STT 654: CHƯƠNG 653: NGUYÊN NHÂN MỸ THIẾU NỮ ĐỘT NHIÊN BIẾN...
Tình hình có gì đó không đúng, đầu tiên là Hạng tiểu thư đêm nay rất lạ, rồi đến Hứa Đình Sinh cũng sắp không xong rồi.
Nhân lúc chưa hoàn toàn sa ngã, Hứa Đình Sinh lùi lại một chút rồi ngồi thẳng dậy, hai tay đè lên vai cô, giữ chặt "con hổ nhỏ" đang lao tới.
"Hạng tiểu thư, có thể cho anh biết, đây là tình huống gì không?" Dưới ánh sáng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ, đôi mắt Hạng Ngưng trong veo lấp lánh, Hứa Đình Sinh thở hổn hển, nhìn cô hỏi.
Hạng Ngưng "dạ" một tiếng, hạ quyết tâm, dịu dàng nói: "Muốn cái đó."
"Hả?" Hứa Đình Sinh nhớ kiếp trước rõ ràng không phải thế này, rõ ràng là hắn phải vừa dỗ vừa dụ, lại còn giả vờ đáng thương, tốn bao công sức mới thành công, "Chuyện này đột ngột quá, không phải chúng ta đã nói đợi em tốt nghiệp sao? Tại sao vậy?"
Hạng Ngưng nhìn anh, hơi ngẩng đầu nói: "Đói khát."
Đói khát cái con khỉ!
Cái biểu cảm và thần thái của em lúc nói từ "đói khát" hoàn toàn không giống người phụ nữ nên có được không hả? Với lại em mới là con nhóc mười bảy tuổi chưa trải sự đời, em biết đói khát là gì không? Còn nữa... mấy từ này em học ở đâu thế? Tra trên mạng à?
Hứa Đình Sinh thầm oán thán một tràng dài, đoạn nghiêm mặt, cứng rắn nói: "Còn không chịu nói chuyện đàng hoàng, không nói thật, em tin anh bế em ném ra ngoài không?"
"Anh dám?"
"Thử xem?"
Hứa Đình Sinh xuống giường, đưa tay kéo cô, Hạng Ngưng bám chặt lấy ga giường không chịu buông tay, còn dùng chân đạp Hứa Đình Sinh. "Aiya, em nói thật mà, em đã mười bảy tuổi rồi, hai tháng nữa là mười tám... Em thấy được rồi mà!"
"Hứa Đình Sinh, anh buông tay ra, anh mà kéo nữa em khóc cho anh xem, anh tin không?"
Hạng Ngưng phồng má lườm Hứa Đình Sinh, Hứa Đình Sinh chống cự một lúc rồi chịu thua, "Được rồi, thôi thì em không chịu nói thật, cũng không chịu xuống... vậy anh qua phòng em ngủ."
Hứa Đình Sinh vờ như muốn đi ra ngoài.
"Anh quay lại đây." Giọng nói sau lưng cuối cùng cũng mềm đi.
"Lên giường đi."
"Ngồi đi..."
Hứa Đình Sinh làm theo, chờ cô nói thật.
Hạng Ngưng yếu ớt dựa vào, dán sát vào tai anh nói: "Nói thật nhé, em thèm nhỏ dãi cơ thể của anh lâu lắm rồi."
"Hạng Ngưng."
"Vâng?"
"Bớt xem tiểu thuyết mạng lại đi được không? Nhất là truyện nam chính... Lời thoại của em lạc đề rồi đấy."
"..."
Hạng Ngưng mặt mày ủ rũ, gục đầu lên vai Hứa Đình Sinh im lặng một lúc lâu, cuối cùng nói: "Hai lần, một lần vì cứu em, cộng thêm lần này... là hai lần, anh suýt nữa thì chết, em suýt nữa thì không còn Hứa Đình Sinh nữa."
Cảm nhận được nước mắt rơi trên vai, thân thể trong lòng khẽ run, Hứa Đình Sinh ôm chặt thân hình nhỏ bé của Hạng Ngưng vào lòng. Rất chặt.
"Những lúc anh không có ở đây," Hạng Ngưng khẽ nói tiếp, "Có một lần chị Đỗ Cẩm cuối tuần đến Tiệm Nam có việc, chị ấy không yên tâm để em ở một mình nên dẫn em theo. Sau đó em đến siêu thị Vui Mừng Mua Sắm ở Tiệm Nam mua đồ, muốn tiện thể xem cửa hàng nhà mình, rồi em gặp một người."
Hứa Đình Sinh đã đoán ra, hỏi: "Lương Thấm?"
"Vâng."
"Cô ấy đã nói gì với em?"
"Chính là những lời cô ấy đã nói với anh, cô ấy tưởng em biết rồi. Anh đừng trách cô ấy."
"Ừm." Hứa Đình Sinh ngoài miệng đáp, trong lòng thì nghĩ sáng mai phải bảo ba điều cô ấy đi nơi khác.
"Em hỏi cô ấy là nói cho anh biết lúc nào, sau đó tính lại thời gian mới phát hiện... ra đó chính là một ngày trước khi chúng ta định đính hôn," Hạng Ngưng dùng sức ôm Hứa Đình Sinh thật chặt, "Sinh ly, tử tụ. Anh cũng vì chuyện này nên mới nói dối, cố tình không đính hôn với em, đúng không?"
"Sao anh lại sợ cái đó được? Anh có mê tín đâu." Hứa Đình Sinh không chịu thừa nhận.
"Anh đương nhiên không sợ rồi, anh vì em mà suýt chết mấy lần... Tử tụ, anh sợ người chết sẽ là em, phải không?" Hạng Ngưng tưởng Hứa Đình Sinh nói anh không sợ chết, "Hoặc là anh lo cho em, đúng không? Em đã hỏi Lục Mẫn. Lục Mẫn nói, anh sợ nếu anh đính hôn với em, chúng ta cái đó... sau này lỡ có chuyện gì xảy ra, sẽ tổn thương em nhiều hơn."
"Không phải."
"Không phải thì anh cái đó em đi, Hứa Đình Sinh, dù sao Tiểu Hạng Ngưng cũng là của anh, mãi mãi là của anh. Em thấy, dạo này em cũng quen gần hết rồi."
"..." Hạng tiểu thư nhà mình đúng là chẳng văn nghệ chút nào, Hứa Đình Sinh vừa muốn cười lại vừa muốn khóc, nếu chỉ là một lời sấm truyền, Hứa Đình Sinh sẽ không sợ, nhưng sự tồn tại và uy hiếp của Chu Viễn Đại, anh không thể nói cho Hạng Ngưng biết.
"Hay là thật ra anh đã nghĩ kỹ rồi, muốn chọn sinh ly. Cho nên anh chuẩn bị từ bỏ em sao? Anh định lúc nào thế? Em có cần thu dọn hành lý trước không? Đồ anh mua có phải trả lại cho anh không? Cái váy cưới kia thì làm thế nào? Bạn gái tiếp theo của anh là ai, em có biết không? Sau này chúng ta vẫn là bạn chứ?"
"Dừng, đừng có cố tình đâm vào tim bạn trai như thế chứ... Dao nào dao nấy đâm tới tấp." Hứa Đình Sinh cố gắng cười nói.
Hạng Ngưng càng lớn càng giống kiếp trước, nhất là cái vẻ đáng yêu vô lại đó, còn có chút tiểu xảo mà bản thân rất đắc ý nhưng thực ra chẳng lừa được ai, và cả việc, cô dường như luôn có thể chỉ bằng bản năng khiến cho mọi chuyện vốn nặng nề trở nên không còn nặng nề như vậy nữa.
Nghe Hứa Đình Sinh nói vậy, Hạng Ngưng đang nói hăng say thoáng lộ vẻ xấu hổ vì bị vạch trần, rồi lại lảng sang chuyện khác: "Vốn là vậy mà. Dù sao... anh tự xem mà giải quyết. Em chỉ muốn nói cho anh biết, em không tin cái đó... Nếu nó không phải là thật, vậy em cũng chỉ sợ sinh ly, không sợ tử tụ. Em hy vọng anh cũng không sợ."
Hứa Đình Sinh lau nước mắt cho cô, cười nói: "Vậy để anh nghĩ xem. Chúng ta đi ngủ trước đã."
"Hả?"
"Hả cái gì mà hả? Mai vẫn là cuối tuần mà."
"À."
Hạng Ngưng nằm xuống, quay lưng về phía Hứa Đình Sinh, im lặng trong chăn một lúc, đột nhiên khẽ thở dài một hơi.
"Sao thế?" Hứa Đình Sinh cẩn thận hỏi.
"Tổn thương lòng tự trọng quá..." Hạng Ngưng nói với giọng thất vọng, "Em không có chút sức hấp dẫn nào với anh à?"
"Sao lại thế được."
"Vậy sao anh lại nhịn được? Em nghe Nam Nam các cô ấy nói, bạn trai của họ đều rất muốn, rất vội... Vậy mà chúng ta ở bên nhau cả năm rồi, vừa rồi em đã như vậy mà anh cũng nhịn được... Tự nhiên thấy buồn ghê."
Hứa Đình Sinh xoay người cô lại, nhìn vào mắt cô, "Em nói thật hay là giả vờ đấy?"
"Đương nhiên là thật rồi." Ánh mắt Hạng Ngưng không hề né tránh.
Hứa Đình Sinh thấy vậy thì do dự một chút, ghé sát vào tai cô nói: "Thật ra anh nhịn khổ sở lắm, chỉ là em không biết thôi."
"Ừm?"
"Có đôi khi em ngủ say, anh ngắm em, trong lòng lại hiện ra hai người tí hon, một thiên thần và một ác quỷ, đánh nhau túi bụi... Cuối cùng không còn cách nào, vẫn phải lén lút chạy đi tắm nước lạnh mới ngủ được."
"Thảo nào em cứ thắc mắc sao sữa tắm hết nhanh thế."
"Khụ, cái đó, hình như trọng điểm không phải ở đây thì phải?"
"Ha ha." Hạng Ngưng le lưỡi cười đắc ý, đoạn lại nhìn Hứa Đình Sinh với vẻ đồng cảm, đảo mắt một vòng, xoay người nằm sấp trên người Hứa Đình Sinh, "Vậy hôm nay để ác quỷ nhỏ thắng một lần được không anh?"
"Nhưng mà nó vừa mới chiến bại về thành rồi."
"Để nó ra đánh trận nữa đi, em giúp nó."
Hạng Ngưng dùng một tay che mắt Hứa Đình Sinh, ngồi trên đùi anh, tay kia bật đèn ngủ... Anh từ từ bỏ bàn tay kia ra, nhắm mắt lại, khẽ hỏi: "Em thế này có đẹp không? Ác quỷ nhỏ có phải đã biến thành Super Saiyan rồi không?"
Chiếc váy ngủ mỏng manh, thật ra cũng không thể nói là gợi cảm đến mức nào, nhưng hiện tại, nó đang được mặc trên người một cô gái ngây ngô như quả Hạnh nhi vừa mới kết trái, chỉ một chút ẩn hiện ấy thôi cũng đủ để "giết người".
"Em tự mua à?"
"Vâng."
"Không ngại sao?"
"Ngại... chứ ạ."
Trong giấc mơ ✦, bạn nghe thấy "Thiêη‧L0i‧†ɾúς đã để lại dấu vết..."