STT 685: CHƯƠNG 683: NHẬT KÝ CỦA HẠNG NGƯNG
Trong cuộc đời, con người sẽ có những khoảnh khắc bị một cảm xúc nào đó hoàn toàn bao trùm, ví như xấu hổ, phẫn nộ, đau xót... Thực tế, nếu ta có thể dùng tâm thế của nhiều năm sau để đối mặt và suy ngẫm, những cảm xúc này sẽ vơi đi rất nhiều.
Ví như bạn đã từng có lần hận một người bạn học nào đó đến nghiến răng nghiến lợi, lòng đầy phẫn nộ, nhưng hai năm, ba năm sau, các bạn tốt nghiệp, mỗi người một ngả... Mối hận này sẽ nhạt dần, thậm chí biến mất, chuyển hóa.
Thứ duy nhất không tuân theo logic này, gọi là quyến luyến.
Có những người, sau khi mất đi rồi, bạn lại càng nhớ đến họ nhiều hơn. Bạn rõ ràng không muốn nghĩ tới, nhưng chỉ cần một chút xúc động vô tình cũng đủ khiến bạn hoàn toàn bất lực, hình bóng người ấy lại hiện về trong đáy lòng...
Dù cứ nghĩ đến là đau, hễ ngủ là lại mơ thấy, bạn dùng đủ mọi cách vẫn không thể kiềm chế được.
Hứa Đình Sinh đã rời đi một năm, bặt vô âm tín, tựa như bốc hơi khỏi thế gian... Đối với Hạng Ngưng mà nói, những nỗi đau khôn nguôi ấy đã sớm không còn day dứt, còn những ký ức đẹp đẽ lại như rượu đang ủ, ngày càng nồng nàn.
Hạng Ngưng của tuổi mười tám nhìn lại tất cả những gì bắt đầu từ năm cô mười bốn tuổi, từ khi người ấy xuất hiện, mọi thứ đều đẹp đến mức không thật... Giống như giấc mộng đẹp đẽ và hư ảo nhất của một thiếu nữ, khó quên đến thế, nhưng một khi tỉnh lại, liền không còn sở hữu được nữa.
Thế nhưng đó rõ ràng không phải là mộng!
Hàng ngày Hạng Ngưng đều đi qua Ngưng Viên, sẽ nhìn thấy ánh đèn của Tiểu Man Yêu sáng lên, cô đến những nơi họ từng qua, về lại căn nhà cũ, ngủ trên giường của anh. Quần áo của anh vẫn còn trong tủ, xếp ngay ngắn gọn gàng, căn phòng này vẫn còn vương vấn mùi hương của anh.
Thật ra dần dần đã không còn đau đớn như vậy, tính cách của Hạng Ngưng quyết định rằng cô sẽ cố gắng suy nghĩ theo hướng tích cực.
Nghĩ rằng anh đang ở phương xa, nghĩ rằng anh đang ở bên cạnh.
. . .
Ngày 23 tháng 7 năm 2008. Trời trong.
Em muốn báo cho anh một tin vui, cô nàng học dốt Hạng Ngưng sau một năm cấp ba khổ luyện, bây giờ đã được Đại học Nham Châu nhận rồi.
Giấy báo trúng tuyển đang đặt ngay cạnh em đây.
Thật ra chuyện này thầy hiệu trưởng đã gọi điện báo cho em từ nhiều ngày trước rồi, chỉ là lúc đó, em đang ở chỗ chị Apple thu âm bài hát, không kịp nói cho anh. Bởi vì thu âm thật sự rất căng thẳng, mà em lại hát không hay lắm, lại còn hát đến phát khóc... Mất mặt quá đi.
Anh mà nghe được thì không được cười em đâu đấy. Bởi vì chị Apple và chị Nguyệt Vi đều không cười em.
Đúng rồi, cái MV anh xem đó, đoạn vẽ cát cuối cùng có hai người nữa, chính là hai chị ấy đấy. Các chị ấy cũng nhớ anh trở về. Yên tâm, bây giờ em không ghen đâu. Nhưng mà chờ anh thật sự trở về thì em không biết đâu.
Em chỉ là rất nhớ anh. Bắt đầu từ bây giờ, em sẽ ở Đại học Nham Châu chờ anh.
Trước khi anh trở về, hình bóng của anh nơi ấy sẽ ở bên em.
Lúc thầy hiệu trưởng tự mình đưa giấy báo trúng tuyển cho em còn hỏi em, bảo sao sau này anh chẳng bao giờ về trường thăm lại. Thầy nói, lần này thầy yên tâm rồi, Nham Đại chỉ cần giữ chân được em là không sợ anh chạy mất.
Thầy hiệu trưởng còn nói, hoan nghênh em về nhà. Nham Đại mãi mãi là nhà của anh, cho nên cũng là nhà của em.
Em sẽ ngồi ở vị trí anh từng ngồi, đọc những cuốn sách anh từng đọc, đi trên con đường anh từng đi, qua cây cầu anh từng qua... Sẽ nghe những thầy giáo già mà anh từng học giảng bài, nghe họ kể về anh lúc còn ở Nham Đại.
Còn dáng vẻ của anh khi ở bên em, chỉ có em biết thôi.
. . .
Ngày 7 tháng 8 năm 2008. Mưa nhỏ.
Hôm nay trời mưa nhỏ, trước khi mưa, anh có biết em ở đâu không?
Em đã đến công viên ven sông, còn dắt theo cả Đông Đông.
Còn nhớ lần đó vì Đông Đông gây họa mà anh đến cứu em không?
Bây giờ, Đông Đông càng nghịch ngợm hơn, ngoài việc có vẻ rất sợ chị Đỗ Cẩm ra thì chẳng sợ ai cả. Nhưng mà nó lại sợ chị Đỗ Cẩm như vậy, thật kỳ lạ... Chắc là vì nó biết chị Đỗ Cẩm rất lợi hại.
Em lại dắt nó đến công viên, bởi vì, em rất muốn gây sự đánh nhau...
Như vậy anh sẽ xuất hiện đúng không? Em biết, anh nhất định sẽ.
Thế nhưng, nếu được làm lại, em không muốn anh vì em mà bị đánh nữa.
Em muốn bảo vệ anh, đại thúc.
Anh đang chịu khổ sao?
Anh đang buồn sao?
Hạng Ngưng muốn ôm anh, muốn dỗ dành anh, muốn bảo vệ anh.
Bây giờ em cũng ngày nào cũng đến phòng tập để luyện Taekwondo.
. . .
Ngày 19 tháng 8 năm 2008. Trời âm u rồi lại trong xanh.
Hôm nay, Hoàng Á Minh và anh Phó Thành đến nhà chúng mình.
Thật ra trong những ngày anh không ở đây, họ đều đối xử với em rất tốt. Em cũng thường xuyên đến nhà cô Phương ăn cơm. Niệm Niệm bây giờ xinh hơn rồi, mà cái miệng nhỏ cũng líu lo, nói được nhiều lắm.
Chỉ là em bảo nó gọi em là mẹ nuôi, mà nó cứ gọi là chị. Thật khó chịu!
Có lúc chúng em hỏi nó, có muốn cha nuôi không? Nó sẽ ngẩng đầu lên nói, muốn, muốn cha nuôi.
Anh thấy chưa, chúng em đều nhớ anh.
Đúng rồi, lén nói cho anh một chuyện nhé.
Anh đoán xem trong khoảng thời gian này, ai đến nhà chúng ta nhiều nhất?
Anh nhất định không đoán ra đâu, vì đó là cái tên rất hung dữ ấy!
Là Hoàng Á Minh.
Nói đến, trong số bạn bè của anh, người ghét em nhất chắc là cậu ta. Thật ra, em cũng hơi không thích cậu ta, nhưng chủ yếu vẫn là sợ, em thật sự rất sợ cậu ta... Bởi vì cậu ta không chỉ hung dữ, mà còn luôn tỏ vẻ rất mong anh đừng ở bên em nữa.
Đến bây giờ cậu ta cũng không thích nói chuyện với em.
Thế nhưng em biết, lúc anh không ở đây, cậu ta đều đang âm thầm bảo vệ em.
Tèn ten ten ten...
Chuyện lợi hại nhất xuất hiện rồi.
Suỵt!
Chị Đỗ Cẩm hình như thích Hoàng Á Minh.
Em không nói bừa đâu, em có quan sát kỹ, sau đó phát hiện, ánh mắt chị Đỗ Cẩm nhìn Hoàng Á Minh hoàn toàn khác với khi nhìn anh, cũng khác với khi nhìn bất cứ ai... Chị ấy sẽ căng thẳng, sẽ ngại ngùng, lại sẽ vô tình nhìn đến ngẩn người.
Tóm lại là ở chỗ chị Đỗ Cẩm, sức hút của anh kém xa Hoàng Á Minh.
Chị ấy lúc nào cũng tỏ vẻ không quan tâm đến anh, ngay cả với người tốt như anh Phó Thành cũng chẳng nói gì, thế mà lại luôn ngồi cùng Hoàng Á Minh, nói rất nhiều chuyện.
Nói thật, em hơi lo lắng, vì Hoàng Á Minh đào hoa như vậy, thật sợ chị Đỗ Cẩm bị tổn thương.
Không đúng, em suýt quên mất, Hoàng Á Minh đánh không lại chị Đỗ Cẩm đúng không? Cho nên không cần lo lắng.
Anh nói xem, có phải Hoàng Á Minh cũng hơi thích chị Đỗ Cẩm không?
Em đoán chắc chắn là có một chút, nếu không, cậu ta sẽ không đời nào cứ đến nhà chúng ta suốt... Nhiều lần em từ bên ngoài về, cậu ta đang ở phòng khách nói chuyện với chị Đỗ Cẩm. Hai người thấy em, còn có vẻ rất lúng túng.
Cuối cùng, anh Phó Thành nói, hôn lễ của anh ấy và cô Phương, muốn chờ anh trở về mới tổ chức.
Sau đó cô Phương liền nói với em, bảo anh mau về đi, chậm thêm chút nữa, em già mất rồi.
Anh mau về đi.
Cô giáo của em đến bây giờ, ngay cả lễ đính hôn cũng chưa làm, họ cũng nhất định phải chờ anh.
. . .
Ngày 27 tháng 8 năm 2008.
Hôm nay em nhận được hai cuộc điện thoại.
Cuộc đầu tiên là của tiểu Kim Sơn gọi tới, cậu ấy chọc em cười cả buổi, thế nhưng lúc cuối nói nhớ anh, em nghe thấy cậu ấy đã khóc.
Lúc khóc, cậu ấy bảo em nói với anh: "Hứa thúc, anh đang ở đâu, em dẫn người đến giúp anh, có chuyện gì mà mấy ngàn người cầm đao không giải quyết được? Có kẻ nào mà hai chú cháu mình không đánh chết được?"
Anh xem cậu ấy kìa, đúng là không học được điều tốt, mới bao lớn mà đã ra vẻ hoàng đế lưu manh.
Anh không ở đây, chỉ có Tiểu lý ngư mới trị được cậu ấy.
Cuộc điện thoại thứ hai là của chú Hồ và bác Hạ ở công ty Tinh Thần khoa học kỹ thuật gọi tới. Ôi họ phiền quá đi, cứ nói là có chuyện, lại có chuyện, tóm lại là rất nhiều chuyện, đều nói nhất định phải hỏi ý kiến của em mới được.
Nhưng mà em đâu có hiểu mấy thứ đó?!
Cho nên em đã nghĩ ra một cách, tuyển một nhân viên mới, làm người đại diện cho chủ tịch là em.
Anh đoán xem là ai?
Đúng rồi đó, chị đại học bá của chúng ta, chị Nguyệt Vi, đã tốt nghiệp rồi.
Chị ấy vốn định ra nước ngoài, sau đó lại từ bỏ. Nguyên nhân à, bỏ qua anh đi, không nói đâu.
Tóm lại, em đã lừa được chị ấy đến Tinh Thần rồi.
Có chị ấy ở đây, anh nhất định sẽ yên tâm đúng không?
Em cũng vậy, rất an tâm.
. . .
Ngày 2 tháng 9 năm 2008. Trời trong.
Hôm nay, bác trai bác gái (bố mẹ chồng), còn có Thu Dịch (rốt cuộc nên gọi chị ấy là chị hay là em gái đây nhỉ?), họ đến thăm em.
Bác gái nói em sắp lên đại học, lì xì cho em một bao đỏ thật to.
Họ còn định mua xe cho em nữa, làm sao bây giờ? Em có biết lái đâu.
Đúng rồi, bữa trưa, bác trai bác gái ăn cùng với ba mẹ em đấy. Là ba mẹ em biết họ tới, nên đã cố tình chạy qua nấu cơm. Họ nói chuyện rất vui vẻ.
Anh đoán xem họ nói chuyện gì?
A, em không nói cho anh biết đâu.
. . .
Ngày 7 tháng 9 năm 2008. Mưa to.
Hôm nay trời mưa to, em muốn được trốn trong áo mưa của anh.
Giống như trước đây.