Tần Dương liếc nhìn thanh loan đao đang kề trên cổ mình, khẽ cười nói: “Ngay cả đao cũng tên là Nguyệt Nha (Trăng Lưỡi Liềm), là quà mẫu thân tặng ngươi vào sinh nhật mười sáu tuổi. Mau nói!”
Lưỡi đao cứa rách một chút da trên cổ Tần Dương.
Tần Dương ha ha cười: “Lạc Linh Na, ngươi sẽ không giết ta đâu. Trừ phi xác định đối phương thực sự là kẻ địch, bằng không ngươi tuyệt đối sẽ không giết người! Ta đã nói, ta không phải kẻ địch, ta là bạn của ngươi! Nếu ta là kẻ địch, ngươi thảm rồi!”
Lạc Linh Na căm tức thu hồi đao. Tần Dương quá hiểu nàng, sự uy hiếp của nàng đối với hắn hoàn toàn vô dụng.
“Lạc Linh Na, nói đi, vì sao ngươi lại mạo danh Thành chủ ở đây? Ta nói không chừng có thể giúp được ngươi!”
Lạc Linh Na thu đao ngồi xuống, chau mày nói: “Phụ thân ta bị người ám toán, ta mạo danh ông ấy để tìm ra hung thủ! Hung thủ khả năng rất lớn là người trong Kim Giác Ma Thành. Đối phương không xác định được ám toán có thành công hay không.”
Tần Dương nhìn Lạc Linh Na, cười nói: “Lạc Linh Na, ngươi cũng chưa hoàn toàn nói thật, ánh mắt ngươi khi nói dối hơi đảo đấy, ha ha! Nếu ngươi thực sự không muốn nói cũng không sao, qua một thời gian nữa, chờ ngươi tin tưởng ta hơn rồi nói cũng được!”
Lạc Linh Na trầm mặc, nàng quả thật có giấu diếm.
“Lạc Linh Na, ngươi hiện tại tu vi Nguyên Hồ lục tầng, rất không tệ. Nhưng nếu Tứ Đại Thiên Vương biết tình trạng của ngươi, bọn họ nhất định sẽ đối phó ngươi! Huyết mạch Tinh Linh của ngươi rất mạnh, nhưng hiện tại chỉ mới mở ra một chút. Ta giúp ngươi luyện chế một viên đan dược để mở ra thêm huyết mạch Tinh Linh nhé.”
Mẫu thân Lạc Linh Na thân phận bí ẩn, huyết mạch Tinh Linh nàng thừa hưởng vô cùng cường đại nhưng mới chỉ thức tỉnh một phần mười! Với năng lực của Tần Dương, hắn không thể giúp nàng mở ra hoàn toàn vì xung kích quá lớn, nhưng giúp mở đến hai ba mươi phần trăm thì được. Như vậy tu vi và thiên phú của nàng sẽ tăng mạnh!
“Không cần.” Lạc Linh Na từ chối.
“Luyện đan thất ở đâu?” Tần Dương hỏi.
Lạc Linh Na trừng mắt nhìn hắn.
Tần Dương trừng lại: “Đừng làm rộn, đây không phải chuyện đùa. Ngươi mạo danh mấy năm nay, Tứ Đại Thiên Vương đã biết rồi, ngươi còn muốn sống yên ổn sao?”
Lạc Linh Na ngẩn người. Tần Dương lại dám trừng nàng, hơn nữa trong ánh mắt đó nàng còn cảm nhận được sự yêu thương.
“Bên này.” Nàng hừ nhẹ.
Rất nhanh, họ đến luyện đan thất trong phủ Thành chủ. Tần Dương lấy đan lô và dược liệu từ nhẫn không gian ra, rồi chợt trầm mặc. Những thứ này nếu không gặp Lạc Linh Na thì hắn tạm thời chưa dùng đến.
“Tại sao ta lại bỏ tiền mua những thứ này?”
Tần Dương tự hỏi lòng mình, đáp án chỉ có một: Trong tim hắn vẫn còn hình bóng Lạc Linh Na. Năm đó trước khi nàng rời đi, tình cảm của họ rất tốt. Sự ra đi đột ngột của nàng khiến hắn tổn thương, nhưng với sự hiểu biết về nàng, hắn tin nàng phải có nỗi khổ tâm.
“Giúp nàng vượt qua cửa ải khó khăn, sau đó chúng ta sẽ không còn quan hệ.”
Tần Dương thầm nhủ. Dù còn chút tình cảm, nhưng người quan trọng nhất với hắn vẫn là thê tử Tô Tích Vũ.
“Tần Dương, sao vậy?” Lạc Linh Na hỏi.
“Không có gì.”
Tần Dương hít sâu một hơi, bắt đầu luyện đan. Lạc Linh Na đứng bên cạnh quan sát với vẻ đề phòng. Thời gian trôi qua, đôi mắt đẹp của nàng lộ vẻ kinh ngạc. Thủ pháp luyện đan của Tần Dương quá thành thạo, như một môn nghệ thuật. Nàng từng thấy nhiều Tông Sư luyện đan, nhưng so với Tần Dương thì kém xa!
Hai ba giờ sau.
“Mở!”
Tần Dương đánh ra đan quyết phức tạp. Đan lô mở ra, ba viên đan dược lớn bằng trái nhãn nằm dưới đáy lò.
“Cũng không tệ lắm. Một lò ba đan. Một viên Ưu Tú, hai viên Hoàn Mỹ.” Tần Dương mỉm cười.
“... Ngươi đây là đan dược Ngũ tinh?” Lạc Linh Na tròn mắt. Nàng từng thấy đan dược Ngũ tinh nên nhận ra ngay.
“Không sai.”
Lạc Linh Na chấn động. Một Đan Vương Ngũ tinh bình thường luyện năm sáu lò may ra mới được một viên, phẩm cấp chỉ vừa đủ đạt chuẩn. Tần Dương một lò ra ba viên, lại còn có cấp Hoàn Mỹ!
“Ngươi là Đan Vương?” Lạc Linh Na không dám tin. Hắn còn trẻ hơn nàng mà đã là Đan Vương, quả thực không thể tưởng tượng nổi!
Tần Dương cười: “Lạc Linh Na, hiện tại tin ta không hại ngươi chưa?”
“Ân.” Lạc Linh Na gật đầu. Đan Vương muốn hại nàng thì cần gì phải mạo hiểm thế này.
“Lạc Linh Na, ba viên này cứ năm ngày ngươi ăn một viên. Ăn hết sẽ giúp huyết mạch Tinh Linh của ngươi mở thêm hơn mười phần trăm! Ngươi đang ở Nguyên Hồ lục tầng, đến lúc đó lên thất tầng không thành vấn đề, thậm chí bát tầng cũng có thể!”
Lạc Linh Na cảm động: “Tần Dương, sao ngươi tốt với ta như vậy?” Ba viên đan dược này giá trị liên thành.
Tần Dương lắc đầu: “Cái này ngươi không cần biết, tóm lại tin ta là được!”
Lạc Linh Na do dự một chút rồi nói: “Tần Dương, sở dĩ ta ở lại đây, ngoài tìm hung thủ còn muốn tìm một món bảo vật của mẫu thân thất lạc tại đây. Mẫu thân gọi nó là Tinh Linh Thánh Châu.”
“Tinh Linh Thánh Châu?” Tần Dương lục lọi ký ức kiếp trước nhưng chưa từng nghe qua.
“Chờ thực lực chúng ta mạnh lên rồi hãy tìm! Chỉ cần nó ở đây thì sẽ tìm được.”
“Tần Dương, cám ơn ngươi!”
“Không cần.” Tần Dương xua tay.