương Chanh, Hứa Đình Sinh thẳng thắn thừa nhận, vẻ mặt đau khổ nói: "Nếu không phải câu nói vừa rồi của học tỷ Phương Chanh, bữa cơm này đã có người trả tiền giúp em rồi."
Phương Chanh có lẽ là lần đầu tiên gặp phải tình huống thế này, lần đầu tiên có một nam sinh của Nham Đại thẳng thừng thừa nhận không chào đón cô, một mỹ nữ có tiếng của trường.
Phương Chanh nhất thời nghẹn lời, đàn ông không phải đều thích ra vẻ hảo hán sao? Có bao nhiêu người không tiếc vung tiền như rác trước mặt cô để thể hiện sự hào phóng của mình, lại có bao nhiêu người vì muốn ra vẻ trước mặt cô mà không tiếc ngấm ngầm ăn mì gói mấy tháng trời?...
Cái tên "hám tiền không biết xấu hổ" trước mắt này, thật sự là... khiến người ta không biết phải làm sao!
Phương Chanh hoàn hồn, nói: "Hám tiền đến chết à?"
Hứa Đình Sinh rất bình tĩnh đáp: "Sợ nghèo thôi."
Hắn nói thật, kiếp trước lúc nghèo nhất, hắn vào nhà ăn không gọi thức ăn mà chỉ mua cơm, sau đó múc hai bát canh rong biển miễn phí, một bát dùng làm thức ăn, một bát chan vào cơm, cứ thế sống qua mấy tháng.
"Không phải nghe nói em nhận được một vạn tiền thưởng nhập học sao?"
"Đúng vậy, nhưng tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy, để dành mua quà cho người nhà chẳng tốt hơn sao, vừa hay mùng 1 tháng 10 này em về."
"..., được rồi, chuyện này để chị giải quyết."
Phương Chanh nói xong, cầm đũa lên vờ như muốn gắp một món ăn, sau đó nói với giọng hơi lớn: "A, món này hết rồi."
Lát sau, phục vụ viên liền mang lên một đĩa y hệt, cùng với vài món khác. Tào Khánh đi vào theo sau người phục vụ, vung tay lên, nói: "Gọi thêm cho mọi người vài món, tôi đã thanh toán rồi, mọi người cứ tự nhiên, cần gì cứ nói với tôi."
"Cảm ơn học trưởng." Hứa Đình Sinh là người đầu tiên vui mừng cảm ơn, ngay sau đó trong phòng vang lên một tràng cảm ơn và những lời nịnh nọt.
Phương Chanh đưa tay ra dưới gầm bàn, Hứa Đình Sinh đành phải đập tay với cô, thuận tiện nói: "Chúng ta đang chúc mừng vì gài bẫy thành công sao? Học tỷ cứ chơi khăm người theo đuổi mình như vậy, cẩn thận sau này không ai lấy."
Phương Chanh hậm hực lườm Hứa Đình Sinh một cái, nghĩ ngợi rồi quyết định không tiếp tục đôi co với cậu nhóc "miễn dịch với mỹ nữ", "miễn dịch cả với lời trào phúng" này nữa.
Sau đó, đến lượt cô nắm thế chủ động.
"Bây giờ, đến lượt em giúp chị giải quyết vấn đề rồi nhé." Phương Chanh nháy mắt, ra vẻ "bà đây ăn chắc cậu rồi".
Bị nhắc nhở, Hứa Đình Sinh đột nhiên nhớ lại quá trình nói chuyện của hai người vừa rồi. Mọi thứ dường như đều rất bình thường, điều duy nhất không bình thường chính là thái độ của Phương Chanh khi nghe hắn nói, quá mức chăm chú, gần như là nín thở lắng nghe.
Hứa Đình Sinh đại khái đoán ra vấn đề là gì. Phương Chanh sở dĩ ngồi qua đây, sở dĩ chủ động bắt chuyện với Hứa Đình Sinh, là để xác nhận, xác nhận giọng nói của Hứa Đình Sinh.
Tối qua trên sân khấu, hai người từng nói chuyện với nhau. Cho nên, Phương Chanh vừa nghe câu đầu tiên của Hứa Đình Sinh đã nhíu mày suy tư, lúc đó, cô đã bắt đầu cố gắng nhớ lại. Sau đó cô ngồi qua đây, nghe chăm chú như vậy, chính là để kiểm chứng trí nhớ của mình.
Nghĩ đến đây, Hứa Đình Sinh nói: "Em không làm."
Phương Chanh ngẩn người: "Nhưng vừa rồi chị đã giúp em mà, không nên báo đáp một chút sao?"
"Cũng đâu phải em nhờ chị giúp."
Phương Chanh nghiến răng, trong lòng tưởng tượng cảnh mình xé Hứa Đình Sinh ra thành từng mảnh, sau đó lại hỏa thiêu, dìm nước, chôn đất...
Đây có lẽ là ngày uất ức nhất của đại mỹ nữ họ Phương trong suốt bốn năm ở Nham Đại.
Lấy lại bình tĩnh, Phương Chanh mang theo vài phần uy hiếp nói: "Chuyện này hình như không đến lượt em quyết định đâu. Chị chỉ muốn nhắc em một chuyện, chị làm MC nhiều năm như vậy, đã rèn luyện được một bản lĩnh... Chị đặc biệt nhạy cảm với giọng nói."
"Học tỷ lợi hại thật." Hứa Đình Sinh giả vờ không hiểu.
"Còn nữa, nốt ruồi sau tai của em, lúc đó chị vừa hay nhìn thấy... Luân Hồi..."
Hứa Đình Sinh biết mình không giả vờ được nữa, đành im lặng ngầm thừa nhận.
"Bài hát đó thật sự là do các em tự viết à?" Phương Chanh hạ giọng hỏi.
Hứa Đình Sinh gật đầu.
"Tại sao không muốn công khai?"
"Sợ phiền phức."
"Nhưng chị thấy nếu các em công khai thì sẽ nổi tiếng lắm đấy."
"Sợ nổi tiếng."
"Nói vậy thì bây giờ em nên sợ chị rồi nhỉ, sợ chị sẽ công khai chuyện của các em ra ngoài."
"Học tỷ không có bằng chứng."
"Không cần đâu. Ở Nham Đại, chỉ cần chị nói ra thì sẽ có người tin, hơn nữa đảm bảo sẽ lan truyền rất nhanh."
Điểm này, Hứa Đình Sinh tin, cho nên bây giờ hắn đã là cá nằm trên thớt.
"Học tỷ có điều kiện gì?"
Phương Chanh nghiêng đầu suy nghĩ, đắc ý nói: "Vẫn chưa nghĩ ra. Đợi chị nghĩ ra rồi sẽ tìm em. Haiz, cuối cùng cũng trút được cục tức này, sảng khoái thật... Em nhất định phải nhớ kỹ nhé, chị đang nắm thóp của em đấy."
Ta đang nắm thóp của ngươi?... Hứa Đình Sinh phồng má nín cười, trêu chọc nói: "Học tỷ, chị đúng là lưu manh."
"Hửm?" Phương Chanh suy nghĩ một lát, rồi đưa tay xuống dưới bàn véo mạnh vào đùi Hứa Đình Sinh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đồ lưu manh."
Hứa Đình Sinh đau đến mức mặt mũi nhăn nhó nhưng không dám kêu lên, cố gắng nín nhịn.
Người ngoài không nghe được nội dung cuộc trò chuyện, nhưng nhìn thần thái và hành động của hai người thì ít nhiều cũng có ý liếc mắt đưa tình. Đàm Diệu lén lút nháy mắt với mấy người bạn cùng phòng: Mẹ nó, Lão Hứa đỉnh vãi!
Đám bạn cùng phòng vô cùng tán thành.
Đương nhiên, cảnh tượng này lọt vào mắt một số người khác lại có chút chói mắt. Tào Khánh thoát khỏi đám đàn em vây quanh, đi đến trước mặt Hứa Đình Sinh nói: "Vừa rồi nghe bạn học nói, đàn em là người ở huyện Lệ Bắc, thành phố Tiệm Nam à?"
"Vâng, đúng ạ." Hứa Đình Sinh nhân cơ hội thoát khỏi móng vuốt của Phương Chanh, bình tĩnh đáp.
"Anh từng nghe một lời đồn, tỉnh Tiệm Hải nghèo nhất là thành phố Tiệm Nam, mà thành phố Tiệm Nam nghèo nhất là huyện Lệ Bắc, có đúng không?"
Hứa Đình Sinh nghĩ một lát: "Hình như là vậy."
"Nhà đàn em làm nghề gì?"
"Làm ruộng, có mở một tiệm tạp hóa nhỏ."
"Ừm, vậy thì phải học hành cho giỏi, nhận được học bổng thì nhớ hiếu thảo với bố mẹ, đừng tiêu xài hoang phí."
"Vâng, cảm ơn học trưởng."
Tào Khánh không ngờ Hứa Đình Sinh lại nhẫn nhịn như vậy, nói chuyện cũng thấy mất hứng, bèn quay sang những người khác nói: "Ăn uống xong, tôi mời mọi người đi KTV hát hò."
Giữa một tràng reo hò, Tào Khánh rất lịch sự hỏi Phương Chanh: "Phương Chanh, đi cùng chứ, lâu lắm rồi chưa được nghe em hát."
Hắn không trực tiếp mời Hứa Đình Sinh, nhưng Phương Chanh trước khi trả lời lại quay mặt về phía Hứa Đình Sinh, dùng khẩu hình hỏi: "Dám đi không?"
"Cốc cốc cốc."
Tiếng gõ cửa vang lên.
Vẫn còn người đến sao?
Hứa Đình Sinh còn đang nghi hoặc, Trương Ninh Lãng đã đi tới bên cạnh, giơ điện thoại lên nói: "Là chị dâu đến đấy."
Hứa Đình Sinh liếc nhìn lịch sử tin nhắn trên đó, Trương Ninh Lãng vừa gửi số phòng cho Apple. Lướt lên trên nữa, là cả một trang lịch sử trò chuyện, mọi động tĩnh của Hứa Đình Sinh đều được báo cáo chi tiết trên đó.
"Huynh đệ, hóa ra cậu là gián điệp à?... Lưu số từ lúc nào thế?"
"Ngay ngày đầu tiên thôi, tớ đã đồng ý giúp chị dâu để mắt đến cậu rồi."
"Cốc cốc cốc."
Tiếng gõ cửa lại vang lên, Đàm Diệu đang say khướt còn chưa kịp ra mở cửa, thì cửa phòng đã "két" một tiếng bị đẩy vào.
Apple mặc một chiếc áo hoa nhí cùng váy ngắn, chân đi một đôi giày vải Canvas màu trắng, đứng ở cửa trông vô cùng xinh đẹp động lòng người. Cách ăn mặc này khác hẳn mọi khi, tuy vẫn khoe được đôi chân dài nhưng đã bớt đi vẻ quyến rũ, thêm vào nét tươi tắn.
Nếu bỏ đi vầng hào quang của một nhân vật có tiếng ở Nham Đại trên người Phương Chanh, chỉ xét riêng về nhan sắc, Apple cũng không hề thua kém.
"Lão công." Apple cất tiếng gọi trong trẻo.
Hứa Đình Sinh còn chưa kịp trả lời, cả đám người phòng 602 đã đồng loạt đứng dậy, đồng thanh nói:
"Chào chị dâu."